Sáng hôm sau, tôi tới trường sớm hơn mọi ngày.
Hôm qua, sau khi về tới nhà, trong đầu tôi vẫn lởn vởn khuôn mặt chực khóc của Kotobuki. Bị cô nàng nói ghét mình trước mặt mọi người khiến tôi rất sốc, nhưng tôi càng sốc hơn khi dường như bản thân Kotobuki mới là người bị tổn thương hơn cả. Cứ như thể chính tôi chứ không phải cô nàng đã nói ra những lời đó... Lúc ngồi trước bàn học viết “điểm tâm” cho chị Tooko, vấn đề này vẫn một mực quấn lấy tâm trí tôi, khiến tay tôi hoàn toàn không thể di chuyển được. Vậy nên tôi vừa lầu bầu vừa hoàn thành bài văn lấy chủ đề từ “bươm bướm” “núi Osore” và “vận động viên lướt sóng” mang hương vị của món bánh trứng vani nhẹ nhàng làm dịu tâm hồn, mặc dù đến cuối cùng chính tôi cũng không biết nó cách cái tiêu chuẩn “nhẹ nhàng làm dịu tâm hồn” bao xa.
Vẫn chưa đến giờ vào lớp nên tôi định tới phòng câu lạc bộ sửa lại bài văn.
Cảm nhận bầu không khí lạnh cắt da cắt thịt, tôi bước qua cổng trường, đúng lúc này, tôi nhìn thấy bóng dáng của Kotobuki.
Ồ?
Dưới tầng mây u ám, Kotobuki bước liêu xiêu qua cửa trước của dãy nhà học, trông cô nàng rất lạ, cực kì không có tinh thần.
Có chút lo lắng, đôi chân tôi tự nhiên tăng tốc đuổi theo sau.
Kotobuki đứng sững trước tủ đựng giày, hai mắt trống rỗng.
Mặt cô nàng tái mét, tôi hoàn toàn không cảm thây chút sức sống nào trên người cô nàng.
- Kotobuki.
Chỉ đến khi tôi cất tiếng gọi, cô nàng mới giật mình ngẩng đầu lên.
- ...Inoue.
Yếu ớt gọi tên tôi bằng giọng khàn đặc, nước mắt trào lên trong đôi mắt ương bướng mọi khi của Kotobuki.
Tôi sợ hãi kêu lên.
- C-Cậu làm sao vậy! Nếu là vì chuyện hôm qua...
- ...Không phải. Là Yuuka, cậu ấy...
Yuuka?
Khoảnh khắc tiếp theo, hai tay Kotobuki ôm lấy mặt và bật khóc nức nở.
- Yuuka biến mất rồi. Tôi... Tôi phải làm sao bây giờ...
- Nào nào, có chuyện gì vậy? Đã xảy ra chuyện gì? Được rổi, đừng khóc nữa, nói cho tôi nghe đi?
Tôi vừa cố gắng dỗ dành Kotobuki đang khóc thút thít như một đứa trẻ, vừa cầm tay dẫn cô nàng tới phòng câu lạc bộ, ở đó, tôi lấy ghế xếp để cô nàng ngồi xuống.
Kotobuki vẫn thút thít, cơ thể run rẩy, ống tay áo khoác ngoài và váy đồng phục đều ướt đẫm vì nước mắt. Sau khi khóc một hồi lâu, cô nàng mới bắt đầu kể cho tôi biết đã có chuyện gì xảy ra.
Thì ra một người bạn của cô nàng tên Mito Yuuka hiện đang mất tích.
Hôm qua, sau khi chạy ra thư viện, Kotobuki đã tới nhà Mito.
Nhưng khi đến nơi, cô nàng chỉ thấy một căn nhà trống rỗng với cửa kính vỡ nát, hoàn toàn không có dấu vết của người sinh hoạt trong đó. Cảm thấy kinh ngạc, cô nàng thử hỏi hàng xóm xung quanh thì mới hay tin nhà Mito vì thiếu nợ không trả được nên đã bỏ trốn trong đêm từ hai tháng trước rồi.
- ...Ư, tôi và Yuuka mỗi ngày đều nhắn tin cho nhau, thỉnh thoảng còn gọi điện, tháng trước hai chúng tôi còn đi mua đồ cùng nhau, vậy mà cậu ấy lại chưa một lần nói cho tôi biết về việc chuyển nhà. Híc... Tôi làm sao biết nhà của Yuuka lại xảy ra chuyện như vậy chứ... Tối qua, tôi đã thử nhiều lần gọi điện cho Yuuka, nhưng đều chẳng có ai bắt máy. Cho dù tôi nhắn tin cậu ấy cũng không trả lời. Bình thường Yuuka luôn nhắn tin trả lời tôi ngay lập tức... Rốt cuộc Yuuka đã đi đâu rồi...
Kotobuki khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem, tâm trạng cô nàng hiện tại có lẽ đang rất hỗn loạn, trông cô nàng thật yếu đuối và nhỏ bé, cứ như thể nếu không có ai làm chỗ dựa Kotobuki sẽ sụp đổ ngay bây giờ. Nước mắt rơi lã chã trên đầu gối của cô nàng.
Chuông vào học vang lên, sinh hoạt đẩu giờ đã kết thúc, hiện tại đang là tiết một.
Nếu là lúc trước, tôi thật sự không thể tưởng tượng được sẽ có ngày mình cúp tiết để ở chung với một cô gái.
Nhưng chứng kiến Kotobuki vì bạn bè mất tích mà bị sốc, rồi khóc đến khàn cả giọng như vậy, tôi thật sự không nỡ bỏ cô nàng lại một mình.
Cũng có khi vì hôm qua chứng kiến vẻ mặt ấy của cô nàng cho nên tôi đã sinh ra cảm tình dư thừa nào đó cũng nên.
- Đừng khóc nữa, Kotobuki. Tôi sẽ cùng cậu tìm bạn Mito. Trước tiên chúng ta thử tới trường của bạn ấy và hỏi người quen của bạn ấy xem sao? Cậu thấy thế nào, tôi cũng sẽ cố hết sức.
Kotobuki vừa khóc vừa khẽ gật đầu.
Sau khi về nhà. Tôi mở máy tính lên và thử tra trên mạng.
Học viện âm nhạc Shirafuji nơi có trường cấp ba mà bạn Mito theo học là một ngôi trường danh giá đã từng đào tạo ra vô số nhạc sĩ nổi tiếng. Chương trình học phần lớn đều liên quan đến âm nhạc, ở đó cũng có rất nhiều du học sinh đang theo học. Ảnh đăng tải trên trang chủ cho thấy ngôi trường này được trang hoàng xa hoa theo phong cách Châu Âu, tôi nhớ từng có một bộ phim mượn ngôi trường này làm trường quay nữa.
Theo lời Kotobuki thì bạn Mito đặt mục tiêu trở thành một ca sĩ nhạc kịch chuyên nghiệp. Không chỉ thế, trong buổi công diễn nội bộ do các học sinh tổ chức vào lần tới, bạn ấy đã được giao vai nữ chính. Kotobuki còn nói vì dạo gần đây quá bận rộn với lịch tập luyện và làm thêm, cô nàng và Mito gần như không nói chuyện điện thoại với nhau mà chủ yếu chỉ liên lạc qua tin nhắn.
Khi tôi vô tình nhấp chuột vào mục phí nhập học và đào tạo, tôi kinh ngạc mở to hai mắt. Học phí cao tới gần gấp ba so với trường công, cho dù so với các trường tư đi nữa thì nó cũng phải cao gấp đôi! Nhà Mito là một gia đình bốn người phổ thông, ba bạn ấy chỉ là một người làm công ăn lương bình thường. Lý do tại sao bạn Mito phải đi làm thêm có lẽ cũng là vì để kiếm tiền trả học phí.
- Không ngờ theo học âm nhạc lại là việc tốn kém đến vậy...
Mà nói mới nhớ, cấp ba Seijou cũng có một đại sảnh âm nhạc cực kì hoành tráng. Nghe nói tòa nhà đó đã được xây dựng chỉ bằng tiền quyên góp của các thành viên từng tốt nghiệp từ câu lạc bộ Nhạc giao hưởng. Mà vốn dĩ câu lạc bộ Nhạc giao hưởng cũng có liên hệ mật thiết với gia tộc Himekura đang điều hành trường, cho nên tôi thật sự không thể đánh giá nó theo cách thông thường được.
Khi tôi đang định tiếp tục tra cứu thông tin thì chuông điện thoại vang lên.
Có vẻ người tôi đang đợi cuối cùng cũng gọi điện tới rồi. Khi tôi áp điện thoại vào tai, một giọng nói vui vẻ vang lên.
“Lâu quá không gặp, anh Konoha. Chà, hiếm khi nào thấy anh chủ động liên lạc với em như vậy.”
Là Sakurai Ryuuto - con trai của gia đình mà chị Tooko đang ở nhờ. Mùa hè năm nay, vì cậu này tán gái giữa đường bị chị Tooko bắt gặp rồi dùng cặp sách nện cho một trận mà chúng tôi trở thành người quen của nhau.
Ở đầu bên kia, Ryuuto vẫn đang vừa cười vừa nói.
“Ông anh của tôi ơi, chị Tooko tức giận lắm đó, nói cái gì mà ‘Vậy là lại không có điểm tâm~’, ‘Bắt chị chờ dài cả cổ, Konoha đúng là đồ hư thân mất nết, thật chẳng biết kính trọng tiền bối gì cả’.”
Ryuuto bắt chước giọng điệu của chị Tooko nói như vậy.
Thôi xong! Tôi quên khuấy mất vụ điểm tâm. Bản thảo tôi dự định sửa lại rồi mới bỏ vào hòm thư vẫn còn đang nằm nguyên trong cặp.
- Anh gặp chút chuyện, thời gian đâu mà quan tâm đến mấy thứ đó.
“Ái chà, chị Tooko mà nghe thấy câu này chắc chắn sẽ phồng mang trợn má lên cho mà xem. ‘Vì điểm tâm của Konoha chị mới cố gắng chuẩn bị kì thi, vậy mà... Ôi, cuộc đời này chẳng còn gì vui thú nữa rồi. Kì thi sắp tới chị trượt chắc rồi. Tất cả là lỗi của Konoha đấy~’. “
- Vừa rồi là em tự sáng tác ra hả?
“Ấy dà, em chỉ lặp lại tiếng lòng của chị Tooko thôi. Dù sao thì anh Konoha cũng là tác giả của chị Tooko mà.”
Ryuuto thoải mái nói.
“Tác giả của chị Tooko.”
Những lời này trước kia nó cũng từng nói với tôi rồi, nhưng dù vậy, hai má tôi vẫn nóng lên. Tôi chỉ viết bậy viết bạ mà thôi, hơn nữa tương lai tôi cũng không hề có dự định trở thành nhà văn.
Tôi cố gắng kìm nén cảm xúc khổ sở đang dâng trào và kể cho Ryuuto nghe mọi chuyện.
- Chính là như vậy, nêu em có người quen ở trường cấp ba thuộc học viện âm nhạc Shirafuji thì nhờ em giới thiệu cho anh nhé.
“Bất ngờ quá, không ngờ anh Konoha mà cũng có lúc tích cực đến vậy.”
- Chuyện này đáng kinh ngạc đến vậy à...
