- Sao chị lại ở đây. Còn kì thi thử thì sao?
Nghe tôi hỏi vậy, chị Tooko đỏ mặt ấp úng kiếm cớ.
- Chị xin lỗi. Tại chuyện này khiến chị bận tâm quá... thế nên thi được một nửa chị bèn chuồn ra ngoài rồi.
Đầu tôi choáng váng mất một lúc. Là thí sinh, lại còn bị xếp hạng E, vậy mà chị ấy còn chạy tới đây làm trò quỷ gì vậy!
Chị Tooko mở ra bàn tay phải. Những cánh hoa màu xanh rơi xuống lả tả.
- Chị lần theo những cánh hoa này mới tìm được các em đấy.
Cả thầy Mariya và Kotobuki đều kinh ngạc.
Chị Shouko đứng dậy và trừng mắt nhìn chị Tooko.
- ...! Em là ai hả?
Chị Tooko ưỡn bộ ngực lép của mình ra và trả lời dõng dạc.
- Như chị chứng kiến, tôi là một “cô gái văn chương”.
Có lẽ lời tự giới thiệu này hoàn toàn nằm ngoài phạm vi lý giải của chị Shouko. Chị ấy trợn mắt há hốc mồm không biết nói gì.
Bầu không khí xấu hổ tràn ngập căn phòng chật hẹp.
Cuối cùng cũng hồi phục tinh thần, chị Shouko nhíu mày rồi phát ra một tiếng thở nặng nề.
- Vừa nãy em đã nói bóng ma biết rõ mọi chuyện phải không. Ý em là sao? Còn nữa, cậu bé này là ai?
Mặc trên người trang phục rách tả tơi, thiêu niên đeo mặt nạ vẫn đang khuỵu người dưới sàn, không hề để ý tới việc che lại bộ ngực trần.
Đúng thế, cậu ta rốt cuộc là ai?
Nhìn thấy sự khó hiểu trên gương mặt chúng tôi, chị Tooko bình thản nói:
- Giải thích chuyện này sẽ hơi tốn thời gian một chút. Bởi vì câu chuyện của cô gái có tên Mito Yuuka bị quyện vào rất nhiều tình cảm và tâm tư, việc này sẽ khiến người nghe rất khó nhìn ra mạch truyện chính.
Tuy nhiên, dù sao thì lúc này đứng trên sân khấu cũng đã là ca sĩ dự bị rồi, người ở đằng kia cũng không cần phải quay lại đó nữa. Nếu thời gian cũng đã dư dả như vậy, hãy để tôi giải thích câu chuyện này từ góc độ của một cô gái văn chương.
Như thể có một sức mạnh kì bí nào đó đang chi phối không gian xung quanh chúng tôi.
Chị Shouko, thầy Mariya và Kotobuki đều nín thở lắng nghe chị Tooko bắt đầu kể ra câu chuyện bằng một giọng nói trong vắt như nước chảy.
- Sự kiện này bắt đầu với một tình huống khá giống Bóng ma trong nhà hát của Gaston Leroux.
Leroux là nhà văn người Pháp, sinh năm 1868, ban đầu ông hoạt động với tư cách một luật sư và phóng viên đưa tin. Sau đó, khi bước sang tuổi 30, ông bắt đầu chuyển sang nghiệp viết văn, và đã cho ra đời nhiều danh tác với phong cách án mạng phòng kín*, chẳng hạn như Bí mật căn phòng màu vàng. Cùng thời gian này, ở Pháp còn xuất hiện Maurice Leblanc với kiệt tác Arsène Lupin. Leroux và Leblanc đều là những tác giả rất nổi tiếng.
Án mạng phòng kín là một trong những thể loại tiểu thuyết trinh thám, đặc trưng với các vụ án diễn ra trong điều kiện không tưởng, ví dụ điển hình nhất là một gian phòng đóng kín.
Đến năm 1910, Leroux công bố Le Fantome de l’Opera... hay còn gọi là Bóng ma trong nhà hát, câu chuyện kể về một người đàn ông đeo mặt nạ sống dưới tầng hầm nhà hát nhạc kịch và những con người bị cuốn vào niềm đam mê đầy u ám của ông ta.
Mito rất thích câu chuyện này, trước kia em ấy còn từng nói muốn được gặp “thiên thần âm nhạc”.
Và rồi, giống như nhân vật nữ chính Christine, em ấy cũng đã được một người nào đó bí mật dạy dỗ và khiến cho tài năng ca hát của em ấy bộc lộ ra ngoài.
Mặt khác, bên cạnh Mito cũng có một người có vị trí giống hệt Raoul, người yêu của Christine.
Ngay cả đối với bạn thân Nanase của mình, Mito cũng không nói ra tên và bối cảnh của người bạn trai đang ở tại trường cấp ba Seijou. Thay vào đó, em ấy đã đưa ra ba gợi ý liên quan tới anh ta.
Chị Tooko dựng lên ba ngón tay.
- Một, anh ta có gia đình chín người.
Hai, anh ta thích cà phê.
Ba, anh ta có tật mỗi lần suy nghĩ chuyện gì đều đi vòng quanh bàn.
Hẳn nghe tới đây, nhiều người sẽ nghĩ gợi ý gia đình chín người là một manh mối rất quan trọng?
Tuy nhiên, gợi ý này trên thực tế lại cũng không phải nói về bản thân người yêu của Mito.
Lúc trước chị ấy cũng từng nói như vậy. Rằng chị ấy không nghĩ bạn trai của bạn Mito sinh ra trong một gia đình chín người...
Thấy chúng tôi lắng nghe chăm chú, chị Tooko nói ra tên của một cuốn sách.
- Có một tác phẩm văn học thiếu nhi gọi là Gia đình yêu thương. Quyển sách này rất cũ, ở Nhật Bản đã không còn xuất bản nữa rồi, thế nên có lẽ gần đây rất ít người biết tới nó. Quyển sách này xuất bản vào năm 1906, tác giả là Agnes Sapper, một nữ nhà văn người Đức. Sapper là mẹ của năm đứa bé, với kinh nghiệm của mình, bà đã viết ra câu chuyện về nhà Pfaffling với những mảnh ghép ấm áp thường ngày của một gia đình với cha mẹ và bảy người con.
Người cha xuất hiện trong quyển sách này được khắc họa như một nhân vật rất đáng yêu với cá tính hơi nóng nảy một chút nhưng đồng thời cũng là một người thành thật và vui vẻ. Mặc dù ông rất thích cà phê, nhưng bởi vì nhà nghèo nên chỉ dịp lễ tết ông mới dám uống. Ngoài ra, lúc có việc phải suy nghĩ, ông đều đi vòng quanh bàn, chính vì điều này mà ông đã khiến một phụ nữ đang ở trọ tại nhà ông chú ý.
