Ryuuto tới bệnh viện trong tình trạng nguy kịch, ngay lập tức nó được đưa vào phòng phẫu thuật.
Takeda ngồi trên ghế trong sảnh chờ với nét mặt trống rỗng. Cho dù tôi nói chuyện với cô bé thì cô bé cũng không đáp lại. Khi ở trong xe cấp cứu, cô bé chỉ thì thầm rằng “Em chỉ muốn... thực hiện nguyện vọng của Ryuu.”
Khi chị Maki chạy tới bệnh viện, chị ấy nhíu mày tức giận nói “Tại sao lại làm chuyện ngu ngốc như vậy chứ?!”. Mặc dù tỏ ra nôn nóng nhưng chị ấy vẫn giữ vững tinh thần chỉ thị cho chú Takamizawa, rồi bảo tôi đi tìm chị Tooko.
- Ở đây cứ giao cho chị, em đi dẫn Tooko tới đây. Đừng lo, chị sẽ không để cô bé đó tự sát theo Ryuuto, đi nhanh đi!
Cho dù nghe hết mọi chuyện nhưng Takeda vẫn không hề phản ứng, vừa cảm thấy lo lắng, tôi vừa leo lên xe của chị Maki đi tới nhà Sakurai.
Mặc dù không có ai bắt máy khi tôi gọi điện ở bệnh viện, nhưng khi tới nơi, trong nhà vẫn sáng đèn.
Khi tôi đi tới cửa trước định đưa tay bấm chuông thì cửa bỗng dưng mở ra, chị Tooko mặc áo choàng, trên tay ôm một cái hộp màu tím nhạt xuất hiện.
- Dì Kanako!
Vừa gọi như vậy xong, chị ấy bỗng sững lại, nét mặt cũng trở nên bối rối.
- C-Chị xin lỗi. Tại nghe tiếng xe dừng trước cổng nên chị cứ tưởng là dì về... Có chuyện gì vậy, Konoha?
- Ryuuto bị Takeda đâm trọng thương, giờ tình trạng của nó đang rất nguy kịch!
Nghe tôi nói như vậy, hai mắt chị ấy mở to, cái hộp trên tay cũng rơi xuống đất.
Khi cái hộp chạm vào mặt đất, những mẩu giấy vụn màu xanh lam và hồng nhạt văng tung tóe trước cửa, gió thổi chúng bay tán loạn.
Đây không phải là những bức thư mà tôi thấy khi đó sao?! Tại sao chúng lại bị xé vụn rồi?
Mặt tái xanh, chị Tooko cúi xuống nhặt những mẩu giấy lên, chị ấy thì thầm một cách yếu ớt.
- ...Phải đưa dì tới bệnh viện.
Giây tiếp theo, chị ấy đứng dậy với ánh mắt như đã hạ quyết tâm.
- Em chờ chị một chút.
Chị ấy nói nhanh rồi quay người đi vào trong, chốc lát sau chị ấy lại trở ra.
Trong khi ngồi trên xe tới nơi làm việc của cô Kanako, chị Tooko một mực cúi đầu xuống như đang suy nghĩ về chuyện gì đó.
- Có lẽ dì sẽ không chịu gặp chị. Có lẽ dì sẽ không bao giờ tha thứ cho chị. Dù sao, dì cũng đã đọc được những lá thư đó...
Giọng nói của chị ấy đầy khổ sở, như thể đang nói với chính bản thân chứ không phải nói với tôi. Trong tay chị ấy vẫn nắm chặt những mẩu giấy còn sót lại, môi mím chặt.
Mặc dù tôi an ủi chị ấy rằng có lẽ sau khi nghe được lời nhắn, cô Kanako đã tới bệnh viện rồi, nhưng chị Tooko chỉ lắc đầu.
- Không, dì sẽ không đi đâu.
Vẫn cúi đầu nhìn chằm chằm xuống đùi, chị ấy thì thầm.
- Đối với dì, từ trước đến giờ chỉ có một người quan trọng duy nhất. Bởi vì người đó đã không còn, cho nên dì sẽ không yêu thương bất kì ai nữa.
Người quan trọng đó là chú Fumiharu sao...?
- Nhưng lần này... chỉ có lần này là chị phải đưa dì tới bệnh viện. Nếu không, cả dì và Ryuuto đều sẽ không được cứu vớt.
Khi xe dừng lại trước chung cư, chị Tooko ngay lập tức mở cửa ra và chạy đi.
Chị ấy leo lên cầu thang, đứng trước cửa nhấn chuông và kêu lên.
- Dì ơi, mở cửa! Là con, Tooko đây ạ! Con biết dì có ở trong đó!
Không có tiếng trả lời.
Chị Tooko nhíu mày lại với vẻ khổ sở, rồi chị ấy lấy từ trong túi ra một chiếc chìa khóa.
Chìa dự phòng sao? Chắc hẳn chị ấy phải rất dũng cảm mới dám sử dụng nó. Tôi đã có thể tưởng tượng ra cảnh cô Kanako tức giận đến thế nào. Cho dù vậy, chị Tooko vẫn cắn răng vặn nắm đấm cửa và mở cửa ra.
Rồi chị ấy cởi giày đi vào trong, tôi cũng đi theo sau chị ấy.
Tôi có thể nghe được tiếng gõ bàn phím lách cách ở phía trước. Dạ dày tôi quặn lại, tôi không khỏi cảm thấy khó thở.
Mang theo nét mặt lạnh lùng, cô Kanako nhìn về phía máy tính. Cho dù chị Tooko gọi cô ấy, ánh mắt của cô Kanako vẫn nhìn thẳng về phía trước, những ngón tay mảnh khảnh cũng không dừng lại.
- Con xin lỗi vì tự tiện vào nhà. Nhưng Ryuuto đang ở bệnh viện, em ấy bị đâm, hiện tại đã mất ý thức rồi. Dì, làm ơn, xin dì đi cùng con tới bệnh viện.
Chị Tooko dốc sức cầu khẩn. Trong ánh mắt, giọng nói của chị ấy đều tràn ngập nỗi đau đớn khiến lòng tôi thắt lại.
Nhưng ánh mắt của cô Kanako vẫn nhìn về phía màn hình máy tính. Không nhịn được nữa, tôi cũng hét lên.
- Làm ơn, cô Kanako! Tình trạng của Ryuuto hiện tại thật sự đang rất nguy kịch ạ!
Rốt cục cô Kanako cũng mở miệng, vẫn không quay lại, cô ấy nói một cách lạnh lùng.
- Tôi có bản thảo phải nộp gấp vào ngày mai. Cậu Inoue, xin cậu về đi, đừng quấy rầy tôi.
Có vẻ như cô ấy định giả bộ không nghe thấy lời của chị Tooko. Lưng tôi lạnh toát vì sự cự tuyệt một cách tuyệt đối, triệt để này.
Tại sao người này vào lúc này rồi vẫn còn...
- Dì ơi... Ryuuto sắp chết rồi.
Mang theo vẻ mặt vặn vẹo vì thống khổ, chị Tooko nhìn cô Kanako và nói.
- Nhưng cho dù có đi thì tôi cũng đâu thể cứu được nó, có phải không, cậu Inoue. Con người đến lúc chết sẽ phải chết, cậu không thể làm gì khác cả.
Người này tại sao lại có thể như vậy?! Tại sao trên đời lại có người như vậy chứ?!
Tôi không biết cảm xúc đang dâng trào trong lòng rốt cuộc là giận dữ, sợ hãi, hay là tuyệt vọng nữa.
- Dì, dì là mẹ của Ryuuto cơ mà...!
- ...Ryuuto chưa từng coi tôi là mẹ.
Cô Kanako nói khẽ, những lời đó tựa như là đang nói với chính cô ấy.
- Không đúng. Ryuuto vẫn luôn muốn được nhìn thấy dì cười với em ấy, vẫn luôn muốn được dì ôm ấp!
- ...Từ khi còn nhỏ, nó vẫn luôn gần gũi với Yui hơn tôi. Khi ở nhà, nó cũng chưa bao giờ lại gần tôi.
- Đó là vì... bản thân dì không muốn Ryuuto lại gần. Bởi vì dì đã nói với em ấy không được gọi dì là mẹ... Thế nên Ryuuto không thể làm nũng với dì được. Dù vậy, Ryuuto vẫn luôn muốn gọi dì là mẹ. Khi còn nhỏ, em ấy đã nói với con rằng “Chị Tooko sướng thật, có thể gọi dì Yui là mẹ”!
Lạch cạch lạch cạch, tiếng gõ bàn phím vang lên lạnh lẽo.
Cho dù đang ở trước mặt nhưng những lời nói của bản thân lại không thể đến được đối phương, tựa như hai người đang tồn tại ở hai thế giới riêng biệt. Cô ấy không muốn thừa nhận ngay cả sự tồn tại của chị Tooko.
Vào lúc này, khi đang cố chèo chống cơ thể không gục ngã, chị Tooko không còn là “Cô gái văn chương” có thể nhìn thấu sự thật với ánh mắt của mình và kể lại mọi chuyện bằng một câu chuyện dịu dàng nữa, chị ấy chỉ là một thiếu nữ bình thường không có chút sức lực nào. Giọng nói đứt quãng khàn khàn tràn ngập bi ai.
- Ryuuto vẫn luôn yêu quý mẹ của em ấy hơn bất kì ai trên cõi đời này! Em ấy vẫn luôn hi vọng nhận được tình yêu của mẹ...!
Giọng nói đó đâm thẳng vào ngực tôi.
Người mà Ryuuto yêu quý nhất.
Hình bóng xa xăm mà nó vẫn luôn khao khát từ khi còn nhỏ nhưng rồi lại không thể với tới.
Khoảnh khắc đó, tôi rốt cuộc nhận ra người đó chính là ai!
Tôi cuối cùng cũng biết được ánh mắt cao ngạo của chị Maki, khuôn mặt trống rỗng như chẳng nhìn vào bất kì thứ gì của Takeda và bạn Amemiya rốt cuộc là giống ai...!
Trong đầu tôi hiện lên đủ loại cảnh tượng và ngôn từ.
Ảnh chụp trong quyển album rớt ra từ ngăn tủ, hai cô gái đứng trước bảo tàng mỹ thuật trong rừng, chiếc trâm cài tóc hoa tử đinh hương, ánh mắt lạnh lùng, Ryuuto chỉ tay về phương xa và nói thuốc ngủ của Ole Lukoje nằm ở kia, bột phấn màu bạc rơi lả tả. Những lời của bác Sasaki, của Ryuuto, của chị Tooko, của cô y tá ở bệnh viện...
Máu toàn thân như sôi trào và xộc thẳng lên đầu. Mắt tôi hoa lên vì hỗn loạn, những mảnh vỡ rời rạc như bị một cơn cuồng phong chắp lại thành một bức tranh hoàn chỉnh.
Tôi bước tới bên cạnh chị Tooko.
- Những gì chị Tooko nói là thật. Ryuuto yêu quý cô hơn bất kì ai. Ryuuto cũng đã nói với cháu, rằng mối tình đầu của nó chính là mẹ của chị Tooko.
- Đó không phải là Yui sao?!
Cô Kanako lẩm bẩm với giọng chán ghét.
- Không, người đó chính là cô. Cô chính là mẹ đẻ của chị Tooko!
Cô Kanako quay sang nhìn tôi với vẻ mặt kinh ngạc. Chị Tooko cũng nín thở.
Ngay cả tôi cũng cảm thấy hoang mang vì những gì mình nói ra.
Làm sao cô Yui lại không phải mẹ ruột của chị Tooko được chứ?!
