- Bóng ma vùng Innsmouth của Lovecraft có hương vị như khi ta nhấp một ngụm máu cá tươi.
Giờ tan trường như thường lệ, đột nhiên nghe chị Tooko nói ra một câu như vậy, tôi đang viết truyện tam đề thì giật hết cả mình và ngưng lại ngòi bút.
Phòng sinh hoạt của câu lạc bộ chúng tôi nằm tại góc phía Tây của lầu ba dãy nhà học, nó bị chiếm đóng bởi vô số sách cũ. Những núi sách mọc lên khắp phòng, khiến cho không gian vốn đã chật hẹp nay trông càng thêm phần bụi bặm.
Hôm nay chị Tooko cũng ngồi đọc sách trên chiếc ghế xếp đặt cạnh cửa sổ chỉ dành riêng cho chị ấy. Hai bím tóc đen nhánh mảnh dài như đuôi mèo rũ xuống tới eo, đôi chân mang tất co gọn lại trên ghế theo một tư thế bất nhã, những ngón tay trắng nõn chậm rãi lật sách. Vừa đọc, chị Tooko vừa xé ra một mẩu của trang sách rồi nhẹ nhàng đưa nó về phía bờ môi màu hồng anh đào đang hé ra. Từ trong miệng chị ấy vang lên những tiếng nhai chóp chép, sau đó chị Tooko nuốt mẩu giấy qua cổ họng với nét mặt thỏa mãn.
- Ôi, hương vị này mới ngon làm sao. Mùi tanh tưởi xộc lên mũi này, cảm giác nhớp nháp lạnh lẽo này. Quả không hổ danh là tác phẩm để đời của Lovecraft, bậc thầy văn học giả tưởng, ông tổ của thần thoại Cthulhu! Chao ôi, vị chua chua, sần sật quyện lấy đầu lưỡi của máu tươi này khiến chị không thể nào cưỡng lại được.
Vô lý thật...
Bà chị này lẽ ra phải rất ghét truyện kinh dị chứ nhỉ?
“Chị là một ‘cô gái văn chương’ yêu quý toàn bộ những quyển sách trên đời đến mức muốn ăn sạch chúng. “
Tuy bình thường rất hay khoác lác như vậy nhưng chị Tooko cũng có một nhược điểm cực kì rõ ràng.
Mỗi lần tôi cố tình viết ra những câu chuyện kinh dị hoặc có cảnh máu me be bét, mặc dù bề ngoài vẫn cố mạnh miệng: “K-Không sao cả”, nhưng lúc ăn chúng, chị ấy đều mếu máo như thể sắp òa lên khóc... Vậy mà hôm nay trông chị Tooko lại có vẻ rất hưởng thụ, còn nói cái gì mà mắt cá thối với cả máu chảy ròng ròng.
- Howard Philips Lovecraft là một tác giả người Mỹ sinh năm 1890. Sau khi ông mất, những cuốn tiểu thuyết thần bí miêu tả sự phục sinh của những vị thần từng thống trị địa cầu thời cổ đại của ông đã được hệ thống hóa và đặt cho cái tên “Thần thoại Cthulhu”. Kể từ đó, có rất nhiều tác giả bị mê hoặc bởi những câu chuyện thần thoại đầy u tối và bi thảm này và họ đã lấy Cthulhu làm đề tài để cho ra đời vô số tác phẩm.
Những vị thần xuất hiện trong thần thoại Cthulhu đều có hình dạng giống hệt những sinh vật biển, một vài trong số họ mọc ra xúc tu của mực và bạch tuộc, một số khác lại có vây cá, toàn thân tỏa ra một mùi tanh ẩm ướt. Thật đáng yêu làm sao, dễ thương quá đi à~
Đ-Đáng yêu? Mặc kệ tôi đang trợn mắt há hốc mồm, chị Tooko nói tiếp vói mức độ hào hứng càng lúc càng tăng.
- Trong Bóng ma vùng Innsmouth có xuất hiện một loại quái vật hình cá sống thành bầy rất dễ thương đấy, ôi, thật tuyệt vời~
Nhân vật chính trong chuyến du lịch của mình đã đặt chân tới thành phố cảng mang tên Innsmouth. Trong thành phố này tràn ngập mùi tanh, cư dân thì đều sở hữu cặp mắt lồi và điều đặc biệt là họ không hề chớp mắt, đầu của họ cũng có hình thù dẹt trông hệt như đầu cá.
Sau đó, khi nhân vật chính đang điều tra về tín ngưỡng đáng sợ tồn tại ở vùng đất này, bóng ma tà ác dần dần phủ xuống người anh ta. A, đúng rồi đúng rồi, mặc dù Innsmouth cũng rất đáng yêu, nhưng mà thần biển Dagon xuất hiện trong đó cũng cực kì moe* đấy.
Moe: một từ lóng của giới otaku Nhật Bản được sử dụng khi muốn diễn tả cảm xúc cháy bỏng của bản thân về một thứ gì đó đáng yêu, từ này về sau dần được sử dụng rộng rãi trong xã hội.
Nếu Konoha muốn tìm hiểu thêm thì chị sẽ đề cử cuốn Tiếng gọi Cthulhu làm sách nhập môn, khi nào rảnh em thử đọc nhé. Nó ngon lắm đây có vị hệt như món surstromming vậy.
