- Ồ, vậy là Ryuu đã tới nhà anh Konoha thật sao ạ?
Hôm sau, tôi đến trường sớm và tới thư viện vẫn còn vắng bóng người tìm Takeda nói chuyện.
Tối qua khi tôi nhắn tin hỏi về chuyện của Ryuuto thì được Takeda trả lời rằng: “Em sẽ để cửa thư viện mở, anh Konoha tới gặp em trước khi sinh hoạt đầu giờ nhé.”
- Ryuu vẫ~n luôn bắt nạt chị Nanase nên em đoán chắc thế nào cậu ấy cũng tới thôi.
Tôi kinh ngạc im lặng nghe cô bé nói Iiến thoắng bằng chất giọng trẻ con cao vút.
- Ryuuto tới thư viện không phải là để gặp em sao, Takeda?!
- Không có đâu~. Mục tiêu của cậu ấy không phải em mà là chị Nanase. Ban đầu Ryuu chỉ dùng lời đường mật như mọi khi, nhưng vì chị Nanase rất chung thủy với anh Konoha, hơn nữa chị ấy cũng rất ghét loại người lăng nhăng tùy tiện nên Ryuu rốt cuộc chẳng xơ múi được gì cả. Thấy chị Nanase chẳng hề suy chuyển gì như vậy khiến Ryuu lại càng có hứng thú hơn. Sau đó cậu ấy từ bỏ việc dụ dỗ chị Nanase và bắt đầu chuyển sang bắt nạt, nói những điều khiến chị ấy lo lắng. Chiêu này có vẻ rất hữu hiệu.
- Tại sao nó lại làm vậy?
- Thì để chị Nanase chia tay với anh Konoha chứ còn sao nữa ạ?
... Bởi vì anh Konoha rõ ràng là tác giả của chị Tooko vậy mà lại hẹn hò với chị Kotobuki.
Hình ảnh Ryuuto lúc nói ra câu đó với ánh mắt hung ác hiện lên rõ mồn một trong đầu tôi, toàn thân tôi run bắn lên.
Thì ra Ryuuto vẫn lén làm những chuyện như vậy với Kotobuki sau lưng tôi.
Mà nghĩ lại thì khi tôi hỏi Kotobuki chuyện của Ryuuto, cậu ấy đã cúi đầu với vẻ khổ sở.
Dạ dày tôi quặn lên vì cảm thấy tức giận với sự ngu ngốc của bản thân.
- Sao em không nói cho anh biết chuyện này, Takeda?
Takeda khẽ cười.
- Bởi vì em là bạn gái của Ryuu mà. Em không thể bán đứng bạn trai của mình được.
- Nhưng anh nghe nói Ryuuto còn hẹn hò với những cô gái khác nữa.
- Đúng thế ạ.
Đôi mắt to tròn ngây thơ như cún con của cô bé đảo một vòng.
- Tuy nhiên, dù sao em cũng chỉ là bạn gái “giả” của cậu ấy. Nói cho cùng thì chúng em có lẽ giống đồng phạm hơn.
Tôi lạnh cả người khi nghe thấy từ “đồng phạm”.
- Takeda, đừng nói với anh em cũng bắt nạt Kotobuki đấy nhé?!
Trước kia cũng từng xảy ra chuyện Takeda làm cho Kotobuki bị té ngã từ cầu thang bệnh viện.
Thấy tôi mặt mày tái mét, Takeda bật cười.
- Anh Konoha thiệt là, lần này em chẳng có làm gì hết á~. Hơn nữa, nói cho cùng thì bây giờ em đang đứng về phía chị Nanase mà~. Lý do thì là vì chị Nanase không bị chị Asakura đánh bại này rồi thì dù biết những chuyện em đã làm với chị ấy, biết được em chỉ là một kẻ dối trá thì chị ấy cũng không thay đổi này. Ôi, chị ấy mặc dù thật yếu đuối nhưng lại rất mạnh mẽ, em cũng có chút bội phục chị Nanase đấy.
Nghe Takeda nói ra những lời như vậy với nét mặt vui vẻ, tôi không khỏi cảm thấy phân vân, rằng không biết liệu có nên tin tưởng những lời đó không.
- Xin lỗi.
Kotobuki tròn mắt kinh ngạc khi thấy tôi cúi đầu xin lỗi vào giờ giải lao.
- Cho tôi xin lỗi vì hôm qua đã không bênh vực cho cậu. Hơn nữa cậu bị Ryuuto bắt nạt lâu như vậy mà tôi mãi vẫn không nhận ra.
- I-Inoue không có lỗi gì hết. Tôi cũng xin lỗi... vì hôm qua đột ngột bỏ về. Chuyện đó cũng chẳng có gì to tát, vậy mà hôm qua tôi lại không nhịn được...
Kotobuki nói với vẻ bối rối. Nhìn cậu ấy cúi đầu như chực khóc, lòng tôi khẽ thắt lại.
- Đúng như Sakurai nói, tôi không có tự tin... Bởi vì Inoue và chị Tooko trông xứng đôi hơn nhiều. Khi tôi nghe được chị Tooko mang bánh su kem tới nhà Inoue, tôi đã nghĩ chẳng lẽ chị Tooko cũng...
- Không có chuyện đó đâu. Chị Tooko chỉ đơn giản coi tôi là chân chạy việc vặt thôi.