Chị Tooko nhấn mạnh giọng điệu.
- Gia đình chín người, thích cà phê, có tật đi vòng quanh... Tất cả đều phù hợp với những gợi ý mà Mito đưa ra. Mito có vẻ đã đọc rất nhiều tiểu thuyết nước ngoài viết về đề tài gia đình, cho nên em ấy chắc hẳn cũng biết tới quyển sách này. Như vậy, Mito muốn truyền đạt điều gì thông qua những gợi ý này? Đó chính là nghề nghiệp của người cha nhà Pfaffling... một giáo viên thanh nhạc.
Ánh mắt uyên bác của chị ấy nhìn chằm chằm vào thầy Mariya.
- Lý do Mito phải giữ bí mật không nói ra tên của bạn trai là vì bạn trai của em ấy không phải học sinh mà là một giáo viên. Cho dù hai người không cùng trường đi nữa, nhưng nếu tin đồn tình cảm giữa giáo viên và học sinh cấp ba bị truyền ra, chắc chắn chuyện này sẽ gây rắc rối cho bạn trai, có lẽ Mito đã nghĩ như vậy. Nếu nói về giáo viên nam dạy âm nhạc ở trường Seijou, vậy thì chỉ có một mình thầy mà thôi, thầy Mariya. Nói cách khác, thầy chính là Raoul của Mito.
Bầu không khí trong phòng thoáng chốc đông cứng lại.
Thầy Mariya không phải thiên thần, mà là người yêu của Mito!
Chị Shouko mở to hai mắt với vẻ kinh ngạc, Kotobuki cũng run rẩy, mặt cậu ấy tái mét.
Đôi mắt thầy Mariya toát ra vẻ nôn nóng, rồi thầy ấy nói, bằng một chất giọng thô bạo, không hề có chút nhẹ nhàng thường ngày nào.
- Đúng thế... Đúng như em nói, tôi và Mito Yuuka đang hẹn hò. Tuy nhiên, dạo gần đây chúng tôi không còn gặp nhau nữa, Yuuka cũng không hề liên lạc với tôi. Có lẽ cô ta đã thích người khác rồi cũng nên? Chẳng hạn như “thiên thần” đã dạy âm nhạc cho cô ta chẳng hạn... Trong những lần gặp mặt hiếm hoi của chúng tôi, Yuuka cũng chỉ nói về mỗi gã đó.
Một cảm giác bất an đen kịt lấp đầy lồng ngực tôi.
Tại sao thầy ấy lại nói về người yêu của mình với ánh mắt lạnh lùng như vậy. Cách thầy ấy nói ra những lời đó chẳng khác nào đang phỉ nhổ một thứ mà bản thân cực kì căm hận.
Người đang đứng trước mặt tôi và thầy Mariya dịu dàng nở nụ cười ở phòng dụng cụ âm nhạc cứ như hai người hoàn toàn khác nhau vậy!
Chị Tooko hỏi:
- Thế nên thầy đã ghen ghét với thiên thần sao? Giống như Raoul cảm thấy lo lắng vì mối quan hệ giữa Christine và thiên thần mà sinh ra ngọn lửa thiêu đốt bản thân...
Mito đã rất băn khoăn vì bạn trai từng yêu cầu em ấy đừng làm thêm vào ban đêm nữa, ngoài ra bạn trai em ấy còn nhiều lần gọi điện thoại khi Mito đang ở chỗ làm, Nanase có thể làm chứng chuyện này.
Thầy đã rất lo lắng liệu Mito có đang bị thiên thần dụ dỗ đúng không? Bởi vì em ấy chỉ toàn nói về chuyện của người khác trước mặt thầy nên thầy đã không thể tha thứ cho em ấy phải không?
- Thôi đi! Tất cả những gì em nói không phải chỉ là suy đoán sao!?
Toàn thân tôi run lên khi nghe thấy tiếng hét như muốn xé rách không khí này.
Thầy Mariya trừng mắt nhìn chị Tooko với vẻ mặt dữ tợn. Dù vậy, chị Tooko vẫn đáp trả thầy ấy bằng một giọng nói mạnh mẽ không hề thua kém.
- Đúng thế, em chỉ là một “cô gái văn chương”! Em chẳng phải cảnh sát, cũng chẳng phải thám từ, tất cả những điều em nói ra đều chỉ là “tưởng tượng”. Thế nhưng từ sau khi Mito mất tích, hành động của thầy thật sự quá mất tự nhiên. Người mình vô cùng yêu thương đột nhiên biến mất, vậy mà tại sao thầy lại không hề chủ động đi tìm kiếm em ấy? Tại sao thầy lại nhờ Nanase tới phân loại tư liệu? Tại sao thầy lại cố tình đưa cho em ấy xem vé mời buổi công diễn?
Còn nữa, thầy còn dẫn một cô bé lớp 10 đi khách sạn, nhưng đến đó rồi thầy lại để cô bé ở lại một mình và bỏ về, ở đó thầy dường như tìm kiếm thứ gì đó, thầy đi vòng quanh trong phòng, đặc biệt còn nhìn chằm chằm vào cái bàn!
Khi chị Tooko vừa nhắc tới chuyện của Sugino, nét mặt thầy Mariya trông như thể thầy ấy vừa nhận một cú sốc.
Chị Tooko tiếp tục hỏi dồn.
- Tại sao thầy lại phải nhìn chăm chú vào cái bàn đến vậy? Chẳng lẽ nhìn nó khiến thầy nhớ tới chuyện gì sao?
Cảm giác sợ hãi khiến toàn thân tôi run lên khi tôi liên tưởng tới một chuyện.
Bóng tối đen kịt dường như đang áp sát lấy tôi từ phía sau.
- Em nói đúng chứ, thầy vì có việc cần xác nhận nên mới phải đi tới căn phòng trong khách sạn đó? Cái ngày Mito mất tích, em ấy đã nhắn tin cho Nanase bảo là ở chỗ làm thêm có việc đột xuất nên phải ra ngoài ngay bây giờ. Mà việc làm thêm của em ấy chính là đi tiếp khách và nhận tiền từ họ... nói cách khác là hẹn hò trả phí.
Thầy có lẽ vì nghi ngờ Mito liệu có phải đang phản bội mình nên đã bí mật theo dõi em ấy đúng không, vì vậy mà thầy đã biết được bí mật của em ấy? Thế là ngày hôm đó, thầy lấy thân phận một vị khách tới gặp Mito và chính thầy, Raoul của Mito, trong cơn cuồng ghen đã hóa thân thành bóng ma và nắm đầu Mito đụng vào góc hàn...
- Không phải!!!