- Surstromming? Là cái loại đồ hộp nổi tiếng vì có mùi kinh khủng nhất thế giới ấy ạ? Em nhớ nó làm từ cá trích lên men thì phải...
Chị Tooko gật đầu với vẻ thỏa mãn.
- Ừ, đúng rồi. Mùi thối ngang ngửa với hương vị của loại rượu sake chưa qua tinh chế đó có thể lan tỏa đến mấy chục mét đấy. Nghe nói khoảnh khắc ta khui mở chiếc nắp hộp căng phồng vì khí men tích tụ, mùi hương chết người sẽ phụt ra kèm theo đó là nước bẩn.
Khi đưa nó tới gần miệng, mùi hương nồng đậm sẽ khiến mũi ta như vặn vẹo, nước mắt tuôn ra không ngớt. Vượt qua mọi gian nan đó và đặt con cá trích mằn mặn dinh dính lên đầu lưỡi, tâm trí ta sẽ hoàn toàn bị chiếm giữ bởi hương vị của nó, cứ như thể có ai đó đang hát chúc mừng sinh nhật từ thế giới bên kia.
- Cái đó chẳng phải là chết người hay sao ạ!!!
Chị Tooko tự động bỏ qua lời châm chọc của tôi và tiếp tục nhấm nháp một cách ngon lành Bóng ma vùng Innsmouth. Không, không phải là nhấm nháp nữa rồi, mà là ngấu nghiến mới đúng. Chị ấy đang xé toạc từng trang sách và đút chúng vào miệng.
Thật sự quá kì quái!
Khi nhìn kĩ lại, tôi phát hiện chị Tooko đang mặc đồng phục hè cộc tay.
Hiện tại là mùa đông cơ mà, tại sao chị ấy lại ăn mặc như vậy? Mà khoan đã, không phải chị Tooko đã rời khỏi câu lạc bộ để tập trung cho việc ôn thi đại học sao?
- Konoha, em viết xong điểm tâm chưa?
Chị Tooko nhìn về phía tôi với một nụ cười tươi rói trên mặt. Chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy dường như có một cơn ớn lạnh đang chạy dọc sống lưng...
- R-Rồi ạ.
Chị Tooko vui vẻ nhận lấy câu chuyện tam mà tôi vừa viết xong và bắt đầu ăn.
Chủ đề hôm nay là “Cúc trắng”, “Tam huyền cầm”* và “Xe buýt lội nước”. Mấy chủ đề này thật sự chẳng liên quan gì tới nhau cả, cho nên tôi đã phải tốn hết công sức mới có thể chắp nối chúng thành một câu chuyện tình ngọt ngào lãng mạn mà chị Tooko yêu thích... ít nhất thì tôi cho là vậy.
Tam huyền cầm, hay còn gọi là shaminsen, là một nhạc cụ truyền thống của Nhật.
- Không được.
Hả?
Tôi ngớ cả người khi đột nhiên bị nhận lời bình như vậy, chị Tooko phồng má với vẻ không hài lòng, môi bĩu lên rồi nói.
- Cô gái nhẹ nhàng gỡ xuống bông cúc đính trên ngực áo rồi ngượng ngùng đưa nó cho chàng thanh niên đang gẩy tam huyền cầm trên chiếc xe buýt lội nước... Một câu chuyện ngọt ngào thế này chẳng hay ho gì cả. Nhất định phải có cảnh máu tươi văng tung tóe hoặc những cục thịt nổi lềnh bềnh nhuộm mặt biển thành màu đỏ lòm, tốt nhất là nên cho cả thần biển Dagon xuất hiện nữa. Phải là một câu chuyện có vị như sandwich trái cây tươi ngon đến mức thiêu đốt lồng ngực như vậy mới được.
- Gì cơ? Chị Tooko, không phải chị lúc nào cũng bảo em hãy viết một câu chuyện thật ngọt ngào sao?
- Không không, làm gì có chuyện đó chứ, đồ ăn yêu thích của chị là máu tươi chảy ra từ những chú cá còn sống nguyên cơ mà!
Không hề chớp mắt lấy một cái, chị Tooko cúi sát người về phía tôi, khuôn mặt chị ấy trở thành hình vuông, hai bên má mọc ra mang cá, tai trở nên nhọn hoắt, giữa những ngón tay cũng xuất hiện màng...
- C-Chị Tooko thật sự biến thành yêu quái rồi!
- Em nói cái gì vậy hả, chị nhìn thế nào cũng là một “cô gái văn chương” từ đầu tới chân mà. Nào, Konoha! Nhanh viết lại một câu chuyện khác đi! Hãy viết cho chị một câu chuyện kinh dị nhuộm đầy máu tươi dinh dính đặc sệt!
Yêu quái với hai bím tóc và khuôn mặt đã hoàn toàn biến thành mặt cá lao về phía tôi với cái miệng mở ra toang hoác.
Nước bẩn và mùi tanh hôi thối của rác rưởi đập vào mặt tôi, lỗ mũi tôi như bị khoan thủng vì sự kích thích này, khi tôi cảm nhận ý thức của mình đang dần rời xa...
- Oaaaaa!
Tôi choàng dậy trên chiếc giường ngủ trong phòng.
Bên kia rèm cửa hiển hiện những tia nắng mờ buổi sớm, bầu không khí lạnh lẽo khiến cơ thể đầy mồ hôi của tôi run bắn lên.
- N-Nằm mơ sao...
