Cuối cùng thì tôi vẫn không thể nói cho cậu ta biết tôi không ghét Inoue MIU.
Có lẽ đó chỉ là sự ghen ghét của tôi dành cho cậu ta.
Ngày Yuuka mất, Nanase gọi vào điện thoại của cậu ấy. Trong lời nhắn để lại là giọng nói hoang mang, “Mori hình như làm lộ chuyện mình thích Inoue rồi. Làm sao giờ”, khi tôi nghe được câu nói này cũng là lúc tôi vừa chôn thi thể của Yuuka dưới gốc cây thông Nôen.
Tôi không muốn Nanase biết Yuuka đã chết, tôi muốn bảo vệ cuộc sống bình yên của cậu ấy, vì vậy tôi thay Yuuka nhắn tin trả lời Nanase.
Từ lúc nào tôi bắt đầu chú ý tới “Nanase” mà mỗi đêm Yuuka đều nhắc tới nhỉ?
Nanase thích một cậu bạn cùng lớp tên Inoue Konoha, cậu ấy thường xuyên thảo luận chuyện này với Yuuka.
Yuuka lúc nào cũng vui vẻ kể cho tôi Nanase luôn vì những chuyện rất nhỏ nhặt mà lo lắng, chẳng hạn như “Chỉ cần đứng trước Inoue là mình lại hồi hộp, lại vô thức giương mắt nhìn cậu ấy trừng trừng”, “Cậu ấy nhất định sẽ rất ghét mình cho xem, thôi xong rồi, mình phải làm sao giờ”, “Hôm nay mình đã nói chuyện được một lúc với Inoue, ôi vui quá”, “Mình muốn nướng bánh quy tặng cậu ấy, nhưng mà không biết con trai thích vị gì ta?”, “Thôi tóm lại cho ít đường một chút vậy”...
Yuuka cũng nói cho tôi biết lúc còn học cấp hai Nanase thường xuyên tới thư viện gặp Inoue, rồi cả việc Nanase vốn dĩ rất ghét đám con trai, nhưng đùng một cái lại trở nên thật nữ tính, mỗi ngày đều chăm chỉ luyện tập vẽ lông mày...
“Cậu thấy chưa, Nanase thật sự rất dễ thương đó. Hi vọng tình yêu của cậu ấy sẽ thành hiện thực.”
Mỗi lần Yuuka đều dịu dàng thêm vào một câu như vậy.
Lúc này tôi đã là học sinh của cấp ba Seijou rồi, bởi vì tôi cũng đăng kí làm thủ thư như Nanase, tôi có thể quan sát cậu ấy ở khoảng cách thật gần.
Nanase trong hiện thực còn xinh hơn cả trong ảnh, nhưng lúc nào cậu ấy cũng bĩu môi phồng má, thoạt nhìn trông cậu ấy rất khó gần.
Tuy nhiên, tôi lại biết tất cả những điều đó chỉ là cậu ấy cố làm bộ để tỏ ra mạnh mẽ thôi. Những lúc gặp chuyện bất ngờ mặt Nanase đều đỏ bừng tới mang tai hệt như một đứa bé, hay những lúc bối rối khóe miệng cậu ấy sẽ không tự chủ mím lại. Ra vậy, đúng như Yuuka nói, trên đời này không có cô gái nào thẳng thắn hơn Nanase cả.
Tôi cũng từng đi tới lớp của Inoue Konoha để xem mặt cậu ta, đồng thời cũng là vì muốn xác nhận một chút. Cậu ta có khuôn mặt hệt như con gái, dáng người ẻo lả trông chẳng đáng tin cậy gì cả. Lý do ấn tượng ban đầu của tôi về cậu ta không được tốt lắm có lẽ là vì cậu ta rất đần, mãi mà không nhận ra tình cảm của Nanase, điều này khiến tôi cực kì khó chịu. Thái độ không quả quyết của cậu ta càng khiến tôi tức giận, thế nên tôi cố tình nói lời khó nghe với cậu ta, rồi còn dụ cậu ta vào một con hẻm và dùng “giọng nói” hù dọa cậu ta một trận.
Nanase rất để ý tới chuyện bạn gái cũ của Inoue.
Cô gái kia nhắn tin cho Nanase. Nói Konoha là chó của cô ta, Nanase đừng tự tiện tới gần, còn nói nếu Nanase dám cướp đồ của mình cô ta sẽ nguyền rủa cậu ấy. Đại loại là những điều rất quá đáng. Nanase đã rất yếu đuối vì chuyện của Yuuka rồi, cho nên vì chuyện này cậu ấy gần như sụp đổ.
Lúc ấy, Nanase gọi tới điện thoại của Yuuka vừa khóc vừa nói bóng ma gửi tin nhắn tới, rằng cậu ấy muốn Yuuka trở về, muốn Yuuka cứu cậu ấy.
Thế nhưng, cho dù chứng kiến Nanase bị tổn thương và sợ hãi như vậy, tôi lại chẳng thể làm được gì.
Cả lúc Nanase bị sốc khi biết tin cả gia đình Yuuka đã tự tử và chạy ra khỏi nhà, hay lúc cậu ấy ngồi một mình trong nhà Yuuka vùi mặt vào đầu gối khóc nức nở, cho dù ngực tôi đau vô cùng, tôi lại chỉ có thể đứng nhìn cậu ấy từ ngoài cửa sổ.
