Cô Gái Văn Chương

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 110 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1: Kẻ Bắt Cóc Là Người Xấu
Chương 1: Kẻ Bắt Cóc Là Người Xấu

❊ ❊ ❊

Tôi đã trở thành một phần của câu chuyện ấy.

Một người đàn ông đã kể lại như thế cho bạn thân của mình trong căn nhà tranh tồi tàn bên hồ nước.

Tôi xin kiếu mấy chuyện phiền phức như là trở thành nhân vật trong một câu chuyện, kể cả trong trường hợp bất đắc dĩ, ít nhất tôi cũng muốn làm nhân vật bên lề của một câu chuyện hiền hòa ấm áp, chỉ việc tiếp tục chuỗi ngày bình lặng của mình mà thôi.

Đáng lẽ tôi sẽ trải qua kỳ nghỉ hè năm lớp 11 theo kiểu thong dong an nhàn như thế.

Vậy mà khi nửa tháng Tám đã trôi qua, vì lí do trời ơi đất hỡi nào đó, tôi lại đang đứng trên con đường núi buổi chiều tà um tùm cây cỏ, với bộ dạng đầy bối rối.

“Từ đây trở đi ô tô không thể vào được, cậu làm ơn đi tiếp một mình.”

“Chỉ có một con đường nên tôi nghĩ cậu sẽ không thể lạc được đâu”.

“Chú Takamizawa. Đúng ra là cháu nên về...”

Tôi muốn về.

Mà khoan, tại sao tôi lại bị dẫn đến một nơi sâu tít trong núi, phải mất tận mấy tiếng đồng hồ đi ô tô từ Tokyo cơ chứ.

Từ hàng ghế tài xế của chiếc limousine, chú Takamizawa nhẹ nhàng cắt ngang lời tôi.

“Làm ơn hãy thông báo rằng mình đến từ Tokyo, sau đó nói tên cậu và tên trường khi tới nơi.”

“Vì sao lại cần cả tên trường vậy ạ?”

“Chỉ để giải trí thôi mà. Sau đó, xin hãy nói như thế này.”

Mức độ bí ẩn trong những lời chú Takamizawa vừa thốt ra còn cao hơn cả tình huống oái oăm lúc này.

“Cậu nhớ rồi chứ? Đây là chuyện quan trọng nên hãy truyền đạt lại mà không mắc sai sót nào.”

“Giải trí là thế nào cơ ạ? Mà từ đầu sao cháu phải...”

“Xin thứ lỗi. Đến lúc tôi phải quay lại rồi nên xin phép cậu ở đây. Vì khu vực này về đêm sẽ tối thui, rất nguy hiểm nên mong cậu hãy khẩn trương lên.”

Sau một nụ cười hiền hòa, chú Takamizawa đi mất.

Một tay xách chiếc túi du lịch chật ních quần áo, tôi thừ người nhìn theo bóng chiếc limousine đang ngày một trở nên nhỏ bé.

Dù muốn về nhà nhưng tôi lại không biết đường. Ngoài con đường hẹp mà tôi đang đứng lúc này, trong tầm nhìn của tôi chỉ thấy cây cỏ mọc lên rậm rạp, không thấy bóng dáng của nhà ga hay bến xe bus nào cả. Ngày nhanh chóng chuyển sang đêm, cảnh vật nhuốm màu chạng vạng. Phải chăng vì nơi đây ở sâu trong núi mà bầu không khí cũng trở nên mát mẻ hơn bình thường.

Tôi đành miễn cưỡng cất bước trên con đường đất không được đắp lát phẳng phiu.

“Chắc chắn mình sẽ cằn nhằn về chuyện này cho coi.”

Mồ hôi túa ra từ cơ thể nóng như đang phát hỏa của tôi.

Không lâu sau, tôi chạm đích. Đó là một căn nhà kiểu Âu phảng phất màu cổ kính, nhìn có vẻ sắp sửa đổ sụp, tựa như ngôi nhà Usher xuất hiện trong tiểu thuyết của Poe*.

Truyện ngắn Ngôi nhà của Usher sụp đổ (The fall of the House of Usher) của nhà văn, nhà viết kịch, nhà phê bình, nhà thơ Mỹ Edgar Allan Poe.

Trong giờ phút ngày chuyển thành đêm, hòa cùng ánh chiều chạng vạng đầy bí ẩn, vầng thái dương to tổ chảng tiết ra thứ ánh sáng đỏ thẫm pha sắc đen, dần chìm về phía căn nhà nhuốm màu kỳ quái.

Dù quanh tòa nhà ấy chẳng có vách đá dựng đứng hay hồ đầm gì như tiểu thuyết của Poe, nhưng nó lại được bao bọc bởi một rừng cây cổ! đen kịt như một binh đoàn ma quỷ và những dây thường xuân bò kín các bức tường. Cánh cửa đen ngòm với những hình chạm trổ trông cũng không kém phần u ám.

Thứ mà tôi cảm thấy rõ rệt lúc này không nghi ngờ gì chính là nỗi rầu rĩ chi phối toàn bộ tâm can cùng với những xúc cảm u sầu khó chịu đã tấn công nhân vật chính ngay giây phút ông ta nhìn thấy căn nhà của Usher. Đứng trước cánh cổng sắt kiên cố nặng nề, tôi ngó đăm đăm khu vườn qua kẽ hở của những chấn song.

Liền sau đó, tôi trông thấy một bé gái đang chắp tay quỳ gối trước ngôi miếu đá nhỏ.

Tầm lớp 5, lớp 6 gì đó chăng...?

Mái tóc rẽ ra buộc thành hai bên và một chiếc tạp dề trắng khoác bên ngoài bộ kimono. Cô bé còn đeo một chiếc băng quấn đầu giống kiểu hầu gái vẫn thường dùng, có khi nào cô bé đang làm việc trong ngôi biệt thự này không? Một đứa trẻ còn nhỏ thế này? Thời đại nào đây trời?

Một ngôi miếu đá dường như mang một ý nghĩa đặc biệt nào đó bên trong tòa biệt thự cũ kỹ. Một cô bé đang nhắm nghiền đôi mắt và thành tâm cầu nguyện trong bộ dạng như thể vừa chạy ra khỏi một quán cà phê thời Đại Chính. Và vào khoảnh khắc mà tôi bị trói chặt bởi thứ cảm giác bất an, ngỡ như mình đang mơ trước khung cảnh dị biệt nổi lên giữa làn sương mù nhuốm sắc tà dương trước mắt...

Một khối đen kịt xé gió, lao vun vút về phía tôi.

Một con chó béc giê đen tuyền như cắt ra từ màn đêm đang thọc mũi qua những chấn song và gầm ghè om sòm dữ dội.

Cô gái nhỏ cũng ngẩng mặt lên nhìn tôi.

Đôi mắt tròn mở lớn.

Nhớ lại những lời chú Takamizawa dặn, tôi vội vã lên tiếng.

“Xin lỗi, tôi tên là Inoue Konoha đến từ Tokyo, học sinh lớp 11 học viện Seijou. Tôi ghé qua vì nghe nói ở đây có thứ mà tôi đang tìm kiếm, xin hỏi chủ nhân có nhà không?”

“!”