Kotobuki ngẩng đầu lên và nở một nụ cười rạng rỡ. Mặc dù nụ cười đó thật gượng gạo, nhưng vì không muốn để tôi lo lắng, cậu ấy vẫn nỗ lực hết mình... khóe môi cậu ấy hơi run run.
- Cậu nói đúng, dù sao chị Tooko cũng có một người bạn trai ở Hokkaido cơ mà nhỉ. Chị ấy vẫn thường khoe với tôi đó là một người tuyệt vời rất hợp với khăn quàng màu trắng. Vậy mà tôi lại đi ghen tị với chị Tooko, tôi đúng là đồ ngốc.
Mặc dù Kotobuki nói vậy, nhưng tôi lại biết rõ đó chỉ là những lời khoe khoang của chị Tooko.
Chị Tooko không hề có bạn trai.
- Ừm... đúng vậy.
Tuy nhiên tôi đã không thế nói gì ngoài việc gật đầu phụ họa với Kotobuki.
- Tôi sẽ cố gắng, à, ờm, để Inoue có thể thoải mái hơn cả lúc ở bên chị Tooko!
Lòng dạ tôi đau đớn khi cậu ấy tuyên bố dõng dạc như vậy.
Lần trước khi xảy ra sự kiện của Miu, Kotobuki cũng từng nói với tôi câu đó. Mặc cho tôi làm những chuyện quá đáng với cậu ấy, Kotobuki vẫn tin tưởng tôi đến cùng, vẫn luôn ủng hộ tôi.
Tôi mới chính là người nên tỉnh ra.
Tôi phải trân trọng Kotobuki. Tôi sẽ thích Kotobuki nhiều hơn, nhiều hơn nữa. Lần tới chính tôi sẽ là người bảo vệ Kotobuki!
Tan học, Kotobuki đi về cùng Mori và các bạn. Theo lời cậu ấy thì mọi người đã hẹn nhau đi mua đồ.
- Ngày mai chúng ta sẽ về cùng nhau.
- Ừm, vậy ngày mai trên đường về chúng ta đi chơi đâu đó nhé.
- Ừ-ừm. Hứa rồi nhé.
Kotobuki thẹn thùng lén vẫy tay với tôi như không muốn để người khác nhìn thấy, tôi cũng khẽ vẫy tay lại. Sau khi chờ trong phòng học một lúc, tôi đứng lên ra về.
Tôi không tới câu lạc bộ Văn học mà cứ thế đi thẳng ra cửa, thay giày rồi bước ra ngoài.
Cho dù đã qua tháng Hai nhưng trời vẫn chẳng ấm lên, bầu không khí khô ráo và lạnh lẽo đâm vào da thịt như những mũi kim.
Tôi dùng bàn tay cứng đờ lấy điện thoại di động ra và gọi vào số của Ryuuto.
Tôi sẽ nói rõ ràng cho nó biết đừng làm phiền Kotobuki nữa. Tôi không phải tác giả của chị Tooko, tôi cũng chẳng hề có ý định sẽ viết tiểu thuyết nữa...
Khi tiếng chuông vang lên cũng là lúc tôi đi ngang qua cổng trường.
- Cháu Inoue.
Một giọng người lớn gọi tôi lại.
Vẫn áp điện thoại trên tai, tôi quay đầu.
Con đường với những chiếc xe hơi đang lướt nhanh.
Một người đàn ông trông có vẻ đôn hậu đang đứng giữa những hàng cây khô héo bên đường vì giá rét, ông ta trông lớn tuổi hơn bố tôi, trên người mặc một chiếc áo choàng màu nâu sẫm.
- Lâu rồi không gặp cháu. Cháu còn nhớ bác không?
Giọng nói hiền từ phảng phất những chiếc lá khô rơi theo làn gió khẽ lướt qua làn da... và chạm vào trái tim tôi.
Làm sao tôi có thể quên được.
Tiếng âm báo không có người bắt máy vang lên bên tai, sau đó nhỏ dần rồi rời xa, thời gian rầm rầm chuyển động động cuốn tôi trở về quá khứ.
Về với bóng tối sâu thẳm, những tiếng hét bi thảm, nỗi tuyệt vọng xé toạc bầu trời... Trái tim tôi như ngừng đập, khung cảnh xung quanh tối sầm lại.
Cả người tôi sững sờ, phản chiếu trong ánh mắt tôi bây giờ chính là người đã từng là biên tập viên chịu trách nhiệm cho tác phẩm của Inoue MIU.
Mùa xuân năm lớp 8.
Inoue MIU, một học sinh cấp hai, trở thành người trẻ nhất trong lịch sử được nhận giải Vàng cho giải thưởng nhân vật mới của một tạp chí văn học. Chuyện này nhất thời trở thành đề tài nóng hổi được nhiều người nhắc tới.
Tác phẩm đoạt giải được in thành sách, vừa được đem bán liền trở thành sách bán chạy, khi được chuyển thể thành phim điện ảnh cũng liên tục lập kỉ lục về doanh thu phòng vé. Có thể nói đó gần như là một hiện tượng xã hội.