“Em thì cứ nghĩ anh Konoha vốn không phải loại người chủ động rước rắc rối của người khác vào mình chứ.”
Má tôi lại nóng bừng lên. Đúng như Ryuuto nói, từ trước tới nay tôi vốn chủ trương việc gì không liên quan tới mình thì đừng nên dây vào. Nhưng từ sau khi trở thành bạn với Akutagawa ở lễ hội trường, có lẽ tôi cũng bắt đầu thay đổi một chút.
Ryuuto đột nhiên hỏi với giọng thăm dò.
“Chẳng lẽ anh có ý gì với cái chị Kotobuki đó hả?”
Tôi vội vàng nói.
- Làm gì có chuyện đó. Anh chỉ cảm thấy không thể bỏ mặc Kotobuki như vậy thôi, không phải vì lý do đó mà...
“Ờ, sao cũng được, dù sao thì nếu anh Konoha đã nhờ thì em nhất định sẽ giúp. Shirafuji hả, cũng vừa may em có người quen ở đó, để lát nữa em liên lạc thử xem.”
Quả là dân chuyên bắt cá ba bốn tay có khác, có lẽ anh chàng này quanh năm suốt tháng chỉ làm mấy cái trò này cũng nên.
Ryuuto rất được lòng các cô gái, năng lực hành động cũng rất mạnh, từ hồi mới quen tôi đã bị nó làm cho kinh ngạc không thôi. Cho dù không phải là người quen thì nhờ tài ăn nói, nó cũng có thể nhanh chóng trở thành bạn với người ta. Nó chính là loại người khiến người ta có cảm tưởng không gì không làm được. Đôi lúc tôi không khỏi hoài nghi, cậu bé này thật sự nhỏ tuổi hơn tôi sao?
- Vậy thì cảm ơn em trước, Ryuuto giỏi thật đấy.
Ryuuto làm như không nghe thấy lời khen
“Tuy nhiên, em có một điều kiện.”
Nó nói ra một câu y hệt chị Maki.
- Cái gì? Bài tập hả, cũng được thôi.
“Không không, bên cạnh em thiếu gì các cô gái tự nguyện làm việc đó mà phải đi nhờ. Ý em không phải vậy, anh Konoha, anh có dự định gì vào đêm Nôen năm nay chưa?”
Tôi ngạc nhiên trước câu hỏi bất ngờ của nó.
- Đêm Nôen? Không có, mà sao em lại hỏi thế?
“Tốt! Vậy anh nhớ để trống lịch ngày hôm đó cho em nhé.”
- Nếu em muốn anh đêm đó đi cùng một thằng con trai tới công viên Disney Land, tay trong tay xem diễu hành thì thôi đi.
“Ha ha, nghe cũng không tệ lắm. Chà, nói chung là anh cứ giữ lịch hộ em. Cho dù có cô gái nào sở hữu bộ ngực hùng vĩ hơn cả chị Tooko nhà em mời thì anh cũng phải nhất quyết từ chối đấy.”
- Ý em là toàn bộ đám con gái trên mười tuổi ấy hả?
“Ây dà, anh Konoha đúng là độc mồm độc miệng thật. Chị Tooko để ý chuyện này lắm đấy, sáng nào em cũng thấy chị ấy ‘tập nâng ngực’ cả, thế nên anh cũng đừng chọc chị ấy quá.”
- Tập nâng ngực á... Tập thế nào?
“Đại loại là bắt hai tay trước ngực rồi bước sang trái rồi sang phải. Có lần em lén nhìn vào thì thấy chị ấy tập nghiêm túc lắm.”
Vừa thử tưởng tượng ra cảnh đó, đầu tôi bỗng trở nên choáng váng, đó là yoga sao?
“Ờ được rồi, vụ Shirafuji thì đợi bắt được liên lạc của bên đó em sẽ nhắn tin cho anh. Còn nữa, xin anh nhớ viết điểm tâm cho chị Tooko. Chị ấy thật sự rất chờ mong đấy. Anh cứ coi như đây là lời thỉnh cầu của một người em trai cũng được.”
Sau khi nói với giọng vui đùa như vậy xong, Ryuuto cúp điện thoại. Lúc tôi nhận được tin nhắn của nó là khoảng 50 phút sau... Vừa kịp để tôi hoàn thành câu chuyện tam đề điểm tâm cho chị Tooko.
“Bốn giờ chiều ngày mai, anh tới đợi trước cổng chính trường cấp ba Shirafuji nhé. Sẽ có một mỹ nữ xinh đẹp tuyệt trần đến đón.”
Vì vậy, tan học ngày hôm sau, tôi cùng với Kotobuki đứng trước cánh cổng xây bằng đá nhìn rất hoành tráng của trường Shirafuji và đợi người quen của Ryuuto xuất hiện trong tâm trạng khẩn trương.
Bây giờ đã vào tháng Mười hai nên mặt trời lặn khá sớm, toàn bộ khu nhà học của trường Shirafuji đã bị nhuộm bởi một màu đỏ sậm. Gió bấc lạnh buốt không ngừng thổi qua, khiến bờ vai Kotobuki chốc chốc lại run lên.
- Cậu lạnh à?
- K-Không có gì...
Cô nàng trả lời lúng túng, có lẽ đang cảm thấy xấu hổ vì hôm qua đã khóc lóc sướt mướt trước mặt tôi hay sao mà từ nãy tới giờ Kotobuki vẫn cố tránh ánh mắt của tôi. Hôm nay bạn Mito vẫn không nhắn tin trả lời, đây đã là ngày thứ ba liên tiếp kể từ khi liên lạc giữa hai người bị gián đoạn rồi. Có lẽ bây giờ trong lòng Kotobuki đang rất lo lắng.
Khi chúng tôi đợi được khoảng mười phút thì bắt đầu có vài cô gái ăn mặc theo kiểu tiểu thư đài các với váy dài và áo khoác bên ngoài đi ngang qua. Nhưng mà trong đó không có ai có vẻ là người chúng tôi đang đợi. Trong tin nhắn của Ryuuto chi nói đó là một “mỹ nữ xinh đẹp tuyệt trần”, lúc tôi bắt đầu hối hận tại sao lại không hỏi nó họ tên người ta thì...
- Em là Inoue phải không?
Đột nhiên, sau lưng tôi vang lên một giọng nói gợi cảm, tôi vội vàng quay lại.
- Có vẻ đúng rồi. Xin lỗi vì chị tới trễ. Chị là Kagami Shouko, bạn của Ryuu.
Người vừa nhếch bờ môi đỏ mọng lên và nở nụ cười là một cô gái trưởng thành với vóc người thon gầy, mặc sơmi quần tây, bên ngoài khoác một lớp áo măngtô.
- Chị hút thuốc được chứ?
Chúng tôi vào một quán cà phê gần đó, vừa ngồi xuống ghế sô pha, chị ấy đã hỏi như vậy.
- Cái này...
Tôi nhìn về phía Kotobuki, cô nàng khẽ gật đầu.
- Vâng, chị cứ tự nhiên.
Chị Shouko dịu dàng nheo mắt lại khi thấy chúng tôi trao đổi trong im lặng như vậy.
- Cảm ơn hai em. Mặc dù chị biết hút thuốc có hại cho cổ họng, nhưng mà chị vẫn không thể bỏ được.
Nói rồi chị ấy ngậm lấy một điếu thuốc thon dài và quẹt lửa. Nhìn động tác thanh nhã của chị ấy, tôi lại liên tưởng tới những cô người mẫu trên tivi. Ryuuto nói không sai, bà chị này đúng là một mỹ nữ, không biết thằng nhóc đó làm thế nào mà quen được chị ấy nhỉ.
Chị Shouko là giáo viên thanh nhạc và cũng có biết bạn Mito. Khi nghe chúng tôi hỏi chuyện, chị ấy nhíu mày và nói rằng gần đây bạn Mito không hề tới trường.
- Được mười ngày rồi thì phải. Hơn nữa người ta cũng không thấy em ấy quay về kí túc xá. Vì chuyện này mà chị cũng đã rất lo lắng.
- Yuuka đã chuyển vào ở kí túc xá ạ?
Kotobuki hỏi với giọng căng thẳng.
- Ừ. Vì cha mẹ em ấy đã chuyển nhà đến nơi khác từ mùa thu rồi.
Rồi chị Shouko nói tiếp với vẻ khổ sở rằng cha của bạn Mito vì chấp nhận trở thành người bảo lãnh của một người bạn nên phải gánh một khoản nợ lớn, không chỉ như vậy, chủ nợ còn đến tận công ty bác ấy gây rối khiến bác ấy không thể tiếp tục làm việc ở đó.
Trong khoảng thời gian này, khuôn mặt Kotobuki trở nên tái mét, cô nàng mở to hai mắt nghe chị Shouko kể chuyện.
- Buổi công diễn sắp tới em Mito được chọn vào vai chính - công chúa Turandot. Có vẻ như em ấy đã được một giáo viên giỏi kèm cặp, bắt đầu từ khoảng mùa hè, giọng ca của em Mito đã có một sự thay đổi đáng kinh ngạc. Trước đó em ấy vẫn còn phiền não vì phương thức hát vụng về tự làm tổn thương cổ họng của mình. Không biết là giáo viên ở studio nào, mà có khi đó là một ca sĩ chuyên nghiệp cũng nên, chị cũng khá tò mò về việc này nên đã thử hỏi em ấy, nhưng Mito chỉ cười và tránh né không trả lời. Em ấy còn nói, “Giáo viên của em là thiên thần âm nhạc”, chắc em ấy chỉ đang nói đùa.
Bả vai của Kotobuki khẽ run lên. Trong mắt cô nàng xẹt qua một ánh nhìn sợ hãi như thể vừa nghe thấy điều gì đó cực kì đáng sợ.
- Cậu sao thế, Kotobukí?
- Không... không có gì.
Cô nàng dùng tay nắm chặt mép váy và nói một cách khó khăn. Như vậy làm sao có thể khiến người khác nghĩ không có chuyện gì được cơ chứ...
- Đáng tiếc thật đấy, em ấy đã được chọn vào vai nữ chính rồi, tương lai của Mito sẽ rất rộng mở. Chị phải nói là em ấy có tố chất để trở thành một ca sĩ chuyên nghiệp.
Chị Shouko nói với vẻ tiếc nuối, sau đó đặt điếu thuốc đang hút dở vào gạt tàn và dập tắt.
- Xin lỗi hai em, tới giờ chị phải quay về trường rồi. Inoue, đưa điện thoại chị mượn chút.
- À, vâng.
Chị ấy cầm lấy điện thoại, nhanh chóng bấm nút rồi đưa trả lại cho tôi.
- Chị đã nhập vào số điện thoại và địa chỉ email của chị rồi. Nếu hai em biết được tin gì của Mito thì liên lạc với chị một tiếng nhé. Chị cũng sẽ làm vậy.
- Em cảm ơn chị. À, nếu được bọn em cũng muốn nói chuyện với các bạn học của bạn Mito ạ.
- Cũng được. Ngày mai hai em lại tới quán cà phê này nhé?
Sau đó chị Shouko cầm lấy hóa đơn và đứng dậy, đột nhiên, như thể vừa nhớ ra điều gì đó, chị hỏi tôi.
