Cô Gái Văn Chương

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 162 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4: Lời Nói Dối Của Nhà Văn
Chương 4: Lời Nói Dối Của Nhà Văn

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau, khi tôi và Kotobuki chạm mặt ở lớp, cậu ấy cúi đầu tỏ vẻ bối rối.

- C... Chào.

- Xin lỗi cậu vì chuyện hôm qua.

- Ừm... không sao đâu. Cậu cũng gọi điện cho tôi rồi mà...

Tối qua, sau khi do dự thật lâu, cuối cùng tôi cũng gọi điện cho Kotobuki.

“Xin lỗi vì gọi cho cậu trễ thế này. Tôi định nhắn tin, nhưng mà...”

Tôi đưa ra một lời nói dối để giải thích, rằng hôm qua ở nhà có điện thoại báo nên tôi phải về nhà gấp. Nếu biết chuyện hôm qua có liên quan tới Ryuuto, chắc hẳn Kotobuki sẽ rất lo lắng. Cho nên tôi nghĩ không nói cho cậu ấy biết thì tốt hơn.

“Vì tôi nghe họ hàng mình có người lâm bệnh nặng, thế nên... tôi bối rối quá... Thật sự xin lỗi cậu. Ừm, không sao... bệnh tình của bác ấy cũng tốt lên rồi. Ừm... ừm... cảm ơn cậu. Xin lỗi...”

Kotobuki không hề nổi giận, ngược lại cậu ấy còn an ủi tôi.

Mặc dù bị dằn vặt bởi cảm giác tội lỗi nhưng tôi không muốn Kotobuki bị tổn thương hơn nữa.

- À... Hôm nay tôi sẽ về cùng Mori... Bọn tôi, đã hẹn nhau... đi mua sôcôla.

Kotobuki nói ấp úng với vẻ có lỗi.

- Đúng rồi, ngày mai là lễ Tình nhân nhỉ.

Vừa nghe vậy, khuôn mặt cậu ấy đã đỏ bừng lên.

- B-Bọn tôi cũng chuẩn bị sôcôla hết rồi. Tôi cũng thế... chỉ là hôm nay ở trước nhà ga và các cửa hàng bách hóa sẽ tổ chức cho ăn thử sôcôla, nghe m nói có thể ăn được rất nhiều sôcôla cao cấp...

- Ồ vậy à.

- Tôi cũng không phải rất muốn ăn sôcôla, chỉ là đi chung với mọi người thôi. Nhưng nếu cậu không thích thì tôi không đi nữa cũng được.

Kotobuki trộm ngước lên nhìn tôi.

Cậu ấy quan tâm đến tôi như vậy mà tôi lại nói dối cậu ấy, cảm thấy ngực nhói đau, tôi cố gượng nở nụ cười.

- Không sao đâu, cậu cứ đi chơi với mọi người đi. Cũng chẳng mấy dịp được ăn sôcôla cao cấp thỏa thích mà.

- Ừ-ừm.

Kotobuki gật đầu, trông vẫn còn lo lắng, sau đó cậu ấy nắm chặt lấy ống tay áo của tôi.

- A, nhưng ngày mai là lễ Tình nhân rồi, sau giờ học cậu phải sắp xếp thời gian đấy Inoue.

- Tôi biết rồi mà.

- C-Còn nữa...

Khuôn mặt của Kotobuki càng lúc càng đỏ hồng lên.

- Ngày mai, cậu tới nhà tôi, được không?

- Hả?

- K-K-K-K-K-Không phải vì Mori bảo tôi làm vậy đâu nhé! C-Cũng không phải vì lý do kì lạ nào hết... chỉ là đằng nào cũng ăn thì tôi nghĩ ăn lúc còn nóng sẽ tốt hơn... C-chỉ có vậy thôi! Cậu đừng hiểu nhầm nhé!

Nhìn cậu ấy vừa nắm chặt lấy tay áo của tôi vừa vội vàng thanh minh mà tôi không nhịn được phải bật cười..

- Được chứ.

- !

Kotobuki mở to hai mắt.

- Vậy tan học ngày mai nhé. Chà, chờ mong sôcôla của cậu quá.

Cậu ấy cúi đầu thẹn thùng.

- ...Ừm, tôi sẽ cố gắng.

Rồi khẽ nói nhỏ một cách vui vẻ.

Đúng lúc này một cô bạn thân của cậu ấy bước vào lớp, thế nên Kotobuki đi về phía cô bạn đó.

Tâm trạng tôi hơi thoải mái một chút.

Tôi yêu quý những ngày bình thường ấm áp như thế này, chẳng phải làm tổn thương ai, cũng chẳng bị ai thương tổn.

Tôi muốn trân trọng chúng. Tôi không muốn đánh mất chúng. Nơi tôi thuộc về là ở bên Kotobuki.

Tuy nhiên, bóng tối lại ngay lập tức phủ xuống tâm hồn tôi.

Từ giờ đến lúc sinh hoạt vẫn còn chút thời gian...

Tôi rời khỏi lớp và đi về phía thư viện.

Từ hôm qua tới giờ, sau khi nói chuyện với bác Sasaki, những nghi vấn về cuốn tiểu thuyết của tác giả Sakurai Kanako vẫn lởn vởn trong đầu tôi.

Tên của nhân vật chính là Arisa.

Hình mẫu của nhân vật chính được lấy theo tác giả.

Khi Ryuuto nói Jérome và Juliette kết hôn, có lẽ nó đang đề cập tới cuốn tiểu thuyết do cô Kanako viết.

Trên cửa thư viện treo biển “Đóng cửa”.

Có lẽ cô thủ thư vẫn chưa tới.

Khi tôi thử xoay nắm đấm thì cửa bỗng mở ra.

Trong căn phòng trống rỗng, toàn bộ rèm cửa đều được kéo lên, những tia nắng ban mai chiếu rọi khắp phòng. Tại dãy bàn trong khu tự đọc có một cô bé mặc đồng phục đang ngồi một mình.

Vẫn ngồi trên ghế, Takeda xoay người về phía tôi, rồi cô bé nở một nụ cười thơ ngây.

- Chào anh Konoha. Anh tới tìm quyển sách này phải không?

Nhìn thấy quyển sách bìa cứng với tiêu đề Cánh cửa tội lỗi trên tay cô bé, tôi có cảm giác mình vừa bị kéo từ thế giới bình thường rực rỡ ánh sáng vào một thế giới đầy tăm tối.

- Ryuuto đã nói với em là anh sẽ tới đây à?

Takeda chỉ cười mà không trả lời, rồi cô bé đặt quyển sách có bìa màu xanh đậm vào tay tôi.

- Hôm nay cô thủ thư nghỉ phép. Nếu thích anh có thể xuống dưới này ngồi đọc cũng được.

Cầu thang xoắn đầy rỉ sét vang lên từng tiếng kẽo kẹt khi chúng tôi bước xuống.

Rồi chúng tôi tới trước một cánh cửa màu xám, Takeda đưa tay đẩy cửa ra.

- Anh vào đi.

Gian phòng này vẫn chẳng thay đổi gì nhiều so với lần trước tôi tới đây, vẫn là mùi quen thuộc của những quyển sách đã ố vàng... Chỉ là nó có vẻ tăm tối hơn lúc trước, cảm giác lạnh lẽo như thấm vào xương.

Bởi vì các thành viên khác trong thư viện đều không thích đi xuống kho sách dưới tầng hầm này, nó đã trở thành căn phòng bí mật của Takeda.

Trong phòng có rất nhiều kệ sách xếp thành hàng, bên góc tường, sàn nhà cũng chất đầy những quyển sách cũ như những “mộ sách”, kẹp giữa không gian chật hẹp này là một chiếc bàn học và ghế ngồi.

Takeda bật đèn bàn lên, nhờ vậy mà gian phòng mới sáng sủa lên một chút.

- Đây là đồ em chuẩn bị cho anh.

Nói xong, cô bé đặt lên bàn một bình nước màu cam và một túi chườm ấm loại dùng một lần.

- Trong bình này là trà ô long hương đào. Vậy thôi, em đi học đây, anh cứ từ từ mà đọc nha.

