- Giáng sinh yêu thương của Dickens có vị của món meatloaf* vừa ra lò. Hương vị tinh tế, ngay cả trẻ nhỏ cũng có thể ăn thật nhiều, sau khi lớn lên luôn cảm thấy ấm áp, thân thương với mùi vị thơm ngon này.
Meatloaf là một món ăn truyền thống của châu Âu, làm từ thịt xay nhuyễn với rau củ rồi ép lại thành hình một ổ bánh mì (loaf), sau đó được đem nướng hoặc hun khói.
Gã nhà giàu Scrooge tham lam không tin tưởng bất kì ai, vào đêm trước Giáng Sinh ông ta gặp lại hồn ma của một người bạn qua đời từ rất lâu về trước và được khuyên rằng hãy thay đổi cách sống. Người bạn muốn trao cho Scrooge cơ hội. Về sau ba bóng ma Giáng Sinh đại diện cho quá khứ, hiện tại, tương lai lần lượt xuất hiện trước mặt Scrooge và cho ông ta thấy những điều mà ông đã quên, những điều ông đã bỏ lỡ.
Quang cảnh lễ Giáng Sinh ấm áp, một gia đình dù nghèo khó vẫn sống đầm ấm hạnh phúc, niềm tin, hi vọng...
Tựa như món meatloaf nghi ngút khói vừa ra lò, trộn bên trong là cần tây, cà rốt, củ hành, trứng gà cùng quả ôliu, ta dùng dao cắt nó thành khoanh, sau đó lấy nĩa bạc chia ra từng miếng nhỏ và đưa vào miệng từ từ thưởng thức.
Cần tây và cà rốt bình thường thật khó ăn nhưng bây giờ quyện chung với nước thịt ấm áp ôn hòa lại mang tới một cảm giác hạnh phúc nhẹ nhàng khoan khoái lấp đầy lồng ngực. Quả ôliu mang hương vị hơi chua chua cũng sẽ gây nghiện cho thực khách, càng làm cho món ăn trở nên ngon hơn.
Vừa huyên thuyên với nét mặt hạnh phúc, chị Tooko vừa xé ra một mẩu từ trang sách và bỏ vào miệng.
Kèm theo âm thanh nhấm nháp khe khẽ, cổ họng trắng nõn khẽ chuyển động rồi nuốt xuống, sau đó rồi chị ấy nở một nụ cười hạnh phúc.
Những tia nắng trong suốt hắt vào từ cửa sổ nhẹ nhàng chiếu rọi hai bím tóc mảnh dài như đuôi mèo, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo và dáng người thanh mảnh của chị ấy.
Đây thật sự là chị Tooko sao?
Ngoài chị ấy ra, không có nữ sinh cấp ba nào lại vừa ăn sách rau ráu vừa huyên thuyên đủ thứ kì lạ như vậy cả.
- ...Chị đang làm gì ở đây vậy?
Khi tôi khó khăn hỏi ra những lời này, chị Tooko chậm rãi quay đầu nhìn về phía tôi và nở một nụ cười đáng yêu.
- Tự dưng trong đầu chị nghĩ không biết Konoha thế nào rồi nhỉ, thế là chị tới đây xả hơi một chút.
- Bị xếp hạng E mà chị còn rảnh rang quá nhỉ.
- Nhờ có điểm tâm của Konoha động viên mà chị đã thành hạng C rồi đó.
Chị Tooko hoàn toàn không bị dao động trước lời châm chọc của tôi và trả lời tỉnh bơ như vậy.
Tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn, hốc mũi tôi cay xè.
Chị Tooko hai tay ôm lấy lưng ghế ngước lên nhìn tôi với ánh mắt dịu dàng.
- Konoha nè, những bài điểm tâm em bỏ vào hòm thư gần đây hương vị thật sự ngon lắm. Có bánh quy nướng phủ hạt vừng, có bánh nho khô thoang thoảng hương rượu... có thạch trái cây hương bạc hà, có trà sữa Ấn Độ ngọt ngào... Những lúc ăn chúng, chị lại tưởng tượng trong đầu ”Ôi, cho dù mình không ở đây, Konoha cũng có thể sống thật vui vẻ... chắc hẳn em ấy đã gặp rất nhiều chuyện tốt đẹp”.
Giọng nói trong vắt của chị ấy khiến lồng ngực tôi lay động, tôi vội vàng ngoảnh mặt đi.
- Em cũng đâu thể để cho một người sắp đi thi ăn thứ gì kì lạ được. Chị Tooko là đồ tham ăn, cho dù em viết cho chị một thứ rất kì quái thì chị cũng sẽ ăn hết cho mà xem.
- Đúng rồi, bởi vì đó là điểm tâm do Konoha viết ra mà, chị sẽ không để thừa một miếng nào cả.
Xạo quá đi. Cho dù bỏ trong hòm thư là một lá thư kì quái không phải do tôi viết đi nữa thì chị ấy cũng sẽ ăn sạch trơn.
- Nhưng mà, dạo gần đây điểm tâm của Konoha có hơi đắng...
Ánh mắt chị Tooko trở nên ảm đạm.
Vì lo lắng chuyện này mà chị ấy tới đây sao? Câu chuyện tam đề tôi viết thật sự đắng đến vậy sao?
Chẳng hiểu sao cảm xúc của tôi càng lúc càng trở nên yếu đuối, cổ họng nóng lên, tôi có cảm giác dường như chị Tooko đã nhìn thấu tất cả.
Đáng ghét. Tôi không muốn mình trẻ con như vậy. Hơn nữa chị Tooko bây giờ cũng đang rất vất vả vì ki thi sắp tới.
Trong lúc tôi đang còn cắn răng chịu đựng, chị Tooko đột nhiên nở nụ cười.
- Nói tới chuyện điểm tâm chị lại bỗng muốn ăn đồ ngọt rồi. Nè Konoha, “suất ăn” hôm nay đâu?
Rồi chị ấy bắt đầu rung ghế hối thúc tôi.
- Rồi rồi rồi, em viết liền đây.
Nói xong tôi mới nhớ mình vẫn còn một câu chuyện tam đề bị bỏ quên trong cặp suốt từ cái hôm bị Kotobuki nói “ghét” tôi. Chính là câu chuyện với “hương vị mềm mại căng phồng của bánh trứng vani” ấy, hôm đó vì quá phiền não, tôi đã quên bỏ nó vào hòm thư...
Tôi mở cặp và lấy ra xấp giấy bản thảo rồi đặt lên bàn.
Sau đó, tôi tiện tay cầm lấy một cái thẻ đánh dấu màu xanh lam ở gần đấy rồi dùng bút bi viết lên số điện thoại và địa chỉ email của mình.
Chị Tooko nhìn về phía tôi với vẻ mặt đầy chờ mong, miệng liên tục kêu “Nhanh lên nhanh lên~”.
Tay phải cầm xấp giấy bản thảo, tay trái cầm thẻ đánh dấu, tôi chìa chúng về phía chị Tooko và hỏi.
- Chị muốn cái nào, to hay nhỏ?
Vẫn ngồi trên ghế, chị Tooko chia hai tay ra cười tươi rói.
- To!
Sau khi ăn xong câu chuyện mang hương vị mềm mại căng phồng của bánh trứng vani lấy chủ đề từ “bươm bướm”, “núi Osore” và “vận động viên lướt sóng”, chị Tooko lấy tay đè lên ngực, khuôn mặt nhăn nhúm lại một cách khổ sở.
- Uiiiiii, vận động viên lướt sóng cơ bắp đầy mình mặc độc một chiếc quần bơi trượt ngã từ trên núi Osore xuống~. Linh hồn anh ta biến thành một con bướm và bay khỏi cơ thể, sau đó lại quay về núi Osore~. Vận động viên lướt sóng giờ đã trở thành một bộ hài cốt~. Đây là... truyện kinh dị? Nó là truyện kinh dị phải không? Không có chút vani nào cả, toàn vị chả cá hấp nhồi thêm củ cải muối~~~ Hoàn toàn không căng phồng gì cả~. Ăn mà như cắt cổ họng thế này~, ui daaa, lại còn bỏ thêm cả mù tạt đậm đặc vào nữa~
Tôi quay lưng về phía chị Tooko đang rên rỉ và kẹp cái thẻ đánh dấu vừa nãy vào trong sổ tay. Rốt cục tôi vẫn không thể đưa nó cho chị ấy.
- Uiii.... auuu... Konoha nè, em gọi điện nói chuyện gì với Ryuuto thê?
Khi tôi quay đầu lại, chị Tooko đang tựa người vào lưng ghế cố gắng kiềm chế không nôn ra.
Chị ấy tiếp tục nói một cách chầm chậm.
- Chẳng lẽ em gặp chuyện gì khó khăn sao? Em cứ nói với chị đi, có khi chị sẽ nghĩ ra được ý tưởng nào đó hay ho thì sao.
Tôi không tài nào trả lời chị ấy ngay lập tức được mà chỉ hỏi lại một cách máy móc.
- ...Ryuuto đã nói gì với chị rồi sao?
- Không có. Chỉ là chị nghe được Ryuuto nói “Anh Konoha” từ phòng kế bên mà thôi.
- Chị đã nghe trộm sao?
Tôi vừa châm chọc như vậy thì chị Tooko đã nhảy dựng lên và phản biện một cách hùng hồn.
- L-Làm gì có! Chị đời nào lại dùng cốc áp vào tường để nghe lén chứ! Cho dù Ryuuto xấu bụng không chịu nói cho chị biết, cho dù tương ngăn phòng hai bọn chị mỏng như giấy, cho dù câu chuyện giữa Ryuuto và Konoha nghe có vẻ nghiêm trọng tới đâu thì chị cũng tuyệt đối sẽ không bao giờ làm một chuyện không phải phép là nghe lén cả!
