Cô Gái Văn Chương

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 110 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5: Đó Là Mối Tình Đầu Của Tôi
Chương 5: Đó Là Mối Tình Đầu Của Tôi

❊ ❊ ❊

Tôi vừa thở hổn hển vừa chạy trên con đường đêm được chiếu rọi bởi ánh trăng sáng ngời.

Trong số lời nhắn để lại trong điện thoại của tôi, ngoài hai cái từ Mori, còn có một của Kotobuki.

Giọng nói của cô nàng yêu ớt, như đang cầu cứu.

“Inoue... Bà nội của Yuuka gọi điện cho tôi. Bà đọc thư của tôi rồi... Bà nói cả nhà Yuuka hơn một tháng trước đã lái xe rơi xuống hồ... Ba mẹ và cả em trai cậu ấy... đều đã chết... Nghe nói người ta đã tìm thấy di thư và xác định đó là một vụ tự tử... Inoue... Inoue, tôi phải làm sao bây giờ... “

Tại sao xảy ra chuyện lớn như vậy mà lúc đó tôi lại không nghe máy chứ.

Vừa nghĩ tới tâm trạng của Kotobuki khi hay tin về gia đình Mito, tôi lại không thể tha thứ cho bản thân.

Mori còn nói Kotobuki không tới nhà bạn học nào cả.

Nêu vậy có lẽ chỉ còn lại chỗ đó.

Lúc tôi cuối cùng cũng đến được nhà cũ của Mito, khi ấy đã qua nửa đêm.

Đèn từ những nhà xung quanh gần như đã tắt hết, có lẽ vì vậy mà ngôi nhà duy nhất bị bỏ hoang này lại càng tỏa ra cảm giác đáng sợ hơn cả lần trước tôi tới đây.

Đi qua cổng chính đong đưa kẽo kẹt, vừa chú ý dưới chân tôi vừa đi về phía cửa trước.

Đúng lúc này, tôi phát hiện một tia sáng mờ nhạt phát ra từ cửa sổ hướng ra vườn.

Tôi vòng sang bên đó và nhìn vào bên trong qua cửa kính vỡ nát, ở đó tôi thây Kotobuki mặc áo choàng đang ngồi co người trong một góc phòng, mặt úp vào đầu gối.

Xung quanh cô nàng đặt ngôi sao, thiên thần, những ngọn nến hình cây thông được xếp như nến sinh nhật thắp sáng căn phòng u ám.

Tôi gõ nhẹ lên cửa sổ, cố không dọa cô nàng sợ.

- Kotobuki.

Kotobuki chậm rãi ngẩng đầu lên.

- Inoue...

Nhìn thấy cô nàng hai mắt rưng rưng, lông mày nhíu lại, tôi mới cảm thấy có chút an tâm.

- Tốt quá, té ra cậu ở đây. Làm thế nào mà cậu vào được thế?

- ...Tôi thò tay qua cửa sổ... rồi mở khóa...

- Ra thế. Mà Kotobuki, cậu tự dưng biến mất như vậy làm mẹ cậu lo lắng lắm đấy, cả Mori nữa.

Kotobuki rũ mắt xuống một cách yếu đuối, nhưng cô nàng vẫn ôm chặt đầu gối và không có ý định đứng dậy. Có lẽ cô nàng vẫn chưa điều chỉnh được tâm trạng của mình. Tôi hoàn toàn hiểu được, dù sao thì cô nàng cũng vừa biết một tin động trời như vậy...

Vẫn mang theo giày, tôi mở cửa sổ ra rồi trèo vào bên trong. Kotobuki nơm nớp lo sợ ngước mắt lên nhìn tôi.

- Tôi ngồi bên cạnh cậu được không?

Không chờ cô nàng trả lời, tôi đã đặt mông ngồi xuống sàn nhà đầy bụi bặm.

Kotobuki lại cúi đầu xuống đem mặt vùi vào đầu gối và co người lại.

Căn phòng trống trải không một dụng cụ gia đình có mùi của tro bụi và nấm mốc, trông nó thật lạnh lẽo.

Ánh nến nhỏ màu cam lay động xung quanh chúng tôi.

- Những ngọn nến này ở đâu ra thế?

- ...Tôi định đưa chúng... cho Yuuka vào lễ Giáng Sinh... thế nên tôi đã thu thập từng cây một... Bởi vì Yuuka từng nói cậu ấy rất thích cây thông Nôen và bóng đèn lấp lánh...

Giọng nói yếu ớt của cô nàng thắt chặt lấy lồng ngực tôi.

Đêm Nôen là cho bạn trai, lễ Giáng Sinh là cho Nanase, lời hứa này có lẽ đã không còn thực hiện được nữa...

- Yuuka... thường xuyên nói... nếu như cậu ấy được sống trong cây thông Nôen tỏa sáng lấp lánh xinh đẹp thì tốt biết mấy... Như vậy mỗi ngày cậu ấy đều sẽ cảm thấy như đang sống trong ngày lễ...

Giọng Kotobuki nghẹn ngào, cô nàng lại đem mặt vùi vào giữa hai đầu gối.

Tôi càng cảm thấy khổ sở hơn.

Tôi nhớ lại cuộc điện thoại hôm qua, khi tôi hỏi Mito bây giờ bạn ấy đang ở đâu, Mito đã trả lời với giọng nói như đang hát rằng, ”Tôi đang ở trong cây thông Nôen. Nơi đó là nhà của tôi”.

Lập lòe tỏa sáng, một thế giới không thực tựa giấc mơ.

Mito ao ước một nơi mộng ảo như vậy sao?

Bạn ấy muốn đi đến nơi đó sao?

Bờ vai của Kotobuki lại lay động, cô nàng vừa khóc sụt sùi vừa nói.

- Cả nhà Yuuka... vậy mà lại chết hết rồi... Chắc Yuuka đã biết chuyện này... cậu ấy đã không còn nơi để trở về nữa rồi... Yuuka thật đáng thương... Việc cậu ấy mất tích có lẽ cũng là vì bây giờ cậu ấy chỉ còn lại lẻ loi một mình...

Tôi cắn răng đau đớn nghĩ thầm trong lòng có lẽ thật sự là như vậy.

