Cô Gái Văn Chương

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 162 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5: Vị Khách Đến Sớm Và Người Yêu Biến Mất
Chương 5: Vị Khách Đến Sớm Và Người Yêu Biến Mất

❊ ❊ ❊

Sau chuyện ngày hôm qua, mọi người cùng xắn tay vào dọn dẹp.

May mắn thay việc mất điện chỉ là do cầu dao, nên nguồn điện khôi phục lại được ngay, nhưng phòng ốc dù có sáng lại cũng không có nghĩa là những con cá vung vãi trên thảm sẽ biến mất.

Mọi người cùng nhặt gom cá lại, lật thảm ra và nghiêm chỉnh cọ sạch sàn nhà bằng chổi và giẻ lau.

“Mời cô chủ và hai cô cậu đi nghỉ trước.”

Bác quản gia nhắc đi nhắc lại với vẻ áy náy, liên tục đề nghị như vậy, nhưng tôi làm sao mà đi ngủ cho được và vẫn cùng tham gia công việc với chị Tooko.

Chị Maki thì vẫn nhặt cá bỏ vào xô với vẻ mặt rất bình thản.

Chị Tooko thực sự đã trang bị toàn diện với găng tay nilon, bím tóc đuôi sam buộc gọn lên đỉnh đầu và bịt nửa mặt dưới bằng một cái khăn hình tam giác. Dù có cố thử cầm đuôi cá để nhấc chúng lên, nhưng có vẻ việc đó hoàn toàn không khả thi nên bà chị từ bỏ sau vô số lần thử đi thử lại và dồn hết sức vào việc dùng giẻ lau cọ sàn nhà. Thỉnh thoảng bà chị lại lắc đầu quầy quậy như để rũ sạch những “tưởng tượng” đáng ghét ra khỏi đầu.

Những người khác cũng hầu như không mở miệng, lẳng lặng làm việc với bộ dạng đuối sức.

Uotani cũng mang vẻ mặt cứng ngắc như thể đang mông lung suy nghĩ gì đó, hoàn toàn chẳng nói lấy một lời.

Đến gần nửa đêm, căn phòng mới trở về trạng thái coi được. Tay và quần áo đầy mùi cá, chúng tôi luân phiên nhau vào nhà tắm, thoa hàng tấn bọt lên người và kì cọ đến mức tưởng như rách cả da.

Và rồi cuối cùng tôi cũng có thể nằm xuống giường sau khi đã quá hai giờ sáng.

Chị Tooko đã lại ôm gối trèo lên giường tôi như đúng rồi. Chẳng còn sức đâu mà đuổi, tôi chỉ cảnh cáo “Đừng có đạp em” rồi chìm vào giấc ngủ.

Tôi tỉnh giấc khi đã quá trưa. Hai quả ổi hoành tráng đã thành hình trên đầu.

“Chị Tooko!!!”

“Chị xin lỗi mà!”

Chị Tooko nói “Chị đi rửa mặt đã” rồi co giò chạy biến ra ngoài.

Tôi cáu kỉnh thay quần áo và ra khỏi phòng.

Vừa bước trên hành lang vừa nghĩ lại những chuyện kỳ quái xảy ra hôm qua, tôi thấy rầu thối ruột.

Cho đến giờ tôi vẫn luôn phỏng đoán Bạch Tuyết là con người. Cả việc gửi thư đe dọa lẫn đổ nước từ mái nhà, chỉ cần một người là quá đủ. Thế nhưng, những chuyện dị thường đêm qua...

Tôi lạnh gáy nhớ lại cảnh tượng nữ quỷ tóc trắng hiện lên trước giá sách. Liệu có chuyện tất cả mọi người cùng trông thấy một ảo giác hay không?

Thêm nữa, cả đám cá và những vũng nước ở hành lang, một người không thể làm được những chuyện này. Làm thế nào những kẻ đó xâm nhập được vào biệt thự và làm tất thảy mọi thứ mà không bị ai phát hiện chứ?

Càng nghĩ tôi càng thấy lạnh cả người.

Rõ ràng cho đến lúc này có thể nói nguy hiểm đang rình rập nhưng chị Maki vẫn rất bình thản. Ý định bắt thủ phạm dường như cũng không hiện hữu trong đầu chị ta. Chị ấy đang... đợi gì đó chăng? Nhưng là gì mới được cơ chứ?

Tôi sắp sửa bước xuống cầu thang thì vừa đúng lúc Uotani đi lên từ bên dưới.

Mặc cho tôi lên tiếng trước “Chào buổi sáng”, không có lời đáp lại nào.

Không phải cố tình lờ tôi đi mà dường như cô bé không nghe thấy. Mắt cô bé đỏ vằn tia máu, hít thở khó nhọc, gương mặt không thể gọi là xanh xao mà có màu trắng bệch như sáp. Cả bước chân cũng lảo đảo.

Tôi còn đang ngạc nhiên trước bộ dạng tiều tụy quá mức ấy thì đúng lúc đó, chị Tooko, đã thay quần áo xong xuôi, chạy tới.

“Chào buổi sáng, Sayo. Ủa?”

Hình như chị Tooko cũng cảm thấy tình trạng của Uotani rất kỳ quặc.

“Sayo, lại đây chút.”

Chị ấy nắm lấy tay Uotani và kéo cô bé xuống đến chân cầu thang, rồi nhẹ cụng trán mình vào trán cô bé.

“Biết ngay mà! Sốt rồi nè! Mắt em cũng đỏ quạch luôn. Sayo, hôm qua em không ngủ được hả? Hôm nay em nên nghỉ trong phòng đi.”

Uotani có vẻ giờ mới nhận ra sự có mặt của người khác. Cô bé nhìn lên chị Tooko bằng ánh mắt run rẩy, vẻ mặt như đang sợ hãi điều gì và lắc đầu quầy quậy.

“Em không... ngủ được. Em nghe thấy... bài hát.”

“Bài hát? Bài hát nào cơ?”

Giọng Uotani ngày càng nhỏ lại. Mắt nhòe nước, gương mặt nhăn nhó, cô bé lẩm bẩm với vẻ đau đớn.

“Là bài hát... bà dạy em... Bài đồng dao... truyền đi... từ vương quốc của rồng.”

“Vương quốc... của rồng?”

Chị Tooko chau mày, vẻ mặt ra chiều đang suy nghĩ gì đó.

Tôi cũng thử nghĩ xem vương quốc của rồng là ám chỉ điều gì.

“Nè, đúng là chúng ta nên về phòng đi, Sayo Chị sẽ nói với bác quản gia.”

Uotani vẫn cúi đầu run rẩy khi chị Tooko dẫn cô bé về đến tận phòng.

Đó là một căn phòng giản dị ở tầng một. Khi nhìn thấy quả bóng đỏ từa tựa hoa bỉ ngạn đặt trên nóc tủ, tôi bỗng thấy lạnh người.

Quả bóng cũ đó... trước đây đã có lần tôi trông thấy rồi...

Có lẽ nào, bài đồng dao là giai điệu Uotani đã hát lúc đó...

Sau khi trải tấm đệm lấy ra từ tủ tường cho Uotani ngủ, chúng tôi ra khỏi phòng.

Lúc chúng tôi khép cửa lại và định đi khỏi thì sau lưng, một giọng hát nho nhỏ cất lên.

Đầm lầy nhỏ bên kia có rắn

Con gái thứ của triệu phú Hachiman

Đứng đó và toan tính điều gì

Cổ đeo chuỗi ngọc hình giọt nước

Chân mang giày vàng

Vừa nói hãy gọi thế này hãy gọi thế kia

Nếu muốn lên núi hay xuống đồng...

Tôi và chị Tooko quay sang nhìn nhau.

Sau đó, khi chúng tôi quay trở lại phòng mang theo thuốc hạ sốt cùng sữa nóng pha mật ong, Uotani đã ngồi dậy, ôm chặt lấy quả bóng như bồng một em bé và thì thầm bài hát giống vừa nãy.

Đầm lầy nhỏ bên kia có rắn,

Có rắn,

Chất giọng đơn điệu và đôi mắt trống rỗng như thể đang lang thang trong thế giới ảo tưởng làm tôi nổi da gà.

Sự việc tối hôm qua đã khiến Uotani sốc tới mức này sao?

Dù trông có kiên cường đến đâu, cô bé cũng chỉ vừa mới trở thành học sinh cấp hai nên cũng không phải điều gì quá vô lý, nhưng...