Nếu vậy chị Tooko vẫn luôn phải chịu sự đối xử tệ bạc của chính mẹ đẻ mình sao? Cái người đang ở trước mặt tôi vẫn luôn xem con gái mình như không hề tồn tại sao? Ryuuto vẫn luôn yêu một con người như vậy sao? Vẫn luôn mang theo sự căm hận, chấp nhất, yêu thương đến mức thống khổ với một con người như vậy sao?
Bầu không khí trong phòng trở nên căng thẳng. Tôi vừa cảm nhận cơn cuồng phong đang càn quét trong cơ thể vừa nói tiếp.
- Khi ở Iwate, cháu đã tới thăm bệnh viện nơi chị Tooko sinh ra. Khi nhìn thấy chị Tooko, cô y tá đã nói rằng chị ấy trông giống hệt mẹ của mình.
Nhưng đường nét khuôn mặt của chị Tooko và cô Yui lại không hề giống nhau. Bác Sasaki từng nói nét cười và cách cư xử của hai người rất giống nhau, nhưng bác ấy chưa từng một lần đề cập về ngoại hình. Nếu nói có ai giống với chị Tooko thì thay vì cô Yui, người đó phải là cô Kanako!
Bởi vì kiểu tóc và thần thái của hai người thật sự quá khác nhau, cho nên đến bây giờ tôi vẫn không nhận ra.
Nhưng khi nhìn hai người ở cự ly gần như thế này, tôi mới thấy con mắt, chiếc mũi, bờ môi, làn da trắng và ngay cả hình thể của họ đều giống nhau đến mức không tự nhiên.
Trong tấm hình mà tôi nhìn thấy, cô Kanako khi học cấp hai có mái tóc thẳng, đen dài ngang vai. Nếu cô ấy để tóc dài và thắt bím lại, chắc hẳn cô ấy sẽ trông chẳng khác nào chị Tooko bây giờ.
Cô Kanako trừng mắt nhìn tôi với ánh mắt lạnh lùng. Ánh mắt đó khiến tôi có cảm giác như bản thân đang đứng trong cuồng phong bão tuyết.
- Nghe nói trước khi chị Tooko ra đời, chú Fumiharu đều về nhà sớm để chăm sóc cô Yui. Nhưng theo lời y tá thì cô Yui lại sinh chị Tooko một mình. Vậy thì sau khi rời khỏi công ty, chú Fumiharu đã đi đâu?
Chỉ sợ là chú ấy đã thật sự về nhà chăm sóc cô Yui, còn người ở bệnh viện khi đó là cô!
Tôi nói một cách dõng dạc.
- Cô đã giả làm cô Yui và sinh ra chị Tooko. Khi ấy giữa cô và chú Fumiharu đã có quan hệ nam nữ. Chị Tooko chính là con gái của cô và chú Fumiharu! Ryuuto, người vẫn luôn ở cùng một nhà với hai người có lẽ đã nhận ra điều đó. Rằng cô là mẹ của chị Tooko, rằng chị Tooko là chị ruột của nó...
Thế nên đối với Ryuuto mà nói, chị Tooko cũng là một người “đặc biệt”.
Chắc hẳn chị Tooko cũng biết điều này. Thế nên chị ấy mới đến bệnh viện để xác nhận. Cho nên dù bị cô Kanako đối xử tệ bạc tới đâu, chị ấy cũng không hề oán hận cô ấy.
Chị Tooko nghe tôi nói ra mọi chuyện với vẻ mặt mềm yếu.
Rốt cuộc chị ấy đã cảm thấy như thế nào khi bị chính mẹ ruột của mình xem như không tồn tại trong suốt bao nhiêu năm? Tại sao chị ấy lại phải chịu đựng trong tuyệt vọng như vậy? Chỉ tưởng tượng điều đó thôi cũng khiến tôi cảm thấy khó thở.
Cô Kanako nói bằng giọng sắc nhọn.
- Cậu nói tôi giả làm Yui để sinh con? Tại sao tôi lại phải làm một chuyện phiền toái như vậy chứ?
Ánh mắt của cô ấy khi nhìn tôi chẳng khác nào một cây kim băng giá đâm vào da tôi từng nhát một. Tôi tập trung toàn bộ tinh thần quan sát sự thay đổi trên nét mặt của cô Kanako.
- ...Việc cô Yui mang thai thì đã có bác Sasaki làm chứng nên chuyện đó là sự thật. Vậy thì đứa con trong bụng của cô Yui biến đi đâu rồi? Trong Cánh cửa tội lỗi, Arisa, hiện thân của cô, từng nói rằng mình đã bóp chết em bé Tooko. Sau khi Haru và Yuiko chết, Arisa tới chung cư nơi họ sống và phát hiện thi hài của Tooko trong một con búp bê...
Nhưng trên thực tế, cô không thể giấu xác em bé được. Điều đó có nghĩa là em bé đó chưa từng được sinh ra. Khi ấy, cô Yui đã bị sẩy thai.
Phần da trên gò má của cô Kanako kéo căng lên. Khuôn mặt đó nhìn về phía tôi không dời mắt.
- Đứa bé vốn mang cái tên Tooko đã không còn tồn tại nữa rồi. Cho nên cô đã đặt tên con của mình là Tooko và đưa nó cho cô Yui. Để cứu vớt cô ấy...
Chứng kiến cô ấy cắn răng, hai mắt lóe lên vẻ căm hận, tôi càng vững tin những gì mình tưởng tượng là chính xác.
Việc chú Fumiharu về nhà sớm cũng không phải vì chăm sóc người vợ đang mang thai, mà là vì chú ấy không thể bỏ mặc cô Yui vừa sẩy thai. Có lẽ khi ấy cô Yui đã ở trong tình trạng phải luôn có người ở bên.
Có lẽ, nguyên nhân khiến cô Yui sẩy thai cũng là do cô Kanako...
- Nhàm chán. Người tôi ghét nhất trên đời này là Yui, tôi chẳng việc gì phải làm vậy cả!
Cô Kanako nói lớn.
Nghe vậy, chị Tooko cúi đầu như bị tổn thương, tay chị ấy nắm chặt váy.
Nội tâm tôi cũng thoáng dao động.
Bức tường bao quanh trái tim cô Kanako cực kì vững chắc, nó sẽ không bị phá hủy một cách dễ dàng. Tôi đã thấy được đáp án rồi, nhưng đáp án đó lại không thể tới được với cô ấy. Cô ấy đang phủ nhận mọi thứ. Mọi điều tôi nói ra đều bị đánh, bật lại bởi một lưỡi dao sắc lạnh.
Thế nhưng, khi chứng kiến chị Tooko như sắp khóc, trong lòng tôi lại hiện lên ý nghĩ mình phải làm điều này. Chị Tooko vẫn luôn phải chịu đựng nỗi đau khổ này. Ngày hôm nay, xiềng xích bi ai này phải được chặt đứt. Tôi phải tìm ra sự thật từ cô Kanako.
Tôi cắt ngang lời cô Kanako.
- Cô nói dối. Cô là đồ nói dối, cô Kanako!
- !
Bờ vai chị Tooko run lên, chị ấy ngước lên nhìn tôi.
Ánh mắt của cô Kanako tràn đầy lửa giận. Nếu là trước kia, khi bị cô ấy nhìn bằng ánh mắt đó, có lẽ tôi sẽ ngay lập tức cảm thấy sợ hãi, nói năng lộn xộn. Nhưng vào lúc này, nỗi sợ hãi từ trước đến nay dành cho cô ấy bỗng biến mất.
Đầu tôi nóng rực. Sâu trong lồng ngực như có thứ gì đó đang gào thét.
- Nếu cô đã không muốn nói chuyện với chị Tooko vậy thì cháu sẽ thay chị ấy nói chuyện với cô.
Có lẽ cô ấy chỉ xem những lời tôi nói là trò đùa của con nít. Cho dù vậy, tôi vẫn phải nói.
Vào lúc này, tôi phải nói cho người tác giả lạnh lùng như băng giá này biết!
- Cháu đã đọc Cánh cửa tội lỗi của cô. Đó là một tác phẩm mà cháu không thể viết ra được.
Hình mẫu trong truyện là lấy từ cô và vợ chồng Amano. Nhưng cô lại vận dụng vị trí tác giả của mình để nói dối, thay đổi hoàn toàn sự thật. Trong tác phẩm, cô viết rằng Arisa xem Haru là đồng loại của mình. Hai người có chí hướng cùng viết ra cuốn tiểu thuyết chí cao. Chính vì vậy cô mới coi Yuiko và Tooko là trở ngại và căm hận họ. Cô cũng nói rằng Yuiko ghen ghét với Arisa, nhưng thực tế lại không phải vậy.
Biểu cảm trên khuôn mặt cô Kanako chuyên từ mãnh liệt như lửa sang lạnh lẽo như băng. Ánh mắt cô ấy trở nên lạnh lùng, trống rỗng.
- Điều đó chẳng có gì sai cả. Người con gái đó lúc nào cũng vậy, bề ngoài thì cười cười nói đó, nhưng trong lòng lại ghen ghét đố kị... Dù vậy, cậu ta vẫn giả vờ là một người tốt, quân lấy tôi, làm phiền tôi.
Tôi hỏi.
- Thật sự như vậy sao?
Mặc dù tỏ vẻ bình thản, nhưng lúc này trong lòng tôi cũng đầy bất an, dạ dày tôi quặn lại đau đớn.
Tôi phải làm sao mới phá vỡ được bức tường này. Phải làm sao thì mới làm sáng tỏ được sự thật bị che giấu bên trong. Phải làm sao mới có thể giống như “Cô gái văn chương” vẫn luôn chỉ dẫn cho tôi, đem câu chuyện đầy tăm tối bi thương này biến thành một câu chuyện dịu dàng ngập tràn yêu thương.
Chị Tooko đứng bên cạnh ngước lên nhìn tôi với ánh mắt như đang khẩn cầu.
Tại sân thượng vào ngày hè nắng ráo, tại giáo đường trong đêm đen u ám, trong biệt thự tối mịt, trên sân khấu đứng trước bao nhiêu người, tại khu đất của công xưởng được chiếu sáng bởi ánh trăng, dưới bầu trời đầy sao lấp lánh, chị Tooko đã kể ra những câu chuyện.
Hai bím tóc dài đung đưa, nhìn thẳng vào đối phương không chút sợ hãi, trên môi nở nụ cười.
Hình bóng đó hiện lên một cách rõ nét trong đầu tôi.
Tôi hít một hơi để khiến bản thân bình tĩnh trở lại.
Được rồi, đầu tiên sẽ bắt đầu từ đây.
- Trong Cánh cửa tội lỗi, cô đã để cho Arisa nói rằng Yuiko chính là Juliette đến với Jérome. Còn Haru là Jérome, bản thân cô thì là Alissa.
Khung cửa hẹp của Gide là câu chuyện về Alissa cự tuyệt tình cảm với Jérome và đi qua cánh cửa hướng về phía Chúa trời. Juliette mặc dù yêu Jérome nhưng tình cảm đó lại không được đáp lại. Trong câu chuyện của Jérome, Juliette chỉ là một vai phụ không hơn không kém. Ánh mắt của Jérome chỉ nhìn về phía một mình Alissa. Nhưng nếu nhìn từ quan điểm của Alissa thì sao?
Chị Tooko vẫn luôn nói với tôi.
Một câu chuyện không hề chỉ có một cách đọc. Chỉ cần thay mình vào vị trí của một nhân vật khác, ta sẽ có được một câu chuyện khác.
... Thế nên, em hãy thử cảm nhận cảm xúc của những nhân vật khác và đọc câu chuyện một lần nữa. Như vậy một câu chuyện mới được sinh ra.
