Cô Gái Văn Chương

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 162 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4: Không Một Âm Thanh, Bóng Lưng Biến Mất
Chương 4: Không Một Âm Thanh, Bóng Lưng Biến Mất

❊ ❊ ❊

Sau khi vất vả thuyết phục được chị Tooko từ bỏ ý định ngồi chuyến xe buýt duy nhất hai tiếng mới có một chuyến, chúng tôi gọi taxi tới một bệnh viện nhỏ.

Tại khu đất được bao quanh bởi dãy hàng rào thấp, một tòa nhà ba tầng có treo biển Bệnh viện sản, nội khoa mọc lên, ở bên cạnh là một ngôi nhà trệt nhỏ, có vẻ như nơi này cũng là chỗ ở của bác sĩ và y tá luôn.

Chị Tooko nheo mắt nhìn tòa nhà với vẻ xúc động. Nghe chị ấy nói tôi mới nhớ, trên tấm thiệp chúc mừng sinh nhật mà tôi tìm thấy trong ngăn kéo có ghi địa chỉ người gửi là của bệnh viện.

- Chị chưa từng tới đây lần nào à?

- Ừ.

- Nhưng mà không phải năm nào chị cũng đi viếng mộ sao? Tại sao chị lại không tới đây?

Nghe tôi hỏi vậy, nét mặt của chị Tooko trở nên bối rối, rồi chị ấy nở một nụ cười mơ hồ.

- ...Tại chị bận.

Tôi có cảm giác như đó không phải là toàn bộ lý do, dù vậy tôi cũng không gặng hỏi.

- Hi vọng bác sĩ vẫn còn nhớ chị.

- Lúc đó chị vẫn còn là một em bé mà? Làm sao bây giờ bác sĩ nhận ra chị được chứ.

- Nhưng cả ông nội và ba của chị đều được bác sĩ ở đây đỡ đẻ cả.

- Ông bác sĩ đó rốt cuộc bao nhiêu tuổi vậy?!

Trong lúc chúng tôi đang đứng nói chuyện trước cửa ra vào, một cô y tá luống tuổi với dáng người phì nhiêu xuất hiện.

- Ồ? Hai cháu có chuyện gì không?

Vốn dĩ chẳng hề sợ người lạ, nhưng vào lúc này chị Tooko lại tỏ ra lúng túng.

- A, cái này, cháu, sinh ra ở bệnh viện này ạ. Hôm nay, cháu tới thăm bác sĩ...

- Cháu là học sinh cấp ba hả? Năm nay cháu bao nhiêu tuổi rồi?

- Cháu gần mười tám tuổi ạ, năm nay học lớp 12.

Cô y tá nói với vẻ tiếc nuối.

- Vậy thì không phải bác sĩ Mamoru mà là ông nội của ông ấy, bác sĩ Kiichi rồi. Tiếc là bác sĩ Kiichi vừa qua đời năm ngoái.

Chị Tooko nhíu mày thất vọng.

- Vậy ạ...

- Cô rất tiếc, để cháu phải tới vô ích rồi. Mà cháu cho cô biết tên của cháu được không?

- Cháu tên Amano Tooko ạ.

Vừa nghe vậy, nét mặt của cô y tá bỗng trở nên tươi tỉnh.

- Ồ, Tooko! Là Tooko trong Chuyện Toono đúng không?

Hai má của chị Tooko cũng đỏ bừng lên vì vui sướng.

- Dạ!

- Quả nhiên là vậy! A, đúng rồi, cháu giống mẹ cháu như đúc. Cái mũi, khóe mắt này thật sự rất giống. Khi đó cô cũng phụ đỡ đẻ cháu đấy.

Sau đó cô y tá tên Hayashi này đưa chúng tôi vào trong bệnh viện và dẫn tới một căn phòng trống, theo lời cô ấy thì đây là nơi mẹ chị Tooko nằm sau khi nhập viện.

Đó là một căn phòng nhỏ ở tầng ba có giường cạnh cửa sổ, từ đó có thể nhìn ra khung cảnh bên ngoài.

- Mẹ của cháu tên Yui đúng không. Cô ấy thường xuyên ngồi trên giường nhìn ra ngoài cửa sổ. Còn ba của cháu là biên tập viên nhà xuất bản thì phải? Khi đó vì công việc bận rộn nên ba cháu không tới thăm mẹ cháu thường xuyên được. Có lẽ mẹ của cháu đã rất lo lắng khi phải một mình sinh cháu ra ở một nơi xa lạ như thế này... Trông cô ấy rất cô đơn... và thường xuyên tỏ ra lo lắng về chuyện gì đó. Dù vậy, cô ấy vẫn không hề than phiền hay oán trách gì, vẫn luôn rất cố gắng.

Lần đầu tiên được ôm cháu, cô ấy đã nở một nụ cười thật hạnh phúc!

Vừa kề sát mặt vào má của cháu, cô ấy vừa khẽ gọi “Tooko” bằng giọng dịu dàng. Theo lời cô ấy thì cái tên đó bắt nguồn từ Chuyện Toono. Rằng cô ấy đã quyết định nếu sinh con gái thì sẽ đặt tên là “Tooko”. Trông mẹ của cháu khi đó thật sự hạnh phúc. Lúc đó Tooko cũng chỉ mới bằng từng này thôi.

Chị Tooko vừa cười vừa lắng nghe câu chuyện của cô Hayashi với vẻ mặt hạnh phúc.

Cứ như thể đang nghe một điều gì đó cực kì tốt đẹp.

Thực ra, mình đã từng cảm thấy ghen tị vì mối quan hệ giữa Kana và anh Fumiharu.

Bởi vì khi cầu hôn mình, anh Fumiharu từng nói.

“Câu chuyện của em tựa như món ăn gia đình.

Đơn giản, ấm áp, xoa dịu tâm hồn, nhưng nó lại thiếu đi cái vị để trở thành một thứ hàng hóa, thế nên em sẽ không thể trở thành tác giả của công chúng.

Nhưng em nhất định có thể trở thành tác giả của anh. Anh yêu em, cũng như yêu những gì em viết ra. Thế nên xin em hãy trở thành tác giả của riêng mình anh.”

Rồi như để chứng minh, anh ấy cầm bản thảo của mình lên và ăn.

Sau đó, mình trở thành vợ của anh Fumiharu nhưng mình lại không phải tác giả của biên tập viên Amano Fumiharu. Bởi vì mặc dù anh Fumiharu gọi mình là tác giả của anh ấy, nhưng tác giả thực sự của anh Fumiharu lại là Kana.

Mình đã rất đau lòng khi nhận ra điều đó...

Khoảng thời gian mang thai Tooko, mình rất lo, thường xuyên căng thẳng... Mỗi khi anh Fumiharu không về, mình lại nghĩ có khi nào anh ấy đang ở bên Kana không.

Trong lúc mình đang chờ đợi cô độc trong căn phòng đó, có khi nào hai người đã cùng đi tới một nơi mà mình không thể với tới không.

Thế giới của mình dần tan vỡ, đến một ngày nó trở nên đen kịt.

Tại sao anh Fumiharu vẫn chưa về?

Anh ấy đã hứa Chủ nhật sẽ đi mua đồ cho em bé cùng với mình rồi, vậy mà sao khi Kana gọi, anh ấy lại tới chỗ làm? Mới vừa hôm qua anh ấy còn dịu dàng nói với mình nếu là con gái thì sẽ đặt tên là “Tooko” dựa theo Chuyện Toono.

Tại sao... tại sao anh ấy lại tới chỗ Kana?

Mình rất khổ sở, rất đau khổ, dường như bóng tối đang nhấn chìm mình, mình không biết phải làm sao nữa... Chính Tooko là người đã cứu mình thoát khỏi địa ngục đó.

Khoảnh khắc mình ôm trong tay sinh mệnh bé nhỏ, mềm mại vừa mới ra đời, mình như được bao trùm bởi niềm hạnh phúc vô bờ.

Yêu thương dâng trào, hạnh phúc muốn bật khóc.

Mình thật sự rất hạnh phúc.

Nhưng, hạnh phúc của mình, lại trở thành bất hạnh của Kana.