- Cảm ơn em.

- Hì hì, không có gì đâu ạ~

Sau khi nghiêng đầu tỏ vẻ ngượng ngùng như một đứa trẻ, Takeda đóng cửa lại.

Cạch cạch cạch... tiếng bước chân của cô bé dần rời xa.

Tại sao tôi lại không quay về phòng học mà lại có mặt ở đây? Tôi sẽ lại khiến Kotobuki lo lắng mất.

Chính tôi cũng không hiểu tại sao mình lại làm vậy. Chỉ là, khi tôi nhận cuốn sách này từ Takeda, tôi có cảm giác như mình vừa bị một thứ gì đó đen kịt không biết tên tóm lấy.

Cảm giác đó giống hệt như lần đầu tiên tôi ngước lên sân khấu nhìn về tác giả Sakurai Kanako.

Sợ hãi, nhưng rồi lại không thể cưỡng lại việc nhìn chăm chú vào con người tỏa ra bầu không khí cao ngạo lạnh lùng cự tuyệt mọi sự tiếp xúc đó.

Một cảm giác kì lạ, toàn thân tôi run lên, đầu óc như tê dại...

Sau khi ngồi xuống chiếc ghế phát ra những âm thanh cọt kẹt, tôi lấy túi chườm ấm của Takeda đặt lên đùi.

Rồi tôi mở nắp bình nước màu cam, rót đầy một nắp trà ấm áp với hương đào ngọt ngào. Sau khi làm ấm cơ thể bằng nắp trà đó, tôi bắt đầu mở sách ra đọc.

Từ những dòng chữ đầu tiên...

Chỉ vậy thôi cũng đủ để khiến tôi choáng ngợp trước sự tinh tế của văn chương trong cuốn sách.

Câu chữ không chút thừa thãi, chúng được tuyển chọn tỉ mỉ, đánh bóng như thủy tinh, sau đó sắp xếp với nhau theo một trật tự rõ ràng.

Trong các câu văn không tồn tại sự tô điểm màu thừa thãi, dù vậy khi đọc lên chúng vẫn khiến độc giả cảm nhận được vẻ đẹp long lanh tồn tại khắp mọi nơi, những mô tả cảm xúc, trạng thái hiện lên một cách sinh động trước mắt người đọc.

Tôi đọc mải miết, ngay cả cảm giác khát khô trong cổ họng hay sự tối tăm lạnh lẽo của căn phòng cũng chẳng còn khiến tôi để tâm. Thay vào đó, tôi dần bị đè nén bởi sự u tối và hơi lạnh tỏa ra từ tâm khảm.

Câu chuyện được dệt nên từ những câu văn xinh đẹp tao nhã... ghi lại tình yêu và sự hận thù của một người con gái với một cặp vợ chồng.

Người kể chuyện là một nữ tác giả tên Arisa, ngoài ra còn có sự xuất hiện của biên tập viên đầy tài năng thường được người khác gọi thân mật là Haru. Vợ của Haru là Yuiko.

Arisa và Yuiko là đôi bạn thân, họ cùng tham gia câu lạc bộ Văn học ở trường đại học, Yuiko là một cô gái văn chương với ước nguyện trở thành tác giả. Còn Arisa là một người lạnh lùng không giỏi giao tiếp. Cô và Yuiko, người luôn vui vẻ dịu dàng với bất kì ai, được khắc họa như hai nhân vật có tính cách hoàn toàn trái ngược nhau.

Nhờ sự giới thiệu của một đàn anh, Yuiko đã gửi bản thảo của mình cho Haru, thành viên cũ của câu lạc bộ.

Sau này, Yuiko và Haru trở thành người yêu rồi kết hôn, tuy nhiên, với tư cách một biên tập viên, thứ hấp dẫn Haru không phải bản thảo của Yuiko, mà là những tùy bút ngắn do Arisa viết trên tạp chí câu lạc bộ.

Haru giấu Yuiko lén đi gặp Arisa và thuyết phục cô viết tiểu thuyết.

“Cô là người sinh ra để viết. Cô đã đọc Khung cửa hẹp chưa? Cái cách cô chỉ tin vào bản thân và kiên định theo đuổi mục tiêu rất giống với Alissa, người đi tìm tình yêu của Chúa trời... Tuy nhiên, có lẽ vì vậy mà một ngày nào đó cô mới có thể đi qua khung cửa hẹp và đến được nơi ‘Chí cao’.”

Khi đọc tiểu thuyết do Arisa viết ra dựa trên chính những trải nghiệm của bản thân, Haru đã khen không ngớt lời.

“Hãy giao tiểu thuyết này cho tôi! Cô chắc chắn sẽ trở thành một tác giả. Không, cô đã là một trong số ít người được chọn tìm được khung cửa hẹp rồi! Việc còn lại chỉ là bước qua nó mà thôi.”

Về sau Haru kết hôn cùng Yuiko, tiểu thuyết của Arisa cũng được xuất bản và giành được nhiều thành công vang dội.

Nhưng Yuiko lại trách Haru và Arisa.

“Tại sao Arisa lại giấu mình chuyện viết tiểu thuyết? Hai người đã làm những chuyện gì sau lưng mình?”

Arisa nói với Yuiko:

“Mình và Haru chính là Alissa và Jérome trong Khung cửa hẹp, thế nên giữa chúng mình tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện gì cả. Alissa không mong muốn điều đó, còn Yuiko chính là Juliette được ở bên Jérome.”

Với tư cách tác giả và biên tập viên, Haru và Arisa bị ràng buộc bởi một mối liên hệ mạnh mẽ. Nhưng giữa hai người không tồn tại tình cảm nam nữ. Họ không cần một thứ vô định, ngu xuẩn và đầy phiền phức như vậy.

Họ chỉ coi nhau như một cộng tác viên độc nhất vô nhị trên con đường dẫn tới lý tưởng mang tên Chúa trời... tới đỉnh cao của tiểu thuyết.

Arisa có thể bình thản lên giường với một người đàn ông thoáng gặp, hay một thiếu niên giang hồ.

Nhưng chỉ có Haru là chưa một lần bị xem là đối tượng như vậy.

Chỉ suy nghĩ này thôi cũng đã là sự phỉ báng dành cho bản thân cô và Haru. Mối quan hệ giữa hai người là một thứ kiên định và thuần khiết hơn rất nhiều.

Arisa là cô Kanako.

Haru là chú Fumiharu.

Còn Yuiko chính là cô Yui, cho dù là tôi, một người không biết nhiều về ba người họ khi đọc quyển sách này cũng ngay lập tức hiểu ra.

Nội dung câu chuyện và sự thật quá trùng khớp với nhau.

Cho dù có người đọc cuốn tiểu thuyết này và nghĩ rằng nó chỉ đang tường thuật lại câu chuyện của ba người thì cũng chẳng có gì là lạ.

Rốt cuộc đâu mới là sự thật, đâu mới là hư cấu? Hay tất cả những gì viết trong này chỉ là tưởng tượng của tác giả Sakurai Kanako? Tôi chẳng thể phán đoán được.

Cách hành văn trôi chảy và lối dẫn chuyện liền mạch dần dần kéo tôi vào trong tác phẩm.

Vừa ủ ấm những ngón tay tê dại vì lạnh bằng túi chườm, tôi vừa lật từng trang sách.

Yuiko, nay đã là vợ của Haru, bắt đầu nghi ngờ phải chăng Haru đang ngoại tình với Arisa, ngọn lửa ghen tuông cháy hừng hực trong cô.

Mỗi khi Haru vì công việc biên tập mà phải về nhà muộn hoặc ngủ ở ngoài, Yuiko lại không kìm chế được ý nghĩ rằng Haru đang lén đi gặp Arisa. Lấy cớ mang theo quần áo để thay, thỉnh thoảng cô lại tới nơi làm việc của Haru để xác nhận.

Mình phải có con... Yuiko bắt đầu nghĩ như vậy.

Nếu có một đứa con, mình sẽ có thể giữ Haru ở bên cạnh.

Haru sẽ không bị Arisa cướp đi.