Sự kinh ngạc và sợ hãi hiện rõ trên gương mặt cô bé khiến tôi sửng sốt. Đôi môi run rẩy nghe chừng để kìm nén một tiếng thét khiếp đảm, cô bé dán mắt vào tôi hệt như đang nhìn thấy ma.

Khoảnh khắc sau đó, cô bé quay lưng, vùng chạy như một chú thỏ hoang và thoắt cái đã biến mất vào trong tòa nhà.

“A! Này em, đợi đã!”.

Tôi nắm lấy song sắt và rướn người ra.

Ngay lập tức, con chó sủa lên nhặng xị, suýt nữa thì nó cắn vào chân tôi, tôi bèn cuống cuồng giật lùi về đằng sau.

Hỏng rồi! Làm thế nào bây giờ? Kiểu này chắc tôi bị cho là kẻ đáng nghi rồi. Tôi chỉ nói đúng như chú Takamizawa bảo thôi mà.

Con chó nhe nanh và tiếp tục sủa dữ dội. Sao tôi lại gặp phải cảnh này cơ chứ.

Giây phút tôi nghĩ rằng thế là hết cách thì cánh cửa của căn nhà bật mở đầy uy lực và chị Tooko trong bộ đầm trắng một mảnh thướt tha từ trong ấy lao ra.

Trong ánh hoàng hôn lộng lẫy, đôi mắt sáng lấp lánh, chị ấy tiến nhanh về phía tôi. Bím tóc lúc nào cũng được tết gọn gàng giờ đã thả ra, cột lại bằng một dải ruy băng đăng ten màu trắng, mái tóc đen vẽ nên những đường gợn sóng uyển chuyển bồng bềnh phủ lên bờ vai nhỏ gầy.

“Em đến rồi~~~~! Konoha! Chị đã đợi mãi đấy!”

Bám cả hai tay vào cánh cổng, chị Tooko thở hổn hển.

Một tiếng “Cạch!” lớn vang lên và cánh cổng sắt mở ra.

Con chó lập tức xồ ra như thể lên cơn dại.

“Oái!”

“Không được, Balon. Konoha là khách quý đấy!”

Chị Tooko lôi xềnh xệch con chó ra. Nó bèn rên ư ử trong cổ họng ra chiều bất mãn và hằn học lườm tôi.

“Tốt quá~. Chị đã luôn tin là Konoha sẽ tới vì chị mà.”

Bà chị tóm lấy cánh tay tôi, hồ hởi lôi tôi về phía cổng chính. Gương mặt tươi cười ngước nhìn lên đáng yêu đầy sức sống, lại thêm kiểu tóc và trang phục, trông chị ấy không khác gì tiểu thư của một gia đình giàu có.

Đáp lại “cô gái văn chương” đang vui mừng phấn chấn ấy, tôi giữ một thái độ lạnh lùng hết cỡ.

“Chỉ vì có người đến tận nhà đón em và cưỡng chế bắt em đi cùng thôi.”

“Ủa? Ủa? Không phải là em đọc bức điện tín của chị và vội vã lao đến đây sao? Hơn nữa lâu lắm mới gặp lại, sao lại phải quạu cọ đến vậy chứ? không vui vì được gặp đàn chị đáng kính này à Không thể nào như thế được đúng không, ngay lúc này em đang muốn quay về phía mặt trời lặn và hét thật to vì cảm động đúng không?”

Bà chị lắc lấy lắc để cánh tay tôi như để xác nhận mấy điều ấy.

Vẻ mặt tôi còn trở nên chua chát hơn trước.

“À vâng, em có nhận được điện tín đó.”

Hơn nữa còn là một bức điện tín ép hoa vốn dùng để chúc mừng.

Lễ obon* đã kết thúc và nửa sau của kỳ nghỉ hè cũng rục rịch tới gần. Trong căn phòng khách chạy điều hòa mát lạnh, tôi đang ung dung tận hưởng một buổi sáng thanh bình với cô em gái đang học cấp một.

Lễ Vu Lan của người Nhật.

A a... Thật bình yên khi ở bên cạnh không có đàn chị chỉ toàn nói những điều nhảm nhí...

Ngay khi tôi đang sung sướng với cảm giác đó...

Một giọng nói cất lên từ ngoài cửa nhà.

“Inoue, có điện tín~”.

Vì mẹ lúc nào cũng bận việc nhà, nên tôi ra nhận thay. Không ngờ tên người nhận của bức điện tín có bìa đính kèm những bông hoa ép sặc sỡ lại là tên tôi.

Vẫn chưa đến sinh nhật tôi mà.

Dù trong lòng đầy nghi hoặc, tôi vẫn mở ra thử và cảm thấy đau hết cả đầu ngay giây phút ấy.

“Chị bị kẻ xấu bắt cóc rồi.

Hãy mang theo bài tập và quần áo để thay trong vòng một tuần rồi đến cứu chị ngay.

Tooko”

Cơn choáng váng dường như làm chân tôi đứng không vững nổi nữa.

Chị Tooko... Đối với thí sinh chuẩn bị thi đại học thì kỳ nghỉ hè là quãng thời gian hết sức quan trọng, thế mà chị đang làm cái quỷ gì vậy.

Đã thế, địa chỉ chỗ chị đang ở cũng chả thèm ghi, bà chị bảo tôi đi cứu thế nào mới được?

Nghe tôi chỉ ra điều đó, chị Tooko tỉnh bơ nói.

“Ô, thật thế à?”

“Nhưng mà, khi đã có sợi dây tình cảm của câu lạc bộ Văn học rồi thì chỉ ngần đấy nội dung cũng đủ truyền tải tâm tư đến cho nhau mà, đúng không?”

“Câu lạc bộ Văn học cổ điển không phải hội những người có siêu năng lực, nên không có chuyện đó đâu ạ. Hơn nữa, kể cả có địa chỉ ghi ở đó thì ý định ban đầu của em vẫn là lờ nó đi.”

“Ác thế!”

Chị Tooko chĩa cặp mắt trách cứ vào tôi như thầm hỏi “Loại người máu lạnh vô ơn gì thế này”.

Dĩ nhiên, lí do bị trách cứ không chỉ có thế. Bị bà chị này gọi đến cứu bằng một bức điện tín đính hoa ép mà tôi lại đi thật thì chẳng giống tôi tẹo nào. Huống chi nếu nghĩ lại những vụ lùm xùm tôi bị chị Tooko cuốn vào tính đến giờ phút này thì ngồi nhà giúp em gái làm bài tập mới là việc đúng đắn hơn cả.

Nếu nói đến tại sao tôi lại xách túi du lịch mò đến một tòa biệt thự khả nghi nằm tít trong núi thế này, là vì chỉ hai mươi phút sau khi tôi nhận bức điện, một chiếc ô tô đã tới để đón tôi.

Trong cái tiết trời oi bức tưởng chừng đủ sức tạo nên một đám sương mù từ hơi nóng, chú Takamizawa khoác ngay ngắn trên mình bộ vest chỉn chu từng đường may mũi chỉ, không nhỏ lấy một giọt mồ hôi, chào hỏi mẹ tôi với nụ cười hòa nhã thật sự chiếm được thiện cảm của nhiều người.