Mito, người theo đuổi giấc mộng trở thành một ca sĩ nhạc kịch chuyên nghiệp đã phải thực hiện những cuộc hẹn hò phi pháp để kiếm thu nhập trang trải học phí. Bề ngoài mặc dù bạn ấy cố tỏ ra vui vẻ vẻ yêu đời, nhưng khi biết tin cả nhà đã mất, có lẽ cuộc sống hàng ngày của bạn ấy đã hoàn toàn tan vỡ.

Mất đi nơi chốn trở về, có lẽ Mito đã cho rằng bây giờ bạn ấy chỉ còn lại vương quốc ảo ảnh do bóng ma tạo ra, bạn ấy chỉ còn có thể sống ở đó.

Vì vậy bạn ấy mới không tiếc hết thảy đe dọa Tsutsumi để được nhận vai nữ chính trong buổi công diễn sắp tới.

Có lẽ bây giờ chỉ còn lại giấc mơ trở thành một ca sĩ nhạc kịch thành công là chỗ dựa cho bạn Mito.

Tsutsumi cũng từng nói lúc đó Mito đột nhiên gào khóc và nhìn đăm đăm lên trời với ánh mắt trống rỗng, trạng thái của bạn ấy lúc đó rất tệ... Chắc hẳn đó là vì bạn ấy đã phải chịu quá nhiều đau khổ, trái tim bạn ấy đã không còn giữ được thăng bằng nữa.

Kotobuki vẫn úp mặt vào gối và tiếp tục nói.

- ...Không biết bây giờ Yuuka ở đâu nữa... Không biết cậu ấy đang nghĩ gì...

Chứng kiến Kotobuki không thể tỏ ra mạnh mẽ mà chỉ biết cuộn tròn cơ thể nhỏ nhắn và khóc nức nở, lòng tôi bỗng trào dâng một niềm xót thương vô hạn, tôi muốn an ủi cô nàng điều gì đó, nhưng lại không biết nên an ủi thế nào, cổ họng tôi nghẹn lại, lồng ngực đau đớn.

- Yuuka rất xinh... rất yêu đời, cậu ấy vẫn luôn nỗ lực hết mình để biến giấc mơ thành hiện thực, tôi vẫn luôn rất tự hào về cậu ấy. Tôi đã rất háo hức nghĩ rằng một ngày nào đó chắc chắn Yuuka sẽ trở thành một ca sĩ nhạc kịch nổi tiêng. N-Nhưng mà...

Giọng Kotobuki run rẩy, cô nàng nói như đang tự trách mình.

- Thực ra, tôi vẫn cảm thấy, hơi lo lắng. Tôi có cảm giác dường như càng ngày Yuuka càng cách tôi xa hơn... T-Thế nên, mỗi khi Yuuka nói về “thiên thần âm nhạc”, tôi lại tỏ ra không thích. Bởi vì... cứ nói về thiên thần là Yuuka lại rất vui vẻ, rất cao hứng, cứ như cậu ấy đã hoàn toàn quên mất tôi.

Tôi... tôi vẫn luôn ghen tị với thiên thần, tôi còn nói xấu thiên thần... Có lẽ vì thế Yuuka mới không nói gì với tôi và đi tới chỗ của thiên thần...

Nhìn Kotobuki khóc nức nở, tôi lại như đang nhìn vào bản thân mình trước kia.

Trong bóng tôi nhàn nhạt, kí ức của tôi dần hiện lên.

Tôi cũng từng giống như Kotobuki bây giờ.

Buồn khổ lo lắng không biết người mình yêu thương có bỏ mình đi thật xa không.

... Mình muốn trở thành tác giả. Mình sẽ khiến thật nhiều người đọc sách của mình.

... Mình tin chắc Miu sẽ làm được, Miu sẽ trở thành một tác giả tài hoa. Mình ủng hộ cậu.

Hình ảnh Miu dang rộng đôi cánh hướng về phía giấc mộng của cậu ấy thật sự rất rực rỡ, tôi cực kì thích Miu như vậy, tôi mang trong mình lòng tin và niềm kiêu hãnh rằng Miu sẽ có thể vươn cao hơn, xa hơn bất kì ai.

Nhưng đồng thời lòng tôi cũng tràn ngập lo lắng. Nếu Miu thật sự trở thành tác giả, nếu như cậu ấy đi đến một nơi mà tôi không thể chạm tay tới, tôi sẽ phải làm gì bây giờ?

Một tiếng nức nở yếu đuối ngăn tôi đắm chìm sâu hơn vào đầm lầy của sự hối hận.

Bên cạnh tôi, Kotobuki cắn chặt răng cố không để mình khóc thành tiếng, cô nàng bật ra những âm thanh nức nở khe khẽ tựa tiếng kêu của một chú cún con.

Đúng rồi, đây không phải lúc tôi nhớ về quá khứ. Tôi phải đưa Kotobuki về nhà mới được.

Nếu như cứ tiếp tục ở chỗ này, cô nàng sẽ bị cảm mất.

Nhưng mà, tôi phải làm sao...

- Kotobuki.

Giọng mũi sụt sịt không ngừng lại. Khuôn mặt cô nàng vẫn úp vào gối.

- Trên đùi cậu có con giun kìa.

- Hyaa!!!

Kotobuki phát ra một tiếng kêu dễ thương và bật dậy, tuy nhiên cô nàng lại mất thăng bằng và té ngã xuống sàn.

- Oa! Tôi xin lỗi!

Bị té dập mông xuống sàn, Kotobuki trừng mắt nhìn tôi với đôi mắt đẫm lệ.

- Ư ư ư...

Hỏng bét, cô nàng giận rồi.

Đúng lúc bầu không khí bắt đầu trở nên xấu hổ, tôi bỗng nhìn thấy một sinh vật màu đen có râu xẹt qua bên cạnh Kotobuki.

- A... gián.

- Khôngggggggg!

Kotobuki phát ra một tiếng kêu còn thảm thiết hơn vừa nãy và bổ nhào vào người tôi.

Mùi mồ hôi và dầu gội đầu khẽ thoáng qua mũi, cánh tay nhỏ nhắn của cô nàng ôm chặt lấy vai tôi.

Kotobuki vùi khuôn mặt vào ngực tôi, toàn thân run rẩy.

- Kotobuki, cậu cũng sợ gián sao?

- C-Có ai thích được chúng chứ hả...

- Ờ, cái này...

Tôi do dự nói.

- Kotobuki.

- Á! Cái gì!