- Trên tai chị có hằn vết miệng cốc kìa.
- Hả!?
Chị Tooko vội vàng lấy tay che phần tai phải vừa bị tôi chỉ vào.
- Giỡn chị thôi.
- Ư ư...
- Chị thật sự đã nghe lén đúng không?
Bị tôi hỏi dồn như vậy, lần này chị Tooko đành nghiêm túc trả lời.
- Nhưng mà nhưng mà nhưng mà... Tại chị cứ bận tâm về việc hình như Konoha và Ryuuto đang thảo luận cái gì đó nên chẳng thể nào tập trung học được chứ bộ. Cứ thế này chị sẽ thi rớt rồi phải chờ năm sau mất. Chị mà bị như vậy thì lỗi sẽ là của Konoha đây! Đúng thế, là Konoha không tốt, tự dưng lại đi nhờ Ryuuto. Chính vì vậy, để người chị mà em tôn kính đây có thể an tâm tập trung thi cử, em mau nói rõ ràng mọi chuyện cho chị biết đi.
Thiệt tình... Quả nhiên chị Tooko vẫn là chị Tooko.
Nghe chị ấy lý do lý trấu một hồi như vậy mà toàn thân tôi chẳng còn chút sức lực nào cả.
Muốn ra vẻ trước người như thế này cũng thật khó quá đi. So với tôi, chị Tooko còn trẻ con gấp ngàn lần.
- Em biết rồi, chị đừng lắc ghế như thế nữa kẻo lại bị ngã chổng kềnh như lần trước bây giờ.
Tôi thở dài tựa vào bàn rồi bắt đầu kể lại mọi chuyện xảy ra gần đây.
Chị Tooko kéo ghế tới trước bàn. Nghe nội dung câu chuyện tôi kể, thỉnh thoảng chị ấy nhíu mày tỏ vẻ bi thương, có lúc lại nín thở tỏ ra nghiêm túc, sau đó chị ấy bắt đầu đặt nhẹ ngón trỏ lên môi và rơi vào trầm tư.
Sau khi tôi kể xong mọi chuyện, chị Tooko nói nhỏ.
- Konoha, em nói kĩ lại cho chị manh mối về người bạn trai mà Mito đã nói cho Nanase biết đi.
- Ờ... Đại khái là có ba dữ kiện, gia đình chín người, lúc suy nghĩ có tật hay đi vòng quanh bàn với thích cà phê thì phải...
- Vậy sao...
Vẫn đặt ngón trỏ trên môi, chị ấy lại bắt đầu suy đoán.
- Em thấy gia đình chín người ngày nay cũng khá hiếm.
- Có lẽ, bạn trai của Mito không phải thật sự có chín người trong gia đình đâu.
- Hả?
- Chị nghĩ manh mối này có lẽ còn ám chỉ một hàm nghĩa nào khác.
- Hàm nghĩa khác... Là gì ạ?
Hai hàng lông mày của chị Tooko nhíu lại, nét mặt của chị ấy trở nên bối rối.
- Xin lỗi, nói thật chị cũng chưa rõ ràng lắm.
Rồi chị ấy nói nhỏ với vẻ có lỗi như vậy.
- Nhưng mà chị đoán cái tên “Trà Hoa” có lẽ được lấy từ Trà Hoa Nữ của Dumas.
- Trà Hoa Nữ? A, em nhớ rồi, nó cũng có nhạc kịch thì phải.
Chị Tooko bắt đầu kể cho tôi nghe về Trà Hoa Nữ.
- Đúng thế. Trà Hoa Nữ tên gốc là La Dame aux camélias, trong tiếng Pháp có nghĩa là Công nương hoa trà. Cha của tác giả Dumas con chính là đại văn hào Alexander Dumas, người đã viết ra những kiệt tác như Ba chàng lính ngự lâm và Bá tước Monte Cristo. Bình thường người ta đều gọi người cha là Dumas cha còn con trai là Dumas con.
Thời trẻ, Dumas con từng yêu một kĩ nữ danh tiếng trong giới thượng lưu Paris thời đó, nàng Marie Duplessis, chính người này đã trở thành hình mẫu để ông viết ra Trà Hoa Nữ sau này.
Nhân vật chính của truyện, chàng thanh niên thơ ngây Armand, cũng hơi giống Raoul trong Bóng ma trong nhà hát. Sau khi tới Paris, Armand gặp và đem lòng yêu Marguerite, một kĩ nữ danh tiếng có biệt danh là Trà Hoa Nữ. Marguerite cũng bị cảm động trước tình yêu nồng cháy của Armand và yêu anh ta. Tuy nhiên, về sau cô lại mắc bệnh lao phổi, ngay cả cha của Armand cũng đến tận nơi thuyết phục cô hãy rời khỏi con trai ông, vì vậy Marguerite đành khóc thầm rồi đi. Câu chuyện này có hương vị của socola đắng cao cấp bên trên là một lớp Whiskey nồng độ cao, ngọt ngào xa hoa, nhưng lại đắng chát khổ sở.
Mito muốn trở thành một ca sĩ nhạc kịch, vì vậy hẳn bạn ấy cũng biết về Trà Hoa Nữ.
Và cả việc nữ nhân vật chính Marguerite là một kĩ nữ.
Không biết Mito đã nghĩ gì lúc tự lấy cho mình cái tên Trà Hoa.
Chị Tooko tiếp tục kể:
- Trong vở nhạc kịch do Verdi cải biên, Armand được đổi tên thành Alfredo, còn Marguerite trở thành Violetta. Màn cuối cùng hơi khác một chút, tiêu đề cũng được sửa lại thành La traviata. Trong tiếng Ý, cụm từ này có nghĩa là “Người con gái lạc lối”...
Khuôn mặt tôi nhăn nhúm lại vì cơn đau như xuyên thấu lồng ngực.
Người con gái lạc lối.
Mito cũng lạc lối như Trà Hoa Nữ sao?
Kết quả là bạn ấy đã lạc mất phương hướng, đi đến một nơi không cách nào quay đầu lại sao?
Hay là giống như Trà Hoa Nữ rời đi vì Armand, bạn ấy cũng vì ai đó mà biến mất sao?
Raoul của bạn Mito, và cả Armand của bạn ấy đang ở đâu? Hay là như Kotobuki nói, người đó không hề tồn tại?
Chị Tooko nói với ánh mắt đầy trí tuệ.
- Chuyện của Mito đúng là rất giống Bóng ma trong nhà hát. Hơn nữa ở trong Bóng ma trong nhà hát cũng xuất hiện những vở nhạc kịch có thật như Faust hay Don Juan. Tuy nhiên, nếu như sự kiện mất tích lần này cũng giống Bóng ma trong nhà hát, vậy thì Konoha, các em đã bỏ quên một manh mối rất quan trọng.
- Là gì ạ?
Tôi chống tay lên bàn và nhổm người về phía trước.
- Tại sao vai nữ chính của Mito lại không bị đổi sang cho người khác cho dù em ấy đã nghỉ không phép hơn mười ngày rồi? Em không thấy việc này rất kì lạ sao? Mặc dù hiện tại chúng ta không thể chứng minh tính chính xác của những lời đồn về việc Mito đang tiến hành huấn luyện đặc biệt ở đâu đó, hoặc có một nhân vật tai to mặt lớn đang chống lưng cho em ấy, tuy nhiên, có một điểm chắc chắn không thể sai được, có người nào đó đang tạo áp lực ở đây.
Người kia hẳn là tin chắc Mito sẽ xuất hiện trên sân khấu mới làm như vậy? Trong Bóng ma trong nhà hát cũng thế, bóng ma đã uy hiếp người quản lý nhà hát để Christine mà hắn yêu thay vai của nữ danh ca Carlotta xuất hiện trên sân khấu. Vì việc này, bóng ma thậm chí còn hủy hoại giọng ca của Carlotta, khiến cô không thể lên sân khấu nữa.
- Ý chị là người ủng hộ Mito chính là bóng ma... là người mà bạn ấy gọi là thiên thần sao?
Chị Tooko gật đầu một cách nghiêm túc.
- Rất có thể như vậy. Người có quyền quyết định vai cho buổi công diễn không nhiều lắm. Có thể là giáo viên trong trường, hoặc người điều hành... Cho dù là ai đi nữa thì người đó hẳn sẽ biết được hiện Mito đang ở đâu.
Thấy tôi nín hơi lắng nghe, chị Tooko hỏi.
- Konoha, em sẽ làm gì? Muốn điều tra không?
Nếu là bình thường, chị ấy đã nói ”Nhanh đi điều tra thôi, Konoha!” và hoàn toàn không quan tâm tới ý kiến của tôi rồi.
Nhưng bây giờ chị Tooko chỉ mím nhẹ môi và nhìn vào tôi với ánh mắt trong vắt, hệt như một người chị cả đang dõi theo đứa em trai vụng về, kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời của tôi.
Đôi mắt đó như đang nói: “Em quyết định đi, Konoha”.
Lồng ngực tôi chất chứa đủ thứ tình cảm lo lắng, bất lực, hoang mang, cùng với ước nguyện muốn tiến về phía trước, chúng đan xen vào nhau và lấp đầy cổ họng tôi.
Rốt cuộc thì tôi có thể làm được gì chứ? Ngay cả việc Mito đang thực hiện những cuộc hẹn hò phi pháp để có thu nhập tôi cũng không dám nói cho Kotobuki biết.