“Tôi xin chịu trách nhiệm chăm lo cho con trai của bà.”

Mẹ bị thuyết phục hoàn toàn, vừa nói:

“Konoha cũng có bạn thân để đến chơi và ngủ lại rồi nhỉ.”

Vừa nhét đồ đạc của tôi vào túi một cách phấn khởi và tiễn tôi đi.

Tôi hầu như chẳng chống đối được gì, cứ thế bị đẩy lên chiếc limousine bóng loáng.

“Tại sao lúc nào chị cũng kéo em vào những chuyện như thế này hết vậy? Ít nhất cũng để cho em yên ổn trải qua kỳ nghỉ hè với chứ.”

Trước thái độ uất ức của tôi, chị Tooko lườm tôi bằng cặp mắt rơm rớm.

“Quá đáng, Konoha ác lắm. Bởi vì đàn em trong câu lạc bộ văn học chỉ có mỗi Konoha thôi, nên chẳng phải chị không còn cách nào khác sao.”

Phải, câu lạc bộ văn học trường Seijou chỉ có đúng hai thành viên là tôi và chị Tooko. Thế mà kỳ cục thay là nó vẫn tiếp tục tồn tại với tư cách một câu lạc bộ. Không, vốn dĩ việc tôi gia nhập câu lạc bộ do bị chị Tooko bắt ép và vẫn tham gia đến ngày hôm nay mà không rời khỏi đó, toàn bộ đều là sai lầm.

Và đó là lúc chị Maki xuất hiện.

Mái tóc nâu dài lộng lẫy buộc không kiểu cách, áo sơ mi bằng vải bóng rộng thùng thình cùng quần dài và trên đó là một chiếc tạp dề đơn giản dùng trong khi làm việc, đang mỉm cười tinh quái.

“Xin chào, Konoha. Hoan nghênh cậu ghé thăm.”

“Được chị hoan nghênh chỉ thêm phiền toái cho em thôi.”

Himekura Maki, cháu gái hiệu trưởng học viện, người được các học sinh khác phong cho danh hiệu “công chúa”, thản nhiên nhún vai lờ tịt đi câu nói móc mỉa của tôi với điệu bộ hẳn là cố ý.

“Ái chà, tại vì Tooko cứ vòi vĩnh mãi là ‘Nếu không gọi Konoha đến thì mình sẽ đi về~’ mà. Ở vị trí một người yêu Tooko bằng cả trái tim như chị đây, làm sao có thể khước từ nguyện vọng ấy.”

Chị Tooko đỏ lựng hết mặt mày và phản bác lại.

“Yêu thì muốn giam hãm cầm tù người ta thế nào cũng được à? Bồ ngày nào cũng bắt tôi mang bộ dạng đáng xấu hổ và dùng đôi mắt dâm tà đó nhìn hết chỗ này đến chỗ nọ.”

“Đó chỉ là sự đền đáp lại cho số thông tin khổng lổ mình đã trợ giúp Tooko tính đến bây giờ thôi. Chỉ vì bồ nói thà chết chứ nhất định không làm người mẫu khỏa thân, nên mình đã ưu đãi cho trả góp rồi đấy còn gì. Hay là bây giờ thanh toán một lần luôn cho xong? Bồ chỉ cần cởi hết mọi thứ đang mặc trên người ra và đứng im không cựa quậy, thoắt một cái là khoản nợ về không ngay.”

“Ư...”

Chị Maki láu cá ôm ghì lấy vai chị Tooko, hiện vẫn nghẹn giọng không nói nên lời.

“Mà, dù sao vẫn còn cả phần phải thanh toán hôm nay nữa. Mình đã gọi Konoha đến cho bồ, nên làm việc cho đàng hoàng vào nhé.”

“Không, Maki, buông ra. Konoha, cứu chị.”

“Nào nào, chuẩn bị tinh thần đi. À, Sayo. Hãy dẫn Konoha về phòng. Cậu ấy là khách quý đấy, đừng làm gì thất lễ nhé.”

Nói rồi, chị Maki biến mất vào sâu trong hành lang, lôi xềnh xệch theo chị Tooko vẫn đang chống cự một cách vô ích.

“... Xin phép được mang hành lý và dẫn anh về phòng.”

Một bàn tay đột ngột vươn ra từ bên cạnh và chộp lấy túi xách của tôi.

“Em là... vừa nãy...”

Là cô hầu gái bé nhỏ mà tôi vừa thấy ngoài sân. Sau khi cầm lấy túi của tôi với thái độ lạnh nhạt, cô bé vội vã cất bước.

“Ờm... Giày thì sao?”

“Không cởi cũng được.”

“Anh tự mang hành lý được rồi.”

“Đây là công việc.”

Trái ngược với bề ngoài non nớt, miệng lưỡi cô bé này thật cứng rắn. Nói đúng hơn, tôi có cảm giác mình đang bị ghét thì phải...

Tôi thu mình lại, lầm lũi bước theo sau.

Bên trong tòa nhà trông cũng cũ kỹ và tối tăm hệt như bên ngoài. Trần nhà rất cao, ở chính diện có cầu thang trải thảm đỏ. Leo lên được nửa chừng, bỗng dưng cảm giác có ánh nhìn, tôi bèn quay đầu lại và chạm trán với vô số con mắt đang chĩa vào mình.

Đây có phải là những người làm việc trong ngôi biệt thự này không nhỉ. Một người đàn ông đang tuổi tráng kiện bận đồ đen kiểu quản gia, một người phụ nữ trung niên mặc kimono đeo tạp dề theo phong cách người giúp việc, một ông cụ mặc quần áo lao động trông có vẻ giống người làm vườn, một cậu thanh niên mặc trang phục đầu bếp, từ phía cửa và góc hành lang, tất thảy cả bốn người đều ngước lên nhìn tôi như thể đang cảnh giác.

Thấy tôi sững sờ dừng bước, bọn họ cũng có chút hốt hoảng và vội cúi đầu “Chào mừng cậu tới chơi nhà”, “Hân hạnh được đón tiếp”, vẻ mặt tất cả mọi người đều rất tệ, rõ ràng là đang căng thẳng vô cùng.

Có lí do nào đó chăng.

Tôi được dẫn lên căn phòng trên tầng hai trong khi vẫn không sao rũ bỏ được tâm trạng xáo trộn khiến tôi có cảm giác nổi gai ốc đầy lưng.

“Xin hãy sử dụng căn phòng này.”

Quả nhiên vẫn nói năng cụt lủn như vậy. Khuôn mặt cứng đờ, đến một nụ cười mỉm cũng không có.

“À, tên em là gì?”

“Uotani.”

“Lúc nãy chị Maki gọi là Sayo mà.”

“Sayo* là tên. Cái đó có vấn đề gì không?”

Phân biệt với phân họ là Uotani. Với những người không thân thiết, người Nhật sử dụng họ để xưng hô.

Cô bé hướng ánh mắt lạnh nhạt về phía tôi như thế muốn hỏi “Tên của tôi có liên quan gì đến anh à.”

“À, không. Uotani đã làm việc trong nhà này lâu rồi à?”

“Chỉ là việc làm thêm trong kỳ nghỉ hè thôi.”