- ...Quê hương của ba chị, tỉnh Iwate, chính là nơi Chuyện Toono diễn ra.

Chị Tooko nhẹ nhàng nói khi chúng tôi sóng vai bước đi trên con đường giữa những bờ ruộng nhuộm ánh chiều tà.

- Đó là tập hợp truyện kể mang âm hưởng dân gian về những truyền thuyết trên vùng đất này...

Trong Chuyện Toono xuất hiện rất nhiều yêu quái và cả các vị thần... Có Kappa, Tengu... hay Zashiki-warashi... Những loài sinh vật không phải người cùng chung sống trên một vùng đất với người... Dù vậy, trong đó lại không có câu chuyện nào kể về loài yêu quái ăn giấy cả.

Giọng nói vang lên khe khẽ... ánh mắt của chị ấy cũng đầy ắp dịu dàng.

- Ba của chị, còn có ông nội... và cả ông cố... từ rất lâu, rất lâu về trước đều là những người sống bằng việc ăn những câu chuyện. Bởi vì không ai nói cho chị biết người như vậy thì gọi là gì nên chị cũng không biết. Thế nên...

Chị Tooko dừng bước, xoay người nhìn về phía tôi đang kinh ngạc.

Rồi chị ấy ưỡn ngực ra nói với giọng vui vẻ.

- Chị là một nữ sinh cấp ba bình thường, một “Cô gái văn chương” như em chứng kiến!

Tôi rốt cuộc cũng hiểu được giọng nói vui vẻ nụ cười rạng rỡ này chính là thứ mà chị Tooko đã luyện tập được sau bao nhiêu năm cố gắng.

Danh xưng “Cô gái văn chương” đó đến cùng ẩn chứa bao nhiêu ý nghĩa bên trong nó...

... Chị không phải yêu quái, chị chỉ là một “Cô gái văn chương” thôi.

... Chị chỉ là một “Cô gái văn chương” bình thường, yêu sách đến nỗi muốn ăn-tươi-nuốt-sống chúng mà thôi.

Chị Tooko là một sự tồn tại không giống với những người khác. Chị ấy hẳn đã phải chịu rất nhiều khổ sở vì chuyện này. Cho dù vậy, chị ấy vẫn cười rạng rỡ, vẫn tỏ ra giận dỗi nói mình không phải một yêu quái, vẫn lật từng trang sách và kể cho tôi rất nhiều điều.

Ngực tôi nóng lên khi chứng kiến nụ cười rạng rỡ đó.

Em xin lỗi vì trước kia vẫn luôn cười nhạo, trêu chọc chị là yêu quái... Nếu tôi nói ra những lời đó, có lẽ chị Tooko cũng sẽ chỉ ưỡn cao bộ ngực phẳng lì của mình và nói “Em hiểu là tốt rồi”.

Thế nên tôi chỉ im lặng đi bên cạnh chị ấy.

Khi bắt taxi để tới nhà ga, tôi lại phải tốn một phen công sức thuyết phục chị Tooko.

- Ngồi xe buýt được rồi. Chúng ta về bằng xe buýt đi.

- Chuyến xe buýt đó chạy xuyên đêm đấy! Còn nữa, từ giờ đến lúc nó xuất phát còn phải chờ rất lâu! Phải sáng mai chị mới về được nhà đấy!

- Nhưng nó rẻ hơn đi tàu cao tốc mà.

- Thời gian là vàng bạc. Chị Tooko sắp thi rồi đúng không. Phải tranh thủ từng giây từng phút chứ.

- Nói thì nói vậy... nhưng mà chị không mang đủ tiền để đi tàu cao tốc.

Mặc dù rất muốn nói “Vậy thì chị tự về một mình bằng xe buýt đi” rồi bỏ chị ấy lại ở đây, nhưng cuối cùng tôi vẫn không có cách nào làm vậy được.

- ...Em trả là được chứ gì.

- Ơ, như vậy không được.

- Em muốn thế đấy. Chị im lặng hộ em cái.

- V-Vậy thì... ít nhất ngồi tàu điện bình thường cũng được mà...

- Hôm nay tuyến đó không chạy thẳng về Tokyo đâu.

Nhìn chị Tooko vẫn còn tỏ ra do dự, tôi lẩm bẩm.

- Chị cứ coi như đây là quà sinh nhật sớm đi.

Chị Tooko mở to hai mắt.

- Em vẫn còn nhớ ngày sinh nhật của chị sao?

- ...Ngày mười lăm tháng ba đúng không. Dù sao chị cũng bắt em mua quà sinh nhật muộn nửa năm cho chị rồi, em làm sao quên được chứ.

Tôi nói không chút nương tình, nhưng hai má lại đỏ bừng lên.

Nếu để chị ấy nhìn thấy tôi trong bộ dạng này thì xấu hổ chết mất, thế nên tôi quay người đi.

- Vậy được chưa, chúng ta ngồi tàu cao tốc quay về nhé.

- Konoha...

Chị Tooko khẽ thì thầm.

- Chị đi bộ về được rồi, em dùng số tiền đó mua sách cho chị đi.

Sau đó chị ấy quay người bước đi cứ như thể thực sự định đi về một mình.

Sau khi ngồi trên tàu điện, chị Tooko vẫn không chịu từ bỏ, liên tục lải nhải cái gì mà đừng đổi tuyến sang tàu cao tốc nữa, hay là cứ ngồi tàu điện đi được tới đâu hay tới đó, rồi chị ấy còn đề nghị chúng tôi đi bộ để dành tiền đó mua sách.

- Sao chị không dành thời gian học công thức toán đi hả.

- Không sao đâu, lần thi thứ hai của chị không có môn Toán.

- Đừng khinh địch, cẩn thận lại thi rớt đấy.

- A! Đừng có nói rớt mà~~~!

Xem ra chị ấy vẫn rất để ý chuyện đó.

Bên ngoài cửa sổ đã là một màu tối đen như mực. Trong khoang tàu cũng chỉ có mình tôi và chị Tooko.

Chị Tooko ngồi đối diện tôi, vẫn đang lấy tay bịt tai lại, chị ấy nhìn ra ngoài cửa sổ khẽ nói.

- Nhưng mà... ngồi xe buýt đêm cũng rất lãng mạn đấy... ánh sáng duy nhất trong xe là đèn khẩn cấp trên sàn... ngoài cửa sổ thỉnh thoảng lại hắt vào ánh sáng... Tựa như chiếc xe đang chạy giữa những vì sao vậy...

- Giống như Đường sắt Ngân hà ạ?

Vừa nói câu ấy ra khỏi miệng, tôi bỗng nhớ tới cung thiên văn đó. Linh hồn dường như rời khỏi cơ thể tôi và quay trở lại đêm hôm ấy.

Bầu trời hình vòm.

Bầu trời sao mà Kenji đã từng chứng kiến.

Chị Tooko kể cho chúng tôi nghe câu chuyện về Giovanni và Campanella.

“Campanella, chúng ta sẽ luôn ở bên nhau đúng không.”

Khi đó, Giovanni và Campanella cũng đang ngồi trong khoang tàu nhìn những ngôi sao bên ngoài qua khung cửa sổ sao?

Chị Tooko vẫn đang nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cảnh vật thoáng qua như làm nổi lên vẻ cô đơn trên khuôn mặt chị ấy.

Ngực tôi thắt lại.

- ...Khi ấy, không biết Campanella đã đi một mình tới nơi nào nhỉ?

Campanella rời đi, bỏ lại Giovanni.

Tựa như Jérome và Alissa.

Người đưa ra quyết định luôn là kẻ rời đi. Người bị bỏ lại chỉ biết kêu khóc khẩn cầu trong vô vọng.

Có lẽ chị Tooko cũng nhận ra sự giống nhau giữa Alissa và Campanella. Chị ấy khẽ nói bằng giọng u buồn.

- Đúng vậy... có lẽ Campanella đã bước qua khung cửa hẹp rồi...

Dưới chân tôi truyền tới âm thanh rầm rập của đoàn tàu. Trong khoang tàu tràn ngập bầu không khí tĩnh lặng.

- ...

- ...

Chị Tooko rốt cuộc đang suy nghĩ điều gì vậy?