Người tới bên cạnh Nanase, dỗ dành cậu ấy không phải tôi, mà là Inoue Konoha.
Có lẽ như vậy sẽ tốt hơn.
Cho dù cái lúc Inoue ôm lấy Nanase, cái lúc Nanase vùi đầu vào ngực cậu ta khóc nức nở, cái lúc những tình cảm bị dồn nén bấy lâu cuối cùng cũng được thổ lộ qua bờ môi của Nanase, hơi thở của tôi ngừng lại, tôi có cảm giác mình như bị ném vào trong lò lửa đi chăng nữa.
Bởi hạnh phúc của Nanase chính là tâm nguyện của Yuuka và cũng là nguyện vọng lớn nhất của tôi.
Inoue Konoha không phải là một thiếu niên bình thường như vẻ bề ngoài.
Trong trái tim cậu ta ấn giấu bóng tối thâm trầm.
Trong khi điều tra về cô gái đã gửi những tin nhắn uy hiếp tới Nanase, tôi đã biết được bí mật của Inoue. Cũng như những chuyện đã xảy ra giữa cô gái kia và cậu ta...
Lúc ấy tôi bỗng cảm thấy có lẽ tôi và Inoue Konoha chính là hình ảnh phản chiếu của nhau qua một tấm gương. Giống nhau nhưng đồng thời cũng tồn tại khác biệt. Tuy nhiên đến cuối cùng chúng tôi vẫn rất giống nhau...
Có lẽ vì thế, tôi mới cảm thấy giận dữ với cậu ta như vậy, mới lảng tránh không muốn nhìn vào cậu ta đến thế.
Thực ra tôi không hề ghét Inoue MIU.
Tôi căm hận thế giới quá xinh đẹp kia, nhưng đồng thời cũng ước ao có được nó.
Tôi nghĩ có lẽ về sau bạn gái cũ của Inoue sẽ không tiếp tục giữ im lặng.
Còn cả Amano Tooko, đàn chị của Inoue. Bên trong cô gái thân cận nhất với Inoue này tràn ngập những bí mật nan giải. Dù sao thì một người có thể khiến tôi bật khóc tuyệt đối không thể nào là người bình thường được.
Amano nghĩ như thế nào về Inoue? Đối với Nanase, có lẽ cô gái văn chương kia mới chính là bóng ma khó đối phó nhất.
Nhưng tôi tin Nanase sẽ giành được thắng lợi cuối cùng.
Trái tim của Inoue đang dần hướng về phía Nanase.
Cậu ta đang bắt đầu nhận ra và bị hấp dẫn bởi sự dịu dàng, chung thủy, kiên cường cũng như tình yêu của Nanase dành cho cậu ta.
Nanase sẽ không bao giờ có thể trở thành bóng ma. Nhưng cậu ấy có thể trở thành Raoul.
Phần còn lại chỉ còn xem sự nỗ lực của Nanase nữa mà thôi.
Mariya Keiichi và Kagami Shouko đã tự thú, sự báo thù của tôi đã chấm dứt.
“Giao kèo” cũng đã hoàn tất, tôi cũng đã nói lời từ biệt, tất cả những gì còn lại chỉ là xuất phát tới vùng đất tiếp theo mà thôi.
Nơi đây là tòa thành bóng tối tôi dựng nên để Yuuka có thể biểu lộ mọi cảm xúc. Tôi đã dựng nhiều bức tường bảo vệ, đặt vô số cạm bẫy, sẽ không có ai ngoài tôi và Yuuka có thể truy cập vào nơi này.
Sau khi Yuuka mất và tôi vì báo thù mà quyết định hóa thân thành Yuuka, tôi vẫn tiếp tục cập nhật thay cậu ấy. Mang theo tâm tình của Yuuka, tôi gõ bàn phím, soạn thảo ra những con chữ. Và rồi, trong khi làm vậy, có lẽ tôi cũng đã bộc lộ ra cảm xúc của chính bản thân mình.
Cảm giác có tội với Yuuka, tình cảm dành cho Nanase...
Tôi có lẽ sẽ không bao giờ quay lại nơi này nữa. Hãy cứ để trang web này giữ nguyên trạng như bây giờ.
Trong những bức ảnh dán đầy trên màn hình, Yuuka và Nanase đều đang cười rất hạnh phúc. Khuôn mặt của tôi thì có chút xấu hổ.
Một ngày nào đó, nếu có ai đó vì lý do nào đó ngẫu nhiên vào trang web này và đọc được những gì Yuuka viết cũng những bức ảnh cậu ấy đã chụp, hi vọng người đó có thể hiểu được Yuuka, dù chỉ là một chút đi chăng nữa.
Còn nữa, Nanase đáng yêu.
Mình hi vọng, từ tận đáy lòng, giống như vào thời khắc cuối cùng mình thì thầm vào tai cậu, hi vọng tình yêu của cậu có thể thành hiện thực.
Đêm Nôen ngày 24, tôi tới tham gia tiệc chúc mừng do Ryuuto tổ chức ở cửa tiệm yêu thích của nó.
