Cô Gái Văn Chương

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2: Bàn Tay Bỏ Độc
Chương 2: Bàn Tay Bỏ Độc

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau tôi cũng đến trường cùng với Kotobuki.

Mặc dù tôi đề nghị sẽ tới tận nhà đón cậu ấy vì sợ sẽ có chuyện gì xảy ra giữa đường, nhưng Kotobuki nhất quyết từ chối.

“Không, không được! Như người trong nhà sẽ biết tôi và Inoue đang hẹn hò mất.”

- Có gì đâu mà ngại, tôi cũng giới thiệu cậu với người trong nhà rồi mà.

“Nhưng khi đó Inoue chỉ nói tôi là bạn học...”

- Đ-Đó là vì... mẹ hiểu nhầm người tới là con trai... Hơn nữa, không phải tôi đã hứa là lần tới sẽ giới thiệu Kotobuki là bạn gái của tôi rồi sao.

“Ư ư, nhưng mà... Nói chung là cậu không được tới tận nhà tôi.”

- Cho dù chỉ là với tư cách bạn cùng lớp cũng không được?

“Bạn cùng lớp mắc gì mới sáng sớm đã tới nhà người ta chứ. Nói chung không được là không được!”

Sau một hồi tranh luận qua điện thoại, cuối cùng tôi đành nhượng bộ.

Cho dù vậy, vì quá lo lắng, tôi vẫn tới chỗ hẹn sớm ba mươi phút. Tuy nhiên khi tới nơi, tôi lại bắt gặp Kotobuki đã tới từ trước.

Trông thấy cậu ấy quàng chiếc khăn mà tôi đưa cho, miệng vừa thở ra những làn khói trắng, tôi không khỏi kinh ngạc trợn tròn mắt.

- Cậu làm tôi hết cả hồn. Không ngờ Kotobuki lại tới sớm như vậy.

- I-Inoue cũng thế mà, cậu tới sớm quá đấy.

Có lẽ vì cảm thấy xấu hổ, cậu ấy dẩu môi lên rồi ngó sang chỗ khác.

- Tôi chỉ là ngẫu nhiên có chút việc nên mới tới sớm thôi.

Tôi suýt nữa thì bật cười.

- Vậy sao, ừm, là ngẫu nhiên nhỉ.

Nghe tôi lẩm bẩm như vậy, Kotobuki lập tức trợn mắt lên với tôi.

- Nhưng mà cũng may là tôi đi sớm. Như vậy chúng ta sẽ có thể ở bên nhau lâu hơn một chút.

Vừa nghe vậy, mặt Kotobuki lại đỏ bừng lên, cậu ấy lầu bầu bằng giọng nhỏ xíu như muốn biện minh.

- Thật sự... chỉ là ngẫu nhiên thôi. K-Không phải là vì tôi lo... không biết Inoue có tới sớm không đâu nhé...

- À, ra là vậy.

- Tôi đã nói là không phải mà!

Kotobuki la lên rồi lại ngoảnh mặt sang chỗ khác

- T... Thế nên... hôm nay tôi chỉ ngẫu nhiên tới sớm thôi, từ ngày mai có thể sẽ không như vậy nữa... Inoue cũng phải theo đúng thời gian đã hẹn... mới được. Tôi sẽ không sao đâu. Hôm qua chỉ là do chủ quan... Tôi sẽ chú ý không để chuyện như vậy xảy ra nữa... Không để Inoue lo lắng nữa.

Bởi vì tôi mà Kotobuki gặp chuyện không may, nhưng cậu ấy vẫn quan tâm tới tôi.

Tôi nắm chặt lấy tay của Kotobuki, ngực khẽ siết lại vì cảm giác ngọt ngào.

Kotobuki khẽ giật mình ngẩng đầu lên nhìn tôi.

- Cảm ơn cậu. Tôi có lẽ rất vô dụng, nhưng tôi sẽ cố gắng để có thể bảo vệ Kotobuki. Tôi cũng sẽ trở nên mạnh mẽ để không khiến cậu phải lo lắng. Thế nên chúng ta cùng cố gắng nhé.

Khi nói những lời đó ra khỏi miệng, tôi rốt cuộc cũng nhận ra.

A, cảm giác này là thứ cảm giác chưa từng có khi tôi ở bên Miu. Cảm giác ấm áp, hạnh phúc khi muốn bảo vệ một ai đó.

Kotobuki khẽ nở một nụ cười ngượng ngùng,

- Ừm.

Nhìn thấy nụ cười đó, cảm giác ấm áp lại dâng lên trong ngực tôi... Chúng tôi cùng nắm tay bước đi.

Cho dù vậy, tôi vẫn không quên cảnh giác Ryuuto.

Khi chúng tôi tới lớp, tôi lại nhắc Kotobuki.

- Khi ở trường cậu nhất định phải đi cùng với ai đó nữa nhé.

- Ừm.

- Cậu cũng thêm số điện thoại của tôi vào danh mục số khẩn cấp đi. Nếu không liên lạc được với Inoue thì cứ gọi cho tôi, đừng ngại.

- Cảm ơn ông, Akutagawa. Cậu làm theo lời cậu ấy đi, Kotobuki.

- Ư-ừm...

- Còn nữa, tôi có mượn của mấy bà chị một vài dụng cụ phòng thân. Đây, cho cậu này.

Với vẻ mặt nghiêm túc, Akutagawa đặt lên bàn bình xịt cay và còi báo động.

- ...Cảm ơn.

Trông Kotobuki không hào hứng lắm, nhưng cậu ấy vẫn nói cảm ơn rồi bỏ bình xịt và còi vào túi.

Có lẽ là vì chúng tôi cứ chụm lại nói chuyện nhiều quá nên vào giờ nghỉ trưa, Mori chạy lại chỗ tôi hỏi với vẻ lo lắng.

- Này Inoue, cậu và Nanase cùng với Akutagawa là quan hệ tay ba hả? Inoue và Akutagawa đang cạnh tranh với nhau sao?

- Hả?! K-Không, làm gì có chuyện đó.

- Nhưng mà hôm qua không phải cả ba người cùng cúp học sao.