- À, hai em học ở cấp ba Seijou phải không? Mari dạo này vẫn khỏe chứ?
- Chị quen thầy Mariya ạ?
Khóe miệng chị Shouko nhếch lên.
- Cậu ấy học lớp dưới của chị hồi còn ở đại học. Mari lúc đó là ngôi sao hi vọng của bọn chị đấy. Nghe giọng nam cao tenor trong vắt nhẹ nhàng của cậu ấy ai cũng nói sau này cậu ấy chắc hẳn sẽ trở thành ca sĩ nhạc kịch đại diện cho Nhật Bản.
- Thầy Mariya vẫn rất vui tươi hoạt bát ạ. Hôm trước thầy ấy còn nói với em “Đời người chỉ cần có một ly Chay là đã rất tuyệt vời rồi”.
- Cậu ấy vẫn chẳng thay đổi chút nào cả. Hồi còn du học ở Paris, có một dạo cậu ấy đột nhiên mất tích, phải đến một năm sau cậu ấy mới thò mặt ra quay về nước. Chị nhớ lúc đó cậu ấy mặt ngăm đen tóc tai bù xù cười nói rằng mình đã đi du lịch khắp nơi và vừa trở về tức thì, thật là, cậu ấy chẳng hề biết mọi người xung quanh đã lo lắng cho cậu ấy đến thế nào.
Chị ấy khẽ nói với vẻ mặt dịu dàng.
- Có lẽ em Mito cũng sẽ quay về với một nụ cười trên môi như vậy cũng nên.
Nói rồi, chị Shouko bước ra khỏi cửa tiệm.
Những khung cửa sổ hai bên đường được trang hoàng bằng những dải nơ màu đỏ và vàng kim, đằng sau lớp cửa kính bày những món hàng được dán lên bằng gấm trắng, sắp đến Giáng Sinh rồi.
- Kotobuki, cậu có biết gì về “thiên thần âm nhạc” không?
Tôi lấy tay giữ chặt lấy khăn quàng cổ cố ngăn không cho gió lạnh thổi từ chính diện lọt vào và hỏi như vậy, đi bên cạnh tôi, Kotobuki cũng vừa đi vừa nghiêng người về phía trước, trông cô nàng có vẻ do dự, sau đó cô nàng trả lời với giọng ấp úng.
- ...Tôi nghĩ cụm từ đó xuất phát từ Bóng ma trong nhà hát.
- Bóng ma trong nhà hát? Nó là một vở nhạc kịch đúng không?
Hình ảnh một người đàn ông mặc đồ đen với một tấm mặt nạ che mặt hiện lên trong đầu tôi, tôi nhớ mình từng xem quảng cáo về nó trên tivi.
Kotobuki gật đầu khổ sở xác nhận.
- Yuuka rất hâm mộ vở nhạc kịch đó, cậu ấy cũng đọc đi đọc lại nguyên tác không biết bao nhiêu lần. Thậm chí cậu ấy còn đưa nó cho tôi mượn. Trong câu chuyện đó có xuất hiện một “thiên thần âm nhạc” dạy hát cho nữ ca sĩ nhân vật chính. Trước kia Yuuka vẫn thường nói với tôi ước gì cậu ấy cũng được gặp “thiên thần âm nhạc”.
Kotobuki nói vói giọng run rẩy, một nửa khuôn mặt cô nàng vùi trong khăn quàng cổ.
- Không chỉ như vậy...
Cô nàng thấp giọng nói, cứ như thể “thiên thần âm nhạc” khiến cô nàng cảm thây sợ hãi.
- Trong kì nghỉ hè vừa rồi, tôi nhận được một tin nhắn rất kì quái từ Yuuka. Trong đó viết “Nanase, mình gặp được ‘thiên thần âm nhạc’ rồi”.
Những ngọn gió rét buốt xẹt qua lỗ tai tôi. Chúng như những tiếng gầm gừ của một con dã thú từ đằng xa và khiển giọng nói của Kotobuki trở nên đứt quãng.
- Về sau, mỗi lần nói về thiên thần, lúc nào Yuuka cũng rất hào hứng, rằng “Thiên thần giúp mình hát”, “Thiên thần dẫn mình đi về phía bầu trời”... Cậu ấy nói chuyện say sưa tới mức lạ thường.
- Bạn Mito có nói cho cậu biết tên của người đó không?
Kotobuki lắc đầu.
- Không.
Đột nhiên cô nàng cắn môi, trong ánh mắt như cháy lên một ngọn lửa giận, rồi cô nàng nói với giọng dữ tợn.
- ...Nhưng tôi nghĩ có lẽ Yuuka đang ở cùng với thiên thần.
Thiên thần giúp tôi hát được như những nhạc cụ cao cấp nhất.
Vẫn luôn như vậy, kể từ cái đêm chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên đó.
Trước ngày định mệnh ấy, tôi vẫn luôn cho rằng mình chỉ là một nhạc cụ bị hỏng. Là một đống sắt vụn cho dù dùng hết sức thổi thì cũng chỉ có thể phát ra những tạp âm khó nghe.
Nhưng bây giờ thì khác.
Bây giờ tôi đã có thể biến điệu dễ dàng như những viên ngọc trong suốt lăn nhẹ nhàng trên mặt kính, giọng hát của tôi rực rỡ kéo dài vang thật cao và xa tới bất kì đâu. Tiếng ca linh động. Tiếng ca cao vút. Tiếng ca lộng lẫy. Như gió, như ánh sáng...
Bất kể là bài hát nào, tôi đều có thể nhẹ nhàng tự nhiên thể hiện, tôi như hòa làm một với bầu trời.
Là thiên thần đã giải phóng cho những bài ca bị chôn giấu đè nén bấy lâu nay trong tôi.
Tôi càng hát lại càng cảm thấy tâm hồn mình trở nên trong suốt, ý thức tôi trở nên mông lung, cơ thể tôi nhẹ nhàng lâng lâng. Tôi dường như có thể quên đi mọi chuyện. Tôi cảm thấy hoảng hốt, hạnh phúc như được đứng ở trung tâm sân khấu và cất tiếng hát một khúc ca, toàn thân tắm trong những ngọn đèn trắng muốt, nhưng tôi cũng cảm thấy cực kì sợ hãi.
Nếu như tất cả những điều này chỉ là một giấc mộng, đến khi tôi tỉnh lại và nó tan biến như sương sớm gặp nắng, tôi sẽ không thể tiếp tục sống được nữa.
Tại sao bạn Mito lại lựa chọn rời xa gia đình và ở lại đây một mình?
Bạn ấy thật sự muốn được tiếp tục ca hát đến vậy sao?
Nhưng nếu là vậy, tại sao sau khi được chọn vào vai nữ chính trong buổi công diễn, bạn ấy lại mất tích?
Những câu hỏi đó cứ lởn vởn trong đầu tôi sau khi về tới nhà, tôi nằm lăn ra giường và đọc quyển Bóng ma trong nhà hát mà tôi vừa mua ở hiệu sách trên đường về.
Quyển sách này khá dày, chi chít toàn chữ là chữ. Có lẽ sẽ rất khó để đọc hết nó trong vòng một đêm...
Câu chuyện được bắt đầu bằng một bầu không khí đầy thần bí.
Lấy bối cảnh cuối thế kỉ XIX. Tại một nhà hát nhạc kịch ở Paris bắt đầu lưu truyền lời đồn về một linh hồn đang lấy nơi này làm chỗ cư ngụ.
Linh hồn, tự xưng là “bóng ma trong nhà hát”, đã đưa ra nhiều yêu cầu khác nhau với người quản lý nhà hát.
Ví dụ như mỗi năm ông ta phải trả cho bóng ma 240.000 franc.
Hay mỗi buổi công diễn đều phải chừa lại lô ghế số năm tại tầng hai để bóng ma tự do sử dụng.
Rồi còn yêu cầu để nàng Christine Daae lên sân khấu thay cho ca sĩ hàng đầu của nhà hát là Carlotta.
Christine, vốn ban đầu chỉ là một thành viên trong dàn hợp xướng, sau khi lên sân khấu đã giành được thành công chưa từng có. Tất cả quan khách đều say mê giọng ca kì diệu của nàng, họ đã vỗ tay tán thưởng nàng không ngớt.
Trên thực tế, Christine đã được bí mật dạy thanh nhạc bởi một “giọng nói” kì bí tự xưng là “thiên thần âm nhạc”.
Bạn thuở nhỏ, đồng thời cũng là người thầm yêu Christine, tử tước Raoul de Chagny, có lần đã nghe trộm được cuộc đối thoại của nàng Christine với “thiên thần âm nhạc”.
Chứng kiến bộ dạng sùng bái của nàng Christine dành cho “thiên thần âm nhạc”, chàng tử tước trẻ tuổi không khỏi sinh lòng ghen ghét.
Christine phải chăng đã yêu “thiên thần âm nhạc”? “Thiên thần âm nhạc” phải chăng muốn mê hoặc Christine và đem nàng mang đi?
Trong sách miêu tả rất kĩ tâm tình của Raoul, sự ghen ghét thiêu đốt tâm can, sự bồn chồn không yên của chàng ta khiến tôi càng đọc càng bị cuốn vào câu chuyện, bất giác lòng bàn tay của tôi đã thấm ướt mồ hôi, lồng ngực tôi bắt đầu đè nén cảm xúc lo lắng của Raoul.
Một Christine khác... Mito Yuuka bây giờ liệu có đang bình an vô sự?
Mito cũng nhận được sự dạy dỗ của “thiên thần âm nhạc”. Bạn ấy còn từng say sưa nói rằng thiên thần sẽ dẫn bạn ấy tới bầu ười. Ngoài ra, giọng ca của bạn Mito cũng đột nhiên trở nên tuyệt vời hệt như Christine. Tuy nhiên, bạn Mito chưa từng nói cho một ai, ngay cả đối với bạn thân của mình là Kotobuki, về tên tuổi cũng như xuất thân của vị thiên thần đó.
Tại sao lại như vậy? Là thiên thần đã ngăn không cho bạn ấy nói sao?
Hay là ngay-cả-bản-thân-bạn-Mito-cũng-không- biết-thiên-thần-rốt-cuộc-là-ai?
Rốt cuộc thì thiên thần của bạn Mito là người như thế nào? Còn cả Raoul của bạn ấy nữa.
Tôi nhớ lại những điểu Kotobuki đã nói trên đường về.
“Tôi nghĩ Yuuka đang ở cùng với thiên thần. Kể từ khi gặp thiên thần, Yuuka thường xuyên từ chối lời mời đi chơi của tôi, bởi cậu ấy muốn được ca hát cùng với thiên thần, cậu ấy không muốn lãng phí dù chỉ là một giây của mỗi ngày. Tôi lo lắng không hiểu liệu cậu ấy có bị tổ chức tôn giáo kì quái nào đó lừa gạt hay không, nhưng mà khi tôi nói với cậu ây như vậy, Yuuka đã rất giận và không thèm gửi tin nhắn cho tôi trong ha ngày liền. Tôi nghĩ Yuuka... sẽ tin tưởng tất cả mọi điều thiên thần nói, cho dù thiên thần bảo cậu ấy làm gì đi nữa có lẽ Yuuka cũng sẽ đều làm theo...”