Trước kia tôi cũng từng tới cửa tiệm này rồi, bên trong được bày biện theo phong cách đồng quê hệt như trong mấy bộ phim cao bồi viễn tây, dù vậy bây giờ toàn bộ cửa hàng đã được bao trọn gói và trang trí đầy những thứ đồ màu đỏ và vàng mang đậm không khí Giáng Sinh.
- Thật ra em vốn dự tính một cuộc hẹn hai người cơ.
Ngồi bên cạnh tôi, Ryuuto than phiền như vậy.
- Nói nhỏ nhỏ thôi không anh bị mấy cô gái kia ám sát bây giờ.
Bốn phương tám hướng trong cửa tiệm bây giờ đều tràn ngập những ánh mắt hình viên đạn của các cô gái ăn mặc rực rỡ đang ném cho nhau. Đối với một kẻ yêu thích bắt cá bốn năm tay như Ryuuto, tình huống bây giờ có lẽ khiến nó cảm thấy rất kích thích, nhưng tôi thì lại hoàn toàn không phù hợp với không khí này chút nào.
- Không không, ý em không phải thế... Thiệt là, sao mọi chuyện lại thành ra thế này chứ.
Ryuuto liếc ánh mắt khổ sở nhìn sang bên cạnh. Ở đó, chị Tooko trong trang phục “chị già Nôen” áo viền lông màu trắng và váy ngắn cũn cỡn, đầu đội mũ hình nón, đang vác trên vai một cái túi bự chảng và lấy quà phân phát cho mọi người.
Ban đầu chị ấy còn xấu hổ chê ỏng chê eo rằng “Tại sao chị phải mặc thứ trang phục này chứ! Ôi chao, váy gì ngắn thế này”, nhưng về sau thì chị ấy hoàn toàn cao hứng và bắt đầu cười toe toét đi phát quà.
- Chị Tooko thiệt là...! Bây giờ là lúc làm chuyện như vậy sao.
- Đúng đúng, tháng sau là thi rồi. Chị ấy thật chẳng có ý thức tự giác của một thí sinh gì cả.
- Em không nói chuyện đó...
Trong lúc Ryuuto đang than phiền, một cô bé nhỏ nhắn với mái tóc bồng bềnh chạy tới chỗ chúng tôi.
- Chào anh Konoha~~~
- Ồ Takeda, em cũng tới à.
- Vâng ạ~, em được chị Tooko mời~
Mặc một cái áo len màu vàng nỉ và váy màu xám, Takeda cười hì hì trả lời.
- Em bây giờ vẫn còn đang tìm bạn trai, cứ tưởng Giáng Sinh năm nay phải lẻ loi một mình chứ. May quá xá là may.
- Sao sao? Có chuyện gì? Dễ thương thế này mà lại chưa có bạn trai sao? Anh đúng chuẩn của em không cô bé? Anh cũng đang tìm bạn gái nè.
- Oa, anh chàng đẹp trai này là bạn của anh Konoha ạ? Chào anh, em tên Takeda Chia. Là học sinh lớp 10 cấp ba Seijou.
- Ây dà, chúng ta cùng tuổi à. Chào bạn, mình là Sakurai Ryuuto. Bạn tốt của anh Konoha đây và thân chẳng kém chị em ruột với chị Tooko.
- Hể~~~, bạn cũng lớp 10 à~? Mình lại cứ tưởng bạn là sinh viên đại học chứ~
- Ryuuto! Chú mà lại có thêm bạn gái thì sớm muộn cũng bị đâm lòi ruột đấy!
Bị tôi kháy một câu như vậy, Ryuuto vẫn nở nụ cười và nói một cách thoải mái.
- Ôi dào, em là chuyên gia rồi, anh đừng có lo.
- Oa, tuyệt quá đi.
Takeda vui vẻ vỗ tay liên hồi. Không được, hai đứa này hết thuốc chữa rồi.
- À mà anh Akutagawa không tới ạ?
- Akutagawa hả, nghe cậu ấy nói có kế hoạch khác rồi thì phải. Chắc là định đi với bạn gái hay sao đó...
- Sao cơ ạ, anh Akutagawa có bạn gái rồi á?
- Ờ không, anh đoán vậy thôi... mà cũng dám lắm à. Ờ đúng rồi, Kotobuki cũng sẽ tới. Cả chị Maki nữa, chị ấy có nói với anh sẽ tạt qua một chút.
Mặc dù chị Tooko đã la oai oái rằng “Mình không có mời bồ đâu! Đừng có tới!”, nhưng chị Maki chỉ nở một nụ cười “dâm tà” và nói “Tất nhiên là mình phải tới rồi. Mình phải chiêm ngưỡng bộ đồ mình tặng cho bồ chứ”. Bộ quần áo mà chị Tooko đang mặc trên người kia chính là “thù lao”... ờ không đúng, là “tiền lãi” cho việc cung cấp thì tức lần này.
Và chị Maki đã xuất hiện trong cửa tiệm vói một bộ dạng cực kì thu hút ánh mắt người khác.
Váy dài với phần ngực khoét sâu nóng bỏng, bên ngoài khoác một lớp áo choàng lông thú. Trông cách chị ấy ăn mặc như thể vừa chuồn khỏi một bữa tiệc của nhân vật nổi tiếng nào đó, trên cổ còn đeo một chiếc vòng cổ kim cương lập lòe chói hết cả mắt nữa. Nói thật lòng thì trông chị ấy thực sự quá không phù hợp với bầu không khí trong này.