Chi Tooko cho Uotani uống sữa và thuốc hạ sốt. Trong lúc đó, chị ấy nói những câu chuyện tránh làm cô bé bận tâm, rồi thì cuối cùng cô bé cũng thiếp đi.

Sau khi chắc chắn điều đó, chúng tôi nhẹ nhàng lời đi.

“Bài hát đó xuất hiện trong Mê cung cỏ của Kyouka đấy.”

Ở một vị trí cách xa phòng của Uotani một chút, chị Tooko nói.

“Nhân vật chính là Hagoshi Akira nhỉ. Truyện kể về việc anh ta tới dinh thự quái vật để tìm lại bài hát ru của mẹ mình... Vậy thì, bà của Uotani đã đọc Mê cung cỏ và dạy lại bài hát cho cô bé chăng? Nhưng vương quốc của rồng là thế nào? Trong Mê cung cỏ cũng có thần rồng xuất hiện giống ở Hồ dạ xoa sao ạ?”

“Không... Chỉ là...”

Bà chị hơi chau mày, ngón trỏ đặt trên môi, có vẻ đang bận tâm chuyện gì đó. Chị ấy vẫn tiếp tục im lặng như thế.

Tối hôm đó, trên giường của tôi, chị Tooko đã đọc cho tôi nghe nhật ký của Yuri cho đến trang cuối cùng.

Cái đánh dấu trang làm từ hoa cẩm chướng đỏ ép khô được kẹp trong nhật ký.

Tôi ngồi tựa lưng vào giường, duỗi chân và lắng tai nghe.

“Liệu Akira có đi mất không? Từ khi bạn đến, anh ấy luôn mang khuôn mặt đăm chiêu. Người bạn nói du học là nguyện vọng từ tận đáy lòng của Akira. Tôi cũng biết điều này. Vì anh ấy đã tâm sự với tôi.”

“Nhìn vẻ băn khoăn khó xử của Akira khiến tôi vô cùng đau khổ. Lúc tôi định cùng Chiro ra ngoài đi dạo thì Balon sủa lên dữ dội, đáng sợ lắm. Chiro nổi giận và định xông tới Balon làm tôi phải cuống cuồng ngăn lại.”

“Bạch Tuyết đến biệt thự rồi! Khi tôi nhìn ra cửa sổ, cô ta đã đứng đó với đôi mắt lạnh như băng! Cô ta mời mọc tôi, rằng nếu giao hết cho cô ta, mọi chuyện sẽ tốt đẹp, có thất hứa cũng chẳng sao đâu, rằng nếu tôi làm thế tôi sẽ tự do. Thế nhưng, tôi tuyệt đối không thể xóa bỏ lời hứa. Vì tôi là Miko cầu nguyện cho sự thịnh vượng của gia tộc Himekura, là con gái của phụ thân. Tôi không giống phụ thân hay giống bất kỳ ai trong gia tộc. Cũng vì điều đó mà có những kẻ phát ngôn ra những điều đáng ghét. Thế nhưng, phụ thân vẫn gọi tôi là ‘Con gái của ta’. Cả người vợ thứ hai của phụ thân - mẹ của tôi bây giờ - luôn dành cho tôi những lời lẽ dịu dàng ngọt ngào khi tôi còn ở nhà. Tôi không thể làm cho cha mẹ mình thất vọng.”

“Đúng là Akira định đi du học. Khi đứng nghe được đoạn nói chuyện của anh ấy với bạn, mắt tôi bỗng tối sầm và lồng ngực như bị xé toang. Câu chuyện kết thúc mất, câu chuyện kết thúc mất, câu chuyện sẽ kết thúc mất thôi.”

“Sách phụ thân gửi cho tôi đã tới. Tôi chỉ còn biết trông cậy vào thứ đó. Với suy nghĩ rằng nếu trông thấy những dòng chữ của phụ thân, trái tim mình có thể bình yên trở lại, tôi đến phòng quản gia, xé giấy bọc món bưu phẩm vừa mới được gửi tới và mở cuốn sách ra. Thực ra trước đây tôi luôn được dặn không được phép làm những hành động vô ý tứ như thế, nhưng nếu không làm thế này, tôi sẽ phát điên.

Thế nhưng, khi trang bìa mở ra, tôi hiểu rằng đó không phải cuốn sách mà phụ thân gửi cho tôi từ trước đến giờ.

Những cuốn sách của phụ thân không còn an ủi tôi được nữa. Lời nói ‘gửi con gái của ta’ không còn vang vọng trong trái tim tôi thêm lần nào nữa. Chỉ còn nỗi tuyệt vọng như rơi xuống tận cùng đêm tối mà thôi.”

“Cuốn sách mà bác quản gia mang về được đặt trên bàn. Tôi lật bìa và nhìn chằm chằm vào những con chữ của phụ thân. Nước mắt tôi trào lên, không sao dừng được.

Câu chuyện mà người ta bàn tán, rằng tôi không phải con của phụ thân, mà là đứa con tội lỗi, kết quả ngoại tình của người mẹ đã mất của tôi, là sự thật.

Hạnh phúc của tôi không còn nữa. Nếu tôi gặp Bạch Tuyết lúc này, tôi sẽ đầu hàng. Tôi không được phép tới hổ ban đêm. Khi tôi nghĩ thế, bỗng có tiếng cộc cộc trên cửa sổ, quay lại thì thấy Bạch Tuyết đang mỉm cười. Tôi đã khẩn cầu ‘Quay về đi, làm ơn về đi’ không biết bao nhiêu lần.”

Chị Tooko ngồi thu mình trên giường, tiếp tục đọc nhẹ bẫng.

Dù gương mặt nghiêng kia nhìn có vẻ bình thản vậy, nhưng đôi mắt thì lại ngân ngấn nước.

Yuri bị nói rằng mình không phải con gái thật sự của nhà Himekura.

Giờ nghĩ mới thấy, cả chị Maki và ông bác ở hàng quà tặng đều nói những điều ám chỉ chuyện đó. Rằng Yuri có lý do không thể ở cùng với gia đình, Đó là vì người mẹ đã mất của Yuri đã ngoại tình và sinh ra cô ấy?

Sự khổ đau của Yuri dần chạm vào trái tim tôi.

Sau đó, những ghi chép liên quan đến Bạch Tuyết cũng nhiều hơn. Bạch Tuyết không chỉ xuất hiện ở hồ mà giờ còn xuất hiện cả ở biệt thự và đêm nào cũng gõ vào cửa sổ.

Tâm trí của Yuri dần dần bị dồn đến chân tường và trở nên điên loạn.

“Xin cô đừng đến nữa, Bạch Tuyết. Không, không. Giao ước vẫn còn có hiệu lực. Không đúng, không phải thế. Ta không phải là yêu quái giống như cô. Ta không được đi tới hồ. Giao ước. Lời hứa.”

“Bạch Tuyết ra hiệu gọi tôi từ cửa sổ. Tôi không đi ra hồ. Trang hoàng bằng hoa đỏ thôi. Hoa trắng xấu xí đáng ghét lắm. Hãy xé vụn ra và vứt hết, vứt tất cả hoa trắng đi thôi. Tôi không thể đi đến hồ ban đêm được. Bởi vì ánh trăng màu trắng, bởi vì, màu trắng, trắng, bởi vì, vì nó trắng, nó màu trắng. Trắng, trắng. Trắng toát. Thật khó coi. Thật đáng sợ. Bởi vì nó trắng. Sách của phụ thân. Balon đang sủa. Tôi mà định ra ngoài Balon sẽ sủa. Chiro bị Balon cắn và nhuốm đầy máu. Tôi vừa khóc vừa băng bó. Bởi vì máu chảy ra như suối, tôi nghĩ rằng Chiro sẽ chết mất. Tôi không gặp được Chiro. Tuần sau Akira sẽ khởi hành.”

Một chuỗi các từ không rõ nghĩa.

Có khi nào, Yuri đã phát điên rồi không?

Từ đoạn đó trở đi, ý thức của tôi đã chịu thua cơn buồn ngủ, trong đầu tôi, Yuri và Bạch Tuyết, chị Maki, chị Tooko rồi cả Uotani trong bộ kimono kiểu cổ, hồ trong đêm, quả bóng và đom đóm lơ lửng, tất cả bện xoắn vào nhau loạn cả lên, không thể sắp xếp được.

Yuri lo lắng Akira sẽ biến mất, ôm chặt lấy búp bê và ca bài hát ru con là Uotani, Bạch Tuyết ra lệnh đánh đổ chuông là chị Maki và Yuri lấy liềm tự rạch ngực mình là chị Tooko.