Hôm nay là mồng một Tết, vậy mà tôi lại có giấc mơ khởi đầu năm mới như vậy...
Sau khi ủ rũ một lúc đầy thất vọng, tôi bò ra khỏi giường.
- Chúc mừng năm mới, anh Konoha!
Khi vừa xuống lầu và bước vào phòng khách, tôi được đứa em gái đang học lớp làm bộ ra dáng người lớn chào năm mới như vậy.
- Chúc mừng năm mới, Maika.
Maika ngẩng mặt lên cười hì hì trông rất vui vẻ khi tôi lấy tay xoa đầu con bé.
- Konoha dậy rồi à, chúc con năm mới vui vẻ nhé. Mẹ làm xong súp zouni* rồi đấy.
Súp zouni: một món ăn cổ truyền ngày Tết của người Nhật có thành phần chính là nếp dẻo giã nhuyễn bằng tay và rau củ.
Giọng của mẹ vọng ra từ nhà bếp. Bố thì đã ngồi vào bàn và đang thoải mái thưởng thức từng ngụm rượu sake nóng.
- Tới đây bố cho tiền lì xì nào Konoha, Maika.
- Oa, con cảm ơn bố.
- Cảm ơn bố.
Cả nhà chúng tôi quây quanh bàn, vừa xem chương trình tivi Tết vừa ăn bữa cơm đầu năm cùng món súp zouni mẹ chuẩn bị.
- Con ăn xong rồi.
Sau khi thu dọn chén bát, tôi về phòng lấy áo khoác, thấy tôi chuẩn bị ra ngoài, mẹ hỏi:
- Ồ, con định ra ngoài à?
- Dạ, con có hẹn cùng đi viếng đền đầu năm.
Nghe vậy, mẹ nhìn về phía tôi với ánh mắt dịu dàng rồi vui vẻ nói.
- Với bạn ở trường hả?
- Ơ... dạ.
Lý do của sự hơi ngập ngừng vừa rồi là vì tôi không biết mình nên nói cho mẹ quan hệ giữa chúng tôi là “bạn bè” hay là một loại nào đó khác.
Cảm thấy hơi ngượng ngùng, sau khi bỏ lại câu nói “Thôi con đi đây”, tôi vội rời khỏi phòng khách trước khi mẹ kịp hỏi thêm điều gì.
Khi tôi mở cửa trước, luồng không khí lạnh buốt phả vào mặt tôi.
Tôi hít một hơi đầy lồng ngực làn gió đầu tiên của năm mới, sau đó đưa mắt nhìn về phía hòm thư.
Ồ, thiệp chúc mừng năm mới được chuyển tới rồi.
Tôi cầm lấy xấp bưu thiếp được cột lại bằng dây thun và đảo qua từng tấm một.
Tấm này là của Akutagawa chắc luôn. Xài bút lông nữa chứ... Tôi vừa nhìn những dòng chữ nghiêm túc tới mức quá đáng ghi trên tấm thiệp vừa cảm thán. Tấm này thì chắc là của Takeda, nét chữ tròn tròn và hình minh họa dễ thương này rất giống phong cách của cô bé.
Thiệp của chị Tooko cũng được viết rất lịch sự.
Thật khó tưởng tượng một người tào lao lúc bình thường chỉ biết lắc ghế ầm ầm rên rỉ “Đói quá đi à~, mau viết cái gì đó cho chị đi~” như chị ấy lại có thể viết ra một tấm thiệp có nội dung và nét chữ như vậy. Tất nhiên lý do chị Tooko làm thế là vì để ý tới ánh mắt người nhà tôi. Chị ấy cực kì thích sĩ diện hão trong những trường hợp thế này.
Thỉnh thoảng, khi chị Tooko gọi điện tới, mẹ lại khen chị ấy hết lời: “Chà, cô bé đó thật lễ phép, hệt như tiểu thư con nhà gia giáo vậy”. Nếu như tôi nói cho mẹ biết trên thực tế chị ấy chỉ là một con yêu quái thích gặm sách ngấu nghiến, có lẽ mẹ sẽ té ngửa vì sốc cho xem.
Tất nhiên, bản thân người trong cuộc chắc hẳn sẽ vẫn khăng khăng “Chị không phải yêu quái. Chị chỉ là một cô gái văn chương thôi”.
- Hửm...?
Một tấm thiệp kì lạ lọt vào mắt tôi, khiến tay tôi dừng lại.
Cái quái gì đây?
Trên tấm thiệp không có lấy một chữ, nó chỉ vẽ hình một sinh vật có hai cánh mọc ra trên thân hình tròn quay, trông có vẻ là một con chim. Bên trên lòi ra hai cái que nhọn hoắt, là mỏ sao? Nhưng mà trông nó cũng rất giống sừng. Mặt thì trông như mặt mèo, lưỡi còn thè ra thòng lòng.
Cái này cứ như là tranh vẽ của trẻ con... Chẳng lẽ người gửi là bạn học của Maika sao?
Nhưng vì giờ hẹn sắp tới rồi, thế nên tôi vội vàng nhét xấp bưu thiếp vào lại hòm thư và ra khỏi nhà.
- I-Inoue...