Trái tim tôi lỡ mất một nhịp khi nghe thấy từ “tôn giáo”. Có lẽ đối với Mito, thiên thần cũng giống như sự tồn tại tuyệt đối tựa Chúa Jesus của Thiên Chúa Giáo, hẳn là Kotobuki đã rất lo lắng rằng Mito sẽ quá đắm chìm trong đó và không tỉnh lại được. Mà cũng có thể là cô nàng ghen ghét vì cảm thấy bạn thân của mình như bị cướp đi cũng nên.
“Tôi nghe cậu nói Mito có bạn trai hả? Bạn trai của bạn ấy và thiên thần là cùng một người sao?”
Tôi nhớ lại khung cảnh Kotobuki hét vào mặt thầy Mariya khi thầy ấy mời cô nàng tới buổi công diễn.
“Không phải. Yuuka bắt đầu có hạn trai từ mùa thu năm ngoái, thế nên hai người đó không thể là một được. Nghe Yuuka nói thì bạn trai cậu ấy là người của trường chúng ta, hai người đó quen nhau ở lễ hội trường. Tuy nhiên...”
Nói đến đây, cô nàng dừng lại một lúc.
“Yuuka không chịu nói cho tôi biết tên bạn trai cậu ấy. Mỗi lẫn tôi hỏi cậu ây chỉ cười và nói đợi khi nào tôi có bạn trai rồi cậu ấy sẽ nói cho tôi biết... Có lần tôi vặn hỏi Yuuka mãi, nhưng cậu ấy cũng chỉ cho tôi một vài gợi ý rất khó hiểu.”
“Gợi ý thế nào?
“Có ba gợi ý... Gia đình bạn trai cậu ấy có chín người, cậu ấy có tật mỗi khi suy nghĩ việc gì là lại đi vòng quanh bàn và rất thích uống cà phê.”
Đúng là khó đoán thật. Thích cà phê... người thích cà phê ở trường chúng tôi chắc lấy xe tải xúc đổ đi cũng không hết, ngay cả thói quen đi vòng quanh bàn cũng thế, nếu không phải là người thân cận thì sẽ không thể nào nhận ra điều này được. Còn gia đình chín người thì đúng là thời nay khá hiếm nhưng mà nếu chỉ dựa vào điểm này mà đi tìm người trong trường thì cũng sẽ rất khó khăn.
Có lẽ Kotobuki cũng hiểu được chuyện này là vô vọng. Tuy nhiên, chỉ vừa tỏ ra ỉu xìu một lát, cô nàng lại nói như thể vừa nhớ ra chuyện gì đó quan trọng.
“Đúng rồi... Lần cuối tôi nói chuyện điện thoại với Yuuka, cậu ấy đã nói với tôi cậu ấy đang ở cùng bạn trai.”
“Lần cuối đó là khi nào?”
“Khoảng mười ngày trước thì phải...”
“Là thời điểm Mito bắt đầu nghỉ học trên trường sao.”
“... Ừm. Ngày hôm đó, vì có chuyện rất muốn nói với Yuuka cho nên tôi đã để lại lời nhắn. Sau đó cậu ấy nhắn tin cho tôi bảo cậu ấy hiện phải đến chỗ làm thêm bây giờ, tôi về sẽ gọi điện cho tôi. Thế nhưng tôi chờ tới 12 giờ đêm mà vẫn không thấy Yuuka gọi lại cho nên đành phải bỏ cuộc và đi ngủ. Thực ra lúc đó tôi cũng cảm thấy rất kì lạ, bình thường nếu không gọi điện được Yuuka chắc chắn sẽ nhắn tin cho tôi... Thế rồi, đến hai giờ đêm, đột nhiên tôi nhận được điện thoại của Yuuka. Khi tôi kinh ngạc mở điện thoại ra thì nghe thấy giọng cậu ấy vui vẻ nói, ‘Bây giờ mình đang ở cùng với bạn trai’.”
Gió lạnh thổi qua khiến tóc mái của Kotobuki hất lên, cô nàng vội rụt cổ vào trong khăn choàng.
“... Bởi vì lúc đó đang ngủ lại bị đánh thức cho nên đầu óc tôi không tỉnh táo lắm... Tôi chỉ nhớ mang máng là Yuuka đã nói gì đó như ‘Cây thông Nôen đẹp quá’, ‘Anh ấy đang ôm mình, thật ấm áp’. Lúc đó Yuuka phấn khởi đến lạ thường, nghe giọng cậu ấy rất lạ.”
Raoul đang ở trong trường chúng tôi.
Người yêu của bạn Mito có biết bạn gái mình đã mất tích không?
Theo lời kể của Kotobuki thì ngay trước khi bạn Mito mất tích, hai người đã ở cùng với nhau.
Nếu là vậy, có lẽ người biết rõ nhất giờ Mito đang ở đâu sẽ không phải thiên thần mà là bạn trai của bạn ấy?
Còn có một chuyện khác khiến tôi bận tâm, đó là tại sao sau khi Mito mất tích, Kotobuki vẫn tiếp tục nhận được tin nhắn của bạn ấy?
Cuộc gọi cuối cùng của Mito là mười ngày trước. Sau hôm đó bạn ấy không còn đến trường. Dù vậy hai người vẫn trao đổi tin nhắn bình thường. Mito có lý do gì nên không muốn để Kotobuki biết rằng bạn ấy mất tích sao?
Ngoài ra, thời điểm bạn Mito ngừng gửi tin nhắn là vào ba ngày trước... Hiện tại bạn ấy đang làm gì, ở đâu?
Tôi vắt hết óc suy nghĩ, tai cũng bắt đầu ù lên. Nằm ngửa trên giường, tôi để quyển sách mở ra trên ngực và khẽ thở dài.
Có quá nhiều điều tôi không biết.
Nếu như bây giờ chị Tooko ở đây...
Nếu như “cô gái văn chương” có ánh mắt dịu dàng cùng với tính cách lạc quan thích chõ mũi vào chuyện của người khác, đồng thời lại rất mẫn cảm với những điều kì lạ đó ở đây, không biết chị ấy sẽ đọc câu chuyện này theo cách như thế nào đây.
Hay là... thử gọi điện cho chị ấy nhỉ?
Nghiêng mặt hướng về chiếc điện thoại di động đặt trên bàn, ngực tôi bỗng cảm thấy ngứa ngáy.
...Mình vẫn chưa nói cho chị ấy biết số điện thoại hay địa chỉ email của mình.
Chị Tooko không có điện thoại, dù sao chị ấy cũng rất dở trong những chuyện liên quan tới máy móc, phải nói là dở không có thuốc chữa. Cho nên dù tôi có đưa số điện thoại của mình cho chị ấy thì có lẽ đến hết đời này chị ấy cũng sẽ không biết dùng nó thế nào cho coi...
Tôi cũng biết tất cả những điều vừa rồi chỉ là lấy cớ, kì thật bây giờ tôi rất muốn được nghe giọng nói vui vẻ ấm áp của chị ấy.
Không, không được. Chị Tooko hiện đang bận ôn thi, tôi không được phép để chị ấy bị cuốn vào chuyện này. Người như chị Tooko, nếu như tôi đem chuyện này nói ra, chắc chắn chị ấy sẽ chõ mũi đến cùng cho mà xem.
Cố nén cảm xúc đau đớn trong lồng ngực, tôi dời ánh mắt khỏi điện thoại, tay nắm chặt tấm ga trải giường.
Đúng thế, mùa xuân này chị Tooko sẽ tốt nghiệp, tôi sẽ không còn được gặp chị ấy nữa...
Đúng lúc này chuông điện thoại vang lên khiến tim tôi suýt nữa thì ngừng đập.
Chẳng lẽ là chị Tooko sao!?
Tôi vội vàng lao tới bàn học, nhưng khi nhìn người gọi tôi mới phát hiện đó là Akutagawa.
“Alô, Inoue đấy à?”
- Akutagawa hả... Có chuyện gì mà tự dưng gọi cho tôi thế?
“Không có gì, chỉ là tôi thấy chuyện của ông với Kotobuki hình như vẫn chưa giải quyết tốt thì phải. Không có gì khó khăn chứ?”
Akutagawa vẫn luôn biết cách thể hiện sự quan tâm theo cách của cậu ấy.
Tâm trạng của tôi hơi lắng lại, giọng tôi cũng tự nhiên trở nên nhu hòa. Tôi nghĩ thầm trong đầu thật tốt là mình có một người bạn như cậu ấy.
- Cảm ơn ông. Tôi không sao đâu. Với lại Kotobuki cũng làm lành với hội Mori rồi thì phải.
“Vậy hả. Nếu cần tôi giúp gì ông cứ nói nhé. Cho dù là việc cực kì nhỏ nhặt cũng không sao cả. Không cần phải khách khí.”
- Ừ, tôi biết rồi.
Hôm sau, vừa nhìn thấy Akutagawa trong lớp, tôi giật nảy mình.
- Ông sao vậy!? Mấy vết thương đó là sao!
Má phải và cổ của cậu ấy đầy những vết như bị móng tay cào. Đặc biệt ba đường ở cổ trông khá sâu, vết sưng ở đó cũng đã tím bầm lên rồi, thoạt nhìn khá là đau.
- À... bị mèo cào ấy mà...
Akutagawa cười gượng và chuyển ánh mắt sang chỗ khác.
- Trông ghê quá, ông không sao thật đây chứ.
- Ừ... không có gì nghiêm trọng cả.
Ánh mắt của cậu ấy lại đảo sang bên cạnh.
- Mèo gì mà kinh thế nhỉ. Ờ khoan, nhà ông có nuôi mèo sao?
Tôi cũng đã đến thăm nhà cậu ấy mấy lần rồi, nhưng mà động vật duy nhất tôi thấy ở đó là mấy con cá chép bơi trong sân vườn, không hề có con mèo nào cả...
- Không... là mèo hoang ấy mà. Đại khái là tôi thô lỗ quá nên lỡ chọc giận nó.
Ánh mắt Akutagawa không ngừng đảo vòng quanh, miệng cậu ấy thốt ra vài câu hàm hồ như vậy.
Đột nhiên, cậu ấy nhìn thẳng vào tôi và hỏi một cách nghiêm túc.
- Khoan nói chuyện của tôi, ông dạo này không gặp chuyện gì đấy chứ?
- Dạo này là sao, hôm qua chúng ta vẫn còn gặp nhau mà. Còn cả điện thoại nữa. À, cảm ơn ông về cú điện thoại tối qua nhé.
- Không có gì, đừng khách khí... Vậy, ông có nhận được cuộc gọi hay tin nhắn kì lạ nào không? Nghe nói... gần đây có rất nhiều trò đùa kiểu này.
- Không có, tôi chẳng nhận được tin nhắn rác hay bị ai trêu chọc gì cả.
Khuôn mặt Akutagawa càng sát lại gần hơn.
- Ông có tính đổi số điện thoại khác không?
- Không có... Sao tự dưng ông lại hỏi tôi việc này vậy Akutagawa?
Nghe tôi hỏi vậy, Akutagwa mới trấn tĩnh và lùi lại, sau đó cậu ấy nở một nụ cười trông rất miễn cưỡng.
- Không, không có gì, ông không gặp việc gì bất tiện là tốt rồi. Đừng bận tâm chuyện vừa nãy nhé.