- Bọn mình chỉ đến phòng y tế thôi mà.

- Mặc dù đối thủ là Akutagawa thì chắc sẽ rất khó khăn, nhưng Inoue cũng có điểm tốt của riêng mình, cho nên đừng bỏ cuộc. Mình cũng sẽ ủng hộ cho cậu.

Sau khi cổ vũ tôi như vậy, cậu ấy chạy đi.

Xem ra tôi lại bị Mori hiểu nhầm rồi... Chắc hẳn Kotobuki cũng sẽ bị cậu ấy truy hỏi cho mà xem.

Ngoại trừ rắc rối nho nhỏ kể trên, giờ nghỉ trưa kết thúc mà không có chuyện gì xảy ra cả.

Khi bóng dáng của Ryuuto xuất hiện trong tầm mắt của tôi là vào lúc trực nhật sau giờ học.

Khi đó, tôi đang lau cửa sổ ở phía ban công thì nhìn thấy Ryuuto đang đi ngang qua sân trường.

- !

Tôi vội mở cửa sổ rồi nhoài người ra để nhìn cho kĩ. Ngay lập tức, gió lạnh từ ngoài thổi vào làm đầu tóc tôi rối tung, bạn học đứng đằng sau tôi vội la lên “Oái, lạnh quá, mau đóng cửa lại đi Inoue!”

Ryuuto bước vội vàng về phía dãy nhà học.

Toàn thân tôi cứng lại. Nó lại có ý đồ gì với Kotobuki sao?

Cảnh tượng dưới tầng hầm hiện lên trong đầu tôi, toàn thân tôi toát lên cảm giác phẫn nộ. Tôi sẽ không để chuyện như vậy xảy ra lần nữa!

Nhưng Ryuuto không tiến vào dãy nhà học mà đi về hướng khác.

Ồ?

Nó đang đi về phía sảnh âm nhạc thuộc sở hữu của câu lạc bộ Nhạc giao hưởng.

Tại sao nó lại tới sảnh âm nhạc chứ?

Chẳng lẽ nó tới gặp chị Maki chứ không phải tôi sao?

Nhưng quan hệ giữa Ryuuto và chị Maki vẫn luôn như chó với mèo. Tôi thậm chí còn nghe nói dạo gần đây nó bị chị Maki đấm cho một cú ở thư viện. Khi đó Ryuuto ngã ngửa ra sàn trông rất tức giận...

Trong đầu tôi tràn ngập những câu hỏi, cuối cùng, không chịu nổi nữa, tôi đóng cửa sổ lại và thả khăn lau trong tay vào thùng nước.

Kotobuki đang vừa lau sàn nhà vừa nói chuyện với Mori.

Tôi bước lại gần phía Akutagawa đang dọn dẹp bàn học và nói thầm vào tai cậu ấy.

- Ryuuto lại tới rồi. Tôi sẽ đi xem nó định làm gì, nhờ ông để ý Kotobuki hộ tôi nhé.

- Ông đi một mình được không?

Akutagawa nhíu mày.

- Không sao đâu, đừng lo lắng cho tôi, ông cứ để mắt tới Kotobuki là được.

Nói xong, tôi chạy ra khỏi lớp học.

Tôi phóng như bay trên hành lang về phía sảnh âm nhạc.

Đầu óc tôi tràn ngập một nỗi sợ không tên. Tôi không cho rằng chuyện đó có thể xảy ra, nhưng nếu Ryuuto và chị Maki bắt tay với nhau thì mọi chuyện sẽ cực kì tệ.

Hai người đó đều thuộc dạng người vì đạt được mục đích mà sẽ không từ bất kì thủ đoạn nào cả, ngay cả cái cách làm việc chẳng coi lương tâm, đạo đức ra gì của họ cũng giống hệt nhau. Thế nên Ryuuto và chị Maki mới ghét nhau như vậy. Nhưng ngược lại, chính vì họ cùng một giuộc nên giữa hai người chắc chắn sẽ có nhiều điểm chung. Sẽ thật đáng sợ nếu tôi phải đối địch với cả Ryuuto và chị Maki.

Mang theo dự cảm không lành, tôi bước vào sảnh âm nhạc và leo lên cầu thang dẫn tới phòng tranh của chị Maki.

Nhưng tôi lại bị chú Takamizawa chặn lại trước cửa.

- Xin lỗi cậu Inoue. Cô chủ Maki đang có khách.

- Là Ryuuto phải không ạ?

- Xin lượng thứ, tôi không thể trả lời vấn đề này.

Đúng lúc chú Takamizawa trả lời tôi bằng giọng nói mềm mỏng, từ bên trong phòng vang lên tiếng thứ gì đó vỡ nát và tiếng gào thét của Ryuuto.

- Chị giỡn tôi à?!

Chú Takamizawa hơi nhíu mày.

- Tại sao chị lại không nói cho tôi biết chuyện có thai hả?! Chuyện đó không liên quan gì tới tôi nghĩa là sao?!

Có thai?! Ai, là ai mang thai?!

Cho dù đang đứng bên ngoài, tôi vẫn có thể nghe được giọng nói của Ryuuto một cách rõ ràng.

- Đứa con trong bụng chị là con của tôi đúng không?! Như vậy tại sao lại không liên quan gì đến tôi chứ?!

Cái gì, chị Maki ư?!

Con của nó?!

Trên khuôn mặt của chú Takamizawa hiện lên vẻ cam chịu, tôi mở cửa ra rồi chạy vào trong.

Trên sàn nhà là một vũng nước, những mảnh vỡ và hoa tan tác khắp nơi, dụng cụ vẽ tranh cũng vương vãi tung tóe.

Ở một bên, Ryuuto đang tựa sát về phía chị Maki.

Khuôn mặt nó xanh lè, hai mắt mở to đầy phẫn nộ, cứ như thể nó sẽ siết cổ chị Maki bất cứ lúc nào.

Ngược lại, chị Maki đang mặc tạp dề vẽ tranh bên ngoài đồng phục, chỉ nhìn thẳng vào Ryuuto với ánh mắt cao ngạo.

Tôi hỏi với giọng kinh ngạc.