Cô nàng càng dán chặt khuôn mặt vào ngực tôi hơn với vẻ sợ hãi.

Làm sao giờ. Nhưng mà quả nhiên chuyện này dù sao cũng phải nói ra mới được.

- Quần nhỏ cậu... lộ hết cả ra rồi kìa.

- !

Kotobuki ngẩng phắt lên sau đó quay đầu ra sau.

Vừa xác nhận váy của mình đã bị lật lên làm lộ hết cả mông và cái quần nhỏ sọc trắng hồng, cô nàng phát ra một tiếng hét không thành lời và dùng hai tay đẩy tôi ra.

- !!!

Sau đó, mang theo vẻ mặt chực khóc, Kotobuki chỉnh lại váy áo rồi chạy tới góc phòng đối diện, quay lưng về phía tôi rồi lấy tay ôm đầu và ngồi thụp xuống.

- Đ-Đáng ghét, đáng ghét. Đồ đần đồ đần, Inoue thật kém cỏi.

- T-Tôi xin lỗi.

Trong trường hợp như này không phải tốt hơn là nên nói thật sao? Nếu cứ im lặng và để cô nàng tự nhận ra, tôi sẽ bị hiểu nhầm là dê xồm mất...

Nói thì nói vậy, tôi vẫn nhìn thấy hết trơn hết trọi rồi. Sọc trắng hồng...

(A...)

Đột nhiên.

Trong ánh sáng chập chờn của những ngọn nến, một cảnh tượng bỗng hiện lên trong đầu tôi.

Một ngày mùa đông gió bấc thổi mạnh.

Khi tôi đang chạy hộc tốc trên vỉa hè phấp phới những lá rẻ quạt...

Chẳng lẽ...

Tôi nín hơi thì thầm.

- Huy hiệu trường... chẳng lẽ...

Đúng rồi, trên con đường thân thuộc dẫn tới thư viện tung bay những chiếc lá màu vàng kim...

- Cậu là cái bạn bị rách váy lúc đó hả?

Vừa nghe thấy vậy, Kotobuki, người vẫn đang ngồi xổm đưa lưng về phía tôi lầu bầu giận dữ, bỗng đỏ bừng cả mặt quay đầu lại.

Môi bĩu lên, cô nàng trừng mắt nhìn tôi với nét mặt vừa thẹn vừa giận.

- Đ-Đáng ghét...

Nhỏ giọng nói một cách ảo não như vậy xong, cô nàng lại quay mặt vào tường.

- Tại sao... nhìn thấy quần nhỏ mới nhớ ra hả? Đáng ghét... kém cỏi.

A, quả nhiên là vậy.

Kotobuki đúng là cô bạn lúc ấy.

Đó là mùa đông năm tôi học lớp 8.

Trước mặt tôi là một cô bạn mặc đồng phục, bên ngoài khoác áo khoác, chân sải dài từng bước như đang tức giận chuyện gì đó.

Lúc đó tôi đang rất vội vì buổi trực nhật hôm nay ở trường bị kéo dài hơn mọi khi và tôi sắp trễ giờ hẹn với Miu.

Miu đang chờ tôi ở thư viện, tôi phải nhanh chân lên mới được.

Tuy nhiên, ánh mắt của tôi lại chú ý tới một vết rách ở trên váy của cô bạn đi phía trước, tôi có thể chứng kiến quần nhỏ sọc trắng hồng qua vết rách đó. Mỗi lần cô bạn sải dài chân bước đi, từ giữa khe hở trên chiếc váy màu xám lại ẩn hiện những sọc trắng và hồng.

Làm sao bây giờ, tôi có nên nói cho bạn ấy biết không nhỉ?

Nhưng nếu để con trai nhắc nhở chuyện như vậy, bạn ấy sẽ xấu hổ lắm cho mà xem...

Trong lúc tôi còn đang do dự, dường như cô bạn đó cũng đã nhận ra vết rách trên váy, sau khi lấy tay đặt lên mông sờ sờ vài cái, bọn ấy vội vàng di chuyển tới một góc đường.

Nhìn cảnh bạn ấy lật lật váy như muốn che khuất vết rách, sau đó lại thử buộc nó lại trông thật khổ sở.

Lúc này, tôi bỗng nhớ ra dạo trước có lần mép váy của Miu bị lỏng, cậu ấy đã lấy băng ghim kẹp chúng vào với nhau để chữa cháy tạm thời, thế là tôi tháo huy hiệu trường trên đồng phục xuống rồi đi về phía cô bạn đó và chìa tay ra.

“Cái này... mình xin lỗi nếu hơi nhiều chuyện, nhưng mà hạn có thể dùng cái này để kẹp vết rách lại. Bạn đừng lo, nếu chỉ nhìn thoáng qua sẽ không ai để ý tới đâu.”

Tôi không nhớ được khuôn mặt của cô bạn đó.

Dù sao thì trong tình huống như vậy tôi cũng không dám nhìn chằm chằm vào người ta, hơn nữa bản thân tôi lúc đó chắc hẳn cũng rất xấu hổ cho nên có lẽ tôi đã ngoảnh mặt đi.

Cô bạn đó cũng rất thẹn thùng, bạn ấy vừa cúi đầu vừa ậm ừ gì đó trong miệng.

Sau khi đặt chiếc huy hiệu trường hình lá phong màu xanh da trời lên tay bạn ấy, tôi vội vàng nói tạm biệt rồi chạy đi.

- Nghe huy hiệu trường không nhớ ra... V-Vậy mà nhìn thấy quần nhỏ lại... Vậy mà lại vì quần nhỏ mà nhớ ra...

Kotobuki vẫn quay lưng về phía tôi.

Trông cô nàng có vẻ không muốn nghe tôi giải thích gì cả. Có lẽ cô nàng sẽ lầu bầu cả đêm như vậy cũng nên.

Tôi thật yếu đuối...

Cuối cùng tôi đành lấy điện thoại ra và gọi vào số của Kotobuki.

Một bài tình ca đáng yêu của một nữ ca sĩ thần tượng vang lên từ trong túi áo choàng của cô nàng.

Kotobuki vội vàng thôi lầu bầu, nín thở và lấy điện thoại ra áp vào tai.

Tôi có thể nghe thấy tiếng thở khàn khàn có vẻ bối rối của Kotobuki thông qua tai nghe.