Trước cửa tiệm tạp hóa gần nhà ga, Kotobuki đứng đợi tôi với khuôn mặt đỏ bừng. Hôm nay tóc cậu ấy được búi lên, trên người mặc bộ kimono được trang trí với những họa tiết bông hoa rất dễ thương, bên ngoài khoác một lớp khăn choàng, hơi thở trắng toát phả ra từ bờ môi hé mở.
- Xin lỗi, cậu đợi lâu chưa? Mà sao cậu lại đứng chờ ngoài này? Không phải chúng ta đã hẹn sẽ gặp nhau trong cửa tiệm sao?
Nghe vậy, Kotobuki trông có vẻ ngượng ngùng rồi khẽ nói.
- Tại tôi muốn hóng gió một chút.
- Nhưng cậu không lạnh à?
- K-Không có.
Cậu ấy bĩu môi và đáp với vẻ khó chịu.
- Vậy à? Thế thôi chúng ta đi kẻo muộn.
- ...Ừm.
Hửm? Cậu ấy sao vậy. Sao tự dưng lại trông có vẻ ủ rũ thất vọng thế kia...
Tôi đột nhiên nhận ra.
- Bộ kimono của cậu dễ thương thật đấy.
Vừa nghe tôi nói thế, Kotobuki mở to hai mắt với vẻ bối rối, rồi cậu ấy vội vàng phân trần.
- Đây là tôi nhờ bà mặc hộ. Bởi vì là ngày Tết... Không, năm nào nhà tôi cũng thế cả. Không phải là do năm nay có gì đặc biệt hay gì hết...
Nhìn cậu ấy đỏ bừng cả mặt vung vẩy tay áo giải thích như vậy, khóe miệng tôi bất giác nhếch lên.
Trước kia tôi chẳng thể hiểu được Kotobuki đang nghĩ gì, nhưng bây giờ tôi cảm thấy mình đã có thể hiểu được một chút. Như hiện tại, cậu ấy đang rất xấu hổ, nhưng cũng cực kì vui vẻ vì được tôi khen.
Nhìn cậu ấy như vậy, chẳng hiểu sao tôi có chút ngượng ngùng, một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp trái tim tôi.
Chúng tôi sóng vai hướng về phía ngôi đền vừa đi vừa nói chuyện.
- Tôi nhận được tin nhắn chúc mừng năm mới của cậu rồi.
- Ừm, tôi cũng nhận được tin nhắn của Inoue rồi.
Hai má vẫn đỏ hồng, Kotobuki vui vẻ nói.
Mỗi lần nhìn thấy nét mặt dịu dàng đầy nữ tính hoàn toàn trái ngược với vẻ hiếu thắng lúc bình thường này, trái tim tôi lại đập rộn lên.
Kể từ đêm Nôen đó, chúng tôi thường xuyên nhắn tin cho nhau. Nội dung những tin nhắn Kotobuki gửi cho tôi lúc nào cũng có vẻ hơi cứng nhắc. Nhưng tôi có thể cảm nhận được tình cảm mà cậu ấy đang cố hết sức để truyền tải đằng sau những tin nhắn đó.
Trong những ngày này, dù chỉ là một chút, nhưng khoảng cách giữa hai chúng tôi đã rút ngắn lại so với trước kia.
Ngôi đền đông nghịt khách tới viếng đầu năm.
Sau khi đứng xếp hàng phía sau hàng người rồng rắn và chờ khoảng 30 phút, cuối cùng chúng tôi cũng tới được vị trí của hòm công đức.
Sau khi thảy vào bên trong hòm một đồng tiền xu, hai chúng tôi cùng vỗ tay và bắt đầu cầu nguyện.
Hi vọng năm nay mọi người đều bình an vô sự, không xảy ra chuyện gì. Còn nữa, cầu trời cho chị Tooko đậu đại học.
Khi tôi nhìn sang bên cạnh, Kotobuki đang nhắm chặt hai mắt, lông mày nhíu lại, môi bậm vào, tôi chưa từng thấy ai cầu nguyện với vẻ mặt nghiêm túc như cậu ấy bây giờ.
- ...
Nét mặt cậu ấy trông thật đáng sợ, cứ như thể đang tức giận với ai đó vậy. Rốt cuộc cậu ấy đang ước điều gì vậy nhỉ? Hẳn là một chuyện cực kì quan trọng?
Trong lúc tôi đang nhìn chăm chú, Kotobuki mở mắt ra.
Nhận thấy ánh mắt của tôi, hai má cậu ấy thoáng đỏ bừng cả lên.
- Đáng ghét! Sao cậu lại nhìn sang bên này làm gì hả!
- Không có gì, chỉ là tôi vừa mới xong nên...
- Xong rồi thì gọi tôi một tiếng chứ ai lại im thin thít thế.
- Tại thấy cậu ước nghiêm túc quá nên tôi không muốn làm phiền. À mà cậu ước gì mà chăm chú dữ vậy?
- K-Không liên quan tới Inoue là được. Đáng ghét, người gì mà lại đi nhìn chằm chằm vào mặt con gái thế chứ...
Kotobuki bối rối chạy xuống thềm đá.
Tôi hơi lo lắng, vì bây giờ chúng tôi đang đi ngược với dòng người, cho nên nếu cứ thế này thì tôi và Kotobuki sẽ lạc nhau mất, thế nên...
- Á!
- Kotobuki!
Tôi vươn tay ra nắm lấy tay Kotobuki và giữ cậu ấy lại.
Bàn tay mà tôi vừa nắm lấy khẽ run lên như bị điện giật.