Tại sao lại để cho tôi thấy giấc mơ này?

Dù biết rằng mọi giấc mơ đều sẽ đến lúc phải thức dậy thôi.

Ngay từ đầu, tình yêu chỉ là hoa phản chiếu trong gương, trăng nổi lên trên mặt nước.

Akira* chắc chắn sẽ quay lại.

Akira trong Hồ dạ xoa.

Không, Akira đã đi mất rồi.

Akira 80 năm trước

Dòng chảy ý thức chói lòa sắc màu rực rỡ. Cơ thể tôi nặng trịch và chìm dần như thể bị nuốt gọn trong dòng chảy ấy.

Và, lúc đó những ngôn từ của Yuri đột nhiên trở nên hiền hòa.

“Đã có một chuyện rất vui xảy ra. Tôi sẽ không kêu than nữa. Tôi là người hạnh phúc nhất thế giới.”

Dù hiền hòa, nhưng đâu đó lại có nỗi khổ đau và buồn bã...

Chị Tooko tiếp tục đọc nhật ký bằng giọng như thế.

“Tôi đã hứa với Akira.

Một lời hứa vô cùng quan trọng.

Tôi gật đầu đáp ‘vâng’.

Khi tôi hỏi có được trồng chanh và sim không; anh ấy cười. Nụ cười quý giá của Akira, cả đời tôi sẽ không quên.

Sau đó, tôi giam mình trong phòng, dùng màu nước xanh nhạt để vẽ tranh.

Bức tranh lớn cỡ nguyên một mặt tường. Ở chính giữa là tôi, đang nở nụ cười tỏa sáng, thỏa mãn, hạnh phúc hơn bất cứ ai.

Tôi cũng hứa với chính mình.

Lời hứa này không giống những lời hứa khác. Nó tuyệt đối sẽ không bao giờ bị phá bỏ.

Vì tôi đã được gặp Akira, nên từ nay về sau tôi chắc chắn vẫn sẽ mỉm cười.”

Giọng thì thầm “Đến đây là hết rồi...” của chị Tooko trở nên xa xăm. Khi tôi mở mí mắt lên một chút, ở đó lại là nét mặt buồn rầu giống như gương mặt trước đây tôi đã nhìn thấy lúc bình minh, cánh hoa cẩm chướng đỏ lại nhẹ nhàng rơi ra từ trang cuối của quyển nhật ký.

Khi trông thấy chị ấy cúi đầu buồn rầu như thế, ngực tôi thắt lại và trong lòng trở nên rất bất an.

A, hết hiểu nổi, thật tốt nếu mọi thứ đều là mơ, khi tôi mở mắt ra sẽ thấy mình nằm trên chiếc giường ở nhà và được mẹ đến báo bữa sáng đã sẵn sàng.

Lời hứa của cô ấy, tinh khôi và đẹp đẽ, mạnh mẽ và kiên định, nhưng cũng khắc nghiệt và tàn nhẫn.

Với vẻ mặt đau đớn cố che giấu nỗi buồn và sự cô đơn, cô ấy nhìn thẳng vào tôi và khe khẽ thì thào rằng có lẽ đó là sai lắm.

Rằng bản thân cô ấy cũng không giải thích được tường tận.

Thế nhưng, buộc phải làm như thế thôi.

Rằng lí do là vì cô ấy là con của người cha đó.

Dòng máu bí ẩn được truyền lại vững bền từ thời cổ xưa đang chảy bên trong cô ấy, mối quan hệ ràng buộc kết nối con người, với tất cả những thứ đó là điểm khởi đầu, đã kéo chúng tôi lại với nhau, gắn kết chặt chẽ chúng tôi và lần này thì chia cắt khiến chúng tôi xa nhau.

Thế nhưng, cô ấy đã rất vui vẻ, đã rất hạnh phúc, có thể gặp nhau là một điều tuyệt vời.

Cô ấy không hề hối hận dù chỉ một chút về quãng thời gian được ở gần bên nhau như thế.

Sau khi nói những điều đó bằng ánh mắt dịu dàng đến mức nghẹt thở, giữa muôn vàn cánh hoa trắng mềm mại, mặc cho tôi có gọi, có van lơn đến thế nào, cuối cùng cô ấy cũng không hề quay đầu lại.

Tôi nhớ cô ấy nhiều đến mức bắt chước hành động của cô ấy một cách tự nhiên, gợi lại câu chuyện từ khi gặp gỡ cho đến khi chia tay của hai đứa.

Tinh linh nước giờ đang làm gì nhỉ?

Sau đó, tôi cũng bước ra khỏi căn phòng nhỏ ấy, nơi hai chúng tôi đã luôn ở bên nhau.

Thứ khiến tôi tỉnh dậy khỏi giấc ngủ, không phải giọng của mẹ, mà là tiếng động cơ xe máy và tiếng sủa của Balon.

Sáng sớm, khi bầu trời vẫn còn một màu trắng, chị Tooko nằm quay lưng ở bên cạnh, đang ôm gối và ngủ say sưa.

Tối qua, chị ấy đã ngồi bên gối của tôi và đọc nhật ký của Yuri. Tôi vẫn còn nhớ lơ mơ đoạn chị Tooko lẩm bẩm “Hết rồi”. Nhưng hình như đến đó là tôi ngủ mất tiêu.

Bên ngoài Balon đang sủa inh ỏi. Tôi xuống giường, đi ra mở tấm rèm quay về phía vườn.

Khoảnh khắc đó, người tôi giật bắn.

Một chiếc mô tô rất lớn đang đỗ bên cổng.

Và cạnh đó, một cặp đôi đang ôm chặt lấy nhau và hôn nhau say sưa.

Mặc cho Balon sục mõm qua chấn song sủa gừ gừ đe dọa, họ hoàn toàn không lấy điều đó làm phiền, quay mặt vào nhau, tiếp tục trao những nụ hôn nồng nhiệt thèm khát.

Người con gái mặc bộ đồ bó sát người của dân đi xe mô tô, để lộ thân hình cân đối đáng ngưỡng mộ không thua kém gì chị Maki cả. Mái tóc nhuộm vàng xõa xuống vai, nhìn từ xa cũng có thể đoán ra đó là một mỹ nữ.

Người con trai với áo khoác quần bò, lưng dài vai rộng, cũng là một anh chàng bảnh... ơ mà khoan, nói một cách chính xác, là người quen.

Chẳng phải Ryuuto sao! Con trai gia đình đang cho chị Tooko ở nhờ, dù trông như sinh viên đại học nhưng thực ra mới chỉ là một học sinh lớp 10, kém tôi một tuổi.

Tại sao Ryuuto mới sáng ngày ra đã diễn cảnh âu yếm ở trước cổng biệt thự nhà chị Maki vậy?!

“... Ưm, Konoha, dậy rồi à?”

Một giọng lè nhè cất lên sau lưng làm tôi nhảy dựng lên.

“Chào buổi sáng, Konoha!”

“C-Chào buổi sáng!”

Chết dở. Không thể để chị Tooko trông thấy cảnh tượng đang đến cao trào ở phía bên kia cửa sổ được.

“Sao em lại đóng rèm vào thế?”

“Ánh mặt trời chói quá. Nó chiếu vào mắt em...”

“Chị thấy mặt trời đã lên đến mức đấy đâu”.

Chị Tooko tụt xuống giường. Khi tôi liếc nhanh thăm dò tình hình qua khe hở của tấm rèm, cảnh yêu đương vẫn còn đang tiếp tục. Dài quá, Ryuuto! Kết thúc nhanh cho anh!

“Oa oa, đừng đến đây, chị Tooko.”

“Hử? Tại sao chứ?”

Bà chị tỏ vẻ nghi ngờ hơn, hùng hổ tiến đến với bộ mặt đằng đằng sát khí.

“Em đang giấu cái gì ở bên kia hả? Tại sao Balon lại sủa như thế hả?”

“L-Là Bạch Tuyết ạ. Bạch Tuyết đang bám vào cửa sổ.”

“Ế!”

Chị Tooko ngay lập tức lùi lại, mặt tái mét.

Hờ, thế này chắc chị ấy sẽ không cố ép mình mở rèm ra đâu nhỉ.

“K-Không xong rồi, Konoha. Làm sao đây? Nhưng mà, chị phải tự kiểm chứng bằng mắt mình mới được.”