Mặc dù từ nãy tới giờ chúng tôi đều nói chuyện thật vui vẻ, nhưng khi về tới Tokyo, mối liên hệ giữa chúng tôi sẽ lại trở nên khó xử, có lẽ từ nay về sau tôi sẽ thật sự không gặp lại chị ấy được nữa.

Sau khi cả hai chúng tôi im lặng một lúc, chị Tooko đột nhiên nói với vẻ đáng thương.

- Chị... đói bụng quá.

- Cả ngày hôm nay em cũng chỉ mới ăn sáng. Chị cố chịu thêm chút nữa đi.

- Nhưng chị đói lắm, đói chịu không nổi.

Chị ấy nhíu mày mếu máo nói.

Nói thì nói vậy, nhưng dù sao thì việc viết truyện tam đề rồi đưa cho chị ấy ăn cũng khiến tôi rất khó xử vào lúc này. Cho dù trong khoang không có hành khách nào đi nữa thì nó vẫn khác với xe buýt đêm, đèn đóm trong khoang vẫn sáng trưng.

Khi tôi đang định bảo chị ấy ráng chịu đựng thêm chút nữa, thì chị Tooko đã lôi ra một cuốn sách nhỏ từ trong túi hành lí.

Tôi nín thở khi nhìn thấy tiêu đề.

Alt Heidelberg!

Đó là cuốn sách mà tôi tặng chị Tooko. Cái hôm tôi đến thăm lúc chị ấy bị bệnh, nó được nhét dưới nệm... Khi tôi định xé nó ra đút cho chị Tooko ăn, chị ấy đã ngăn tôi lại...

... Cuốn sách đó không được... Sẽ ăn... hết mất... Chỉ còn lại duy nhất Alt Heidelberg thôi... Thế nên không được ăn...

Khi đó nó vẫn còn khoảng hai phần ba, nhưng bây giờ số trang đã chưa còn đến một nửa.

Ngực tôi đau nhói.

... Chị đã nói lời từ biệt rồi... cũng đã định... ăn hết Alt Heidelberg rồi... Vậy tại sao... em vẫn ở trong phòng của chị...

Khi chị Tooko ăn hết cuốn sách đó, chị ấy sẽ quên tôi sao? Ý nghĩ đó dâng lên, giày vò lòng tôi.

Chị Tooko lật từng trang sách, rồi bắt đầu kể chuyện bằng giọng nhẹ nhàng.

- Alt Heidelberg là một vở kịch của tác giả người Đức Meyer-Forster, được phát hành năm 1901... Nó là một tác phẩm nổi tiếng kể về niềm vui và nỗi buồn của tuổi xuân thông qua cuộc gặp gỡ giữa chàng hoàng tử Karl Heinrich của công quốc Karlsburg, và Kathie, con gái của một ông chủ nhà trọ. Tựa như đang ăn món mứt tử đinh hương, ngọt ngào... xen lẫn chút đắng chát... khổ sở...

Karl Heinrich vì cha mẹ mất sớm nên từ nh đã phải sống trong những quy tắc nghiêm ngặt để trở thành người kế thừa của Đại công tước xứ Karlsburg đồng thời cũng là ông nội của chàng. Khi đến du học ở lâu đài Heidelberg, cuộc sống đại học tự do đã đưa tới những trải nghiệm khó quên cho Heinrich.

Kathie là một cô gái làm việc tại nhà trọ. Đẽ chào đón Karl Heinrich, cô đã trao cho chàng một bó hoa và đọc thơ. Sau đó hai người yêu nhau.

Ngón tay mảnh khảnh chợt dừng lại trên trang sách. Bình thường, khi kể cho tôi nghe những câu chuyện, chị ấy đều rất hào hứng, nhưng vào lúc này chị Tooko lại cúi đầu với vẻ cô đơn.

- ...Mối tình đầu... cuộc sống tự do... thật nhiều bạn bè... đối với Karl Heinrich mà nói, đó là niềm hạnh phúc mà chàng chưa từng nếm trải, là những ngày tháng quan trọng không thể thay thế.

Đúng vậy... tựa như khi dùng răng cắn một miếng mứt giòn, hương hoa tử đinh hương lan tràn khắp khóe miệng...

Thế nhưng, điều đó không thể kéo dài mãi mãi... bởi vì bệnh tình của đại công tước Karl chuyển biến xấu, Karl Heinrich phải dừng việc du học và về nước.

Hai năm sau, khi đã trở thành đại công tước và quay lại Heidelberg, Heinrich nhận ra Heidelberg thân thuộc ngày xưa nay đã không còn nữa...

Giọng nói của chị Tooko trở nên khàn đặc.

Đồng thời những ngón tay của chị ấy khẽ vuốt ve trang giấy rồi dừng lại ở mép.

Chẳng lẽ chị ấy định ăn sách ở đây sao?!

Thật bất cẩn. Bình thường chị ấy đâu phạm sai lầm nguy hiểm như vậy đâu.

Tiếng giấy bị xé vang lên.

Chị Tooko dùng đầu ngón tay nhặt lên mẩu giấy trắng rồi từ từ đưa lên môi.

Không được ăn, nó sẽ biến mất! Sẽ quên mất!

Không chịu đựng được cơn đau đang giày vò lồng ngực, tôi duỗi tay ra.

Tôi đưa tay vào giữa môi và ngón tay của chị Tooko rồi nắm chặt lấy tay chị ấy. Có lẽ vì quá đột ngột, chị Tooko cũng cảm thấy kinh ngạc nên vô ý ngậm miệng lại. Răng chị ấy cắn mạnh vào ngón tay của tôi.

- ...!

- Konoha...!

Chị Tooko vội lùi lại.

Chị ấy đặt quyển sách lên đùi rồi nắm lấy tay tôi, khẽ vuốt ve chỗ sưng tấy lên vì bị cắn.

- Sao tự dưng em lại đưa tay ra vậy. Ôi dấu răng nữa này, chắc đau lắm...

- Ai bảo chị Tooko định ăn sách chứ.

- ...

Có lẽ cảm nhận được tình cảm dồn nén trong giọng của của tôi, chị Tooko khẽ ngước lên nhìn với ánh mắt buồn bã. Tôi cũng trừng mắt nhìn lại chị ấy.

- Tại sao chị lại ăn quyển sách đó hả?

- Bởi vì... nó cũ quá rồi... nếu để lâu quá thì sẽ không ăn được nữa. Dù sao nó cũng là quà Konoha tặng chị.

Ngực tôi dâng lên cảm xúc ngứa ngáy khi nghe chị ấy nói bằng giọng một người chị đang cố thuyết phục đứa em trai cứng đầu, thế nên tôi cũng tức giận cầm lấy quyển sách trên đùi chị Tooko.

- C-Cho dù vậy đi nữa... chị cũng không được ăn trên tàu điện thế này. Cho dù chị Tooko tham ăn tới đâu thì cũng phải có kiến thức cơ bản này chứ. Lỡ bị ai nhìn thấy thì chị định làm thế nào hả?

Chị Tooko đột nhiên im lặng.

- ...Chị xin lỗi.

Cổ họng tôi nóng ran. Thật khó chịu, thật khổ sở, chính tôi cũng không biết mình bị làm sao nữa.

Tôi rốt cuộc muốn nói gì, muốn làm gì.

Tôi ngoảnh mặt sang một bên, giận dỗi như không muốn nhìn thấy vết răng do chị Tooko để lại, đột nhiên, chị Tooko khẽ dùng ngón tay vuốt giữa hai hàng lông mày của tôi.

Thấy tôi tỏ vẻ kinh ngạc, chị ấy thì thầm.

- ...Nhăn gì mà ghê quá.

- Hả...?!

- Đó là lời mà Kathie đã nói. Vừa vuốt ve khuôn mặt của Karl Heinrich khi chàng quay lại Heidelberg, mệt mỏi với thân phận Đại công tước.

Hai bím tóc của chị ấy khẽ đung đưa, mùi hoa tử đinh hương khẽ lướt qua mũi tôi.

Chị Tooko vừa nở nụ cười ấm áp vừa khẽ vuốt ve trán tôi.