Nhà xuất bản đã che giấu thân phận của Inoue MIU, ngoại trừ thông tin 14 tuổi, đến cả giới tính cũng không được họ tiết lộ. Điều này càng khơi gợi lòng hiếu kì của độc giả, thậm chí có người còn suy đoán Inoue MIU là một tiểu thư suốt ngày quanh quẩn trong nhà, hay một cô gái văn chương chưa từng cầm thứ gì nặng hơn một ngòi bút.
MIU biến mất mà chưa từng xuất bản tác phẩm thứ hai.
Inoue MIU không phải một tiểu thư ru rú trong nhà, cũng chẳng phải một cô gái văn chương đầy tài năng, Inoue MIU chỉ là một học sinh cấp hai bình thường có tên Inoue Konoha, bởi vì MIU chính là tôi.
- Cũng phải gần ba năm rồi nhỉ.
Tại một tiệm cà phê thường có người lớn lui tới, tôi ngồi đối diện với người từng là biên tập viên của mình.
Bên trong cửa tiệm được trang trí theo phong cách cổ điển, ghế sôpha và gối đệm từ lông thiên nga rất mềm và thoải mái, ánh đèn khá tối. Mùi cà phê đăng đắng quyện với làn hơi nước trắng xóa khẽ lướt qua đầu mũi của chúng tôi.
Cầm trong tay tách cà phê cao cấp với những hoa văn màu lam, bác Sasaki nhìn tôi và khẽ nói bằng giọng hoài niệm.
- Lần đầu tiên gặp cháu, bác đã rất bất ngờ, bác không nghĩ người viết tiểu thuyết đó lại thực sự là một học sinh cấp hai. Đồng thời bác cũng cảm thấy nếu như không phải người này thì sẽ không thể nào viết ra được một cuốn tiểu thuyết như vậy. Đó có lẽ là cuốn tiểu thuyết mà chỉ có cháu khi 14 tuổi mới có thể viết ra được. Đến bây giờ bác vẫn cảm thấy hạnh phúc khi có thể trở thành người biên tập cho cuốn sách đó.
Khóe mắt bác ấy nheo lại với một nụ cười hiền từ.
Y hệt như hai năm trước.
Kí ức của những ngày quá khứ ùa về cọ xát trái tim tôi.
Người này chưa từng một lần trách cứ tôi.
Bị đè nén bởi ảo ảnh tác giả thiên tài 14 tuổi, Miu nhảy xuống từ sân thượng ngay trước mắt tôi. Trái tim tôi tan vỡ, chứng không thở được thường xuyên phát tác, tôi không còn viết được nữa. Khi tôi gào khóc hét lên rằng tôi căm hận tiểu thuyết, bác Sasaki chỉ nhìn tôi thật sâu như thể chính bản thân bác ấy cũng bị tổn thương.
Tôi không thể nhớ được cuối cùng chúng tôi đã nói chuyện gì.
Co người trên giường trong căn phòng đóng chặt rèm cửa, tôi vừa run rẩy vừa lặp lại nhiều lần mình không muốn gặp bất kì ai, dần dần không còn ai tới tìm tôi nữa.
Khi đó, thế giới của tôi đã từng bị hủy diệt.
Tôi khẽ nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan ra khắp miệng.
Quá khứ mà tôi đã quyết định sẽ không nhìn lại giờ đây như những sợi tơ nhện kì dị tóm chặt lấy lòng tôi, cảnh vật xung quanh lay động chập chờn như ảo giác ngày hè.
Cứ như thể có một tôi năm 14 tuổi đang đứng ở bên kia màn hơi nước và nhìn về phía này với ánh mắt bất an.
Mặc dù không thể lấy tay chạm vào, nhưng nỗi đau hằn sâu trong tim vẫn hiển hiện rõ ràng.
- Cháu không nghĩ lại nghe được những lời này từ bác. Khi đó cháu đã gây cho bác rất nhiều phiền toái.
Khi đó tôi thật trẻ con. Không có chút cảm giác trách nhiệm nào.
Dù vậy, quả thật tôi đã chẳng thể viết nổi dù chỉ là một chữ.
Vẻ u buồn hiện lên trong mắt bác Sasaki.
- Dù sao người làm nghề viết văn phần lớn đều rất nhạy cảm... Ngay cả người lớn cũng có khi vì không chịu nổi áp lực mà trở nên sa sút, không viết được. Mà cháu khi đó chỉ mới là một học sinh cấp hai, hẳn là cháu đã phải gặp rất nhiều chuyện đau đớn.
Lần đầu tiên nói chuyện với cháu, bác đã nghĩ cháu là một cậu bé sở hữu tấm lòng dịu dàng, thuần khiết. Bác đã hi vọng cháu sẽ không bị tổn thương và có thể thuận lợi phát triển. Thế nên để bảo vệ cháu, bác đã không công bố bất kì tư liệu cá nhân nào của cháu. Nhưng có lẽ làm vậy ngược lại càng khiến cháu bị áp lực nhiều hơn. Cái tên Inoue MIU này thật sự đã lan truyền quá nhanh...
Bác Sasaki cúi đầu, tay nắm chặt lấy tách cà phê.
- Giúp tác giả viết ra những tác phẩm tốt là thiên chức của một biên tập viên như bác, bác đã không hoàn thành bổn phận của mình. Bác đã khiến cháu bị tổn thương, đến mức phải thốt ra những lời như sẽ không bao giờ viết nữa. Với tư cách là biên tập viên, có thể nói bác cũng có trách nhiệm với sự biến mất của Inoue MIU. Bác xin lỗi.