Ánh mắt trở nên quyết tâm, chị ấy vươn tay ra và mở tung tấm rèm về hai phía.

Tôi trót an tâm và thả lỏng hết rồi nên hoàn toàn không kịp ngăn chuyện đó.

“Oa!”

Tấm rèm được mở ra trọn vẹn khiến cảnh tượng bên ngoài hiện lên không sót một chi tiết nhỏ nào.

Cảnh yêu đương của Ryuuto vẫn đang dang dở. Nụ hôn hướng đến môi, di chuyển từ trán xuống tai, lại quay về trán rồi hướng xuống cổ.

Chị Tooko dí sát toàn thân vào mặt kính, người run lên bần bật.

Thế rồi, bà chị mở tung cửa sổ, rướn người ra ngoài và gào to.

“Đồ ngốc Ryuutooooooooo! Đang làm cái gì đấy?!”

“Quá lắm rồi, tại sao không thể đến theo cách bình thường hả?”

Hoàn tất việc thay đồ và tết tóc, chị Tooko vớ lấy cái khay bạc, đi tới đánh Ryuuto bôm bốp.

“Chẳng phải chính chị Tooko đã nói mấy thứ ngớ ngẩn kiểu như ‘hãy điều tra khẩn cấp rồi đến đây ngay’ à? Em không có bằng lái, chuyến tàu cuối cũng đi mất tiêu rồi. vẫy xe đi nhờ ở nơi khỉ ho cò gáy thế này cũng có vẻ bất khả thi. Thế thì chỉ còn có thể nhờ người quen thôi đúng không?”

“Đ-Đúng là vậy, nhưng chuyện đó đâu cần phải hôn hít hả. Từ hồi mẫu giáo đến giờ, chắc phải khoảng triệu lần chị đã nhắc không được cư xử như thế trước mặt người khác, sao không chịu sửa hả?”

Cô gái đang hôn Ryuuto ngồi lên xe và đi về. Trước khi đi khỏi còn khẽ chạm môi với Ryuuto “Gặp sau nhé”, làm chị Tooko càng thêm tức lộn ruột.

“Được người ta đưa đi thì cũng phải chào tạm biệt cho phải phép còn gì. Ở nước ngoài làm thế là bình thường.”

“Đây là Nhật Bản, cậu là người Nhật đấy!”

Cái khay bị ấn rịt vào mặt Ryuuto.

“Chị T-Tooko, mũi em dập mất... Không thở được... Anh Konoha, cứu em...”

Dù nghĩ bụng tự làm tự chịu, tôi vẫn nhẹ nhàng giữ lấy tay chị Tooko từ phía sau.

“Thế là đủ rồi chị. Dù sao cậu ấy cũng mất công đường xa lặn lội đến tận đây rồi”.

“Ư ư...”

Chị Tooko nhìn qua nhìn lại giữa tôi và Ryuuto đang co giật, hơi bĩu môi rồi bỏ cái khay xuống.

“Ha... nguy hiểm thật. Biết ơn anh lắm, Konoha.”

“Nếu lần sau để chị bắt gặp cậu đang làm trò đáng xấu hổ nào nữa thì dù có Konoha nhờ vả chị cũng không tha đâu.”

Chị Tooko lườm xéo Ryuuto rồi ngồi xuống ghế. Bữa sáng mà bác giúp việc bưng tới khi nãy được bày biện trên bàn tròn. Ratatouille lạnh với các loại rau mùa hè như cà tím, ớt chuông, cà chua, nêm thêm dầu oliu, bánh mì Pháp mới nướng, pho mát dược thảo và trứng ốp la lòng đào. Hồng trà ấm đựng trong bình. Chai thủy tinh chứa Perrier ướp lạnh.

Chúng tôi cũng ngồi xuống ghế và lấy từng món đồ ăn.

Chị Tooko mở cuốn Undine của Fouqué ra, xé từ mép rồi đưa lên miệng.

“Friedrich Fouqué là nhà văn người Đức sinh năm 1777. Ra đời trong một dòng họ quý tộc lâu đời, ông có một người ông giữ đến chức tướng quân của quân đội nước Phổ. Fouqué từ một quân nhân trở thành một nhà văn, năm 1811 cho ra mắt tác phẩm tiêu biểu Undine.

Tinh linh của nước Undine đem lòng yêu chàng kị sĩ Huldbrand và trở thành vợ chàng, nhưng vì Huldbrand đã vi phạm điều cấm kị, sỉ nhục Undine trên mặt nước, Undine không thể tiếp tục lưu lại thế giới loài người mà phải trở về với thế giới trong lòng nước.

Huldbrand mất đi Undine và định tái hôn với một người đàn bà khác.

Thế nhưng ở thế giới dưới nước, đó là việc không thể tha thứ. Undine sẽ phải tuân theo luật lệ, ban cái chết cho Huldbrand bằng chính đôi tay của mình.

Giống như nhai một chiếc bánh mì lúa mạch đen cứng cho rất nhiều nho khô, mộc mạc, đầy nhung nhớ, một chút vị chát... rất dễ thương, càng nhai vị chua của lúa mạch đen càng tăng thêm, tan vào cùng vị ngọt tự nhiên của nho phơi khô, để lại dư vị đớn đau nơi đầu lưỡi...”

Những mảnh giấy phát ra âm thanh xào xạo nho nhỏ, bà chị lộ ra một tiếng thở dài trong khi vẫn vừa nhai vừa nuốt.

“Tuyệt thật đấy, em cực thích chỗ giết chết người đàn ông mình phải lòng để biến anh ta thành của mình.”

Ryuuto đã nhanh chóng dọn dẹp đĩa của mình, vừa lấy phần trứng ốp la của chị Tooko như thể đó là chuyện đương nhiên vừa nói. Chị Tooko phồng mang trợn má, gườm gườm lườm Ryuuto.

“Đây không phải câu chuyện cuộn xoáy lằng nhằng trong mớ cảm xúc kích động kiểu đó đâu. Thực chất đó là câu chuyện tình buồn của một tinh linh nước bị trói buộc bởi luật lệ không thể làm khác được.

Vào đêm tân hôn với người vợ mới, Huldbrand đã nói với Undine khi nàng xuất hiện và đội khăn voan trắng rằng ‘Ta muốn chết khi đang hôn nàng’. Cảnh tượng Undine áp môi mình vào môi Huldbrand và tuôn trào nước mắt, thật đau đớn mà cũng vô cùng đẹp đẽ, xâm chiếm toàn bộ tâm hồn người đọc. Hoàn toàn khác với nụ hôn dễ dãi của em.”

“Vâng vâng.”

Vẻ mặt như không, Ryuuto cho bơ và trứng ốp la lên trên chiếc bánh mì Pháp rồi cắn ngập răng vào nó.

Nghe đoạn đối thoại không hề có chút kiêng dè, tôi lại một lần nữa nghĩ “Hai người này đúng là bạn thời thơ ấu cùng lớn lên trong một mái nhà nhỉ...”. Người mà chị Tooko gọi điện cho, hóa ra là Ryuuto. Và Ryuuto cũng đã tìm hiểu chuyện ma chị Tooko nhờ vả rồi nhanh chóng đến đây sao?

Vì người bạn thơ ấu có vai trò như chị gái, cậu ta có thể làm đến mức này sao?

Sâu trong ngực tôi có chút gì bất mãn.

Sau khi dùng xong bữa, Ryuuto nói về kết quả điều tra.

Sau khi vụ giết người hàng loạt xảy ra tại biệt thự nhà Himekura, có vẻ Shikishima Akira vẫn đi du học Đức đúng theo dự định. Một sinh viên đi du học cùng thời điểm đó có nhắc đến Akira trong thư gửi về cho gia đình, và lần theo các mối quan hệ, Ryuuto đã được cho xem bức thư ấy.

“Thời gian đầu, do áp lực, Akira nôn mửa rất nhiều lần và phải tĩnh dưỡng một thời gian. Lại thêm bất đồng ngôn ngữ, có vẻ như anh ta đã rất khổ sở. Thêm nữa, dù ngôn từ và phong thái nhã nhặn, lịch sự, đàng hoàng nhưng lại không giỏi đối nhân xử thế. Rượu không uống, mặt trời chưa lặn đã về nhà. Chủ nhân bức thư than vãn rằng dù rất muốn trở nên thân thiết như những du học sinh cùng là người Nhật Bản khác nhưng đáng tiếc là Shikishima Akira cứ như mặt trăng nổi trên nền trời cao vời vợi vậy.”