Yuiko tìm mọi cách để quyến rũ Haru, hai người giao hoan với nhau như những con thú tại căn hộ đồng thời cũng là phòng làm việc của Arisa.

Ở phòng bên cạnh, Arisa chỉ yên lặng nhìn cảnh tượng đó với ánh mắt lạnh lùng.

Cuối cùng Yuiko cũng có thai và sinh ra một bé gái.

Đứa bé có tên Tooko.

Tay tôi dừng lại.

Tooko?

Đây là đang ám chỉ chị Tooko sao?!

Hình mẫu của Haru và Yuiko là ba mẹ của chị Tooko, cho nên sự xuất hiện của con gái hai người cũng không có gì lạ.

Tuy nhiên, thấy tên một người gần gũi với mình xuất hiện trong tiểu thuyết như thế này khiến tôi có cảm giác thật kì lạ. Hơn nữa, nếu những điều được viết trong tiểu thuyết từ nãy đến giờ là sự thật...

Haru rất yêu thương người con gái vừa ra đời, để được gặp mặt con gái, anh nhiều lần bỏ dở công việc để về nhà sớm.

Chứng kiến việc này, Arisa cảm giác như bị Haru phản bội.

Haru không phải đồng chí của cô sao? Chẳng phải họ là cộng sự hướng tới nơi chí cao sao? Chẳng lẽ Haru đã bị nhuốm bụi phàm trần và sa đọa rồi sao?

Dù kết hôn với Juliette thì đối với Jérome, Alissa vẫn là người không thể thay thế, vậy mà...

Trong khi Arisa dao động, Yuiko không ngần ngại thể hiện niềm hạnh phúc của cô.

Cô kể cho Arisa nghe Tooko dễ thương đến thế nào, rằng Haru yêu mến Tooko đến đâu, rằng anh rất quan tâm săn sóc con bé, nâng niu như một hòn ngọc quý, cho dù một giây thôi cũng không thể rời xa. Gia đình của cô tràn ngập hạnh phúc và niềm vui.

Bằng mọi cách, Yuiko kể chuyện, viết thư, gửi hình cho Arisa, cô mời Arisa về nhà mình, để Arisa thấy được sự đáng yêu của Tooko, rằng Haru yêu thương Tooko đến nhường nào.

Vị thế của Yuiko và Arisa hoàn toàn thay đổi, Arisa bắt đầu cảm thấy phẫn nộ và căm hận.

Nếu Tooko không tồn tại.

Arisa bắt đầu hướng sự hận thù của mình về phía đứa trẻ ngây thơ đứng chắn giữa cô và Haru trên con đường dẫn đến nơi mộng tưởng mà hai người từng hướng tới.

Cô hận Tooko.

Nếu nó không tồn tại trên cõi đời này...

Một ngày nọ, Arisa rốt cuộc không thể ngăn chặn bóng tối trong tâm hồn, thừa dịp Yuiko đi vắng, cô đặt hai bàn tay của mình lên cổ Tooko.

Không để ý tới tay chân non nớt của Tooko đang vùng vẫy chống cự, cô vừa đặt một tay lên miệng đứa bé, một tay dần siết chặt bóp lấy cái cổ mảnh khảnh. Cuối cùng Tooko ngừng khóc, con bé không còn cử động, cũng không còn thở nữa.

Sau khi áp tai lên lồng ngực Tooko để xác nhận không còn nghe được tiếng tim đập của con bé, Arisa về nhà, mang trong mình niềm vui sướng u tối.

Bằng cách này Haru sẽ có thể tỉnh lại.

Yuiko sẽ rơi xuống vực sâu tuyệt vọng.

Nhưng sau sự kiện đó, Yuiko vẫn không hề thay đổi.

Cô vẫn nói chuyện với Arisa về Tooko, trông cô còn hạnh phúc hơn cả trước kia.

Không phải Tooko đã chết rồi sao? Không phải chính tay mình đã giết con bé rồi sao? Arisa nhiều lần tự hỏi.

Chứng kiến Yuiko tiếp tục kể về Tooko một cách hạnh phúc, Arisa cảm giác toàn thân như sắp vỡ ra, cô không thể chịu được nữa!

Bị sự căm hận làm cho phát điên, Arisa quyết định đầu độc Yuiko.

Không may Haru lại uống nhầm chén súp trộn lẫn độc dược trong bữa sáng, sau đó hai vợ chồng Haru và Yuiko cùng chết trong tai nạn giao thông.

Chỉ để lại đứa con gái Tooko.

Đứa bé đó là một hình nộm, bên trong đặt hài cốt của Tooko đã bị Arisa giết.

Đứa bé tên Tooko đã không còn tồn tại trên cõi đời này nữa.

Cho dù đã đọc tới trang cuối cùng, tôi vẫn không tài nào dời ánh mắt của mình ra khỏi cuốn tiểu thuyết.

... Độc giả thường cảm thấy bị sốc vì thế giới quan mà bản thân chứng kiến hàng ngày dường như bị phá vỡ...

Bác Sasaki từng đánh giá như vậy về cảm giác sau khi đọc tiểu thuyết của Sakurai Kanako.

Bởi vì đọc quá chú tâm, tôi dường như không thể thoát khỏi thế giới tiểu thuyết để về lại với hiện thực.

Tôi thậm chí còn cảm thấy sự tồn tại của mình đã bị giết chết một lần ở trong thế giới kia...

Nhưng điều khiến tôi cảm thấy rùng mình hơn cả là trong tác phẩm này, Arisa đã ra tay sát hại Tooko.

... Nhưng đứa bé đó... bé Alissa, con gái của Juliette, anh nghĩ điều gì sẽ xảy ra với nó?

Tôi bất giác run lên khi giọng nói của Ryuuto vang lên trong đầu.

...Sự tồn tại của nó sẽ bị xóa bỏ.

Đúng như vậy, Sakurai Kanako đã xóa bỏ sự tồn tại của Amano Tooko. Trong tiểu thuyết mà cô ấy viết, cô ấy đã để mình siết cổ Tooko khi còn là một đứa bé...

Những gì viết trong tiểu thuyết không phải sự thật.

Chị Tooko vẫn còn sống, chị ấy vẫn đang tồn tại.

Nhưng cho dù là trong tiểu thuyết đi chăng nữa, làm sao cô ấy có thể để một người đang còn sống... hơn nữa người đó còn là con gái của bạn thân, là người đang sinh hoạt dưới cùng một mái nhà... bị giết theo một cách tàn khốc như vậy.

Không chỉ như vậy.

Cô ấy còn đầu độc vợ chồng người bạn...

Haru và Yuiko qua đời vì tai nạn giao thông. Trong khi đang lái xe, Haru bị độc tính phát tác khiến xe mất lái lao qua rào chắn rơi xuống vực.

Bác Sasaki từng kể với tôi ba mẹ của chị Tooko qua đời vì tai nạn xe hơi. Khi đó trông bác Sasaki đã hơi do dự.

Nếu những điều viết trong tiểu thuyết là sự thật...

Nếu người đầu độc vợ chồng Amano, cố tình để họ chết trong tai nạn giao thông, chính là cô Kanako...

Không, làm sao có thể có chuyện như vậy chứ?! Cô ấy làm sao có thể điên tới mức đi thú tội việc mình giết người trong tiểu thuyết do chính mình viết ra chứ?! Hơn nữa nếu đó là sự thật, cảnh sát chắc chắn sẽ không để yên cho cô ấy.

- Bình tĩnh lại!

Trong mộ sách mờ mờ tối, nơi nguồn sáng duy nhất là ánh sáng phát ra từ ngọn đèn bàn, tôi lẩm bẩm tự nói với bản thân như vậy.

Tôi không biết được cái gì là hư cấu, cái gì là sự thật.

- ...Bình tĩnh, đừng dao động.

Điều duy nhất rõ ràng hiện nay... là chị Tooko, ngay lúc này đây, vẫn đang tồn tại trên cõi đời này. Và Sakurai Kanako đã lấy hình mẫu của chính mình, của vợ chồng Amano và con gái họ để viết tiểu thuyết. Trong tác phẩm đó, cô ấy đã sát hại vợ chồng người bạn và con gái họ. Vợ chồng Amano trên thực tế đã qua đời trong tai nạn giao thông. Còn con gái họ, chị Tooko, thì đang ở nhờ tại nhà Sakurai.

