Cô Gái Văn Chương

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 176 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3: Quyển Sổ Ghi Chép Thứ Nhất – Lời Bộc Bạch Của Kataoka Shuuji
Chương 3: Quyển Sổ Ghi Chép Thứ Nhất – Lời Bộc Bạch Của Kataoka Shuuji

❊ ❊ ❊

Anh Shuuji...

Khi đó, Takeda đã gọi tôi như vậy.

Về sau Takeda cũng không nói cho tôi biết nguyên nhân tại sao cô bé lại khóc lóc thảm thiết như thế.

Tôi đã đợi Takeda ngưng khóc rồi mới đưa cô bé về nhà. Trong cơn mưa, chúng tôi cùng bước đi dưới chiếc dù màu tím nhạt. Bởi vì đã khóc quá nhiều nên đôi mắt của Takeda đỏ hồng, trên suốt quãng đường cô bé chỉ cúi đầu im lặng. Khi nhìn kỹ tôi thấy môi của cô bé hơi sưng lên, có cả máu rỉ ra. Thỉnh thoảng, cô bé khẽ ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt đầy bất an như muốn xác nhận lại điều gì đó, sau đó lại vội vàng cúi đầu, chớp chớp mắt.

Không lâu sau, một căn nhà hai tầng hiện ra, bao quanh căn nhà là vườn hoa được chăm sóc tỉ mỉ. Chúng tôi chia tay ở đây.

- Cám ơn anh vì đã đưa em về...

- Không có gì đâu, em mau vào nhà thay đồ rồi sưởi ấm đi kẻo cảm lạnh.

Takeda ngẩng đầu lên nhìn tôi. Cô bé nhìn chằm chằm vào mặt tôi cứ như thể trên đó có viết cái gì, rồi lại cúi đầu xuống, hai mắt rưng rưng. Sau đó, vẫn cúi đầu, Takeda cúi chào tôi rồi không nói thêm một lời nào mà biến mất sau cánh cửa có biển số nhà bằng gỗ được chế tác thủ công.

Sáng hôm sau, vào giờ giải lao sau tiết 1, cô bé vẫn không đến tìm tôi. Tôi cứ ngồi trên ghế, thỉnh thoảng mắt lại đảo về phía cửa ra vào, kết quả là bắt gặp Kotobuki vừa bước vào lớp.

(Ặc, phải làm sao giờ?)

Kotobuki cũng lộ ra vẻ mặt bối rối, đứng sững tại chỗ, tuy nhiên ngay sau đó cô nàng bước về phía tôi, môi mím chặt.

- Tiền lẻ ngày hôm qua.

Nói xong, cô nàng giơ nắm tay ra một cách thô lỗ.

- A, à, cảm ơn... ơ, 50 yên?

Đồng tiền Kotobuki thả vào tay tôi là một đồng bạc 50 yên.

- Cái này... hình như thừa 10 yên mà nhỉ?

- Tôi biết. Vì thế cậu phải thối lại tiền lẻ cho tôi.

- Ơ... xin lỗi, bây giờ tôi không có tiền lẻ.

- Vậy thì để sau đưa tôi cũng được.

Kotobuki lầm bầm với một vẻ mặt khó chịu, sau đó trông cô nàng như muốn rời đi nhưng cuối cùng lại bồn chồn đứng nguyên tại chỗ.

- Hôm nay... Takeda Chia không tới sao?

- A... ừ-ừm. Cô bé không tới.

- Này, hôm qua, lúc tan trường... Inoue, lúc cậu đột nhiên bước vào phòng học, lúc đó... cậu thật sự không nghe thấy gì chứ?

Nói xong, cô nàng nhìn chằm chằm vào tôi.

- Hả? Ý cậu là sao, nghe thấy gì cơ?

Khuôn mặt của Kotobuki ngay lập tức đỏ bừng lên.

- K-Không có gì... nếu cậu không nghe thấy thì tốt.

Nói xong, cô nàng quay lưng về phía tôi rồi trở về chỗ ngồi.

Chỉ để lại trong lòng bàn tay tôi đồng 50 yên.

Chuông báo tiết 2 nhẹ nhàng vang lên trên đầu tôi.

(Chà, vậy là Takeda... không tới rồi.)

Giờ giải lao tiết tiếp theo tôi cũng không thấy bóng dáng của Takeda đâu.

Lo lắng không biết có phải cô bé bị ốm do mắc mưa rồi nghỉ học hay không, tôi quyết định đi thám thính tình hình. Khi đang quanh quẩn trước cửa lớp học Takeda, tôi thấy cô bé bước ra cùng với một người bạn, mặt cười tươi rói.

- Oa! Yo giỏi quá đi. Được rồi, đợi đến sinh nhật của bạn trai, mình cũng sẽ thử nướng bánh xem sao! A!

Takeda giơ hai nắm đấm lên ngang ngực như muốn thể hiện quyết tâm, nhưng rồi cô bé nhìn thấy tôi, cả người cô bé sững lại, hai mắt mở lớn, tay buông thõng xuống.

- Anh Konoha...

- C-Chào em.

- Thiệt là~ sao tự dưng anh Konoha lại tới đây vậy? A, xin lỗi nha, Yo cứ đi trước đi. Anh Konoha, lại đây đi ạ.

Takeda nắm lấy tay tôi rồi nhảy chân sáo về phía trước.

(H-Hửm? Trông cô bé khá vui vẻ đấy chứ?)