- !
- À, cái này... người đông lắm, cậu đừng chạy như vậy, sẽ nguy hiểm đấy.
Sau khi ngước lên nhìn tôi với khuôn mặt đỏ bừng, Kotobuki xấu hổ cúi đầu xuống rồi cũng khẽ nắm lấy tay tôi.
Tôi thở phào nhẹ nhõm rồi cười nói.
- Thế này là khỏi sợ bị lạc rồi nhỉ.
- Ừ-ừm...
Cái cách cậu ấy lí nhí trả lời thật dễ thương.
Có lẽ do quá hồi hộp, những ngón tay đan vào nhau của chúng tôi có chút cảm giác ngượng nghịu và lạnh buốt. Trên thực tế thì tôi cũng đang cực kì xấu hổ.
Cứ thế xuôi theo dòng người chen chúc, chúng tôi nắm tay nhau nhích ra ngoài từng chút một.
Vẫn im lặng từ nãy tới giờ, Kotobuki bỗng nhiên cất tiếng hỏi tôi với giọng lí nhí như muỗi kêu.
- Này, tôi hỏi cậu một chuyện nghe hơi kì được không?
- Ừm, cậu hỏi đi?
- Inoue, góc dưới bên mông phải của cậu... có một nốt ruồi phải không?
Kinh ngạc trước câu hỏi bất ngờ này, tôi quay sang nhìn Kotobuki, thế là cậu ấy vội vàng thanh minh, mặt còn đỏ hơn cả lúc nãy.
- K-Không phải! Vừa nãy tôi mới coi bói nốt ruồi... thế nên, tôi muốn xem thử Inoue thế nào...
- Đúng là dưới mông của tôi có nốt ruồi thật, nhưng mà sao cậu lại biết chuyện này?
- Có thật sao?
Khuôn mặt Kotobuki nhăn nhó như thể vừa chịu một cú sốc. Sau đó cậu ấy lại trở nên bối rối.
- C-C-Cái này là Akutagawa nói cho tôi biết. Vậy sao, ở đó thật sự có nốt ruồi sao. Vậy sao... ra vậy, ra là vậy...
Lông mày cậu ấy dần nhíu lại trông có vẻ rất khổ sở.
- Akutagawa nhìn thấy nốt ruồi của tôi khi nào vậy nhỉ? Là vào giờ học bơi sao. Nhưng mà nốt rồi dưới mông... cái này thì bói ra được cái gì chứ?
- Hả?! À, cái này... A, đúng rồi! Chúng ta đi xin xăm đi Inoue?!
Nói xong, Kotobuki kéo tôi tới chỗ rút xăm.
- Đã tới đền là phải xin xăm mới được. Nào nhanh lên.
- Ặc, cẩn thận kẻo vấp ngã bây giờ Kotobuki.
Cậu ấy sao vậy nhỉ, bỗng dưng lại trở nên vui vẻ như vậy.
Ở trước chỗ rút xăm có một cô gái làm thêm mặc đồ miko* đang đứng, cô ấy lắc hộ chúng tôi chiếc hộp hình chữ nhật chứa những thẻ xăm. Sau đó, một thanh xăm dài bật ra, dựa theo kí hiệu ghi trên đỉnh thanh xăm, mỗi người chúng tôi nhận lấy một tờ giấy cho mình.
Miko là từ dùng để chỉ những cô gái phục vụ tại các đền Thần đạo Nhật Bản.
Hai chúng tôi tới đứng dưới một gốc cây mai thật lớn và mở quẻ bói của bản thân ra.
Kotobuki phát ra một âm thanh nghe rất đau khổ. Tôi cũng đưa mắt nhìn vào dòng chữ viết trên tờ giấy của mình và lẩm bẩm.
- Của tôi là Đại Hung.
- Hả?!
Tôi quay sang bên cạnh, Kotobuki đang nắm chặt quẻ bói, mặt cậu ấy tái nhợt. Khi thử nhìn lén, tôi phát hiện của cậu ấy cũng là Đại Hung y hệt tôi.
- Làm... Làm sao mà cả hai người cùng là Đại Hung được chứ...
Bờ vai Kotobuki khẽ run rẩy, hốc mắt cậu ấy dần rưng rưng.
- Cậu đừng suy nghĩ nhiều quá. Được rồi, chúng ta đem nó ra treo ở cành cây đằng kia rồi quên hết đi là ổn thôi.
- Không được, tôi đi rút lại lần nữa.
- Này, Kotobuki.
Có cần nghiêm túc đến thế không hả trời... Thật chẳng hiểu tại sao đám con gái lại để ý tới mấy chuyện kiểu này như vậy.
Đúng lúc Kotobuki đang ưỡn ngực phồng mang trợn má tiên về phía noi rút xăm...
Từ bên cạnh chúng tôi vang lên tiếng nói chuyện vui vẻ.
- Ôiii, em được Đại Cát nè.
- Ồ, của anh cũng Đại Cát.
- May quá~, mới đầu năm mà bị Đại Hung thì chán chết mất thôi.
- Cơ bản thì làm gì có ai bỏ Đại Hung vào đâu mà lo.
Không biết có phải bị đoạn đối thoại vô tư cặp đôi kia chọc tức hay không, Kotobuki sang quăng về phía đó một ánh mắt nảy lửa.
Nhưng sao tôi lại có cảm giác mình đã thấy giọng nam này ở đâu rồi nhỉ...