Nhìn bác ấy cúi đầu mà lòng tôi nghẹn ứ cảm giác có lỗi. Rõ ràng tôi mới chính là người đã không đáp ứng được kì vọng của bác!
Cả việc để Inoue MIU xuất hiện dưới lớp mặt nạ tác giả bí ẩn cũng vậy, tôi vẫn cho rằng đó là một thủ đoạn truyền thông mà không hề biết đó chẳng qua là ý tốt vì muốn bảo vệ tôi. Khi đó tôi thực sự chỉ là một thằng nhóc mềm yếu ngu xuẩn, chẳng nhìn thấy gì, lúc nào cũng chỉ biết trốn chạy.
Tôi nói bằng giọng mạnh mẽ.
- Không phải vậy. Đúng như bác nói, cuốn tiểu thuyết đó là thứ mà chỉ một đứa nhóc 14 tuổi mới viết ra được. Nó chỉ là một thứ do một học sinh cấp hai không chút kiến thức nào về văn chương ngẫu nhiên viết ra bằng cảm giác của mình, chẳng khác nào một quyển nhật kí... Đó không phải thực lực của cháu... Thế nên về cơ bản cháu chưa từng sở hữu tài năng để viết ra tác phẩm thứ hai.
- Thật vậy sao?
Bị bác Sasaki nhìn chăm chú, cổ họng tôi nghẹn lại không thể phát ra âm thanh nào.
- Bác thì không nghĩ vậy. Bác vẫn luôn hi vọng có một ngày cháu sẽ lại cầm bút lên sáng tác một lần nữa.
- Cháu...
Tay tôi khẽ run, giọng nói khàn đi. Trước mắt tôi là bác Sasaki vói vẻ mặt nghiêm túc.
- Cháu không thể hợp tác với bác một lần nữa sao? Cũng đã hai năm rồi, bây giờ chắc hẳn cháu đã có thể viết ra tác phẩm thứ hai, đúng không?
Viết tiểu thuyết, một lần nữa ư?
Đầu óc tôi đau nhói như bị một mũi tên đâm xuyên.
Tôi, lại viết tiểu thuyết ư?
Gương mặt chị Tooko hiện lên trong tâm trí đang dần tê dại của tôi.
“Nếu một lúc nào đó Konoha viết tiểu thuyết thì nhất định em phải để chị đọc nó nhé.”
Giọng nói dịu dàng đó từng nói như vậy.
Nhưng, tôi đã không còn...
Trái tim như bị nghiền chặt, cơn đau và nỗi sợ hãi chẳng khác nào những cơn sóng cuồng loạn ập tới ném tôi vào bóng tối sâu thẳm.
Tôi không còn phủ nhận tiểu thuyết của Inoue MIU nữa. Vào cái đêm đó ở cung thiên văn, tôi đã thề là sẽ bước về phía tương lai.
Nhưng người bước về phía tương lai là Inoue Konoha, không phải Inoue MIU...!
Inoue MIU không tồn tại trên con đường mà tôi lựa chọn.
Tôi sẽ không trở thành tác giả.
Khuôn mặt của chị Tooko, khuôn mặt của Miu, khuôn mặt thút thít của Kotobuki lần lượt chồng lên nhau trong đầu tôi.
Tôi không muốn mất đi bất cứ thứ gì nữa.
Cuộc sống yên bình hàng ngày, người bạn thành thật thẳng thắn, cô gái một lòng nghĩ cho tôi, dịu dàng nhưng cũng vụng về...
... Anh Konoha đừng quên mình là tác giả của chị Tooko.
Tôi cố gắng xua đuổi giọng nói của Ryuuto.
Trong tâm trí tôi chỉ còn sót lại hình ảnh Kotobuki khẽ ngượng ngùng nở nụ cười.
Đó là người con gái tôi yêu, là người tôi vừa quyết định sẽ luôn trân trọng.
Đúng vậy, tôi sẽ không thất bại lần nữa! Tôi sẽ sống và bảo vệ những người quan trọng của mình với tư cách là Inoue Konoha!
Tôi nhìn vào mắt bác Sasaki và gượng nở một nụ cười.
- Cảm ơn bác. Được nghe bác nói như vậy là vinh hạnh của cháu. Tuy nhiên cháu rất hài lòng với cuộc sống hiện tại - cuộc sống không tồn tại Inoue MIU. Thế nên cháu sẽ không quay lại. Cháu sẽ không viết tiểu thuyết nữa.
Trong thoáng chốc, tôi có cảm giác dường như mình vừa nghe thấy giọng nói của chị Tooko.
Nhưng tôi lại không xác định được âm thanh đó là gì, chị ấy đang muốn nói điều gì.
- Nếu cháu thay đổi ý định, hãy liên lạc với bác.
Tấm danh thiếp mà bác Sasaki đưa cho bị tôi vo tròn thành một cục rồi vứt vào thùng rác trong nhà.
Đêm hôm đó, khi tôi định xuống lầu đi tắm thì nghe thấy chuông cửa vang lên báo có khách tới.
Kim đồng hồ đã chỉ chín giờ rồi. Giờ này còn ai tới nữa vậy?
Tôi ghé mắt qua cái lỗ trên cửa và thấy một bím tóc đen dài.