Càng nghĩ, tôi lại càng cảm thấy cái người tên Sakurai Kanako thật đáng sợ. Không chỉ cô ấy đã viết ra tiểu thuyết trong đó tự nhận mình giết người, cô ấy còn để cô bé mà mình đã giết trong tiểu thuyết ở nhờ tại nhà của mình.

Tại sao cô ấy lại viết ra một tác phẩm như vậy chứ?

Chị Tooko đã đọc cuốn tiểu thuyết này chưa?

Nếu đọc rồi thì tâm trạng của chị ấy như thế nào?

Nếu như tôi đọc được một cuốn tiểu thuyết mà trong đó bản thân bị giết chết, chắc hẳn lòng tôi sẽ đau như cắt, tôi sẽ có cảm giác như mình bị ném xuống mặt biển âm u và chìm dần xuống.

Có lẽ tôi sẽ sốc đến mức không thể tin tưởng người khác được nữa. Và nếu còn phải sống chung dưới một mái nhà với người viết ra thứ tiểu thuyết đó... có lẽ tôi sẽ bị nỗi sợ hãi nuốt chửng.

Người đó rất có thể hận tôi đến mức muốn giết chết tôi. Có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ thật sự bị giết. Nếu phải sống trong tâm trạng đáng sợ đó, lòng tôi sẽ không lúc nào yên, sớm hay muộn tôi cũng sẽ phát điên.

Vậy còn chị Tooko thì sao.

Theo lời bác Sasaki, khi ba mẹ qua đời, chị Tooko chỉ mới tám tuổi.

Từ đó đến giờ chị ấy vẫn luôn sống ở nhà Sakurai sao?

Trước kia, khi tôi thoáng gặp cô Kanako trước cửa nhà Sakurai, chị Tooko đã cười rất tươi và bắt chuyện với cô Kanako một cách thân thiện.

Vào lúc đó, tôi không hề cảm nhận được chút sợ sệt nào dành cho cô Kanako từ chị Tooko.

Nhưng...

Tôi nhớ lại cảnh cô Kanako thoáng liếc tôi một cái rồi bỏ đi.

Khi-ấy, cô-Kanako-đã-không-hề-nói-một-câu- nào-với-chị-Tooko. Cô-ấy-cũng-chẳng-hề-nhìn-về- phía-chị-ấy, như-thể-cô-gái-có-tên-Amano-Tooko-chẳng-hề-tồn-tại-trên-cõi-đời-này.

Lông tóc toàn thân tôi dựng đứng.

Nếu như mỗi ngày của chị Tooko đều là như vậy...

Cảm thấy mình sắp bị bóng tối lạnh giá của căn hầm đè bẹp, tôi vội khép quyển tiểu thuyết lại rồi rời khỏi đó.

Sau khi leo lên cầu thang xoắn và mở cánh cửa nặng nề ra, phòng chờ vắng lặng không một bóng người hiện ra trước mắt tôi.

Ngước lên nhìn đồng hồ treo tường, tôi nhận ra tiết ba đã kết thúc.

Mình đã ngồi dưới đó ba tiếng đồng hồ rồi sao...

Tôi phải quay lại lớp mới được, chắc hẳn Kotobuki đang rất lo lắng...

Đúng lúc này, điện thoại trong túi áo rung lên như thể nó biết đã đến lúc tôi đọc xong quyển sách đó.

Mọi chuyện đều theo đúng như kịch bản...

Tôi nín thở và áp điện thoại lên tai.

- Alo.

- ...Anh thấy tiểu thuyết của Kanako thế nào?

Giọng nói trầm thấp như vọng lên từ mặt đất, xuyên qua loa rồi rót vào tai tôi.

Tôi dùng bàn tay đầy mồ hôi nắm chặt điện thoại gằn giọng nói.

- ...Em nói việc Juliette kết hôn với Jérome là ám chỉ ba mẹ của chị Tooko phải không. Nhưng đó không phải chỉ là tiểu thuyết sao? Bác Sasaki cũng đã nói với anh quan hệ của ba mẹ chị Tooko rất tốt.

- Anh lại định trốn tránh bằng cách tự thuyết phục bản thân sao? Rằng tất cả những gì viết trong đó chỉ là lời nói dối của tác giả, rằng chúng không phải sự thật.

Sự khó chịu trong lời nói của Ryuuto như đâm vào ngực tôi.

- Anh đã từng thử tưởng tượng cảm giác của một người bị xem là “người không tồn tại” chưa? Bản thân rõ ràng có ở đó, nhưng lại bị xem như không tồn tại, bị cự tuyệt mọi thứ... mỗi ngày đều là sự dằn vặt và tuyệt vọng, cho dù vậy người đó vẫn phải nở nụ cười, anh Konoha, anh có hiểu được cảm giác đó không?

Nó dần to tiếng. Ở đầu bên kia, Ryuuto gào thét như muốn xả hết những cảm xúc trong lòng.

- Chính anh Konoha đã cho người ấy thấy ước mơ! Rằng nếu như anh Konoha tiếp tục viết, có lẽ sẽ có điều gì đó thay đổi! Rằng anh Konoha sở hữu sức mạnh thay đổi tương lai!

- Tại sao lại là anh?! Nhà văn ở đâu mà không có?! Tại sao anh lại phải viết chứ?!

Tâm trạng của tôi cũng dao động, nó dần dâng cao như những đợt sóng vỗ vào vách đá.

- Xin anh lý giải Amano Tooko, anh Konoha.

Những lời của Ryuuto như bóp nghẹt lấy trái tim tôi.

- Tại sao chị Tooko lại muốn anh Konoha viết tiểu thuyết?! Tại sao lại là anh Konoha?! Tâm tình của chị Tooko, sự thật của chị ấy. Anh Konoha, chính anh phải lý giải chúng.

Điện thoại đã cúp, nhưng tôi vẫn đứng sững sờ ở đó.

... Xin anh lý giải Amano Tooko.

Từ trước đến giờ tôi vẫn cho rằng mình hiểu rất rõ về chị Tooko.

Nhưng đó chỉ là chị Tooko tại trường học, ngoài ra, tôi chẳng biết gì về chị ấy.

Ngay cả việc chị ấy đã mất đi gia đình.

Đầu tôi trở nên nóng rực, cổ họng đau nhức như muốn hét lên, tôi chẳng còn biết đó là vì khổ sở hay hối hận nữa.

Nhưng tôi biết một điều, là mình phải làm gì đó.

Tại sao chị Tooko lại muốn tôi viết tiểu thuyết.

Trong quãng thời gian hai năm ở bên cạnh tôi, chị ấy đã có suy nghĩ gì.

Tôi phải biết về chị Tooko, về chuyện của vợ chồng Amano, về Sakurai Kanako - tác giả đứng ở trên cao quan sát vạn vật với ánh mắt lạnh lùng.

Cho dù làm thế là đi theo kịch bản của ai đó đi chăng nữa.

Khi tôi vừa quay lại lớp, Kotobuki đã chạy tới.

- Inoue, cậu vừa đi đâu vậy?!

Hai hàng lông mày của cậu ấy nhăn lại, miệng mím chặt, với khuôn mặt như đang cố để không bật khóc, cậu ấy hỏi tôi.

- Tôi vừa đến thư viện điều tra chút việc.

- Điều tra...?!

Có lẽ Kotobuki đã không ngờ rằng chỉ vì lý do như vậy mà tôi lại cúp tiết. Hai mắt cậu ấy mở to, giọng nghẹn lại.

- Chuyện này sẽ tốn khá nhiều thời gian nên tôi đang định hôm nay sẽ về sớm.

- Cậu đang điều tra cái gì vậy?

- Xin lỗi, bây giờ tôi vẫn chưa thể nói cho cậu biết được.

Kotobuki lại mím môi nhìn tôi lo lắng, thấy thế tôi bèn nói một cách quả quyết bằng chất giọng mà tôi nghĩ là vui vẻ.