Nhưng...
Bị chị Tooko nhìn với ánh mắt như vậy, tôi thật sự không muốn lựa chọn quay lưng trốn chạy. Nếu tôi làm thế, mọi việc từ trước tới giờ sẽ chẳng thay đổi gì cả.
Tôi điều chỉnh hơi thở của mình sau đó trả lời.
- Vâng.
Ngay lập tức, nụ cười hiện lên trên khuôn mặt của chị Tooko.
Khóe miệng chị ấy nhếch lên thật ngọt ngào và dịu dàng, tựa như ngay cả ánh sáng cũng bị hòa tan trong đó.
Chị Tooko lấy ngón trỏ cốc nhẹ vào trán tôi một cái, sau đó háo hức nói.
- Tốt, vậy chúng ta nhanh đi điều tra thôi, Konoha!
- Chị Tooko đi về trước đi.
- Hả, tại sao!
Tôi đi hướng về phía sảnh âm nhạc trong sân trường, phía sau tôi, chị Tooko vừa đuổi theo vừa lắc đầu nguầy nguậy.
- Em định tới tìm Maki phải không? Chị đi cùng sẽ khiến mọi việc suôn sẻ hơn nhiều.
- Ai lại để cho thí sinh đi làm người mẫu khỏa thân chứ, lỡ chị bị cảm lạnh thì sao. Thôi thôi, chị nhanh về học bài đi.
- Nói vậy Konoha sẽ cởi sao? Em sẽ làm người mẫu khỏa thân sao?
- Không, cái này...
- Vớ vẩn, chị làm sao có thể để Maki đặt nanh vuốt độc ác của cậu ấy lên nguồn cung cấp điểm tâm... À không, lên một thành viên của câu lạc bộ Văn học chứ.
- Hừ, không phải hồi trước có đợt chị Tooko om sòm không muốn gặp chị Maki nên bắt em tới chỗ chị ấy một mình sao?
- Lúc đó là vì chị có việc bận không dứt ra được đấy chứ.
Trong khi nói chuyện phiếm như vậy, chúng tôi đã tới sảnh âm nhạc tại sân trong.
Tại tầng cao nhất của tòa sảnh này là một phòng tranh tư nhân được chuẩn bị riêng cho Himekura Maki... Người còn có biệt danh là “công chúa” này, sau khi nghe câu chuyện của chúng tôi, đã phá lên cười một cách rất quái gở.
- Vậy rốt cục ai sẽ cởi? Tooko? Hay là em, Konoha?
Bên ngoài lớp đồng phục, chị Maki mặc một tấm tạp dề chuyên dùng cho việc vẽ tranh, tay cầm cọ và hỏi chúng tôi như vậy.
Mái tóc dài màu nâu nhạt bềnh bồng cuộn sóng của chị ấy như lông bờm sư tử rủ xuống quanh mặt và xõa xuống sau lưng. Cao ráo, đầy đặn, gợi cảm, ngoại hình lộng lẫy của chị Maki hoàn toàn tương xứng với cái biệt danh “công chúa” người ta đặt cho chị ấy. Ngoài ra chị Maki còn là cháu nội của hiệu trưởng trường chúng tôi, không gì là chị ấy không biết, không thông tin nào mà chị ấy không thu thập được.
Tuy nhiên, để nhận được thông tin từ người này, bạn buộc phải trả “thù lao” xứng đáng.
Dã tâm lớn nhất của chị Maki là ngày nào đó có thể vẽ được một bức tranh khỏa thân của chị Tooko. Thực ra vì chuyện này, chị ấy đã thuyết phục chị Tooko suốt ba năm trời rồi. Và cũng vì nguyên nhân này, chị Tooko cực kì cảnh giác chị Maki.
Nhưng chính bản thân chị Maki cũng từng thừa nhận”Cứ nghĩ tới việc bị Tooko hận cả đời chị lại cảm thấy hưng phấn không thôi” cho nên tôi nghĩ dù chị Tooko trừng mắt hay cố lảng tránh chị ấy tới đâu thì những việc đó có lẽ cũng chẳng khiến chị Maki bận tâm là bao.
- Chuyện lần này không liên quan tới chị Tooko. Em sẽ trả thù lao.
- Không được. Thân là một cô gái văn chương, chị không thể nào im lặng bỏ mặc khi Konoha có chuyện quan trọng được.
- Việc này chẳng liên quan gì tới chuyện chị là cô gái văn chương cả.
- Em cứ ngoan ngoãn để chị ra mặt là được.
- Vậy là bồ sẽ cởi hả Tooko?
- Hả!?
Bị chị Maki quăng tới một nụ cười không được trong sáng cho lắm, chị Tooko lắp bắp.
- Cái... Cái này, vấn đề này chúng ta bây giờ sẽ thương lượng... Cái này, thực ra, dạo gần đây mình ăn điểm tâm có hơi nhiều nên bị mập lên một chút, cho nên, làm chuyện như vậy cũng phải để mình có thời gian chuẩn bị. Đúng rồi, Maki cũng bận ôn thi đúng không! Bồ làm gì có thời gian rảnh để vẽ tranh chứ...
- Ây dà, nhưng mà mình được tuyển thẳng vào đại học rồi.
- N-Nhưng mà, xếp hạng của mình là hạng E, nếu mình không học hành nghiêm túc... Thế nên, chuyện này, cái này... T-Tạm thời khất nợ đi!
Nhìn bộ dạng chị Tooko hai tay nắm chặt dốc hết sức gào lên như vậy, chị Maki bật cười như thể không nhịn được nữa.
- Ôi trời ơi, dễ thương quá đi! Dễ thương không chịu nổi! Ờ thôi được rồi. Dù sao hiện tại mình cũng đang phải vẽ một người mẫu khác nên khất cho bồ lần này đây. Trước lễ tốt nghiệp mình sẽ để bồ trả lãi gấp mười lần.
Chị Tooko hoàn toàn câm nín, thấy vậy, chị Maki tiếp tục nhìn vào chị ấy với ánh mắt lóe sáng dị thường.
- Chuyện lần này coi như quà Giáng Sinh sớm của mình cho bồ đi. À đúng đúng, đừng quên gửi quà cho mình nhé, cái này xem như lợi tức.
Đứng ở một bên, vừa cảm thấy đồng tình sâu sắc, tôi vừa lẩm bẩm trong đầu.
(Đã bảo chị đừng tới rồi mà không nghe. Đối địch với chị Maki thì chỉ có nước chết mà thôi, đây gọi là tự làm tự chịu...)
Hiệu suất làm việc của “công chúa” rất nhanh.
Tối thứ Bảy, tôi cùng chị Tooko đi tới một gian phòng ở khách sạn.
Hai bím tóc của chị Tooko đã được xõa ra, chị ấy lấy một sợi dây thun màu hồng buộc đại một kiểu tóc đuôi ngựa ở sau gáy, váy đồng phục của chị ấy được cuốn lên ngắn cũn, trông chị ấy cực kì hưng phấn.
Tôi thì mặc đồ thường với quần jean và áo len, tay áp vào trán với vẻ mặt đau xót.
- Oa. Bộ bàn ghế này tuyệt quá, là đồ cổ thì phải? Cả cái giường này nữa, khả năng đàn hồi tốt quá đi. Xem nè xem nè, Konoha.
Chị Tooko quỳ trên chiếc giường đôi đầy xa hoa và bắt đầu nhún lên nhún xuống. Trong đời tôi, đây là lần đầu tiên tôi vào khách sạn cùng với một cô gái. Không chỉ vậy, người con gái đó lại còn là chị Tooko.
Nhún được một hồi, chị Tooko mất thăng bằng rồi lộn mèo vài vòng trên giường.
- Thiệt tình, chị Tooko nhanh đi về đi.
- Không được, kế hoạch tác chiến lần này không có chị là không được.
Sau khi chỉnh lại váy áo, chị Tooko bò dậy và nói một câu chắc nịch như vậy.
Cái gì mà kế hoạch tác chiến chứ... Toàn bộ chuyện này không phải chỉ là chị Tooko tự tung tự tác sao...
- Chị thật sự muốn làm hả?
- Ừ.
- Nếu chị là một thí sinh ngoan thì bây giờ mời chị về nhà ngồi trước bàn học bài hộ em.
- Tối qua chị đã giải rất nhiều bài tập Toán rồi, em không cần lo.
Tôi cứ tưởng mình nghe nhầm.
- Hả, bây giờ là lúc nào rồi mà chị còn giải bài tập Toán hả?
- Thi đề chung thì phải vậy chứ sao nữa.
- Thi đề chung? Chị định thi vào khối đại học quốc gia đây hả!? Nói cho em biết, đây chỉ là thi chơi cho vui thôi phải không?
Bởi vì quá kinh ngạc, tôi hoàn toàn không quan tâm tới địa điểm hay hoàn cảnh xung quanh và bắt đầu hỏi dồn.
Tôi cứ đinh ninh mục tiêu của chị ấy chỉ là khoa Văn của một trường tư nào đó, ai ngờ bà chị này lại đua đòi quốc gia! Chị ấy thật sự cho rằng thể loại điểm Toán thảm họa của chị ấy có thể đỗ vào khối đại học quốc gia sao! Không biết tự lượng sức mình thì cũng phải có chừng có mực thôi chứ!
Chị Tooko ưỡn bộ ngực dẹp lép của mình ra nói với vẻ tự hào.
- E hèm. Chị chỉ ghi danh vào đại học quốc gia thôi à.