“Nào, cười lên cho em xem nào.”

Những đầu ngón tay dịu dàng trượt xuống hai gò má. Dịu dàng vuốt ve như đang cổ vũ tôi.

“Một lần nữa. Karl Heinrich, cười lên nào, hãy cho em thấy nụ cười ngày xưa của chàng. Nào, cười đi.”

Ánh mắt của chị Tooko phản chiếu trong ánh mắt tôi. Ánh mắt trong suốt, dịu dàng tựa đóa hoa tử đinh hương...

Mặt tôi nóng rực lên, đồng thời, ngực tôi cũng tràn đầy cảm giác xót xa, tôi mở ra Alt Heidelberg và bắt đầu đọc lời thoại của Karl Heinrich.

“Kathie, những gì xung quanh ta chẳng hề thay đổi, sông Main, sông Neckar... cả Heidelberg đều vẫn như cũ. Chỉ là con người ở đây đều đã đổi thay. Những con người cũ đã không còn nữa.”

Chắc hẳn sau này khi nhớ lại, tôi sẽ cảm thấy xấu hổ đến muốn chết, sẽ nằm lăn lộn trong phòng nhiều lần.

Cho dù vậy, điều đó vẫn còn tốt hơn gấp trăm lần việc chứng kiến chị Tooko ăn tới những trang sách cuối cùng quyển sách mà tôi tặng.

Nét mặt của chị Tooko hiện lên vẻ kinh ngạc, rồi ngay lập tức trở thành bi thương. Vừa nhìn chăm chú vào chị Tooko, tôi vừa nói tiếp.

“Chỉ có mình em, Kathie, chỉ có em là người duy nhất vẫn không thay đổi.”

Chị Tooko lặng lẽ cười.

Nụ cười đó thật đẹp, cổ họng tôi như thắt lại.

Giọng tôi như khàn đi.

“...Chỉ mình em mà thôi...”

Ngực tôi như bị thứgì đó lèn chặt, tôi không thể nói tiếp được. Thấy vậy, chị Tooko khẽ nở một nụ cười đầy tinh quái rồi di chuyển sang chỗ ngồi bên cạnh tôi. Sau đó, chị ấy quàng hai tay qua tay tôi rồi nói tiếp lời thoại của Kathie.

“Vậy thì tới đây nào... Karl chàng còn nhớ ngày chàng ra đi không... Khi ấy chúng ta đã định sẽ cùng đi chơi rừng Odenwaldkreis.”

Tôi gật đầu theo lời chú giải trong sách.

Vẻ tinh nghịch trong mắt chị Tooko càng đậm hơn.

“Sau đó chúng ta sẽ lên xe ngựa tới Neckargemund... rồi tới Paris, được không?”

Chú thích viết “Mỉm cười”, chị Tooko cũng khẽ nheo mắt lại.

Tại dòng chú thích tiếp theo, nó viết chị ấy sẽ tựa đầu vào ngực tôi.

Trái tim tôi cảm nhận được sức nặng của chị Tooko, mùi hoa tử đinh hương tỏa ra từ tóc chị ấy khiến đầu óc tôi choáng váng. Chị Tooko, chị diễn quá nhập tâm rồi! Tại sao chị lại nhắm mắt một cách bình thản như vậy chứ?!

Không thể lùi lại để tránh, tôi nín thở đọc tiếp lời thoại.

“Bên ngoài bây giờ đã là ban đêm tràn đầy gió mùa xuân, mọi người đều đã ngủ.”

Chi Tooko ngẩng đầu lên nhìn tôi.

“Chàng hãy ôm em thật chặt đi.”

Tôi giật mình khi nhìn thấy dòng chú thích tiếp theo, tâm trạng dao động kịch liệt! Không được, tôi không thể diễn cảnh này được!

Ở đó viết ”(Ôm nàng, hôn nồng cháy)”.

Chị Tooko trở thành Kathie và tựa người vào tối, ngước lên nhìn tôi với ánh mắt như khiến tôi tan chảy.

Đầu tôi như sôi trào, tim đập hỗn loạn, hơi thở cũng trở nên khó khăn, tôi gấp sách lại rồi đặt lên chỗ ngồi.

- Xin lỗi. Em làm không được.

Chị Tooko tách khỏi tôi rồi quay lại chỗ ngồi đối diện, rồi chị ấy cầm lấy quyển sách lên và bật cười khúc khích.