- Chuyện vừa rồi... là thật sao? Chị Maki đang mang thai con của Ryuuto...

Hai người cùng quay lại nhìn tôi.

Sau khi im lặng mất một lúc, chị Maki mới mở miệng nói.

- Chuyện mang thai là có thật.

Giọng nói đó thật bình thản. Chị ấy đứng thẳng người và nói với vẻ mặt uy nghiêm của một người lớn.

- Nhưng cái thai đó chẳng liên quan gì tới thằng nhóc này cả.

- Sao lại không hả?! Chẳng lẽ ý chị là ngoài tôi ra còn có thằng nào làm chị có thai nữa?! Không phải chị chỉ có quan hệ với một mình tôi sao?!

Ryuuto gào lên đầy tức giận. Sự phẫn nộ đó hoàn toàn khác với kiểu phẫn nộ u tối khi nó tới chỗ tôi vì chuyện của chị Tooko. Đó là sự tức giận trần trụi, mãnh liệt như lửa cháy.

Khi nghe nói nói ra những lời đó một cách dứt khoát, tôi càng kinh ngạc hơn.

- K-Khoan đã nào! Chẳng lẽ... giữa hai người đã xảy ra chuyện đó sao?

- Nếu không thì anh nghĩ làm sao mà có con được hả?

Ryuuto hét lên.

- Đúng là vậy, nhưng mà... Ryuuto không phải đang hẹn hò với Takeda sao? Không không, anh biết là mày còn lăng nhăng với nhiều cô gái khác nữa, nhưng không phải quan hệ giữa mày và chị Maki vẫn luôn rất tệ sao?! Mỗi lần hai người chạm mặt là lại cạnh khóe, hồi kì nghỉ hè khi tới biệt thự của chị Maki cũng thế, không phải hai người đã cãi nhau một trận rất to sao? Chị Maki còn tung cước bảo mày cút ra ngoài... Ồ, khoan đã?

Dòng suy nghĩ của tôi dừng lại ở đó.

Tôi từ từ nhớ lại mùa hè đó.

Mặc dù đã bị chị Maki đuổi ra khỏi biệt thự, nhưng vào buổi sáng ngày hôm sau nữa, tôi lại thấy nó đang đi trong hành lang, đầu óc ướt sũng như vừa tắm xong.

... Em vẫn còn ở đây à? Không phải em đã ra thị trấn ở rồi sao?

... Chà, chuyện dài lắm anh ơi.

Tôi nhớ khi đó Ryuuto nở một nụ cười rất ám muội, trong lời nói cũng như đang che giấu chuyện gì đó.

Ngoài ra, chị Maki cũng vậy... khi đó, chị ấy cũng ăn mặc như thể vừa tắm xong, phần ngực, cổ đều có những vết như côn trùng đốt, trông chị ấy càng diễm lệ hơn bình thường...

Tôi giật mình khi bỗng nhớ ra lúc ấy trên cổ của Ryuuto cũng có những vết tương tự. Chẳng lẽ đêm đó hai người ở cùng một chỗ sao?!

Má tôi nóng bừng lên, tim đập thình thịch. Ngoài những manh mối trên, tôi còn nhớ ra một chuyện quan trọng.

Vào đêm hôm trước, khi tôi tản bộ cùng chị Tooko ở hồ nước, chúng tôi đã nhìn thấy vong hồn của Yuri và Akira.

Không đúng, đó là vì khi đó chi Tooko tự dưng hét lên “Có ma~~~” nên chúng tôi mới bỏ chạy, nếu như đó thật sự không phải ma mà thì...

Đôi nam nữ trần truồng được ánh trăng chiếu rọi đó chẳng lẽ là...

- Ryu-Ryuuto, hai người, lúc ở biệt thự, không có làm chuyện đó... ở gần hồ, hay là nhà tắm đúng không?

- Làm chứ sao không. Cả nhà tắm và hồ nước đều có.