- Ngàn lần vạn lần đừng làm như vậy bà chị của tôi ơi. Cái này gọi là ném lệ phí qua cửa sổ đấy. Lại còn chỉ để một nguyện vọng duy nhất nữa chứ! Cái này quá mạo hiểm! Bây giờ vẫn còn kịp, chị mau đổi mục tiêu sang mấy trường tư đi!
Ôi trời ơi, té ra đây là lý do xếp hạng của chị ấy là E sao. Tôi cứ thắc mắc hoài chuyện này. Chị Tooko đáng lẽ phải được kha khá điểm từ mấy môn xã hội chứ.
Thấy tôi thất thần như vậy, vẫn đang quỳ trên giường, chị Tooko phồng mang trợn má lên nhổm người về phía trước trừng mắt nhìn tôi.
- Quá đáng!!! Em thật chẳng biết giữ ý giữ tứ với một thí sinh gì cả!
- Câu đó em nói chị mới đúng, chị phải ý thức được mình đang là một thí sinh chứ. Được rồi, nói chung là chị nhanh đi về đi.
- Không muốn. Đằng nào chị cũng mất công hóa trang rồi.
- Cái gì mà hóa trang? Không phải chị chỉ xõa tóc xuống thôi sao?
- Váy của chị cũng được kéo lên bảy phân đấy nhé. Đối với con gái thì việc này đã là cực kì nghiêm trọng rồi.
- Nhưng mà quả thật kế hoạch tác chiến kiểu này nguy hiểm quá. Ai đời lại tự mình giả hẹn hò trả phí để nghe ngóng chuyện của Mito chứ.
- Không sao đâu mà. Chị là cô gái văn chương đã đọc hết Người tình phu nhân Chatterley của Lawrence, Địa ngục trong chai của Yumeno Kyuusaku, bộ ba tác phẩm Công chúa ngủ trong rừng gồm Chiếm đoạt, Trừng phạt và Giải thoát của Rice đây. Cho dù không có kinh nghiệm thì kiến thức của chị vẫn đầy mình.
- Mấy thứ đó có gì hữu dụng mà tham khảo chứ! Không đúng, chị đừng có tham khảo kiến thức từ mấy thứ đó!
Trong lúc chúng tôi vẫn còn đang tranh luận, bên ngoài đã truyền tới tiếng mở cửa.
- Konoha, nhanh trốn đi!
Chị Tooko đẩy tôi một cái, tôi vội vàng náu mình sau rèm cửa.
Ngay sau đó, một người đàn ông khoảng ngoài 40 tuổi mặc comlê vừa vân vê chòm râu vừa bước vào phòng.
Người này chính là Tsutsumi Kengo, phó hiệu trưởng của Học viện âm nhạc Shirafuji mà tôi từng thấy trên hình. Không thể nào sai được.
Tsutsumi là thành viên lâu năm trên trang web hẹn hò trả phí mà Trà Hoa tham gia, ông ta cũng là “khách quen” của Trà Hoa. Ngoài ra, ông ta cũng là người đã kiên quyết để Mito vào vai nữ chính trong buổi công diễn.
Một gã đàn ông béo mập như vậy lại là thiên thần của Mito sao?
Chị Tooko ngồi trên giường, cúi đầu đưa lưng phía Tsutsumi.
- Này, em đợi lâu chưa.
Tsutsumi cũng ngồi xuống ở một góc giường và nhìn chị Tooko với ánh mắt bỉ ổi.
- Em căng thẳng à? Chẳng lẽ đây là lần đầu của em hả?
Chị Tooko nhỏ giọng trả lời.
- ...Tôi nghe nói, làm thế này, có thể nhận được rất nhiều tiền.
- Đúng thế. Chỉ cần em khiến tôi vui vẻ, tôi sẽ cho em thật nhiều tiền, cũng sẽ mua cho em bất cứ thứ gì.
Bờ vai của chị Tooko khẽ run lên.
- Thật chứ? Bất cứ thứ gì?
- Ừ. Em muốn gì nào?
Giây tiếp theo, chị Tooko lao cả người về phía Tsutsumi, hai mắt lấp lánh đầy sao, chị ấy nói liến thoắng.
- Tôi muốn một hơi ăn hết toàn tập văn học của Mori Ougai bản in đợt một! Còn có Natsume Souseki, Tanizaki Junichirou, Murou Saisei, ôi đúng rồi, Sánh vai của Higuchi Ichiyou bản in đợt một cũng không thể bỏ qua được! Còn cả tuyển tập tác phẩm Chekhov bây giờ đã không còn tái bản, à, ước mơ của tôi là thu thập hết các số cũ trong sêri Lịch sử Harlequin do nhà xuất bản Harlequin ấn hành và đem chất thành một núi cao trong phòng!
Tôi cứ hi vọng nếu một ngày mình trúng số thì nhất định phải khiến nó thành hiện thực!
Cảnh tượng đó chắc hẳn sẽ như được đắm mình trong biển thạch trái cây với hương sâm panh hảo hạng, cùng những chiếc bánh su kem nồng nàn hương rượu rum và bánh sôcôla với lớp phủ đặc quánh!
Trong cơn hưng phấn chị Tooko đem Tsutsumi đè ra giường, cho dù vậy, chứng kiến chị ấy thao thao bất tuyệt, Tsutsumi chỉ biết trợn mắt há hốc mồm.
Cảm thấy đầu đau nhói từng cơn, tôi vội lao ra lấy điện thoại hướng về phía Tsutsumi và chụp hình.
- Cậu làm gì thế?
Tôi đưa màn hình điện thoại cho Tsutsumi, người vừa chật vật thoát khỏi chị Tooko và nói một cách bình thản.
- Tsutsumi Kengo. Nếu ông không muốn tấm hình này xuất hiện trên bàn làm việc của các giáo viên cũng như hiệu trưởng Học viện âm nhạc Shirafuji, cũng là bố vợ của ông, thì hãy thành thật nói cho chúng tôi biết về cô gái tên Trà Hoa mà ông thường xuyên gọi tới đây.
- Tr-Trà Hoa...!
Tsutsumi trông như đang hứng chịu một cú sốc nặng nề, mặt ông ta tái xanh, miệng không nói nên lời.
Về sau, Tsutsumi vừa run rẩy vừa nói ra những điều dưới đây.
Ngay sau khi Mito Yuuka mất tích, có người đã dùng cái tên Trà Hoa gửi tới cho ông ta một phong thư màu đỏ, bên trong để thư mời của buổi công diễn.
Trên tấm thư mời đó còn có một hàng chữ được đánh máy nói rằng hiện tại Mito Yuuka đang tiếp nhận huấn luyện ở một chỗ nọ và bạn ấy chắc chắn sẽ xuất hiện ở buổi công diễn tới, vì thế ông ta không được gạch tên Yuuka khỏi danh sách. Nếu như ông ta dám làm thế ông ta sẽ đánh mất địa vị hiện tại.
- Yuuka là người mới, bề ngoài lại trưởng thành cho nên tôi vẫn rất vừa ý cô ta. Ai ngờ đột nhiên cô ta lại đe dọa nếu tôi không để cô ta vào vai nữ chính trong buổi công diễn sắp tới thì cô ta sẽ vạch trần chuyện của chúng tôi cho mọi người.
Lúc đó Yuuka cầm một con dao bếp dí vào má tôi và nói, ”Hay để tôi cắt cổ tay tự sát ngay tại đây cho ông xem nhé. Chắc sẽ có một vụ bê bối lớn lắm đây”, ánh mắt và giọng điệu của cô ta hoàn toàn không giống đang đùa. Thế nhưng ngay sau đó cô ta lại gào khóc, gầm gừ như một con thú, mắt trống rỗng nhìn đăm đăm lên trời, tóm lại là trạng thái của cô ta lúc đó cực kì điên loạn.
May mà cuối cùng cô ta cũng biến mất, nhưng lúc tôi vừa thở phào nhẹ nhõm thì cô ta lại gửi tin nhắn và thư tới. Khốn kiếp! Cô ta là ác ma mang mặt nạ thiên thần! Tôi chỉ là người bị hại!
Chúng tôi bối rối nhìn Tsutsumi nguyền rủa Yuuka.
Trà Hoa chính là Mito Yuuka.
Không chỉ như vậy, Mito còn vì vai nữ chính trong buổi công diễn mà đe dọa Tsutsumi. Hơn nữa, hiện tại bạn ấy vẫn đang ở trong bóng tối thao túng ông ta.
Không khí lạnh như băng, tôi và chị Tooko bước đi trên con đường đêm vừa lạnh vừa tối, không ai trong chúng tôi lên tiếng cả. Chị Tooko đã thả váy xuống độ dài như cũ, tuy nhiên chúng tôi lại không thể xóa đi những điều vừa nghe được..
Cảm xúc cay đắng tràn ngập bên trong lồng ngực tôi. Mito Yuuka mà tôi nghe từ Tsutsumi khác xa hình ảnh người bạn thân nhất mà Kotobuki đã kể với tôi.
Thân phận thực sự của bóng ma chính là Christine, làm sao tôi có thể nói cho Kotobuki biết chuyện như vậy chứ.
Rốt cuộc thì Mito đang định làm gì vậy.
Tôi hoàn toàn nhìn không thấu tâm tư của Christine.
Trước sân khấu hào nhoáng được dựng lên, Christine nói với Raoul.
“Nhìn đi, Raoul! Bức tường này, khu rừng này hàng rào từ những lùm cây này, những khung tranh đầy màu sắc này. Tất cả chúng đều ẩn chứa tình yêu tối thượng. Bởi vì nơi đây được tạo ra bởi những con người có cảm hứng thơ văn siêu việt, những bức tranh kia chính là tác phẩm của họ.”