- Konoha vừa rồi đã là một chàng hoàng tử rất tuyệt vời đấy.

- ~~~

Mang theo ánh mắt kì lạ, chị Tooko nhìn tôi đang ủ rũ rầu rĩ.

Sau đó chị ấy ngả lưng ra ghế rồi nhắm mắt với vẻ thỏa mãn.

- Cảm ơn em. Nhờ vậy mà bụng chị lại no căng rồi.

Nét mặt chị ấy thật dịu dàng, tựa như đang có một giấc mơ hạnh phúc.

Sau đó, vẫn ôm Alt Heidelberg trước ngực, chị ấy nhắm mắt lại.

Chị ấy ngủ rồi sao. Hay là chị ấy chỉ đang giả vờ ngủ...

Tôi bỗng cảm thấy buồn khổ khi chứng kiến nụ cười an tĩnh trên bờ môi chị ấy.

Và nghĩ trong đầu nếu như tôi làm theo những gì ghi trong chú giải, nếu khi ấy tôi ôm lấy và hôn chị Tooko, thì sẽ như thế nào...

Về sau, chúng tôi đổi sang tuyến tàu cao tốc, khi đặt chân xuống ga Tokyo thì đã gần mười một giờ đêm rồi.

Sau khi rời khỏi ga, chị Tooko bước đi vài bước rồi dừng lại.

- Hôm nay thật sự cảm ơn em. Tới đây chị tự về được rồi.

- Cũng trễ rồi, để em đưa chị về nhà.

- Không cần đâu, chị về một mình được. Cứ như vậy đi.

- Vẫn mang theo nụ cười trên môi, chị Tooko nói ra lời cự tuyệt một cách dứt khoát.

Cơn đau như cắt lại chạy qua ngực tôi.

Tôi cuối cùng cũng hiểu ra, rằng chị Tooko sẽ rời khỏi tôi, cảnh vật trước mắt tôi như tối sầm lại.

Mới vừa nãy thôi chị ấy vẫn còn ở gần tôi đến vậy! Vẫn cười với tôi như chưa từng có chuyện gì xảy ra! Vẫn tựa đầu vào ngực tôi và nhắm mắt lại đầy hạnh phúc!

- Chị đi đây.

Trông thấy chị Tooko xoay tấm lưng mảnh khảnh lại và bước đi, tôi dốc hết sức kêu lên.

- Chị Tooko! Rốt cuộc em phải làm gì bây giờ?!

Lòng tôi rối như tơ vò, cổ họng đau nhức, tôi không tài nào thở được. Tôi không biết phải làm sao nữa.

Chị Tooko quay đầu lại.

Với ánh mắt xót xa và khó xử... chị ấy nhìn tôi.

Khóe mắt cay xè, lồng ngực nhói lên từng cơn, tôi nói như chực khóc.

- Em không muốn viết tiểu thuyết nữa! Em cũng không muốn trở thành tác giả! Em không thể viết ra một câu chuyện tựa manna như mẹ của chị Tooko! Nhưng, nếu như em viết, chị Tooko sẽ ở lại bên cạnh em mãi mãi chứ? Chị sẽ không rời xa em phải không?

Hai bím tóc đung đưa theo gió. Chị Tooko nheo mắt lại đầy khổ sở lắng nghe những lời của tôi.

Nếu như vào lúc này, chị Tooko nói rằng muốn tôi viết, nếu đó là điều chị Tooko hi vọng, nếu điều đó có thể thay đổi tương lai của chị Tooko... nếu làm vậy có thể giúp tôi không mất đi chị Tooko...

Tôi...

Tôi sẽ...

Nhưng chị Tooko đã ngăn tôi nói ra những lời đó.

- Không cần nữa rồi.

Tôi không thể tin những gì vừa nghe được.

Tựa như Alissa nói ra lời vĩnh biệt đối với Jérome, chị Tooko nhìn tôi với ánh mắt dịu dàng và nói.

- Chị từng hi vọng được đọc lại một lần nữa câu chuyện của mẹ. Chị từng cho rằng làm vậy sẽ lấp đầy được cái bụng rỗng, rằng sẽ có điều gì đó thay đổi theo chiều hướng tốt hơn. Rằng Konoha chắc hẳn có thể làm được điều đó.

Ánh mắt chị ấy hơi mờ đi.

- Nhưng đó chỉ là một nguyện vọng ích kỉ của chị...

Giọng nói chị ấy run rẩy một cách lạnh lẽo.

Nhưng rồi khóe miệng chị ấy lại hiện lên nụ cười.

- Thế nên Konoha không cần phải làm vậy nữa. Chị xin lỗi vì từ trước tới giờ vẫn nói dối em.

Nói rồi, chị ấy nắm chặt hai tay đặt trên đầu gối rồi cúi đầu thật sâu.

Tôi chỉ đứng đó, không thể di chuyển được.

Chỉ có mắt tôi là mở to kinh ngạc.

Chị Tooko ngẩng đầu lên, nở nụ cười lặng lẽ rồi bước đi sau khi nói “Tạm biệt”.

Bóng hình mảnh khảnh đó dần hòa tan vào màn đêm.

“Không cần nữa rồi. “

Những lời tàn khốc đó vang vọng trong tai tôi, lặp đi lặp lại, lặp đi lặp lại.

Alissa từng nói trong nhật kí của mình như thế này.

Trên con đường mà Chúa chỉ cho chúng ta thấy, không có cách nào để hai người cùng bước đi...

Mình xin lỗi, Kana. Mình thật sự không có quyền cầu mong Kana được hạnh phúc.

Bởi vì đứng chắn trước hạnh phúc của Kana chính là bản thân mình.

Sau khi Tooko ra đời, mình cuối cùng cũng được giải phóng khỏi đau khổ.

Khi mình ôm lấy Tooko, anh Fumiharu cũng ôm lấy mình và dịu dàng nói “Xin lỗi”.

Ánh sáng và hi vọng lại một lần nữa quay lại với thế giới của mình, đứng ở phía bên này cánh cửa lớn, mình cảm thấy thật hạnh phúc, tựa như đang mơ.

Mình có Tooko, có anh Fumiharu. Cuộc sống hàng ngày của mình thật bình thản, ấm áp, dịu dàng.

Nhưng Kana lại không tới đây!

Tựa như Alissa cho dù biết được “tồn tại những vương quốc như vậy” nhưng quyết không đi về phía đó, Kana cũng chỉ dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Tooko ăn những câu chuyện mình viết!

Kana, cậu đã không còn nghe được giọng nói của mình nữa sao?

Kana không còn muốn đọc những câu chuyện mình viết ra nữa sao?

Nếu Kana muốn đi về phía bên này... nếu đó là điều Kana hi vọng.

Mình sẽ đưa cho Kana tất cả mọi thứ thuộc về mình.

Tôi đứng ở đó bao lâu rồi nhỉ.

So với cảm giác lạnh lẽo khi gió quật vào má, cảm giác mất mát trong tôi lại càng mãnh liệt hơn.

Vẫn đứng sững người, tôi đút tay vào túi lấy điện thoại ra và xem tin nhắn hiện trên đó.

Trong khi tôi đang trên đường tới Iwate, Akutagawa gửi tin nhắn báo với tôi Kotobuki vẫn bình an. Khi ấy, mặc dù tôi đã gửi tin nhắn xin là Kotobuki, nhưng cậu ấy không hề trả lời. Có lẽ cậu ấy đã quá mệt mỏi rồi. Đó cũng là chuyện hiển nhiên mà thôi.

Một tin nhắn khác là của mẹ, là tin nhắn trả lời sau khi tôi báo cho mẹ trưa nay sẽ không về ăn cơm... Trong tin nhắn, mẹ hỏi có phải tôi cãi nhau với bạn gái không, rồi khuyên tôi phải biết nhường nhịn.

Thử gọi vào số của Akutagawa, nhưng giọng nói trả lời ở đầu bên kia lại là của một cô gái.

“Konoha?”

Làn sương mù đang giăng kín đầu tôi đột nhiên bị thổi bay.

- Miu?

Tại sao Miu lại trả lời điện thoại của Akutagawa?! Còn là vào lúc này nữa? Không phải giờ thăm viếng của bệnh viện đã qua từ sớm rồi sao.

Trong lúc tôi còn đang hoang mang, Miu nói tiếp với giọng nghiêm khắc.

“Nghe nói cậu cho bạn gái leo cây để đuổi theo chị Amano hả? Chà, không ngờ Konoha lại nhẫn tâm như vậy, bạn gái cậu khóc dữ lắm đấy. Còn nói cái gì ghét nhất Inoue, rồi thì muốn chia tay với cậu.”

“K-không phải...! Tôi không có nói vậy...!”

Đột nhiên một giọng khác nói xen vào. Là Kotobuki?!

“Ây dà, không phải vừa nãy cậu còn nói cậu không cần loại đàn ông không quyết đoán, rằng không muốn nhìn mặt cậu ta thêm lần nào nữa sao?”

“Cậu nói dối...! Cậu ấy nói dối đấy! Đừng tin cậu ấy, Inoue!”