- A, Maki! Mình đã bảo bồ không được tới cơ mà!
Nghe chị Tooko kêu lên như vậy, chị Maki chỉ nhếch miệng cười nhăn nhở rồi tiếp tục ngắm nghía.
- Ừm ừm, hợp quá xá hợp, tuyệt vời. Đêm Nôen quả nhiên phải mặc cái này. Nếu như lột hết chỉ còn lại mỗi cái mũ thì còn tuyệt vời hơn nữa.
- Ặc... Maki biến thái!!!
Sống lưng tôi lạnh hết cả lại khi nhìn thấy chị Maki lim dim mắt như đang hưởng thụ việc bị chửi. Bà chị này thật sự quá kì lạ rồi.
Lại còn không thể mất cảnh giác với chị ta nữa chứ...
Sau hôm Omi rời đi, chị Maki thoải mái nói cho chúng tôi biết nội dung của “giao kèo”.
Có lẽ chị ấy cảm thấy dù sao Omi cũng không còn ở đây nữa, có nói ra cũng chẳng sao cả. Vậy là ở trong phòng tranh của mình, vừa nhấp một ngụm hồng trà, chị Maki vừa kể cho tôi và chị Tooko nghe chuyện.
Vì muốn giúp Mito, Omi đã nhờ chị ấy thu thập bằng chứng phạm tội của những kẻ cho vay nặng lãi đang siết nợ gia đình Mito. Mặt khác, cậu ta cũng nhờ chị Maki tạo ảnh hưởng cho giới cảnh sát và truyền thông. Dù sao với tư cách người thừa kế của gia tộc Himekura, chị ấy hoàn toàn có khả năng làm vậy...
Đổi lại, Omi phải dùng thân phận học sinh lẻn vào trường và làm theo chỉ thị của chị Maki, thu thập và điều tra thông tin cho chị ấy.
- Một điều kiện khác chính là cái này.
Nói xong, chị Maki cho chúng tôi xem một bức tranh màu nước vẽ Omi, trong tranh cậu ta khoác bên ngoài lớp da thịt trần trụi một tấm khăn trải giường, vừa trông như một cô gái lại trông như một chàng trai.
Người mẫu mà chị ấy nói lúc đó chính là Omi sao!
- Cũng không tệ lắm đúng không? Tiêu đề không biết đặt là “Thiên thần” nghe được không nhỉ?
Bức vẽ “Thiên thần” lạnh lùng nhìn thẳng về phía trước tràn ngập cảm giác trong suốt, cũng đầy cô độc.
Tôi vừa cảm thấy ngực đau nhói khi nghĩ tới Omi từ trước đến giờ vẫn sống cô độc một mình, vừa cùng chị Tooko ngắm nhìn bức tranh đó.
Việc thầy Mariya phạm tội giết người có lẽ vì có gia tộc Himekura tạo áp lực cho nên đã không trở thành tin tức lớn.
Sugino - cô bé yêu đơn phương thầy ấy - đã khóc rất nhiều và cố nói như muốn giải thích với tôi, “Lúc em bị bạn bè xa lánh, thầy Mari đã pha một cốc trà sữa Ấn Độ và an ủi em. Thầy ấy rất dịu dàng, là một người tốt, thật sự như vậy”.
- Đúng thế, thầy Mariya là người tốt.
Ngực tôi thắt lại khi trả lời cô bé như vậy, tôi nhớ tới nụ cười của thầy Mariya đằng sau làn hơi nước ấm áp và hương vị trà sữa ngọt ngào.
Thầy đã nói tôi chẳng hiểu gì cả.
Rằng thầy ấy thực ra không hề hi vọng sẽ có một cuộc sống bình thường.
Nhưng mỗi khi hồi tưởng lại khoảng thời gian tôi, Kotobuki và thầy Mariya ở bên nhau, tôi lại cảm thấy ấm áp, lại thấy đau xót. Cả thầy Mariya và chị Shouko đều đã lạc lối, nhưng hai người không phải người xấu... cho dù bị thầy phủ nhận, tôi vẫn muốn tin như vậy.
Những kẻ cho vay nặng lãi đã bị điều tra trên quy mô lớn, không chỉ đám đầu sỏ bị bắt, giao dịch của họ cũng đã bị đình chỉ.
Những sự kiện liên quan tới “thiên thần” cuối cùng đã kết thúc.
Sau khi trêu ghẹo chị Tooko, chị Maki đi về phía Ryuuto.
- Ồ, vẫn còn sống à nhóc? Chị cứ tưởng có cô bé nào đập vỡ sọ chú mày rồi đem đi làm thú nhồi bông rồi chứ.
Vừa mỉm cười, chị ấy vừa nói ra một câu nghe rất kinh khủng như vậy, nhưng Ryuuto cũng không chịu thua và nở một nụ cười đáp trả.
- Uầy, tôi là maso* mà. Được một người yêu say đắm như vậy vẫn là nguyện vọng lớn nhất đời tôi.
Maso, viết tắt của masochist, chỉ người mắc chứng bạo dâm, cảm thấy khoái lạc vì bị hành hạ.
Ryuuto vừa nói xong thì đột nhiên chị Maki duỗi hai tay bắt lấy mặt nó rồi kéo về phía mình.