Chị Maki thản nhiên trả lời.

- ~~~~~~!

Hai mắt tôi mở to, miệng cũng há ra rồi khép lại không biết nói gì.

Quả nhiên hai người này đã làm chuyện đó vào đêm ấy!

Nhưng mà tại sao chứ?! Đương nhiên nếu là Ryuuto lăng nhăng đàng điếm thì tôi còn hiểu.

Nhưng chị Maki thì khác, chị ấy là người thừa kế của tập đoàn Himekura, từ khi sinh ra đã là tiểu thư con nhà giàu, chẳng coi đám đàn ông ra gì cả! Hơn nữa lại còn cùng với Ryuuto!

- Nhưng, nếu chị Maki mang thai khi đó thì không phải bây giờ đã gần tháng thứ bảy rồi sao?!

Tôi nghe nói em bé cần chín tháng mười ngày mới được sinh ra. Nhưng nếu đẻ non thì khoảng tháng thứ bảy cũng sinh được rồi. Nếu vậy thì nguy to!

Mặc dù người sinh không phải là tôi nhưng tôi vẫn không nhịn được cảm giác lo lắng.

Tôi nhìn về phía bụng của chị Maki. Ở đó đang có một em bé bảy tháng tuổi... Chắc hẳn bây giờ nó đã có hình hài cụ thể rồi. Ồ, khoan đã? Phần eo của chị Maki nhìn thế nào cũng thật thon thả. Trông chẳng hề giống một người đang mang thai gì cả. Mặc dù tùy người mà sẽ có sự khác nhau, nhưng bụng của một người mang thai vào tháng thứ bảy có thể phẳng như vậy sao?

Chị Maki nói với vẻ chán nản.

- Nào nào, đừng cuống lên như vậy, Konoha. Từ giờ tới lúc sinh còn lâu lắm, không sao cả đâu.

- Ba tháng thì chớp mắt là tới chứ lâu cái gì ạ!

“Thiệt tình”, chị Maki thở dài.

- Ba tháng thì đúng rồi đấy. Nhưng không phải ba tháng nữa sinh mà là chỉ mới mang thai ba tháng thôi.

- Hả?

Tôi ngẩn người.

- Vậy là không phải là có thai hồi mùa hè sao?

- Nếu vậy thì đúng là không phải con của Ryuuto rồi.

Tôi vừa nói câu đó ra khỏi miệng thì Ryuuto đã gào lên.

- Đã nói là con của em mà! Ba tháng thì là khi đó phải không? Hay là khi đó? Khốn kiếp, lúc đó rõ ràng chị đã nói là sẽ không sao cơ mà!

- Cái gì không sao cơ. Khoan đã, nói vậy hai người thường xuyên gặp nhau sao! Lần xảy ra vào mùa hè không phải là vì bị dụ dỗ hay gì đó?

A, chết tiệt thật, tôi có cảm giác từ nãy tới giờ mình đã nói ra rất nhiều điều đáng xấu hổ.

- Tùy em tưởng tượng thôi.

Chị Maki nói như thể chuyện đó chẳng có gì quan trọng.

Tôi không khỏi cảm thấy nhụt chí.

Ryuuto cắn chặt môi và nhìn chị Maki với ánh mắt phẫn nộ. Trên khuôn mặt nó dần hiện lên vẻ bất an và dao động. Nó nắm chặt tay đến mức móng tay găm sâu vào thịt, rồi bằng giọng khàn khàn, nó khẽ hỏi chị Maki.

- ...Chị định sinh nó ra sao?

Trông Ryuuto khổ sở như đang chịu đựng sự đau đớn đến phát điên. Giây tiếp theo, khuôn mặt nó vặn vẹo rồi nó gào lên.

- Nói cho tôi biết, chị định sinh nó ra phải không? Chị định sinh đứa con trong bụng ra đúng không?! Trả lời đi chứ! Công chúa!

Nhưng chị Maki chỉ nhìn thẳng vào Ryuuto với ánh mắt không hề dao động và nói một cách lạnh lùng.

- Chuyện đó không liên quan gì tới cậu cả, đó là vấn đề của tôi.

Trông Ryuuto như thể vừa bị ăn một cái tát.

Giọng chị Maki vang vọng trong phòng tranh. Cả ánh mắt và giọng điệu của chị ấy đều thật bình thản, đến mức tàn khốc.

- Chuyện của tôi, chỉ có tôi mới có quyền quyết định. Bây giờ cũng vậy, sau này càng như vậy! Cho nên cậu về đi.

Ryuuto trông như sắp khóc, vai nó khẽ run lên, rồi nó lại gầm gừ với ánh mắt tràn đầy phẫn nộ.

- ...Đừng sinh nó ra. Không được sinh nó ra...!!! Nó... Nó là...

Giọng nói của nó ngày một lớn, ánh mắt lập lòe nhìn chằm chằm chị Maki. Vẫn đứng bên cạnh quan sát từ nãy tới giờ, chú Takamizawa cuối cùng cũng tiến tới nắm lấy Ryuuto và kéo nó ra xa khỏi chị Maki.

- Thành thật xin lỗi! Việc hôm nay xin dừng ở đây.

Với thân hình gầy guộc, chú Takamizawa bình thường khiến người ta có ấn tượng là một người có tri thức chứ không phải mạnh mẽ cơ bắp, nhưng Ryuuto làm cách nào cũng không thể vùng thoát khỏi tay của chú Takamizawa được.

Nó chỉ đành nhíu mày chịu bị kéo ra khỏi phòng.

- Maki! Tôi không quan tâm chị định làm gì! Nhưng chị tuyệt đối không được sinh nó ra!

Giọng của nó dần nhỏ đi, cuối cùng biến mất hẳn.

Tôi đứng ngẩn người tại chỗ.

- Được rồi, giờ tới phiên em. Em tới đây có việc gì vậy, Konoha?

Tâm trí tôi dần khôi phục khi nghe câu hỏi đó.

Chị Maki đang nhìn tôi với ánh mắt hiếu kì.

- Ơ, không, chỉ là... em bắt gặp Ryuuto nên đuổi theo thôi ạ. Thế rồi, à ừm... em, em xin lỗi.

- Không cần xin lỗi. Dù sao chuyện này sớm muộn gì em cũng biết thôi. Nhưng đừng vội cho Tooko biết nhé. Nếu không cậu ấy sẽ nổi trận lôi đình cho mà xem.

Tại sao chị Maki lại có thể bình thản như vậy chứ. Mặc dù sắp tốt nghiệp, nhưng chị ấy vẫn còn là một học sinh cấp ba, hơn nữa gia đình của chị Maki cũng rất nghiêm khắc.

- Em sẽ không nói cho ai biết ạ.

- Cảm ơn em.