“Vậy à. Còn nhỏ mà giỏi quá ha.”

“Tôi đang học cấp hai, nên cũng không còn nhỏ gì đâu.”

“Ơ? Học sinh cấp hai?! Lớp mấy vậy?”

“Lớp bảy.”

Tôi đã quả quyết nghĩ rằng cô bé mới học tiểu học!

Nhưng mà, dù là học sinh lớp bảy đi nữa mà làm hầu gái chẳng phải vẫn kỳ lạ sao? Bây giờ có phải thời Đại Chính nữa đâu. Do thiếu người quá chăng? Mặc dù số lượng người tôi nhìn thấy ở hành lang đã đủ khiến tôi nghĩ rằng nơi này nhiều người một cách lãng phí... Hay là, biệt thự của một gia đình giàu có như nhà Himekura cần đến ngần đấy người làm?

“Lúc nãy, Uotani đã cầu nguyện trước miếu nhỉ?”

“...Vậy thì sao?”

Có gai nhọn lẩn khuất trong giọng nói của cô bé.

“Lúc đó em đã rất kinh ngạc khi thấy anh, tại sao vậy? Rồi cả những người khác nữa.”

“... Chỉ vì rất hiếm khi có học sinh từ Tokyo đến đây thôi. Nơi này là thôn quê mà. Mọi người chắc cũng thế cả.”

Có thật lí do là như thế? Ai mà chấp nhận nổi. Thế nhưng, Uotani ngoảnh mặt đi rất nhanh, buông một câu cộc lốc:

“Anh cứ thong thả nghỉ ngơi cho đến giờ ăn tối.”

Và rời khỏi phòng.

Uotani làm tôi nhớ đến cô bạn Kotobuki cùng lớp. Cách ăn nói cụt lủn ấy có gì đó tương đồng. Nói vậy thì, tôi quả thật bị Uotani ghét rồi hay sao...

Trong khi tôi vừa xếp đồ vừa nghĩ về chuyện đó, chị Tooko mò tới với những bước chân lảo đảo.

“Konoha, chị đói bụng~~~~~~~~”

Bà chị rên lên trong tư thế nằm sõng soài vùi mặt xuống giường, y như một con lạc đà kiệt quệ gục ngã giữa sa mạc.

“Viết gì đi mà~, viết ngay bây giờ ý~. Chị đang ở trong phòng và sắp sửa ăn Manon Lescaut* của Abeé Prévost thì Maki tự dưng xông vào và bắt cóc chị.

Tiểu thuyết ngắn xuất bản năm 1731 của nhà văn Pháp Antoine Francois Prévost d’Exiles, từng gây ra tranh cãi và cấm lưu hành thời bấy giờ.

Chị đánh rơi sách xuống sàn nên không cầm theo được. Câu chuyện tình yêu giữa nàng Manon đáng yêu như một tinh linh tính tình sớm nắng chiều mưa và chàng kị sĩ Des Grieux hồn nhiên trong sáng~~~~~. Hình ảnh tiểu ác ma Manon với bản tính hay thay đổi dù làm người đọc kinh ngạc nhưng cũng thật dễ thương. Cả Grieux, dù chỉ là một tên đại ngốc không biết suy nghĩ, bị Manon xoay như chong chóng theo ý cô nàng, cuối cùng dễ dàng khiến tay mình nhúng chàm tội lỗi, nhưng lại khiến người ta lo lắng không sao mặc kệ được. Đó hiển nhiên là câu chuyện về những vấp ngã của một đôi tình nhân, nhưng chị lại có cảm giác giống như mình đang được nếm những trái sung chín ngọt được tưới lên bằng thứ rượu tây có vị cay cháy lưỡi, nấu lên và ăn kèm với kem sôcôla đắng. Phần thịt quả của trái sung dính nơi đầu lưỡi thật sự ngon đến hoa cả mắt ấy.

Thế mà, thế mà, sao lúc ấy chị lại buông tay cơ chứ. Chuyện đó làm chị ân hận đến nỗi gặp ác mộng. Khi chị chuẩn bị đưa những mẩu giấy xé vụn từ trang sách vào miệng thì chúng đột nhiên dày cộp lên như tấm vải bạt và không tài nào xé được.”

Bà chị chỉ kịp đút cuốn Thuyền trên Takase của Mori Ougai vào túi, mà cuốn đó cũng chỉ còn lại phân nửa vì là đồ ăn dở, cho nên từ khi đến đây, sáng trưa chiều tối bà chị đều ăn rất dè dặt với mục đích chống đói. Không biết vì thế hay vì nghĩ đến tâm trạng bà chị khi phải nhấm từng tí từng tí sobagaki*, nên kệ cho chị Tooko bật khóc thút thít và tiếp tục giục mình, tôi ngồi xuống giường, đặt tập giấy viết dày 50 trang lên đầu gối và dùng cây bút chì viết một câu chuyện tam đề, giống như thứ tôi luôn bị bắt viết ở phòng sinh hoạt câu lạc bộ.

Món ăn làm từ bột soba, không cán thành sợi dài mà được nặn như một chiếc bánh.

Ra là tôi bị gọi đến với mục đích này.

Chị Tooko là yêu quái ăn các câu chuyện.

Chị ấy sẽ xé vụn các trang sách, vừa sung sướng khoe khoang sự thông thái vừa ăn rau ráu.

Đương sự thì luôn ra cái điều “Không phải là ‘yêu quái’ đâu nhá! Chị chỉ là một ‘cô gái văn chương’ thôi”, nhưng cái bộ dạng án sách thì nhìn sao cũng thấy là yêu quái.

“Nếu chị đói đến mức đấy thì tự mình viết cái gì đó để ăn cũng được cơ mà.”

Tôi lạnh lùng lên tiếng trong khi cầm cây bút chì viết thoăn thoắt trên trang giấy. Chị Tooko ở bên cạnh, ôm ghì lấy bụng, nói bằng giọng đáng thương.

“Ui... Chị đã viết lại cảnh trận đấu huy hoàng giữa thuyền trưởng Ahab và con cá nhà táng* Moby Dick từ cuốn Cá voi trắng của Melville để ăn rồi đấy chứ. Nhưng có gì đó không đúng~~~~~~. Chị vốn định cắn ngập răng vào miếng bít tết cá voi, thế mà nó lại thành thứ mùi vị như là những miếng thịt cá voi cắt nhỏ nổi lềnh phềnh trên món cà ri đóng túi ấy. Đó là sự sỉ nhục đối với thuyền trưởng Ahab.”

Thuộc phân bộ cá voi có răng.

“Nếu đoạn văn được viết ra giống nhau thì mùi vị hẳn cũng giống nhau chứ.”

“Khác mà. Dù đều là món ăn Pháp của một nhà hàng cao cấp, nhưng việc thưởng thức khi chúng được bày biện trên chiếc đĩa sạch đẹp và được bồi bàn bưng tới trong nền nhạc cổ điển du dương với việc ăn trong một khu nhà tập thể xập xệ và dùng giấy nhựa gói đồ ăn thay cho đĩa là hai chuyện hoàn toàn không có điểm tương đồng.”

Không chấp nhận mọi thỏa hiệp liên quan đến chuyện ăn uống không biết có thể coi là sở trường hay chỉ là sự ích kỷ của bà chị này nữa.