- A lô, tôi là Inoue đây. Tôi muốn nói chuyện với bạn Kotobuki Nanase. Không biết có được không vậy?

- ...C-Cái gì.

Cô nàng lại hít một hơi sau đó trả lời ấp a ấp úng.

Tôi nói vào điện thoại.

- Trước hết tôi muốn xin lỗi cậu. Cho dù cậu đã cho tôi gợi ý, vậy mà tôi mãi vẫn không nhận ra. Đó không phải do tôi không nhớ chuyện của Kotobuki, mà là vì lúc đó tôi xấu hổ quá nên gần như không dám nhìn vào mặt cậu.

- K-Không có gì... Được rồi, không sao cả, tôi cũng nghĩ chắc là vậy...

- Nhưng mà sau đó cậu nói mỗi ngày đều tới gặp tôi là sao? Không phải chúng ta chỉ chạm mặt đúng một lần sao?

Kotobuki khẩn trương co người lại, từ tai nghe điện thoại vang lên giọng nói ngập ngừng do dự của cô nàng.

- Tại vì... lúc đó Inoue vội chạy đi mà không nói cho tôi biết tên. Sau đó, tôi nhìn thấy Inoue bước vào thư viện, lúc đó, vì tôi muốn nói... cảm ơn... cho nên sau khi sửa lại váy... tôi cũng đi tới thư viện... Nhưng mà ở đó tôi lại chứng kiến Inoue đang nói chuyện rất vui vẻ với một cô bạn cột tóc đuôi ngựa...

Quãng thời gian cùng Miu ở thư viện thị trấn sau giờ học hiện lên trong đầu tôi.

Cùng nhau giải bài tập ở thư viện là một trong những việc chúng tôi làm hàng ngày.

Kotobuki tiếp tục nói bằng giọng đứt quãng.

- Lúc đó hai người sóng vai ngồi trên bàn trông rất hài hòa... cho nên tôi không dám cất tiếng quấy rầy... Nhưng mà sau khi về nhà tôi lại nghĩ đáng lẽ mình nên cảm ơn cậu một tiếng và cứ hối hận về chuyện này suốt.

Ngày hôm sau tôi cũng đến thư viện. Tôi không biết liệu Inoue có ở đó không... nhưng rồi tôi lại nghĩ hay là cứ thử đi cho biết.

Thế là tôi lại chứng kiến Inoue ngồi sánh vai cùng cô gái kia, lúc đó cậu đã cười rất vui vẻ... về sau tôi cũng lại thấy Inoue ở cùng cô gái kia, lúc nào trông cậu cũng cực kì hạnh phúc, lúc nào cũng chỉ nhìn vào mỗi cô gái kia, thế nên tôi không tìm được cơ hội thích hợp...

Tôi giật mình hỏi lại.

- Thế nên ngày nào cậu cũng tới thư viện sao? Chỉ vì muốn cảm ơn tôi?

- Tôi thật ngốc đúng không. Giờ nghĩ lại lúc đó tôi cứ như một kẻ bám đuôi ấy.

Kotobuki nói về bản thân một cách hậm hực, sau đó giọng cô nàng lại trở nên yếu đuối.

- T-Thế rồi, tôi xin lỗi... Tôi không cố tình nghe lén. Nhưng mà... có một lần tôi vô tình nghe được hai người nói chuyện... Tôi biết được tên cậu là Inoue và cả tên của cô gái mà Inoue gọi là “Miu” đó...

Tôi ngẩn người.

- Vì thế cậu mới nghĩ Miu chính là “Inoue MIU” sao?

Cơ thể Kotobuki khẽ run lên.

Sau đó, vẫn áp điện thoại vào tai, cô nàng từ từ xoay người lại và ngước lên nhìn tôi với một ánh mắt đáng thương như một cô học trò đang chờ giáo viên trách mắng.

- Cô gái đó... không phải lúc nào cũng viết gì đấy trên mấy trang giấy rồi đưa cho Inoue đọc sao? Hơn nữa tôi còn nghe được cô ấy nói cô ấy sẽ tham gia giải thưởng nhân vật mới của nhà xuất bản Gió đầu hè... Inoue còn nói “Miu chắc chắn sẽ trở thành tác giả trẻ nhất đoạt giải Vàng cho xem”.

Thế nên, khi tôi thấy tin tức đăng việc một học sinh 14 tuổi đoạt giải thưởng, tim tôi suýt nữa thì ngừng đập. Lúc đó tôi đã không thể tin rằng cô gái đó lại đoạt giải thưởng. Về sau cả Inoue và cô gái đó đột nhiên không đến thư viện nữa, thế nên tôi mới cho rằng quả nhiên là như vậy...

Ánh mắt của Kotobuki khi nói những lời đó như thể đang nhớ lại những ngày quá khứ đã đi qua, nó khiến ngực tôi thắt lại đau nhói.

Miu dùng bút chì bấm chọt nhẹ vào mu bàn tay tôi, sau đó ngước lên nhìn tôi với ánh mắt tinh nghịch. Mái tóc đuôi ngựa đung đưa, phảng phất mùi xà bông thơm dịu.

Những ngày bình thường hạnh phúc thật bình lặng.

... Konoha, cậu thích mình phải không? Nhìn vào mắt mình và trả lời. Có phải cậu thích mình không? Nói đi? Mình thích Konoha lắm. Konoha thích mình đến mức nào?

Lúc nào Miu cũng trêu chọc tôi như vậy. Thỉnh thoảng cậu ấy còn áp nhẹ bờ môi vào tai tôi và thì thầm, “Konoha là người rất đặc biệt với mình, thế nên mình sẽ chỉ nói cho duy nhất Konoha biết về giấc mơ của mình thôi”.

Lúc đó, đầu óc tôi sôi trào, trái tim đập như điên, cơ thể như tan chảy.

...Mình muốn tham dự cuộc thi nhân vật mới của nhà xuất bản Gió đầu hè. Nếu mình đoạt giải Vàng, bản thảo của mình sẽ được xuất bản thành sách đấy. Nghe nói tác giả trẻ tuổi nhất từng đoạt giải thưởng này trong lịch sử là 17 tuổi. Hi vọng mình có thể đoạt giải còn sớm hơn cả người đó.

... Miu chắc chắn sẽ đoạt giải Vàng, mình ủng hộ cậu. Thật hi vọng có thể nhìn thấy tiểu thuyết của Miu được in thành sách. Người đầu tiên cậu kí tặng phải là mình đấy. Hứa nhé.