... Khi em nhận ra những điều mà từ trước tới giờ mình đã bỏ sót, em sẽ cảm thấy như thể mình vừa tìm được kho báu.
Trong ánh nắng vàng rực rỡ ấm áp, ngồi ôm chân trên ghế xếp, chị Tooko vừa lật từng trang sách vừa kể cho tôi nghe.
Đúng vậy, câu chuyện mà tôi sắp kể không phải là câu chuyện về Jérome.
Nó là câu chuyện về Alissa và Juliette.
- ...Alissa và Juliette là một cặp chị em với cá tính hoàn toàn trái ngược nhau. Alissa trầm lặng thành kính, Juliette rạng rỡ hoạt bát. Nếu Alissa là cao thượng, vậy thì Juliette là phàm tục... Nhưng trên thực tế, Juliette cũng là một cô gái tinh thông am hiểu thơ ca. Vì Alissa, Juliette đã lựa chọn rời khỏi Jérome và trở thành vợ của một người đàn ông cầu hôn cô. Một mặt, Alissa cũng biết được tình cảm của Juliette và từ chối lời cầu hôn của Jérome. Hai người chính là một cặp chị em rất yêu thương và luôn nghĩ cho nhau.
Chị Tooko từng kể với tôi rằng cô Yui và cô Kanako là bạn thân từ khi còn học cấp hai.
Trong quyển album rớt ra từ ngăn tủ cũng có rất nhiều hình của hai người.
Họ lúc nào cũng ở bên cạnh nhau. Cô Yui nở nụ cười rạng rỡ còn cô Kanako thì mặt vô cảm, ánh mắt lạnh lẽo...
Nếu cô Yui thật sự chỉ làm phiền cô Kanako như những gì cô ấy nói.
Rằng cô ấy ghét cô Yui nhất trên đời.
Vậy thì tại sao hai người vẫn ở bên nhau?
Tại sao cho dù học khác trường, ra xã hội rồi, họ vẫn ở bên cạnh nhau? Nếu là cô Kanako, người không hề sợ hãi việc phải sống cô độc, chắc hẳn cô ấy đã có thể dễ dàng cắt đứt sợi dây liên kết với cô Yui. Vậy tại sao cô ấy lại không làm vậy?
- Từ sau khi Juliette kết hôn, mối quan hệ của hai chị em dần thay đổi. Ban đầu đó chỉ là một cuộc hôn nhân không tình yêu. Nhưng theo năm tháng, Juliette dần trở nên thân mật với chồng, làm quen với sở thích của ông, cô từ bỏ việc đánh đàn piano và đọc sách. Alissa đã rất bất mãn vì điều này, cô đã viết về nó trong lá thư gửi Jérome. Rằng phải chăng Juliette chỉ đang giả vờ hạnh phúc, phải chăng trong khi làm vậy, cô đã bị cảm giác đó lừa gạt...
“Lúc này đây, điều khiến em cảm thấy hạnh phúc và điều mà nó từng ao ước, đã là hai thứ hoàn toàn khác biệt.”
“... Ôi, thứ được gọi là ‘Hạnh phúc’ đó đáng lẽ phải là thứ được liên hệ chặt chẽ với linh hồn. Một thứ khả kiến, được cấu thành từ những thứ phàm tục thì có giá trị gì cơ chứ.”
- Sau khi đi thăm Juliette khi cô chuẩn bị sinh, Alissa bỗng cảm thấy phiền muộn, cô không thể lý giải cảm giác khó chịu này đến từ đâu. Điều đó chẳng phải minh chứng cho việc Alissa đã rất khổ sở vì sự thay đổi của em gái sau khi kết hôn sao? Rằng điều đó khiến cô nghĩ rằng Juliette, người vẫn luôn ở cùng một thế giới với bản thân, đã rời bỏ cô và đi đến một thế giới khác.
Trong câu chuyện được viết từ góc nhìn của Jérome không hề viết những chuyện thường ngày xảy ra giữa Alissa và Juliette. Nhưng ta có thể tưởng tượng rằng đối với một người sợ người lạ như Alissa, thì người em gái ruột thịt Juliette, người vẫn luôn ở bên cạnh cô, chính là người mà cô có thể không ngần ngại bày tỏ mọi nỗi lòng. Có lẽ họ đã cùng đọc sách và kể cho nhau cảm tưởng của mình, Alissa lắng nghe tiếng đàn piano của Juliette, họ tặng quà nhau vào lễ Giáng sinh, cùng nói chuyện tương lai... tựa như một đôi bạn thân.
Cô Kanako nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính với ánh mắt lạnh lẽo như bầu trời mùa đông, hàng mi, ngón tay của cô ấy đều không hề cử động.
Tôi tiếp tục nói.
- Nhiều người cho rằng hình mẫu của Alissa chính là Madeleine, vợ của Gide. Mặc dù có nhiều điểm giống với Alissa, nhưng người chị họ lớn hơn Gide hai tuổi đó lại không phải Alissa. Cô có biết Gide đã viết một quyển nhật kí về cuộc sống vợ chồng với Madeleine không, cô Kanako?
Tôi hỏi cô Kanako vẫn đang nhìn vào màn hình máy tính như một pho tượng.
Quyển nhật kí của Gide mà tôi đọc ở thư viện.
Trong đó viết về những gút mắc trong tâm hồn của Gide khi ông yêu Madeleine nhưng lại không thể trở thành một về mặt thể xác với bà.
- Gide là một người đồng tính, ông không thể yêu vợ của mình về mặt thể xác, mối quan hệ giữa hai người chỉ là một cuộc “hôn nhân màu trắng”. Khi Gide rời nhà đi du lịch với bạn tình của mình, Madeleine đã đem đốt toàn bộ thư của Gide. Mối quan hệ của họ dần trở nên xa cách. Cho dù vậy, sau khi Madeleine qua đời, Gide vẫn tiếp tục tìm kiếm bà.
Trong tác phẩm của ông xuất hiện rất nhiều phụ nữ giống với Madeleine. Đối với Gide, Madeleine là cội nguồn sáng tạo, là sự tồn tại không thể thay thế.
Nhìn cô Kanako tiếp tục cắn chặt môi im lặng, tôi nói ra.
- Mối quan hệ giữa cô và cô Yui cũng giống như Alissa và Juliette! Đồng thời nó cũng giống như Gide và Madeleine!
Cô Kanako vẫn không cử động. Cô ấy đã khép chặt trái tim, phong ấn toàn bộ ngôn từ vào bên trong. Cô ấy đang chờ đối thủ mệt mỏi, tuyệt vọng từ bỏ.
Nhưng tôi làm sao có thể bỏ cuộc chứ?!
- Cô Kanako, giống như Alissa cảm thấy Juliette sau khi kết hôn mà dần rời xa mình, cô cũng đã rất cô đơn đúng không?
Vào ngày nghỉ, cô thường gọi chú Fumiharu tới nơi làm việc. Cô nói rằng mối quan hệ giữa cô và chú Fumiharu là một cuộc “hôn nhân màu trắng”. Không thể phủ nhận giữa cô và chú Fumiharu tồn tại một mối ràng buộc chặt chẽ giữa tác giả và biên tập viên. Hơn nữa, người phát hiện ra cô và giúp cô xuất bản tác phẩm đầu tay cũng chính là chú Fumỉharu.
Nhưng, người cô thật sự yêu lại không phải chú Fumiharu, mà là cô Yui, đúng không? Việc cô gọi chú Fumiharu tới nơi làm việc cũng không phải vì ghen ghét với cô Yui mà là với chú Fumiharu, cô đã muốn ngăn cách hai người họ. Tại sao sau khi học khác trường, cho dù lập trường đã thay đổi, cô ấy vẫn ở bên cạnh cô Yui?
Tại sao cô ấy lại cố chấp đến vậy.
Bầu không khí nghẹt thở vẫn tiếp diễn. Bức tường của cô Kanako vẫn chưa bị phá vỡ.
Lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi.
- Ngày hôm trước, khi cháu tới đây, trên bàn của cô để rất nhiều ảnh chụp. Ngoài ra còn có tách trà nhiều hoa văn, bánh tạc dâu tây và cái gác thìa màu tím...
Chẳng hiểu sao những thứ đó lại không hề phù hợp với hình tượng của cô, cho nên cháu đã rất để ý.
Tôi liếc nhìn chiếc cốc màu đen tuyền đặt trên bàn.
- Hôm nay cô không dùng cái tách đó nữa sao?
Vẫn im lặng từ nãy tới giờ, cuối cùng cô Kanako cũng mở miệng.
- Có gì lạ sao? Tùy theo tâm trạng tôi sẽ thay đổi đồ dùng sinh hoạt. Thỉnh thoảng tôi cũng đột nhiên muốn ăn đồ ngọt.
- Mấy tấm hình trên bàn của cô khi đó thì sao, chỉ toàn hình phong cảnh, cô chụp nó ở đâu vậy?
- ...Chúng chỉ là tư liệu tôi nhờ biên tập viên đi chụp.
- Nhưng theo cháu thấy thì chúng giống hệt khung cảnh ở một nơi nào đó. Đặc biệt là bảo tàng mỹ thuật nằm trong rừng...
Tôi từ từ nói.
- Đó là những nơi mà cô và cô Yui đã đến thăm vào chuyến đi dã ngoại hồi học cấp hai đúng không?
Cô Kanako không trả lời.
- Những tấm hình khác cũng chụp trường học và con đường, có lẽ chúng đều là những nơi có liên hệ với cô Yui đúng không. Chúng đều là những kiến trúc và cảnh vật trong quyển album của cô Yui, cho nên cháu mới cảm thấy đã nhìn thấy chúng ở đâu rồi.
Chị Tooko kinh ngạc hỏi.
- Sao Konoha lại biết được quyển album của mẹ chị?
Tôi ngượng ngùng xin lỗi.
- Em xin lỗi, khi em lấy chăn từ trong ngăn tủ ra, quyển album đó cũng rớt ra theo. Em vốn không định xem nó, nhưng...
- ...Vậy sao?!
Chị Tooko lẩm bẩm như thể đang suy nghĩ về chuyện gì đó.
Đúng lúc này giọng nói lạnh lùng của cô Kanako vang lên.
- Trường học thì ở đâu chẳng giống nhau chứ. Hơn nữa, việc tôi cần ảnh tư liệu của những địa điểm tham quan nổi tiếng thì có gì lạ?
Nét mặt của tôi trở nên căng thẳng.
- Đúng vậy. Nếu chỉ là ảnh chụp thì chẳng có gì lạ cả. Nhưng khi đó ở đây còn có một thứ khác.
Cô Kanako trừng mắt như muốn xuyên thủng tôi khi tôi tiến lại gần. Tôi đi thẳng tới cái bàn và dùng ngón tay gõ vào bên cạnh chiếc cốc màu đen.
- Khi đó ở đây có một cái thìa.
Gò má tái nhợt hơi ửng đỏ lên. Tôi không bỏ chi tiết này.
- Nó là một cái thìa uống trà màu vàng, bên dưới là một cái gác thìa hình trái tim.
- ...
Cô Kanako cắn môi ngoảnh mặt sang một bên.
- Trong những tấm hình chụp ở viện bảo tàng, cô đeo một cái vòng cổ thủy tinh màu lam. Còn cô Yui thì mang trâm cài đầu hoa tử đinh hương. Những cánh hoa đó giống hệt cái gác thìa của cô. Đó có phải vốn là chiếc trâm cài đầu của cô Yui không?
- Trâm cài đầu... của mẹ...!
Chị Tooko khẽ la lên, rồi chị ấy nói.
- Chị biết nó! Mẹ có một chiếc trâm cài đầu hình hoa tử đinh hương. Mẹ nói đó là món quà mà dì Kanako tặng cho mẹ!