Lạ nhỉ? Cậu ấy bị làm sao vậy? Mặc dù tôi cảm thấy khá khó hiểu, nhưng chỉ nội việc của Kotobuki cũng đã khiến tôi sứt đầu mẻ trán rồi, cho nên tôi không cố truy cứu thêm nữa.
Tan học, chúng tôi tới tiệm cà phê hôm qua và gặp các bạn học của Mito.
Mấy bạn ấy cũng cảm thấy rất kinh ngạc khi thấy giọng ca của Mito đột nhiên tiến bộ hẳn lên.
- Việc cậu ấy được chọn vào vai nữ chính thật khó tin. Bởi Turandot là một nàng công chúa lạnh lùng tàn nhẫn ngạo mạn, hoàn toàn không giống hình tượng của Mito chút nào cả.
- Vai nam chính Calaf là do ca sĩ chuyên nghiệp trẻ số một hiện nay - anh Ogiwara - đảm nhiệm. Trong cảnh đối đáp ở màn hai, Mito thậm chí còn trội hơn cả anh Ogiwara, vì việc này mà cậu ấy bị anh ta phê bình là không biết giữ hài hòa cho cả vở kịch.
Nói vậy có nghĩa là khi diễn tập, giọng ca của bạn Mito còn áp đảo cả ca sĩ chuyên nghiệp khách mời sao?
- Mặc dù Mito không nói ra, nhưng chắc hẳn cậu ấy đã được một giáo viên nổi tiếng kèm cặp. Nếu không sẽ không có chuyện giọng ca của cậu ấy đột nhiên trở nên hay như vậy được. Hiện nay cũng có người nói Mito nghỉ học là vì đang phải huấn luyện đặc biệt ở đâu đó.
- Ừm, nói vậy việc vai của cậu ấy không bị chuyển cho người khác cũng có thể hiểu được. Từ trước đã có lời đồn về việc Mito đang được nhân vật tai to mặt lớn nào đó chống lưng. Ngay cả việc cậu ấy được chọn vào vai nữ chính của buổi công diễn lần này cũng là nhờ có sự giúp đỡ của người đó.
- Mấy bạn có biết người đó là ai không?
“Cái này...”, sau khi nghiêng đầu suy nghĩ, một cô gái nói như thể vừa nhớ ra điều gì. “À đúng rồi! Dạo trước tôi từng thấy Mito cùng một người đàn ông mặc comlê đen lên một chiếc xe ngoại sang trọng. Người đó còn ôm vai cậu ấy trông rất khả nghi, tôi còn nghe ông ta gọi cậu ấy là ‘Trà Hoa’ thì phải...”
Sau khi rời khỏi cửa tiệm, tôi và Kotobuki sóng vai đi trên dãy phố được trang hoàng bằng những ngọn đèn màu trắng và vàng kim chuyên dùng cho lễ Giáng Sinh.
Hai chúng tôi nói chuyện với nhau câu được câu mất.
- Trà Hoa là biệt danh của Mito sao? Cậu có biết chuyện này không, Kotobuki?
- Không. Tôi chưa từng nghe có ai gọi Yuuka bằng cái tên “Trà Hoa” cả. Khoan không nói chuyện này... tôi nghĩ hiện Yuuka thật sự đang ở chỗ thiên thần. Trong những tin nhắn Yuuka gửi cho tôi sau khi cậu ấy nghỉ học ở trường, cậu ấy cũng nói như thể hiện mình đang học hát cùng thiên thần... Có lẽ người đàn ông gọi Yuuka là “Trà Hoa” chính là thiên thần cũng nên.
Kotobuki nói với ánh mắt dữ tợn. Có vẻ như cô nàng có định kiến khá lớn dành cho thiên thần âm nhạc, chắc hẳn cô nàng đang cho rằng việc bạn thân mình mất tích hoàn toàn là trách nhiệm của thiên thần.
Dù sao thì trong Bóng ma trong nhà hát, người bắt cóc Christine xuống vương quốc dưới lòng đất hóa ra lại là bóng ma dùng mặt nạ để che giấu khuôn mặt xấu xí và giả mạo làm thiên thần, cho nên tôi cũng có thể hiểu được tâm trạng của cô nàng...
Nhưng mà thật sự như Kotobuki nói sao, hiện tại Mito thật sự đang ở cùng với bóng ma sao?
Dù sao cái đêm ngay trước khi mất tích, Mito vẫn còn ở bên người yêu, cho nên tôi thật sự không thể khẳng định được điều gì.
Rốt cuộc thì Mito đã đi đâu? Tại sao bạn ấy lại không quay về kí túc xá?
Những tin nhắn của Kotobuki gửi cho bạn ấy vẫn không hề có hồi âm.
Bầu không khí lạnh lẽo cứa qua da thịt tôi. Bầu trời đêm vần vũ mây đen, tôi hoàn toàn không nhìn thấy hình bóng của trăng sao. Chỉ có ánh sáng nhân tạo chiếu rọi đường đi, bốn phía truyền tới những bài hát Giáng Sinh rộn ràng trái ngược với tâm trạng của chúng tôi.
Kotobuki nói với ánh mắt ảm đạm.
- Tôi cảm giác mình giống như Raoul. Cảm thấy ghen ghét vì quan hệ của Christine và bóng ma, lo lắng, muốn cứu Christine khỏi tay của bóng ma nhưng rồi lại hoàn toàn không làm được gì cả.
- Trong các tác phẩm văn học thì loại hình nhân vật chính như vậy cũng không hiếm đâu.
- Nhân vật chính của Bóng ma trong nhà hát không phải là bóng ma sao?
- Tôi mới đọc được một nửa, nhưng mà dù sao góc nhìn của truyện cũng là của Raoul, cho nên nhân vật chính phải là anh ta mới đúng.
- Nhưng mà nửa sau truyện lại là màn độc thoại của một người Ba Tư thần bí.
- Hả, vậy á!?
- Raoul lúc nào cũng rơi vào bẫy của bóng ma, chẳng được tích sự gì cả.
- Hừm...
Kotobuki bĩu môi rồi ảo não lẩm bẩm với vẻ khó chịu.
- Quả nhiên Raoul là đồ vô dụng.
- Còn tôi thì lại rất ủng hộ Raoul. Lúc đọc truyện, tôi luôn nghĩ trong đầu sẽ thật tốt nếu như Raoul cứu được Christine và hai người có một kết thúc hạnh phúc.
Tôi cười nói như vậy. Đột nhiên, Kotobuki ngẩng đầu lên nhìn tôi, nhưng ngay sau đó cô nàng lại rụt cố vùi đầu vào trong khăn choàng cổ với vẻ xâu hổ và lầu bầu.
- H-Hừm, vậy à.
Bộ dạng cô nàng xấu hổ ngoảnh mặt sang chỗ khác thật sự rất đáng yêu, cho nên tôi không nhịn được mà lại mỉm cười.
Kotobuki tiếp tục lầu bầu.
- À, có chuyện này... Hôm qua tôi lục lại đống thư thì phát hiện một tấm bưu thiếp mà Yuuka gửi cho tôi từ nhà bà nội cậu ấy vào kì nghỉ hè. Trên đó cũng có viết địa chỉ, cho nên tôi định viết thư hỏi thăm xem sao. Nói không chừng tôi sẽ có thể liên lạc với người nhà của Yuuka.
Tôi cười nói.
- Ừm, ý tưởng này hay đây. Có thể nhờ vậy mà chúng ta sẽ nhanh biết được Mito đang ở đâu cũng nên.
Thiên thần luôn ca hát một mình.
Dưới ánh trăng, trên thảm cỏ lay động xào xạc, tiếng ca bi thương của thiên thần vang vọng khắp bầu trời đêm.
Mặc dù thiên thần chán ghét thánh ca, nhưng giọng ca của thiên thần lại chất chứa những lời nguyện cầu và nỗi niềm ai oán khiến lòng người xao động. Chắc hẳn thiên thần đang hát cho một người đang không ở đây. Để làm dịu linh hồn của một người hoàn toàn xa lạ đối với tôi.
Trước kia, thiên thần từng giết người. Thiên thần nói khi đó máu tươi đỏ thẫm như chất lỏng của một quả dâu tây dập nát chảy ra nhuộm đẫm chiếc ghế màu xanh da trời rồi nhỏ từng giọt xuống mặt đất.
Kể từ hôm đó, vì thiên thần, đã có rất nhiều người chết đi.
Thanh danh của thiên thần đã bị ô uế, đôi cánh trắng muốt của thiên thần đã bị nhiễm máu tươi, thiên thần không còn cách nào ở lại thế giới ban ngày nữa.
Thật đáng thương.
Thiên thần thật đáng thương.
Đứng trước thiên thần, lúc nào tôi cũng thút thít nỉ non. Nhưng tôi lại chưa từng một lần thấy thiên thần khóc. Thiên thần chỉ ôm lấy vai tôi vuốt tóc và nhìn tôi cười.
Tôi bảo thiên thần nếu muốn khóc thì hãy cứ khóc lên đi, nhưng thiên thần lại nói bởi vì không có chuyện gì đáng buồn cả nên nước mắt không thể chảy ra được. Thiên thần còn nói kể từ khi sinh ra đến giờ, thiên thần chưa một lần nào khóc.
Sau đó, mặc dù không hát thánh ca, nhưng thiên thần sẽ hát ru tôi ngủ.
Để cho tôi ngủ mà không gặp ác mộng. Để tôi có thể ngủ an lành, quên đi mọi bi thương và thống khổ. Để ngày mai, dưới ánh mặt trời, tôi lại có thể cười thuần khiết như một thiếu nữ và che giấu đi tội lỗi của mình.
Tôi có thể cùng anh làm người yêu, cùng Nanase làm bạn thân, tất cả đều là nhờ thiên thần đã hát cho tôi. Nếu không có thiên thần, tôi nhất định sẽ cảm thấy hổ thẹn với sự xấu xí và dơ bẩn của mình, cơ thể tôi sẽ trở nên trống rỗng, tôi sẽ không còn dũng khí để đứng trước hai người.
Thiên thần khoan dung tôi, cứu rỗi tôi, nhưng rốt cuộc ai mới là người sẽ cứu rỗi thiên thần người đã không còn cách nào đứng dưới ánh mặt trời, người đã mất đi cái tên và chỉ biết náu mình trong vương quốc bóng đêm này?
Tôi đi tới phòng dụng cụ âm nhạc để báo với thầy Mariya là sắp tới tôi phải nghỉ công việc chuẩn bị tài liệu một thời gian, ở đó, tôi chứng kiến thầy ấy đang trình diễn một cảnh tình tứ mặn nồng.
Nữ sinh với thân hình nhỏ nhắn vừa dùng môi chạm môi với thầy Mariya phát ra một tiếng thét nhỏ rồi vội vàng nhảy dựng lên.
Sau đó, cô gái đó la lên với giọng dễ thương “E-Em đi trước đây”, rồi cúi mặt chạy vội ra khỏi phòng.
- ...Thầy, chuyện vừa nãy là sao vậy ạ?
Nhìn tôi đứng chết lặng, thầy Mariya cười khan rồi bắt đầu nói không chút hoang mang.
- Ha ha ha.... Lần sau trước khi vào phòng em nhớ gõ cửa nhé, Inoue.
- Em gõ rồi. Mà đúng ra lúc làm chuyện như vậy ở trong trường thì xin thầy phải chú ý tới xung quanh một chút chứ.