- Ngày mai tôi chắc chắn sẽ tới trường, tan học cũng sẽ rảnh, cậu đừng lo.

- Cậu... hứa rồi đấy nhé!

- Ừm.

Nói rồi, tôi quay lại chỗ ngồi, thu dọn sách giáo khoa vào trong cặp, đúng lúc này Akutagawa bước tới.

- Ông về à?

- Ừ, tôi có việc gấp.

- Inoue, ông vẫn không cần tôi giúp đỡ sao?

Akutagawa hỏi với ánh mắt nghiêm túc.

Xem ra ngay cả Akutagawa cũng đang lo lắng cho tôi...

Ngực tôi quặn thắt trước ánh mắt thẳng thắn của cậu ấy.

- Cảm ơn ông, khi nào thật sự cần thiết... tôi sẽ nhờ ông giúp.

- Ông có thể nhờ vả tôi bất kì lúc nào.

- Tôi biết rồi.

Tôi gượng cười, sau đó với tay cầm lấy áo khoác và cặp rồi rời khỏi lớp.

Nơi tôi đang đi đến là sảnh âm nhạc trong trường.

Đây là tòa nhà được xây dựng nhờ sự đóng góp của các thành viên cũ của câu lạc bộ Nhạc giao hưởng, và ở tầng cao nhất của nó là phòng tranh của chị Maki, người có biệt danh “Công chúa”.

Mặc dù khối 12 bây giờ có thể không đến trường cũng được, nhưng dù sao nếu là chị Maki thì chắc hẳn chị ấy đã được đề cử vào một trường đại học danh tiếng nào đó rồi, cho nên chị ấy không cần phải học ôn. Vì vậy có lẽ chị ấy sẽ tới đây vẽ tranh.

Là cháu gái của hiệu trưởng, lại là người thừa kế của tập đoàn Himekura, chị ấy vẫn luôn nổi tiếng vì năng lực thu thập thông tin của mình. Bù lại, chị ấy luôn yêu cầu “thù lao”, tuy nhiên đối với tôi bây giờ thì cho dù có phải làm mẫu cho chị ấy đi chăng nữa, tôi cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần. Có lẽ tôi sẽ nhờ được chị Maki điều tra gì đó về tai nạn của ba mẹ chị Tooko.

Tuy nhiên, tôi lại không gặp được chị Maki ở phòng tranh, thay vào đó là chú Takamizawa - người có nhiệm vụ giám sát chị ấy.

- Thật xin lỗi vì đã để cháu mất công tới đây. Cô chủ Maki trong người không khỏe nên vừa đi về rồi.

- Vậy ạ...

- Nếu cháu có việc gì thì cứ nhắn lại cho chú cũng được.

- Không cần đâu ạ. Cho cháu gửi lời hỏi thăm chị ấy.

Người như chị Maki mà cũng có lúc không khỏe sao? Người như chị ấy mà cũng bị trúng gió hoặc đau bụng tiêu chảy sao?

Mặc dù rất ngạc nhiên nhưng tôi cũng không còn cách nào khác là tự mình điều tra trong phạm vi có thể.

Kana này, hôm rồi Tooko đã lén lấy cuốn Khung cửa hẹp của Gide từ tủ sách của anh Fumiharu rồi ăn vụng hết trơn.

Đó là một cuốn sách rất cũ được anh Fumiharu gìn giữ từ thời còn là học sinh, thế nên sau khi ăn nó, Tooko bị đau bụng.

Nhìn Tooko nằm bẹp trên giường mặt mếu máo, anh Fumiharu nhẹ nhàng khuyên răn con bé:

- Lần sau Tooko không được tự tiện ăn sách của ba nữa nhé. Còn nữa, sách cũ cũng giống như đồ ăn hết hạn, đọc thì được nhưng không được ăn, nếu không sẽ bị đau bụng, không phải ba đã dạy Tooko như vậy sao?

Tooko vừa khóc mếu máo vừa xin lỗi “Xin lỗi ba, lần sau con sẽ không làm thế nữa”, rồi con bé nhõng nhẽo “Nhưng ba ơi, tại khi ba đọc Khung cửa hẹp, trông ba rất dịu dàng nên con mới muốn ăn thử xem nó có hương vị như thế nào.”

Nghe vậy, anh Fumiharu nheo mắt lại cười nói:

- Thế Khung cửa hẹp có ngon không?

Tooko thút thít trả lời:

- Con không biết nữa. Nó giống như những sợi miến trong suốt, mềm mịn, nhưng khi ăn vào lại chẳng trơn tuột gì cả, toàn phải nhai thôi. Nhưng nhai thế nào cũng chẳng có vị gì... sợi miến cứ như đang chạy trốn ấy. Ba ơi, tại sao Alissa lại không cưới Jérome ạ? Rõ ràng Alissa thích Jérome mà? Thế nhưng tại sao chị ấy lại một mình đi gặp Chúa trời vậy ạ?

- Chuyện này có lẽ vẫn còn hơi khó hiểu với Tooko... Chờ khi nào Tooko lớn, Tooko có người yêu, có lẽ con sẽ hiểu được tình cảm của Alissa. Khi đó, con hãy lại thử ăn Khung cửa hẹp một lần nữa. Chắc hẳn hương vị của nó sẽ thay đổi đấy.

- ... Là hương vị như thế nào ạ?

- Tác giả Gide từng viết trong nhật kí của mình rằng Khung cửa hẹp tựa như một thanh kẹo nougat*. Bên trong lớp đường dinh dính là những hạt hạnh nhân thơm ngon. Đó là nhận định của ông về lá thư của Alissa. Tuy nhiên, ba lại nghĩ cuốn sách này có vị của một chén súp consommé*.

Kẹo nougat: một loại kẹo của Pháp, làm từ đường, mật ong và các loại hạt quả.

Súp consommé: một loại súp khai vị của Pháp, với đặc trưng là nước súp trong suốt.

- Súp... consommé ạ?

- Đúng vậy. Chén súp mang màu vàng hổ phách thật xinh đẹp... tựa như ánh hoàng hôn lấp lánh trước khi màn đêm buông xuống.

Thoạt nhìn, consommé tưởng chừng như một món ăn đơn giản, tuy nhiên bên trong chén súp trong suốt đó là sự hòa trộn của rất nhiều loại nguyên liệu. Rất khó để nói chính xác bên trong nó có những gì. Một chén súp trong suốt, nhưng người ta lại không thể biết được bên trong nó có nguyên liệu gì.

Cũng giống như lòng người, nhìn như thấy được nhưng rồi lại không thể nhìn ra...

Con người đôi lúc sẽ ôm ấp những tình cảm mà ngay cả bản thân họ cũng không thể giải thích.

Có lẽ vì vậy nên nó mới thật mê hoặc...

Trong khi kể chuyện cho Tooko nghe, anh Fumiharu dùng những ngón tay gầy guộc vuốt ve hàng tóc mái vương trên trán con gái.

Ánh mắt anh ấy nheo lại dịu dàng, tràn ngập yêu thương... nhưng lại có chút buồn bã...

Mình tự hỏi trong lòng anh Fumiharu nghĩ gì khi kể cho Tooko nghe về Khung cửa hẹp?

Anh ấy, đang nghĩ về ai...

Sau khi ra khỏi trường, tôi đi tới một thư viện lớn ở gần đó.

Máy tính trong thư viện cho phép xem lại những số cũ của các tờ báo và tạp chí, tại đó, tôi tìm thấy một mẩu tin tức liên quan tới tai nạn của vợ chồng nhà Amano.

Thời điểm xảy ra tai nạn là tháng Ba của chín năm về trước.

Được mời tham gia đám cưới, ông bà Amano đem gửi con tại nhà một người bạn, sau đó lái xe tới lễ đường ở Chiba.

Người lái xe là ông Fumiharu. Trong khi ông Fumiharu đang lái xe thì bị mất lái và đâm xe vào rào chắn, chiếc xe rơi xuống vực, cả hai vợ chồng đều không may qua đời.

Mẩu tin tức chỉ viết có chừng đó.

Thời điểm Cánh cửa tội lỗi được xuất bản là vào nửa năm sau khi sự cố xảy ra.