Trong ánh mắt của cô Kanako hiện lên vẻ bồn chồn và khó chịu. Ngực tôi không khỏi nóng lên khi nhìn thấy phản ứng này, tôi nói tiếp.
- Có lẽ là cháu đã nhìn nhầm. Cho nên cô để bọn cháu xem lại cái gác thìa đó một lần nữa được không? Chắc hẳn chị Tooko sẽ nhận ra đó có phải trâm cài tóc của mẹ chị ấy hay không.
- ...Tại sao tôi phải làm vậy chứ?!
Cô Kanako nói to rồi trừng mắt nhìn tôi. Tôi cũng cất cao giọng.
- Nếu cô không để bọn cháu thấy nó, vậy thì điều đó cũng đồng nghĩa với việc cô thừa nhận đó chính là trâm cài tóc của cô Yui! Cô đã cố tình thay đổi di vật của cô Yui và giữ nó từ đó tới giờ! Mỗi khi đến ngày giỗ của cô Yui, cô lại lấy nó ra cùng với những tấm hình kỉ niệm... Cô còn lấy cái tách và loại bánh mà cô Yui thích đặt lên bàn để tưởng niệm! Khi đó cô mặc đồ đen đúng không! Đó chẳng phải là một dạng đồ tang sao?!
Cô Kanako đập mạnh hai tay xuống bàn.
- Đủ rồi, cậu đi về đi! Tôi không muốn nghe suy luận nhàm chán của cậu nữa!
- Suy luận! Không, đó chỉ là tưởng tượng của cháu. Nhưng cô lại đang dao động! Rõ ràng cô nói ghét cô Yui nhất trên đời, vậy mà cô lại trân trọng những di vật của cô ấy, cô cũng không nói ra lý do tại sao mình làm vậy! Người bình thường sẽ không đem một thứ cài trên đầu người khác làm thành đồ gác thìa! Trừ khi người đó là một người cực kì quan trọng với họ!
- Đi về!
- Cháu không về! Tình cảm cô dành cho cô Yui đã vượt qua tình bạn. Người có quan hệ hôn nhân màu trắng với cô không phải chú Fumiharu mà là cô Yui! Giống như Gide yêu Madeleine! Cô Yui cũng là một sự tồn tại không thể thiếu trong cuộc đời cô! Cô Yui cũng...
- Yui hận tôi!!!
Cô Kanako bỗng nhiên hét lên, như muốn phát tiết mọi cảm xúc dồn nén trong lòng. Ánh mắt đang trừng trừng nhìn tôi đã không còn lạnh lẽo như băng nữa mà mãnh liệt như lửa cháy. Ngọn lửa đó tựa như hỏa ngục có thể đốt cháy thế gian!
Tôi hoàn toàn bị áp đảo bởi sự kịch liệt và điên cuồng mà cô ấy cất giấu dưới lớp mặt nạ băng giá.
- Đúng vậy, Yui vẫn luôn ghen ghét với tôi! Lúc nào cậu ấy cũng nhìn tôi với ánh mắt lo lắng như thể tôi sẽ cướp mất Amano! Đến cuối cùng cậu ấy lại uống thuốc độc chết!
Trong trái tim con người này rốt cuộc đã chất chứa bao nhiêu đau đớn, thống khổ, căm hận, yêu thương và tuyệt vọng chứ?
Ryuuto từng đau đớn kể cho tôi về mối tình đầu của mình, người không có được hạnh phúc.
... Cô ấy đã phải chịu đựng sự phản bội không thể dung thứ từ người mà mình tin tưởng, bị đẩy vào bóng tối cô độc... tâm hồn bị ăn mòn từng chút một.
Đối với cô Kanako mà nói, sự phản bội lớn nhất chính là cô Yui đã lựa chọn cái chết.
Cho đến bây giờ, cô ấy vẫn cho rằng chính cô Yui là người đã hạ độc.
Nhưng...
Khi tôi định mở miệng, đứng bên cạnh tôi, chị Tooko hét lên.
- Không phải! Không phải mẹ...! Mẹ không sử dụng bột ngủ của Ole Lukoje!
Chị Tooko khẽ run rẩy. Tay chị ấy nắm chặt, hai mắt nhíu lại một cách đau đớn, khuôn mặt tái xanh, như thể những gì chị ấy đang nói ra là lời sám hối.
- Mẹ không dùng... đã không dùng thứ bột ngủ đó! Người hạ độc không phải mẹ. Mẹ không thể làm vậy. Bởi vì người pha cà phê... sáng hôm đó, người bỏ độc vào cà phê chính là...
- Người bỏ độc vào cà phê chính là, Ryuuto.
Chị Tooko giật mình ngẩng lên nhìn tôi. Cô Kanako cũng tỏ ra kinh ngạc.
Cũng khó trách hai người họ ngạc nhiên như vậy. Trong chín năm nay, hai người đều tưởng tượng người hạ độc là một người khác và đều đau khổ vì điều đó.
- ...Tất cả đều là một sự trùng hợp bất hạnh.
Vừa cảm nhận cơn đau nơi lồng ngực, tôi vừa kể ra chuyện xảy ra chín năm trước.
- Vào buổi sáng xảy ra tai nạn, chị Tooko và chú Fumiharu ăn câu chuyện do cô Yui viết. Chắc hẳn cô cũng biết việc chị Tooko ăn sách là thừa hưởng từ ba chị ấy. Ngày hôm đó chú Fumiharu mặc dù không ăn đồ ăn bình thường, nhưng chú ấy đã cùng uống cà phê vói cô Yui. Người pha cà phê chính là chú Fumiharu.
Cô Kanako cũng nín thở. Có lẽ cô ấy đã nhận ra người có thể bỏ độc trong tình huống đó chỉ có thể là chú Fumiharu.
Ban đầu tôi cũng cho là như vậy. Có lẽ cả chị Tooko cũng thế...
- ...Inoue, cậu nói chính Ryuuto là người đã bỏ độc vào cà phê.
Cô Kanako hỏi với vẻ bối rối.
- Đúng vậy. Người bỏ độc vào bình cà phê mà chú Fumiharu pha chính là Ryuuto.
- Tại sao vậy Konoha? Tại sao em lại nghĩ như vậy?
- ...Bởi vì Ryuuto từng nói với em việc nó có kí ức của kiếp trước.
Khuôn mặt của hai người cùng hiện lên vẻ phức tạp.
Tôi kể lại chuyện Ryuuto nói với tôi nó là Suwa Takumi đầu thai mà thành.
Tại sao Ryuuto lại nghĩ như vậy?
Đó là vì Ryuuto có được “kí ức của kiếp trước”!
Kí ức về việc bị xe tông khi bảo vệ mèo, bị đưa đến bệnh viện và chết trong cô độc.
Kí ức về việc nó đã trao cho cô Yui, người vẫn luôn dịu dàng với nó, chiếc bình nhỏ màu tím bên trong có thuốc ngủ của Ole Lukoje. Kí ức về việc cô Yui rắc nó vào trong cà phê.
Những “kí ức” đáng lẽ Ryuuto không thể biết được, tựa như linh hồn nó đã rời khỏi thân xác và chứng kiến mọi chuyện.
- Nhưng đó có thật sự là trí nhớ của Suwa Takumi không?
Kí ức về vụ tai nạn có lẽ chỉ là vì từ nhỏ nó đã nghe được từ những người xung quanh rồi điều đó lưu lại trong trí nhớ của nó như là kí ức của kiếp trước.
Việc nó gọi cô Yui là “chị Yui” có thể là vì nó đã được cô Yui kể cho nghe việc trước kia ba của nó thường gọi cô ấy như vậy.
Vậy còn kí ức về chiếc bình nhỏ hình trái tim màu tử đinh hương thì sao?
Phải chăng Ryuuto đã thực sự nhìn thấy nó? Thế rồi, với bản tính hiếu kì của trẻ con, nó đã thử lấy xuống nhìn...
Chị Tooko đột nhiên lấy hai tay che miệng và nói với giọng run rẩy.
- Là chị... chị đã nói cho Ryuuto biết. Bởi vì chị từng chứng kiến mẹ cầm một cái bình hình trái tim đặt trên tay ngắm nhìn... Khi nghe chị nói nó thật đẹp, mẹ bảo rằng đây là bột ngủ của Ole Lukoje. Nếu trẻ con uống vào sẽ bị ông ấy dẫn về vương quốc của giấc ngủ vĩnh hằng, cho nên chị không được đụng vào nó...
Khuôn mặt chị Tooko tái nhợt, trông chị ấy như thể sẽ gục ngã bất cứ lúc nào. Trong mắt chị ấy tràn ngập nỗi tuyệt vọng.
- Cả việc mẹ đem cái bình chứa bột ngủ của Ole Lukoje bỏ vào trong hòm kho báu rồi đem giấu trên kệ tủ... chị cũng... nói cho Ryuuto... Khi ấy chị rất sợ nên chỉ dám nhìn lên trên đó, nhưng Ryuuto có lẽ đã trèo lên ghế nhìn vào trong, có lẽ em ấy đã lấy khóa thử mở hòm ra.
Ryuuto từng nói với tôi có ai đó chỉ lên kệ và nói ở đó có bột ngủ của Ole Lukoje.
Giọng nói mà Ryuuto nghe được khi đó chính là của chị Tooko. Ngón tay chỉ lên kệ tủ cũng là của chị ấy.
- Vì chị... vì chị nói cho em ấy, nên...
Ngực tôi như rách ra khi nghe thấy nỗi đau khổ và sự tự trách trong lời nói của chị Tooko. Nhưng vì Ryuuto, tôi phải làm sáng tỏ sự thật.
- Sáng hôm xảy ra tai nạn, Ryuuto mặc áo len màu đỏ đúng không ạ?
Thật vất vả, chị Tooko mới nói ra câu trả lời.
- ...Ừ.
Quả nhiên... Tôi thở dài và nói tiếp.
- Ryuuto từng nói khi bỏ độc vào cà phê, tay của cô Yui trắng muốt, láng mịn, ống tay áo len đỏ rực như máu, từ bàn tay đó, chất độc rơi lả tả lả tả. Đó thực ra chính là tay của Ryuuto. Bởi vì hôm đó cả cô Yui và chú Fumiharu đều mặc đồ đi dự lễ cưới. Hai người đều không mặc áo len.
Có lẽ trong tấm hình chụp Giáng sinh đó có hình Ryuuto lúc còn tiểu học mặc áo len màu đỏ. Cho nên khi nhìn thấy nó, Ryuuto đã nhận ra.
Rằng bàn tay bỏ độc chính là tay của nó.
- Có lẽ nó đã nhân lúc chú Fumiharu không để ý trèo lên ghế và bỏ độc vào cà phê. Bởi vì đêm hôm trước, cô Yui và chú Fumiharu cãi nhau cho nên đến buổi sáng cả hai người đều trông rất mệt mỏi. Có lẽ Ryuuto chỉ muốn hai người có thể mơ thấy những giấc mơ đẹp nên mới làm vậy.
Kí ức này dần trở thành kí ức của Suwa Takumi, người pha cà phê thì đổi từ chú Fumiharu sang cô Yui, người bỏ độc cũng từ Ryuuto trở thành cô Yui. Nó đã tin rằng Suwa Takumi đã đưa chất độc cho cô Yui để giúp cô ấy không còn đau khổ nữa.
Thế nên, khi nhìn quyển album và biết được mọi chuyện không phải như vậy, khi lục tìm trong ngăn tủ và tìm ra chiếc bình rỗng...
Có lẽ vì thế nên nó mới cảm thấy tuyệt vọng và muốn tìm tới cái chết đến như vậy.