Thầy Mariya cắt ngang lời nói của chị Tooko. Khuôn mặt thầy ấy vặn vẹo, tay chân run rẩy, trong đôi mắt đỏ bừng tơ máu của thầy ấy tràn ngập sự hoang mang cùng kích động.
Bóng tối... bóng tối đã nhuộm màu không khí.
- Đó là Yuuka tự ngã xuống! Tôi bảo Yuuka đừng làm việc này nữa, nhưng em không nghe tôi! Nếu phải làm một việc đê tiện như vậy thì tại sao còn phải tiếp tục học âm nhạc làm gì chứ!?
Thế nhưng Yuuka chỉ khóc và nói bây giờ em chỉ còn lại mỗi ca hát! Em nói thiên thần đang chờ em, em phải quay về đi học, rồi em quay lưng lại phía tôi và muốn bước ra khỏi phòng!
Tôi ngây người như phỗng.
Thầy Mariya dường như không còn biết mình đang nói gì nữa. Thầy ấy chỉ tiếp tục gào lên, như thể đã đánh mất lý trí.
- Tôi tức giận, tôi bóp cổ Yuuka. Thế rồi trong khi vật lộn, Yuuka trượt chân và té đụng đầu vào góc bàn. Em nằm bất động trên sàn, máu chảy lênh láng. Lúc đó tôi quá sợ hãi nên đã bỏ lại Yuuka và ra khỏi khách sạn.
Chiếc kéo trong tay chị Shouko rơi xuống sàn.
Hai tay chị ấy bụm miệng như muốn ngăn mình hét lên.
Kotobuki cũng tái xanh mặt mày và bủn rủn lấy tay vịn lấy giá đỡ.
Tôi không thể tin được, tôi không muốn tin. Thầy Mariya mà lại làm chuyện đó với Mito!
Trước đôi mắt hoang mang của chúng tôi, thầy Mariya vẫn đang tiếp tục thay đổi. Dưới lớp mặt nạ, thầy ấy để lộ ra bộ mặt thật vặn vẹo xấu xí vì ghen ghét và điên cuồng, âm thanh ngọt ngào dịu dàng giờ đây trở nên khàn khàn khó nghe.
- Đến ngày hôm sau trên tivi vẫn không đăng tin tức phát hiện thi thể trong khách sạn. Tôi gọi vào số của Yuuka nhưng cũng không có ai bắt máy, thế là tôi giả làm người nhà của em và thử liên lạc với trường học, nhưng người ta lại nói em nghỉ học không phép và cũng không quay lại kí túc xá. Tôi dường như sắp phát điên. Yuuka đi đâu rồi? Em còn sống hay đã chết?
Đúng lúc này, có người gửi tới cho thầy ấy vé mời buổi công diễn dưới cái tên “Trà Hoa”...
Từ giọng nói vỡ vụn của thầy Mariya, tôi có thể cảm nhận được sự sợ hãi của thầy ấy vào lúc đó.
Việc thầy ấy nhờ Kotobuki tới phân loại tư liệu cũng là vì thầy ấy biết Kotobuki là bạn thân của Mito, vì thế thầy ấy muốn xem Mito có liên lạc với Kotobuki không. Ngay cả việc đưa cho Kotobuki xem vé mời buổi công diễn cũng là vì muốn quan sát phản ứng của cậu ấy.
Dưới vẻ mặt dịu dàng, thầy Mariya mang theo tâm trạng nôn nóng, buồn khổ, đau đớn và dõi theo mọi lời nói và hành động của chúng tôi.
Thầy Mariya là Raoul, cũng là bóng ma!
Với giọng run rẩy và cuồng loạn, thầy ấy tiếp tục nói.
- Em gửi tới điện thoại và máy tính của tôi nhiều tin nhắn với nội dung “Kẻ sát nhân”, “Thiên thần sa ngã” dưới cái tên Trà Hoa. Thế nhung chưa một lần em xuất hiện trước mặt tôi. Tôi có cảm giác mình đang bị đùa bỡn. Chắc hẳn thiên thần đang thao túng Yuuka. Là thiên thần đã mang Yuuka đi từ chỗ đó.
Đúng thế, tất cả... tất cả đều là lỗi của thiên thần!
Nếu như Yuuka không bị thiên thần quyến rũ... nếu như em không phản bội tôi...
Tôi muốn cứu Yuuka khỏi nanh vuốt của thiên thần! Nhưng đã quá trễ. Yuuka đã bị thiên thần kéo vào vương quốc dưới lòng đất rồi!
Nhìn thầy Mariya mở to hai mắt hét lên như vậy, ngực tôi như bị xé toang.
Chắc hẳn thầy Mariya không hề muốn Mito bị tổn thương.
Người thầy ấy căm hận không phải Mito, mà chính là thiên thần đã cướp đi trái tim của bạn ấy.
Có lẽ thầy Mariya đã không biết về chuyện cha mẹ Mito tự tử. Có lẽ thầy ấy cũng không hề nghe nói về chuyện khoản nợ.
Thế nên thầy ấy mới không thể hiểu được tâm tình của Mito.
Thầy ấy không thể lý giải tại sao bạn Mito lại phải kiếm tiền theo cách đó, tại sao bạn ấy lại muốn tiếp tục học âm nhạc, thầy Mariya chỉ cho rằng bạn Mito thay đổi là lỗi của thiên thần, vậy nên thầy ấy hận thiên thần.
Việc thầy Mariya dẫn Sugino tới khách sạn có lẽ cũng là vì thầy ấy hối hận đã bỏ mặc Mito, thầy ấy chỉ muốn xác nhận xem liệu Mito bây giờ còn sống hay đã chết.
Có lẽ thầy Mariya đã thật sự muốn cứu bạn Mito. Thế nên thầy ấy mới trừng mắt nhìn vào chiếc bàn với ánh mắt dữ tợn như vậy và lẩm bẩm “Không kịp rồi”...
Đúng thế, thầy Mariya không phải người xấu, thầy ấy không phải thiên thần sa ngã. Thầy ấy... thầy ấy...
Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng vang lên.
- Người phản bội không phải tôi, mà là anh mới đúng, phải không Keiichi ?
Đó là chất giọng cao trong vắt của một cô gái.
Âm thanh xinh đẹp lạnh lẽo như băng đó phát ra từ người thiếu niên đeo mặt nạ mặc quần áo rách tả tơi đang đứng tựa mình vào một góc tường.
- Yuuka...
Kotobuki sững sờ thì thầm. Chị Shouko cũng mở to hai mắt nhìn chăm chăm vào miệng của người thiếu niên với ánh mắt như thể đang nhìn vào một con quái vật.