- !
Trái tim tôi suýt ngừng đập vì kinh ngạc, tôi vội vàng tháo xích và mở cửa ra.
Khí lạnh bên ngoài ùa vào xuyên thấu làn da, đâm thẳng vào xương cốt, làm tôi run bắn lên.
Đứng trong màn đêm băng giá là chị Tooko với khuôn mặt tái xanh như người bệnh, hai bả vai chị ấy nhấp nhô thở ra từng hơi thở màu trắng.
Chị ấy trước giờ vẫn kiên quyết khi ra ngoài là phải mặc đồng phục, nhưng bây giờ dưới lớp áo khoác ngắn lại là áo len và váy dài.
Chỉ riêng điều đó thôi cũng đã thật kì lạ rồi, nhưng không chỉ vậy, một bên bím tóc của chị ấy còn bị xõa tung ra, bờ môi tím ngắt đang không ngừng run rẩy. Hai hàng lông mày của chị ấy nhíu chặt, ánh lên trong đôi mắt đen tuyền đang nhìn tôi là sự tuyệt vọng và nỗi đau khắc sâu.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy chị Tooko như vậy!
- Chị làm sao vậy?
Khuôn mặt chị Tooko nhăn lại như chực khóc. Rồi chị ấy duỗi hai tay ra và túm lấy ngực áo tôi.
Khi những ngón tay trắng muốt chạm vào cổ họng, làn da tôi như tiếp xúc với một cột băng, khiến da gà nổi hết cả lên.
- ...Tại sao?
Sau khi hỏi bằng giọng nói khàn khàn như thể phát ra từ một cây sáo bị hỏng, chị Tooko bật ra tiếng ho khù khụ.
Chị ấy tiếp tục ho, nước mắt ứa ra từ khóe mi nhưng đôi tay chị ấy vẫn giữ chặt lấy áo của tôi. Những ngón tay tái nhợt không ngừng run rẩy.
- Được rồi, chị mau vào đi. Đừng đứng nói chuyện ở đây, nếu không sẽ bị cảm lạnh đấy!
Nhìn chị Tooko lay lắt như một bóng ma, hai chân đứng không vững, tôi bèn ôm lấy bả vai của chị ấy và định đưa chị ấy lên phòng tôi ở trên lầu, tuy nhiên chị Tooko lại lắc đầu nguầy nguậy và không chịu di chuyển.
- Tại sao vậy, Konoha?!
Bờ vai mà tôi đang ôm lấy đơn bạc và lạnh ngắt đến đáng sợ. Chị Tooko gầy đến vậy sao? Bờ vai của chị ấy mỏng manh đến vậy sao?
- Tại sao, tại sao vậy?!
Vừa cất tiếng hỏi như một đứa trẻ, chị ấy vừa ngước lên nhìn tôi, mắt rưng rưng nước, răng cắn chặt với vẻ khổ sở, nắm chặt lấy tay tôi.
Từ cánh cửa vẫn để mở, gió ùa vào như những lưỡi dao sắc lạnh cắt qua làn da, mái tóc xõa ra của chị Tooko nhiều lần quật vào má tôi. Những hơi thở gấp gáp làm không khí xung quanh chúng tôi tràn ngập sương trắng.
Tâm trí tôi trở nên hỗn loạn, tôi chẳng thể hiểu đang có chuyện gì xảy ra. Tại sao chị Tooko lại trông đau khổ đến vậy? Chị ấy đang cố nói với tôi điều gì? Nhưng dù sao đi nữa, nếu tôi không nhanh đưa chị ấy lên lầu, mẹ sẽ đi ra.
Khi tôi định dùng sức lôi chị ấy vào, chị Tooko giữ chặt lấy tay tôi.
- Tại sao... em lại nói với bác Sasaki là sẽ không viết nữa? Em thật sự định không bao giờ viết tiểu thuyết nữa sao?
Toàn thân tôi như bị cắt nát bởi những lưỡi dao.
Chị ấy vừa nói “bác Sasaki”?!
Tại sao tên của bác Sasaki lại xuất hiện ở đây? Không chỉ có vậy! Tại sao chị ấy lại biết được việc tôi đã gặp bác Sasaki, lại biết được nội dung câu chuyện của chúng tôi?
Chẳng lẽ chị Tooko là người quen của bác Sasaki sao?!
Trong đầu tôi, những chuyện xảy ra vào hôm nay, trong quá khứ, những cái tên, khuôn mặt, cuộn trào như lửa đỏ.
Tôi không biết mình nên bắt đầu hỏi từ đâu và chỉ đứng đó im lặng, nhưng chị Tooko tiếp tục hét lên với giọng kích động.
- Tại sao... tại sao... em lại nói là mình sẽ không viết nữa?! Tại sao vậy, Konoha?! Tại sao em lại nói sẽ không bao giờ viết nữa?!
Vừa nắm chặt tay tôi và lắc mạnh, chị ấy vừa không ngừng lặp lại câu hỏi tại sao, trong ánh mắt tràn ngập tuyệt vọng và đau khổ.
Tại sao? Tại sao chị Tooko lại biết chuyện của bác Sasaki?
Bím tóc xõa tung, bờ vai mảnh khảnh của chị Tooko dao động lắc lư trong tầm mắt tôi. Chị ấy hét lên, gương mặt nhăn nhúm.