Trông chị Maki chẳng khác gì bình thường cả. Chỉ là, khi chứng kiến chị ấy khẽ mỉm cười lấy tay xoa bụng, tôi bỗng rùng mình.

Sau khi rời khỏi sảnh âm nhạc, đầu óc tôi vẫn có chút hỗn loạn, thế cho nên bước chân cũng không được vững vàng.

Chị Maki vậy mà lại có quan hệ với Ryuuto, đã thế hai người còn có con... Chị Maki định sinh đứa bé trong bụng sao?

“Thiếu gì phụ nữ cho dù không yêu nhưng vẫn sinh con chứ”, tôi bỗng cảm thấy khó thở khi nhớ lại cuộc nói chuyện giữa chúng tôi vào hôm qua.

“Ví dụ như...để báo thù chẳng hạn...”

Ngực tôi lạnh buốt.

Không, đó chắc hẳn không phải là nói bản thân chị Maki. Cho dù chị ấy chán ghét Ryuuto tới đâu thì chị ấy cũng không thể vì lý do báo thù mà...

Nhưng nếu chị Maki sinh đứa bé đó ra, vậy thì Ryuuto sẽ ra sao? Khi gào lên với chị Maki rằng chị ấy không được sinh đứa bé đó ra, trông nó rất khổ sở... Ryuuto không hề cảm thấy vui vì có con. Nói đúng ra thì nó dường như sợ hãi và căm hận chuyện đó. Còn Takeda nữa, cô bé sẽ thế nào chứ.

Khi tôi quay lại phòng học đã vắng bóng người, tôi trông thấy cả Akutagawa và Kotobuki đều đang chờ tôi với vẻ lo lắng.

- Inoue!

- Ông có nói chuyện với Sakurai không, Inoue?

- Sao cậu lại ngẩn người ra vậy, không sao chứ? Cậu bị Sakurai đánh vào đầu à?

- Không, tôi không sao.

Tôi nói một cách mơ hồ.

- Tôi không... nói chuyện với Ryuuto... Nhưng tôi nghĩ là Ryuuto sẽ không gây ra chuyện gì bất lợi cho chúng ta nữa.

- Tại sao?

- À ừm... hình như nó gặp vấn đề trong chuyện tình cảm.

Nghe tôi trả lời như vậy, cả Kotobuki và Akutagawa đều ngẩn người ra.

Sau đó, Akutagawa đi sinh hoạt câu lạc bộ, còn tôi và Kotobuki thì cùng về nhà.

Chúng tôi đi mua đồ, ngồi uống trà ở tiệm thức ăn nhanh và nói chuyện với nhau.

Thỉnh thoảng chuyện của chị Maki và Ryuuto lại hiện lên trong đầu tôi.

- Thiệt tình, cậu lại ngẩn người ra nữa rồi.

Những lúc như vậy Kotobuki lại dẩu môi lên than phiền và tôi vội vàng xin lỗi cậu ấy...

Cuối cùng, tôi tạm biệt Kotobuki và về nhà.

- Cu anh về rồi đấy à? Con có bạn tới chơi đấy.

- Ơ? Ai vậy mẹ?

Tôi nghiêng đầu nhìn sang kệ để giày trước cửa nhà. Đôi giày này trông không giống giày của Akutagawa thì phải.

- Là Ryuuto đấy.

- Hả, Ryuuto ạ?!

Tôi giật mình la lên.

- Thằng bé ngồi chờ con trong phòng từ nay đến giờ đấy. Thật đáng thương.

- Đ-Đáng thương?

Vừa cảm thấy hoang mang vì lời nói của mẹ, tôi lên lầu và bước vào phòng.

- Ryuuto, anh vào đây.

Sau khi cất tiếng gọi, tôi đẩy cửa ra, vừa bước vào phòng, mùi rượu đã xộc lên mũi tôi.

- Anh Konoha về trễ quá đấy!

Ngồi xếp bằng trên thảm, Ryuuto cất cao giọng nói. Hai mắt nó đục ngầu, má cũng đỏ bừng. Trên bàn lẫn trên thảm lăn lóc vỏ lon bia rỗng. Ngay cả rượu whiskey và brandy cũng có, đã thế còn mở nắp rồi!

- Ryuuto, em vẫn chưa thành niên đấy!

Mặc dù trông vậy nhưng thằng này còn ít tuổi hơn cả tôi.

- Đừng lăn tăn mấy vụ đó anh ơi~. Anh Konoha thật là nghiêm túc quá đi.

Ryuuto lại cầm chai whiskey trong tay lên. Tôi vội chạy tới giằng lấy cái chai.

- Muốn ăn uống đập phá thì về nhà em mà làm. Em tới nhà anh làm gì hả?

Rõ ràng gây ra chuyện như vậy với Kotobuki rồi, vậy mà nó vẫn tới nhà tôi như chẳng có chuyện gì, lại còn uống đến say khướt, thật không hiểu thằng này đang nghĩ gì.

Nghe tôi nói với giọng khó chịu, nét mặt của Ryuuto bỗng trở nên xót xa, nó cúi đầu ủ rũ rồi lẩm bẩm.

- Làm sao anh lại có thể nói như vậy chứ, anh Konoha.

- Chẳng có gì mà không thể cả, em quên mình đã gây ra chuyện gì rồi sao?

- ... Anh Konoha lạnh lùng thật đấy.

- Hả?

- ...Mãi mà không thấy anh về.

- Đó là do em tự tiện đến đấy chứ, anh có hẹn em đến đâu?

- ... Anh biết em tửu lượng không tốt rồi mà còn về trễ như vậy.

- Thế thì em đừng có uống! Còn nữa, em chưa tới tuổi uống rượu, muốn uống chờ 20 tuổi rồi mới được uống!

- ...Em quá chén rồi, tại anh Konoha cả đấy.

- Từ nãy tới giờ em biết mình đang nói cái quái gì không vậy hả!

Đột nhiên bả vai của Ryuuto run lên. Tôi ngạc nhiên khi thấy nó dường như đang khóc. Những giọt nước trong suốt mặn chát rơi xuống đùi nó.

Cái cảm giác nhìn một thằng con trai còn to con hơn cả mình ngồi khóc như một đứa trẻ thật kì lạ. Chẳng những thế, đối phương còn là người không lâu trước còn khiến tôi ăn ngủ không yên với ánh mắt đáng sợ như một con sói điên. Nhưng bây giờ thì nó lại khóc lóc một cách yếu đuối.

- ...Anh Konoha không chịu giết em... nếu anh không viết tiểu thuyết thì cứ giết quách em cho rồi... Chẳng ai chịu giết em cả. Tất cả đều vứt bỏ em. Maki cũng thế, chưa bao giờ nói thích hay yêu em cả... Như vậy giữa chúng em chỉ có quan hệ xác thịt thôi sao? Cô ấy chỉ muốn tinh trùng của em thôi sao?!