- Ây dà, em nói đúng, lần tới thầy sẽ cẩn thận hơn. Cũng bởi cô bé kia chủ động quá nên thầy cũng chỉ đành...
Thầy Mariya lấy khăn tay lau mồ hôi.
- À mà hôm nay tới phiên trực của Nanase ở thư viện hả?
- Thực ra... hiện tại bọn em không thể tới phụ giúp thầy được.
Tôi nói ngắn gọn chuyện bạn thân của Kotobuki mất tích cho thầy ấy nghe.
- ...Vậy sao. Chuyện nghe có vẻ nghiêm trọng nhỉ.
Thây Mariya nhíu mày với vẻ cảm thông, sau đó thầy ấy nói ra một câu khiến tôi kinh ngạc.
- Bạn của Nanase là em Mito Yuuka vào vai công chúa Turandot ở buổi công diễn sắp tới nhỉ. Lúc qua Shirafuji hướng dẫn cho mấy học sinh bên đó thầy cũng đã gặp em ấy vài lần. Đó là một viên ngọc thô, chỉ cần được giáo viên giỏi chỉ dạy cô bé chắc chắn sẽ tỏa sáng. Thầy đã rất chờ mong xem cô bé sẽ diễn vai công chúa Turandot thế nào. Nhưng mà không ngờ em ấy lại xảy ra chuyện như vậy... thật đáng tiếc.
- Thầy có manh mối nào về việc ai là người đã dạy bạn Mito hát không ạ? Hình như bạn Mito gọi người đó là “thiên thần âm nhạc” thì phải.
Nét mặt thầy Mariya đột nhiên trở nên nghiêm trọng, hai tay thầy ấy đan chặt vào nhau. Chiếc đồng hồ to bản trên tay trái thầy ấy lóe lên.
- ...”Thiên thần âm nhạc”?
- Vâng. Thầy có biết gì về cái tên này không ạ?
Sau khi chậm rãi thở ra một hơi, thầy Mariya nhìn tôi với ánh mắt xin lỗi.
- Không. Thầy và Mito cũng không thân thiết tới mức độ này, nhưng thầy sẽ thử hỏi vài người quen có liên quan trong ngành âm nhạc xem sao.
- Em cảm ơn thầy.
Tôi cúi đầu nói vậy.
- À đúng rồi, cô Kagami Shouko ở trường Shirafuji nhắn em hỏi dạo này thầy có khỏe không.
Nét mặt thầy Mariya ngay lập tức giãn ra.
- Ồ, em gặp chị ấy rồi à? Thế nào, chị ấy xinh lắm có phải không? Ngày xưa đám con trai quanh thầy đều rất hâm mộ chị ấy đấy. Chị Shouko sở hữu một giọng hát mạnh mẽ đầy nội lực, rất thích hợp vào những vai như Carmen* đấy.
Nữ nhân vật chính trong vở nhạc kịch nổi tiếng cùng tên được biên soạn bởi nhạc sĩ lừng danh Georges Bizet.
- Đúng vậy ạ. Cô Shouko rất đẹp. Cô ấy còn nói ngày xưa thầy Mariya là ngôi sao hi vọng của mọi người đấy ạ.
- Ha ha ha, chị ấy nói quá thôi. Thầy làm gì mà được đến mức đó chứ. So với việc đi làm ca sĩ, là một giáo viên thảnh thơi ở chỗ này hợp với thầy hơn nhiều.
Bằng một giọng dịu dàng tràn ngập ánh sáng, thầy ấy phủ nhận lời khen về bản thân.
Nụ cười tươi mát thuần khiết đó cũng lan sang tâm trạng của tôi.
- Khi nào giải quyết xong việc này bọn em sẽ lại tới giúp thầy.
- Ừ, thầy sẽ đợi.
Sau đó tôi rời khỏi phòng dụng cụ và đi tới thư viện gặp Kotobuki.
Lúc tôi đóng cánh cửa phòng lại và đi ra hành lang, một bàn tay vươn ra từ phía sau chỗ rẽ và bắt lấy bờ vai của tôi.
Từ phía trên lớp vải, cảm giác ngón tay cắm vào da thịt truyền tới làm tôi lạnh hết cả người.
Khi quay lại, một nam sinh có chiều cao tương đương tôi, mắt đeo kính, tóc hơi nhuộm đang đứng đó nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn tôi.
Đây là người dạo trước ở thư viện đã nói tôi là đồ kém cỏi!
Bầu không khí xung quanh chúng tôi đột nhiên trở nên u ám, tôi có cảm tưởng như mình đang chạm mặt một kẻ sát nhân hàng loạt mang dao trên tay, cơ thể tôi cứng đờ lại.
- Này ông anh, vừa nói chuyện gì với Mariya thế?
- Cậu... là ai?
- Trả lời đi, đừng hỏi. Vừa nói chuyện gì với gã đó hả?
Giọng điệu cao ngạo của cậu ta khiên tôi nổi giận, thế nên tôi vung cánh tay cậu ta ra.
- Tôi không có nghĩa vụ trả lời câu hỏi của người lạ.
Lúc tôi quay người và định bỏ đi, từ phía sau lưng tôi vang lên một giọng nói lạnh lùng như kim đâm.
- Thật thảnh thơi.
Câu nói thì thầm như gió ở cầu thang, cùng với ánh mắt u tối lạnh lẽo mà tôi cảm nhận được ngày hôm đó hiện lên trong đầu khiến da gà toàn thân tôi nổi hết cả lên. Tôi quay đầu lại và chứng kiến cậu ta vẫn đang trừng mắt nhìn tôi bằng cặp mắt đen kịt đầy căm phẫn.
- Muốn bao che cho Mariya sao... Dù sao hai người cũng là những kẻ giả nhân giả nghĩa, đúng là rất hợp nhau mà.
- Ý cậu... là sao.
- Đang nói về anh và gã Mariya ấy đấy, thế nào? Cả hai người đều sống trong thế giới xinh đẹp, dùng nụ cười giả dối lấy đi những điều đẹp đẽ nhất. Lúc nào cũng khiến người khác bị tổn thương và chẳng bao giờ để bản thân bị thương tổn.
Cảm giác bị một người hoàn toàn xa lạ đơn phương chỉ trích như thế này thật không tự nhiên đầu óc tôi hoang mang, hơi thở của tôi bắt đầu trở nên khó khăn. Ánh mắt chằm chằm của cậu ta như một con rắn đang bò trên mặt tôi.
- Anh luôn như vậy. Đối với chuyện của chị Kotobuki lúc nào cũng giả vờ đần độn không nhận ra điều gì, kì thật anh chỉ muốn tránh né việc mà bản thân không muốn đối mặt thôi đúng không? Những kẻ như anh căn bản không phải là không nhận ra mà chỉ là không muốn biết. Không muốn làm vấy bẩn bản thân, cho nên lúc nào cũng ra vẻ dịu dàng khiến người khác chờ mong trong vô vọng, anh chính là một kẻ giả nhân giả nghĩa như vậy.
Tại sao cậu ta lại hận tôi tới mức này? Chẳng lẽ cậu ta thích Kotobuki sao? Cậu ta đã hiểu nhầm chuyện giữa tôi và Kotobuki nên mới chướng mắt tôi đến vậy sao?
Mặc dù trong đầu tôi nghĩ như vậy, nhưng những lời cậu ta nói ra vẫn như những lưỡi dao cắt vào ngực tôi đau nhói, tôi hoàn toàn bị cậu ta giễu cợt.
Tôi là một kẻ giả nhân giả nghĩa? Tôi căn bản không phải không nhận ra mà chỉ là không muốn biết?
Tôi đang ra vẻ dịu dàng để đùa bỡn tình cảm của Kotobuki?
Những lời đó tựa như một con quái vật toàn thân đen kịt đang cuồng nộ lao tới cắn xé tôi, khiến toàn thân tôi tung tóe máu tươi.
Đầu tôi như bị nướng trong lửa, cổ họng như có thứ gì đó muốn trào ra. Tuy nhiên, tôi lại không thể biến sự hỗn loạn đó thành ngôn từ, tôi phải làm sao để chống lại ác ý của cậu ta? Tôi nên nổi giận sao, nên bỏ chạy sao, hay là nên cười mặc kệ? Tôi hoàn toàn không biết mình phải làm gì.
Dưới ánh mắt sắc nhọn của cậu ta toàn thân tôi cứng đờ, đúng lúc này, bên tai tôi vang lên một giọng nói âm trầm.
- Đừng bao giờ tới gần Mariya nữa.
Đợi đến khi bóng dáng của cậu ta biến mất khỏi tầm nhìn, cơ thể tôi mới lại có thể cử động, mổ hôi bắt đầu túa ra như tắm.
Chuyện vừa rồi là sao? Cậu ta rốt cục là ai!?
Còn nữa, tại sao cậu ta lại bảo tôi đừng tới gần thầy Mariya!
Tôi muốn quay lại phòng dụng cụ âm nhạc để hỏi thầy Mariya về chuyện này. Nhưng tôi lại sợ phải chăng cậu ta vẫn còn đang trốn ở gần đây và trừng mắt nhìn tôi bằng cặp mắt u ám đó.
Không biết phải làm sao, tôi đành đi về phía thư viện.
Kotobuki đang bận rộn đằng sau quầy trực.
- Xin lỗi. Hôm nay cô bé thủ thư còn lại xin nghỉ. Cậu đợi tôi thêm lát nữa nhé.
- ...Ừ, vậy tôi đến góc tự đọc ngồi một chút đây.
- Inoue, cậu có việc gì à?
- Không có.
Giọng nói và ánh mắt của nam sinh kia vẫn vương vất trong đầu tôi. Nhưng tôi lại không thể nói cho Kotobuki biết chuyện này được. Tôi không thể nói rằng cậu ta đã bảo tôi đang đùa bỡn tình cảm của Kotobuki.
Đúng lúc này, ngay bên cạnh tôi lại vang lên giọng nói mà tôi vừa nghe thấy không lâu lúc trước.
- Chị Kotobuki, việc còn lại cứ giao cho em, chị nghỉ tay đi.
Tôi phát hoảng khi nhìn thấy nam sinh đeo kính quanh người tỏa ra bầu không khí u ám đó lặng yên xuất hiện bên cạnh Kotobuki.
- Nhưng hôm nay đâu phải phiên trực của Omi đâu.
- Công việc cũng không còn nhiều lắm, chị cứ để em làm thay đi. Không phải có người đang đợi chị sao?
Kotobuki lén nhìn về phía tôi.
Tôi thì lại đang sợ tới mặt cắt không còn giọt máu và đứng như trời trồng tại chỗ.
- Ờ... thôi được rồi, vậy chìa khóa giao cho em giữ nhé. Cảm ơn nha, Omi.
- Vâng, em chào chị.
Nam sinh mặt không chút tình cảm kia tiễn chúng tôi ra khỏi thư viện.
- Người vừa nãy là đàn em lớp 10 hả? Tên cậu ta là gì thế?
Đi trên hành lang, tôi cố đè nén sự dao động trong lòng và thử hỏi như vậy.
- Cậu đang nói về Omi Shirou hả? Ừm đúng rồi, em ấy đang học lớp 10.
- Từ trước tới giờ tôi không thấy cậu ta ở thư viện. Cậu ta cũng là thủ thư à?