Nếu em mà không đến thì chị tính sao chứ.

“Konoha... Nhanh lên. Bụng chị sắp dính vào lưng rồi.”

Tiếng bụng réo ọt ọt đi liền theo sau giọng nói yếu ớt.

Tôi tách một tờ giấy tập mà tôi vừa mới viết xong và chìa ra.

“Em mới viết đến lưng chừng thôi, xin mời. Đề tài cũng chỉ chọn ngẫu nhiên thôi nên dù có thanh vị gì thì chị làm ơn đừng có kêu ca gì hết.”

“Cảm ơn~~~~~”.

Chị Tooko đón lấy trang giấy bằng cả hai tay, ngồi xếp bằng ngay ngắn trên giường, vừa đọc những câu chữ trên giấy một cách thèm thuồng vừa xé một góc và đưa lên miệng.

“Ồ, ngon quá~~~”.

Đôi mắt nhắm nghiền, miệng lẩm bẩm, khuôn mặt đờ đẫn, bà chị bắt đầu ăn rau ráu một cách say mê.

“Giống món súp nghêu sốt kem cho thật nhiều thịt nguội và nghêu vậy. Có vị ngọt của sữa nữa. Cô bé bị bắt cóc lại trở nên thân thiết với thủ phạm rồi đi gặp người mẹ bị chia cắt từ lâu. Hai người đã cùng lên khinh khí cầu nhỉ. A~, chị cảm giác hơi ấm đang thấm vào thành dạ dày ấy~”.

Chẹp, tự dưng cho đồ ăn siêu cay vào một cái bụng rỗng không cũng hơi ác quá...

Tuy thế, tỏ thái độ thờ ơ, tôi vừa viết trang thứ hai vừa lẩm bẩm.

“Vì đề tài là ‘bắt cóc’, ‘khí cầu’ và ... ‘sụp đổ’ đấy ạ”.

Miếng giấy chị Tooko chuẩn bị nuốt mắc lại ở cổ họng khiến bà chị họ sặc sụa.

“Thế là sao hả Konoha? Món súp ngon lành vậy mà em lại muốn làm nó cay đắng là sao hả! Chị thích hương vị nguyên xi như thế này thôi.”

Bà chị run bắn lên bởi nỗi sợ món ăn của mình sẽ biến ra mùi vị kinh khủng nào đó, còn tôi vờ như không thấy và tiếp tục viết một cách trơn tru.

Thực ra, thứ sẽ “sụp đổ” là trái tim xấu xa của tên tội phạm vốn rắp tâm thực hiện phi vụ bắt cóc tống tiền, một cái kết nhẹ nhàng dễ thở, nhưng tôi muốn trả đũa đàng hoàng cho việc bị gọi và lôi đến nơi thâm sơn cùng cốc này.

Nhìn hai hàng lông mày trĩu xuống vì căng thẳng ấy, tôi thấy nhẹ nhõm đi chút ít.

Mặc dù tôi có chút bận tâm đến hành vi khó hiểu của mọi người trong căn nhà này nhưng nếu xử lý không khéo, lại có nguy cơ gây ra phiền nhiễu không đáng có, cụ thể là sẽ lại làm chị Tooko nhúng mũi vào những chuyện vớ vẩn nực cười nào đó nên giải pháp tốt nhất bây giờ là giữ im lặng...

Ngày hôm sau, chị Tooko bị nhấn chìm trong một số lượng lớn đăng ten, trông tựa như một con búp bê Pháp. Mái tóc của bà chị hôm nay cũng để buông thả tự nhiên. Đăng ten ở cổ áo, đăng ten ở cánh tay, đăng ten ở chân váy, đến cả cái mũ đội trên đầu cũng đính viền đăng ten.

“Kìa, Tooko. Ở cùng với Konoha thì bồ phải tỏ ra hớn hở hơn nữa chứ.”

Từ phía bên kia tấm vải bạt, chị Maki chọc ghẹo chị Tooko đang ôm lấy lưng ghế mà sưng sỉa.

Tôi không khỏi sốc khi ngồi bên cửa sổ nghe hai người đó nói qua đáp lại.

“Cái mũ quá nặng làm mình bị nhức đầu. Cả áo ngực cũng quá chặt đó.”

“Thế thì bồ bảo Konoha nới lỏng dây ở lưng ra cho? Không thì cứ để em ấy cởi hết toàn bộ giùm cũng không vấn đề gì đâu.”

“B-Bồ nói cái gì thế hả? Mình không như Maki, mình là một cô gái văn chương thùy mị đoan chính nhé!”

“Ấy chà ấy chà, người bắt đầu lột đồ trước mặt Konoha là cô gái văn chương nào ấy nhỉ?”

Chị Maki nhoẻn miệng cười đầy ẩn ý, lôi chuyện ngày trước chị Tooko đã cởi đồ đến tận phần khá nguy hiểm để trao đổi thông tin ra nói lại.

“Mình rất đỗi ngạc nhiên, Tooko muốn cho Konoha xem bộ ngực xẹp lép của mình đến mức nào mà phải mất công lôi em ấy đến tận đây như thế.”

Không sai... Bộ ngực được quấn trong lớp váy lót và áo ngực của chị Tooko, phẳng lì đến mức đáng buồn.

“N-Ngực thì thế nào mà chẳng được! Kể cả của bồ có to một chút cũng đừng vội lên giọng nhé! Hơn nữa, giữ Konoha ở cạnh là bởi vì nếu mình cởi đồ khi chỉ có một mình thì không biết sẽ còn bị làm sao nữa đây.”

“Phải đó, nếu như chỉ có hai đứa mình, có lẽ lí trí của mình sẽ bay mất và tấn công bồ luôn ấy nhỉ.”

“Đó, lộ rõ ý đồ thật rồi nhé! Không phải là đùa đâu, mình không bao giờ có thể để người có đôi mắt xấu xa như vậy nhìn thấy bộ dạng trần trụi của mình được.”

“Tiếc thật. Đúng ra nên giấu ý đồ đi rồi mới tiếp cận nhỉ.”

“Vô ích thôi. Ngay từ lần đầu tiên chạm mắt nhau ở lễ nhập học, mình đã nhận thấy ánh mắt dai nhanh nhách của bồ rồi.”

“Vì đó là tình yêu sét đánh ý mà. A a muốn lột phăng bộ đồng phục của cô gái này và vẽ lại toàn bộ diện mạo nguyên thủy của cô ấy.”

“Nữ sinh cấp ba mà có cái suy nghĩ đó khi vừa mới gặp mặt người ta thì đó đúng là một sai lầm của tạo hóa. Không đáng yêu chút nào, biết không! Không phải là ‘luyến’ mà là ‘biến’* đó. Biến thái ý.”

‘luyến’ và ‘biến’ là hai chữ Hán rất dễ nhầm lẫn, một có nghĩa ám chỉ tình cảm yếu đương và một thể hiện sự thay đổi hoặc khác thường.

Bắt đầu cảm thấy nhức đầu, tôi đứng dậy.

“Konoha, đi đâu đây? Ở lại đây.”

“Mấy chuyện này không liên quan đến em.”