Rốt cuộc có chuyện gì vậy? Tôi kinh ngạc nghe giọng của Miu và giọng của Kotobuki xen lẫn vào nhau mà chẳng hiểu mô tê gì cả, đúng lúc này, đầu bên kia vang lên giọng bất mãn của Miu ”A! Kazushi! Trả lại đây!”, sau đó tôi nghe thấy giọng của Akutagawa.

“... Xin lỗi, nhưng mà nói chuyện qua điện thoại thếnày rất khó, cho nên ông tới nhà tôi đi. Kotobuki và Asakura cũng đang ở đây.”

Akutagawa khổ sở nói như vậy.

Sau khi đi qua cổng chính mang phong cách truyền thống và tới cửa trước, tôi thấy Akutagawa với vẻ mặt tiều tụy đang đứng chờ mình.

- Ông có gặp được chị Amano không?

- ...Ừm, không có chuyện gì cả.

- Vậy sao, thế thì tốt.

- Xin lỗi vì gây phiền toái cho ông.

- Không, tôi cũng không phiền gì chuyện này, nhưng mà...

Akutagawa hơi nhíu mày. vẫn đứng trước cửa, tôi khẽ hỏi.

- Tại sao Miu và Kotobuki lại tới đây vậy ?

- Thực ra thì hôm nay tôi có hẹn đi chơi với Asakura.

Hả?! Ra là vậy. Tôi xin lỗi, nếu biết vậy...

Có vẻ như sau khi nhận được điện thoại của tôi, Akutagawa đã gọi cho Miu để hủy bỏ cuộc hẹn

Thế là Miu bắt đầu càu nhàu và đòi cậu ấy giải thích lý do, sau đó nói cậu ấy cũng muốn đi cùng.

Mặc dù Akutagawa nói không rảnh đi đón cậu ấy, nhưng Miu không thèm quan tâm và tự đưa ra quyết định.

“Vậy để tôi tự tới đó, cậu cứ đứng đấy chờ với Kotobuki đi. Những lúc thế này con gái nói chuyện với nhau vẫn dễ hơn. Dù sao Kazushi cũng chẳng thể nói được chuyện gì ra hồn. “

- ...Lúc đó Kotobuki trông cũng rất buồn, cho nên có Asakura ở đó cũng giúp tôi nhiều lắm...

Sau đó cả ba về nhà của Akutagawa,tình hình của hai cô gái y hệt như những gì vừa xảy ra trong điện thoại.

- Dù sao bây giờ cũng trễ rồi nên tôi đề nghị hai người ở lại nhà tôi. Ba tôi hôm nay có việc nên ở lại chỗ làm, hai chị gái cũng cho phép rồi. Tôi cũng xin phép bệnh viện và liên lạc với chị của Kotobuki, ông không cần lo đâu.

Vẻ mệt mỏi hiện lên trên khuôn mặt của Akutagawa.

- Ừm, nói thế nào nhỉ, thật sự khiến ông vất vả rồi...

Khi tôi vừa nói ra lời xin lỗi, trên lầu vọng xuống giọng của Miu.

- Cậu đang làm cái gì vậy hả Kazushi! Konoha đến rồi đúng không. Nhanh dẫn cậu ấy lên đây!

Oa...

- Nào, ức chế gì thì nói cho hết đi. Cậu mà cứ ngoan ngoãn thì về sau thế nào cũng bị bỏ rơi, người ta sẽ hất cẳng cậu ra cho mà xem. Chà, dù sao thì tôi cũng chẳng quan tâm chuyện đó.

- Hả! Làm gì có chuyện tôi bị hất cẳng hả?!

- Vậy à, ừ thì cho dù trong tương lai gần có thể thành như vậy, nhưng dù sao bây giờ cậu cũng đang là bạn gái nhỉ. Mặc dù tôi chẳng thấy cậu nhận được chút đãi ngộ tối thiểu nào với tư cách là bạn gái cả.

Khi tôi đặt chân vào phòng của Akutagawa, Miu đẩy Kotobuki đi về phía tôi.

Kotobuki vừa chống cự vừa nhìn về phía tôi với vẻ mặt không biết phải làm sao, cũng xen lẫn chút tức giận.

- Tôi xin lỗi, Kotobuki.

Nghe tôi nói xin lỗi một cách căng thẳng, Kotobuki càng bối rối hơn.

- Cậu nghĩ chỉ vậy mà được tha thứ à? Lần nào cũng vì dung túng cậu như vậy nên chuyện mới cứ lặp đi lặp lại. Cơ bản thì cậu rất coi thường tôi phải không?

Kotobuki quay ngoắt lại trừng mắt nhìn Miu.

- K-Không có chuyện đó...

- Ồ, cậu biết không, Konoha chưa từng một lần phá vỡ lời hứa với tôi đâu nhé. Cho dù bạn bè rủ đi chơi thì Konoha vẫn ưu tiên tôi trước và từ chối bọn họ.

- Ư... C-Có phải vậy không? Inoue?

- Ơ, chuyện đó...

- Còn nữa, đặt bạn gái và một người khác lên bàn cân xong rồi đem bạn gái ném đi, cậu tin nổi chuyện đó không. Nếu là tôi thì tôi cả đời này cũng không thèm nói chuyện với một kẻ tệ bạc như vậy nữa.

- Asakura, dù sao Inoue cũng có nỗi khổ tâm. Cậu ấy cũng rất lo lắng cho Kotobuki mà. Còn nhờ tôi đi đón Kotobuki. Đó không phải bằng chứng cậu ấy rất quý trọng Kotobuki sao.

Akutagawa nói đỡ cho tôi.

- Tôi xin lỗi. Vì Ryuuto gọi điện khóc bảo chị Tooko gặp chuyện không may... cho nên...

- Konoha, cậu bị thằng nhóc Sakurai đó lừa bao nhiêu lần rồi biết không hả? Thiệt tình, cậu ngây thơ quá đấy, không, nói đúng ra là chẳng biết rút kinh nghiệm gì cả. Người như vậy người ta gọi là đồ đần đấy.

- ...Asakura, chúng ta ra ngoài đợi đi.

- Làm vậy thì việc tôi chờ Konoha tới là vô ích à. Kazushi, cậu thích thì ra ngoài đợi một mình đi. Nào, Kotobuki.

Một tay dùng nạng chống, Miu dùng tay kia đẩy mạnh Kotobuki về phía trước.

- A!

- Oa!

Tôi vội vươn tay ra đỡ lấy khi Kotobuki suýt nữa thì ngã xuống sàn.

- C-Cậu không sao chứ?

Khi tôi ôm lấy cậu ấy và hỏi như vậy, hai mắt của Kotobuki rưng rưng, cậu ấy cắn răng cố chịu đựng.

Tôi giật mình khi nhận ra dường như cậu ấy sắp khóc.

- I...Inoue, trước kia tôi từng nói với cậu là tôi rất hay ghen đúng không.

- Hả, à... ừm.

Đột nhiên một âm thanh giòn tan vang lên, má tôi nóng bừng.

Vẫn giơ cao tay phải, Kotobuki cắn môi trừng mắt nhìn tôi. Tôi còn chưa kịp hoàn hồn thì cậu ấy đã nói tiếp với vẻ giận dữ.

- Đồ đần! Inoue là đồ đần! Tại sao cậu lại chạy tới chỗ chị Tooko hả! C-Cho dù có lý do gì đi nữa tôi vẫn rất giận... Cậu biết tôi mong chờ buổi hẹn này thế nào không...! Cũng rất háo hức để tới nhà Inonue! Vì Inoue mà tôi đã nướng bánh quy định đem tới làm quà! Cậu biết không hả, đồ đần, ngu ngốc, lăng nhăng!

Kotobuki lại túm lấy tôi và đấm cho tôi một cái.

Sau lưng chúng tôi, Miu nhún vai, còn Akutagawa thì há hốc mồm vì kinh ngạc.

Kotobuki thở phì phò, rồi đột nhiên nét mặt cậu ấy trở nên buồn khổ.

- T...Tôi thật sự rất giận. Rất ghen tị với chị Tooko...

Những lời đó khiến trái tim tôi đau đớn.

Tôi đã khiến Kotobuki phải buồn lòng quá nhiều lần. Cho dù cậu ấy là bạn gái của tôi đi chăng nữa.

- Tôi rất giận... Cho nên, mặc dù không phải cả đời... nhưng tạm thời tôi không muốn nói chuyện với Inoue nữa.

Nói rồi cậu ấy thả tay ra rồi quay lưng lại. Bóng lưng cậu ấy run rẩy kịch liệt, không giống với bóng lưng của chị Tooko.

- Nhà... nhà vệ sinh.

Kotobuki nói với Akutagawa.

- Cho tôi mượn nhà vệ sinh.

- Ừ, ừm...

Akutagawa dẫn Kotobuki ra ngoài. Trong khi đi ngang qua tôi, Kotobuki vẫn cúi đầu không nhìn về phía tôi. Nét mặt cậu ấy đang run rẩy một cách yếu đuối.

Đột nhiên, má của tôi lại bị tát một cái nữa.

Thanh âm giòn tan lại vang lên. Lần này chủ nhân của cái tát là Mu.

Cặp mắt to tròn của cậu ấy ánh lên vẻ khó chịu. Trong lúc tôi còn đang kinh ngạc, Miu lại vươn tay véo vào mặt tôi.