Miu cười hì hì nói, “Cậu vội thế làm gì hả”.

Lúc đó Kotobuki cũng đã ở cùng một chỗ với chúng tôi.

Cô nàng vẫn luôn dõi theo tôi và Miu.

Chứng kiến khoảng thời gian hạnh phúc, ngây thơ đó của chúng tôi...

Cổ họng tôi nghẹn lại đau nhói.

Cũng dễ hiểu tại sao Kotobuki lại hiểu nhầm như vậy.

Người viết tiểu thuyết trước chính là Miu. Tôi vẫn luôn là độc giả của Miu, tôi cứ nhìn, cứ nhìn mãi, và rồi một ngày tôi học theo Miu và cũng bắt đầu viết, cho tới bây giờ, tôi vẫn chưa từng nói cho Miu biết chuyện này.

Tôi chưa từng có ý định trở thành nữ tác giả thiên tài xinh đẹp 14 tuổi, tôi càng không muốn những ngày hạnh phúc đó bị hủy hoại theo cách ấy.

Bị Kotobuki đã quen biết tôi từ thuở đó nhìn với ánh mắt mềm yếu, tôi cảm thấy thật khổ sở và khàn giọng nói.

- Cậu hiểu nhầm rồi. Miu không phải Inoue MIU. Inoue MIU không phải Miu...

Kotobuki vẫn áp điện thoại vào tai nhìn chăm chú về phía tôi như đang đợi tôi nói tiếp.

- MIU... Inoue MIU chính là...

Giọng nói bị kẹt lại ở cổ họng, hơi thở của tôi càng lúc càng khó khăn. Bàn tay đang cầm điện thoại bắt đầu trở nên lạnh cóng.

Kotobuki khẽ thở dài rổi nhẹ giọng hỏi.

- Nếu cô gái đó không phải Inoue MIU... vậy bây giờ cô ấy thế nào rồi?

Trong nháy mắt, trái tim tôi đau đớn như bị ai đó bóp nát, ảo ảnh đen kịt như một cơn bão ập lấy cơ thể tôi.

Một ngày đầu hè trên tầng thượng. Cô gái với mái tóc đuôi ngựa và làn váy đung đưa. Miu mỉm cười quay lại nhìn tôi với ánh mắt cô đơn. Và nói với tôi câu nói cuối cùng.

... Konoha, cậu nhất định, sẽ không hiểu được đâu.

Miu ngả người ra đằng sau rồi rơi xuống. Tôi tuyệt vọng hét lên.

Thế giới quanh tôi tan vỡ tựa như những mảnh ghép của một bức hình xếp.

Cánh cổng kí ức nặng nề từ từ mở ra kèm theo những âm thanh kẽo kẹt, giọng nói tràn ngập ác ý vang vọng tới một cách tàn khốc.

“Những kẻ như anh căn bản không phải là không nhận ra mà chỉ là không muốn biết.”

“Anh và Inoue MIU đều chỉ là những kẻ chuyên làm tổn thương và dồn người khác vào chân tường bằng sự ngây ngô của mình.”

Không phải! Im đi! Tôi không phải người đã ép Miu làm vậy!

A, nhưng mà...

Như thể có một bàn tay vô hình đang bóp chặt trái tim và siết lấy cổ họng, tôi không thể thở được.

Tôi dường như đã quên mất chuyện gì đó rất quan trọng?

Có phải tôi đã buộc lên quanh trái tim mình vô số lớp khóa để khiến bản thân không nhớ tới chuyện đó?

- Inoue!

Kotobuki đứng bật dậy và chạy về phía tôi.

Tôi quỳ trên mặt đất vừa run lẩy bẩy vừa cố hít thở từng quãng ngắn.

- Cậu sao vậy!? Cậu đổ mồ hôi nhiều quá?

- ...Tôi không sao... cảm ơn cậu.

- Xin lỗi. Tại tôi hỏi cậu chuyện kì lạ như vậy.

- Không phải. Đó không phải lỗi của cậu.

Tôi vụng về nhếch bờ môi khô khốc lên và nở một nụ cười để không làm Kotobuki lo lắng.

- Tôi không thể gặp lại Miu nữa rồi. Cậu ấy đã chuyển nhà tới một nơi rất xa, chúng tôi không còn liên lạc với nhau kể từ đó...

Kotobuki nín thở và rũ mắt xuống.

Cuối cùng tôi cũng áp chế được “nó” không phát tác, thay vào đó ngực tôi như bị xé toang vì nỗi hối hận.

Vào cái ngày hai năm trước đó, sau khi gieo mình xuống từ tầng thượng, Miu may mắn giữ được tính mạng.

Nhờ có lùm cây ở ngay phía dưới làm đệm, hơn nữa trên đường rơi xuống cậu ấy còn ngã trúng vào một xà ngang và khiến gia tốc giảm bớt, Miu đã có thể tiếp tục sống trên cõi đời này.

Tuy nhiên, có một khoảng thời gian người ta không thể nào dự đoán được tình trạng của cậu ấy sẽ diễn biến thế nào, bệnh viện cũng cấm không cho bất kì ai ngoại trừ người thân vào thăm cậu ấy.

Về sau cuối cùng Miu cũng khôi phục được ý thức, nhưng vì di chứng hậu trị liệu, cậu ấy đã không thể đi lại hay cử động tự nhiên như trước kia nữa. Khi hay tin này, tôi lại một lần nữa bị đẩy vào bóng tối sâu thẳm.

Khi đó Miu đã nghĩ gì? Tại sao cậu ấy lại gieo mình xuống từ sân thượng? Tại sao cậu ấy lại nói với tôi câu nói đó? Hiện tại cậu ấy nghĩ như thế nào về tôi?

Việc Miu gieo mình xuống từ sần thượng là do tôi sao!?

Tôi rất muốn gặp Miu và hỏi cậu ấy như vậy, nhưng Miu lại không chịu gặp tôi. Tôi cũng sợ sẽ biết được sự thật từ Miu. Mỗi đêm, tôi đều quỳ trong toa lét nôn thốc nôn tháo sau khi tỉnh giấc vì mơ thấy Miu nhảy xuống, khi quay lại giường, tôi không thể ngủ được và chỉ đành nắm chặt lấy tấm ga trải giường và chờ đợi đến hừng đông.