Nếu tôi cứ tiếp tục nghe cuộc trò chuyện của hai người này, hình ảnh phái nữ trong tôi có vẻ sẽ bị lệch lạc đi không ít.

“Đừng mà, Konoha. Đừng bắt chị ở riêng với con người biến thái này chứ “.

Kệ cho chị Tooko hét với theo sau lưng, tôi đi ra khỏi phòng.

Trời ạ.

Cảm thấy kiệt sức, tôi bước xuống cầu thang và đi ra vườn. Cây cỏ, cành lá đều mặc sức vươn dài, trong bồn hoa mọc đầy cỏ dại. Dường như không có bàn tay ai chăm sóc chúng... Tại sao chị Maki lại ở một biệt thự khó có thể gọi là dễ chịu như nơi này? Với nhà chị Maki thì hoàn toàn có thể vui thú xa hoa ở những khách sạn đắt tiền cơ mà. Chưa nói ngay từ đầu, lời nói và hành động của chú Takamizawa cũng đã chẳng tự nhiên tẹo nào...

Tôi thử đi về phía ngôi miếu nhỏ bằng đá mà Uotani đã cầu nguyện ở đó hôm qua. Ngôi miếu này cũng hoàn toàn không hợp với một tòa nhà xây theo phong cách châu Âu. Không hiểu người ta xây nó để thờ phụng cái gì.

Ủa?

Cảm giác có gì đó khác lạ ở đằng sau, tôi quay lại. Chẳng có ai cả.

Thế nhưng cảm giác nhồn nhột vẫn không hề biến mất và khi tôi nhìn thật kỹ tòa nhà mà mình vừa bước ra khỏi đó không lâu, tôi nhận ra điều kỳ lạ.

Mái nhà, màu tường, khung cửa sổ của nửa bên phải ngôi biệt thự có đôi chút khác biệt với nửa trái. Hôm qua trời quá âm u quá nên tôi đã không nhận ra. Thứ trước mắt tôi trông mất cân bằng như thể một bộ trang phục mà hai bên trái phải trang trí bằng những chiếc khuy khác nhau vậy.

Tại sao nhỉ...?

Đột nhiên con chó chạy tới và sủa ầm ĩ.

Oái, lại nữa! Con chó béc giê có tên là Balon hình như được nuôi thả trong vườn vói vai trò một con chó canh cổng. Dù có huấn luyện tỉ mi thếnào đi nữa, một con chó lớn thế này chẳng phải vẫn quá nguy hiểm sao?

Balon giương đôi mắt đen thẫm lên nhìn tôi và sủa rất dữ dội. Trước nguy cơ sắp sửa bị nó nhảy xổ vào người, tôi luống cuống lỉnh đi chỗ khác. Khi tôi lang thang xung quanh kho chứa đồ ở mặt sau của tòa nhà, tôi bỗng nghe thấy một tiếng hát kỳ lạ.

Đầm lầy nhỏ bên kia có rắn

Con gái thứ của triệu phú Hachiman

Đứng đó và toan tính điều gì

Cổ đeo chuỗi ngọc hình giọt nước,

Chân mang giày vàng,

Vừa nói hãy gọi thế này hãy gọi thế kia,

Nếu muốn lên núi hay xuống đồng...

Gì đây, bài hát này là...

Nhòm ra đằng sau kho chứa đồ, tôi trông thấy Uotani đang ngồi tựa vào một thân cây lớn. Cô bé ôm khư khư trong ngực một quả bóng cũ quấn xung quanh bởi những sợi chỉ đỏ đã phai màu, cẩn trọng như đang ôm em bé, mắt nhắm nghiền và đôi môi chỉ khẽ cử động.

Đầm lầy nhỏ bên kia có rắn,

Có rắn,

Những cành cây đan vào nhau hắt bóng xuống gương mặt bé nhỏ.

Giọng hát cũng phảng phất gì đó buồn bã như tiếng khóc than thổn thức.

Khi tôi còn đang đứng băn khoăn không biết có nên rời đi ngay không, Uotani đã để ý thấy sự có mặt của tôi, ôm trái bóng đỏ chặt hơn và lườm tôi với khuôn mặt lạnh lùng.

“Đang giờ giải lao, anh cần gì ạ?”

“Xin lỗi, Balon sủa anh dữ quá nên anh đi về phía này, và nghe thấy tiếng hát nên...”

Nghe vậy, Uotani tỏ vẻ ngạc nhiên và nói với giọng như đang buộc tội.

“Anh định ra ngoài sao?”

“Ờ thì... Anh cũng nghĩ hay là mình đi dạo chút...”

“Từ bỏ việc đó đi thì tốt hơn.”

“Ơ?”

“Bên ngoài có ao hồ nên nguy hiểm đấy ạ.”

“Ao à?”

Tôi lúng túng không hiểu tại sao “ao” lại được nhắc đến lúc này. Uotani nhìn chằm chằm như muốn xuyên thủng tôi và nói tiếp.

“Đúng thế. Nó rất sâu nên một khi chìm xuống sẽ bị bèo cuốn lấy và mãi không thể nào nổi lên lại được. Đã có người chết ở cái ao đó rồi. Vì thế, anh hãy ở nguyên trong nhà thôi.”

Tại sao cô bé lại làm bộ mặt căng thẳng sắc lạnh đến thế này? Cứ như thể đang cảnh báo tôi bước chân ra ngoài chắc chắn sẽ rơi xuống nước vậy...

Tôi đột ngột lạnh toát cả sống lưng, mồ hôi rỉ ra.

“Anh hiểu. Trời nổi gió rồi nên anh sẽ về phòng.”

Nghe tôi nói vậy, Uotani nhanh chóng tránh ánh nhìn ra chỗ khác.

“Lát nữa tôi sẽ mang trà tới.”

“Cảm ơn em. Nếu là trà lạnh thì tốt.”

Uotani cúi đầu và đi khỏi. Tắm mình trong cái nắng mùa hè như đốt cháy da thịt, tôi nhìn theo cô bé. Quả bóng đỏ cô bé ôm trong lòng, với tôi, nhìn cứ như hoa Bỉ Ngạn đón đưa người chết vậy.

Lần đầu tiên trông thấy hình bóng ấy, tôi đã thầm nghĩ cô ấy tươi tắn như một đóa hoa.

Ngọn gió mát lành lay động dịu dàng đuôi tóc mượt mà và vạt váy, chỉ có bầu không khí bao lấy cô ấy là khác hẳn với xung quanh, có thể cảm nhận được sự hiền hòa êm ái.

Lúc ấy, không rõ tôi đã ngắm nhìn cô ấy đắm đuối trong bao lâu.

Tôi đứng ngây như phỗng, tưởng chừng như thời gian cũng ngừng trôi.

Giây phút hàng mi dài của cô ấy nhẹ đưa lên và mắt chúng tôi chạm nhau, tôi ngỡ tim mình ngừng đập.

Gò má cô ấy thoáng ửng đỏ, rồi phì cười rũ rượi ngay sau đó, khiến tôi không sao rời mắt, cảm giác như đang ở trong mơ.

Kể từ lúc đó, hình như tôi đang vẫn tiếp tục nằm mơ.

Căn nhà này chẳng phải rõ ràng là không bình thường sao...?