“Tình yêu của chúng ta rất hợp với nơi này phải không Raoul. Bởi vì tình yêu của chúng ta cũng do người khác tạo ra. Ôi, nó không hơn gì một ảo mộng vô thường!”
Nghe được những lời thơ ngây này, lòng Raoul đau nhói... và cả tôi cũng vậy.
Có lẽ tình yêu, hi vọng, ước mơ mà tôi từng tin tưởng cũng không hơn gì một ảo mộng.
Có lẽ ngay lúc này, Kotobuki vẫn đang tìm kiếm tung tích người bạn thân của mình chăng? Kotobuki vẫn đang cầu nguyện Mito sẽ trở về bình yên và hai người sẽ có thể quay lại cuộc sống bình thường hàng ngày như chưa từng có chuyện gì xảy ra chăng?
Không khí cắt từng nhát vào da tôi, ở bên cạnh, chị Tooko thỉnh thoảng lại nhìn sang với ánh mắt lo lắng.
Trước khi chia tay, chị Tooko đột nhiên nói.
- Konoha này, em đã đọc hết Bóng ma trong nhà hát chưa?
- Chưa ạ.
Tôi yếu ớt trả lời.
- Vậy sao... Nếu có thể, chị hi vọng em có thể đọc hết nó. Có lẽ nội dung câu chuyện sẽ chồng lên chuyện của Mito và khiến em cảm thấy đọc nó thật khó khăn... Nhưng mà, chị nghĩ đoạn cuối của câu chuyện đó có chứa đựng chân tướng của mọi việc.
Khẽ nói như vậy xong, chị ấy lại nhìn tôi với vẻ lo lắng.
Tôi cảm thấy mình thật vô dụng làm sao khi khiến chị ấy có nét mặt như vậy, ngực tôi đau như bị xát muối.
- ...Chị Tooko.
- Ừm?
- Chị... nhớ học bài cho tốt nhé.
Nhìn tôi giả vờ kiên cường như không bị tổn thương chút nào và nói như vậy, chị Tooko cũng khẽ nở nụ cười.
Bằng vẻ mặt sa sút tinh thần, tôi dõi theo bóng dáng của chị Tooko biến mất vào khu dân cư, mái tóc xõa ra của chị ấy đung đưa chập chờn trong không khí.
Còn lại một mình, tôi bỗng cảm thấy thật mệt mỏi, tưởng như mình vừa già đi hàng chục tuổi, tôi tiếp tục bước đi, cố không suy nghĩ tới điều gì cả.
Sau đó, không biết bao lâu đã trôi qua.
Đột nhiên điện thoại di động trong túi áo khoác của tôi rung lên.
Tôi lấy ra xem thì thấy đó là một số điện thoại đã bị ẩn đi.
Tôi sững người lại khi nhớ tới tin nhắn nhận được dạo trước. Tôi nhấn nút nghe và áp điện thoại vào tai.
“Inoue phải không?”
Một giọng nữ hoàn toàn xa lạ gọi tên tôi.
Giọng nói đó rất xinh đẹp, rất dễ nghe.
Ai vậy nhỉ? Có vẻ như người này biết tôi?
“Đây là lần đầu tiên chúng ta nói chuyện với nhau nhỉ. Tôi là Mito Yuuka.”
Một cơn gió lạnh vụt qua mặt tôi.
Mito Yuuka!
Trái tim tôi đập liên hồi đến phát đau, đầu tôi nóng lên. Tôi liều mình tự nói với bản thân phải bình tĩnh trở lại, nắm chặt điện thoại bằng bàn tay thấm đẫm mồ hôi, tôi thận trọng hỏi.
- Là Mito bạn của Kotobuki sao?
“Đúng thế.”
- Sao cậu lại biết tôi?
“Về Inoue thì tôi cũng biết đại khái, bởi vì Nanase lúc nào cũng nói chuyện về cậu. Cho dù là điện thoại hay tin nhắn thì Nanase cũng nhắc tới cậu, từ rất lâu về trước đã như vậy rồi.”
Giọng nói dịu dàng bình thản của bạn ấy không giống đang nói đùa. Chính vì vậy, những lời đó lại càng khiến tôi hoang mang hơn.
- Vậy số điện thoại thì sao? Sao cậu lại biết được số của tôi?
“Đây là bí mật. Dù sao chỉ cần tôi muốn thì gần như chẳng có gì là không đạt được cả. Chỉ trừ có lòng người mà thôi.”
- Nghe thật đáng sợ.
“Xin lỗi.”
Bạn Mito nói xin lỗi một cách thoải mái, nghe giọng điệu thì bạn ấy rất bình thản, không hề giống một người đang mất tích gì cả. Lúc này, trong tai tôi lại vang lên giọng nói của Tsutsumi, ”Yuuka là ác ma!”.
- Cậu cũng chính là người gửi tin nhắn ”Hắn là Lucifer” hôm trước phải không?
“Đúng thế.”
- Tại sao cậu lại làm vậy? Hắn là ai?
“Hắn là người đang ở bên cạnh cậu. Thiên thần sa ngã vì tội ác ‘ngạo mạn’ mà rơi xuống địa ngục và trở thành quỷ sa tăng. Cậu không được tới gần hắn. “
- Tôi không hiểu ý cậu.
“Có nghĩa cậu đừng làm chuyện dư thừa.”
Giọng nói của bạn ấy đột nhiên trở nên lạnh lẽo.
“Hôm nay cậu đã đi gặp Tsutsumi phải không? Như vậy sẽ khiến tôi rất khó xử đấy.”
Tôi nổi hết cả da gà. Bạn ấy biết việc chúng tôi tới khách sạn gặp Tsutsumi sao? Chẳng lẽ bạn ấy đã tận mắt nhìn thấy sao? Là ở đâu? Hay chính Tsutsumi đã thông báo cho bạn ấy?
Tôi cố gắng vểnh tai lên và lắng nghe âm thanh xung quanh chỗ bạn ấy đang đứng.
Tiếng động cơ xe hơi.
Tiếng còi văng vẳng.
Giai điệu Jingle Bell...
“Xin cậu đừng cản trở chuyện của tôi, cũng đừng khiến Nanase bị cuốn vào.”
- Chỉ cần cậu trở về, cả tôi và Kotobuki cũng sẽ không phải đi tìm cậu nữa. Hiện tại cậu đang ở đâu vậy?
“Tôi đang ở bên trong cây thông Nôen. Đó là nhà của tôi. “
Bài Jingle Bell bắt đầu tiến vào phần cao trào. Tiếng ca cất lên vui vẻ rộn ràng, ca tụng lễ Giáng Sinh.
- Tôi đã thấy tư liệu của cậu trên trang web đó.
“Tôi chỉ viết đại vậy thôi.”
- Cả việc tác giả yêu thích là Inoue MIU cũng vậy?
“Đó là sự thật. “
- Nhưng Kotobuki nói cậu chưa bao giờ nhận mình hâm mộ Inoue MIU cả.
“Bởi vì Nanase không hiểu tại sao lại có vẻ không thích Inoue MIU. Nhưng tôi thì thích. Tôi... đã đọc sách của Inoue MIU rất nhiều, rất nhiều lần, đến mức thuộc nằm lòng... Tuy nhiên chuyện đó không quan trọng ở đây.”
Bạn Mito lạnh lùng nói.
- Kotobuki rất lo cho cậu. Cậu ấy vẫn đang chờ cậu quay về. Không phải cậu đã hẹn với Kotobuki rồi sao? Không phải cậu đã để dành lễ Giáng Sinh năm nay cho Kotobuki sao?
Giọng nói trong vắt như nước của Mito hơi lẫn vào một chút bi thương.
“... Đúng thế. Tôi đã hẹn cùng Nanase... cùng anh ấy... Đêm Nôen là cho anh, còn Giáng Sinh là cho Nanase.”
Thế nên không chỉ Nanase đang đợi cậu, chắc bạn bạn trai cậu cũng đang chờ cậu trở về.
“Không được. “
Giọng nói của bạn ấy đột nhiên trở nên dữ tợn và có cảm xúc nhất trong suốt cuộc nói chuyện của chúng tôi từ nãy tới giờ. Tiếng xả ống khí của xe hơi át đi bài hát Giáng Sinh.
“Christine sẽ ở cùng thiên thần. Cho nên sẽ không gặp Raoul nữa. Christine đã tháo chiếc nhẫn ra rồi.”
Tôi không biết những lời đó của bạn ấy có ý nghĩa gì, nhưng tôi vẫn cố thuyết phục bạn ấy quay lại.
- Thân phận thật sự của thiên thần không phải là bóng ma sao! Cậu không nên ở cùng một kẻ như vậy!
Trả lời tôi là một âm thanh lạnh lẽo như băng xuyên thấu lồng ngực.
“Cậu cũng giống như Raoul. Sợ hãi, bài trừ tất cả những gì cậu không hiểu. Một kẻ ngu ngốc như Raoul rốt cuộc có thể làm được gì chứ? Đến cuối cùng Christine cũng chết khi đang lắng nghe thánh ca. “
- Từ nãy tới giờ cậu đang cố nói cái gì vậy?
“Tôi không muốn nói chuyện với cậu nữa. Dù sao thì xin cậu cũng đừng lôi Nanase vào chuyện này. Inoue, cậu chỉ cần chú tâm vào mỗi Nanase là được. “
- Khoan đã! Đừng cúp máy!
Tiếng cúp máy vang lên, tôi không còn nghe thấy âm thanh nào nữa. Nhiệt độ nhanh chóng rời khỏi cơ thể tôi, vừa run rẩy vì cơn lạnh đang chạy dọc từ lòng bàn chân lên trên, tôi hồi tưởng lại những gì Mito vừa nói trong đầu.