Tôi muốn gặp Miu.

Nhưng tôi lại sợ hãi.

Sợ không dám gặp cậu ấy.

Mỗi ngày, mỗi ngày, tôi đều mang theo tâm trạng đau đớn tột độ đi đến bệnh viện và mỗi lần quầy tiếp tân thông báo Miu không muốn gặp tôi, trái tim tôi lại như bị đâm thêm một nhát, dần dần nó trở nên chằng chịt vết thương.

Khi tôi vẫn chưa nhận được câu trả lời, Miu đã chuyển nhà đi. Không một ai biết Miu đã chuyển đến đâu.

Cứ như vậy, Miu biến mất, không hề nói với tôi một lời nào.

Về sau, tôi đột nhiên nhiều lần mắc chứng khó thở và ngã gục ở trường, tôi được xe cứu thương đưa tới bệnh viện, và cuối cùng, tôi tự giam mình vào trong phòng.

Người của nhà xuất bản gọi tới hối thúc tôi viết tác phẩm tiếp theo, nhưng tôi chỉ vừa khóc vừa hét tôi sẽ không viết tiểu thuyết nữa, tôi sẽ không viết bất cứ thứ gì nữa, tôi căm ghét tiểu thuyết cũng như Inoue MIU, tôi là Inoue Konoha, không phải MIU. Về sau tôi hoàn toàn cắt đứt liên lạc với nhà xuất bản, tác giả Inoue MIU cũng biến mất trên thế gian này kể từ đó.

Đã hai năm trôi qua, trong thời gian này, chưa một lần tôi nghe được tin tức gì về Miu.

Dù sao ngay từ đầu Miu cũng đã không thân thiết với các bạn gái trong lớp, ngoài tôi ra, cậu ấy dường như không có người bạn nào thân thiết cả...

Chắc hẳn chúng tôi sẽ không bao giờ còn gặp lại nhau nữa.

Miu không tha thứ cho tôi và cứ biến mất như vậy đến một nơi thật xa.

Kotobuki nhìn tôi với ánh mắt đau xót.

Có lẽ cô nàng đang hối hận vì nghĩ đã gợi lại chuyện đau lòng trong tôi. Kotobuki nắm chặt tóc của mình và cố gắng nói một cách khổ sở.

- Tôi... Tôi xin lỗi... Lúc nào cũng vậy, tôi cứ luôn nói những điều dư thừa như thế... Tôi thật thô lỗ, không biết giữ mồm giữ miệng, từ hồi cấp hai, đám con trai đã không thích tính cách của tôi rồi... Ngay cả các giáo viên cũng nghĩ tôi thích chống đối nên thường xuyên trừng mắt nhìn tôi. Đáng ghét... Tôi vẫn chẳng thay đổi chút nào cả. Tôi cảm thấy mình thật đáng xấu hổ... Tôi rất muốn trở thành một cô gái dịu dàng giỏi giao tiếp như Yuuka.

Nói xong, cô nàng cúi đầu thất vọng.

- Tính cách của cậu đâu có xấu, Kotobuki. Không phải trong lớp cậu có rất nhiều bạn tốt sao?

Kotobuki vẫn cúi đầu và nói với giọng nghẹn ngào.

- Đó đều là nhờ Yuuka cả... Từ hồi cấp hai, cậu ấy vẫn luôn giúp đỡ, động viên tôi. Yuuka nói với tôi rằng chỉ cần tôi cười nhiều hơn một chút là được... Cậu ấy còn giải thích với người khác tôi không hề tức giận gì cả... Yuuka vẫn luôn cho tôi những lời khuyên. Thế nhưng tôi lại chỉ biết dựa dẫm vào Yuuka, lúc Yuuka gặp khó khăn, tôi lại chẳng giúp được gì cho cậu ấy.

Ánh nến yếu ớt thắp sáng khuôn mặt bi thương của Kotobuki. Ngọn lửa màu da cam lay động hắt bóng lên gò má trắng muốt của cô nàng.

Giống như tôi, Kotobuki cũng đã mất đi người quan trọng với mình.

Những ngày bình thường của chúng tôi đột nhiên biến mất và hoàn toàn thay đổi.

Tôi hiểu rất rõ nỗi tuyệt vọng cũng như cơn đau dường như xé nát thân thể khi phải đối diện với điều đó.

Tại sao?

Rốt cục là vì cái gì?

Rõ ràng từ trước đến giờ cậu ấy vẫn luôn cười hạnh phúc như vậy.

Tôi đã tin tưởng rằng chúng tôi sẽ nắm chặt tay và tiếp cục cuộc sống bình thường, êm đềm này mãi mãi, mãi mãi, cho đến vĩnh hằng...

Cho dù tự hỏi bản thân bao nhiêu lần, tôi vẫn không thể có được câu trả lời. Thứ duy nhất mà tôi tìm được là sự hối hận vô hạn và nỗi đau khôn nguôi.

Hiện tại, Kotobuki, người đang cúi đầu ôm gối trước mặt tôi, chính là tôi hai năm về trước.

Tuy nhiên, có một điểm khác biệt giữa hai chúng tôi.

Kotobuki vẫn chưa hoàn toàn mất đi Mito.

Tựa như Kotobuki vẫn đang không ngừng tìm kiếm Mito, Mito cũng một mực lo lắng cho Kotobuki. Cho dù sau khi mất tích, bạn ấy vẫn tiếp tục nhắn tin cho Kotobuki, vẫn gọi điện cho tôi, tất cả những điều này là vì Mito không muốn khiến Kotobuki bị tổn thương.

Tình cảm của Kotobuki không phải đơn phương. Mito cũng đang hướng về Kotobuki.

Raoul là một thanh niên lương thiện, anh ta không có sức mạnh để đối kháng với bóng ma.

Tuy nhiên, với lòng dũng cảm giống như khi anh ta đặt chân bước vào vương quốc dưới lòng đất, có lẽ nếu xảy ra một trận chiến, anh ta sẽ cứu được Christine từ tay bóng ma chăng.

Mặc dù tôi không biết liệu mình có thể đảm nhiệm vai người Ba Tư trợ giúp cho Raoul hay không.

Nhưng bây giờ có lẽ vẫn chưa quá muộn.