Các tờ báo ngay lập tức xôn xao vì nội dung gây sốc của cuốn tiểu thuyết, rằng nhân vật chính được lấy nguyên mẫu từ chính tác giả, ngoài ra còn thú nhận việc mình giết người, rồi thì cặp vợ chồng trong tác phẩm cũng có nguyên mẫu, rằng hai người họ đã qua đời vì tai nạn, chuyện này từng một thời trở thành chủ đề nóng cho các tuần san.

Thậm chí có tuần san còn biến nó trở thành một vụ scandal, nói rằng hiện trường vụ tai nạn rất không tự nhiên.

Bởi vì chuyện này quá mức nhạy cảm, ngay cả cảnh sát cũng phải vào cuộc điều tra.

Tuy nhiên họ không tìm được bằng chứng nào về việc Sakurai Kanako đã hạ độc.

Cuối cùng, mọi người đành cho rằng tất cả những chuyện đó chỉ là hư cấu, dù vậy một số bài báo vẫn đặt nghi vấn liệu mọi việc có thật sự như vậy hay không.

Về sau, Sakurai Kanako phải chịu chỉ trích rất kịch liệt, người ta bảo cô ấy là một tác giả vô liêm sỉ, lợi dụng cái chết của người quen để tăng doanh thu cho sách.

Nếu là người bình thường thì có lẽ họ đã không thể chịu được sự đả kích này. Tuy nhiên, cô ấy lại chỉ bỏ ngoài tai những lời chỉ trích và vẫn tiếp tục nghiệp viết lách của mình cho đến tận bây giờ.

Nhớ lại hình ảnh xinh đẹp lạnh lùng đến đáng sợ của cô Kanako khi đứng trên sân khấu, tôi bất giác nuốt nước bọt, người run bắn lên.

Tại sao cô ấy lại viết ra cuốn tiểu thuyết đó?

Nghi vấn này, cùng với những cảm xúc u ám, lại một lần nữa nổi lên trong đầu tôi.

Vợ chồng Amano là bạn bè của cô ấy. Vậy tại sao cô ấy lại làm thế?

Khi thử tưởng tượng cảm xúc của cô ấy, tô như đang nín thở nhìn trộm vào màn đêm sâu thẳm không lối thoát.

Có lẽ nào ẩn chứa trong đó chỉ là bóng tối u ám sao? Sâu trong đôi mắt lạnh lùng đó chẳng lẽ chỉ là bầu trời đêm trống rỗng sao? Cơ thể tôi co quắp, mồ hôi tuôn ra như tắm khi nghĩ tới điều này. Càng suy nghĩ về cô ấy, tôi lại càng có cảm giác mình như đang chìm sâu hơn, bị bóng tối nuốt chửng...

Tôi sợ hãi cô ấy.

Sau khi tắt máy tính, tôi có cảm giác như mình vừa vận động mạnh, đầu đau nhói, hơi thở cũng trở nên khó khăn.

Tôi không biết được cảm xúc thật sự của cô Kanako...

Tôi có thể nắm bắt sự kiện thông qua các bài báo từ các tạp chí. Tuy nhiên, tôi lại không thể phỏng đoán lòng người thông qua cách này. Tôi vẫn chưa có đủ tư liệu.

Vừa nhìn đăm đăm vào màn hình đến cay xè cả mắt, trong đầu tôi vừa hiện lên tấm danh thiếp mà tôi đã vứt đi.

Tôi gọi điện cho số điện thoại công khai của nhà xuất bản mà tôi tìm được trên internet, sau khi thông báo chức vị và họ tên, ngoài sự tưởng tượng của tôi, tôi dễ dàng gặp được bác Sasaki.

Ở đầu bên kia, có vẻ như bác Sasaki rất ngạc nhiên.

Khi nghe tôi nói muốn gặp mặt bác ấy, bác Sasaki nói tên một quán cà phê cách chỗ tôi đang đứng khoảng ba trạm xe điện và bảo tôi chờ ở đó.

- Ra vậy... cháu đã đọc tiểu thuyết của Kanako rồi sao?

Một tiếng đồng hồ sau, bác Sasaki ngồi đối diện tôi và thở dài nói như vậy.

Tôi thấp giọng hỏi.

- Những gì được viết trong Cánh cửa tội lỗi có bao nhiêu là sự thật ạ?

Bác Sasaki trông có vẻ bối rối. Sau nhiều lần do dự, lau mồ hôi và đảo mắt một cách bất an, bác ấy nhìn tôi với vẻ mặt đắng chát.

- Nói thật là bác cũng không biết nữa... Dù sao Kanako cũng không phải loại người dễ bộc lộ cảm xúc của mình với người khác... Từ sau cuốn tiểu thuyết đó, cô ấy chưa từng một lần đề cập tới chuyện này.

Ánh mắt cao ngạo lạnh lùng vượt qua mọi đau khổ và bi thương.

Cho dù bị chỉ trích, cô ấy vẫn đứng trên cao nhìn xuống những kẻ chỉ trích mình với ánh mắt lạnh nhạt.

- Từ những gì bác chứng kiến thì Kanako và mẹ của Tooko, Yui, thật sự là bạn thân. Kanako rất hay nhờ Yui chăm sóc Ryuuto và Yui cũng vui vẻ làm việc này. Yui cũng thường xuyên lo lắng việc Kanako vì quá bận rộn với công việc mà không có thời gian tiếp xúc với Ryuuto, hay sợ Kanako làm việc nhiều quá mà kiệt sức.

Những lời mà cô ấy nói với tôi tại sảnh khách sạn cũng lạnh lùng như băng giá.

“Cậu sẽ không thể trở thành một tác giả.”

Âm thanh khàn khàn khẽ phát ra từ hai bờ môi khô khốc của tôi.

- ...Làm sao cô ấy lại có thể viết như vậy... về cái chết của bạn thân mình chứ?

Thấy tôi như vậy, bác Sasaki khẽ nói một cách khổ sở.

- Đây có lẽ là... nghiệp chướng của nghề viết văn.

Nghiệp chướng của nghề viết văn ư?

Ngực tôi như bị một lưỡi dao băng giá đâm vào.

Giống như Arisa trong Cánh cửa tội lỗi, cô ấy cũng bị trói buộc bởi nghiệp chướng để rồi rũ bỏ mọi cảm xúc, đạp lên cuộc sống bình thường, ném đi luân lý, hướng về con đường dẫn tới nơi chí cao mang tên Chúa trời sao?

Vì là tác giả nên có thể viết về cái chết của bạn thân, có thể ra tay sát hại con gái của bạn thân trong tác phẩm của mình sao?

Điều này tựa như một con quái vật mà tôi không tài nào lý giải được, toàn thân tôi lạnh run. Đồng thời, một sự phẫn nộ không thể dung thứ dâng lên trong lòng tôi.

Chẳng lẽ đối với cô ấy, cái chết của người thân chỉ là một đề tài tiểu thuyết sao?

Cái này gọi là tác giả sao?

Lạnh lùng, ích kỉ, ngạo mạn, hèn hạ đến cực điểm... Tác giả là một sinh vật như vậy sao? Cho dù tiểu thuyết của bản thân khiến cho ai đó bị tổn thương thì cũng không hề quan tâm sao?

Nếu tôi là cô Kanako, tôi sẽ không thể viết được... Không bao giờ...

Bởi vì tôi không phải tác giả.

“Cậu sẽ không thể trở thành một tác giả.”

Tôi cảm thấy khó thở khi những lời đó lại vang lên trong đầu tôi.

- Bác từng nói... chú Fumiharu chính là người đã giúp cô Kanako trở thành nhà văn phải không ạ...?

Bác Sasaki gật đầu.

- Chuyện này tương tự trong tiểu thuyết. Khi còn học đại học, Kanako và Yui từng là thành viên của câu lạc bộ Văn học, khi Amano đọc tạp chí của câu lạc bộ, cậu ấy rất có hứng thú với các tùy bút của Kanako, sau đó cậu ấy đã mời cô ấy viết tiểu thuyết.

Hơi thở của tôi càng lúc càng trở nên khó khăn, cơ thể cũng dần trở nên lạnh lẽo. Tương tự tiểu thuyết ư...? Quả nhiên những chuyện đó là sự thật sao?