Bờ môi của chị Tooko cũng mím lại, chị ấy đứng thẳng người, nét mặt nghiêm túc. Tôi thì có cảm giác dường như đang có một bàn tay lạnh buốt đang vuốt ve hai má của mình.
Giọng nói này hoàn toàn ăn khớp với giọng nói của Mito mà tôi nghe được từ trong điện thoại dạo trước.
Chất giọng cao trong vắt của một cô gái, nó không thể nào là âm thanh của một thiếu niên đã vỡ giọng...
- !
Khuôn mặt thầy Mariya vặn vẹo, miệng thầy ấy há hốc như thể đang phát ra một tiếng thét sợ hãi không lời.
Tựa như vị tổ tiên thức tỉnh bên trong cơ thể cơ thể công chúa sát nhân Turandot, vào khoảnh khắc này, linh hồn của Mito dường như đã nhập vào cơ thể của người thiếu niên, dùng giọng nói của bạn ấy chất vấn thầy Mariya.
- Là anh, anh là người đã giết tôi. Anh để cơ thể tôi mục nát dưới lòng đất rét lạnh.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc toàn thân tôi.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nơi tôi đang đứng vẫn là hiện thực sao?
- Nói dối!
Thầy Mariya gào lên, mồ hôi chảy ròng ròng.
- Trong khách sạn không có thi thể nào cả! Yuuka chưa chết. Em còn sống, em đang ở chỗ thiên thần!
Giọng nói của cô gái vang lên lạnh lẽo như một trụ băng nhọn hoắt.
- Keiichi, anh lúc nào cũng như vậy. Luôn làm bản thân mình trở nên đúng đắn, chỉ biết nói những điều tốt đẹp cho chính mình. Lúc đó cũng thế, lúc anh nhục mạ tôi là đồ dơ bẩn, lúc anh giết tôi.
- Không phải...
“Không có gì không phải cả”, giọng nói lạnh lùng tuyên cáo, “Lúc anh bóp cổ tôi, trong mắt anh đã lóe lên sát ý và sự căm hận vì lòng tự tôn bị tổn thương, chẳng khác nào một lưỡi dao cả. Đúng thế, giống như bây giờ”.
- Anh có biết lúc tôi tỉnh dậy và nhận ra anh bỏ mặc tôi té ngã trên sàn, tôi đã mang theo tâm trạng như thế nào trong khi lấy khăn lau sạch vết máu không...? Một kẻ chỉ biết khư khư giữ mình như anh có lẽ sẽ không bao giờ hiểu được, đúng không?
Anh có lẽ cũng chẳng hiểu được tâm trạng của tôi khi lặng lẽ rời khỏi khách sạn đó.
Cả lúc tôi bước đi trên con đường tôi đen đầy gió lạnh...
Và cả sáng hôm sau, khi tôi trút hơi thở cuối cùng khi đang ngủ, tôi đã mang theo tâm trạng như thế nào rời khỏi thế gian này...
Nguyên nhân cái chết của tôi là do chấn thương phần đầu.
Như vậy anh vẫn có thể nói tôi không phải bị anh giết sao?
Bờ môi của thầy Mariya run rẩy, cổ họng thầy ấy nhấp nhô tạo thành những âm thanh mơ hồ. Dù vậy, không có một từ ngữ nào được phát ra.
Kotobuki mang theo ánh mắt hoang mang và sợ hãi nhìn về phía người thiếu niên đang kể lại cái chết của bạn thân mình bằng chính giọng nói của bạn ấy.
Những gì cậu ta nói là sự thật sao?
Mito đã trút hơi thở cuối cùng vào buổi sáng sau cái đêm gặp mặt thầy Mariya sao?
Cổ họng tôi run rẩy, đầu nóng rực.
Nếu đó là sự thật, vậy Kotobuki sẽ ra sao? Cậu ấy vẫn tin tưởng và chờ Mito trở về vào lễ Giáng Sinh!
Người thiếu niên đeo mặt nạ nâng cánh tay mảnh khảnh lên và chỉ về phía thầy Mariya.
Tựa như công chúa Turandot hát lên rằng sẽ không tha thứ tội lỗi của bọn đàn ông, bằng chất giọng cao trong vắt, cậu ta nói một cách tàn nhẫn.
- Anh là Lucifer ngạo mạn. Tội của anh không phải chỉ là sát hại tôi.
Keiichi, có phải anh đã dạy tôi phương thức hát sai lầm, có phải anh muốn phá hỏng cổ họng của tôi?
Trên khuôn mặt của thầy Mariya xuất hiện sự rung động chưa từng có.
Chúng tôi cũng kinh ngạc nín thở.
Thầy Mariya muốn phá hỏng cổ họng bạn Mito ư!? Chuyện này, chuyện này làm sao có thể...
- Không phải. Tôi...
Từ dưới lớp mặt nạ màu trắng, người thiếu niên nhìn về phía thầy Mariya đang sợ sệt lùi lại phía sau bằng một ánh mắt sắc nhọn như dao. Giọng nói hàm chứa sự phẫn nộ không thể kìm nén vang lên, trách cứ thầy ấy không chút lưu tình.
- Anh không chỉ ghen ghét mối quan hệ giữa tôi và thiên thần! Anh còn ghen ghét tài năng của tôi! Anh căm hận tôi và thiên thần đã khơi dậy tài năng của tôi, vậy nên anh đã giết chết tôi!
Thầy Mariya ngẩng đầu lên.
- Không phải! Tôi chỉ không muốn thấy Yuuka đắm chìm vào ca hát mà thôi!
Đúng là Yuuka sở hữu một chất giọng tốt. Thế nhưng người như vậy trên thế giới này nhặt đại cũng ra một mớ! Cho dù em có thể may mắn thành công đi chăng nữa, thì đó cũng chỉ là nhất thời. Em sẽ lại ngay lập tức đánh mất nó, em chắc chắn sẽ phải nếm trải sự tuyệt vọng đứt gan đứt ruột! Bởi vì tôi cũng từng như vậy!!!
Thầy ấy gào lên như muốn phun ra máu tươi.
Vừa nói tiếp với giọng run run, khuôn mặt thầy Mariya vừa tràn ngập một nỗi đau xót mãnh liệt.
- Từ lúc còn nhỏ, tôi đã được người ta gọi là thiên thần, được mọi người nâng niu như một thiên tài. Thế nhưng ngay khi tôi đến tuổi dậy thì và vỡ giọng, hào quang thuở bé của tôi biến mất, cho dù kĩ thuật của tôi vẫn rất ưu tú, mọi người lại nói dường như trong giọng hát của tôi thiếu đi chút gì đó.
Cho dù vậy, tôi vẫn nỗ lực hết mình! Tôi tin rằng một ngày nào đó mình sẽ lại có được giọng hát còn tuyệt vời hơn cả giọng hát mà tôi từng đánh mất...