- N-Này, Ryuuto!

Đừng to mồm như vậy chứ. Nhà này còn có một bé gái mới học tiểu học đấy.

- Mẹ anh lên bây giờ, em im lặng chút đi.

- A, anh Konoha sướng thật, có một người mẹ dịu dàng ấm áp, giỏi nấu ăn... Hức... anh thật hạnh phúc... khi được sinh ra bởi một người mẹ như vậy. Mẹ của anh Konoha và chị Yui thật giống nhau. Em thật muốn chị Yui là mẹ của mình... N-Như vậy, mỗi ngày em sẽ được ăn thật ngon, được xoa đầu, được ôm ấp, nếu được gọi chị Yui là mẹ thì thật hạnh phúc...

- Này Ryuuto...!

Tôi bật ngửa ra sau khi khuôn mặt giàn giụa nước mắt của nó áp sát lại, Ryuuto vòng tay qua cổ tôi rồi bật khóc nức nở, miệng thở ra toàn mùi rượu.

- Híc... tại sao Jérome lại thích Alissa chứ?! So với loại con gái cao ngạo âm khí dày đặc đó, Juliette còn tốt hơn gấp vạn lần. Rõ ràng Juliette yêu Jérome đến vậy mà Jérome ngu ngốc chỉ biết bám theo váy Alissa. Alissa là đồ tệ bạc, lạnh lùng, ích kỉ, đầu óc có vấn đề, đến cuối cùng còn một mình đi qua khung cửa hẹp tới gặp Chúa.

- Ryuuto, khó thở quá... lỏng tay ra chút! Đừng dí mặt vào đây, mùi rượu nồng nặc thế này... khó chịu quá.

Tôi càng đẩy thì nó càng ôm chặt hơn, cuối cùng nó khóc toáng lên.

- Về sau Alissa còn vứt bỏ Jérome nữa! Giả bộ làm thánh nữ nói cái gì “Để không tổn thương tình yêu của hai người”, chẳng phải Alissa mới là người khiến Jérome bị tổn thương sao?!

Vậy mà Jérome vẫn giữ trong tim tình cảm với Alissa, anh ta đúng là đồ ngốc.

Ryuuto hít mũi một cái thật mạnh. Ôi khỉ thật, nước mũi dây ra hết áo đồng phục của tôi rồi...

- Anh Konoha biết không? Gide, tác giả của Khung cửa hẹp là một người đồng tính đấy. Mặc dù ông ấy kết hôn với chị họ Madeleine, nhưng trong bốn mươi năm là vợ chồng, ông chưa một lần chạm vào bà!

Ông ta từng viết trong nhật kí của mình rằng mặc dù ông yêu Madeleine, nhưng ông lại chẳng hề có ham muốn đối với một quý bà như vậy.

Gide là loại người phóng túng, thích làm gì thì làm, từ việc ông ta thích đàn ông, đến việc ông ta cùng Oscar Wilde, một nhà văn nổi tiếng đồng thời là một người đồng tính, mua lại những bé trai đều được ghi lại trong hồi kí và công bố cho người đời, ông còn lấy Madeleine làm hình mẫu cho một nhân vật trong tiểu thuyết của mình rồi ra tay giết chết nhân vật ấy. Tất cả những chuyện đời tư đều được ông ghi lại trong nhật kí hay tiểu thuyết không chút do dự.

Nhiều người nói hình mẫu của Alissa và Jérome chính là Madeleine và Gide. Một người chị họ lớn hơn hai tuổi, cầu hôn nhưng bị từ chối, tất cả đều giống hệt nhau. Nhưng Madeleine không phải loại phụ nữ bốc đồng như Alissa. Bà là một người vợ dịu dàng yêu chồng hết mực, nhưng Gide lại tự ý thay đổi hình tượng của bà trong tiểu thuyết của mình. Và thế là Alissa trở thành một người con gái tùy tiện, vứt bỏ Jérome để đến với Chúa.

Alissa thật xấu xa, nhưng Gide cũng là một gã khốn nạn. Anh có nghĩ vậy không!? Anh Konoha!

Không còn cách nào khác, tôi chỉ đành vừa gật đầu ậm ừ cho qua chuyện, vừa vỗ vào lưng của Ryuuto.

Tôi rốt cuộc đang làm cái quái gì vậy.

Tôi lại đi an ủi cái thằng vừa mới hôm qua còn nổi điên với mình.

Ryuuto vẫn tiếp tục úp mặt vào cổ tôi khóc sụt sùi.

Có lẽ nó đã rất sốc vì chuyện của chị Maki...

Nhớ lại thái độ lạnh lùng của chị Maki ở phòng tranh, tôi cũng hơi cảm thấy thương hại Ryuuto.

Nếu bị đối xử như vậy, chắc hẳn tôi cũng sẽ cảm thấy khổ sở tới muốn khóc. Mặc dù trong trường hợp của Ryuuto thì cũng có một phần là do nó tự làm tự chịu.

- Bọn họ đều là đồ tồi. Gide cũng thế, Alissa cũng vậy, cả Jérome và công chúa nhà Himekura nữa. Maki làm mấy chuyện đó với em cũng chỉ là vì cô ấy muốn chống đối nhà Himekura. Việc cô ấy tìm một người hoàn toàn không tương xứng với mình như em chỉ là một cách để cô ấy chứng minh cho nhà Himekura biết cô ấy không phải là con búp bê làm theo mệnh lệnh của họ. Cô ấy chỉ đang lợi dụng em.

À, cũng có thể là như vậy...

Nhớ lại những chuyện xảy ra vào mùa hè ở ngôi biệt thự đó, về chuyện gia đình của chị Maki, về mối quan hệ với người ông có toàn quyền chi phối gia tộc Himekura, tôi cũng hiểu được phần nào.

Chị Maki muốn thoát khỏi sự trói buộc của nhà Himekura.

- Cả Chii cũng không thích em.

Ryuuto vừa khóc nức nở vừa nói.

- Sau khi Maki đuổi em ra ngoài, em đến lớp tìm cậu ấy, nhưng cậu ấy lại đi về với bạn rồi.

- Chà, chuyện đó... rất bình thường mà. Em cũng đâu hẹn trước với cô bé đâu.

- Nhưng khi em gọi điện nói muốn gặp cậu ấy, Chii chỉ bảo là phải đi xem phim với bạn nên không tới gặp em được rồi cúp máy! Rằng hôm qua cậu ấy chơi với em nhiều rồi nên hôm nay thôi đi... Rõ ràng bạn trai bị tổn thương thế này, đã gửi ra tín hiệu SOS thế này!