- Konoha, cậu thật giỏi việc trong khiến con gái nhà người ta tổn thương nhỉ?

- ...Miu.

Lưng tôi run rẩy khi nghe thấy giọng nói lạnh lùng đó.

Nhận ra trong mắt của Miu ẩn chứa chút căm hận, cơ thể tôi lại càng run rẩy, tựa như bị dội nước lạnh.

- Lại ngẩn người rồi. Konoha, sao cậu không chịu tỉnh ra chứ. Cậu vẫn không nhận ra à? Amano Tooko vốn là người không nên tồn tại trên cõi đời này.

Trái tim tôi đập mạnh.

- Ý cậu là chuyện xảy ra trong tiểu thuyết của cô Kanako sao...?

Miu nhìn thẳng vào tôi và nói.

- Ừ. Mình đọc Cánh cửa tội lỗi rồi. Tooko là đứa bé không nên tồn tại... ngoài ra, không chỉ có như vậy. Cái lần ở cung thiên văn, chị ta từng kể lại cảnh cuối trong Tựa như bầu trời xanh vốn không được xuất bản chính thức. Mình vẫn luôn thắc mắc là tại sao chị ta lại biết được bản thảo gốc của Konoha.

Mình nghe Sakurai nói mẹ cậu ta là một tác giả, nhưng khi đó mình đã không nghĩ rằng người đó lại chính là Sakurai Kanako... Sau sự kiện ở cung thiên văn, mình đọc lại một lần nữa sách của Konoha và khi đọc đến phần đánh giá của các giám khảo và nhìn thấy cái tên Sakurai Kanako, mình rốt cuộc nhận ra, rằng Amano Tooko chính là em bé Tooko xuất hiện trong tiểu thuyết của cô ấy.

Nếu có liên hệ với Sakurai Kanako thì việc chị ta đọc được bản thảo gốc của Konoha cũng chẳng có gì lạ. Chắc chắn ngay từ đầu chị ta cũng đã biết Konoha là Inoue MIU. Dù vậy chị ta vẫn giấu chuyện đó và ở bên Konoha. Amano Tooko vẫn luôn giữ bí mật chuyện đó với Konoha...

Cả Akutagawa lẫn Kotobuki vẫn chưa quay lại.

Ánh mắt của Miu dần trở nên sắc nhọn. Đến nỗi tôi không khỏi cho rằng phải chăng đến bây giờ cậu ấy vẫn còn hận tôi...

- Tại sao chị ta lại không nói cho Konoha biết sự thật chứ? Điều đó không phải là vì chị ta muốn Konoha viết ra tác phẩm thứ hai sao? Amano Tooko, người dịu dàng ở bên cạnh bảo vệ cho Konoha từ trước tới giờ... người ở chung với Konoha trong khoảng thời gian hai năm này... chỉ là một ảo ảnh mà Konoha tự tưởng tượng ra mà thôi!

Ngực tôi thắt lại, tôi muốn hét lên.

Không phải vậy!

Cho dù chị Tooko vẫn luôn giữ bí mật với tôi nhưng sự dịu dàng và hơi ấm chị ấy trao cho tôi đều là thật.

Vậy mà chỉ vì một lần phản bội, tôi lại không thể tha thứ cho chị ấy, tôi lại trách cứ chị Tooko.

Tôi chưa từng nghĩ tới việc kìm nén cảm xúc đó, chưa từng có ý định tìm hiểu nỗi đau khổ của chị Tooko. Tôi đã trốn chạy, bắt bản thân nghĩ rằng mình chỉ là người bị hại. Cho dù chị Tooko vẫn luôn dịu dàng, vẫn luôn chăm sóc tôi!

Biểu cảm trên khuôn mặt của Miu đột nhiên trở lại bình thường, cậu ấy nhìn tôi với ánh mắt bi ai dường như là thương hại.

- Cậu lại thế rồi, đừng có làm vẻ mặt như một con cún bị bỏ rơi như vậy chứ. Sự thật thì biết càng sớm sẽ càng tốt. Không phải Konoha vẫn còn một cô gái không phải là ảo ảnh sao.

Nói rồi, hai mắt cậu ấy càng nheo lại một cách buồn bã.

- Kotobuki... chưa từng khóc dù chỉ một lần. Trong khi chờ Konoha quay về, cho dù trông như lúc nào cũng có thể bật khóc, cho dù vậy, cậu ấy vẫn cố gắng chịu đựng không khóc trước mặt mình.

Tôi cũng nhận ra lý do tại sao Kotobuki chưa quay lại. Chắc hẳn cậu ấy đang khóc trong nhà vệ sinh, một mình, cố nén để không phát ra âm thanh...

Thấy tôi cúi đầu ủ rũ, Miu nói tiếp.

- Konoha biết chuyện này không? Cánh cửa tội lỗi có một phần ngoại truyện. Mặc dù nó chỉ là một chương ngắn được đăng trên tạp chí chứ không hề được in ra sách...

Giọng nói của cậu ấy dần trở nên trầm thấp.

- Búp bê Tooko về sau vẫn mang theo hình hài búp bê và trưởng thành từng chút một, cuối cùng, vào một ngày nọ, nó bắt đầu sở hữu ý thức và ra tay giết chết Arisa.

- !

Đúng lúc này, tiếng đẩy cửa vang lên, toàn thân tôi run bắn.

Tôi nhận ra Akutagawa và Kotobuki đã quay về, nhưng mồ hôi lạnh lúc nãy vẫn khiến toàn thân tôi có cảm giác rùng mình.

Hai mắt của Kotobuki đỏ ngầu. Thấy vậy, ngực tôi thắt lại.

- Hôm nay cũng trễ rồi, ông ờ lại nhà tôi đi Inoue. Asakura và Kotobuki nữa, hai người cũng nhanh đi nghỉ đi. Tôi đã chuẩn bị chăn nệm ở phòng dành cho khách rồi. Hai người ra đó đi. Inoue, ông ngủ cùng tôi không sao chứ?

- Cảm ơn, nhưng xem ra tôi về vẫn tốt hơn.

Vẫn đang quay lưng về phía tôi, bả vai của Kotobuki run lên.

Akutagawa nhíu mày.

- Quanh khu này không bắt được taxi đâu.

- Không sao đâu.

- Vậy ông lấy xe đạp của tôi mà về. Hôm sau trả lại cho tôi ở trường là được.

- Cảm ơn ông, vậy cứ như vậy đi.

Bên ngoài lạnh thấu xương. Bây giờ đã là một giờ sáng rồi.

- Hôm nay thật sự cảm ơn ông.

- Cẩn thận nhé, đừng để xảy ra tai nạn.

- Ừm.

Tôi gật đầu, khi tôi chuẩn bị đạp xe đi thì Kotobuki xuất hiện, môi cậu ấy vẫn còn đang dẩu lên.

- Vậy tôi vào trước đây.

Akutagawa vỗ vai tôi rồi đi vào nhà.

Kotobuki trừng mắt nhìn tôi, sau đó im lặng chìa tay ra.

Bao tay?

- ...Đi xe đạp sẽ rất lạnh tay.

- Cậu chuẩn bị cho tôi à?

- ...

Cậu ấy quay mặt đi không thèm trả lời.

Ngực tràn đầy cảm giác ấm áp, tôi cầm lấy bao tay rồi xỏ vào. Bao tay màu hồng nhạt dễ thương ôm lấy tay tôi một cách ấm áp.

- Cảm ơn cậu.

- ...

Kotobuki vẫn không chịu nhìn về phía tôi.

Rồi đột nhiên, cậu ấy nói bằng giọng cụt lủn.

- T-Tôi vẫn còn rất giận, cho nên ở trường đừng bắt chuyện với tôi... Buổi sáng cũng không cần chờ, tôi sẽ tới trường một mình. N-Nhưng... nếu như Inoue vẫn muốn hẹn hò với tôi, vậy hãy cho tôi xem bằng chứng cho sự thật lòng của cậu.

- ...Bằng chứng?

Kotobuki ngước lên nhìn tôi với ánh mắt yếu đuối... xen lẫn chút khẩn trương.

- Vào ngày lễ tình nhân trắng, hãy gọi tôi là... Nanase. Chỉ cần như vậy, tôi sẽ tin tưởng Inoue. Cho đến lúc đó, đừng nói gì cả...

Nói ra những lời đó xong, cậu ấy quay lưng về phía tôi và chạy vào nhà.

Sau khi mang theo tâm trạng xót xa nhìn bóng lưng Kotobuki biến mất, tôi cũng đạp xe về nhà.

Con đường đêm thật u ám và yên tĩnh, tựa như vũ trụ tối tăm vô biên vô hạn.

Vừa đạp xe, tôi vừa nhớ lại những lời của Miu, ngực thỉnh thoảng lại nhói lên.

... Sự thật thì biết càng sớm sẽ càng tốt. Không phải Konoha vẫn còn một cô gái không phải là ảo ảnh sao.

... Amano Tooko, người dịu dàng ở bên cạnh bảo vệ cho Konoha từ trước tới giờ... người ở chung với Konoha trong khoảng thời gian hai năm này... chỉ là một ảo ảnh mà Konoha tự tưởng tượng ra mà thôi.