Christine đã chết khi đang lắng nghe thánh ca.
Không phải Mito là Christine sao? Chết khi đang lắng nghe thánh ca rốt cuộc là chuyện gì chứ!?
Hết rồi! Raoul đã không đến kịp.
Tôi đã rơi vào tay thiên thần! Tôi khăng khăng nắm chặt chiếc nhẫn không thả, vì vậy thiên thần bùng lên ngọn lửa giận tựa như bóng tối, dùng cưa chặt đứt tay trái, dùng dao găm cắt từng ngón tay đang nắm chặt của tôi.
Dòng máu ấm áp tuôn ra như nước từ cổ tay và thấm đẫm mặt đất, mùi hương tanh nồng đáng ghét phảng phất trong không khí. Và rồi, thiên thần nhặt chiếc nhẫn nhuộm đẫm máu tươi lên và thẻ lưỡi ra lạnh lùng liếm hết máu dính trên đó.
Đó là nghi thức gắn chặt tôi với thiên thần.
Tôi đã không thể trở lại bên anh, không thể trở lại bên Nanase nữa rồi. Tôi đã bị kéo vào màn đêm sâu thẳm này, bị giam cầm trong đó. Tôi đã trở thành một bóng ma không thể lộ mặt, không thể bước đi dưới ánh mặt trời nữa rồi.
Thiên thần đã hủy diệt tôi! Dùng âm thanh trong vắt hấp dẫn tôi, nói với tôi những lời ngon ngọt, vuốt ve tóc tôi, khiến tôi trở nên lơ là, khiến tôi tin tưởng vào hắn, tôi đã bị lừa! Hắn biến tôi thành đồng loại, tái tạo cơ thể, giọng ca, tấm lòng tôi thành của một con quái vật đáng sợ dơ bẩn!
Hắn là bóng ma xấu xí đeo mặt nạ!
Tại sao tôi lại tin tưởng một con quái vật đáng sợ mang trên mình bao nhiêu ô danh như vậy chứ? Là vì hằng đêm hắn đều tới gặp tôi và dùng tiếng ca của hắn khiến lòng tôi dịu lại sao?
Đó là một cái bẫy ti tiện!
Bóng ma chặt đứt cổ tay của tôi, cướp đi chiếc nhẫn là minh chứng cho tình yêu giữa tôi và anh. Và cũng chia tách tôi với cuộc sống bình thường mỗi ngày.
Nếu như chưa từng gặp gỡ bóng ma, có lẽ tôi sẽ vẫn có thể quay về nơi chốn yên bình có anh và Nanase.
Có lẽ tôi sẽ vẫn có thể làm lại mọi thứ và sống như một cô gái bình thường.
Để đạt được vinh quang dối trá kia, tôi đổi lấy sự hủy diệt đáng sợ, chiếc mặt nạ lạnh lẽo và tòa thành bóng tối âm u như một lăng mộ mà bóng ma tạo ra.
Christine đã chết!
Christine đã chết!
Christine đã chết!
Bài thánh ca cuối cùng hòa vào bóng tối một cách vô nghĩa. Tôi lắng nghe tim mình ngừng đập trong tuyệt vọng.
Còn lại ở đây chỉ là một bóng ma quỳ gối bi thảm trên bãi cỏ, mở to đôi mắt sáng lập lòe và thề báo thù những con người sống trong thế giới ban ngày.
Nếu như Nanase biết được chuyện xảy ra ở đây, không biết cậu ấy sẽ đau lòng đến đâu, bị tổn thương đến đâu. Tôi nhìn vào điện thoại, Nanase lại gửi tin nhắn tới. Cậu ấy cũng để lại lời nhắn. Chắc hẳn cậu ấy đang chờ tôi trả lời, đang lo lắng cho tôi.
Tôi phải nhắn tin trả lời Nanase. Chỉ có duy nhất Nanase là tôi muốn bảo vệ. Tôi phải khiến Nanase nở nụ cười.
Nhưng tôi phải làm sao bây giờ!? Xương cốt của Christine đã nằm trong lòng đất, tôi bây giờ chỉ còn là một bóng ma dơ bẩn...
Hai tuần tiếp theo, vào giờ giải lao giữa tiết, tôi tới phòng giáo viên và được hay tin thầy Mariya đã xin nghỉ việc.
- Tại sao! Học kì hai vẫn chưa kết thúc mà! Đã có chuyện gì xảy ra ạ?
Tôi kinh ngạc hỏi lại như vậy.
Giáo viên nói cho tôi biết chuyện này nhíu mày đáp: “Cô cũng không rõ lắm, nhưng mà nghe nói trong nhà thầy ấy có chuyện không may xảy ra thì phải”, sau đó cô ấy còn dặn tôi đừng nói chuyện này cho các học sinh khác biết.
Cảm xúc bất an như một khối chì đè nặng lên ngực tôi.
Chủ nhật vừa rồi, trong khi đang suy nghĩ nội dung câu chuyện trong điện thoại với Mito, tôi chợt nhớ tới việc thầy Mariya từng nói có một nhạc sĩ đã cắt cổ tay tự sát khi đang nghe thánh ca.
Tự hỏi không biết chuyện này có liên quan gì tới việc Christine đã chết khi đang nghe thánh ca hay không, tôi đã tính đi gặp thầy ấy để hỏi tường tận, nhưng chưa kịp làm gì thì thầy Mariya đã nghỉ việc rồi!
Không từ bỏ, giờ nghỉ trưa tôi thử đi tới lớp của chị Maki xem thử. Tuy nhiên tôi cũng lại được thông báo rằng sáng nay chị Maki không đi học.
Làm sao bây giờ...
Không còn mục tiêu nào, tôi đành bước về phía phòng dụng cụ âm nhạc. Nơi này là chỗ duy nhất mà tôi có thể nghĩ ra có liên hệ với thầy Mariya.
Không chỉ Mito, bây giờ đến thầy Mariya cũng biến mất. Trong cuộc nói chuyện cuối cùng, thầy ấy còn khẽ cười tay nâng một cốc trà sữa Ấn Độ để nguội và nói với tôi.
“Inoue, em biết không? Trở thành một người theo đuổi nghệ thuật thành công chỉ là một giấc mộng. Thay vì thứ hão huyền đó, thầy thà lựa chọn một cốc trà sữa như thế này.”
Tôi thật sự không tin được một người yêu quý cuộc sống bình thường hơn hết thảy như thầy Mariya lại có thể dễ dàng từ bỏ mọi thứ như vậy. Chính thầy ấy đã nói với tôi vì để có thể sống thoải mái theo ý thích mà thầy ấy đã lựa chọn nơi này, vậy mà...
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi tôi và Kotobuki cùng làm việc với thầy Mariya, thầy ấy đã cho tôi biết nhiều điều quan trọng.
Khi tôi nói đợi chuyện này giải quyết xong tôi sẽ lại tới giúp, thầy Mariya đã cười và nói với tôi rằng thầy ấy sẽ chờ. Vậy mà bây giờ thầy ấy lại đột nhiên biến mất mà không nói với tôi một tiếng nào. Tôi thật sự rất sốc, ngực tôi như bị đào thêm một cái hố lớn.
Lúc tôi đứng trước cửa phòng dụng cụ âm nhạc và định đưa tay vặn nắm đấm cửa, động tác của tôi bỗng nhiên dừng lại, tôi vểnh tai lên lắng nghe.
Từ bên trong truyền tới một âm thanh rất nhỏ.
Khẽ đưa mắt nhìn qua khe cửa, tôi thấy một cô gái mặc đồng phục đang ngồi bệt trên sàn khóc thút thít.
Tiếp đó, tôi thấy trước mặt cô gái có một tờ giấy màu hồng đã bị xé nát thành từng mảnh, tôi kinh ngạc mở toang cửa ra.
Cô gái ngước lên nhìn tôi với bờ vai run rẩy, hai mắt đẫm lệ, thân hình nhỏ nhắn và khuôn mặt còn khá non nớt.
Dường như tôi đã nhìn thấy cô bé này ở đâu đó.
Đúng rồi! Cô bé chính là người đã hôn môi với thầy Mariya trong căn phòng này!
- Em cũng nghe chuyện thầy Mariya nghỉ việc ở trường rồi hả?
Nghe tôi hỏi như vậy, cô bé khẽ gật đầu rồi lại tiếp tục khóc nức nỏ.
Tôi đi tới trước mặt cô bé, vừa dỗ dành đừng khóc nữa vừa chờ cô bé bình tĩnh lại.
Cô bé nói tên mình là Sugino, hiện đang là học sinh lớp 10. Cô bé cũng không phải đang hẹn hò với thầy Mariya, tình cảm của cô bé chỉ là đơn phương.
Tôi vừa lắng nghe câu chuyện của cô bé vừa đưa mắt nhìn những mẩu giấy tản mác xung quanh. Đúng như tôi nghĩ, nó chính là một phong thư.
“Có người đã dùng cái tên Trà Hoa gửi tới cho tôi một phong thư màu đỏ bên trong để thư mời của buổi công diễn...”
Tôi rùng mình nhớ lại lời nói của Tsutsumi.
- Lá thư này là em xé hả? Tại sao vậy?
- Híc... bởi vì từ khi lá thư này được gửi tới, thầy Mari bỗng dưng trở nên rất lạ... Thầy ấy đột nhiên bắt đầu sửa sang tư liệu, khi em nói để em giúp cho thì thầy ấy lại nói không được... Thầy Mari vẫn luôn xem em là con nít, thầy ấy chưa bao giờ thật tâm coi em là bạn gái nhưng đột nhiên lại mời em tới khách sạn... Tới đó rồi thầy ấy lại chẳng làm gì em cả mà cứ thế đi về...