Đúng lúc này, khi đang du học ở Paris, tôi nghe được giọng ca của thiên thần chân chính!
Là sao? Chẳng lẽ ngoài thầy Mariya vẫn còn một ca sĩ khác được gọi là thiên thần sao? Lại còn là thiên thần chân chính?
Khuôn mặt của thầy ấy nhăn nhúm lại.
- Giọng hát đó... là giọng hát mà một người đàn ông đã qua tuổi dậy thì sẽ không bao giờ phát ra được, giọng hát thuần khiết biến điệu tự do như những quả cầu ánh sáng... Là chất giọng cao trong vắt mà tôi đã đánh mất...
Chỉ đến lúc nghe được giọng hát đó... nghe được tiếng ca đó, tôi mới nhận ra. Thứ mà tôi hằng khát khao chính là giọng nữ cao soprano mà tôi đã đánh mất. Giọng nam cao tenor đối với tôi chỉ là một thứ bắt chước giả dối.
Chị Shouko gào lên bi thảm.
- Nói bậy! Giọng nam cao của cậu ngọt ngào như vậy, tuyệt vời như vậy cơ mà! Cậu đã nhận được giải thưởng khi thi đấu, ngay cả trong giới ca sĩ chuyên nghiệp cậu cũng rất nổi tiếng! Cậu có biết có bao nhiêu người hâm mộ cậu không!
Chị Shouko, một người vì trang trải học phí mà phải bán thân, dù vậy vẫn không thể thành công trên con đường ca sĩ, thậm chí vì báo thù còn khiến những học trò của mình cũng sa ngã, có lẽ đã nhận một cú sốc không thể chịu nổi khi nghe thầy Mariya nói như vậy.
Chắc hẳn đối với chị Shouko, thầy Mariya là biểu tượng của tài năng, là người dễ dàng đạt được vị trí mà bản thân chị ấy không bao giờ có thể với tới.
- Giọng nam cao tenor nhàm chán đó có gì hay ho chứ!? Tôi chẳng thèm ngó tới nó, nó hoàn toàn không đáng giá một xu! Thi đấu cũng thế, giải thưởng có gì to tát chứ! Nếu như, nếu như tôi lại có được giọng nữ cao soprano như ngày xưa! Nếu như tôi có thể hát được như khi đó... Không...
Thầy Mariya nhíu chặt lông mày với vẻ khổ sở và nói một cách khó khăn.
- Cho dù... cho dù là khi đó, tôi cũng không thể hát được như vậy. Thứ giả dối không phải chất giọng của tôi, mà là chính bản thân tôi. Đứng trước giọng hát kia, tôi chỉ là một thiên thần giả mạo, không hơn không kém, bây giờ khi đã trở thành người lớn, tôi sẽ vĩnh viễn không thể nào vượt qua giọng hát đó được. Không còn sự thất bại nào bi thảm hơn điều này nữa.
Khi hiểu được điều này, tôi như bị đẩy vào vực sâu.
Thế nhưng tôi vẫn không thể khiến bản thân mình ngừng khao khát giọng ca xinh đẹp kia! Tôi vẫn tiếp tục đi tới những buổi công diễn, tiếp tục lắng nghe giọng hát đó, và mỗi lần như vậy, tôi lại cảm thấy tuyệt vọng. Tôi không chịu được nữa, tôi muốn được giải thoát. Thứ tôi hận nhất trên đời lại là thứ tôi yêu nhất, tôi hi vọng mình được giải thoát khỏi nỗi đau khổ vô tận này.
Đúng vào lúc này... tại buổi công diễn của thiên thần, một nhạc sĩ có tuổi đã cắt cổ tay tự sát.
Tại sao vị nhạc sĩ ấy lại lựa chọn cái chết ở nơi đó.
Là vì ông ta cũng đã chứng kiến tài năng chân chính và cảm thấy tuyệt vọng sao? Hay là ông hi vọng khoảnh khắc cuối cùng của đời mình được bao quanh bởi tiếng ca xinh đẹp đó? Cho đến bây giờ vẫn không một ai biết được nguyên nhân thực sự.
Tuy nhiên, kể từ sau sự kiện đó, liên tục xuất hiện người tự sát khi lắng nghe những bài thánh ca của thiên thần qua đĩa CD. Các buổi công diễn của thiên thần bị đình chỉ, việc phát hành đĩa CD cũng bị hạn chế dần.
Thế rồi, thiên thần biến mất trước ánh mắt công chúng, thầy Mariya nói bằng giọng run rẩy.
Nhìn thầy ấy như vậy, tôi có cảm giác ngực mình đau đớn muốn vỡ tung.
“Đặc biệt là đối với những người theo đuổi nghệ thuật - họ đều rất nhất gan, đều không tự tin vào bản thân, đều rất dễ bị lay động.”
“Cho dù được tán thưởng là có tài năng, một lúc nào đó họ cũng sẽ phải đối mặt với khó khăn trắc trở không thể nào vượt qua, tựa như đang có một bức tường chặn ngang con đường của họ, họ sẽ cảm thấy đau đớn, khổ sở, không biết phải làm thế nào... Cho dù vậy, họ vẫn không thể từ bỏ, tâm bệnh của họ càng lúc càng nặng hơn... Thầy đã chứng kiến rất nhiều con người như vậy.”
Những lời đó là dành cho chính bản thân thầy ấy sao!
Thầy Mariya run rẩy cởi bỏ chiếc đồng hồ đeo trên tay. Bên dưới để lộ một vết sẹo do dao cắt.
Thầy ấy cũng từng thử tự sát khi đang nghe thiên thần hát thánh ca. Nhưng thầy ấy lại không chết, về sau, thầy ấy vứt bỏ mọi thứ, không thông báo với ai và bắt đầu đi du lịch.
- ...Tôi muốn quên đi thiên thần. Thế nhưng cho dù tôi cách Paris xa đến đâu, tiếng ca đó dường như vẫn ám ảnh tôi, nó vẫn vang lên trong đầu tôi. Cho dù đi đến đâu, tôi vẫn bị tiếng ca đó truy đuổi. Có lẽ từ lần đầu tiên nghe được tiếng ca đó, tôi đã bị nguyền rủa rồi. Đó không phải thiên thần. Đó là tiếng ca của bóng ma đưa con người tới bờ vực của sự hủy diệt. Khi tôi quay lại Nhật Bản, tôi đã tưởng rằng cuối cùng mình cũng sẽ không còn nghe thấy tiếng ca đó nữa...
Thầy Mariya ôm đầu lẩm bẩm một cách yếu ớt.