Nếu vậy thì lý do Ryuuto tin rằng nó là Suwa Takumi đầu thai cũng có thể là vì nó muốn quên đi và chuyển mọi tội lỗi cho Takumi. Có lẽ chính nỗi bất an trong tiềm thức đó đã đẩy nó tới bước đường cùng như bây giờ.
Cô Kanako cũng thì thầm với nét mặt kinh ngạc.
- ...Yui từng nói về chất độc của Ole Lukoje. Khi đó tôi chỉ cho rằng đó là lời châm chọc dành cho tôi... nhưng khi tai nạn xảy ra, tôi nghe được hiện trường tai nạn rất mất tự nhiên, cho nên tôi đã cho rằng Yui thật sự đã sử dụng độc dược. Không ngờ chính Ryuuto mới là...
- Cô Yui không phải vì sợ cô cướp mất chú Fumiharu nên mới tìm cách để cả hai cùng tự sát. Cô ấy cũng không hề hận cô.
Cô Kanako nhìn tôi. Trong ánh mắt của cô ấy không phải sự giận dữ, mà là nỗi bi ai, cô ấy hỏi như muốn trách cứ tôi.
- Tại sao cậu lại cho rằng như vậy?!
- Bởi vì chị Tooko từng nói cho cháu biết. Rằng ước mơ của cô Yui là viết ra một câu chuyện tựa như manna.
Chị Tooko ngước lên nhìn tôi với ánh mắt yếu đuối.
- Đó là một câu chuyện ngọt ngào, tinh khiết, tựa như lương thực trắng muốt rơi xuống từ bầu trời, lấp đầy những cái bụng rỗng... Cô Yui vẫn luôn nói như vậy. Cả chị Tooko và chú Fumiharu lúc nào cũng ăn no bụng những câu chuyện của cô Yui. Cho nên người đói bụng ở đây chỉ có cô... cô Kanako. Nguyện ước của cô Yui là viết một câu chuyện dành cho cô.
Cô Kanako rên rỉ.
- Đó chỉ là do cậu tự “tưởng tượng” ra mà thôi.
- Đúng vậy. Nhưng cả chị Tooko và Ryuuto đều mong muốn cháu viết ra một tiểu thuyết như vậy. Bởi vì những thứ do cháu viết ra rất giống với câu chuyện của cô Yui, cho nên Ryuuto mới không từ thủ đoạn tìm mọi cách khiến cháu viết thay cô ấy. Cho dù có phải suýt phạm tội đi nữa. Nó đã rất nỗ lực... tất cả đều là vì cô.
Tim tôi đau nhói khi nhớ lại cảnh Ryuuto ngồi khóc trước cổng. Hành vi của nó là không thể tha thứ. Nhưng Ryuuto vẫn luôn đau khổ. Nó chỉ muốn cứu vớt người quan trọng nhất đối với nó.
Cô Kanako kêu lên đầy bi thảm.
- Nhưng không phải cậu đã ngừng viết tiểu thuyết rồi sao?! Không phải cậu đã từ bỏ rồi sao?! Yui cũng thế, sau khi kết hôn với Amano, cậu ấy cũng vứt bỏ giấc mơ trở thành tác giả. Tôi đã không còn được đọc những câu chuyện của cậu ấy nữa. Những câu chuyện của Yui đều bị Amano độc chiếm! Tôi đã từng là độc giả của Yui, nhưng tất cả đều kết thúc khi Yui gặp Amano! Sau khi tìm thấy độc giả mới, cậu ấy đã vứt bỏ tôi!
Những cảm xúc phun ra tựa như con thác đổ ập xuống người tôi.
Bức tường cuối cùng đã vỡ nát, tình cảm chất chứa lâu nay cuộn trào như sóng dữ.
Cuối cùng tôi cũng nghe được một phần sự thật từ miệng cô Kanako.
Suốt chín năm nay... Không, suốt từ khi cô Yui gặp chú Fumiharu, cô Kanako đã mang trong tim nỗi đau bị phản bội.
Khuôn mặt vặn vẹo gào thét của cô Kanako như chồng lên tôi khi tôi biết được lời nói dối của chị Tooko, chồng lên Miu khi cậu ấy trách cứ tôi trên sân thượng trong cuồng phong bão tuyết. Tôi rốt cuộc nhận ra cô Kanako cũng là một độc giả bị tác giả phản bội.
Thế nên cô ấy mới trở thành một tác giả, để báo thù. Nếu đã không có người nào vì cô ấy viết ra những câu chuyện, vậy thì cô ấy chỉ còn cách là tự viết. Cô ấy phải tiếp tục viết để dằn xuống cơn đói khát của mình...
- Tôi căn bản không hề ưa thích tiểu thuyết của Yui. Từ khi còn học cấp hai, cậu ấy đã suốt ngày quấn lấy tôi, làm phiền tôi, giả vờ như chúng tôi là bạn thân... Cậu ấy còn không biết xấu hổ nói những lời như chúng tôi sẽ mãi mãi ở bên nhau. Cậu ấy bắt tôi đọc những câu chuyện nhàm chán do cậu ấy viết ra...
Yui nói rằng cậu ấy thích tôi nhất trên đời, vậy mà vào cái ngày cậu ấy lần đầu tiên đem bản thảo cho Amano đọc, Yui lại chạy tới nhà tôi, mặt đỏ bừng nói rằng người đó thật tuyệt. Kể từ đó mỗi lần chúng tôi gặp nhau, Yui chỉ toàn nói về Amano!
Việc cậu ấy muốn để anh ta đọc bản thảo cũng chỉ là cái cớ để Yui đi gặp Amano.
Amano cũng thế. Cho dù những thứ Yui viết ra đều thật phù phiếm, không có chút giá trị nào, anh ta vẫn tiếp tục gặp cậu ấy. Ngay từ đầu mục tiêu của anh ta đã là Yui!
Trong mắt của cô Kanako lập lòe ánh sáng căm hận. Tôi hoàn toàn không chen lời vào được.
Trong căn phòng như đang có một cơn cuồng phong quét qua.
- Người đàn ông kia nói với Yui rằng anh ta muốn Yui trở thành tác giả của riêng anh ta, vậy mà khi tôi đang viết bản thảo, anh ta vẫn ngồi thản nhiên ăn tác phẩm của Ougai hay Tolstoy. Anh ta cũng giấu Yui chuyện gặp tôi. Nhưng Yui vẫn kết hôn với Amano, lại còn có con với anh ta, rồi còn tới gặp tôi báo tin với vẻ vui sướng. Cứ như thể muốn cho tôi thấy sự hạnh phúc của cậu ấy!
- ...Vì cô không thể tha thứ chuyện đó, nên cô mới phạm sai lầm với chú Fumiharu sao.
Khóe miệng cô Kanako hiện lên nụ cười nhạo báng.
Tựa như lúc cô ấy nói cho tôi biết địa chỉ ngôi chùa nơi có mộ của cô Yui.
Và thì thầm rằng “Con bé đó không quay trở lại thì càng tốt”.
Trong ánh mắt cô ấy tràn ngập căm hận.
- Không phải. Tôi chỉ muốn cho Yui biết rằng hạnh phúc mà cậu ấy đang trân trọng chỉ là một thứ ảo ảnh không hơn không kém, tựa như những câu chuyện của cậu ấy. Rằng chồng của cậu ấy là một gã đàn ông tệ bạc phản bội vợ mình khi cô ấy đang mang thai.
Chị Tooko cúi đầu như sắp khóc.
Tôi cảm thấy khó thở khi nhớ tới cảnh chị ấy cười vui vẻ kể về chuyện của ba mẹ mình.
Cô Yui và chú Fumiharu mà tôi nhìn thấy trong hình là một cặp vợ chồng rất hòa thuận. Tại sao chú Fumiharu lại phạm sai lầm với cô Kanako chứ?
- Khi tôi gọi anh ta tới khách sạn Kanezawa với lý do tìm tư liệu sáng tác, Amano đã ngay lập tức vứt bỏ Yui và tới gặp tôi.
Khi ấy tôi đã hỏi Amano tác giả của anh ta rốt cuộc là ai.
Tôi nói với anh ta nếu đêm nay anh ta về với Yui, tôi sẽ không viết tiểu thuyết nữa.
Tác giả của Amano Fumiharu rốt cuộc là cô Kanako, hay là cô Yui?
Một người là hiện thân của lý tưởng, còn một người là cuộc sống bình thường không thể mất đi.
Trong hai người phụ nữ hoàn toàn trái ngược nhau này, ai là người khiến chú Fumiharu tưởng niệm nhiều hơn.
- Kết quả là Amano đã không quay về. Anh ta chỉ cười nói “Nếu có thể trở thành nguồn sáng tạo cho cô...” và phản bội Yui.
Khi ấy, nụ cười trên khuôn mặt chú Fumiharu là nụ cười như thế nào?
Nụ cười cay đắng? Nụ cười dịu dàng? Nụ cười xót xa? Nụ cười giác ngộ? Hay là nụ cười tuyệt vọng.
Giọng nói của cô Kanako dần nhỏ lại, cô ấy cúi đầu nhìn xuống đất. Có lẽ, việc cô Kanako có quan hệ nam nữ với chú Fumiharu cũng không phải chỉ là để báo thù cô Yui.
Đó có phải là tình yêu nam nữ như người ta vẫn gọi không? Về phần tôi, tôi nghĩ có sự khác nhau.
Dù thế nào đi nữa, thì giữa tác giả Sakurai Kanako và biên tập viên Amano Fumiharu, chắc hẳn có tồn tại một mối liên hệ không thể dùng kiến thức cơ bản để phán xét. Đối với cô Kanako, chú Fumiharu là người đàn ông đã cướp đi người bạn thân mà cô ấy yêu nhất, nhưng đồng thời, chú ấy cũng là người hiểu cô ấy nhất.
“Nếu có thể trở thành nguồn sáng tạo cho cô...”
Rốt cuộc chú Fumiharu đã nói ra những lời đó với tâm trạng như thế nào?
Cô Kanako cũng vậy, cô ấy đã nghe những lời đó với tâm trạng như thế nào?
Còn cả cô Yui, cô ấy đã chờ chú Fumiharu về trong tâm trạng như thế nào?
Vẻ căm hận dần phai nhạt trong mắt cô Kanako, thay vào đó là nỗi bi ai xót xa.
- ...Đêm hôm đó, Yui sẩy thai. Về sau, cậu ấy trốn vào trong thế giới tưởng tượng của chính mình... Yui vẫn tin rằng đứa bé ấy đang còn trong bụng cậu ấy... Cậu ấy vừa xoa bụng một cách hạnh phúc... vừa nói rằng nếu sinh con gái sẽ đặt tên là Tooko... rằng đó là các tên lấy từ Chuyện Toono... rằng cậu ấy hi vọng đứa bé sớm chào đời...
Mất đi đứa con sắp ra đời, tinh thần của cô Yui cũng hoàn toàn suy sụp.
Khi chứng kiến bạn thân nói ra những lời đó một cách hạnh phúc, cô Kanako đã nếm trải cảm giác đau khổ và tuyệt vọng đến nhường nào chứ...
Nét mặt của chị Tooko càng nhăn nhúm lại, chị ấy nắm chặt mép váy.
Điều mỉa mai chính là thay cho sinh mệnh đã mất, trong người cô Kanako lại trú ngụ một sinh mệnh mới.
- ...Tôi không cần gia đình hay con cái. Những điều đó chỉ cản trở tôi. Thế nên tôi đưa nó cho Yui. Yui cũng tin rằng đứa bé đó chính là do cậu ấy sinh ra...
Rồi cô Kanako xoay mặt đi như sợ người khác đọc được suy nghĩ của mình. Hình bóng cô ấy vào lúc này thật nhỏ bé, thật yếu đuối.