- Tại sao em lại không trở lại là Inoue MIU! Không phải bác Sasaki đã nói rằng nếu là bây giờ thì em sẽ có thể viết ra tác phẩm thứ hai sao? Rằng em hãy thử viết một lần nữa sao?!
Tại sao chị ấy lại biết? Rốt cuộc là tại sao?! Tại sao chị ấy lại biết tôi đã gặp bác Sasaki?!
Lòng tôi trở nên dao động.
Chị Tooko, người vẫn luôn nở nụ cười hiền từ, người vẫn luôn thì thầm những lời dịu dàng khi tôi đau đớn... bây giờ lại đang chất vấn, trách cứ tôi với vẻ mặt chực khóc!
- Tại sao, tại sao em lại từ chối? Em sẽ vứt bỏ nó sao? Tại sao em lại nói là mình không hề có tài năng gì!
Cho dù cơ thể đang đông cứng cả lại, cánh tay bị nắm lấy vẫn nóng rực và đau đớn. Đầu óc, cõi lòng tôi, toàn bộ đều như bị thiêu cháy. Tôi bắt đầu cảm thấy khó thở.
Có tiếng bước chân lại gần. “Konoha ơi, có chuyện gì mà ồn ào vậy con?”
Tôi hét lên “Không có gì đâu ạ!” rồi đẩy chị Tooko ra phía cửa, sau đó tôi cũng đi ra ngoài và đóng cửa lại, chân chỉ mang mỗi bít tất.
Tiếng sập cửa chát chúa át mất tiếng mẹ tôi kêu lên “Konoha à...!”
- Chị Tooko quen bác Sasaki sao!?
Giọng tôi gay gắt tới mức chính tôi cũng giật mình.
Trong bóng tối được chiếu sáng bởi ánh đèn đường le lói, chị Tooko mở to hai mắt.
Gió gào thét xung quanh chúng tôi.
- Ngay từ đầu chị đã biết em là Inoue MIU sao?!
Chị Tooko không trả lời.
Chị ấy chỉ nhìn tôi với nét mặt buồn khổ, hai hàng lông mày nhíu chặt.
- Phải vậy không? Chị đã biết chuyện đó đúng không? Thế nên chị mới tiếp cận em, để khiến em viết ra tác phẩm thứ hai? Mục đích của chị khi kéo em vào câu lạc bộ Văn học, ở bên cạnh em, bắt em viết những câu chuyện tam đề đó cũng là vì muốn em viết ra tác phẩm thứ hai sao?!
Không phải vậy! Chắc chắn không phải vậy!
Tại sao chị lại im lặng?!
Tại sao chị lại nhìn em với ánh mắt khổ sở đó?!
Nói với em đi, rằng không phải vậy, rằng em đang hiểu nhầm!
Chị Tooko vẫn luôn ở bên tôi những lúc tôi gặp chuyện đau khổ đến tưởng chừng không cách nào chịu được. Chị ấy vẫn luôn dịu dàng nắm chặt tay tôi, ôm ấp che chở cõi lòng tôi, giúp tôi đứng dậy một lần nữa.
Đúng như mẹ nói, chị ấy là ân nhân của tôi, nếu không có chị Tooko, tôi đã không còn đứng ở đây.
Bất kể trong thời khắc tuyệt vọng đến đâu, bất kể là tôi đang lạc lối trên con đường tối tăm mù mịt nào, bất kể tôi đang cảm thấy cô độc ra sao chỉ có nụ cười và bàn tay duỗi ra của chị Tooko là vẫn không thay đổi.
Cho dù tôi bị ai chán ghét, vứt bỏ, quên lãng thì chỉ có chị Tooko là vẫn luôn đứng bên cạnh tôi.
Niềm tin đó chẳng biết từ lúc nào đã bắt rễ sâu trong thâm tâm tôi.
Bởi vì, chị Tooko vẫn luôn giúp đỡ tôi.
Vậy mà, người tôi tin tưởng nhất... người sẽ không bao giờ phản bội tôi... vào giờ phút này, lại đang nói ra những lời bội phản.
Nói ra những lời tôi không muốn nghe nhất trên cõi đời này, bảo tôi viết tiểu thuyết, bảo tôi quay trở lại làm Inoue MIU, bảo tôi trở thành tác giả...
Rằng chính vì thực hiện những điều đó, chị ấy mới ở bên tôi, hướng dẫn cho tôi đi đến tận đây.
- Việc chị biết được nội dung bản thảo đầu tiên của Inoue MIU cũng là vì chị đã nhờ bác Sasaki đưa nó cho chị đọc phải không? Tại sao chị lại không nói cho em biết chuyện này? Là vì chị muốn em mất cảnh giác sao?! Bấy lâu nay chị vẫn lừa gạt em sao?!
Tôi chưa từng muốn nói ra những lời này. Nhưng tôi không thể dừng lại được.
Hình ảnh của chị Tooko càng lúc càng mong manh. Dưới ánh trăng và đèn đường mờ ảo chị ấy mím chặt môi ngước lên nhìn tôi với ánh mắt khổ sở. Bàn tay nắm lấy tay tôi dần dần buông thõng xuống.