- Khi chúng tôi mới bắt đầu hẹn hò, Yuuka vẫn là một cô gái bình thường, vui vẻ và dịu dàng. Mặc dù em đặt mục tiêu trở thành một ca sĩ nhạc kịch nhưng lại không biết nên làm thế nào để phát triển, tiếng ca của em đầy do dự. Tôi yêu Yuuka như vậy, một Yuuka không phải thiên tài, một Yuuka chỉ là người bình thường, giống như tôi.
Thế nhưng sau khi gặp thiên thần, Yuuka đã thay đổi. Em tin lời thiên thần hơn những gì tôi nói, em đã thay đổi phương thức ca hát.
Khi nghe em hát lên tiếng ca đó, tôi đã rất sợ hãi, dạ dày tôi quặn thắt.
Cách Yuuka hát y hệt tiếng ca của thiên thần.
Tại sao!? Tôi đã làm gì sai? Tại sao thiên thần lại vẫn tiếp tục truy đuổi tôi? Tại sao thiên thần lại luôn muốn cướp đi những điều quan trọng nhất của tôi? Tôi muốn ngăn cản Yuuka ở bên thiên thần. Nhưng tôi đã không kịp...
Đột nhiên, “Mito” hét lên với giọng kích động.
- Anh chỉ đang ngụy biện!!! Anh bóp cổ tôi, sau bỏ trốn một mình, sự thật đó sẽ không thay đổi! Anh, chính anh đã giết tôi! Anh đã giết tôi! Anh là kẻ đã giết tôi!!!
Thầy Mariya bịt chặt tai và lắc đầu. Giọng nói lạnh như băng lặp đi lặp lại như một lời nguyền kéo dài đến vĩnh hằng
Anh đã giết tôi!
Anh đã giết tôi!
Anh đã giết tôi!
Tôi bỗng nhìn thấy ảo giác, dường như Miu đang xuất hiện ở đây, cậu ấy đang chỉ tay vào tôi mà nói.
Cậu chính là người đã giết mình, Konoha!
Ngực tôi đau nhói. Nỗi sợ hãi nhào tới, cuốn tôi vào vòng xoáy đen kịt, tôi không nhịn được nữa và gào lên.
- Thôi đi! Thầy Mariya cũng đâu muốn giết Mito. Thầy ấy chỉ muốn có một cuộc sống bình thường với bạn ấy mà thôi. Thầy Mariya thật sự không phải người xấu. Thầy ấy chỉ là một người bình thường yêu đuối giống như chúng tôi mà thôi...
Làm ơn hãy tha thứ cho thầy ấy! Xin đừng trách cứ, xin đừng dồn thầy ấy vào chân tường nữa.
Những lời van xin đó không phải để biện hộ cho thầy Mariya, mà là những lời giải thích cho chính bản thân tôi.
Bởi tôi cũng chưa từng một lần có ý định khiến Miu bị tổn thương. Tôi chưa từng muốn làm điều gì khiến Miu chán ghét tôi.
Tôi không bao giờ muốn mình phạm tội ác tày trời để rồi phải chịu bị Miu trừng mắt nhìn với ánh mắt lạnh lùng đó, bị cậu ấy làm ngơ, bị cậu ấy nói “Konoha sẽ không hiểu được đâu” rồi đẩy tôi ra xa... Tôi không muốn phải chịu đựng những điều đó, những điều tàn khốc hệt như hình phạt bắt một người phải tiếp tục sống sau khi đã chặt bỏ tứ chi của họ!
Nhờ sự yếu đuối và giảo hoạt của bản thân, cho dù trước mắt tôi là bóng tối tuyệt vọng, tôi vẫn cố hết sức bảo vệ trái tim của mình không bị tổn thương.
Cho dù bên cạnh tôi bây giờ là Kotobuki!
Cho dù từ nãy tới giờ cậu ấy vẫn đang run rẩy, mặt cậu ấy vẫn đang tái mét!
Thế nhưng tôi vẫn mở miệng nói ra những lời biện hộ ích kỉ xấu xí cho người đã làm hại bạn thân cậu ấy! Tôi thật kém cỏi, thật quá kém cỏi!
Đúng lúc này, thầy Mariya nói khẽ bằng giọng trầm thấp.
- Đừng có thích nói gì thì nói. Em biết cái gì hả?
Má tôi như bị tát một cú đau điếng, tôi lặng người.
Nét mặt thầy Mariya như thể vừa bị sỉ nhục, thầy ấy trừng mắt nhìn tôi với ánh mắt cháy rực ngọn lửa căm hận.
- Tôi chưa từng và cũng không bao giờ hi vọng sẽ có một cuộc sống bình thường. Chỉ có phàm nhân mới đưa ra những lời lẽ ngụy biện thảm hại như không gì tốt hơn một cuộc sống bình thường... Cho dù biết rõ là vậy, tôi vẫn phải bắt mình nghĩ như thế. Cảm giác hối hận, bi thảm này làm sao một học sinh cấp ba vô tâm như em có thể hiểu được chứ!?
Những ngày ấm áp của tôi, Kotobuki và thầy Mariya...
Không gian bình lặng...
Những kí ức, khoảng thời gian quý báu trong tôi phát ra tiếng rạn vỡ và ầm ầm sụp đổ.
Đằng sau làn hơi nước tràn ngập hương quế êm dịu, thầy Mariya nheo mắt cười thỏa mãn.
Những lời nói ngọt ngào như một ly trà sữa Ấn Độ nồng nàn âm áp.
“Bởi vì thầy muốn dành thời gian được ở chung với những người mình yêu quý, đối với thầy thì điều đó quan trọng hơn hết thảy.”
“Thế nên, chưa từng một lần thầy hối hận về lựa chọn của mình, thầy có thể quả quyết với em như vậy. Đời người chỉ cần có một ly Chay là đã rất tuyệt vời rồi, không gì có thể hơn được cuộc sống bình thường mỗi ngày này.”
Tâm hồn tôi trở nên trống rỗng, toàn thân không còn chút sức lực nào.
Tất cả những lời nói kia đều là dối trá sao? Những lời xấu xí được thốt ra từ miệng thầy ấy mới là sự thật sao?
Vậy mà tôi đã từng ngưỡng mộ nụ cười ấm áp và sự tự do không bị điều gì trói buộc của thầy ấy...
- Tôi không muốn đóng một vai phụ của một kẻ có tiền tốt bụng như Raoul! Cho dù bị gọi là quái vật đi nữa, tôi vẫn muốn trở thành bóng ma tràn đầy tài năng! Nếu như khiến người khác bị tổn thương, nếu như giết người có thể biến tôi thành bóng ma, cho dù làm bao nhiêu lần tôi cũng cam chịu! Thế nhưng, cho dù tôi giết Yuuka, tôi vẫn chỉ là Raoul mang mặt nạ bóng ma!