- Nội tâm của Yui rất yếu ớt. Cậu ấy không chịu đựng được hiện thực khắc nghiệt. Cho nên cậu ấy mới thay thế hiện thực bằng thế giới trong mộng đầy hạnh phúc. Sống trong nỗi sợ hãi một ngày nào đó giấc mộng sẽ tàn...
Tiểu thuyết của cậu ấy cũng vậy. Bên trong đó chỉ toàn những người tốt ngập tràn thiện ý, xinh đẹp, ngọt ngào, hoàn toàn không mang chút cảm giác chân thật...
Giọng nói đứt quãng của cô Kanako tựa như cơn mưa lạnh rơi xuống, chị Tooko vẫn im lặng dõi theo cô ấy.
Người mẹ đã sinh ra chị ấy, đồng thời là bạn thân của người mẹ đã nuôi dưỡng chị ấy...
“Dì Kanako thật sự là một người rất dịu dàng”, chị Tooko nói ra những lời đó bằng giọng vui vẻ...
Có lẽ chị ấy đã để ý tới nỗi đau của cô Kanako còn hơn cả bản thân.
Thế nên tôi cũng nói.
- Nhưng dù vậy, cô vẫn rất yêu những câu chuyện của cô Yui đúng không? Thế nên khi không còn được đọc chúng nữa, cô mới cảm thấy bị phản bội.
Yêu và hận chỉ cách nhau một tờ giấy mỏng.
Tựa như Ryuuto vẫn hay nói, bởi vì yêu nên mới hận.
Bởi vì hận nên mới có thể một mực yêu.
Hận sẽ kéo dài mãnh liệt, dài lâu, hơn cả yêu.
Thế nên hận cũng chính là yêu.
Ryuuto vẫn luôn ở bên cạnh và chứng kiến cô Kanako một mực vừa yêu vừa hận cô Yui.
Có lẽ chính sự cố chấp đến điên cuồng đó đã ảnh hưởng tới nó, khiến nó cũng muốn được như vậy.
- Cháu sẽ không bị những lời nói dối của cô làm mê hoặc nữa.
Tôi nói với cô Kanako, ngực run lên vì cảm xúc trong người.
- Chính cô mới là người không dám đối diện với hiện thực và đem thay thế nó đi, cô Kanako.
Cô Kanako nhìn thẳng vào tôi với ánh mắt khó chịu. Tôi cũng nhìn lại đôi mắt đó.
- Nếu chỉ vì muốn đem đứa con mà cô không cần cho cô Yui, vậy thì tại sao cô lại mất công giả dạng làm cô Yui để sinh con chứ. Ngay cả lúc này, cô vẫn còn giả vờ như mình không yêu cô Yui. vẫn viết trong Cánh cửa tội lỗi rằng giữa Arisa và Yuiko chỉ tồn tại sự căm hận.
Không chỉ vậy. Cô còn viết ra lá thư mà trong đó cô mô tả cô Yui là một người phụ nữ có nội tâm xấu xí, ghen ghét với cô, căm hận cô.
Chị Tooko giật mình nói.
- Konoha, em đã... đọc lá thư đó rồi sao?
- Em xin lỗi.
Lúc nãy, khi nghe tôi xin lỗi vì chuyện đã xem album, có lẽ chị Tooko cũng đã đoán được chuyện này. Trông chị ấy cũng không hề kinh ngạc mà chỉ có vẻ bối rối.
Một mặt, cô Kanako dường như cũng nhận ra, cô ấy nhìn tôi với ánh mắt khắc nghiệt.
- Ngày giờ ghi trên thư là ba ngày trước khi vụ tai nạn xảy ra. Nhưng đó chỉ là dối trá, cô viết lá thư đó sau khi cô Yui mất.
- Cậu dựa vào đâu mà nói như vậy? Tôi đã gửi cho Yui lá thư đó trước khi cậu ấy qua đời. Bởi vì tôi không thể chịu được khi Yui cứ che giấu sự ghen tị của mình dưới nụ cười thân thiết đó.
- Cô lại nói dối, cô định nói dối đến khi nào chứ? Trong thư cô từng đề cập tới việc cô biết cô Yui đang sở hữu chất độc. Cô còn viết cô đã tìm ra nơi cô Yui giấu chất độc và tận mắt nhìn thấy nó. Sau đó cô còn đe dọa, cười nhạo rằng phải chăng cô Yui sẽ “nhỏ thuốc độc vào thức ăn” của cô. Tuy nhiên...
Tôi hét lên.
Cảnh tượng mà Ryuuto từng kể tái hiện trong đầu tôi. Cà phê xoay tròn. Chất bột màu bạc rơi lả tả.
- Mặc dù cô biết việc cô Yui đang sở hữu độc dược, nhưng cô lại không biết được dạng như thế nào, đúng không? Nếu không cô cũng sẽ không viết là “nhỏ thuốc độc”. Bởi vì từ đó chỉ dùng cho chất lỏng mà môi.
Khuôn mặt của cô Kanako vặn vẹo.
- Yêu tinh ngủ Ole sẽ nhỏ những giọt sữa bò vào mắt trẻ em để khiến chúng ngủ. Khi nghe cô Yui kể chuyện của Ole Lukoje, cộ đã tưởng rằng chất độc nằm ở dạng lỏng. Thế nhưng trên thực tế nó lại là bột phấn! Chị Tooko cũng nói rằng mẹ chị sở hữu bột ngủ của Ole Lukoje. Tại sao cô lại cố tình viết ra một lá thư mà trong đó cô giả vờ như mình đã nhìn thấy thuốc độc chứ? Cô không thấy chuyện đó thật kì lạ sao?
Cô Kanako trừng mắt nhìn tôi, bờ môi cô ấy khẽ rung động. Nhưng cô ấy không thể thốt ra câu nào để phản bác. Tôi nhìn về phía chị Tooko và hỏi.
- Lá thư đó vốn nằm ở đâu vậy, chị Tooko?
Có lẽ chị Tooko đã biết điều từ trước. Chị ấy trả lời với nét mặt buồn bã.
- Nó được kẹp trong quyển album của mẹ.
- Chị Tooko đọc được nó là vào khi nào?
- ...Sau khi mẹ qua đời, trong lúc chị sửa soạn lại di vật...
Tôi lại nhìn về phía cô Kanako.
- Vì muốn chị Tooko đọc lá thư đó, cô mới cố tình kẹp nó trong quyển album đúng không.
Khi Madeleine đốt bỏ thư của Gide, Gide đã tuyệt vọng khi những điều gì tốt đẹp nhất thuộc về ông nay đã biến mất, nhưng cô lại làm điều ngược lại. Cô che giấu phần lương thiện nhất trong lòng mình, còn phần ác độc thì viết ra lá thư và để người khác đọc!
Cô Kanako hét lên.
- Cậu thôi đi! Tôi làm vậy thì có ích lợi gì chứ?!
- Để bảo vệ nội tâm của mình, cô buộc phải làm vậy. Bởi vì cô đã gây ra tội nghiệt đối với người bạn thân mà cô yêu nhất.
- Tội nghiệt?
- Đúng vậy, bởi vì chính cô là người đã giết cô Yui...
Cô Kanako nín thở khi nghe thấy những lời đó. Hai mắt cô ấy mở lớn với vẻ kinh ngạc.
- Ít nhất thì đó là điều mà cô cho là như vậy. Rằng chính cô là người đã dồn cô Yui vào chân tường, bức bách cô ấy tới chỗ chết. Mỗi lần bị cô Yui nhìn với ánh mắt lo lắng, cô lại nhớ lại tội lỗi của chính mình... tội lỗi mà cô đã gây ra với chú Fumiharu, chồng của cô Yui... tội lỗi vì đã giết chết đứa bé trong bụng cô ấy...
Việc cô Kanako kết giao với Suwa Takumi, hay sinh ra Ryuuto, có lẽ cũng chỉ là để cô Yui yên tâm.
Cô ấy muốn nói với cô Yui rằng cô ấy không hề cướp đi chồng con của cô Yui. Rằng bản thân cô ấy cũng có người yêu, cũng có con. Việc cô ấy lựa chọn người thiếu niên lăng nhăng Suwa Takumi có lẽ cũng vì đó là đối tượng phù hợp, không để lại phiền toái sau này.
Nghĩ đến tâm tình của Ryuuto, người vẫn luôn ngưỡng mộ cô Kanako, lòng tôi lại như nứt ra.
Nhưng nghĩ tới cô Kanako, người chỉ có thể làm vậy để bù đắp cho những tội lỗi mình gây nên, ngực tôi lại càng đau hơn.
Người phụ nữ này rốt cuộc cô độc, vụng về tới đâu chứ. Đối với cô Kanako mà nói, với tư cách một con người, cô ấy thiếu một thứ gì đó. Và người bù đắp cho khiếm khuyết đó chính là cô Yui.
- Nếu như nói Cánh cửa tội lỗi là lời thú tội của cô, thì ngoại truyện của nó là nguyện vọng của cô.
Khi búp bê Tooko lớn lên, nó đã ra tay giết chết Arisa. Đây phải chăng là điều mà cô khao khát, rằng cô muốn chị Tooko căm hận mình.
Cô Kanako trừng mắt nhìn tôi với ánh mắt rực lửa. Chị Tooko cũng nhìn tôi với ánh mắt lo lắng. Tôi tiếp tục nói.
- Cô không có cách nào yêu thương chị Tooko! Đối với cô, chị Tooko là minh chứng của việc cô đã phản bội người bạn thân của mình... Madeleine mà cô yêu nhất. Thế nên cô xem chị ấy như không tồn tại, xa lánh chị ấy, viết ra một lá thư như vậy để khiến chị ấy căm hận cô! Chỉ có làm như vậy, cô mới có thể trở nên cô độc, mới có thể bước qua khung cửa hẹp! Người sở hữu nội tâm yếu ớt không phải cô Yui mà chính là cô!
Cô Kanako giận dữ đến mức toàn thân run rẩy. Hai mắt cô ấy ngập tràn tơ máu, răng cắn chặt lại, hai bờ vai nhấp nhô một cách khổ sở.
Cuối cùng, nét mặt cô ấy dần thay đổi thành bi thương, lông mi rũ xuống, mắt ướt át.
Chắc hẳn những điều tôi vừa nói không phải đều là sự thật.
Lòng người vừa phức tạp lại vừa hỗn loạn, yêu cùng hận đan xen với nhau, không ai có thể nhìn rõ chúng được.
Tại sao cô Kanako vẫn luôn giữ chị Tooko bên người. Đó là vì chị ấy không hề tồn tại trong mắt cô ấy sao? Vì cô ấy yêu thương chị ấy sao, căm hận chị ấy sao?... Có lẽ ngay cả bản thân cô ấy cũng không biết được nguyên nhân thực sự.
Rõ ràng chỉ cần ở gần bên cạnh là sẽ cảm thấy đau khổ, nhưng rồi lại không thể rời xa. Thế nên cô ấy mới căm hận chị ấy. Mới muốn chị ấy căm hận cô. Căm hận, căm hận, bị căm hận, bị căm hận... cho dù vậy, cô ấy cũng không thể phủ nhận quan hệ máu mủ giữa hai người.
Dòng máu đang chảy bên trong người thiếu nữ đang đứng trước mặt cô chính là dòng máu của cô.
Đôi mắt, bờ môi, khuôn mặt kia đều là minh chứng cho điều đó.
Thế nhưng nét cười, cử chỉ đó lại giống hệt người thân yêu nhất mà cô ấy không thể gặp lại.
Mỗi ngày, người thiếu nữ đó lại dùng nụ cười, cách nói chuyện tương tự hướng về phía cô.