- Nghe nói là vì cơ thể em ấy rất yếu cho nên trong suốt học kì một em ấy vẫn xin nghỉ ở nhà.
- ...Tình cảm giữa hai người có tốt không?
- Này, cậu hỏi kiểu gì thế hả? Làm gì có chuyện đó chứ. Omi ít nói lắm. Cho dù trong phiên trực em ấy cũng gần như không nói chuyện với ai cả.
Kotobuki đỏ mặt cực lực phủ nhận. Nhìn cô nàng như vậy, tôi lại nhớ tới câu nói của Omi, ngực tôi đau nhức như bị ai bóp chặt.
“Dùng nụ cười giả dối lấy đi những điều đẹp đẽ nhất. Lúc nào cũng khiến người khác bị tổn thương và chẳng bao giờ để bản thân bị thương tổn.”
“Những kẻ như anh căn bản không phải là không nhận ra mà chỉ là không muốn biết.”
Khuôn mặt mếu máo của Kotobuki lúc tôi đến thăm ờ bệnh viện. Còn có những giọt nước mắt của cô nàng khi chúng tôi tập kịch...
“... Inoue... có lẽ... cậu hoàn toàn không nhớ gì cả... thế nhưng tôi... khi tôi học cấp hai...”
“Tôi... bởi vì Inoue ghét tôi... cho nên lúc nào cậu cũng chỉ nói chuyện cho có với tôi...”
“Nhưng mà đối với tôi, lần gặp mặt đó rất đặc biệt. Thế nên sau lần đó, tôi vẫn đi gặp Inoue. Mỗi ngày, mỗi ngày, trong suốt cả mùa đông đó, không biết bao nhiêu lần...”
Những ngôn từ đó, những giọt nước mắt đó, ánh mắt yếu đuối đó, rốt cuộc có ý nghĩa gì...?
Kotobuki nỗ lực tới như vậy là vì muốn truyền tải cho tôi điều gì...? Có lẽ tôi thật sự chỉ là đang không muốn nghĩ tới điều này mà thôi.
Đối với tôi, trên đời này chỉ có duy nhất một người con gái, ngoài Miu ra, tôi không thể tưởng tượng được sẽ lại có ai có thể khiến mình dâng hiến hết thảy tình yêu nữa.
Những cảm xúc mãnh liệt như vậy chỉ có Miu mới khiến tôi cảm nhận được.
Nhưng nếu là vậy, việc tôi dùng thái độ này ở bên cạnh Kotobuki không phải là quá tàn nhẫn sao?
Việc tôi muốn giúp đỡ Kotobuki đau lòng vì bạn thân đang mất tích này chỉ là vì tôi không muốn trở thành một người bị người khác chán ghét, chỉ đơn giản là một hành vi giả nhân giả nghĩa tự làm thỏa mãn bản thân của tôi sao? Nếu như gặp phải kết quả xấu nhất, liệu tôi có quyết cùng Kotobuki chia sẻ nỗi đau không?
Trong đầu tôi chồng chất những ý nghĩ như vậy, ngực tôi như bị đè nén, tôi không thể thở một cách bình thường được.
Tôi cắn chặt răng, sắc mặt tái nhợt, cho dù biết hiện Kotobuki vẫn thỉnh thoảng lén nhìn sang với ánh mắt khổ sở, tôi cũng không biết mình nên làm gì. Chỉ riêng việc dùng những từ ngữ vụng về nói ra câu “Hôm nay trời cũng lạnh thật đấy’’ đã khiến tinh thần tôi kiệt quệ rồi, tôi thật sự không có sức lực đâu để bận tâm tới chuyện khác.
Trong suốt khoảng thời gian đi tới nhà của Mito, hai người chúng tôi gần như đều im lặng.
Ngôi nhà trước mắt chúng tôi có lớp sơn đã bong ra từng mảng, đèn đóm tối thui, nó đã hoàn toàn biến thành một ngôi nhà hoang.
Hẳn là Kotobuki đã nuôi một hi vọng mong manh rằng chỉ cần tới đây thì sẽ có được manh mối nào đó, như người sắp chết đuối thì ngay cả cọng rơm cũng sẽ bắt lấy. Tuy nhiên, quang cảnh lạnh lẽo xuất hiện trước mắt chúng tôi đã hoàn toàn dập tắt hi vọng nhỏ nhoi đó. Bưu kiện chất đầy trong hòm thư đã bị mưa gió làm cho rách tung tóe, trong sân vườn cũng đầy những mảnh vỡ của cửa kính. Trong cả khu dân cư bình thường chỉ có duy nhất ngôi nhà này là trông như một phần mộ.
Kotobuki liêu xiêu bước qua cánh cổng và tới đứng trước cửa nhấn chuông.
Không có tiếng trả lời.
Cô nàng tiếp tục đưa tay lên gõ cửa.
Một lần, hai lần, lặp đi lặp lại. Răng cắn chặt, nước mắt tràn mi.
Dù vậy, đằng sau cánh cửa vẫn không vang lên âm thanh mà cô nàng chờ đợi.
- Đừng như vậy, Kotobuki. Cậu sẽ tự làm đau tay mình mất.
Ngực tôi đau nhói khi nhìn thấy cảnh này, tôi nắm lấy tay Kotobuki từ đằng sau và ngăn cô nàng lại.
Trong chớp mắt, cụm từ “giả nhân giả nghĩa” lại hiện lên trong đầu tôi, khiên tôi suýt nữa thì khuỵu xuống.
Kotobuki xoay lưng về phía tôi, cúi đầu khóc thút thít.
Trên đường về, cô nàng không nói lời nào cả.
Đến trước một tòa nhà ba tầng, Kotobuki dừng lại và nói nhỏ, “Nhà tôi đây rồi”. Ở tầng trệt của tòa nhà có treo một tấm biển hiệu giặt là.
- Nhà cậu mở tiệm giặt là này hả Kotobuki?
Cô nàng gật đầu khẽ nói, “Ừ, là bà nội tôi mở”.
Kotobuki không còn khóc nữa, nhưng mắt cô nàng vẫn còn đỏ hồng, mũi sụt sịt.
- Cậu về nhà muộn thế này sẽ không bị la chứ?
- Không sao. Ừm... C-Cảm ơn cậu vì chuyện hôm nay.
Nói bằng giọng khàn khàn như vậy xong, cô nàng đi tới cầu thang dẫn tới lầu hai.
Sau đó, Kotobuki quay lại nhìn tôi với một vẻ mặt rất yếu đuối.
Dường như muốn nói với tôi điều gì đó nhưng rồi lại không thể thốt thành lời, cuối cùng cô nàng khẽ rũ mắt xuống rồi biến mất đằng sau cánh cửa.
Khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi gặp nhau, trên khuôn mặt Kotobuki dường như thoáng qua một chút cảm giác có lỗi đối với tôi.
Điều đó, cùng với vòng xoáy đen kịt vẫn đang cuộn trào bên trong cơ thể khiến tôi có cảm giác thật khó thở.
... Giả nhân giả nghĩa.
...Ra vẻ dịu dàng khiến người khác chờ mong trong vô vọng.
Khi tôi định quay người bước lên con đường ban đêm rét lạnh để về nhà. Tôi nhìn thấy một bóng người đang đứng ở phía đối diện con đường. Cái bóng đó dường như đang nhìn chăm chú vào cánh cửa mà Kotobuki vừa đi vào.
Tầng mây che đậy bầu trời khẽ tách ra, trong một thoáng chốc, ánh trăng chiếu xuống làm hiện lên khuôn mặt của người kia.
Omi?
Đợi đến lúc tôi định thần nhìn kĩ thì cái bóng đã quay người bước đi.
Tôi vội vàng đuổi theo. Người kia thực sự là Omi sao? Tại sao cậu ta lại ở đây? Chẳng lẽ từ chiều tới giờ cậu ta vẫn đang theo dõi chúng tôi sao?
Khi ý nghĩ này xẹt qua trong đầu, một cơn ớn lạnh chạy dọc từ bàn chân lên sống lưng làm lông tơ toàn thân tôi dựng đứng.
Cái bóng tiếp tục đi về phía trước.
Tôi cũng nhanh chân đuổi theo. Hơi thở của tôi càng lúc càng khó khăn, những tiếng thở dốc bắt đầu trở nên rõ ràng. Hơi thở trắng xóa ấm áp lướt qua gò má lạnh như băng.
Khi tôi hổi phục tinh thần, tôi phát hiện mình đang đứng trong một con hẻm tối đen như mực không một ánh đèn.
Bóng người đã hòa làm một với màn đêm, tôi không thấy được hình dáng của cái người có vẻ là Omi ở đâu nữa.
Làm sao có thể như vậy, tôi rõ ràng đã nhìn thấy người đó rẽ vào đây cơ mà! Người đó biến đi đâu rồi!
Tôi cảm thây hoang mang, đột nhiên, tai tôi nghe được một tiếng ca nho nhỏ.
Âm thanh đó trầm thấp, tựa như tiếng khóc nỉ non.
Tựa như giọng ca của một vong hồn, bao hàm sự căm hận và bi ai.
Cái gì vậy!? Tiêng hát đó phát ra từ đâu vậy? Đằng trước? Không, từ phía sau? Không, bên kia? Không phải, là đằng kia. Không, cũng không phải!
Âm thanh tựa hồ kéo tới từ bốn phương tám hướng vang vọng khắp cả con hẻm, một cảm giác sợ hãi chậm rãi bò qua sống lưng, tôi đứng im bất động.
Không phải trong Bóng ma trong nhà hát cũng có một cảnh như thế này sao?
Để giải thoát cho Christine, Raoul đã đi vào vương quốc bóng đêm nằm bên dưới nhà hát, ở đó, anh ta sa vào ảo giác do bóng ma tạo ra và phát điên.
Âm thanh này không phải là của con người.
Đây là giọng hát của thiên thần! Là giọng hát của một con quái vật! Là khúc nhạc đưa tang của bóng ma - người đàn ông đeo mặt nạ sống giữa trời và đất!
Tiếng ca tràn ngập ma tính như bóp nghẹt linh hồn tôi, khiến tôi hoàn toàn mất đi tỉnh táo, cổ họng tôi nóng bỏng, tôi không thể thở được, những đầu ngón tay trở lên tê dại.
Không xong rồi, “nó” lại bắt đầu phát tác rồi.
Căn bệnh nhiều lần tấn công tôi kể từ khi Miu gieo mình từ tầng thượng xuống dường như lại bị thức tỉnh bởi âm thanh của bóng ma, mồ hôi túa ra khắp toàn thân, đầu tôi quay mòng mòng, cổ họng phát ra những tiếng rít khò khè như của một cây sáo bị hỏng.
Đầu gối tôi cong lại, tôi khuỵu xuống nền đường lạnh lẽo.
Tiếng ca biến thành tiếng cười nhạo. Âm thanh đó lúc thì nghe như giọng của một người đàn ông, khi lại như của đàn bà, lúc như của một thiếu niên lúc lại như một thiếu nữ.
Phía dưới mí mắt tôi hiện lên hình ảnh Miu mặc đồng phục cấp hai, tóc cột thành đuôi ngựa, cậu ấy quay lại nhìn tôi và nở một nụ cười mờ ảo, sau đó nghiêng người ra phía sau rơi xuống.