Đây là, sự thật?
Đầy là, chân tướng sao?
Đau đớn làm sao. Ghê tởm làm sao. Ích kỉ làm sao!
Tình yêu và cả niềm tin, chúng thật mỏng manh làm sao!
Chị Tooko nói với ánh mắt bi thương:
- Raoul không phải vai phụ. Anh ta yêu Christine chân thành và thật lòng muốn cứu giúp cô ấy, anh ta là nhân vật chính của câu chuyện. Bóng ma trong nhà hát sẽ không hoàn chỉnh nếu không có Raoul. Bởi có ánh sáng của Raoul, màn đêm của bóng ma mới tạo nên sự đối lập như vậy.
- Ngụy biện...! Có ai quan tâm tới Raoul ăn hại được giáo dục tử tế chứ! Raoul chỉ là một phàm nhân với cái mã ngoài đẹp đẽ rỗng tuếch. Đứng trước thiên tài chân chính, sẽ chẳng có ai để ý tới hắn cả, hắn chỉ là một kẻ giả mạo đáng thương!
Toàn thân thầy Mariya tỏa ra sự tuyệt vọng và điên cuồng. Hai mắt thầy ấy lóe lên như một con dã thú, rít gào, rên rỉ, rồi lại gầm thét.
- Các người không hiểu. Các người không hiểu được tâm tình của tôi! Không ai hiểu được cả!!!
“Konoha, cậu nhất định, sẽ không hiểu được đâu.”
Ảo ảnh của Miu vẫn đang trách mắng tôi từ nãy tới giờ chồng lên hình bóng của thầy Mariya và tiếp tục thốt ra những lời đầy gai nhọn.
- Các người chẳng hiểu gì cả! Nếu Yuuka không cất tiếng ca đó... nếu em không khiến tôi nhớ tới tiếng ca đó, có lẽ tôi vẫn có thể tiếp tục sống và tự lừa gạt bản thân.
Là thiên thần, là bóng ma đã phá hủy tất cả! Bóng ma đã cướp đi mọi thứ! Tôi hận bóng ma! Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho bóng ma!
Thầy Mariya đã không thể nghe được giọng nói của ai nữa rồi.
Ngay cả những lời nói của “cô gái văn chương” cũng không thể chạm tới thầy ấy.
Chỉ tay vào người thiếu niên đeo mặt nạ, thầy ấy gào lên.
- Ngươi, ngươi và cả Yuuka tin tưởng ngươi, tất cả đều chết đi! Tôi nguyền rủa các người!!!
Những ngôn từ tràn ngập phẫn hận nhuộm thế giới trở thành một màu bóng tối.
Nỗi tuyệt vọng như một vòng xoáy đen kịt khuấy động trái tim tôi, gõ liên hồi vào đầu tôi.
Đúng thế. Tôi chẳng biết gì cả. Tâm tình của thầy Mariya, tâm tình của Miu, tôi chẳng biết gì cả! Chẳng biết gì! Không gì cả!
Đối với tôi, những lời của thầy Mariya đã từng là một điều rất đặc biệt. Tôi từng hi vọng mình có thể trở thành người như thầy ấy.
Quả nhiên không biết gì cả mới khiến người ta hạnh phúc!
Người thiếu niên đeo mặt nạ kéo lên mép váy tả tơi và rút ra con dao cột trên đùi một cách thuần thục. Mà tôi thì chỉ biết ngẩn ngơ nhìn vào cảnh tượng không thực này.
Ai cũng được. Mau tới kết thúc câu chuyện tràn ngập tuyệt vọng này đi...
Đúng lúc này, ở bên cạnh tôi, Kotobuki bước ra và đi về phía thầy Mariya.
Cậu ấy nhặt lên bó hoa hồng xanh rơi trên sàn và ôm chặt nó trước ngực.
Lông mày nhướn lên, môi mím chặt, cậu ấy giơ cao bó hoa với nét mặt giận dữ rồi dùng hết sức đập nó vào mặt thầy Mariya.
- !
Những cánh hoa xanh ngắt như biển cả văng tung tóe, bó hoa rơi xuống sàn.
Sau đó khuôn mặt thầy Mariya hiện ra, hai mắt mở to với vẻ bàng hoàng, trên má vẫn còn dính một vài cánh hoa.
Kotobuki nắm chặt hai tay, hai chân cậu ấy không ngừng run rẩy.
Đôi mắt ngập nước của cậu ấy nhìn trừng trừng vào thầy Mariya, nhưng rồi nét mặt ấy nhanh chóng chuyển thành bi thương, nước mắt lăn dài trên má.
- !
Thầy Mariya lộ ra vẻ kinh ngạc.
- Yu-Yuuka thật sự, rất yêu thầy... thầy biết không hả. Cả những bông hồng này cũng vậy, Yuuka nói với tôi vì thầy đã tặng chúng cho cậu ấy vào ngày sinh nhật... cho nên cậu ấy mới yêu thích chúng. Yuuka còn chụp rất nhiều ảnh của chúng và gửi tới cho tôi. Nói rằng đây là những bông hồng bạn trai tặng cậu ấy... Rất nhiều, rất nhiều tấm hình... Thầy không phải cũng yêu Yuuka sao!?
Trong tiếng hét của cậu ấy không bao hàm sự căm hận, cũng không có giận dữ hay nguyền rủa, đó chỉ đơn thuần là những cảm xúc về người bạn thân.
Có lẽ những bông hồng xanh đã đánh thức kí ức về những ngày hạnh phúc trong tim thầy Mariya chăng...?
Chúng đã nhắc cho thầy ấy nhớ tình cảm thầy ấy dành cho Mito không chỉ là căm hận, mà còn có tình yêu ngày trước chăng?
Khuôn mặt thầy Mariya dần dần hiện lên nét bi thương.
Khoảnh khắc bóng ma lâm vào điên cuồng và muốn giết chết Raoul, hắn nhìn thấy những giọt nước mắt Christine vì mình mà rơi lệ, lần thứ nhất kể từ khi sinh ra trên cõi đời, tâm hồn bóng ma tràn ngập sự vui mừng và thỏa mãn.
Nước mắt của người nữ ca sĩ được tình yêu không vụ lợi chèo chống rơi xuống chiếc mặt nạ lạnh lẽo, hòa cùng những giọt nước mắt trong mắt bóng ma, làm lay động tâm hồn của hắn, của con quái vật đáng sợ.
... Eric bất hạnh đáng thương.
Người đàn ông đáng thương bị buộc phải lấy cho mình cái tên bóng ma vì một câu nói của người nữ ca sĩ mà được cứu rỗi.
Giống như trong câu chuyện kia, có lẽ nước mắt của Kotobuki đã chạm vào phần dịu dàng bên trong tâm hồn thầy Mariya.