Thời gian đã trôi đi kha khá trong khi tôi vừa giam mình trong phòng viết truyện tam đề làm bữa trưa cho chị Tooko vừa trầm tư suy nghĩ.

Tầm giữa trưa, chị Tooko vùng vằng xuất hiện.

“Em quá đáng lắm, Konoha. Sao có thể bỏ rơi đàn chị như vậy được. Thử nghĩ xem sau đó chị bị Maki quấy rối đến thế nào hả? Chị căm hận em~!”

“Cái đó, rất đúng chất yêu quái đấy ạ.”

“Oái... K-Không phải yêu quái gì cả.”

Dù đang dằn dỗi như vậy, nhưng khi tôi chìa truyện tam đề ra, tâm trạng bà chị lập tức được cải thiện, bắt đầu vui vẻ đánh chén.

“Ngon ghê~. Vị như bánh khoai tây Korokke vừa mới rán xong ý~. Đề tài là “lạc đà’, ‘miếu’ và ‘kỳ nghỉ hè’ phải không. Một câu chuyện dễ thương. Bánh mỳ nướng qua giòn tan. Chị sẽ tha thứ cái tội nói chị là ‘yêu quái’. Quả là may mắn vì Konoha đã đến~!”

Bó tay, chẳng qua vì tôi đang có hứng thôi.

“Ực, nếu không ăn hết nhanh Maki sẽ đến gọi đi ăn mất.”

“Để xong xuôi rồi thong thả ăn nốt chẳng phải tốt hơn cho tiêu hóa hay sao ạ?”

“Nhưng mà chị không thể kiềm chế được.”

Sau khi vội vàng nuốt trọn mảnh giấy cuối cùng, chị Tooko nở nụ cười tỏa nắng.

“Ngày mai Maki sẽ đi vắng nên vụ làm mẫu cũng được nghỉ. Nghe nói bên kia núi đang được khai thác để trở thành địa điểm du lịch đó. Nè, Konoha, bọn mình cùng đi nhé?”

Biểu cảm lạnh lùng cùng câu nói “Đừng ra ngoài” của Uotani xâm chiếm đầu óc tôi.

Nhưng nếu tôi từ chối thì chị Tooko sẽ lại dỗi cho coi...

Miễn không lại gần ao hồ thì chắc không sao đâu nhỉ.

Chuyện là như thế nên hôm sau, tranh thủ giờ ăn của Balon, chúng tôi lách qua cổng biệt thự, đi bộ qua những con đường núi và đến một thị trấn nhỏ yên bình.

Nơi đây có cả nhà ga, bến xe bus và những hàng bán quà tặng xếp cạnh nhau trên phố.

“Oa, hiệu sách kìa!”

Chị Tooko chạy đi với gương mặt của người phát hiện ra hàng bán bánh trôi ngon lành ở điểm cuối của cuộc hành trình.

Chị ấy mặc một bộ đầm liền trắng tinh tươm và đi đôi xăng đan buộc dây ruy băng. Mái tóc tết hai bím đuôi sam giống ngày thường. Lúc đầu chị Tooko phồng má bảo “Khi đi ra ngoài phải mặc đồng phục chứ”. Nhưng quần áo bây giờ của bà chị toàn là đồ chị Maki chuẩn bị thì phải, nên bà chị chỉ có thể cằn nhằn “Cái này là bộ đơn giản nhất trong tủ quần áo rồi...”

Mà thật ra thì, chị Tooko gầy gò trắng trẻo rất hợp với phục trang theo phong cách một tiểu thư ở khu nghỉ dưỡng mùa hè. Người trong thị trấn ngưỡng mộ nhìn theo cô gái xinh đẹp theo kiểu truyền thống đang vừa đung đưa bím tóc và lớp vải mỏng vừa bước đi. Kẻ đi bên cạnh là tôi, dù chẳng phải đối tượng được chú ý, cũng cảm thấy nhồn nhột theo.

Chị Tooko không mảy may để ý đến việc người khác đang nhìn mình, xồng xộc lao thẳng vào hiệu sách, sự thèm ăn hiện đầy trên mặt.

“Coi này, Tonio Kroger của Thomas Mann đấy. Thomas Mann là tác giả người Đức sinh ngày 6 tháng 6 năm 1875. Được biết đến với Cái chết ở Venice hay Ngọn núi ma phép chẳng hạn. Tonio Kroger là một trong các tác phẩm tiêu biểu của ông, đưa sự mâu thuẫn của cá nhân với vai trò người làm nghệ thuật trở thành chủ đề cho câu chuyện.

Nhân vật chính Tonio bị thu hút bởi người bạn học Hans và cô nàng tóc vàng xinh đẹp Inge, nhưng tình cảm ấy không đến được với họ. Giống như bánh pho mát New York siêu nặng, vị chua đậm đà trải rộng trên lưỡi và chầm chậm tan ra. Hương thơm của chanh và rượu tây bốc lên thoang thoảng, dù hơi mang tính triết học, nhưng chỉ uống một chút thôi, tưởng là sảng khoái đây, nhưng cũng có lúc thật đau đớn.”

Bà chị thao thao mớ kiến thức của mình, tay lật sách, trông như sắp sửa xé nó ra và cho vào miệng đến nơi.

“Ôi... Có cả Hermann và Dorothea của Goeathe và Hoa xanh của Novalist nữa. Undine của Fouqué và Cái bình vàng của Hoffman! Chủ cửa hàng là fan của văn học Đức hay sao ý. Rất dễ cảm nhận được đàn ông xuất hiện trong văn học Đức luôn có một tật là lòng tự tôn rất cao nên không thể phản ứng linh hoạt được, rất tuyệt phải không nào. Aa, Đức... có vẻ ngon quá... chị muốn ăn.”

“Nếu chị định ăn, mong chị trả tiền rồi mang về nhà giùm.”

Ngay lập tức chị Tooko xụi lơ.

“Chị không có tiền. Trong ví có mỗi 314 yên thôi.”

“Thế ạ?”

“Konoha này, chị vẫn chưa nhận quà sinh nhật nè.”

“Chị có cả sinh nhật cơ à?”

“Có chứ! Ngày 15 tháng 3 đó.”

“Qua lâuuuuuuu lắm rồi còn gì nữa.”

“Thế nên, tặng quà chị năm nay đi nào.”

Bà chị lên giọng đòi hỏi khi ôm ghì quyển sách vào ngực.

“Tối đa là ba quyển thôi đấy”.

“Cám ơn! Vậy thì bản sưu tầm của Goethe ở trên cùng giá sách kia, với...”

“Ba quyển sách khổ nhỏ thôi ạ.”

Dù tỏ vẻ hờn dỗi “keo kiệt”, nhưng bà chị cũng bắt đầu vừa lẩm bẩm “ừm ừm” vừa lựa sách. Thế rồi, cùng với nụ cười như trẻ nhỏ, chị ấy chìa ra trước mặt tôi ba cuốn sách khổ nhỏ.

“Vậy thì chỗ này.”

Tôi đón lấy Tonio Kroger của Thomas Mann, Alt Heidelberg của Meyer Forster và Undine của Fouqué rồi ra quầy tính tiền.