- Ryuu~, đem quẻ của em đi treo đi~
- Bất công quá, cả của em nữa~
- Của em nữa~
Hả, không chỉ một cô sao?! Mà khoan, Ryuu?! Kotobuki cũng tròn xoe mắt.
Người đang bị ba cô gái quấn quýt làm nũng đằng sau gốc cây mai chính là Ryuuto, con trai của gia đình mà chị Tooko đang ở nhờ.
Có vẻ Ryuuto cũng nhận ra chúng tôi, nụ cười hiện lên trên khuôn mặt điển trai của cậu bé.
- Ồ? Anh Konoha! Không ngờ lại được gặp anh ở đây. Hôm nay anh và chị Kotobuki hẹn hò hả?
- A, cái này...
Tôi nhìn về phía Kotobuki, nhưng cậu ấy đã đỏ bừng mặt quay người sang hướng khác.
- Thế còn em thì sao, Ryuuto?
- Đương nhiên là hẹn hò rồi.
Trả lời ngay lập tức, không chút ngần ngại.
- Đúng thế, hôm nay Ryuu hẹn hò với tôi đấy
- Còn lâu, là với tôi đây này.
- Là em mới đúng, phải không Ryuu?!
Mấy cô bạn gái của nó lại bắt đầu tranh cãi. Thiệt tình cái thằng... năm mới năm me gì mà đã thế này rồi. Kotobuki có vẻ không ưa cách Ryuuto để mặc mấy cô gái tranh cãi mà không can thiệp gì, cậu ấy quăng cho Ryuuto một ánh mắt khó chịu. Nhưng dĩ nhiên, Ryuuto hoàn toàn chẳng lấy điều đó làm phiền. Ngược lại, nó còn ngắm nghía Kotobuki từ đầu tới chân...
- Chị mặc kimono xinh thật đấy. Quả là người đẹp thì mặc gì cũng đẹp cả.
Rồi nở một nụ cười thân thiết và nói như vậy.
Sắc mặt của Kotobuki càng lúc càng trở nên khó chịu.
Đúng lúc này, Khúc ly biệt của Chopin đột nhiên vang lên.
- A, x-xin lỗi...
Kotobuki vội vàng lấy ra chiếc điện thoại màu hồng từ trong túi, nhìn vào màn hình rồi đi về phía đằng xa.
- Ồ, hẳn là điện thoại của phái nam gọi tới.
Ryuuto giả bộ làm mặt nghiêm trọng và nói nhỏ vào tai tôi.
- Em muốn nói cái quái gì hả?
- Đâu có gì đâu~, chỉ là dựa theo trực giác và kinh nghiệm của em thì chắc chắn là không sai được đâu. Nếu là điện thoại của bạn bè hoặc người thân thì chị ấy đã chẳng phải bối rối như vậy. Có khi bạn trai cũ của chị Kotobuki gọi điện tới nói muốn quay lại cũng nên.
- Oa, nghe hệt như phim Hàn.
- Nhưng mà chuyện như vậy cũng rất hay xảy ra đấy~
- Ừm ừm.
Ngay cả mấy cô gái vừa nãy còn đang om som cũng gật đầu đồng tình. Ryuuto tiếp tục nói với vẻ mặt đắc ý.
- Để em nói cho anh biết, loại con gái bề ngoài càng có vẻ đứng đắn lại càng dễ ngoại tình đấy. Đừng để bị bắt cá hai tay nhé, anh Konoha.
Nói thế nào nhỉ. Tôi cứ có cảm giác trong lời nói của nó chứa đầy gai, có lẽ là do tôi tưởng tượng cũng nên.
- Cái này anh nói em mới đúng. Mới đầu năm gì mà đã chân đạp ba thuyền rồi, cẩn thận anh méc chị Tooko bây giờ.
Vừa nghe tôi nói vậy, nét mặt của Ryuuto thay đổi thành vẻ đáng thương, nó ngước lên trời và than.
- Tha cho em đi anh ơi. Lớ ngớ em lại bị chị ấy xách cặp dộng cho vài cú vào đầu mất.
Quả nhiên cứ nhắc tới chị Tooko là cậu này lại co rúm lại ngay.
Đúng lúc này Kotobuki vội vàng chạy trở lại chỗ chúng tôi.
- Xin lỗi. Tại có tin nhắn khẩn. A, nhưng mà... không sao nữa rồi.
Trông cậu ấy có vẻ như đang cố che giấu chuyện gì đó.
- Ryuu~, đừng quấy rầy người ta nữa, chúng mình đi thôi.
- Em muốn uống rượu gạo~
- Em muốn hát karaoke~
- Rồi rồi. Vậy thôi, bọn em đi đây anh Konoha. Hẹn gặp lại, chị Kotobuki.
- Bái ba~i.
Chúng tôi ngẩn người mất một lúc nhìn mấy người bọn họ ồn ào rời đi.
- Ờ... chúng ta cũng đi uống thứ gì đi.
- ...Ừm.
Chúng tôi đi tới một cửa hàng FamiRe* gần đó.
FamiRe, Family Restaurant là một chuỗi cửa hàng gia đình rất phổ biến ở Nhật.
- Cậu mới đổi nhạc chuông à, Kotobuki?
- Hả?
- Tại tôi thấy nhạc chuông lúc nãy không giống lắm.