Thầy Mariya từ từ gục xuống sàn.
Leng keng... Một chiếc nhẫn bạc rơi xuống sàn và phát ra tiếng kêu thanh mảnh.
Hai mắt thầy Mariya mở to nhìn chăm chú vào chiếc nhẫn.
Người thiếu niên đeo mặt nạ cố đè nén cảm xúc trong lòng và thấp giọng nói một cách dửng dưng.
- ...Yuuka đến tận phút cuối cùng vẫn nắm chặt nó...
Thầy Mariya dùng đầu ngón tay run rẩy nhặt chiếc nhẫn lên.
Sau đó, từ trong túi áo comlê, thầy ấy lấy ra một chiếc nhẫn khác... có thiết kế y hệt chiếc nhẫn trên tay.
Trong những tin nhắn của mình, Mito từng hạnh phúc nói rằng đã trao nhẫn với người yêu vào đêm Nôen.
Bạn ấy còn nói hai người đã hẹn nhau sẽ luôn mang nó theo mình, nhưng vì nếu bạn trai đeo nhẫn ở trường thì sẽ bị chọc ghẹo cho nên anh ta đã tháo nhẫn cất đi.
Trước mỗi buổi hẹn, anh ta đều vội vàng lấy nhẫn ra đeo vào.
Bạn ấy lén đứng từ xa nhìn thấy chuyện này và đã cảm thấy rất vui vẻ.
“... Về sau, anh ấy có chuyện buồn, hai tay anh ấy nắm chặt như muốn cố chịu đựng. “
“Khi mình khẽ chạm vào tay anh ấy và nhẹ nhàng gỡ những ngón tay của anh ấy ra... Lòng mình bỗng trở nên thật dịu dàng, cảm giác này thật cao thượng, mình nghĩ thầm trong đầu, ôi, mình yêu anh ấy biết bao.”
Thầy Mariya nhìn hai chiếc nhẫn đặt trên lòng bàn tay với ánh mắt yếu đuối.
Rồi thầy ấy nắm chặt hai tay lại và cúi đầu khóc nức nở.
Thế nhưng bàn tay dịu dàng gỡ những ngón tay của thầy ấy ra đã không còn trên cõi đời này nữa rồi.
Có lẽ cuối cùng thầy Mariya cũng nhận ra mình đã đánh mất điều gì.
Những cánh hoa hồng xanh tượng trưng cho lời chúc phúc của Chúa rơi lả tả xung quanh thầy ấy.
Những gì thầy Mariya đã làm là không thể tha thứ.
Những lời thầy ấy đã nói ra khỏi miệng cũng không thể thu hồi.
Thế nhưng, nhìn bả vai thầy ấy run rẩy, nhìn nước mắt không ngừng lăn trên má thầy ấy, tôi có cảm giác dường như bóng tối chất chứa trong ngực đang dần hòa tan.
Chị Tooko và chị Shouko đều tỏ ra bi thương.
Kotobuki vừa dùng mu bàn tay lau nước mắt, vừa khóc nghẹn ngào và phát ra âm thanh như của một chú cún con.
Tôi vẫn không biết mình liệu có tư cách này hay không, ngực tôi vẫn đang đau đớn như muốn nứt toác... Cho dù vậy, tôi vẫn vòng tay ôm lấy Kotobuki.
Không biết từ lúc nào, thiên thần đã biến mất.
Xin lỗi vì đã khiến cậu khóc nhiều như vậy, Nanase.
Còn nữa, mình cũng xin lỗi vì không thể giữ lời hứa vào lễ Giáng Sinh...
Có lẽ đây là tin nhắn cuối cùng mình gửi cho Nanase rồi.
Mặc dù Nanase luôn nói mình đã giúp cậu rất nhiều, nhưng mình thì lại không nghĩ vậy.
Nhờ có Nanase mà mình lúc nào cũng cảm thấy vui vẻ.
Từ xưa đến giờ Nanase luôn rất thẳng thắn, vụng về, là người không biết nói dối. Mặc dù Nanase thường không may bắt phải thăm xấu và bị đám con gái trong lớp đùn đẩy việc đi phàn nàn đám con trai, nhưng mình lại rất thích Nanase như vậy.
Lúc đó Nanase vẫn thường nói rằng không thích đám con trai, với cả đám con trai cũng không thích cậu, nhưng mà mình vẫn luôn tin một ngày nào đó sẽ có một chàng trai biết được những ưu điểm tuyệt vời của Nanase xuất hiện.
Thế nên vào mùa đông năm lớp 8 đó, khi Nanase xấu hổ đỏ bừng mặt chạy tới nói “Dạy mình cách vẽ lông mày đi”, mình đã rất vui.
Bởi Nanase đã biết vì người mình thích mà cố gắng trở nên nữ tính và cả việc mình có thể giúp Nanase trở nên xinh đẹp nữa.
Nanase lúc nào cũng rất nỗ lực. Vì chuyện của Inoue, có khi cậu sẽ rất vui vẻ, đôi khi lại buồn rầu, lo lắng, tự trách bản thân. Có thể giúp Nanase những lúc như vậy khiến mình thật sự rất vui.
Nanase dễ thương quá đi, mình lúc nào cũng nghĩ như vậy. Nanase thật dễ thương, dễ thương vô cùng, dễ thương nhất trên đời.
Nanase biết không, mình vẫn luôn cầu nguyện cho Inoue nhanh hiểu được tình cảm của Nanase đấy.
Mình cũng hay nói giá như mình cùng bạn trai và Nanase cùng Inoue có thể có một cuộc hẹn hò kép thì tốt biết bao nhỉ. Mỗi lần như vậy, Nanase đều đỏ mặt thẹn thùng trông đáng yêu quá cơ. Thật tiếc là cuộc hẹn bốn người của bọn mình không thể thành hiện thực được, nhưng mình tin chắc Nanase sẽ đạt được tâm nguyện với tình yêu của cậu, mình cũng sẽ cầu nguyện như vậy mỗi ngày từ bây giờ.
Mình xin lỗi vì đã không thể đưa Yuuka về với cậu. Nhưng cậu đừng lo, bây giờ Yuuka đang rất hạnh phúc, đang thỏa thích hát bài ca cậu ấy yêu thích nhất.
Từ nay về sau mình cũng sẽ luôn xem Nanase là bạn thân nhất của mình.
Mình sẽ luôn cầu nguyện từ tận đáy lòng cho hạnh phúc của Nanase.
Nếu gặp chuyện buồn, Nanase nhất định phải nhớ tới câu thần chú mà mình đưa cho cậu nhé.
Nanase thật dễ thương, dễ thương vô cùng, dễ thương nhấ~~~t trên đời.