Akira rất hay thẫn thờ một mình, những lúc như thế anh ta thường chạm ngón tay vào vành tai, ánh mắt buồn rười rượi. Hành động chạm vào vành tai vốn là thói quen của người yêu mà anh ta đã chia tay ở Nhật. Anh ta đã từng nói người ấy giờ không còn nữa, với gương mặt tối sầm.

Đặt tay lên vành tai, là thói quen của Yuri...

Có lẽ khi chạm vào vành tai mềm, Akira sẽ nhớ lại những chuyện xảy ra khi còn ở Nhật.

Anh ấy đã biết chuyện Yuri trầm mình tự vẫn. Không biết người đó nghĩ sao về việc người yêu chấm dứt sinh mạng vì lỗi của chính mình?

Tôi rùng mình khi nhìn lại bản thân.

Đó chẳng phải sự tra tấn đáng sợ, hơn cả cái chết hay sao?!

Trong thời gian du học, Akira không về nhà dù chỉ một lần. Hẳn là vì chuyện của Yuri, kể cả khi học xong, anh ta vẫn lưu lại đó, bẵng đi một thời gian thì không ai còn biết tung tích anh ta đâu cả.

Đức bắt đầu thời kỳ lịch sử đen tối, người du học sinh đã viết lá thư, sau khi về nước cũng rất lo lắng về Akira. Anh ta nhận được một lá thư gửi đến anh ta từ một người bạn thân là người bản địa viết rằng người đó trông thấy Akira nắm tay dắt theo một đứa bé. Đứa bé rất giống Akira nên anh ta đoán không biết có phải Akira đã kết hôn và có gia đình hay không.

Cuộc đời Akira sau đó đã xảy ra những chuyện gì vậy...

Chị Tooko đặt ngón trỏ trên môi, chăm chú lắng tai nghe.

Ryuuto cũng kể cho chúng tôi về vụ hỏa hoạn xảy ra ở biệt thự năm mươi năm trước.

“Cảnh sát đã coi đó là một vụ phóng hỏa và điều tra, nhưng cuối cùng không bắt được thủ phạm, có gì đó rất quái lạ nhỉ. Lửa không phát ra từ kho hay chỗ nào cách xa, mà ở ngay giữa phòng chính, dù xảy ra giữa đêm nhưng được thông báo rất sớm. Điều đáng ngờ nhất là việc chủ nhân cải trang rồi lưu lại một mình đúng thời điểm đó. Vết thương ở mắt tuyệt đối không phải do lửa gây ra. Có cả chuyện khi ông ta được đưa đến bệnh viện thì máu đang chảy ra từ mặt...”

Uống sạch một hơi chỗ hồng trà đã nguội, Ryuuto đặt trả lại chiếc tách không lên đĩa.

“Chắc chắn có gì đó ẩn giấu ở vụ hỏa hoạn năm mươi năm trước. Liệu có phải nhà Himekura ngầm can thiệp nên cảnh sát địa phương không thể nhúng tay vào không? Ngoài ra, khả năng nhà Himekura gây áp lực trực tiếp cũng rất cao.”

“Chủ nhân 50 năm trước, là nói đến ông của Maki nhỉ.”

“Phải. Cũng chính là chủ nhân hiện tại, Himekura Mitsukuni. Thời điểm đó ông ta là một chàng trai trẻ tuổi chỉ vừa mới trở thành trưởng họ. Điều không ngờ là, khi còn nhỏ ông ta từng phải an dưỡng ở vùng quê vì ốm yếu. Sau sự kiện Bạch Tuyết, người của nhà chính cứ chết dần, đến lúc không còn con trai để nối dõi nữa, ông ta như một công tử được cất trong hộp bỗng chốc được kéo ra ngoài, nên hình như lúc đầu cũng bị những người xung quanh coi thường không ít. Thế nhưng trong nháy mắt, ông ta lộ ra bản chất của mình, hạ gục hoàn toàn tất cả mọi đối thủ, khiến cho nhà Himekura vốn đang suy yếu sau vụ việc Bạch Tuyết trở nên thịnh vượng hơn cả trước kia, và hiện nay vẫn tiếp tục nắm quyền làm chủ. Đúng là một con quái vật.”

Trong dòng họ, ông là sự tồn tại tuyệt đối như thể thần linh ấy. Không ai có thể chống lại ông, kể cả nêu ý kiến cũng không được phép.

Chị Maki cũng đã kể về ông mình như vậy.

Himekura Mitsukuni đó có liên quan đến vụ cháy 50 năm trước. Điều này nghĩa là sao nhỉ?

Chị Tooko lên tiếng hỏi.

“Khi xảy ra hỏa hoạn, người đầu tiên chạy tới dập lửa là ai?”

Ryuuto toét miệng cười như thể đang đợi câu hỏi đó.

“Một người phụ nữ vô tình đi ngang qua đúng lúc đó. Bà ta tên là Uotani Hiroko.”

“!”

Chị Tooko nhổm người dậy.

Tôi cũng nín thở.

Hiroko sao?! Bà của Uotani cũng là Hiroko! Người đó 80 năm trước đã là hầu gái trong biệt thự.

Vẫn giữ nụ cười trên môi, Ryuuto nói.

“Phải, là người sống sót duy nhất trong vụ việc 80 năm trước.”

Không khí trong một thoáng trở nên nặng trĩu.

Chị Tooko lẩm bẩm với vẻ bối rối.

“Người đầu tiên phát hiện vụ thảm sát - Hiroko - lại là người đầu tiên đến hiện trường đám cháy vẫn ở căn biệt thự ấy 30 năm sau sao?”

Cơn run nhẹ cùng với mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Không thể coi đây là điều ngẫu nhiên xảy ra được.

“Hiroko đã gọi cứu hỏa, bản thân xông vào giữa vòng vây lửa, giải cứu được chủ nhân và thoát ra ngoài. Bà ấy là ân nhân cứu mạng của Himekura Mitsukuni. Nghe nói năm ngoái khi Hiroko mất, ông ta cũng cải trang và đến đây trước khi tổ chức đám tang.”

Chúng tôi cảm thấy câu chuyện tựa ảo ảnh xảy ra 80 năm trước, đột nhiên trở nên sống động, cứ như nó đang tiến lại gần hiện thực của chúng tôi.

Biểu cảm của chị Tooko vô cùng căng thẳng.

Ryuuto cười.

“Hiện giờ em chỉ có thể nói đến đây thôi. Nếu có thêm tiến triển gì, em sẽ liên lạc qua điện thoại. Nhân tiện, em khát khô cổ rồi, nhờ chị đi lấy thêm trà được không, chị Tooko?”

Vẻ tươi tỉnh vô lo ấy làm bầu không khí dịu lại, nét mặt của chị Tooko cũng như được thả lỏng ra.

“Được rồi. Để cảm ơn công lao cố gắng giúp chị, ngoài trà chị sẽ xin thêm cả đồ ngọt mang tới cho.”

“Vâng. Chị cứ thong thả cũng được.”

Chị Tooko ra khỏi phòng và tiếng bước chân dần nhỏ đi.

Thế là đùng một cái, Ryuuto đột ngột nhổm người về phía tôi.

“Anh Konoha! Sáng nay anh ở cùng một phòng với chị Tooko đúng không? Trên đồ ngủ của cả hai người đều có dấu vết thói ngủ xấu của chị Tooko kìa. Thế là sao vậy ạ? Hai người ở cùng nhau suốt đêm qua à? Có tiến triển gì không ạ?”

Tôi cong người lùi về sau. Lẽ nào cậu ta nhờ chị Tooko đi lấy trà là vì muốn hỏi mấy chuyện này. Tai tôi nóng bừng vì xấu hổ.

“Chị Tooko sợ ma quá nên tự xông vào phòng thôi, anh thề là không có gì cả.”

“Ớ~~~, thật thế ạ?”

Ryuuto trưng ra bộ mặt thất vọng tràn trề không giấu giếm và lên giọng phê bình.

“A... Thấy chị Tooko với anh Konoha, ngay sau khi làm chuyện đó mà lại tương đối thản nhiên vậy, em đã có kết luận chắc đó là chuyện thường rồi, thế mà... thật đáng hổ thẹn! Anh đang làm cái gì vậy?”

”Tại sao anh không làm gì mà lại bị kết tội vậy hả?”

“Thật là, khi chị Tooko đang phiền muộn, anh chỉ cần hành động táo bạo một chút là được rồi.”

Tôi nghe thấy một điều làm tôi có chút băn khoăn.