- Từ lúc cô Kanako bắt đầu viết tiểu thuyết đến đến khi xuất bản sách, cả cô Kanako và chú Fumiharu đều giữ bí mật chuyện này với cô Yui ạ?

- Bác không biết...

Bác Sasaki thì thầm một cách mơ hồ.

- Nhưng... sau khi sách được xuất bản, Yui từng rất lo lắng cho Kanako. Cô ấy không biết liệu việc xuất bản cuốn tiểu thuyết đó có là chuyện tốt với Kanako hay không.

Chắc hẳn việc này cũng giống với những gì được viết trong Cánh cửa tội lỗi.

Tác phẩm vào nghề của Sakurai Kanako được công bố khi cô ấy còn đang học đại học.

Lấy góc nhìn của một nữ sinh 16 tuổi có cha mẹ cùng tự sát, nội dung của nó từng khiến dư luận xã hội rung động một thời.

Bởi vì không chịu nổi người vợ phóng đãng liên tục ngoại tình, người chồng đã bóp cổ người vợ đến chết tại phòng ăn của chính nhà mình, sau đó ông ta chặt đầu và tay chân của người vợ, rồi treo cổ tự vẫn bên cạnh cái xác đẫm máu.

Cô gái nhân vật chính, bằng lối kể chuyện bình thản, đã kể lại sự điên cuồng của đôi nam nữ mà cô chứng kiến qua đôi mắt trong suốt không chút tì vết.

Sự kiện xảy ra trong tiểu thuyết chính là những gì đã xảy ra trên thực tế với tác giả Sakurai Kanako.

Vụ án giết người gây chấn động xảy ra sáu năm trước.

Cô gái là con của cả hung thủ và người bị hại nay đã trưởng thành và cho ra mắt cuốn tiểu thuyết viết về vụ án đó.

Ngay lúc này đây, cô ấy cũng đang sống trong căn nhà nơi cha mẹ mình qua đời.

Theo đánh giá của các tuần san, thì cuốn tiểu thuyết đó đã ngay lập tức trở thành sách bán chạy, tuy nhiên chính tác giả của nó mới là người được quan tâm nhiều hơn.

- Dù thế, đứng từ góc độ của một biên tập viên, không ai có thể từ chối việc xuất bản một cuốn sách như vậy. Nếu bác là Amano, chắc hẳn bác cũng sẽ làm điều tương tự. Nói đúng hơn là không thể không làm như vậy... cuốn tiểu thuyết đó chứa đựng một tài năng khiến người đọc hồn xiêu phách lạc. Bác còn nhớ khi vừa đọc bản thảo, Amano đã thốt lên rằng cậu ấy đã tìm ra tác giả chân chính.

Nếu là tôi, tôi sẽ không thể viết được.

Cơn đau thấu xương tủy khiến tôi suýt nữa thì bật ra tiếng rên rỉ.

Nếu chuyện như vậy xảy ra trong gia đình của tôi... tôi sẽ không bao giờ có thể đem nó viết thành tiểu thuyết được.

Nhưng cô Kanako lại làm được.

Và cô ấy vẫn tiếp tục viết đến bây giờ.

Những mẩu tin tức soi mói và định kiến người đời không thể lay động cô ấy. Cô ấy chẳng hề quan tâm và vẫn tiếp tục viết và chú Fumiharu đã ủng hộ cô ấy với tư cách một biên tập viên.

- Nói theo một cách nào đó thì có lẽ Kanako là người còn thân cận với Amano hơn cả Yui, vợ cậu ấy...

Bác Sasaki khẽ nói bằng giọng nặng nề.

- Cô ấy thường nói mối quan hệ giữa mình với Amano giống như một cuộc “Hôn nhân màu trắng”.

- Hôn nhân... màu trắng?

- Đây là cách nói để chỉ một cuộc hôn nhân hữu danh vô thực. Trên thực tế người ta thường dùng cụm từ này cho những người tuy là vợ chồng nhưng lại không còn một mối liên hệ nào với nhau về mặt vợ chồng... Tuy nhiên, có lẽ Kanako muốn dùng nó để biểu hiện ý nghĩa cô ấy và Amano được kết nối với nhau trên mặt tinh thần. Cho dù hai người họ không kết hôn thì giữa họ vẫn tồn tại một mối liên hệ bền chặt tựa như một cặp vợ chồng đã cùng trao lời thề trước Chúa... Có lẽ, chỉ có duy nhất Amano là người thực sự hiểu được Kanako. Kanako hẳn cũng hiểu điều này.

Những đầu ngón tay mảnh khảnh duỗi ra từ quá khứ khẽ vuốt ve lồng ngực tôi.

- Vậy cô Kanako có thích chú Fumiharu không ạ? Ý cháu là không phải với tư cách một biên tập viên mà như một người đàn ông ấy.

Bác Sasaki nhíu mày tỏ vẻ bối rối.

- Bác... không biết. Chỉ là, Kanako dường như có khuynh hướng đối đầu với Yui. Cô ấy thường xuyên đưa ra những yêu cầu vô lý như vào ngày nghỉ cũng gọi điện tới nhà Amano gọi cậu ấy tới chỗ làm. Bác không biết đó có phải là cách Kanako thể hiện cho Yui biết rằng Amano còn quan tâm tới cô ấy hơn cả vợ mình không...

Có lẽ những cảm xúc phức tạp đó đã thôi thúc Kanako viết ra Cánh cửa tội lỗi sau khi Amano và Yui qua đời... Khi Kanako nhận nuôi Tooko, bác đã rất kinh ngạc...

Sau khi im lặng một lúc, bác Sasaki khẽ lắc đầu.

- Có lẽ đến cuối cùng thì Kanako và Yui vẫn là bạn thân. Cho dù giữa họ có chút ghen ghét hoặc va chạm... thì mối liên hệ giữa họ vẫn rất mạnh mẽ.

Tâm tư của cô Kanako quá u ám và tối tăm, tôi không tài nào nhìn thấu nó được.

Sau đó bác Sasaki cũng kể cho tôi nghe về cha của Ryuuto.

Đó là một người tên Suwa Takumi, khi đó vẫn còn trong tuổi vị thành niên.

- Cánh cửa tội lỗi miêu tả Arisa là một cô gái phóng đãng có thể ngủ với bất kì ai, tuy nhiên Kanako lại hoàn toàn trái ngược, cô ấy không cho phép bất kì người đàn ông nào đến gần mình. Theo như bác được biết, người đàn ông duy nhất mà Kanako từng có quan hệ là Takumi. Chỉ là...

Bác Sasaki trở nên do dự.

- Takumi... cậu ấy có rất nhiều vấn đề.

- Ý bác là... chuyện tuổi tác ạ?

Khi ấy Suwa Takumi chỉ mới 19 tuổi, kém cô Kanako tới sáu tuổi.

- Không phải... đúng là chuyện đó cũng có chút vấn đề... chỉ là... cậu ta rất lăng nhăng, ngoài Kanako, cậu ta còn quan hệ với rất nhiều cô gái khác. Cậu ta cũng không đến trường, hàng ngày chỉ quanh quẩn làm cò cho các quán bar và nhà chứa. Công việc chính của cậu ta là bắt chuyện với các cô gái trên phố, sau đó dụ dỗ họ làm việc tại các cửa hàng. Không chỉ vậy, cậu ta có vẻ còn làm rất nhiều chuyện mờ ám khác.

- Tại sao cô Kanako lại quan hệ với một người như vậy ạ?

- Chính bác cũng cảm thấy khó hiểu. Nếu như không quan tâm tới hành vi thì cậu ta đúng là một người trẻ tuổi rất có sức hấp dẫn... Ngoại hình của cậu ta phải nói là giống hệt Ryuuto bây giờ. Cái tính trăng hoa cũng là di truyền từ cha nó. Chỉ hi vọng sau này Ryuuto không đi theo con đường đó...  

Nghe bác ấy nói nhỏ một cách lo lắng, tôi có thể tưởng tượng Ryuuto và cha nó không chỉ giống nhau về ngoại hình mà cả khí chất và tính cách cũng vậy.