Cô bé còn nói sau khi vào khách sạn, trông thầy Mariya rất kì lạ. Thầy ấy không ngừng đi vòng quanh trong phòng như thể đang tìm kiếm thứ gì đó, đợi đến khi Sugino tắm xong và bước ra thì thấy thầy Mariya đang đứng nhìn đăm đăm vào cái bàn đặt cạnh giường và lẩm bẩm gì đó, cũng theo lời cô bé thì chưa khi nào thầy Mariya lại có vẻ mặt đáng sợ như vậy.
- Thầy ấy đã nói gì?
- E-Em không nghe rõ lắm... Nhưng mà hình như có cái gì như là “Không kịp rồi” với lại “Bị thiên thần cướp đi”...
Thiên thần!
- Sau đó thầy ấy đột nhiên chạy ra khỏi phòng.
Cảnh hôn môi mà tôi chứng kiến ở đây ngày hôm đó chính là vào hôm sau của sự kiện vừa được kể. Có lẽ đó là cách thầy Mariya xin lỗi Sugino đang tức giận vì đã bỏ lại cô bé một mình ở khách sạn.
Hành vi của thầy Mariya mà tôi nghe kể từ Sugino cực kì không tự nhiên. Ngoài ra, thầy ấy còn nhắc tới thiên thần...
- Sau khi nhìn thấy phong thư đó, thầy Mari trông rất khổ sở, việc này khiến em tò mò về nội dung bên trong... và đã lén lấy nó ra từ trong hộc bàn của thầy ấy. Nhưng bên trong lại chỉ bỏ một tấm vé đi xem nhạc kịch mà không có lá thư nào cả.
Cô bé còn thú nhận với tôi sau đó cô bé đã định tìm cơ hội để trả lại phong thư nhưng mãi mà vẫn không có.
- Em có nhìn thấy tên người gửi là gì không?
- Có... Trên đó viết “Trà Hoa” thì phải.
Tôi sững người.
Y hệt phong thư được gửi tới cho Tsutsumi. Chuyện này là sao!
Thầy Mariya biết Trà Hoa sao!? Thầy ấy có liên quan tới việc Mito mất tích sao!?
Cảm giác bất an trào dâng khiến chân tôi nhũn ra, hơi thở của tôi bắt đầu trở nên khó khăn. Không phải thầy Mariya đã nói thầy ấy và Mito cũng không quá quen biết sao...
Đợi đến lúc tôi xoay xở khiến Sugino bình tĩnh trở lại và quay về lớp thì giờ nghỉ trưa cũng sắp kết thúc.
Khi tôi vừa định bước vào phòng học, tôi suýt nữa va vào Kotobuki.
Cả hai chúng tôi đều kinh ngạc lùi lại một bước.
- ...X-Xin lỗi!
- K-Không có gì.
Kotobuki mím chặt môi và nhìn tôi với ánh mắt yếu đuối. Trông cô nàng như muốn nói với tôi chuyện gì đó.
Tôi cũng nhìn lại Kotobuki, vừa do dự có nên nói cho cô nàng về cuộc điện thoại của Mito và chuyện của thầy Mariya hay không.
Đúng lúc này, trong túi của Kotobuki vang lên nhạc chuông báo có tin nhắn.
- !
Kotobuki tái xanh mặt, lấy điện thoại ra nhìn vào đó rồi quay lưng lại và chạy vào trong lớp.
Ai nhắn tin cho cậu vậy? Nội dung trong đó là gì?
Tôi rất muốn đuổi theo và hỏi cô nàng như vậy. Tuy nhiên, đúng lúc này giáo viên bước vào lớp, vì thế tôi đành quay lại chỗ ngồi của mình.
Kotobuki vẫn đang trừng mắt nhìn vào chiếc điện thoại giấu dưới bàn.
Tan học, Kotobuki đi về cùng Mori và đám con gái. Tôi nghe được hình như họ định rủ nhau đi ăn bánh kếp thì phải. Có lẽ vì thấy Kotobuki tinh thần không được tốt nên Mori mới làm Vậy.
Akutagawa đi tham gia câu lạc bộ, còn lại tôi mang theo tâm trạng phiền muộn bước ra khỏi lớp học.
Tôi có cảm giác dường như cuộc sống bình thường xung quanh chúng tôi đang dần tan vỡ, ngực tôi thắt lại, nhưng tôi lại không biết mình nên làm gì.
Tại sao thầy Mariya lại đưa Sugino tới khách sạn? Thầy ấy làm thế với mục đích gì?
Manh mối duy nhất bây giờ là Omi. Omi có vẻ rất ghét thầy Mariya, cậu ta cũng từng cảnh cáo tôi đừng tới gần thầy ấy. Chắc cậu ta sẽ biết được điều gì đó về thầy Mariya mà chúng tôi không biết. Có lẽ ngay cả chuyện về thiên thần, về Mito nữa...
Hiện tại tôi vẫn rất sợ phải nói chuyện với cậu ta, hơn nữa tôi cũng không chắc nếu tôi hỏi thì cậu ta có trả lời hay không, nhưng vào lúc này, đây là lựa chọn duy nhất còn lại dành cho tôi. Tóm lại là cứ thử đi tới thư viện, nếu cậu ta không có ở đó thì đi hỏi các thủ thư khác xem cậu ta học ở lớp nào...
Trên đường tới thư viện, tôi nhìn thấy một nam sinh đeo kính đang đứng cạnh cửa sổ, đôi chân tôi bất giác khựng lại.
Omi...
Ánh mắt lạnh như băng của cậu ta hướng về phía tôi, toàn thân tôi run lên, tôi có cảm giác như trái tim mình đang bị bóp chặt.
Omi nói nhỏ bằng giọng uy hiếp.
- Đừng lang thang nhiều quá. Anh sẽ bị thương đấy. Không chỉ anh, mà cả Kotobuki Nanase cũng vậy.
Đầu tôi nóng bừng khi vừa nghe thấy những lời này.
- Cậu định làm gì Kotobuki hả! Chẳng lẽ chính cậu là người đã gửi cho Kotobuki những tin nhắn kì lạ đó sao!?
Vừa nghe thấy vậy, cậu ta khẽ nở một nụ cười nhạt.
- Đúng vậy thì sao?
Có thứ gì đó như nổ tung trong đầu tôi, tôi nắm lấy cổ áo cậu ta.
Hành động mà bình thường chính tôi cũng không tin là mình có thể làm được này, có lẽ không chỉ là vì tôi nhớ tới khuôn mặt tái xanh của Kotobuki khi nhìn thấy những tin nhắn đó, mà còn để xua tan nỗi sợ hãi đang khiến cả cơ thể lẫn tinh thần của tôi run rẩy.
Vừa nắm lấy cổ áo đồng phục của cậu ta tôi vừa rống lên, “Cậu đã làm gì Kotobuki hả! Cậu biết được những gì!?”, nhưng Omi chỉ tặc lưỡi để bày tỏ sự phản kháng của mình.
Đúng lúc này, từ trong cổ áo của cậu ta rớt ra một dây chuyền màu bạc.
Ở đuôi chiếc dây chuyền treo một chiếc nhẫn bạc nhỏ nhắn, vừa nhìn thấy chiếc nhẫn đó, một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
“Christine đã tháo chiếc nhẫn ra rồi.”
Chiếc nhẫn đang lập lòe trước ngực cậu ta là loại nhẫn thời trang được bán ở bất kì đâu. Hơn nữa ngày nay việc một nam sinh cấp ba đeo trang sức cũng không còn là việc hiếm Iạ.
Tuy nhiên, nếu như đó thật sự là...
Omi nắm chặt chiếc nhẫn vừa rơi ra và trừng mắt nhìn tôi, trong đáy mắt cậu ta lóe lên một tia sáng thâm trầm.
- Đừng sủa nữa. Đằng nào thì anh cũng có làm được gì chứ. Giống như tên Raoul ngu ngốc kia.
Thấy tôi kinh ngạc sững người, cậu ta nói tiếp với giọng lạnh lùng tràn ngập căm hận.
- Đúng không, MIU?
Trái tim tôi như bị xuyên thủng, giờ khắc này, tôi có cảm giác dường như cảnh vật quen thuộc xung quanh bỗng vặn vẹo và trở nên nhão nhoẹt.
Cứ như bị ném vào một không gian khác do ai đó chi phối, nỗi sợ hãi và hoang mang đổ ập vào tôi như một con sóng dữ màu đen.
Tại sao cậu ta lại biết MIU!
Tại sao cậu ta lại biết Inoue MIU chính là tôi!
Không thể, cậu ta không thể biết. Nhưng vừa rồi, chính miệng cậu ta đã nói như vậy!
Tại sao cậu ta lại biết được cái tên Inoue MIU đáng nguyền rủa mà tôi đã một mực che giấu!
Tại sao cậu ta lại gọi tôi bằng cái tên đó!
Nam sinh đứng trước mặt tôi bỗng dưng biến thành một sinh vật bí ẩn đáng sợ, toàn thân tôi rét run, hai chân tôi run lẩy bẩy.
Omi tiếp tục nhìn bằng ánh mắt lạnh lùng và nói với tôi, người đang run rẩy và hoang mang tột độ.
- MIU chưa từng cầm thứ gì nặng hơn một cây bút đúng không?
Tôi loạng choạng bước lùi lại, sau đó quay người bỏ chạy.