“Chị Tooko đang phiền muộn?”

Ryuuto nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt hấp dẫn đầy bí ẩn.

“Phải có chứ. Dù là người như thế đi nữa thì vẫn là một nữ sinh trung học đa cảm mà. Từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, đầy nhóc ưu phiền luôn ấy. Anh Konoha, anh không tình cờ biết được gì sao?”

Khuôn mặt buồn rầu tôi nhìn thấy trong ánh bình minh lại thình lình hiện lên trong đầu, làm tôi khó thở tưởng như lồng ngực bị ai đó bóp chặt.

Thấy tôi không nói được gì, Ryuuto tiếp tục cười ẩn ý.

“Mà những lúc như thế, mong anh hãy viết những câu chuyện thật ngọt ngào cho chị ấy. Sau khi khóa học mùa hè kết thúc, ở nhà chị ấy cứ luôn giận dỗi là muốn ăn quà vặt do Konoha viết đó.”

Thật không vậy?

Dù tôi không viết thì trên đời này vẫn đầy rẫy những câu chuyện ngọt ngào hợp khẩu vị chị Tooko cơ mà.

“Phải rồi! Em sẽ dạy anh một vài từ có thể làm chị Tooko phấn chấn lại mỗi khi chị ấy suy sụp.”

Trong khi tôi còn đang lúng túng, Ryuuto ghé miệng vào tai tôi và thì thầm ba từ như một lời niệm chú ma thuật.

“Hả? Viết theo ba đề tài đó, có chút... hơi xấu hổ ấy... Có thật là chị Tooko sẽ phấn chấn lại nhờ cái đó không...?”

“Hiệu quả tức thì còn hơn thức uống dinh dưỡng đấy ạ. Nguyên liệu không có vấn đề gì đâu. Còn lại trông chờ hết vào tay nghề của đầu bếp thôi.”

Đang nói với vẻ mặt đắc thắng, ánh mắt cậu ấy đột ngột trở nên điềm đạm.

“Sẽ ổn thôi, vì anh Konoha là nhà văn của chị Tooko mà.”

Tâm trí tôi lại như bị màn đêm bao phủ. Tôi lại bị gọi là “nhà văn của chị Tooko”.

Tôi tuyệt đối không có ý định trở thành người như vậy. Không phải chuyện chị Tooko như thế nào, chỉ riêng nhà văn là tuyệt đối...

Các ngón tay cóng lạnh như nước đá, tâm trạng chùng xuống và khi tôi tưởng như mình sắp rơi vào đầm lầy ký ức thì cánh cửa phòng bật mở.

Đứng ở đó không phải chị Tooko, mà là một người đang có vẻ mặt rất khó chịu - chị Maki.

“Quả nhiên là cậu à?”

Hướng ánh mắt sắc bén như chứa gai nhọn về phía Ryuuto, bà chị nói với giọng cứng rắn.

“Tôi đã nghe chuyện có một tên đần khoe mẽ ghé đến, mới sáng ngày ra đã cùng một cô nàng tóc vàng ve vãn nhau như chó hoang trước nhà người khác. Dự cảm tồi tệ của tôi chính xác rồi nhỉ.”

Những lời lẽ hà khắc đường đột ấy làm tôi kinh ngạc.

Tôi đã dự đoán phần nào việc chị Maki không ưa Ryuuto dựa vào giọng nói và thái độ có vẻ khó chịu của chị ta mỗi lần nhắc đến tên cậu ấy. Chắc hẳn là từ hồi Ryuuto hẹn hò với Amemiya, chị ấy luôn thấy cậu ấy là một kẻ khó ưa.

Lúc ấy, vì Ryuuto đã lôi kéo tôi vào vụ việc của Amemiya mà kế hoạch của chị ấy đảo điên hết. Kể cả sau này, chị ấy vẫn tức tối mỗi khi nhắc lại chuyện đó.

Do vậy, tôi hiểu chị Maki không hề chào đón chuyến thăm của Ryuuto tẹo nào. Nhưng bình thường, chị Maki chắc chắn sẽ không bộc lộ cảm xúc đến thế này.

Phải, thường thì chị ta sẽ nói những lời mỉa mai kèm một nụ cười...

“Công chúa vẫn như mọi khi nhỉ, ánh mắt nhìn người khác như ruồi nhặng ấy.”

Ryuuto cũng đanh mặt lại.

Giống như chị Maki ghét Ryuuto, chính Ryuuto cũng mang mối hận với chị Maki.

Nói gì thì nói, cậu ấy cũng đã bị cầm tù trong bệnh viện và không ai rõ tung tích một thời gian, nên cậu ấy khó mà xử sự khác đi được. Đã vậy sau chuyện đó chị Maki cũng hoàn toàn không có một lời xin lỗi nào.

Cứ như thế, Ryuuto đá chiếc ghế ra và đứng dậy rồi bước ra chỗ chị Maki. Tôi bất giác nín thở, nắm chặt bàn tay đẫm mồ hôi.

Hai người đó lườm nhau như kẻ thù không đội trời chung. Khi đến ngay trước mặt chị Maki, môi Ryuuto khẽ nhếch.

“Mà thôi, tôi sẽ phải làm phiền hai, ba ngày. Mong chị chiếu cố.”

“Không thích, đi khỏi đây ngay bây giờ cho tôi.”

“Tôi không có chỗ ở.”

“Cái đó tôi không cần biết.”

Sức nóng tăng lên trong ánh mắt của hai người đó, bầu không khí căng như sợi dây đàn.

“Chị Maki, Ryuuto giúp điều tra vụ án 80 năm trước mà. Với cả, chị Tooko là người đã gọi cậu ấy.”

“Thế thì sao?”

Dù tôi nói tên của chị Tooko ra nhưng thái độ của chị Maki vẫn không thay đổi. Không những thế, ánh mắt chị ấy còn trở nên gay gắt hơn.

“Nhìn thấy bản mặt giả nai đểu cáng với phụ nữ kia, chị thấy bực tức lắm. Phải rồi, nếu cậu đội túi đựng đồ của cửa hàng tiện lợi lên đầu, thề là cả đời này không mở mồm ra nói một từ thì cậu ở lại cũng được.”

“Bà là quỷ hả?!”

“Cậu đã hiểu ra là không phải toàn bộ đàn bà con gái trên đời sẽ chiều chuộng cậu rồi phải không? Biết ơn tôi đi.”

“Vậy cơ đấy. Tôi nên trả cả học phí không nhỉ.”

“Khỏi. Biến nhanh cho khuất mắt. Bản thân sự tồn tại của cậu đã đủ chướng mắt rồi. Hotaru mất đi mới có một tháng thế mà đã ve vãn đứa con gái khác, lại còn ngay trước cửa nhà tôi, giỡn mặt nhau quá đây.”

Thái độ của Ryuuto đột ngột thay đổi, sự căng thẳng thoắt cái đã biến mất khỏi gương mặt.

“Bởi vì Hotaru, đã chết rồi còn gì.”

Một âm thanh kinh khủng vang vọng xung quanh, đầu gối của Ryuuto lảo đảo.

Chị Maki đã tát cậu ấy. Lông mày nhướn lên, ánh mắt cháy rực phẫn nộ, chị ta hét lớn.

“Đáng lẽ cậu nên chết luôn vì mất máu đi! Tôi không nên tử tế đưa cậu đi viện và chữa trị cho cậu làm gì!”

Ryuuto cũng đáp trả giận dữ.

“Lúc đó tôi bị chị cầm tù, không chỉ thế chị ta cố tình đánh rơi táo hay dưa vào miệng vết thương để tra tấn tôi đấy!”

“Đó là vì cậu không biết vâng lời chứ sao! Biết thế tôi đã chọc dao gọt hoa quả vào và khoắng miệng vết thương lên rồi! Làm thế thì đã không có chuyện cậu thay lòng đổi dạ bừa bãi chỉ sau một tháng như thế này!”

“Chẳng phải không thể làm gì khác được sao? Hotaru chết đi, chẳng còn hiện diện ở bất cứ đâu nữa! Một ngày, một tháng hay mười năm cũng chẳng liên quan! Vì tôi đã không còn có thể chạm vào, ôm chặt lấy hay hôn Hotaru được nữa rồi!

Làm sao bây giờ, cả Ryuuto cũng trở nên khi kích động. Cậu ấy gào lên bằng giọng đau đớn như đục khoét lồng ngực ra.