Tôi nắm lấy bờ vai mảnh khảnh dường như sẽ vỡ vụn bất cứ lúc nào và lắc mạnh, trong lòng không ngừng gào thét như đang cầu khẩn.
Làm ơn hãy giải thích cho em hiểu! Xin chị hãy phủ nhận lời nói của em! Hãy nói với em chị không phản bội em!
Tôi không muốn nghĩ rằng tất cả những sự dịu dàng và tình yêu thương của một người chị, một người mẹ mà chị Tooko dành cho tôi bấy lâu nay chỉ là giả dối. Nếu chỉ là dối trá, chị ấy sẽ không thể lo lắng cho tôi như vậy, không thể giúp đỡ tôi như vậy! Chắc chắn phải có lý do nào đó!
Làm ơn, làm ơn hãy giải thích cho em hiểu được lý do đó!
Nhưng chị Tooko không hề nói lời nào. Cho dù tôi quát mắng, truy hỏi, chị ấy vẫn chỉ ngước lên nhìn tôi, hàm răng cắn chặt, lông mày nhíu lại khổ sở như đang chịu đựng điều gì đó.
Hai mắt tôi tối sầm lại khi hiểu ra đó là sự khẳng định của những nghi vấn vừa rồi.
- Em sẽ... không bao giờ, viết tiểu thuyết nữa.
Khoảnh khắc đó, trong đôi mắt của chị Tooko... trên khuôn mặt của chị ấy hiển hiện nỗi tuyệt vọng... nỗi đau khôn nguôi... cùng tiếng gào thét không thành lời... Còn tôi, tôi cúi xuống nhìn chị ấy mà lòng như bị xé vụn.
Tất cả đều bị bóng tối bao phủ, nỗi sợ hãi, cơn đau, sự buồn thảm ầm ầm kéo tới.
Giọng tôi khàn đặc, chẳng thể thốt ra lời cầu khẩn hay trách mắng nào nữa.
Tôi sẽ không bao giờ viết tiểu thuyết nữa. Tuyệt đối, không bao giờ...
Tiểu thuyết cướp đi của tôi mọi thứ. Tôi không muốn mất thêm điều gì nữa. Có gì sai khi tôi muốn tiếp tục sống với tư cách là Inoue Konoha chứ!
Với vẻ mặt kiệt sức, chị Tooko thả bàn tay đang nắm lấy tay tôi ra.
Trong màn đêm với những cơn gió lạnh buốt đang gào thét, bằng giọng nói đứt quãng và ánh mắt hư ảo, chị ấy thì thầm những từ ngữ như thể là lời cầu khẩn cuối cùng của một con chiên không chịu từ bỏ đức tin với Chúa trời tàn nhẫn.
- ...Cho dù vậy... cho dù vậy... em vẫn phải viết.
Bím tóc xõa tung rủ xuống bờ vai chị ấy. Rồi chị Tooko chậm rãi xoay người cúi đầu đẩy cổng bước ra ngoài.
Nghe tiếng cổng kẽo kẹt vang lên bên tai, tôi ngơ ngác nhìn thân hình mảnh khảnh ấy dần tan biến vào trong màn đêm.
Khi hình bóng của chị Tooko đã hoàn toàn biến mất, tôi khuỵu xuống và cứ ngồi gục đầu như vậy trước cửa.
Mẹ hỏi tôi ai tới vậy, đã có chuyện gì xảy ra, nhưng tôi chỉ trả lời không có gì cả. Chứng kiến tôi mặt mày tái mét, cuối cùng mẹ đành im lặng nhìn tôi với ánh mắt lo lắng.
Tôi tắt đèn rồi nằm xuống giường, dù vậy tôi chẳng tài nào ngủ được.
Lồng ngực tôi đau ê ẩm như bị lửa đốt, bên tai không ngừng vang lên giọng nói của chị Tooko.
“Em, vẫn phải viết!”
“Phải viết!”
“Nhất định phải viết!”
“Em, phải viết!”
Thôi đi!
Em không muốn viết! Không muốn viết!
Cái lúc tôi cắn chặt răng nắm lấy ga trải giường, chuông điện thoại di động vang lên. Trong căn phòng tối om vang vọng tiếng nhạc trang nghiêm gợi nhớ tới một bài thánh ca.
Tôi đã quên thiết lập chế độ im lặng...
Tôi đứng dậy bắt lấy điện thoại để trên bàn và nhìn vào tên người gọi.
Là Ryuuto...!
Tôi núi thở nhấn nút nghe.
- Alô.
- Chị Tooko rất ủ rũ.
Giọng nói trầm thấp phát ra từ đầu bên kia khiến trái tim tôi không khỏi co lại.
- ...Nhốt mình trong phòng... mặt tái xanh... cho dù đưa sách cho chị ấy, chị ấy cũng bảo không cần.
Giọng nói của Ryuuto không mang chút vui vẻ nào như lúc bình thường, nó u tối và đáng sợ đến mức khiến toàn thân tôi phát run.
- ...Em đại khái cũng đoán được đã có chuyện gì xảy ra.
- Chị Tooko đã...
Đã nói dối anh! Chị ấy đã bảo anh phải viết!
Khi tôi vừa định thốt ra những lời bị kìm nén đó, một âm thanh nặng trịch như chì rót vào tai tôi.
- Anh lại định trốn chạy sao?
Miệng tôi khô khốc.