Trong Cánh cửa tội lỗi, cô Kanako cũng từng nhắc về việc có quan hệ với người vị thành niên.

Mặc dù không ghi tên, nhưng người đó được miêu tả như là một người trẻ tuổi từng bắt chuyện với Arisa trên đường và hỏi cô có muốn làm việc ở tiệm của cậu ta không...

- Ba của Ryuuto giờ đang làm gì ạ? Sakurai là họ cũ của cô Kanako, như vậy có phải hai người đã ly hôn không ạ?

Khuôn mặt của bác Sasaki càng trở nên u ám.

- Không, Kanako và Takumi chưa từng kết hôn. Nửa năm trước khi Ryuuto chào đời, Takumi đã qua đời trong một tai nạn giao thông.

Tôi nuốt nước bọt cái ực.

Ba của Ryuuto đã mất trong một tai nạn ư? Điều đó chỉ là ngẫu nhiên thôi sao?

Cô Kanako đã đối mặt với cái chết của Takumi như thế nào?

Cho dù cô ấy đối xử với chị Tooko rất lạnh nhạt, nhưng có lẽ đối với Ryuuto, cô ấy sẽ thương yêu nó chăng? Tuy nhiên, tôi không tài nào tưởng tượng được hình ảnh cô ấy dành tình cảm cho con mình như một người mẹ.

Cô Kanako, Ryuuto, và chị Tooko.

Rốt cuộc thì cuộc sống của ba con người bởi vì cái chết của vợ chồng Amano mà tụ hợp lại với nhau là như thế nào?

Đúng lúc này, tôi chợt nhận ra một điều quan trọng.

Ryuuto biết về chuyện chị Tooko ăn sách!

Vậy cô Kanako thì sao?

Cô Kanako cũng biết chuyện chị Tooko ăn sách sao? Cũng biết chuyện chú Fumiharu ăn sách sao?

Nếu cô ấy biết, vậy đó là từ lúc nào?

Trước hay sau khi vợ chồng Amano qua đời?

- Sao tự dưng cháu ngẩn người ra vậy, cháu Inoue.

- Không có gì ạ... chỉ là nghe được nhiều chuyện như vậy khiến cháu cảm thấy quá kinh ngạc.

Bác Sasaki nhíu mày với vẻ cảm thông.

- Hoàn cảnh giữa Kanako và Tooko đúng là có chút đặc thù. Tuy nhiên, Kanako đã nuôi dạy Tooko trở thành một cô bé dịu dàng vui vẻ giống hệt Yui. Còn Ryuuto nếu nó không sát gái quá thì cũng là một đứa bé ngoan ngoãn và thành thật. Bác cho rằng thật tốt khi ở cạnh Kanako có những đứa nhỏ như Tooko và Ryuuto.

Sau khi suy nghĩ thật kĩ, tôi hỏi bác Sasaki, người từng là một đồng nghiệp rất thân thiết của chú Fumiharu.

- Bác Sasaki, chú Fumiharu có ăn sách không ạ?

Bác Sasaki mở to hai mắt với vẻ ngạc nhiên.

Rồi bác ấy nhìn chằm chằm vào tôi và bật cười.

- Hahaha, làm sao có chuyện đó được chứ. Dù có là Amano thì cậu ấy cũng không đời nào làm một việc như ăn sách đâu. Mặc dù đúng là cậu ấy yêu sách đến độ nếu có ăn sách thật thì bác cũng không cảm thấy ngạc nhiên. Mà nói mới nhớ, cậu ấy rất hay nhận xét theo kiểu cuốn sách này có vị bò bít tết chín nhừ, hay vị của nó giống như cá hương* vào mùa. Đúng thế, giống hệt Tooko vậy.

Cá hương: còn có tên khác là cá Ayu, đặc trưng với thịt cá thơm ngọt.

Sau khi cảm ơn bác Sasaki, tôi rời khỏi tiệm cà phê.

Hôm nay lúc sửa sang lại ngăn kéo, mình đã tìm thấy một quyển album.

Trong đó dán rất nhiều ảnh của mình và Kana thời còn học cấp hai. Thế là mình ngồi trên thảm tatami xem say sưa hơn cả tiếng.

Trong ảnh, Kana để tóc ngắn ngang vai mặt bí xị, còn mình thì cột tóc hai bím đứng bên cạnh Kana, không biết có phải do cảm thấy vui vẻ vì được đứng bên Kana hay không mà gần như tấm hình nào mình cũng cười toe toét cả.

Trong này cũng có hình kỉ niệm chuyến tham quan Nagano do nhà trường tổ chức hồi bọn mình học lớp 9.

Trong hình chụp tập thể, mình đứng cạnh Kana và cười thật tươi, trên tóc mình có đính một cái trâm cài hình hoa violet. Chiếc trâm này là quà mà Kana đã tặng mình!

Khi đó, trong thời gian tham quan tự do, hai đứa mình đã tới cửa hàng đồ lưu niệm có tên là Hộp nhạc thủy tinh, ở đó có rất nhiều món đồ trang sức tỏa sáng lấp lánh, trông hệt như những viên đá quý ấy. Mình đã đề nghị chúng ta mua tặng nhau thứ gì đó. Rằng như vậy thì nó sẽ tồn tại như một kỉ niệm không bao giờ phai.

Mình mua cho Kana một chiếc vòng cổ thủy tinh màu xanh nước biển, còn Kana thì chọn cho mình một chiếc trâm cài tóc hình hoa violet.

Sau đó, vừa ra khỏi cửa hàng, mình đã háo hức mở bao ra và đeo vòng cổ lên cho Kana, Kana cũng xấu hổ đính chiếc trâm lên tóc mình.

- Cảm ơn cậu nha Kana! Mình sẽ giữ gìn chiếc trâm mà cậu tặng cho mình. Từ nay về sau chúng mình cũng sẽ mãi~ mãi là bạn tốt nhé.

Sau khi chụp hình xong mình đã nói như vậy, nhưng Kana chỉ xụ mặt ngoảnh đầu sang chỗ khác.

- Đến lúc đi về rồi.

Mình nắm tay Kana và Kana đến tận lúc xe buýt về tới cũng không buông tay mình ra.

Về sau Kana phàn nàn mang vòng cổ thế này sẽ khiến thầy cô chú ý, thế là cậu luồn nó vào dưới áo sơ mi trắng, khi đó, mình đã rất hạnh phúc, mình vui đến mức tim như vỡ òa vậy.

Ngay cả bây giờ, chỉ cần nghĩ tới việc trong tấm hình tập thể này, dưới lớp áo đồng phục của Kana là chiếc vòng cổ mà mình tặng, là mình lại háo hức không thôi.

Mình vẫn luôn cất kĩ chiếc trâm cài hình hoa violet đó.

Mặc dù bây giờ không thể lúc nào cũng đeo nó như khi còn học cấp hai, nhưng thỉnh thoảng mình vẫn lấy ra thử cài lên tóc.

Mỗi lần như vậy mình lại có cảm giác như được quay về với quá khứ.

- Mẹ ơi, bông violet đó đẹp quá.

Thấy Tooko ngước lên với hai mắt lấp lánh, mình cười nói.

- Chiếc trâm này là mẹ được một người mà mẹ rất yêu mến tặng cho đấy, Tooko cũng biết người này đấy.

Sau đó mình bắt đầu kể cho con bé.

Về cuộc gặp gỡ giữa mình và Kana, khi hai đứa nói chuyện với nhau lần đầu tiên, khi chúng mình tới tiệm Hộp nhạc thủy tinh, về lễ tốt nghiệp của chúng mình...

Những kỉ niệm với Kana được mình kể lại như vô số những câu chuyện rực rỡ sắc màu.

Rằng mình yêu Kana thật nhiều.

Về khoảng thời gian ấm áp dịu dàng mà mình đã trải qua cùng với Kana.

Rằng chúng ta sẽ vĩnh viễn là bạn thân.

8 Tập Nguyên tác: 文学少女 - Bungaku Shoujo - ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du Xuất bản: NXB Văn Học 2014/2015
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nomura Mizuki

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.