Đừng lang thang nhiều quá. Anh sẽ bị thương đấy.
Không chỉ anh, mà cả Kotobuki Nanase cũng vậy.
Nghe chưa, MIU.
Trong đầu tôi không ngừng vang vọng lời nói của cậu ta.
MIU, MIU, MIU, MIU, MIU...
Nhanh, nhanh hơn nữa, tôi phải nhanh chạy trốn tới nơi giọng nói đó không thể đuổi tới.
Nếu không, tôi sẽ bị thiên thần đã lộ ra răng nanh cắn xé!
Cho dù đã về tới nhà và tự giam mình vào trong phòng, tim tôi vẫn đập liên hồi.
Đầu óc tôi hỗn loạn, tôi không thể điều chỉnh dòng suy nghĩ của mình. Tại sao Omi lại nói với tôi điều đó? Tôi chưa từng nói với ai tôi là Inoue MIU, kể cả với các bạn hồi cấp hai. Những người duy nhất biết thân phận thực sự của Inoues MIU chỉ có gia đình tôi, người làm trong nhà xuất bản, cùng với Miu mà thôi.
Ngay cả bây giờ, tôi dường như vẫn đang nghe thấy giọng nói kia, tôi đeo tai nghe vào, bật nhạc lên, vặn âm lượng lên mức lớn nhất, sau đó nằm lăn ra giường, tay ôm đầu và nhắm mắt lại.
Cậu ta là ai. Còn chiếc nhẫn đó, nó là của Mito sao?
Mito đang ở chỗ cậu ta sao? Còn có thầy Mariya, và Kotobuki...
Tôi liều mình bắt bản thân nghĩ tới những chuyện khác để không nhớ tới cái tên MIU nữa. Về vụ việc của Mito, về Bóng ma trong nhà hát mà tôi đọc tối qua. Tuy nhiên, suy nghĩ của tôi vẫn mãi xoay quanh một chỗ và tiếp tục tái diễn lại cùng một cảnh tượng.
Raoul và người Ba Tư bị truy đuổi một cách tàn khốc bởi bóng ma giờ đây đã vứt bỏ tấm mặt nạ thiên thần.
Bóng ma khoe khoang với Christine sức mạnh của hắn, bày tỏ sự ái mộ điên cuồng của hắn đối với nàng, và bắt nàng cũng phải yêu hắn.
... Tôi đã tạo ra một chiếc mặt nạ khiến khuôn mặt của tôi trở nên bình thường. Sẽ không còn ai ngoảnh lại chú ý tới tôi nữa. Em sẽ trở thành người vợ hạnh phúc nhất cõi đời này. Và chúng ta sẽ cùng nhau ca hát, chỉ hai chúng ta, cho đến khi bị cái chết chia lìa.
...Em đang khóc! Em đang sợ hãi tôi!
...Tôi thật sự không phải kẻ xấu! Chỉ cần em yêu tôi, em sẽ hiểu!
...Chỉ cần em yêu tôi, tôi-sẽ-có-thể-trở-thành-một- người-lương-thiện!
...Em không yêu tôi! Em không yêu tôi! Em không yêu tôi!
Khi biết được Christine sẽ không trao trái tim cho mình, bóng ma nổi cơn thịnh nộ và hướng sự giận dữ về phía tình địch Raoul. Christine cố gắng che chở cho Raoul, nhưng cuối cùng Raoul vẫn bị nhốt vào mê cung khổng lồ dưới lòng đất do bóng ma xây dựng, bị đùa giỡn, bị truy đuổi. Bóng ma quá mạnh, sự tồn tại của hắn quá áp đảo, Raoul hoàn toàn không thể phản kích được.
“Đằng nào thì anh cũng có làm được gì chứ. Giống như tên Raoul ngu ngốc kia.”
Giọng nói lạnh lùng đầy khinh miệt hòa lẫn với tiếng cười khúc khích của một cô gái tiến vào trong đầu tôi.
...Ta sẽ cứu em thoát khỏi ma pháp của hắn, Christine. Ta thề! Cho nên em đừng nghĩ về hắn nữa. Việc đó rất quan trọng.
Chỉ có thành ý và nhiệt tình là không đủ để đánh bại bóng ma.
Hơn nữa, Christine thật sự hi vọng được cứu sao? Nếu Christine lựa chọn trở thành nữ hoàng thống trị đế quốc dưới lòng đất cùng bóng ma, Raoul cũng sẽ không thể cứu được cô ấy.
Chẳng biết từ lúc nào, tôi đã trở thành Raoul.
Tiếng cười khúc khích truy đuổi tôi khi tôi chạy vòng quanh trong bóng tối dưới lòng đất.
Đừng tới đây. Tránh ra! Đừng để tôi nghe được âm thanh đó!
Phía trước hiện ra một ánh đèn yếu ớt. Tôi phải đi tới đó!
Tuy nhiên, khi tôi dốc hết sức lực đến được đó, tôi phát hiện bóng ma đeo mặt nạ trắng toát, toàn thân bao phủ trong tấm áo choàng đen kịt đang đứng đó chờ tôi.
Đột nhiên, tiếng cười im bặt.
Tôi run rẩy, bóng tối yên tĩnh như bị đóng băng vây quanh lấy tôi, bóng ma từ từ tháo mặt nạ xuống.
Xuất hiện trước mắt tôi là một người con gái quen thuộc.
Miu!
Tiếng gào chói tai xé nát màn đêm.
Cậu là bóng ma sao!
Tôi gào lên như muốn xé rách cổ họng, nhưng Miu chỉ lấy tay chỉ về phía tôi và nói với ánh mắt lạnh lùng.
Không, bóng ma chính là cậu, Konoha.
Điện thoại di động để sát bên má tôi bỗng rung lên, đánh thức tôi dậy.
Toàn thân tôi ướt đẫm mồ hôi. Tóc tai bết vào trán. Tôi mở điện thoại và nhấn nút nghe mà không xem người gọi tới là ai, một giọng nói lo lắng ập vào trong tai tôi.
“Inoue! Mình để lại lời nhắn cho bạn hai lần rồi đấy!”
- Mori hả...? Xin lỗi. Mình đang ngủ nên không biết. Có chuyện gì thế?
Mori nói nhanh.
“Nanase biến mất rồi. Mẹ cậu ấy gọi điện tới hỏi mình. Nghe bác ấy nói hình như cậu ấy đã lén rời khỏi nhà, thử gọi điện thoại cũng không thấy cậu ấy bắt máy.”
Ôi, Chúa ơi, xin người đừng để Raoul tới!
Nếu Raoul tới, bóng ma sẽ giết chàng mất!
Làm ơn, xin đừng ra tay với Raoul. Đừng làm tổn thương chàng.
Raoul không giống với chúng ta. Chàng là người dịu dàng hồn nhiên, là người thích hợp với cuộc sống dưới ánh mặt trời ấm áp. Chàng thật đáng yêu, lương thiện, cho dù gặp chuyện buồn cũng cố giấu đi mà nở nụ cười... Chàng là người rất quan trọng với tôi, là người tôi yêu nhất, yêu đến lòng quặn thắt!
Tôi biết tôi và chàng sẽ không thể gắn kết với nhau, điều đó là không thể, giống như việc tạo ra một bông hồng xanh.
Hoa hồng xanh chỉ là hoa hồng trắng bị nhuộm màu lên mà thôi, nó chỉ là một bông hồng giả dối, người ta không thấy được sắc xanh thuần khiết của hoa hồng xanh chân chính từ nó.
Giống như mật ngữ loài hoa của hoa hồng xanh là “chuyện không thể xảy ra”, tình yêu của chúng tôi cũng hư ảo như vậy. Cho dù vậy, cho dù đó chỉ là một ảo tưởng, tôi vẫn yêu Raoul.
Xin chàng, đừng tới đây. Đừng tới đây, Raoul. Em không muốn nhìn thấy chàng rơi vào cái bẫy do bóng ma bày ra, em không muốn nhìn chàng bị đẩy vào bóng tối, bị vấy máu tươi.
Đừng tới, đừng tới đây, Raoul.
Đừng tới đây!!!
Tôi nhận được tin và lời nhắn của Nanase.
Nhạc chuông Giáng Sinh vang lên thật nhiều lần.
Nanase rất hoang mang, cậu ấy đang khóc. Cậu ấy nói muốn gặp tôi. Bảo tôi hãy trở về. Rằng cậu ấy không biết phải làm sao nữa, rằng cậu ấy sẽ làm bất kì điều gì, chỉ cần tôi trở về là được. Trở về, trở về, trở về.
Trên đời này, người tôi không muốn bị tổn thương nhất chính là Nanase. Tôi hi vọng cậu ấy có thể cười hạnh phúc. Tôi đã trở nên dơ bẩn, tình yêu của tôi đã trở nên dơ bẩn. Giấc mơ của tôi, cái tên của tôi cũng đã trở nên dơ bẩn.
Tuy nhiên, chỉ cần nghĩ tới Nanase, tôi lại cảm thấy dường như lòng mình trở nên tinh khiết. Thế nên bây giờ tôi chỉ hi vọng Nanase có thể hạnh phúc.
Thế nhưng, cho dù Nanase đang khóc, tôi lại không thể dỗ dành cậu ấy được. Cho dù Nanase mà tôi yêu quý, cực kì yêu quý đang khóc, tôi lại không thể ôm lấy cậu ấy được. Tôi không thể chạm vào, không thể cất tiếng gọi cậu ấy. Cho dù cậu ấy đang khóc, đang sợ hãi, đang bị tổn thương, đang cô đơn như vậy.
...Lòng tôi đau như cắt.