- Chính anh Konoha là người đã cho chị Tooko thấy giấc mơ... Anh đã viết ra rất nhiều câu chuyện cho chị ấy, để chị ấy mang hi vọng... Vậy mà giờ anh lại nói sẽ không viết nữa, sẽ bỏ mặc chị ấy để trốn chạy sao?
Bầu không khí ban đêm lạnh giá vuốt ve làn da, nhiệt độ nhanh chóng rời bỏ cơ thể tôi.
Ryuuto đang nói cái gì vậy...
- Anh định quên đi mọi thứ... để cho tất cả trở thành hồi ức và sống hạnh phúc với cô bạn gái xinh đẹp của mình sao? Juliette bị tổn thương đến phát điên, Jerome uống thuốc độc, Alissa một mình bước qua khung cửa hẹp!
Giọng nói của nó càng lúc càng kịch liệt hơn.
- Em đang nói gì vậy?! Alissa và Juliette là ai mới được chứ?!
- Đúng thế, anh Konoha chẳng biết gì cả. Chị Tooko vẫn luôn nâng niu, bảo vệ anh. Vậy mà giờ anh lại định phản bội chị ấy sao? Để mặc cho chị Tooko sống như một con người không tồn tại trên cõi đời này sao! Không, em sẽ không để chuyện đó xảy ra!
Chi Tooko... sống như một người không tồn tại trên cõi đời này ư?
Tôi không hiểu.
Trái tim tôi đập điên cuồng, lòng bàn tay cầm điện thoại rịn đầy mồ hôi.
Giọng lại trở nên trầm thấp, Ryuuto nói tiếp:
- Cho đến bây giờ em vẫn là độc giả của câu chuyện giữa Amano Tooko và Inoue Konoha. Nhưng từ bây giờ em sẽ trở thành tác giả của nó. Inoue MIU phải tiếp tục viết. Nếu không Amano Tooko sẽ biến mất.
Điện thoại đột nhiên bị cúp.
Khi hồi phục tinh thần, tôi phát hiện cổ họng mình khát khô, mồ hôi đổ ra như tắm. Áo ngủ dính sát vào làn da.
Amano Tooko sẽ biến mất.
Giọng nói của Ryuuto vẫn còn vang vọng bên tai tôi.
Amano Tooko sẽ biến mất.
Mình xin cậu mà, Kana.
Mỗi lần Tooko gọi cậu là “dì Kanako”, cậu có thể không tỏ ra khó chịu như vậy được không.
Dạo trước cũng thế, lúc Tooko chìa mẩu giấy ra nói “Dì ăn không?” khi thấy cậu nhìn chăm chú con bé ăn cơm, cậu đã nghiêm mặt ngoảnh đầu đi.
Trong mắt Tooko và Ryuu, cả mình và cậu đều là những người dì thật tuyệt vời mà?
Kana này, mình thật không ngờ là cậu lại để ý tới việc bị gọi là dì như vậy đấy.
Cả việc cậu bắt Ryuu gọi cậu là “Kanako” cũng thật trẻ con.
Từ khi lên tiểu học, Tooko càng lúc càng trở nên tham ăn. Mỗi ngày con bé đều ăn những câu chuyện mình viết một cách ngon lành.
- Mẹ ơi, nữa đi mẹ. Hai anh em sóc con đó về sau thế nào ạ? Mẹ, mẹ ơi, viết nữa đi.
Nhìn con bé hai mắt tỏa sáng vì chờ mong như vậy mình thật chẳng biết làm thế nào. Cho dù mình viết bao nhiêu câu chuyện đi nữa con bé vẫn đòi thêm.
Nhưng Tooko lại rất sợ giờ án trưa ở trường, thỉnh thoảng con bé lại về nhà khóc.
- Các bạn ăn súp với bánh pudding đều nói thật là ngon. Nhưng con ăn vào lại chẳng có vị gì hết Khi con nói với các bạn như vậy, mọi người đều cười bảo con là đồ kì cục.
Tại sao thế mẹ, sao chỉ có con là không giống mọi người? Mọi người không ăn sách sao ạ? Con cố ăn hết súp và bánh pudding cũng chẳng thấy ngon gì hết mà?
Con ghét giờ cơm trưa. Nhưng nếu không ăn, con phải ngồi ăn một mình cho hết lúc mọi người dọn dẹp. Nếu không cô giáo sẽ mắng con.
Đám con trai toàn chọc con rằng Amano lại ăn cơm trưa một mình kìa.
Khi con lấy hết dũng khí như Bastian trong Chuyện dài bất tận và nói cho bọn nó biết ăn sách ngon hơn nhiều, bọn nó lại nói với con Amano vậy mà lại ăn sách, Amano là đồ yêu quái.
Mẹ ơi, con là yêu quái hả mẹ? Con ghét đám con trai. Con cũng ghét giờ ăn trưa. Con không muốn đi học đâu.
Rồi con bé ngồi thụp xuống trước cổng khóc òa lên.
Thế nên mình ôm lấy Tooko, xoa đầu con bé và dịu dàng nói.
- Con gái mẹ giỏi quá, ăn hết cơm trưa luôn. Tooko không phải yêu quái nhỉ, Tooko của mẹ là một cô bé bình thường, chỉ là cô gái văn chương yêu sách đến mức muốn ăn hết chúng thôi.