Tôi ngâm nga giai điệu bài hát của một nữ ca sĩ thần tượng mà lần trước nghe được, kết quả là bàn tay đang cầm thìa kem hoa quả của Kotobuki khựng lại giữa không trung, mặt cậu ấy đỏ như gấc chín.
- Đó là, chỉ dành cho... Inoue.
Rồi cậu ấy nói ngắt quãng như vậy.
- Chỉ dành cho tôi?
“Như bạn bè hoặc gia đình chẳng hạn... tùy theo đối tượng tôi sẽ để một loại nhạc chuông khác nhau”, Kotobuki ngước lên nhìn tôi, phồng má nói một cách cứng rắn, tuy nhiên, ngay sau đó ánh mắt cậu ấy lại trở nên yếu đuối, “Nhưng mà nhạc chuông đó... chỉ dành riêng cho Inoue thôi...”
- V-Vậy à.
Hỏng bét, làm sao giờ, mặt tôi cũng bắt đầu nóng lên rồi.
Tôi nhớ đó là một bản tình ca ngọt ngào và nhạc chuông thì được lấy ngay khúc cao trào khi nữ ca sĩ thần tượng lặp đi lặp lại với chất giọng dễ thương điệp khúc “Thích anh, thích anh nhất trên đời”...
- Inoue thì sao, cậu có phân loại nhạc chuông không?
- Không, tôi dùng có một loại à.
“Ồ...”, nói xong, Kotobuki khẽ cắn môi.
Gì thế này, cứ như cậu ấy đang bị tôi bắt nạt vậy. Tôi cười cười và nói.
- Nhưng mà có khi tôi cũng thử đổi nhạc chuông xem sao. Như vậy chỉ cần có người gọi tới là sẽ biết ngay đó là ai, có vẻ cũng tiện đấy. Cậu thích ca khúc nào, Kotobuki? Có yêu cầu nào đặc biệt không?
Kotobuki ngay lập tức nhổm người ra phía trước.
- Bài hát chủ đề của Người đẹp và quái thú.
Sau khi buột miệng nói mà không hề suy nghĩ như vậy xong, cậu ấy rụt người trở lại chỗ của mình với vẻ xấu hổ rồi chọt chiếc thìa vào ly kem và bắt đầu quấy qua lại, tạo nên những âm thanh leng keng.
- Cái này, thực ra... hồi còn nhỏ khi xem phim hoạt hình của Disney tôi đã rất mê ca khúc này. Giai điệu êm ái, ca từ cũng rất hay. Nhất là bản dịch tiếng Nhật, tôi cực kì thích phiên bản này. Lúc chọn nhạc chuông cho Inoue tôi cũng phân vân mãi không biết nên chọn bài nào, thế nên...
- Ừm, tôi biết rồi. Người đẹp và quái thú đúng không. Như vậy nhạc chuông cho Kotobuki sẽ là bài này.
Khi tôi mở nắp điện thoại ra và chuẩn bị kết nối vào trang web nhạc chuông, Kotobuki vội ngăn tôi lại.
- A, không được, đồ ngốc, không cho cậu nghe ở đây.
- Sao thế?
- Không được là không được, đã nói không được mà! Tóm lại chờ về nhà rồi cậu muốn đổi thì đổi!
Tôi suýt nữa thì phì cười khi thấy Kotobuki bĩu môi đe dọa với vẻ mặt cực kì nghiêm trọng như vậy.
Sau đó, vẫn phồng má lên một cách hờn dỗi, cậu ấy quay trở lại với ly kem của mình.
Tôi cười nói.
- À mà cuối tuần này chúng ta đi xem phim nhé?
“Thật không?”, cậu ấy ngẩng phắt đầu lên.
- Ừm, đương nhiên là thật rồi. Cậu muốn xem phim gì? Mà không biết lúc đó có phim nào của Disney chiếu không ta...
- Inoue thì sao? Bình thường cậu hay xem thể loại gì?
- Tôi ấy hả...
Ngực khẽ rung động, có chút kỳ lạ nhưng lại khiến tôi cảm thấy rất thoải mái.
Tôi và Kotobuki nói cho nhau biết sở thích của bản thân, quyết định tựa phim sẽ xem rồi hẹn địa điểm và thời gian gặp mặt.
Cuộc nói chuyện xen lẫn chút ngượng ngùng và xấu hổ diễn ra một cách tự nhiên, đến nỗi chúng tôi dường như quên mất khái niệm về thời gian.
- Cái này... Tôi sẽ cố gắng nhiều hơn nữa. Hi vọng năm nay cũng sẽ nhận được sự giúp đỡ của cậu!
Lúc tạm biệt, đứng tại ngã tư đường yên tĩnh ngập ánh chiều tà, Kotobuki đỏ bừng mặt ngước lên nhìn tôi, sau đó cậu ấy nín thở nói một lèo rồi cúi đầu xuống.
- Ừm, tôi mới là người phải nói câu đó mới đúng. Hôm nay thật sự vui lắm.
Thấy tôi mỉm cười trả lời, nụ cười dần hiện lên trên khuôn mặt của Kotobuki như những tia nắng chiều dịu dàng.
- Tôi... Tôi sẽ chờ tới buổi xem phim sắp tới. Tôi cũng sẽ nhắn tin cho cậu nữa. Gặp lại sau nha.