Thình thịch, thình thịch... tôi có thể nghe thấy tiếng tim của mình đập. Hơi thở trắng xóa cuộn quanh mặt tôi, mặc dù cơ thể đang rất lạnh, cổ họng tôi lại nóng rực.

Tôi nên chọn ai giữa Kotobuki và chị Tooko... thực sự thì kết quả đã quá rõ ràng.

“Không cần nữa rồi.”

Bóng lưng kiên định của chị Tooko và bóng lưng run rẩy yếu đuối của Kotobuki cùng hiện lên trong đầu tôi, cổ họng tôi đau nhức.

Chị Tooko lựa chọn rời xa tôi.

Còn Kotobuki, mặc dù vụng về, vẫn đang cố gắng tiến gần về phía tôi.

Người cùng tôi bước đi trên con đường ấm áp bằng phẳng mà tôi mong đợi sẽ không là ai khác ngoài Kotobuki, thế nhưng...

Tại sao trong suy nghĩ của tôi lại chỉ toàn hình ảnh của chị Tooko vậy.

... Búp bê Tooko về sau vẫn mang theo hình hài búp bê và trưởng thành từng chút một, cuối cùng, vào một ngày nọ, nó bắt đầu sở hữu thức và ra tay giết chết Arisa.

Những lời đó của Miu rốt cuộc có ý gì?

Búp bê giết người ư? Tooko đã giết Arisa...?

Chị Tooko sẽ giết cô Kanako?

Không thể nào... Chuyện đó chỉ có trong tiểu thuyết. Làm sao mà chị Tooko, người kính yêu cô Kanako đến mức tuyệt vọng, có thể ra tay giết cô ấy được chứ...

Khi đến trước cửa nhà, tôi dừng xe lại. Có ai đó đang ngồi co ro bên cạnh cửa.

Từ ánh đèn leo lét chiếu ra từ xe đạp, tôi nhận ra đó là Ryuuto.

Ryuuto từ từ ngẩng đầu lên, tôi kinh ngạc khi nhìn thấy khuôn mặt của nó.

Nó đang khóc.

Không giống như khi nó tới nhà tôi dạo trước và níu lấy cổ tôi gào khóc như một đứa bé, lần nay nó khóc thật lặng lẽ.

Những giọt nước mắt trong suốt lăn dài qua má rồi rơi xuống đất, tóc tai trang phục luộm thuộm, trong ánh mắt của nó tràn ngập nỗi tuyệt vọng, đau khổ và bi thương. Trông Ryuuto vào lúc này thật yếu đuối, như thế nó sẽ tan biến bất kì lúc nào.

Đây cũng là một cái bẫy sao?

Nhưng trông thế nào thì đây cũng không phải diễn kịch. Trông Ryuuto như thể nó đã phải nhận một vết thương không thể chữa lành, đau đớn đến độ không thể gượng dậy. Không một tiếng động, không một cử động, nó chỉ ngồi đó với hàng nước mắt lăn dài.

Tôi vừa dắt xe đạp vừa đi về phía Ryuuto. Tiếng lốp xe lăn trên mặt đường vang lên trong bóng tối lặng lẽ.

- ...Em sao vậy?

Ryuuto ngước lên nhìn tôi, nước mắt vẫn chảy. Ánh mắt đó tràn ngập đau khổ, như thể nó muốn nói với tôi hãy giết nó đi, để nó được thanh thản, nếu không nó sẽ không thể được cứu rỗi.

Bằng giọng khàn khàn, nó nói một cách yếu ớt.

- ...Có những chuyện... anh Konoha... không biết vẫn tốt hơn... Nếu biết... anh sẽ không thể quay lại được đâu...

Nước mắt rơi lã chã xuống đầu gối của nó.

Chiếc quần jean sờn rách của nó đã đổi màu vì ngấm nước mắt.

- ...Cũng chẳng thể nói với... chị Tooko...

Rồi nó lại gục mặt xuống khóc nấc trong im lặng.

Cảnh tượng này khiến ngực tôi thắt lại.

Điều gì đã khiến Ryuuto đau khổ đến vậy.

- Chuyện em không thể nói với chị Tooko là chuyện gì?

Ryuuto lắc đầu.

Tôi dựng xe trước cổng nhà rồi đặt tay lên vai nó.

- Vào nhà đi. Cứ như vậy sẽ bị cảm lạnh đấy.

Ryuuto lại lắc đầu, nó nghẹn ngào nói.

- ...Anh Konoha... Cảm ơn anh... vì hôm nay đuổi theo chị Tooko... Em đã không thể, giúp được gì cho chị Tooko nữa rồi... Em chỉ hi vọng chị ấy được hạnh phúc... bởi vì... chị Tooko là người rất... rất quan trọng. Nhưng em chẳng thể làm được gì cả... em vẫn luôn ở bên chị ấy, từ nhỏ tới giờ... thế nhưng, em lại chẳng thể làm gì cả...

Nước mắt của Ryuuto dường như cũng đang rơi vào trái tim tôi.

Mỗi lần như vậy, ngực tôi lại nóng lên. Tôi cảm thấy khó thở vì cảm giác xót xa buồn khổ này.

Ryuuto ngẩng đầu lên nhìn tôi với khuôn mặt đẫm nước mắt. Rồi nó nói, bằng giọng nhát gừng.

- ...Anh Konoha... vì chị Tooko, xin anh hãy viết. Chỉ có anh Konoha mới có thể giúp được chị Tooko... Chị Tooko đã quyết định điều đó từ rất lâu về trước. Em không thể ngăn chị ấy lại được... Nhưng, anh Konoha là tác giả của chị Tooko... nếu anh Konoha viết... Làm ơn, anh Konoha...

Cảm giác bi ai dâng tràn khắp cơ thể tôi.

Ryuuto... chị Tooko nói anh không cần phải viết nữa.

Rằng chuyện đó đã không cần thiết nữa rồi.

Chị ấy cười lặng lẽ và quay lưng lại phía tôi.

Thấy tôi im lặng, Ryuuto càng tuyệt vọng hơn.

Nó gục xuống khóc nức nở như thể đang cúi đầu dưới chân tôi cầu xin.

Cuối cùng, Ryuuto từ từ đứng lên rồi loạng choạng bước đi.

- Ryuuto...

Mặc dù nghe tôi gọi nhưng nó vẫn không quay lại và đi mất.

Kana này, một ngày nào đó, liệu mình có thể nhìn thấy khung cửa hẹp đó không nhỉ?

Liệu mình có đủ dũng khí để trả lại mọi thứ trên tay về đúng nơi mà nó nên thuộc về, nói ra mọi chuyện nên nói, ủy thác tất cả những thứ nên ủy thác, rồi bước một mình qua khung cửa đó không?

Mình vừa chải tóc cho Tooko vừa nghĩ như vậy, đột nhiên ngực mình đau nhói, thế là mình ôm lấy Tooko bật khóc.

Tooko trông rất kinh ngạc.

Khi nghe mình nói ra mình rất yêu, rất yêu con bé, Tooko cũng vội vàng nói “Con cũng yêu mẹ lắm”, nghe vậy ngực mình lại càng đau hơn.

- Mẹ, sao mẹ lại khóc? Mẹ cãi nhau với ba à? Ba đã làm chuyện gì sai hả mẹ?

- Không... không phải. Mẹ chỉ đang hạnh phúc. Mẹ hạnh phúc quá nên khóc ấy mà.

Kana à, bây giờ mình không biết phải làm gì nữa.

Nguyên nhân của tất cả chuyện này đều là do mình. Nếu như mình không làm những chuyện thừa thãi đó, có lẽ giữa chúng ta đã không xảy ta chuyện gì cả.

Vòng xoay vận mệnh bắt đầu xoay ở nơi mình không thể với tay tới.

Mình không thể ở lại bên cậu nữa.

Làm vậy sẽ gây trở ngại cho sự nghiệp của cậu. Sẽ chỉ khiến cậu cảm thấy khó chịu.

Mình biết rõ điều đó, nhưng mình vẫn không nhịn được ý nghĩ muốn ở bên Kana.

Tựa như trước kia, chỉ có hai người chúng ta, mãi mãi, mãi mãi...

Mình muốn hét lên để cậu đừng viết nữa nếu chúng ta có thể ở bên nhau, vậy thì tại sao phải viết tiểu thuyết chứ!

Ông trời ơi, xin người đừng bao giờ để con nói ra những lời đó.

Nếu “ngày đó” tới, xin người hãy để con được bước qua khung cửa kia với nụ cười rạng rỡ, không mang theo nỗi đau thương nào.

8 Tập Nguyên tác: 文学少女 - Bungaku Shoujo - ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du Xuất bản: NXB Văn Học 2014/2015
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nomura Mizuki

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.