Cho dù cô ấy cố gắng chối bỏ, thì người thiếu nữ ấy vẫn chăm chú hướng về phía cô bằng tất cả tình cảm của mình.
Hệt như cô gái năm ấy...
Điều đó đối với cô Kanako mà nói có lẽ là địa ngục.
Việc nhận được tình yêu từ người mà mình không được phép yêu thương, hay quyết tâm không được yêu thương người ấy.
Kể từ khi mất đi cô Yui, cô Kanako đã phải chịu đựng nỗi đau khổ tới mức chỉ còn cách thay thế sự thật bằng những điều dối trá. Cô ấy đã tuyệt vọng tựa như Gide khi mất đi Madeleine.
“Mọi thứ đều mất đi nhan sắc, không còn gì khiến ta cảm thấy diễm lệ. “
“Mất nàng, ta mất đi lý do để tồn tại. Ngay cả ta cũng không biết từ nay về sau mình nên sống vì cái gì.”
Madeleine không thể thay thế của cô ấy.
Cội nguồn của mọi niềm vui, đau khổ.
Cô Kanako yêu người ấy, đồng thời cũng hận người ấy.
- Cậu về đi... Để tôi một mình, đừng xen vào chuyện của tôi nữa.
Cô Kanako một tay nắm chặt tóc nói với giọng mệt mỏi.
- ...Cô định trốn chạy sao?
Khi nghe tôi lặng lẽ hỏi như vậy, cô ấy nhìn tôi với khuôn mặt đắng chát.
- Vậy cậu dám nói cậu đang không trốn chạy không, Inoue MIU!
Ngực tôi đau nhói.
... Cậu sẽ không thể trở thành một tác giả.
Tôi nhớ lại giọng nói lạnh lùng của cô ấy ở trong hành lang khách sạn.
Tôi không muốn trở thành một tác giả, tôi sẽ không trở thành tác giả!
Khi ấy, tôi chỉ biết im lặng tự biện minh trong lòng như vậy.
Tôi chỉ cảm thấy sợ hãi trước cô ấy, tác giả được mọi người công nhận.
Rằng tôi không thể thắng được người này. Rằng khi đứng trước người này, tôi chỉ có thể cúi đầu, co người sợ hãi.
Nhưng bây giờ thì khác.
- Đúng như cô nói, cháu vẫn luôn trốn chạy. Khỏi việc trở thành tác giả và cả những chuyện khác nữa...
Tôi đã không nhận ra tình cảm của Miu, khiến cậu ấy phải đau khổ. Sau khi Miu gieo mình từ tầng thượng, tôi chỉ biết rúc vào trong phòng, khóc lóc thề rằng từ nay sẽ không viết tiểu thuyết nữa.
Sau khi lên cấp ba, mặc dù bề ngoài trông tôi đã ổn hơn trước, nhung tôi vẫn chỉ là một đứa trẻ nhát gan chỉ biết suy nghĩ về một cuộc sống bình thường.
- Nhưng bây giờ cháu sẽ không trốn tránh nữa, ngoài ra, cháu có một việc muốn nói cho cô biết.
Tiểu thuyết của cô có kết cấu, hành văn và độ hoàn thiện mà tiểu thuyết của cháu không thể so sánh được. Nhưng cháu lại không thể đồng cảm với nhân vật Arisa. Cũng như cô vậy.
Tôi nhìn thẳng vào mắt của cô Kanako để truyền đạt suy nghĩ của mình. Tôi có thể cảm nhận được chị Tooko đang nhìn tôi.
- Cô giống như Alissa rời bỏ Jérome, cho rằng trên đời này chỉ tồn tại một con đường. Rằng ngoại trừ con đường dẫn tới nơi chí cao ra, mọi thứ còn lại đều không có ý nghĩa gì cả, một tác giả ỷ lại vào gia đình và bạn bè sẽ không thể tồn tại. Lối suy nghĩ đó không phải hơi hẹp sao? Chí cao của Alissa là thuần túy và cao ngạo. Nhưng đó cũng là lối suy nghĩ tự cho là đúng, không hề cân nhắc tới tình cảm của Jérome. Chẳng lẽ cô cũng định vứt bỏ gia đình của cô, những người nghĩ về cô, để một mình bước qua khung cửa hẹp đó sao?
Cô Kanako trả lời một cách lạnh lùng.
- Cách tôi sống như thế nào sẽ không thể thay đổi... Từ trước tới giờ tôi vẫn bước đi một mình.
- Một mình ?Thế nên cô lúc nào cũng viết tiểu thuyết theo hướng có lợi cho cô đúng không. Cô viết trong tiểu thuyết của mình việc giết chú Fumiharu, giết cô Yui, giết em bé Tooko, cô viết câu chuyện bản thân bị búp bê Tooko căm hận và giết chết. Để chị Tooko đọc được nó, cô kẹp lá thư bày tỏ niềm căm hận của mình với cô Yui vào trong quyển album.
Cô Kanako im lặng, nét mặt của cô ấy mang theo vẻ cố chấp. Trong ánh mắt hiện lên tia sáng nguy hiểm.
Tôi muốn nói cho người này biết.
Những điều tôi đã nhìn thấy trong tuyệt vọng. Những sự thật mà tôi đã tìm được.
- Đối với cô, việc viết tiểu thuyết chỉ là một hành vi để phản ánh lại hiện thực xấu xí.
Tuy nhiên, nếu đã tồn tại hiện thực xấu xí, vậy thì cũng có tồn tại hiện thực xinh đẹp. Những câu chuyện không chỉ tồn tại những điều xấu xí. Không hề tồn tại điều gì chỉ toàn bi thảm và thương tâm, trong đó sẽ có một thứ gì đó thật đẹp, thật dịu dàng. Tựa như cháu trước kia không dám đối diện với sự thật đau đớn và xấu xí, thì cô Kanako, cô cũng đang quay lưng với hi vọng và dịu dàng. Cô phủ nhận chúng, thay thế chúng. Nếu cháu là một kẻ hèn nhát, vậy thì cô thật sự quá ngạo mạn!
- Một thằng nhóc như cậu thì hiểu được gì chứ.
Giọng nói lạnh lùng đập vào tai tôi.
- Đúng thế, cháu là trẻ con, nhưng cháu sẽ không vĩnh viễn là trẻ con! Đã có người từng nói cho cháu phương pháp thay đổi thế giới, để hiện thực u tối được chiếu rọi ánh sáng của trí tưởng tượng...
Tim tôi đập mạnh, đầu óc nóng bừng.
Đúng vậy, chính là chị Tooko... người vẫn luôn đứng bên cạnh tôi, vẫn luôn dõi theo tôi như đang cầu nguyện, đã dạy cho tôi biết.
Mỗi lần tôi bị đánh gục, cô gái văn chương ấy lại nắm lấy tay tôi dìu tôi đứng dậy, chị ấy biến niềm hi vọng ẩn trong thế giới tăm tối kia thành những ngôn từ rực rỡ và nói cho tôi biết.
Tại sân thượng vào ngày hè nắng ráo, tại giáo đường trong đêm đen u ám, trong biệt thự tối mịt, trên sân khấu đứng trước bao nhiêu người, tại khu đất của công xưởng được chiếu sáng bởi ánh trăng, dưới bầu trời đầy sao lấp lánh!
... Hạnh phúc thực sự rốt cuộc là gì...
... Điều quan trọng thực sự không phải ta đã đạt được cái gì mà là ta có đang tục tìm kiếm điều đó hay không.
... Chỉ cần mở một quyển sách ra, em sẽ có thể gặp gỡ trí tưởng tượng của một ai đó.
... Em hãy ngẩng đầu lên nhìn bầu trời. Trên thế gian này có rất nhiều sách, có rất nhiều tưởng tượng, nhiều như những vì sao trên bầu trời kia!
- Nhà văn không chỉ là người kể lại sự thật, họ còn là người góp nhặt ánh sáng tồn tại trong đó và sáng tạo ra những câu chuyện mới! Trong Khung cửa hẹp, Alissa băn khoăn giữa Chúa và Jérome. Lý tưởng hướng tới Chúa là một điều cực kì cao xa, không thể chạm tới. Vì đối diện với điều đó, cô ấy phải bước đi một mình...
Cô từng nói viết văn là một nghề cô độc, những người theo đuổi nó đều phải giống như Alissa, vứt bỏ mọi thứ để một mình bước qua khung cửa hẹp. Nhưng Khung cửa hẹp liệu có phải là thứ để vứt bỏ mọi thứ và bước qua như vậy không?
Tôi duỗi thẳng lưng và nói.
- Cháu nghĩ là không!
Chị Tooko mở to hai mắt.
- Nếu trong tim mang theo những điều bản thân đã đạt được từ trước tới giờ, vậy thì con đường mịt mờ chật hẹp đó cũng không còn đáng sợ như vậy nữa. Trí tưởng tượng có thể chiếu rọi nơi u tối đó.
Đó có lẽ là vì cháu chỉ mới mười bảy tuổi, vẫn chưa thể hiểu hết được mọi chuyện. Có lẽ những lời cô nói là đúng. Có lẽ ở bên kia cánh cửa kia là con đường mịt mờ kéo dài vô tận, là nỗi tuyệt vọng không thể tưởng tượng đang chờ.
Cho dù vậy, đối với cháu, một người năm nay mười bảy tuổi, thì khi đọc Khung cửa hẹp, đó là điều mà cháu cảm nhận được.
Đó là sự thật mà cháu suy nghĩ và nắm bắt được!
Trong ánh mắt, trên bờ môi của chị Tooko khẽ hiện lên nụ cười tựa như hoa tử đinh hương.
Nụ cười ấm áp vẫn luôn chiếu rọi tâm hồn tôi...
- Cậu muốn thay Yui viết tiểu thuyết cho tôi đọc sao?
Cô Kanako hỏi với giọng tức giận.
Tôi bật cười.
- Không.
Cuối cùng cũng tới được bước này.
Mang theo tâm trạng thỏa mãn, tôi nói.
- Người viết ra câu chuyện của cô Yui không phải cháu, mà là cô, cô Kanako.
Trên khuôn mặt của cô Kanako hiện lên vẻ kinh ngạc.
- Cậu đang nói cái gì vậy?!
- Cô Yui đã để lại câu chuyện của cô ấy cho cô rồi. Chỉ là cô không nhận ra thôi.
Cô Kanako nhướn mày lên nói với giọng nguy hiểm.
- Trong số di vật của Yui không hề có một câu chuyện hay cuốn nhật kí nào cả. Nếu cậu đang nói tới những lá thư mà cậu tìm thấy, vậy thì cậu nhầm rồi. Người viết chúng không phải Yui.
Biểu cảm trên khuôn mặt chị Tooko thoáng trở nên uể oải.
Tôi cũng nhận ra người đã xé vụn những lá thư đựng trong chiếc hộp màu tím nhạt chính là ai và người viết chúng là ai.
Chị Tooko chính là người đã viết ra những lá thư đó.
Dựa vào tình cảm của người mẹ quá cố, chị ấy đã cất tiếng gọi cô Kanako.
Sau khi tôi rời khỏi chung cư vào ngày hôm đó, cô Kanako đã về nhà và đọc những lá thư đó. Khi nhận ra chúng không phải do cô Yui viết, cô ấy đã giận dữ xé chúng thành từng mảnh vụn.
Ngực tôi thắt lại khi tưởng tượng đêm hôm đó, khi quay về nhà, chị Tooko đã mang theo tâm trạng như thế nào để thu nhặt những mảnh vụn của các bức thư.
- Cậu định lừa gạt tôi rằng những lá thư dối trá đó là câu chuyện mà Yui để lại cho tôi sao?