Chị Tooko thò mặt ra từ bên cạnh, cười ngoác miệng đến tận mang tai, hân hoan nói:

“Làm ơn gói quà giúp ạ.”

Nhân viên cửa hàng lấy ra một tấm giấy gói quà màu nâu khói tao nhã, gói chung ba cuốn sách lại với nhau, cột lại bằng một dải ruy băng vàng rồi bỏ vào trong một chiếc túi giấy có quai xách.

Ra khỏi cửa hàng, tôi đưa nó cho chị Tooko, cơ mặt bà chị ngày một giãn ra, nở một nụ cười mê hồn.

“Cảm ơn nha, Konoha. Chị sẽ thưởng thức một cách trân trọng.”

“Đằng nào cũng vào bụng thì cần ruy băng làm gì thế ạ?”

“Có chứ. Quà tặng mà lị.”

Chi Tooko đang mỉm cười hạnh phúc. Thôi thì, nếu điều đó làm chị ấy vui...

“A, Konoha, bọn mình ghé qua hàng lưu niệm chút đi. Konoha cũng phải mua quà cho gia đình và bạn bè chứ, đúng không?”

Nói rồi, bà chị kéo tôi về phía cửa hàng.

“Cả nhà cả cửa có mỗi 314 yên chẳng phải sẽ rất khó hay sao ạ?”.

“Ư... Konoha, cho chị vay tiền đi mà.”

Sau khi lừa được ba nghìn yên của tôi bằng lời lẽ quả quyết nhất định sẽ trả lại khi năm học mới bắt đầu, chị Tooko bắt đầu tỉ mẩn chọn quà cho gia đình bà chị đang ở nhờ và cho bạn bè.

Chuyện mua sắm của con gái, sao mà lâu đến thế.

Tôi chọn cho nhà bánh senbei* vị mơ với một con thỏ nhồi bông cho Maika và toan bước ra quầy tính tiền thì chị Tooko nhìn vào tay tôi rồi lên tiếng.

Loại bánh quy của Nhật, giòn và rất mỏng.

“Konoha, chỉ thế thôi à? Không cần phần cho bạn bè sao?”

“Em không có bạn bè nào thân đến mức cần tặng quà khi đi du lịch về cả.”

Tôi đáp với thái độ thản nhiên cố hữu, nhưng chị Tooko lại rướn người ra.

“Còn Nanase thì sao? Còn Akutagawa mà dạo này em hay chơi chung thì sao? Còn cả Chia nữa”.

“Takeda đã có chị Tooko tặng mà. Em với Akutagawa cũng không phải mối quan hệ như thế. Còn Kotobuki có vẻ ghét em lắm còn gì.”

Chị Tooko trợn mắt ra chiều vô cùng kinh ngạc.

“Ớ, Konoha. Em nhận được thiệp thăm hỏi mùa hè từ Nanase đúng không?”

“Không có.”

Tại sao lại là thiệp thăm hỏi mùa hè chứ?

Chị Tooko khoanh tay lầm bầm “Hừm...” rồi ngay lập tức ngẩng mặt lên và cười toe toét.

“Đúng là chúng ta nên mua quà cho Nanase. Cho cả Akutagawa và cho cả Chia nữa! Đối với những mối quan hệ hàng ngày, tích tụ những điều nhỏ nhặt cũng rất quan trọng đó. Bởi có những chuyện lãng mạn và tình bạn bắt nguồn từ quà lưu niệm mà. Đây nè, hồng phơi khô nhìn cũng ngon đấy chứ.”

“Chuyện lãng mạn bắt đầu từ hồng phơi khô thì thành cái thứ gì ạ?!”

Dù tôi đã nói rằng mua quà phần cho gia đình là đủ rồi nhưng bà chị không phải mẫu người biết bỏ cuộc. Đến cuối, bà chị tung ra câu thoại quen thuộc “Mệnh lệnh của đàn chị đấy”, và tôi đành miễn cưỡng mua một cái bút bi kỳ cục đính kèm linh vật hình con cua cho Akutagawa, một cái chặn giấy hình gà con cho Takeda và một cái móc điện thoại kiểu Nhật đính kèm quả bóng màu hồng đào cho Kotobuki. Akutagawa với Takeda thì không nói làm gì, nhưng chẳng biết tôi có cơ hội nào để mà đưa quà cho Kotobuki không nữa.

Ông bác bán hàng có khuôn mặt tròn, khóe miệng mở ra có vẻ đang buồn cười, không biết có phải vì nghe thấy đoạn đối thoại của chúng tôi không. Trong lúc đợi thanh toán, tôi tưởng như lửa sắp bùng lên trên mặt mình vậy.

Chị Tooko thì chẳng chút bận tâm, bắt chuyện với ông bác:

“Xin lỗi, địa điểm đáng tham quan ở khu vực này là chỗ nào vậy ạ?”

“Ở khu này thì chỉ có ngắm phong cảnh thôi. Như là ngắm momiji* vào mùa thu chẳng hạn. Cô chủ nhỏ với anh bạn đây trọ ở chỗ nào thế?”

Lá phong đỏ vào mùa thu.

“Người quen của cháu có biệt thự trên núi. Chúng cháu đang ở đó.”

“Biệt thự hở! Chẳng lẽ là của nhà Himekura?!”

Ông bác ấy đột nhiên giật ngửa người, lớn giọng la lên.

“V-Vâng, đúng ạ!” - Chị Tooko hoang mang đáp lại.

Ngay lập tức, từ trong cửa hàng và ngoài phố, những ánh nhìn bay tới, những tiếng xì xào chứa đầy sợ hãi nổi lên.

“Ở lại biệt thự nhà Himekura sao?!”

“Eehh! Ở căn nhà ma đó á?! Này mọi người, miko đã đánh nhau với yêu quái và bị ăn thịt đúng không?”

Miko? Yêu quái? Chuyện quái quỷ gì đây?

Trong khi tôi còn đang á khẩu, những từ ngữ đầy đe dọa tiếp tục bay tới tai tôi.

“Vụ giết người hàng loạt xảy ra, căn biệt thự hóa thành biển máu, là nhà Himekura đó hả?!”

“Yêu quái và ma quỷ vẫn còn chui rúc đầy rẫy ở đó đúng không? Ghê quá! Mấy đứa trẻ đó sẽ bị nguyền rủa mất.”

Chị Tooko vốn sợ ma, gương mặt chị ấy trông như thể sắp sửa ngất xỉu.

Ngày càng nhiều người túm tụm lại trên phố, tiếng nói chuyện cũng ngày một to hơn, sự ngại ngần trong ánh nhìn cũng dần biến mất, họ coi chúng tôi chẳng khác gì thú hiếm trong chuồng dùng để trưng bày.

Nắm chặt lấy chiếc túi nilon đựng quà tặng, chúng tôi rẽ đám đông ra và chạy trốn khỏi nơi đó.

Chị Tooko chạy bên cạnh tôi, mếu máo như sắp khóc, vừa lắc đầu quầy quậy vừa hét to:

“Không! Chị sợ ma lắm...!”

8 Tập Nguyên tác: 文学少女 - Bungaku Shoujo - ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du Xuất bản: NXB Văn Học 2014/2015
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nomura Mizuki

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.