Cảnh tượng này tựa như bị chiếu qua một ống kính vạn hoa và biến thành vô số hình ảnh lặp đi lặp lại trong đầu tôi.
... Không phải là không nhận ra.
... Mà chỉ là không muốn biết.
Giọng nói tràn ngập căm hận khiển trách tôi.
Mày chỉ giả vờ không biết mà thôi. Mày đã làm tổn thương, đã dồn cô ấy tới đường cùng. Mày là kẻ giết người giả nhân giả nghĩa.
Không không phải, không phải vậy!
Toàn thân tôi run lên cầm cập, hơi thở càng lúc càng trở nên dồn dập.
Miu rơi xuống.
Rơi xuống...
Dường như tôi đã mất ý thức một lúc.
Khi tiếng chuông điện thoại đánh thức tôi, tôi đang gục trên con hẻm tối tăm tràn ngập mùi hôi thối của thức ăn rữa nát.
Tiếng nhạc du dương yêu thích vang lên từ trong túi áo khoác của tôi.
Tôi dựng cơ thể cứng ngắc dậy, dùng bàn tay đã hoàn toàn mất đi cảm giác vì lạnh lấy ra điện thoại và nhìn vào tên người gọi.
Ryuuto...
“A, anh Konoha. Hiện anh có đang mở máy tính không?”
Vừa nhấn nút, trong tai tôi đã vang lên giọng nói gấp gáp của Ryuuto.
- Không, bây giờ anh đang ở bên ngoài. Chắc khoảng một tiếng nữa mới về tới nhà.
Tôi vịn vào tường rồi cố đứng dậy.
Cảm giác bắt đầu quay về với cơ thể cũng như tinh thần của tôi. Tiếng ca lúc nãy tựa như một cơn ác mộng. Đầu óc tôi vẫn còn chưa hoàn toàn tỉnh táo, tôi có cảm giác dường như mình đang đứng ở ranh giới giữa ảo mộng và sự thật.
“Vậy sao. Thế để em gửi dữ liệu qua, lát nữa về anh nhớ xem ngay nhé.”
- Có chuyện gì vậy?
“Thực ra em cũng đã thử tự mình điều tra một chút về chuyện của Mito Yuuka. Mặc dù nghe có vẻ hơi nhiều chuyện, nhưng mà nếu anh Konoha không giải quyết xong vấn đề này trước đêm Giáng Sinh thì sẽ khó cho em lắm.”
Câu nói tiếp theo của Ryuuto giống như một quả bom thổi bay sương mù đang mịt mờ trong đầu tôi.
“Yuuka từ mùa hè năm nay bắt đầu lấy tên giả là “Trà Hoa” đăng kí làm hội viên của một trang web. Có vẻ trang web này chuyên phục vụ các vị khách có nhu cầu hẹn hò trả phí thì phải.”
Tôi mở cửa phòng, không kịp thay quần áo đã bắt đầu khởi động máy tính, sau đó mở tệp đính kèm trong e-mail mà Ryuuto vừa mới gửi qua. Sau đó, trang chủ của một trang web khả nghi, cùng với điều lệ hội viên cũng như tư liệu của các cô gái lần lượt hiện ra trước mắt tôi.
Ryuuto nói nếu phát hiện khách truy cập bất hợp pháp, trang web sẽ tự động đóng lại cho nên nó không thể đọc hết toàn bộ nội dung được, tuy nhiên...
“Số 16 trong danh sách, Trà Hoa, chính là Yuuka.”
Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng, tôi ráng thở và cuộn màn hình xuống dưới.
NO.16 [Họ Tên] Trà Hoa.
Khoảnh khắc dòng chữ này nhảy vào mắt, cổ họng như bị bóp nghẹt, mắt tôi hoa lên.
Những lời của một bạn học của Mito vang lên trong đầu tôi mang theo cảm giác đau đớn đến chết lặng.
“Dạo trước tôi từng thấy Mito cùng một người đàn ông mặc comlê đen lên một chiếc xe ngoại sang trọng. Người đó còn ôm vai cậu ấy trông rất khả nghi, tôi còn nghe ông ta gọi cậu ấy là ‘Trà Hoa’ thì phải...”
Không... đây nhất định là một sự trùng hợp ngẫu nhiên!
Bất kể cố gắng phủ nhận thế nào thì cảm giác bất an trong tôi vẫn không biến mất, ngực tôi phát đau vì tim đập quá nhanh.
Tôi nhìn không chớp mắt vào phần tư liệu, mục nghề nghiệp ghi “Hiện là nữ sinh cấp ba thuộc học viện âm nhạc F”, tiếp theo ở mục bình luận là “Ước mơ trở thành một ca sĩ nhạc kịch. Đang cần tìm người đồng ý dịu dàng ôm ấp”.
Lòng bàn tay đang nắm chuột của tôi ướt đẫm vì mồ hôi. Đây quả thật là Mito sao?
Trang web này nhìn kiểu gì cũng là một trang web hẹn hò bất hợp pháp. Mito thật sự đã lên đây tìm đối tượng hẹn hò trả phí sao? Bạn ấy thật sự đã cùng không biết bao nhiêu gã đàn ông hẹn hò để kiếm tiền sao?
Tôi tiếp tục dán mắt vào những con chữ trên màn hình.
Sở thích: “Thưởng thức nhạc cổ điển, mua sắm”.
Đồ ăn yêu thích: “Dâu tây”.
Nơi muốn đến khi hẹn hò: “Công viên trò chơi”.
Tác giả yêu thích: “Inoue MIU”.
Inoue MIU!?
Dường như vừa có ai đó đấm một cú vào đầu tôi.
Trước cái tên đột nhiên xuất hiện này, trái tim đang vô cùng yếu đuối của tôi nhận lấy cú sốc với uy lực gấp nhiều lần bình thường.
Toàn thân tôi nóng rực như bị lửa thiêu đốt, dòng suy nghĩ của tôi hoàn toàn bị cắt đứt.
Tác giả yêu thích: Inoue MIU.
Họ tên, Trà Hoa.
Nhất định nó vẫn chưa kết thúc. Chắc chắn tôi vẫn đang nằm bất tỉnh ở trong con hẻm đó. Cơn ác mộng này thật đáng sợ làm sao.
Dối trá! Tại sao lại như vậy!
Ba! Mẹ! Satoshi! Tại sao!? Tại sao mọi người lại làm vậy!?
Tất cả chuyện này chỉ là một trò đùa có phải không? Không phải ba mẹ đã nói trong điện thoại rằng Tết này sẽ tới chỗ tôi và chúng tôi sẽ sống vui vẻ sao? Không phải ba mẹ đã nói ba mẹ sẽ nỗ lực làm việc và bảo tôi đừng gắng sức quá, còn khuyên tôi sắp tới buổi công diễn rồi, không nên làm thêm nhiều, nhớ giữ gìn cổ họng, đừng để bị cảm lạnh. Ba mẹ còn nói sẽ gửi hồng sấy mà tôi thích. Hi vọng sớm được gặp tôi và cả nhà chúng tôi sẽ lại sống hạnh phúc bên nhau. Còn nói không sao cả đâu, một ngày nào đó chúng tôi sẽ vượt qua. Không phải cha mẹ đã cười nói với tôi như vậy sao!? Ngay cả Satoshi cũng nói đã có bạn ở trường mới và cổ vũ chị gái cố gắng hát thật tốt.
Vậy mà, tại sao!? Satoshi vẫn chỉ mới học cấp hai thôi mà!
Vì để một ngày nào đó cả nhà ta có thể đoàn tụ, tôi đã nỗ lực rất nhiều, vậy mà tại sao!?
Lần đầu tiên tiếp khách, đối phương nói chỉ cần cùng ông ta ăn cơm nói chuyện một lúc là được, vậy mà cuối cùng ông ta lại dẫn tôi vào khách sạn làm chuyện như vậy, tôi cảm thấy thật hổ thẹn, sợ hãi, đau đớn, buồn nôn!
Tôi thấy bản thân thật dơ bẩn, không dám nhìn thẳng vào mắt của bất kì ai. Cho dù biết mình phải che giấu bí mật này và tiếp tục sống trong sợ hãi, nhưng đôi lúc trong đầu tôi vẫn toát ra ý nghĩ muốn chết.
Tôi vào nhà vệ sinh nôn ọe vô số lần, dùng khăn và xà phòng chà xát cơ thể đến rách da nứt thịt nhưng vẫn không tài nào xóa được những kí ức đó.
Dù vậy, tôi đã có thể kiếm được tiền, chỉ cần có khoản tiền này, ba sẽ không bị bọn chủ nợ đánh đập, sẽ không phải quỳ xuống van xin chúng nữa, Satoshi cũng sẽ có tiền trả học phí.
Đó là điều duy nhất mà tôi làm được. Nếu như có thể giúp cả nhà lại sống vui vẻ hạnh phúc một cách bình thường như trước kia, cho dù một mình tôi trở nên bất thường cũng không sao cả.
Kể từ ngày đó, tôi gặp phải rất nhiều khách xấu, gặp rất nhiều điều thê thảm, mỗi ngày cơ thể tôi lại như bị bào mòn đi từng chút một, bùn đen dần dần vùi lấp cơ thể tôi. Còn tôi thì chỉ biết trốn trong đó và lo sợ có một ngày chuyện này sẽ vỡ lở.
Lúc tôi nghe Nanase xem tin tức trên ti vi về việc cảnh sát bắt giữ nghi phạm hẹn hò trả phí và nói “Cô gái làm chuyện đó cũng thật là... cô ta mới 16 tuổi thôi mà. Nếu là mình thì mình sẽ không bao giờ làm chuyện như vậy với người mình không thích”, tôi gần như không thể thở được.
Lúc được anh ôm ấp, tôi cảm thấy thật khổ sở, tôi thấy có lỗi với anh, vì vậy tôi bất giác lấy tay đẩy anh ra. Khi đó, anh đã nhìn tôi với ánh mắt đầy bi thương.
Tuy nhiên, chỉ cần nghĩ đây là vì cả nhà, tôi lại có thể chịu đựng được.
Hơn nữa, tôi còn có thiên thần, tôi đã gặp được thiên thần.
Chính vì vậy, cho dù đau đớn tới đâu tôi cũng sẽ không sao cả, tôi có thể nhịn được.
Tôi đã không cách nào hát thánh ca được nữa rồi!
Tôi không thể tin vào Chúa nữa rồi!
Cho dù tôi cầu nguyện trước Chúa để tâm hồn tôi giữ lại được sự thuần khiết thì cũng vô dụng. Chúa sẽ không mỉm cười với một kẻ dơ bẩn như tôi, Người đã đuổi tôi lưu vong tới thế giới bóng đêm.
Sớm muộn tôi cũng sẽ mất đi anh, mất đi Nanase.
Thiên thần cũng đã từng nếm trải sự tuyệt vọng này sao?
Tôi phải hát. Tôi không còn lại gì ngoài điều đó. Cho dù anh và Nanase rời xa tôi, tôi cũng sẽ sống tiếp mà không lựa chọn cái chết.
Tôi không được khóc! Hát đi! Tôi sẽ tiếp tục hát!
Không phải thánh ca tán dương Chúa Trời, mà là bài ca hướng về Chúa khiêu chiến.