Khẽ nói với vẻ thẹn thùng như vậy xong, Kotobuki lay động ống tay áo kimono và nhanh rời bước đi, tôi đưa mắt tiễn cậu ấy, trong lòng tràn ngập cảm giác thỏa mãn.
Sau khi về tới nhà, tôi nhìn thấy xấp thiệp chúc mừng năm mới của mình được đặt trên bàn học.
- Ồ, tấm thiệp này...
Đó là tấm thiệp bên trên vẽ con quái vật nửa mèo nửa chim mà tôi nhìn thấy lúc chuẩn bị ra ngoài hồi sáng. Đúng lúc đang nghĩ có khi cái này vốn của Maika nhưng lại bị phân nhầm sang cho mình, tôi nhìn thấy ở phần người nhận có ghi hàng chữ “Gửi Inoue Konoha” bằng nét bút xiêu vẹo như của trẻ con viết.
Gửi cho tôi?
Nhưng mà trên này lại không có tên người gửi.
Là trò đùa của ai đó sao...?
Không suy nghĩ quá nhiều về vấ đề này, tôi bỏ tấm thiệp sang một bên.
Ngồi trên ghế, tôi mở điện thoại ra và bắt đầu tìm nhạc chuông của Người đẹp và quái thú, sau đó tôi tải xuống phiên bản nhạc chuông của nó.
Ồ, té ra là bài này...
Nó là bản song ca của Celine Dion và Peabo Bryson. Tôi từng nghe thấy bản nhạc này khi người ta quảng cáo cho bộ phim trên tivi. Đúng là một ca khúc êm tai. Sau đó tôi cũng thử tìm ca từ bản tiếng Nhật.
Một câu chuyện tuyệt vời
Từng ngón tay ngập ngừng khẽ chạm vào nhau
Từng chút từng chút một
Dịu dàng mở ra trang đầu của tình yêu chớm nở
Bản dịch này hình như có cải biên lại giai điệu một chút thì phải...
Nhớ lại cảm giác mát lạnh và ngượng ngùng khi nắm lấy tay Kotobuki trong dòng người, lòng tôi khẽ rung động ngọt ngào.
Tình cảm này không mãnh liệt, không cháy bỏng... nhưng rất rõ ràng, một cách e dè, từng chút, từng chút một... hai chúng tôi đang tới gần bên nhau.
Tôi mở máy tính và đặt mua phiên bản tiếng Anh do Celine Dion hát. Đêm hôm đó, tôi đeo tai nghe và nghe đi nghe lại bài hát này.
Nhắm mắt lại, hình ảnh của Kotobuki lúc chúng tôi tạm biệt lại hiện lên, nụ cười hạnh phúc và dịu dàng như những tia nắng chiều sót lại đó cứ hiện lên không biết bao nhiêu lần trong đầu tôi.
Một ngày trước buổi hẹn xem phim, Kotobuki gửi tin nhắn báo cậu ấy không thể tới.
“Tôi xin lỗi. Ngày mai tôi không đi được. Có khi trong khoảng thời gian này tôi cũng không thể gọi điện hay nhắn tin cho cậu được.”
Trong tin nhắn không đưa ra lý do nào.
Cậu ấy cũng không trả lời tin nhắn mà tôi gửi đi.
Tôi không tài nào hiểu được tại sao đột nhiên cậu ấy lại hủy cuộc hẹn như vậy.
Mang theo tâm trạng bất an chất chứa trong lòng, hai ngày sau, tôi nhận được điện thoại của Takeda.
“A, anh Konoha, không xong rồi! Chị Nanase bị thương phải nhập viện. Em nghe nói chị ấy bị té từ cầu thang xuống!”
Tôi ghét cậu, căm hận cậu, cậu tùy hứng, ngạo mạn, cậu thật nguy hiểm.
Tại sao cậu lại có thể hành xử tàn nhẫn như vậy, lại khiến tôi bị tổn thương đến vậy?
Lòng tôi đã nát vụn như bị một con dao sáng loáng cắt qua, tôi gào thét, máu tanh chảy ra, khi tôi đang rên rỉ trong đau khổ thì cậu chỉ đứng nhìn và cười. Khi tôi gục xuống mặt đất, nước mắt trào ra, cậu nhẹ nhàng lấy chân dẫm lên lưng tôi.
Cậu tưởng tôi không biết cậu đã nói chuyện gì với Haruguchi sao? Tưởng tôi không biết cậu đã đi đâu với Mine sao?
Tôi biết tất cả, kể cả việc cậu bị Haruguchi dùng lời nói lừa gạt, kể cả việc cậu cùng Mine đụng chạm thân thể, rằng hai người đã cùng đi bơi, cùng đùa giỡn trong nước, tôi biết hết. Tôi đã nhìn thấy tất cả, bằng chính đôi mắt này.
Khi đó cơ thể tôi như bị ném vào trong hỏa ngục cháy rực những ngọn lửa xanh thẳm, tôi đã nếm trải nỗi đau như bị những que sắt nung đỏ chọc vào người rồi khuấy tung.
Lúc nào cũng vậy, mỗi khi tôi đau khổ, cậu đều đứng nhìn và nở nụ cười sung sướng.
Và rồi cậu tới bên cạnh tôi, cướp đi mọi thứ thuộc về tôi, hủy diệt tôi.
Thế nên, dù tôi báo thù cậu, cậu cũng sẽ tha thứ cho tôi, đúng không?