- Không phải. Câu chuyện của cô Yui không được viết trên giấy. Câu chuyện đó vẫn luôn ở bên cạnh cô.
Cô Kanako nhíu mày.
- Ngay lúc này đây chị ấy vẫn đang đứng trước mặt cô, lo lắng cho cô. Vẫn mong muốn nói chuyện với cô.
Ánh mắt của cô Kanako từ từ nhìn về phía chị Tooko đang đứng cạnh tôi.
Nhìn cô gái với hai bím tóc đen dài đang đứng đó một cách cô đơn, ngực tôi không khỏi đau nhói.
Tôi nói tiếp với cô Kanako khi cô ấy vẫn đang nhìn chằm chằm vào chị Tooko.
- Câu chuyện mà cô Yui để lại cho cô chính là chị Tooko.
Vẻ kinh ngạc hiện lên trên khuôn mặt cô Kanako.
- Chị Tooko từng vui vẻ kể với cháu rằng cô là một người rất dịu dàng. Cho dù bị cô đối xử tệ bạc tới đâu, chị ấy vẫn yêu quý cô.
Tình cảm đó chính là được kế thừa từ cô Yui. Bởi vì cô Yui lúc nào cũng yêu quý cô, lúc nào cũng kể chuyện của cô, cho nên một cách tự nhiên, chị Tooko cũng yêu quý cô. Chính cô Yui là người đã truyền cho chị Tooko tình yêu mà cô ấy dành cho cô. Bên trong chị Tooko là câu chuyện tựa manna mà cô Yui đã mất cả đời để viết ra.
Lương thực của chúa, tinh khiết trắng ngần rơi xuống từ bầu trời.
Kì tích ngọt ngào, dịu dàng lấp đầy cái bụng rỗng.
Đó là câu chuyện mà từ trước đến nay chị Tooko đã nhiều lần trao cho tôi.
Bằng giọng nói dịu dàng, ánh mắt trong suốt...
Kì thật chị Tooko vẫn luôn bị tổn thương. Mỗi ngày chị ấy đều phải sống mà bị người mình yêu quý bỏ mặc, vẫn luôn ước nguyện một điều mà có thể sẽ không bao giờ thành hiện thực.
Nhưng chị Tooko chưa một lần từ bỏ, chị ấy vẫn tin hi vọng, vẫn tin vào tương lai và tiếp tục lật từng trang sách.
Nắm thật chặt tay của những con người gục ngã vì tuyệt vọng, câu chuyện mà cô gái văn chương kế ra không phải là một câu chuyện tràn ngập mộng tưởng và thuần khiết. Mà là những ngôn từ cổ vũ đầy ấm áp của một cô gái đã nếm trải bóng tối, biết được nỗi đau và đang cố gắng vượt qua nó.
... Em hãy tưởng tượng đi, một tương hạnh phúc rạng rỡ ánh sáng!
... Giấc mơ xinh đẹp sau khi tỉnh dậy vẫn sẽ còn lưu lại trong tim.
Tất cả đều là những điều mà cô Yui đã để lại cho chị ấy.
Những điều mà cô ấy muốn chị Tooko truyền đạt cho cô Kanako.
Cô Kanako vẫn đang nhìn chăm chú vào chị Tooko. Trong ánh mắt đó xen lẫn sự bối rối và khát vọng.
Chị Tooko cũng nhìn thẳng vào ánh mắt của cô Kanako.
Qua bao nhiêu năm tháng, hai mẹ con có quan hệ máu mủ này rốt cuộc cũng nhìn thấy nhau. Đã đến lúc chị Tooko kể lại câu chuyện của mẹ chị ấy.
- Cô Kanako. Người hoàn thành câu chuyện của cô Yui không phải cháu, mà là cô. Xin cô tiếp nhận câu chuyện được chuẩn bị dành cho mình.
Vào cái đêm ở cung thiên văn đó, chị Tooko đã trao cây gậy cho tôi.
Chị ấy mỉm cười nói với tôi rằng bây giờ đến lượt tôi đối mặt với Miu và nói ra những lời quan trọng.
Lần này đến phiên tôi trao cây gậy cho chị Tooko...
Khi tôi nắm chặt tay chị ấy, chị Tooko khẽ run lên và nhìn về phía tôi.
Vẫn nắm chặt tay chị Tooko đang tỏ ra hoang mang, tôi đem nguyện vọng của mình dung nhập vào lời nói.
- Nào, cô Kanako. Cô chắc chắn có thể đọc, tưởng tượng và viết ra câu chuyện mà cô Yui gửi gắm cho chị Tooko. Bởi vì cô là một tác giả.
Cô Kanako khẽ cử động một cách yếu ớt. Vẻ đói khát và khát vọng trong mắt cô ấy hiển hiện không chút che giấu.
Tôi nhìn chị Tooko và cười. Chị Tooko đang mở to hai mắt. Khi tôi từ từ hướng bàn tay đang nắm chặt về phía cô Kanako, bờ môi chị ấy cũng hiện lên nụ cười. Cuối cùng nó trở thành nụ cười rạng rỡ.
Tôi phối hợp với chị ấy và gật đầu. Chị Tooko cũng gật đầu, rồi chị ấy thả tay tôi ra và bước về phía cô Kanako. Sau đó, vẫn nở nụ cười, chị ấy nói bằng giọng dịu dàng.
- Dì... sở dĩ con gọi dì là “dì” là vì mẹ đã bảo con hãy gọi dì như vậy. Mẹ nói “Dì trong tiếng Hán viết tiểu mụ, có nghĩa là người mẹ nhỏ, cho nên Kana cũng là một người mẹ khác của Tooko đấy”.
Nét mặt của cô Kanako trông như thể cô ấy vừa chịu một cú sốc, rồi khuôn mặt cô ấy nhăn lại.
- Thực ra về sau mẹ đã biết người sinh con ra là dì Kanako rồi. Thế nên mẹ đã dùng cách đó để nói cho con biết mẹ ruột của con là ai. Khi tính giấc vào ban đêm con vẫn hay thấy mẹ nhìn vào chiếc bình màu tím đó và tự nói một mình rằng “Kana à, mình xin lỗi”.
Bờ môi của cô Kanako dần run rẩy, lông mi trĩu xuống.
Cô Yui không phải một người yếu đuối chỉ biết thu mình trong thế giới mộng tưởng.
Ban đầu có lẽ là như vậy, tuy nhiên cô ấy vẫn nhận ra sự thật và sầu khổ vì nó, cho dù vậy, cô ấy vẫn che giấu nó và nở nụ cười ấm áp.
Và rồi, cô ấy dồn hết tình cảm dành cho cô Kanako vào chị Tooko.
Để một ngày nào đó, chị Tooko sẽ trao lại chúng cho cô Kanako.
Cô ấy chính là một người kiên cường như vậy.
- Những gì con viết ra trong những lá thư đó cũng không phải là nói dối. Tất cả đều là những gì con chứng kiến, là những gì mẹ đã dạy cho con. Khi lật quyển album ra và kể cho con về dì là lúc con thấy mẹ vui vẻ nhất. Mẹ lúc nào cũng nói với con Kana là bạn thân nhất của mẹ, rằng từ khi gặp nhau lần đầu tiên, mẹ vẫn luôn yêu quý và ngưỡng mộ dì.
Giọng nói của chị Tooko dịu dàng và ngọt ngào.
Tựa như manna trắng ngần tỏa ánh sáng lấp lánh rơi xuống từ trên bầu trời.
- Mẹ vẫn luôn cảm thấy phiền não phải chăng mẹ chính là người đã cướp đi hạnh phúc của dì. Những lúc mẹ nhìn dì với ánh mắt bất an không phải là vì mẹ ghen ghét. Mà là mẹ đang lo lắng.
Cô Kanako run rẩy lắng nghe chị Tooko. Cô ấy dùng đôi mắt ửng đỏ cố gắng đọc câu chuyện mà người mình yêu nhất để lại.
- Nửa tháng trước khi mẹ qua đời, mẹ ôm lấy con và khóc. Khi ấy mẹ nói rằng...
Trong ánh mắt của chị Tooko cũng đầy nước mắt.
Nhưng chị ấy vẫn mỉm cười dịu dàng và nói... cô gái rất giống cô Kanako... dùng giọng nói và ánh mắt của cô Yui, nói ra.
- Thật hi vọng Kana nhận ra rằng vẫn có rất nhiều người đang yêu quý cậu ấy.
Thật hi vọng Kana nhận ra tình cảm của Ryuu.
Thật hi vọng Kana để Ryuu được gọi cậu ấy là mẹ.
Những điều mà cô Yui muốn truyền đạt.
Rằng cô Kanako không hề cô độc.
Có rất nhiều người yêu quý cô ấy.
Chỉ cần cô Kanako nhận ra điều đó, cô ấy có thể có được gia đình của mình...
Chị Tooko đưa tay về phía cô Kanako. Trong lòng bàn tay của chị ấy là một mẩu giấy màu hồng nhạt tựa cánh hoa ánh đào. Đó là một mẩu giấy viể thư mà chị Tooko đã nhặt lên.
‘Gửi Kana’
Bên trên là nét chữ mềm mại.
Ánh mắt của cô Kanako nhìn về phía chị Tooko trở nên dịu dàng.
Khuôn mặt cô ấy thoáng hiện vẻ bối rối. Rồi cô ấy run rẩy duỗi tay về phía chị Tooko. Khi tay hai người chạm vào nhau, bờ môi của cô Kanako khẽ nói ra những lời đã cất giấu bao năm nay.
-...Tooko.
Nét mặt của chị Tooko cũng như muốn khóc. Nhưng rồi chị ấy lại nở nụ cười rạng rỡ tựa như cánh hoa được nắng chiếu rọi.
Cô Kanako cố gắng che giấu cảm xúc mãnh liệt.
Dù vậy, lần đầu tiên ôm lấy chị Tooko khi chị ấy còn là một em bé, cô ấy đã nở nụ cười hạnh phúc.
Cô ấy đã cọ má vào mặt chị Tooko và gọi chị ấy là “Tooko”.
Từ tận đáy lòng, cô ấy đã cảm thấy hạnh phúc vì chị Tooko ra đời.
Cô Kanako nhẹ nắm lấy mẩu giấy trong lòng bàn tay chị Tooko. Giữ nó dịu dàng trước ngực, cô ấy nói một cách tỉnh táo.
- ...Ryuuto nằm ở bệnh viện nào?
Đó là câu nói bắt đầu mọi thứ của cô Kanako.
Kana à, mình vẫn luôn muốn viết ra điều gì đó cho cậu.
Kana từng đứng một bên nhìn Tooko ăn câu chuyện mà mình viết ra đúng không?
Mình vẫn luôn hi vọng có thể đưa cho Kana điều mà cậu mong muốn.
Vẫn luôn hi vọng có thể giúp Kana được no bụng.
Mình muốn trao cho Kana thật nhiều, thật nhiều manna trắng ngần như tuyết rơi từ bầu trời.
Kana này, hãy dịu dàng với Ryuu nhé.
Hãy lắng nghe câu chuyện của Ryuu. Hãy để Ryuu được gọi Kana là mẹ.
Ryuu vẫn luôn yêu quý Kana.
Cả mình và Tooko cũng yêu quý Kana.
Mình sẽ không sử dụng bột ngủ của Ole Lukoje.
Mình sẽ cùng Tooko đợi cuộc hành trình dài của Kana kết thúc, đợi đến lúc Kana quay về từ bên kia khung cửa.
Khi ấy mình sẽ dang rộng vòng tay đón chào Kana trở về.
Chúa ơi, xin người để cho Kana trở thành người hạnh phúc nhất thế gian này.