A, dù vậy, nếu chúng tôi hướng về phía vương quốc dưới lòng đất, sự thật mà Mito đang che giấu cũng sẽ bị phơi bày.

Kotobuki sẽ biết được những gì Mito đã làm từ trước tới giờ, cũng như những chuyện bạn ấy định làm. Liệu Kotobuki có thể tiếp nhận sự thật rằng người bạn thân mà cô nàng cảm thấy tự hào đang thực hiện những cuộc hẹn hò phi pháp để kiếm tiền, rằng người bạn đó đã uy hiếp người khác để nhận được vai nữ chính trong buổi công diễn sắp tới không?

Dẫu cho hình dạng “chân thật” của Mito u ám đen tối tới đâu... Dẫu cho bạn ấy là một người hoàn toàn khác với những gì Kotobuki biết... Liệu Kotobuki sẽ vẫn có thể xem Mito là bạn thân của mình không?

Nêu đổi lại là tôi...

Vừa nghĩ như vậy, một cơn đau nhói xuyên qua ngực tôi.

Tôi muốn biết được mọi thứ về Miu sao?

Tôi muốn biết được “sự thật” của Miu sao?

Tại sao khi đó Miu lại nhảy xuống? Tại sao đột nhiên cậu ấy lại lạnh nhạt với tôi? Tại sao cậu ấy lại không muốn nói chuyện với tôi nữa? Tại sao cậu ấy lại muốn đi về một mình? Tại sao cậu ấy lại nhìn tôi với ánh mắt sắc bén đầy căm hận đó?

Cả lý do của nụ cười cô đơn đó nữa.

Tôi thật sự muốn hiểu sao?

Bất kể sự thật đó chua xót tới đâu? Cho dù sự thật đó sẽ khiến tôi phải chịu đựng sự tuyệt vọng đau đớn, khiến tôi không thể gượng dậy nữa?

Cho dù đau đớn đến phát điên, tôi vẫn muốn biết sao?

Cho dù sự thật mà tôi biết được chưa hẳn là một điều tốt đẹp đi chăng nữa?

Trong đầu tôi vang lên giọng nói của ai đó đang gào thét.

Mày chỉ là không muốn biết. Mày là đồ giả nhân giả nghĩa hèn nhát. Mày chỉ giả vờ trở thành người bị hại và tiếp tục né tránh không nhìn vào sự thật.

Miệng vết thương trong lòng tôi như bị một cây gậy sắt nung đỏ chọc vào rồi quấy tung tất cả, cơn đau ập tới khiến tôi không thở được, tôi gần như hôn mê.

Dừng lại! Đừng hành hạ tôi nữa!

Tôi đã rất vất vả để có thể quay lại với cuộc sống bình thường. Tôi cuối cùng cũng có thể quên đi Inoue MIU và làm lại từ đầu. Không phải thầy Mariya cũng đã nói rồi sao. Sự thật chưa hẳn sẽ khiến con người ta được cứu rỗi. Có khi không biết mới là hạnh phúc.

Đúng vậy, tôi, không muốn biết! Không muốn biết!

Thật đau đớn... Việc mở ra cánh cửa dẫn tới sự thật thật đáng sợ, đến mức tôi chỉ muốn bịt tai, nhắm mắt, cúi đầu chịu đựng.

Tôi sợ hãi, sợ hãi biết được tâm tình của Miu, sợ hãi vô cùng. Nếu như biết Miu thật sự căm hận tôi, có lẽ tôi sẽ không thể sống tiếp được nữa...

Trong lúc nội tâm tôi đang giằng xé, ở bên cạnh tôi, Kotobuki vùi mặt vào giữa hai đầu gối, bờ vai cô nàng khẽ run rẩy.

Kotobuki thì sao...? Nếu là Kotobuki, cô nàng sẽ làm thế nào? Cho dù phải chịu đựng nỗi đau đớn khổ sở như đâm xuyên qua tim, Kotobuki vẫn muốn biết được “sự thật” về bạn thân của mình sao?

Nếu như Kotobuki, người cũng đang ở vào tình cảnh như tôi, chắc hẳn cô nàng sẽ hiểu được nỗi bất an cũng như sợ hãi như bị đẩy vào bóng tối sâu thẳm này. Chúng tôi đã bị tổn thương quá nhiều rồi, chúng tôi không thể lại chịu đựng một sự phản bội, một sự căm hận nào nữa...

Tôi thấp giọng hỏi.

- Kotobuki... Nếu như... tôi chỉ nói là nếu như Mito không phải người như cậu nghĩ... Cậu vẫn muốn biết sự thật chứ?

Kotobuki ngẩng đầu lên kinh ngạc nhìn tôi.

- Nếu như... Mito phạm tội, nếu như bạn ấy phản bội cậu .. Cậu vẫn muốn biết sự thật chứ, Kotobuki?

Có lẽ Kotobuki đang không hiểu tại sao tôi lại nói ra những lời này.

Tuy nhiên, từ trong giọng nói như có như không của tôi, từ bờ môi run rẩy, từ cặp mắt van nài của tôi, có lẽ cô nàng đã cảm nhận được một thứ gì đó cực kì u ám. Kotobuki ngước lên nhìn tôi với ánh mắt lo lắng.

Ánh nên lập lòe, mùi khói xộc vào mũi, không khí rét lạnh cắt qua da thịt.

Kotobuki yếu ớt rũ mắt xuống, sau đó nhỏ giọng trả lời.

- ...Tôi, muốn biết, tôi muốn giúp đỡ Yuuka.

Vừa nghe được những lời này, trong lòng tôi bỗng dâng trào cảm xúc, tôi cảm thấy thật sự muốn khóc.

Câu trả lời mà tôi quá sợ hãi để đối diện, cậu ấy lại nói ra như một điều đương nhiên.

Kotobuki chỉ là một cô gái bình thường, dịu dàng, yếu đuối, hay mít ướt lại cứ thích giả vờ mạnh mẽ, cậu ấy không sở hữu sức mạnh để chống lại bóng ma. Dù vậy, Kotobuki vẫn nói với tôi cậu ấy muốn biết, cậu ấy muốn giúp đỡ Mito.

Câu nói đơn giản nhưng lại rất mạnh mẽ đó khiến trái tim tôi rung động... Yêu thương, dũng khí, khẩn cầu, ước muốn bảo vệ, những cảm xúc đó lần lượt trỗi dậy trong lòng, tôi ôm chầm lấy Kotobuki.