Xem ra thằng này thật sự tuyệt vọng quá rồi, tôi không khỏi thở dài.

- Cái này... ngay từ đầu thì việc em tìm Takeda để được an ủi đã là sai lầm rồi. Khiến cho con gái nhà người ta có bầu xong rồi bị chính người đó hắt hủi... nếu là một cô bạn gái bình thường nghe được chuyện đó thì đã nổi giận đòi chia tay rồi. Ờ nhưng mà Takeda có lẽ sẽ rộng lượng bỏ qua cũng nên...

- Còn nữa, Chii cũng chẳng quan tâm em đang hẹn hò với ai, cho dù mấy cô gái khác tới làm loạn thì cậu ấy cũng chỉ bình thản đứng nhìn. Chii chẳng hề muốn trói buộc hay độc chiếm em. Mặc dù chính em cũng nói như vậy không sao cả... nhưng dù gì thì cậu ấy cũng là bạn gái của em, những lúc thế này ít nhất cậu ấy cũng giả bộ dịu dàng với em một chút chứ! Rõ ràng em thích cậu ấy đến vậy. Cũng thích cả Maki nữa!

- Ồ, vậy hả? Em thích chị Maki hả?

- Thích, có gì không tốt ạ?

- Không, không có.

Chỉ là, Takeda cũng thích, chị Maki cũng thích ngay cả bạn Amemiya quá cố cũng thích, có lẽ ngay cả những cô gái khác nó cũng thích luôn, thằng này thật sự bắt cá hơi nhiều tay.

Chỉ là bản thân nó chẳng hề cảm thấy tội lỗi gì về việc này.

A... nhưng mà...

Trước kia Takeda cũng từng nói với tôi.

Rằng Ryuuto có một người đặc biệt mà nó rất yêu quý. Chính vì người đó không thể thuộc về Ryuuto nên những người con gái khác mới trở thành người thay thế cho người đó.

Người Ryuuto thật sự yêu quý.

Đó có lẽ là cô Yui, mẹ của chị Tooko.

Mối tình đầu của Ryuuto...

- Mọi người đến cuối cùng đều vứt bỏ em. Chỉ có dì Yui là yêu thương em. Chỉ có dì ấy là người cho em biết sự ấm áp và những lời dịu dàng... Thế nhưng Jérome chỉ nghĩ về Alissa, khiến Juliette bị tổn thương rồi từ từ tan vỡ. Nếu em là Jérome, em sẽ yêu thương Juliette thật nhiều. Sẽ khiến cho Juliette được hạnh phúc.

Tôi bất giác cảm thấy toàn thân lạnh toát.

Trước kia, trong câu chuyện của Ryuuto, tôi vẫn không biết “Juliette đến với Jérome” là dùng để ám chỉ ai.

Nhưng bây giờ, sau khi biết được chú Fumiharu là Jérome, cô Kanako là Alissa, còn cô Yui là Juliette, những lời của Ryuuto lại mang một ý nghĩa khác.

Người Jérome yêu là Alissa, Jérome không yêu Juliette.

Như vậy có nghĩa là người mà Amano Fumiharu yêu chính là Sakurai Kanako chứ không phải Amano Yui...

Cảm thấy khó thở như thể đột nhiên bị bóng tối bao trùm, tôi vội vàng phủ nhận ý nghĩ đang xuất hiện trong đầu.

Tôi không muốn cho rằng những gì chị Tooko kể một cách hạnh phúc về cha mẹ chị ấy chỉ là nói dối.

Ánh mắt ước ao và giọng nói dịu dàng khiến người ta hoài niệm quá khứ ngọt ngào.

... Ba chị kể khi ba cầu hôn mẹ, ba đã nói “Xin em trở thành tác giả của riêng mình anh”. Cả ba và chị đều thích nhất cơm của mẹ.

Ba mẹ chị Tooko trong tấm hình mà tôi nhìn thấy trông thật hạnh phúc.

Nhưng cho dù phủ nhận ý nghĩ kia, một mối nghi hoặc khác lại hiện lên trong đầu tôi.

Bác Sasakỉ từng nói mối quan hệ giữa chú Fumiharu và cô Kanako giống như một “cuộc hôn nhân màu trắng”.

Rằng chú Fumiharu là người hiểu cô Kanako hơn bất kì ai, rằng cô Kanako thường xuyên thể hiện cho cô Yui thấy mối quan hệ giữa cô ấy và chú Fumiharu...

Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc khắp sống lưng của tôi.

Cùng với tiếng than khóc của Ryuuto vang lên bên tai, trong tôi dần nảy sinh những mối nghi hoặc mới.

- Juliettelà một người con gái rất dịu dàng... nhưng cuối cùng cô ấy cũng không thể chịu được cảnh Jérome chỉ hướng về phía Alissa... thế nên cô ấy đã đầu độc Jérome để Jérome chỉ thuộc về một mình cô ấy...

Có lẽ là đã khóc mệt rồi, Ryuuto không còn gào lên như lúc nãy nữa mà chỉ lẩm bẩm bằng giọng nói trầm thấp khàn khàn. Điều này khiến bầu không khí trở nên đáng sợ một cách không cần thiết, cứ như thể đang có từng giọt chất độc nhỏ tí tách vào tai tôi.

- Anh Konoha... độc dược của Juliette nằm trong một cái bình nhỏ hình trái tim màu tử đinh hương, nó được giấu trong ngăn kéo bàn trang điểm tại phòng ngủ. Cô ấy bỏ nó trong hòm châu báu rồi khóa lại.

Khi không có ai bên cạnh, cô ấy lại lấy nó ra đặt trên tay ngắm nhìn... Rồi đến một ngày, cô hòa tan thứ chất độc đó vào tách cà phê mà bản thân và Jérome uống.

Có lẽ vì đã quá say, Ryuuto bắt đầu lẫn lộn hiện thực và ảo giác. Nó kể lại sự việc diễn ra khi đó như đang mê sảng.

- Cô ấy bỏ một thìa vào trong máy pha cà phê và quay tròn, quay tròn... chất bột màu bạc vẽ thành từng đường tròn rồi dần hòa tan.

Tay của Yui trắng muốt, láng mịn... từ ống tay áo len đỏ rực như nhuộm máu tươi, chất độc cũng đang rơi lả tả...