“Tôi không giống Kurosaki, không thể mãi mãi mơ tưởng về một vong hồn đã chôn sâu dưới mộ. Nếu không phải là người con gái đang sống còn hơi ấm, thì không thể trói buộc được tôi. Tôi chẳng biết chị tức giận cái gì nhưng đừng có trút bừa bãi lên đầu tôi!”

Khuôn mặt chị Maki nhuốm màu đỏ gắt.

Khoảnh khắc sau đó, chị ta co chân lên và đạp rất rất mạnh vào bên hông của Ryuuto.

“!”

Đó là chỗ Amemiya đã đâm Ryuuto.

Ryuuto mở to mắt và khuỵu gối xuống sàn.

“Đúng là một tên nhóc chướng mắt.”

Điệu bộ khinh bỉ, vẻ mặt ủ dột, lấy tay vén mái tóc buông xuống mặt, chị Maki quay lưng và đi mất.

“Ryuuto! Có sao không?”

Tôi luống cuống chạy tới.

“Ư, không hề nương tay à, mụ già bạo lực.”

Ryuuto rên lên trong khi vẫn gục đầu ôm lấy bụng. Hiếm khi thấy bộ dạng suy sụp này của cậu ấy, vai rũ xuống, vẻ mặt buồn rầu... Tôi ngại ngần an ủi.

“... Chị Maki mỗi khi trông thấy Ryuuto sẽ lại nhớ đến Amemiya... Chắc chị ấy cũng cảm thấy khó khăn lắm, cho nên chị ấy chỉ có thể nói năng kiểu đấy thôi...”

“Chắc vậy ạ.”

Ryuuto không ngẩng đầu lên. Tôi thoáng thấy cậu ấy cắn chặt môi. Giọng nói thều thào ẩn chứa nỗi đau và sự khổ sở.

“... Giả sử như Hotaru còn sống... có lẽ em đã chỉ yêu một mình Hotaru thôi. Lần đầu tiên trông thấy Hotaru, em đã có dự cảm nếu là cô ấy thì có thể sẽ trói buộc được em hoàn toàn... Nếu cô ấy còn sống, chắc chắn sẽ là như thế...”

“Có thể nói là cuối cùng em đã gặp được người con gái lý tưởng, hay đúng hơn là em tự hỏi phải chăng cô gái này sẽ trở thành một sự tồn tại đặc biệt đối với mình.”

“Em đã luôn nghĩ nếu gặp được người con gái như thế thì chỉ mình cô ấy là đủ.”

Tôi nhớ rõ cảnh Ryuuto sung sướng kể về chuyện của hai người, cứ như nó mới xảy ra hôm qua vậy.

Sau đó là ngày diễn ra lễ tang, cảnh cậu ấy vừa xé vụn bức thư của Amemiya vừa khóc...

“Nếu có thời gian mình sẽ đưa cậu đi đến nhiều nơi hơn nữa. Sẽ ép cậu ăn, làm cho cậu béo múp ra. Nếu cậu yêu mình mọi chuyện đã tốt đẹp rồi.”

Tắm mình trong cơn mưa dai dẳng, nước lã chã rơi, Ryuuto đã run rẩy hét lên như thế.

“... Nhưng Hotaru đã không còn nữa... Chỉ còn cách tiếp tục tìm kiếm thôi. Tìm kiếm người con gái yêu thương đến độ muốn giết em, người sẽ giữ chặt lấy em.”

Nỗi đau đớn dày vò trái tim tôi.

Tôi chẳng là gì hơn một người đọc câu chuyện của cô gái có tên Amemiya Hotaru ấy...

Thế nhưng Ryuuto là... Nỗi khổ đau cậu ấy phải chịu khi mất đi Amemiya, cũng ngang bằng như chị Maki vậy. Chắc hẳn, chính bởi nỗi đau, sự tuyệt vọng và cảm giác mất mát mà chỉ những người có liên hệ sâu sắc với Amemiya như hai người họ mới hiểu được, mà cả hai trở nên xung đột với nhau.

Tôi nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhõm bước lên cầu thang và mùi ngòn ngọt của bơ bay tới.

Chị Tooko đã quay lại.

Ryuuto đứng dậy. Cùng lúc đó, chị Tooko bước vào với nét mặt tươi tắn.

“Xin lỗi vì hơi muộn nhé.”

“Xin lỗi, chị Tooko. Em đi đây”.

“Ơ, sao đột nhiên lại đi ngay thế?”

Tay vẫn cầm nguyên chiếc khay đựng ấm trà và bánh nướng rắc đường, chị Tooko chớp mắt vẻ không hiểu.

Giữ vẻ mặt dễ chịu, cậu ấy nhón lấy hai cái bánh nướng rồi cho tọt vào mồm.

“Ừm, ngon quá!”

“Này, Ryuuto, thế là thế nào?”

“Đã mất công đến nên em định đi thăm thú một chút. Em vẫn ở đây và sẽ lại đến xem xét tình hình nữa mà.”

“Chỗ trọ lại thì sao?!”

“Dự định của em là từ giờ sẽ làm quen một chị gái tốt bụng để xin ở nhờ.”

Cậu ấy vừa lắc lắc cái tay cầm bánh nướng vừa bước đi.

“Thật là, vẫn không biết tự kiểm điểm gì cả!”

Chị Tooko phồng má và đặt phịch cái khay xuống bàn.

Tôi nói “Em đi tiễn cậu ấy” rồi đuổi theo Ryuuto.

Trước cổng, Balon đang sủa nhặng xị và Ryuuto dỗ nó bằng bánh nướng. Nghe thấy tiếng tôi gọi, cậu ấy quay lại tỏ vẻ khó hiểu.

“Ủa? Anh Konoha... Sao thế ạ?”

“Nếu cậu phải vạ vật ngoài đường thì hãy quay lại đi? Anh sẽ thuyết phục chị Maki.”

“À, không sao đâu. Em giỏi tìm chỗ ở mà, lại là mùa hè nữa nên cắm trại cũng được.”

“Anh cần cậu ở đây. Mình anh không ứng phó nổi nếu Bạch Tuyết lại xuất hiện lần nữa. Anh không biết chị Tooko sẽ gây chuyện gì nữa.”

Ryuuto bật cười như trẻ con. Khóe miệng giãn ra vẻ vui thích, cậu ấy nhìn tôi một lượt.

“À, ra anh đang lo lắng cho chị Tooko ạ?”

“Không phải là ý đó.”

“Không sao đâu, về cơ bản chị Tooko sẽ rất mạnh mẽ mỗi khi gặp tình huống nguy cấp. Nhưng thật ra ít nhiều cũng có trường hợp ngoại lệ, lúc ấy anh Konoha hãy xử lý hộ em nhé.”

“Này, Ryuuto!”

“A... em cũng mong mình sớm gặp được người trong mộng. Em cũng muốn xem khi yêu một cô gái đến mức phát cuồng vì cô ấy thì sẽ có cảm giác như thế nào.”

Cậu ấy lẩm bẩm ra chiều vui vẻ, vỗ đầu Balon “Gặp mày sau” và đi mất.

Tôi nhìn theo tấm lưng săn chắc đáng tin cậy của cậu ấy xa dần với tâm trạng bất an.

Balon đẩy đẩy mông tôi như muốn bảo “nhanh quay vào đi”. Khi tôi vừa cất bước thì nhìn thấy chị Maki, nét mặt cứng nhắc, đang đứng khoanh tay trước cửa.

“Tên nhóc đó đi rồi hả?”

“Ryuuto không hề quên Amemiya. Cậu ấy nói với em rằng nếu Amemiya còn sống, cậu ấy đã có thể chỉ yêu một mình cô ấy mà thôi.”

Nỗi đau nghẹt thở mà vừa nãy Ryuuto để lộ cho tôi thấy, giờ lại hiện lên trong mắt chị Maki.

“Không có chuyện đó đâu.”

Chị ta lẩm bẩm cụt lủn rồi quay lưng. Tôi có cảm giác dáng vẻ nhìn từ đằng sau mạnh mẽ oai phong đó rất giống với Ryuuto.

Tôi thở dài rồi đi vào trong.

Chi Tooko đang đợi ở trong phòng. Phải mau chóng quay lại.

Khi tôi chuẩn bị leo lên cầu thang, có giọng nói phát ra.

“?”

Hình như có ai đang tranh luận gì đó.

Ở căn phòng góc đằng kia à? Khi đi về hướng có giọng nói, tôi nghe được từng mẩu của đoạn hội thoại.