Trên thực tế chị ấy chỉ đưa môi tới gần sát miệng Ryuuto rồi dừng lại, nhưng nhìn từ xung quanh thì trông như thể hai người vừa hôn nhau. Bốn phương tám hướng vang lên những tiếng thét bi thảm, cả cửa hàng trong nháy mắt trở nên ầm ĩ.
Tôi và Takeda đang đứng ở một bên thì mở to hai mắt vì kinh ngạc.
Bỏ lại Ryuuto á khẩu đứng lặng người, chị Maki nở một nụ cười đầy gợi cảm.
- ...Vậy thì cứ chờ bị giết một trăm lần đi nhé.
Nói xong, chị ấy nhanh chóng biến mất, chỉ để lại một câu cuối cùng.
- Mấy ông già nhà mình ồn ào lắm, thôi mình phải về đây. Bái bai.
- Này! Chị đứng lại cho tôi!!!
Ngay khi Ryuuto vừa hoàn hồn kêu lên một tiếng như vậy, các cô gái xung quanh đã đồng loạt nổi sát khí vây lấy nó, “Người vừa nãy là ai hả!?” “Rốt cuộc anh định bắt cá bao nhiêu tay!?” “Hôm nay anh nói rõ cho tôi! Lát nữa anh định đi về cùng ai”, chúng tôi vội vàng trốn ra một góc trước khi có bạo động xảy ra.
- Em trai chị Tooko có vẻ sắp bị đập vỡ sọ rồi~
- Takeda, em đừng có vừa cười vừa nói như vậy, đáng sợ lắm.
- Hì hì, nhưng mà em nghĩ nếu mà mặt nghiêm túc nói ra câu vừa rồi còn đáng sợ hơn nữa á.
Trong lúc đang nói chuyện, tôi nhìn thấy Kotobuki xuất hiện ở cửa ra vào.
Cậu ấy mặc một chiếc váy phồng, mắt nhìn dáo dác xung quanh với vẻ lo lắng.
- A, em vào toalét một chút đây, anh Konoha ra chỗ chị Nanase đi.
- Ơ, nhưng mà Takeda...
- Đừng lo cho em. Nhìn nè, với ai em cũng có thể thân thiết được.
Nói xong, nụ cười của cô bé bỗng thay đổi thành vẻ mặt bình thản không chút cảm xúc, một giây sau, cô bé lại cười đầy ngây thơ, sau đó Takeda rời đi, bỏ lại tôi một mình.
Cô bé thật sự không sao chứ?
Khi tôi đi về phía Kotobuki và cất tiếng chào với giọng khẩn trương, nét mặt cậu ấy rốt cuộc cũng trở lại bình thường.
- Inoue...
- Chào, cậu gặp chị Tooko chưa?
- Chưa. Tôi đến hơi trễ chút... cũng vừa mới tới thôi.
- Vậy hả. Chắc hẳn cậu sẽ giật mình khi gặp chị ấy cho xem. À, cả Takeda cũng tới nữa đấy.
- Ừm, tôi cũng có nghe nói rồi.
- Cậu uống gì không?
- Cam ép đi...
Kotobuki có vẻ vẫn chưa lấy được tinh thần. Nhưng cậu ấy vẫn cố gắng giữ cho mình vui vẻ và nở nụ cười, mặc dù nụ cười đó trông có chút miễn cưỡng.
- Nước của cậu đây.
- Cảm ơn.
Chúng tôi dựa lưng vào tường và đứng nói chuyện với nhau.
Cả tôi và Kotobuki đều có vẻ cân nhắc cảm xúc của nhau... Đó là vì cho dù mọi chuyện đã kết thúc thì cảm xúc đau đớn bi thương ngày hôm đó vẫn chưa thể biến mất hoàn toàn trong trái tim chúng tôi. Mito sẽ không bao giờ quay về bên Kotobuki nữa. Giáng Sinh năm nay có lẽ Kotobuki sẽ chỉ có một mình...
- Kotobuki, nếu được thì ngày mai cậu đi chơi với tôi nhé? Nhưng chắc vì là lễ Giáng Sinh nên chỗ nào cũng đông nghịt người.
Kotobuki lắc đầu.
- Cảm ơn cậu, nhưng tôi đã hẹn với Yuuka sẽ để trống ngày hôm đó rồi. Thế nên năm nay tôi định vừa ăn bánh vừa đọc cuốn sách yêu thích của Yuuka.
Khóe miệng cậu ấy nhếch lên, rồi cậu ấy nói nhỏ.
- Với lại... Tôi cũng muốn thử đọc sách của Inoue MIU.
Tôi có thể cảm nhận ánh mắt cậu ấy nhìn thẳng vào tôi thật sự rất đẹp... Đồng thời tôi cũng thấy xấu hổ vì sự yếu đuối của bản thân.
Tôi cũng cười lên để che giấu cảm xúc đó.
- Vậy à. Thế thì Giáng Sinh năm nay tôi cũng ở nhà chơi vậy.
- A, n-nhưng mà, tôi sẽ gửi tin nhắn chúc mừng Giáng Sinh cho cậu. N-Nếu cậu trả lời, tôi sẽ... rất vui.
- Đương nhiên rồi.