Lả tả... lả tả... bột phấn tỏa ra ánh bạc rơi lả tả...

Yui vừa nhìn cảnh đó vừa khẽ nở nụ cười dịu dàng. Bằng cách này, cô ấy sẽ không phải khổ sở nữa, sẽ có thể ngủ yên bình... một nụ cười thật hạnh phúc... khi em định giúp cô ấy đổ cà phê ra tách, Yui bảo em còn nhỏ nên rất nguy hiểm, rồi cô ấy bưng bình cà phê lên rót vào chiếc tách với họa tiết cánh hoa. Rồi mặt đất vỡ ra, mọi thứ trở nên tối thui.

Mỗi ngày... mỗi ngày... em đều mơ cùng một giấc mơ.

Mơ mình trao cái bình đó cho chị Yui.

Mơ mình chết cô độc trên giường bệnh.

Ai đó chỉ tay về phía kệ tủ...

Ryuuto ngẩng đầu lên rồi đưa tay run rẩy chỉ về phía tường.

- Rồi người đó nói... ở đó có bột ngủ của Ole Lukoje...

Tôi nín thở khi chứng kiến Ryuuto như thể bị ai đó nhập vào, ánh mắt nó tỏa ra thứ ánh sáng nguy hiểm như đang nhìn vào một bóng ma.

Nhưng tôi chợt nhận ra có điều đó không đúng trong lời nói của nó.

- Không phải em vừa nói chiếc bình hình trái tim đó được giấu trong ngăn tủ của bàn trang điểm sao?

- Đúng vậy... Ồ, tại sao lại thế nhỉ?

Trên khuôn mặt của Ryuuto hiện lên vẻ hoang mang. Nhưng ngay lập ánh mắt của nó lại trở lại nguy hiểm và u ám, nó nhìn xuống thảm và lẩm bẩm với vẻ mặt sợ sệt.

- ...Chắc chắn... nó sẽ lặp lại... đứa con... trong bụng Maki... chắc chắn sẽ là... con trai.

Bầu không khí dần trở nên nặng nề. Tôi nổi hết cả da gà. Vẫn nhìn xuống thảm, Ryuuto lắc đầu thật mạnh.

- ...Không được... phải phá hủy nó... có sinh ra một lần nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì cả... Không được..., không được...

Toàn thân tôi đông cứng lại khi nghe Ryuuto tiếp tục lẩm bẩm bằng giọng trầm thấp, cứ như thể có chuyện gì đó không may sắp xảy ra.

Sau khi Ryuuto ngủ, giọng nói của nó vẫn lưu lại trong tai tôi.

Không được..., không được...

Hạnh phúc của tác giả... rốt cuộc là gì nhỉ.

Đêm hôm qua, mình đọc lại một lần nữa Khung cửa hẹp.

Thứ còn quan trọng hơn cả hạnh phúc chính là Chúa... đó là câu trả lời của Alissa.

Mặc dù yêu Jérome, nhưng tại sao Aỉissa lại quay lưng rời bỏ anh như vậy?

Câu chuyện của Kana và anh Fumiharu dần trở nên tinh khiết, nó đang tới gần nơi chí cao.

Cho dù thứ được viết ra xấu xí tới đâu thì cũng có thể đâm thẳng vào tim độc giả, khơi gợi nỗi đau vô hình.

Mình giống như Juliette, chỉ có thể chắp tay cầu nguyện nhìn Alissa đi qua khung cửa hẹp mà lòng đầy lo lắng.

Mặc dù lý trí nói cho mình biết đi tiếp trên con đường này đối với Kana là lựa chọn chính xác, nhưng đồng thời nội tâm mình cũng bị giằng xé.

Đừng đi về phía đó! Đừng đi qua khung cửa đó! Làm ơn, xin cậu quay lại đi! Mình nhiều lần muốn dùng hết sức hét lên những lời như vậy.

Người giới thiệu Kana cho anh Fumiharu chính là mình.

Sau khi đọc xong bài viết của Kana trên tạp chí của câu lạc bộ, anh Fumiharu đã đề nghị với mình để được gặp Kana.

Lần đầu tiên ba người chúng ta đi ăn cùng nhau, Kana gần như không nói năng gì cả, bởi vì cậu cứ trừng mắt nhìn anh Fumiharu nên mình cũng đứng ngồi không yên.

Vì mình biết Kana có tính sợ người lạ, cho nên mình vẫn lo không biết cậu có cảm thấy khó chịu vì chuyện đi gặp anh Fumiharu không.

Nhưng khi mình đề nghị ba chúng ta cùng đi ăn, Kana đã đồng ý ngay lập tức, việc này khiến mình thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó, vì Kana trông có vẻ khó chịu ngay khi ngồi vào bàn ăn, cho nên mình cũng rất lo lắng, không có tâm trí đâu để thưởng thức bữa ăn.

Nhưng anh Fumiharu thì chỉ cười và trông chẳng hề bận tâm về chuyện đó.

“Kanako xinh nhỉ. Cũng rất thông minh nữa.”

Về sau, khi nghe anh Fumiharu khen Kana như vậy, mình cũng không kiềm chế được mà la lên.

“Đúng không, em đã bảo mà!”

Khi ấy, mình đã rất vui vì anh Fumiharu cũng có ấn tượng tốt về người bạn thân mà mình luôn tự hào.

Nhưng mình đã không ngờ rằng anh ấy lại chủ động liên lạc với Kana...

Và để Kana viết ra quyển tiểu thuyết đó.

Hai người đã gặp mặt nhau trong khi giữ bí mật với mình.

Mình trở thành vợ của anh Fumiharu, còn Kana trở thành một tác giả.

Điều đó đối với Kana thật sự là một lựa chọn chính xác sao?

Anh Fumiharu từng nhẹ nhàng khuyên rằng việc mình cứ nói những chuyện như vậy sẽ chỉ gây trở ngại cho Kana.

Ngay cả Takumi cũng khuyên mình.

Rằng Kana là người có thể tự đưa ra quyết định, cho nên mình không cần làm điều thừa thãi...

Nhưng...

8 Tập Nguyên tác: 文学少女 - Bungaku Shoujo - ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du Xuất bản: NXB Văn Học 2014/2015
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nomura Mizuki

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.