Cơ thể nhỏ nhắn của cậu ấy khẽ run lên vì kinh ngạc trong vòng tay của tôi.

- I-Inoue...

Những lời của Omi không còn khiến tôi dao động nữa rồi.

Dũng khí mà Kotobuki cho tôi thấy đã vực dậy một kẻ hèn nhát như tôi.

Cậu ấy, chính là người, đã dạy cho tôi biết.

Tôi ôm chặt lấy Kotobuki, như muốn nắm chặt lấy một thứ ấm áp, thứ duy nhất mà tôi có thể chạm vào vào giờ phút này.

- Chúng ta... sẽ cùng tìm kiếm Mito. Hãy để tôi được giúp cậu một lần nữa. Xin cậu hãy để tôi được ở bên cậu và giúp đỡ cậu đến phút cuối cùng.

Bàn tay nhỏ bé yếu đuối của Kotobuki do dự duỗi ra, sau đó cũng ôm chặt lấy lưng tôi.

Rồi cậu ấy khẽ gật đầu, nghẹn ngào trả lời, “Ừ”.

Ánh sáng le lói từ những ngọn nến chiếu sáng căn phòng trống rỗng đầy mùi khói và nấm mốc.

Hai người chúng tôi nhìn nhau rưng rưng nước mắt, chúng tôi rất yếu đuối, nhưng chỉ cần ở bên nhau, có lẽ chúng tôi sẽ có thể trở nên kiên cường hơn.

Nếu như trong tương lai, Kotobuki vì biết được sự thật mà bị tổn thương, đến lúc đó, sẽ tới lượt tôi đến dìu dắt cậu ấy.

Tôi và Kotobuki sẽ cùng nhau nhìn thẳng vào sự thật của Mito cho đến phút cuối cùng.

- Chắc chắn Mito sẽ quay lại vào lễ Giáng Sinh. Bạn ấy sẽ giữ lời hứa với Kotobuki. Hiện tại chúng ta hãy cứ tin như vậy.

- Ừm...ừm...

Kotobuki vừa gật đầu vừa khóc, những giọt nước mắt ấm áp rơi lã chã trên khuôn mặt cậu ấy thấm ướt cổ tôi.

- Cảm ơn cậu... vì đã đưa tôi... huy hiệu... Cảm ơn cậu... Tôi vẫn luôn, muốn nói lời cảm ơn... Tôi vẫn luôn muốn nói ra những lời này... Tôi vẫn luôn... dõi theo Inoue.

Vừa khóc, Kotobuki vừa nhỏ giọng nói.

- Inoue... là mối tình đầu của tôi.

Tôi bắt đầu lạc lối từ khi nào nhỉ?

Tiếng ca vang động trời cao, tiếng vỗ tay hoan hô của khán giả đã không còn khiến tôi hạnh phúc nữa rồi, nó chỉ mang tới tai họa.

Nếu như tôi chưa từng khát khao cái điều vô định, hư ảo như bong bóng xà phòng đó, có lẽ tôi đã không bị bóng ma lợi dụng.

Tôi không cần tài năng.

Tôi chỉ muốn những ngày bình thường giản dị ấm áp. Muốn cái cảm giác dịu dàng trong suốt mà tôi cảm nhận được khi lật từng trang sách của Inoue MIU.

Tôi muốn đi học, nói chuyện với bạn bè, học bài, ăn cơm trưa như một học sinh bình thường.

Tôi muốn được cùng người tôi thích gặp nhau sau giờ tan học, được cùng nhau làm bài tập ở thư viện... và nở nụ cười.

Tôi muốn cùng người tôi thích trao nhau quà vào đêm trước lễ Giáng Sinh, tay trong tay, từng ngón đan vào nhau... hẹn thề sẽ mãi ở bên nhau...

Tôi chỉ muốn mỗi ngày bình thường như vậy mà thôi...

Mỗi lần chạm vào tay anh, tôi lại cảm nhận được tình yêu ấm áp ôn hòa như tia nắng mặt trời trào dâng trong lòng, mỗi lần nhìn nụ cười của Nanase, tôi lại thấy hạnh phúc như muốn nhảy cẫng lên, chỉ cần như vậy tôi đã thấy thỏa mãn rồi.

Nanase, Nanase.

Bây giờ cậu ấy đang làm gì vậy? Cậu ấy đang nghĩ gì vậy?

Tôi vẫn luôn nghĩ về Nanase. Tôi chỉ còn lại Nanase là người quan trọng nhất.

Hi vọng Nanase được hạnh phúc. Hi vọng mọi điều ước của Nanase đều có thể thành hiện thực.

Thực ra tôi ghét Inoue MIU. Từ lâu vẫn rất ghét. Không, không phải vậy. Điều đó không đúng. Chỉ là mỗi khi nhìn thấy thế giới quá xinh đẹp đó, lòng tôi lại nghẹn lại, tôi lại không thể lật sang trang tiếp theo.

Tôi đã tháo chiếc nhẫn ra.

Tôi đã không thể quay lại.

Đối với tôi, ánh sáng mặt trời thật sự quá rực rỡ.

Tôi không thể kìm nén sự căm hận đối với những kẻ đã khiến tôi trở nên dơ bẩn, đã đẩy tôi rơi vào bóng tối nữa rồi.

Tôi sẽ báo thù bọn chúng.

Tôi sẽ khoác tấm mặt nạ bóng ma, đuổi theo và dồn chúng vào chân tường, lưu đày chúng vào mê cung ảo tưởng, chậm rãi trêu đùa, cuối cùng kết liễu chúng.

Cho dù bọn chúng cầu xin tha thứ thì cũng đã quá trễ rồi. Tôi sẽ để chúng nghe thấy tiếng ca than khóc phát ra từ bờ môi của tôi, kẻ đã từ bỏ thân phận một con người, bị nhận hết sỉ nhục, bị vấy bẩn.

Thiên thần, kẻ đã lừa gạt tôi, những gã đàn ông đối xử với tôi như loài súc sinh, chính bọn chúng đã biến tôi trở thành bóng ma.

Tôi nguyền rủa tất cả, nguyền rủa tất cả bọn chúng!

8 Tập Nguyên tác: 文学少女 - Bungaku Shoujo - ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du Xuất bản: NXB Văn Học 2014/2015
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nomura Mizuki

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.