“... Còn có...”, khuôn mặt của Kotobuki càng lúc càng đỏ, cậu ấy cúi đầu nói, “Mặc dù Giáng Sinh năm nay không được, nhưng những ngày khác tôi đều rảnh cả. Thế nên, cái này... nếu cậu lại muốn mời tôi đi chơi, tôi... cũng sẽ rất vui”.
- Vậy kì nghỉ đông tới chúng ta đi chỗ nào đó nhé.
Vừa nghe tôi nói xong, Kotobuki liền ngẩng đầu lên, rồi cậu ấy nở nụ cười hồn nhiên như một đứa bé, hai má vẫn đỏ bừng.
- Ừ!
... Hãy chăm sóc Nanase thật tốt.
Tôi lại như nghe thấy những lời đó vang lên trong tai mình...
Có lẽ hơn ai hết, Omi rất muốn được ở bên và ai ủi Kotobuki... Vừa nghĩ đến điều đó, ngực tôi lại nhói lên.
Tôi không biết mình có thể làm được những gì. Nhưng tôi sẽ dốc hết sức giúp Kotobuki trở nên vui vẻ như trước kia.
Giờ giới nghiêm của Kotobuki là 10 giờ, sau khi đưa cậu ấy về tận nhà, tôi đến nhà xưởng nơi chúng tôi tạm biệt Omi.
Thi thể của Mito đã được đào lên và mai táng cùng một chỗ với gia đình. Cây thông Nôen vẫn còn ở đó, tôi bật công tắc, bóng đèn bắt đầu sáng lên.
Bông tuyết phản chiếu ánh sáng trắng xanh, những ngôi sao đỏ và vàng, bánh gừng mang hình người, ngôi nhà có ống khói, ông già Nôen, thiên thần không có khuôn mặt...
Thiên thần làm từ thủy tinh, trên cơ thể hình tam giác đính một đôi cánh, phía trên không có đầu.
Vừa nhìn nó, tôi vừa nghĩ tới rất nhiều chuyện.
Về thầy Mariya muốn trở thành bóng ma.
Về Omi chỉ có thể sống như một bóng ma.
Về Miu...
... Nè Konoha, nghe nói mọi điều ước vào đêm Nôen đều sẽ trở thành hiện thực đấy. Konoha muốn ước điều gì?
... Vậy Miu hãy hứa với mình sau khi cậu trở thành tác giả thì chữ kí đầu tiên của cậu sẽ tặng cho mình đi.
... Thiệt tình, cậu vẫn còn nhớ chuyện này à? Mình đã nói là còn sớm lắm mà.
Miu vừa cười hì hì vừa khẽ đặt một nụ hôn lên má tôi. Nhìn tôi bối rối mặt đỏ bừng, cậu ấy hơi cúi người và nói với ánh mắt tinh nghịch.
... Vừa rồi là thay cho lời hứa đấy.
Tôi chạm vào đôi cánh thiên thần, đầu ngón tay khẽ run lên vì lạnh.
Nhớ lại những kí ức của lễ Giáng Sinh xa xôi, tôi khẽ nói, sâu trong tim mang theo một cảm giác đau đớn.
- Miu... mình... từ trước tới giờ vẫn rất hận Inoue MIU. Mình cảm thấy sách của Inoue MIU tất cả đều là giả dối, đều chỉ là những thứ ngu ngốc do một đứa trẻ con viết ra.
Trên đời này... người mình ghét nhất là Inoue MIU.
Nhưng... Mito lại nói bạn ấy rất thích Inoue MIU...
Bạn ấy đã nói với Omi rằng... đã đọc sách của MIU rất nhiều lần, đến mức thuộc nằm lòng... rằng bạn ấy rất thích Itsuki và Hatori... rằng đọc sách của MIU khiến bạn ấy có thể quên đi mọi chuyện đau khổ...
Trong cái lạnh cắt da cắt thịt, cổ họng tôi đau đớn, nước mắt trào ra.
- Miu, nói cho mình đi, bây giờ cậu đang ở đâu. Cậu đang nghĩ gì... Nếu mình không tiếp tục phủ nhận Inoue MIU nữa... liệu cậu có tha thứ cho mình không...
Tiểu thuyết của MIU chính là câu chuyện về những ngày bình thường ngốc nghếch mà tôi và Miu đã trải qua.
Kotobuki đã nói với tôi.
Cậu ấy vẫn luôn nhìn chúng tôi. Rằng khi ở bên Miu, tôi đã cười rất vui vẻ.
Khi đó tôi yêu cậu ấy... cho nên tôi không thể không vui vẻ, không hạnh phúc.
Thế nên, câu chuyện của MIU không phải dối trá.
Cả cái thế giới trong suốt tràn ngập sự dịu dàng đó, cả những cảm xúc ấm áp đó, cả ánh sáng lấp lánh đó, tất cả những điều được viết trong cuốn sách đó đều là sự thật trong tâm hồn tôi ngày ấy.
- Miu... bây giờ... cậu còn muốn gặp lại mình không...? Chúng ta còn có thể gặp lại nhau không...
Kể từ sau sự kiện năm đó, tôi vẫn luôn hi vọng từ sâu thẳm trái tim, rằng tôi muốn gặp lại Miu.
Những ngôi sao khảm trên cây thông Nôen tỏa ra ánh sáng dịu dàng.