“Làm thế nào đây? Đến cả người con trai tới đón cũng xuất hiện rồi. Chẳng phải giống y như 80 năm trước hay sao?”

“Vậy nếu giờ anh chàng học trò đó mà đi về, chúng ta sẽ bị giết sao?”

“Không đời nào! Chúng ta đã giữ ‘lời hứa’ đàng hoàng rồi cơ mà!”

Tôi nổi da gà, lưng lạnh toát.

Đây là giọng của bác quản gia và mọi người?

Họ ghép Ryuuto vào vị trí người bạn tới đón Akira và lo sợ tôi sẽ ra khỏi biệt thự sao?

Thế nhưng, lời hứa là cái gì? Họ đã hứa với ai?

Tôi cảm thấy khó thở, trống ngực đánh dồn dập.

Tôi cố đi ra xa khỏi cánh cửa mà không để lộ tiếng bước chân. Khi bước lên cầu thang, tôi vẫn không dám thở...

Ở góc hành lang, Uotani, ôm quả bóng đỏ trong lòng, đang đứng lặng yên như ảo ảnh.

“!”

Vì quá đột ngột, tôi tưởng mình đứng tim tại chỗ.

“U-Uotani! Tình trạng em sao rồi? Sắc mặt em vẫn chưa tốt lắm đâu.”

Uotani vươn cánh tay tóm chặt lấy gấu áo của tôi, nói bằng vẻ mặt như thể đã cân nhắc kỹ.

“Xin hãy tránh tối đa việc ở một mình.”

“Ơ?”

Khi tôi định hỏi lại ý nghĩa của câu nói đó, cô bé buông tay và lao vội xuống cầu thang.

Rốt cục là chuyện gì vậy chứ?

Chân tay tôi ngày càng lạnh cóng.

Đúng là giá mà có Ryuuto ở đây thì tốt hơn.

Khi tôi về phòng, chị Tooko đang ngồi gục đầu trên ghế. Nhìn thấy đôi đồng tử đượm buồn ấy, tim tôi như lỡ mất một nhịp.

Tôi lại nhớ đến ánh mắt tôi thấy buổi bình minh hôm đó.

Lồng ngực thắt lại, tôi đứng trơ ra như phỗng. Chị Tooko ngẩng mặt lên và tròn mắt.

“Ơ này, về rồi à? Hơi bị thong thả đấy nhé.”

Nhật ký của Yuri đang để mở trên đầu gối chị ấy.

Nghĩ rằng chị ấy đọc cuốn nhật ký đó nên mới có vẻ mặt đau buồn, tôi cảm thấy đôi chút nhẹ nhõm và cùng lúc băn khoăn có phải buổi bình minh hôm ấy cuốn nhật ký đó cũng đang được mở ra hay không.

Rốt cục thứ gì trong cuốn nhật ký này đã làm chị Tooko buồn rầu đến thế? Dù đúng là nội dung của nó rất đau lòng đi nữa...

“Hồng trà nguội mất rồi. Em đã nói chuyện gì với Ryuuto vậy?”

Chị Tooko gập quyển nhật ký lại. Ngay trước đó, cánh hoa cẩm chướng đỏ phản chiếu vào mắt tôi.

“Cái đánh dấu sách đó!”

“Hử?”

Chị Tooko lại một lần nữa mở ra cuốn nhật ký đang đóng dở.

Miếng đánh dấu sách có đính cánh hoa cẩm chướng ép được kẹp ở giữa.

“Cái này ấy hả?”

“Vâng. Cái đánh dấu đó được kẹp bên trong từ đầu ạ?”

“Phải đấy.”

“Liệu có phải chị Maki kẹp vào không ạ?”

“Chị nghĩ không phải. Chẳng phải sở thích của Maki.”

“Vậy thì ai?”

Cánh hoa ép từ gần 80 năm trưóc không thể nào có màu tươi mới như vậy được.

Có nghĩa là, trước khi chị Maki lấy được cuốn sách này, có một ai khác đã đọc nó.

Có phải chị Tooko cũng đã nghĩ đến khả năng này? Chị ấy lẩm bẩm với điệu bộ băn khoăn.

“Chị nghĩ... có lẽ là một người biết rất rõ về Bạch Tuyết.”

“Nghĩa là sao ạ?”

“Chị cũng... chưa hiểu rõ. Chỉ mới tưởng tượng thôi.”

Chị Tooko mím môi.

Tôi bối rối không biết có nên nói cho chị Tooko biết về cuộc đối thoại lúc nãy của mọi người và lời cảnh báo của Uotani hay không.

Chị ấy trông không khỏe nên tôi không muốn gây thêm lo lắng.

“Mà này Konoha, đừng có tránh né câu chuyện thế.”

“Dạ?”

“Em đã nói chuyện gì với Ryuuto? Có phải là chuyện gì thiếu đứng đắn nên không thể nói với chị?”

Chị Tooko phồng má và lườm tôi.

Tôi vã hết cả mồ hôi hột khi bị chất vấn hết chuyện này đến chuyện nọ, hoàn toàn là những thứ mà tôi còn không nhớ mình đã làm bao giờ.

Về chiều, chị Tooko đến phòng sách, đi loanh quanh bên trong, nhìn chòng chọc vào trần nhà, tường và cửa sổ, có vẻ đang suy nghĩ điều gì đó.

Nửa chừng, vì phải đi toilet, tôi ra khỏi phòng.

Sau khi giải quyết xong và ra rửa tay, tôi vừa mở cửa thì có một tờ giấy trắng gập đôi rơi xuống.

Tôi cảm thấy nghi hoặc, rõ ràng khi vào không có mà... tôi nhặt lên và xem bên trong thì ở đó có những con chữ được viết bằng bút bi.

“Gửi anh Inoue Konoha,

Tôi sẽ đợi ở bờ hồ trong núi lúc ba giờ.

Vì có việc rất quan trọng nên xin hãy bí mật đến đó không để ai trông thấy.

Sayo.”

Từ Uotani sao?!

Tim tôi thót lại vì căng thẳng.

Là sao đây? Cố ý gọi tôi ra hồ thì là việc không thể nói được ở biệt thự hay sao?

Nhưng, chính Uotani đã nói không được đến hồ, không phải sao? Và còn “hãy tránh tối đa việc ở một mình” nữa...

Ủa? Sao mà mâu thuẫn thế nhỉ?

Khi nhìn đồng hồ, chỉ còn hai mươi phút nữa là đến ba giờ.

Đầu tiên tôi quyết định thử đi đến nhà bếp.

“Xin lỗi, có Uotani ở đây không ạ?”

Bà giúp việc cho hay cô bé vừa mới đi mua đồ.

Chẳng lẽ cô bé đi đến hồ sao? Lá thư đó đúng là của Uotani à? Nếu vậy tôi cũng nên đi chăng...

Không có thời gian phân vân, tôi chẳng còn cách nào khác ngoài ra khỏi biệt thự và hướng về hồ. Rất lạ là bình thường khi tôi ra ngoài, lần nào Balon cũng chạy theo sủa loạn, mà hôm nay nó lại không xuất hiện.

Men theo con đường nhỏ được chiếu sáng bởi ánh mặt trời, tôi đã tới hồ, nhưng không có bóng dáng ai ở đó cả.

Giống như lần tôi tới đây trước đó cùng chị Tooko, mặt nước rộng thênh thang như hút lấy ánh sáng của bầu trời và lấp lánh trong yên lặng. Ngọn gió mát lành đưa theo mùi hương của lá lay động xào xạc cây cỏ dưới chân êm đềm sảng khoái. Những loài côn trùng nhỏ bay bay.

Uotani vẫn chưa đến sao...

Đúng lúc đó...

Một bàn tay vươn ra từ phía sau, ấn một thứ lành lạnh vào mặt tôi.

Một chiếc khăn mặt có tẩm thứ dược phẩm nào đó!

Thứ mùi chua chua xộc vào hai lỗ mũi, sống lưng tôi run lên báo động bản thân đang gặp nguy hiểm.

Tôi gắng quay người lại nhưng bị giữ rất chặt không cựa quậy được chút nào. Tôi chỉ kịp có cảm giác được cơ thể đang áp vào sau lưng mình là của nam giới to cao và rắn chắc, thế rồi, ý thức của tôi hoàn toàn bị cắt đứt.

8 Tập Nguyên tác: 文学少女 - Bungaku Shoujo - ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du Xuất bản: NXB Văn Học 2014/2015
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nomura Mizuki

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.