“Chị là Amano Tooko. Như em chứng kiến, chị là một ‘Cô gái văn chương’...” Đã hai năm trôi qua từ cuộc gặp gỡ với người con gái kì lạ đó. Với sự dẫn dắt của “Cô gái văn chương” - một người yêu sách đến mức muốn ăn sạch chúng, Konoha lần lượt vượt qua từng thử thách. Nhưng ngày tốt nghiệp của Tooko đang tới gần, và...
Đột nhiên “Cô gái văn chương” nói ra lời phản bội. Trong khi Konoha còn chưa hết kinh ngạc, cậu tiếp tục bị Ryuuto đùa bỡn trong lòng bàn tay. “Amano Tooko sẽ biến mất”, “Anh có thực sự biết gì về Amano Tooko?”... Bí mật của Tooko là gì? Kết thúc của câu chuyện giữa Konoha và Tooko sẽ ra sao?
Mời các bạn đón đọc chương cuối cùng của loạt truyện sắp đi đến hồi kết!
Một ngày trước khi qua đời, Takumi đưa cho mình cái bình nhỏ màu hoa violet đó.
Cái bình có hình trái tim trông rất dễ thương, bên trong chứa một loại bột màu bạc mịn.
“... Đây là bột ngủ của Ole Lukoje”, Takumi nhìn vào mắt mình và khẽ nói như vậy.
“Chỉ cần uống nó, chị sẽ có một giấc ngủ thoải mái trong vòng tay của Chúa, mọi phiền muộn sẽ tan biến như tuyết, không điều gì có thể khiến chị thù hận, nghi ngờ hay ghen ghét nữa.”
Cuối cùng, Takumi nói mình có thể uống nó, cũng có thể để người khác uống thứ bột ngủ này.
Mình đặt chiếc bình nhỏ hình trái tim chứa bột ngủ của Ole Lukoje vào hòm châu báu rồi khóa lại, thỉnh thoảng lại lấy ra và ngắm nhìn nó phản chiếu ánh sáng trên tay.
Thứ bột màu bạc nhẹ nhàng chuyển động sau lớp thủy tinh trong suốt màu violet như hút lấy ánh mắt mình, mình áp chiếc bình vào gò má nóng bừng như lửa cháy để làm dịu đi cảm xúc.
Chỉ cần có chiếc bình này, mình sẽ có thể thay đổi vận mệnh.
Có lẽ ngay cả việc xuyên qua khung cửa treo trên trời cao xa thẳm kia mình cũng có thể làm được.
Trái tim đang nằm trong lòng bàn tay mình bây giờ rốt cuộc là trái tim của ai nhỉ?
Của mình? Của người đó? Hay của Kana?