Nỗi buồn, sự bi thương và cô độc tràn ngập lòng tôi, cổ họng tôi đau đớn, tôi khuỵu xuống trên bãi cỏ rồi bật khóc.
Đúng lúc này, một giọng nói dịu dàng gọi tên tôi.
- Konoha.
Khi tôi quay lại, chị Tooko đang đứng ở đó nở một nụ cười ấm áp, trên người chị ấy mặc một chiếc áo măngtô.
Tôi vội vàng lấy mu bàn tay lau nước mắt.
- Sao chị lại ở đây?
- Không tại sao cả... chị chỉ là nghĩ có khi Konoha sẽ tới đây cũng nên... đây, quà của em.
Cầm theo một cái túi quấn ruy băng được phân phát lúc nãy trong cửa tiệm, chị ấy nhẹ đặt nó vào tay tôi.
Bên trong có những viên kẹo hình sao và một con gấu nhồi bông mặc trang phục ông già Nôen.
- Chị chạy tới đây là vì muốn đưa em cái này à? Con gái đi một mình ở chỗ này nguy hiểm lắm đấy.
- Không sao cả. Lúc về có Konoha cùng chị rồi mà.
Chị Tooko nói thoải mái như vậy, không thèm nghe lời khuyên của tôi. Sau đó chị ấy nghiêng đầu nhìn tôi hỏi.
- Vậy còn quà của Konoha cho chị đâu rồi?
- Không có.
Tôi vội quay đầu đi để không cho chị ấy thấy tôi đang khóc.
- Thiệt tình...
Chị Tooko phồng má lên phàn nàn, sau đó chị ấy nở một nụ cười ra dáng người lớn.
- Đừng nói thế mà, đưa chị cái gì đó đi. Nhỏ nhỏ thôi cũng được.
Nghe chị ấy nói vậy, tôi bỗng nhớ tới cái thẻ đánh dấu vẫn còn kẹp trong sổ tay từ đó tới giờ, thế là tôi lấy sổ tay rồi đặt cái thẻ đánh dấu vào hai bàn tay đang chìa ra của chị Tooko.
Chị ấy nheo mắt nhìn vào số điện thoại và địa chỉ email của tôi ghi trên đó.
- Sincerely... có nghĩa là chân thành nhỉ. Từ tận trái tim... thành khẩn, chân thật...
Từ tiếng Anh nằm trong địa chỉ hòm thư đó là tôi lấy từ một bài hát ưa thích của mình.
Chị Tooko đặt chiếc thẻ đánh dấu lên môi.
Dưới ánh trăng và ánh đèn lấp lánh tỏa ra từ cây thông Nôen, tư thế đó của chị ấy trông như một nghi thức thần thánh, trái tim tôi khẽ đập rộn lên.
- Ngọt quá... tựa như hoa violet ngâm đường.
Bờ môi như những cánh hoa của chị Tooko khẽ hé mở một cách duyên dáng.
Sau đó chị ấy cắn một miếng vào cái thẻ đánh dấu rồi bắt đầu nhai rau ráu.
- Ôi, ngon quá. Cảm ơn em đã chiêu đãi nha.
Nuốt xong miếng cuối cùng, chị Tooko nhìn tôi cười, còn tôi thì chỉ biết ngây ra như phỗng nhìn chằm chằm vào chị ấy.
- Ố, em sao vậy? Konoha?
- Chị ăn rồi.
- Hả?
- Chị ăn mất số điện thoại với địa chỉ email của em rồi.
- Ơ, cái này không ăn được hả?
- Địa chỉ email của em không phải cơm cũng chẳng phải điểm tâm của chị!!!
- Hả? Cái gì? Địa chỉ email?
Vốn là một người rất dở máy móc, chị Tooko có vẻ như ngay từ đầu đã chẳng hiểu gì.
- Được rồi, không sao cả.
Tôi quay lưng về phía chị ấy rồi ôm đầu gối ngồi xuống trên bãi cỏ.
Hỏng bét. Vừa mất cảnh giác cái là nước mắt lại muốn chảy ra rồi.
- ...Ờ... cái này, chị ngồi bên cạnh em được không?
- Tùy chị, nhưng đừng nhìn về phía em.
Tầm nhìn của tôi càng lúc càng mơ hồ, cổ họng cũng trào lên một thứ gì đó nóng bừng.
Chị Tooko tựa lưng vào lưng của tôi và cũng ngồi xuống trên bãi cỏ. Hình như dưới lớp áo khoác chị ấy vẫn đang mặc bộ đồ Giáng Sinh đó, chị ấy ôm lấy đầu gối và kéo vạt áo khoác xuống như thể rất lạnh.
Vừa cảm thấy không còn phải lo bị chị ấy nhìn thấy mình khóc, nước mắt tôi bắt đầu trào ra và lăn dài trên má. Tại sao cứ khi nào ở bên chị Tooko là tôi lại trở nên thích khóc như vậy chứ?
- Em đang nghĩ về chuyện của Omi hả?
- Đủ thứ chuyện.
- Bữa tiệc tối nay vui quá nhỉ. Chị cũng có thể xả hơi một chút.
- Chị Tooko xả hơi quá nhiều rồi đấy.
- Đừng lo, tối nay về chị sẽ lại tiếp tục giải bài tập Toán mà.
- Đó không phải là bài tập lớp 10 đấy chứ?
- Em thật chẳng lễ phép gì cả, là bài tập lớp 11.
- Cũng chẳng khác gì.
- Nói chung trước kì thi chị sẽ tiến tới giải bài tập lớp 12 là được.
Tôi cố nén tiếng nghẹn ngào và nói chuyện như bình thường với chị ấy.
Mặc dù chắc hẳn chị ấy đã biết là tôi đang khóc rồi...
Chẳng biết từ lúc nào, chị Tooko nắm lấy tay của tôi và ngẩng đầu lên nhìn bầu trời.
Bàn tay ấy thật dịu dàng, thật ấm áp...
- Đêm nay không có tuyết rơi, nhưng trăng lại rất đẹp, Konoha à. Trong tác phẩm Thung lũng của mình, Chekhov đã viết một đoạn như vậy.
Dưới ánh trăng nhàn nhạt, giọng nói trong vắt của chị ấy vang lên như một bài thánh ca gột rửa tâm hồn.
- “... Cho dù cái ác to lớn đến đâu, thì ban đêm vẫn tĩnh lặng và xinh đẹp, tựa như sự thật tĩnh lặng và xinh đẹp vẫn tồn tại ở hiện tại và tương lai trên thế giới này. Và tôi cũng im lặng nguyện cầu tới lúc mọi thứ trên mặt đất này hòa làm một với sự thật đó, tựa như ánh trăng hòa vào màn đêm này...”, ôi, chị muốn ăn tác phẩm của Chekhov quá.
Chị Tooko nói vói ánh mắt mơ mộng.
Sự thật không phải lúc nào cũng xinh đẹp.
Có những sự thật xấu xí, đau khổ khiến người ta muốn quay đầu đi không nhìn tới.
Tuy nhiên, màn đêm sẽ ôm ấp tất cả, ánh trăng sẽ chiếu rọi mọi thứ không phân biệt một ai.
Những thứ không thay đổi, những thứ xinh đẹp.
Bàn tay ấm áp của chị Tooko đã dạy tôi điều đó.
Nhất định là vì có chị Tooko nên tôi mới không trở thành bóng ma.
Bởi vì chị ấy vẫn luôn nắm chặt lấy tay tôi như thế này.
Và nói với tôi những điều thật quan trọng.
Hi vọng một “tôi” khác, người đã rời đi trong cô độc, người đã thề sẽ không bao giờ ca hát nữa, trong cuộc hành trình dài đằng đẵng của mình cũng có thể gặp được một người sẽ chìa về phía cậu ta một bàn tay ấm áp như vậy.
Chúa ơi, làm ơn, xin hãy làm ơn để điều đó trở thành sự thực.
Chị Tooko dịu dàng nói khi tôi cầu nguyện.
- Konoha nè... Cho dù chị không còn ở đây nữa, em cũng đừng ngừng viết nhé.
Tôi không biết tại sao vào lúc này chị Tooko lại nói ra những lời như vậy, nhưng giọng nói nghiêm túc đầy cô đơn của chị ấy vẫn bóp chặt lấy trái tim tôi.
Chẳng lẽ sau khi tốt nghiệp chị vẫn muốn em viết điểm tâm cho chị sao? Tôi muốn phản bác chị ấy như vậy, nhưng những lời đó lại nghẹn lại trong cổ tôi không phát thành tiếng.
... Cậu có nghĩ Inoue MIU sẽ viết ra tác phẩm thứ hai không?
Câu hỏi mà tôi không thể trả lời.
Dù vậy, nếu như có một ngày Inoue MIU viết ra câu chuyện mới... Nếu như ở đâu đó dưới bầu trời này, cậu ta có thể đọc được nó... Mặc dù tôi biết điều đó là không thể, nhưng nếu như...
Nếu như là vậy, cậu ta cũng sẽ lại ca hát chứ?
Từ mùa xuân năm sau, chị Tooko sẽ không còn ở đây nữa.
Tôi không thể cứ tiếp tục yếu đuối như thế này. Tôi phải trở nên mạnh mẽ hơn.
Nhưng bây giờ, tôi vẫn để nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má, vừa cảm nhận niềm hạnh phúc, an tâm từ sự ấm áp mà bàn tay của chị Tooko truyền tới, vừa tiếp tục cầu nguyện với vầng trăng kia.
Trong đêm thiêng liêng mà Chúa giáng sinh trần thế... cầu nguyện cho hạnh phúc của Omi, của Kotobuki và của Miu.
Tôi nhận được tin nhắn và thiệp chúc mừng Giáng Sinh của Nanase gửi cho Yuuka.
Trong tin nhắn, cậu ấy nói Yuuka sẽ mãi mãi là bạn thân nhất của cậu ấy, cậu ấy còn nói mình đã nhắn tin trả lời bạn gái cũ của Inoue.
Cho dù cô ta nói xấu Inoue tới đâu, cho dù cô ta hận cậu ấy đi nữa, Nanase cũng sẽ không chịu thua.
Cậu ấy sẽ không tin những gì cô ta nói, trừ khi điều đó đến từ chính miệng của Inoue.
Cuối cùng, cậu ấy nói rằng ngày mai mình sẽ đi gặp Asakura Miu...