Bất chấp vẻ mặt ngạc nhiên của tôi, Takeda kéo tôi vào một góc khuất ít người qua lại rồi quay qua mỉm cười.

- Hì hì, ngạc nhiên ghê, ai mà ngờ được anh Konoha lại đích thân tới thế này chứ.

- Tại hôm qua em khóc dữ quá nên anh lo không biết có chuyện gì với em không...

- A, là chuyện đó ạ? Không có gì to tát đâu. Em chỉ hơi bồn chồn, mà có lẽ do trời mưa nên tinh thần em không được tốt lắm... Thế nên khi nhìn thấy anh Konoha dịu dàng như vậy... Em bỗng nảy ra ý nghĩ muốn làm nũng một chút... Ôi, xấu hổ quá, xin anh quên chuyện ngày hôm qua đi nhé.

Takeda đỏ bừng mặt, xua xua tay, trông cô bé chẳng khác gì ngày thường cả, đến mức tôi tự hỏi liệu khuôn mặt khóc nức nở đầy đau khổ ngày hôm qua có phải chỉ là một ảo giác của tôi hay không?

- Vậy là... không có chuyện gì xảy ra giữa em và cái anh Shuuji đó chứ?

Người đi tìm Takeda hôm qua là Kataoka Shuuji sao? Người đó đã gọi cô bé là “Chi” rất thân mật.

Vẻ mặt của Takeda đột ngột trở nên u ám.

Chà, quả nhiên là đã có chuyện gì đó...

- Thực ra thì... anh Shuuji hình như đang có chút tâm sự. Hôm qua em có nhận được một lá thư từ anh ấy. Nội dung là...

Thư?

- A! Nhưng mà em thật sự không sao cả đâu~!

Takeda đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn tôi, nét vui vẻ lại trở về trên khuôn mặt.

- À đúng rồi! Anh Konoha, hôm nay anh có viết thư hộ em không?

- Ừm. Anh có mang tới đây.

Tôi đưa xấp giấy gập làm đôi cho cô bé, Takeda nở nụ cười tươi rói đầy hạnh phúc.

- Em cảm ơn anh nhiều! Chắc chắn anh Shuuji sẽ thấy vui trở lại sau khi đọc bức thư này. A, tiết sau em phải chuyển phòng học, thôi em xin phép đi trước đây. Á!

Thấy cô bé bị vấp chân nên lảo đảo, tôi vội vàng đỡ lấy Takeda.

- Hì hì, em xin lỗi. Em đúng là hậu đậu ghê. Thôi em đi đây.

Tôi mang theo tâm trạng nghi hoặc nhìn cô bé lạch bạch chạy đi mà như thể sẽ ngã sấp bất kì lúc nào.

Takeda nói là anh Shuuji đang có tâm sự.

Chẳng lẽ việc này cũng liên quan tới việc cô bé khóc ngày hôm qua sao?

Mà rốt cuộc Kataoka Shuuji là người như thế nào nhỉ? Từ đầu tới giờ tôi đã viết rất nhiều thư cho anh ta, nhưng tất cả những gì tôi biết về anh ta chỉ là những thông tin được rút ra từ những câu chuyện của Takeda.

Lớp 12, thuộc câu lạc bộ bắn cung, có nhiều bạn bè, giỏi chọc cười người khác.

Trên mặt lúc nào cũng cười tươi rói, chỉ khi nào bắn cung mới trở nên nghiêm túc.

Nghe nói lúc bình thường anh ấy rất dịu dàng, chỉ đến khi nói chuyện trực tiếp thì mới biết, quả nhiên đó là một người cực~~~ kì dịu dàng.

Tất cả những điều trên đều là do Takeda nói cho tôi biết.

Lẽ nào Kataoka Shuuji thực ra không phải là một người như Takeda vẫn nghĩ? Dù sao như người ta thường nói, tình yêu sẽ khiến một người đánh mất khả năng suy nghĩ tỉnh táo.

- Này, Akutagawa, ông là thành viên của câu lạc bộ bắn cung đúng không?

Giờ trực nhật ngày hôm đó, tôi bắt chuyện với Akutagawa.

- Ừ, có chuyện gì à?

Akutagawa vừa chuyển bàn học vừa thản nhiên hỏi tôi bằng một giọng trầm thấp.

Các bạn đừng nhìn cách cậu ta trả lời như vậy rồi nghĩ cậu ta tức giận, chỉ vì cậu ta vốn là một người ít nói và trầm tính, nhìn chung là khá trưởng thành nếu so với những bạn học đồng lứa. Tôi chưa một lần nhìn thấy Akutagawa lớn tiếng khi cười. Có lẽ kiểu tính cách lạnh lùng này sẽ rất được đám con gái ưa thích? Khi tôi ngước lên nhìn cậu ta từ khoảng cách gần thế này, tôi mới nhận ra chúng tôi khác nhau đến thế nào. Dáng người của Akutagawa cao lớn, tay và bả vai cường tráng, khuôn mặt sáng sủa lạnh lùng, cho dù tôi nhìn kiểu gì thì trông cậu ta cũng rất “bảnh”.

- Trong câu lạc bộ của ông có một anh lớp 12 tên là Kataoka Shuuji nhỉ?

Akutagawa suy nghĩ một chút rồi trả lời cộc lốc:

- Không có.

- Hả? Chẳng lẽ cô bé nghe nhầm tên sao? Thế có ai được gọi là Shuu hay anh Shuu gì đó không?

- Có một anh học lớp 12 tên là Fujimura Shuuya, nhưng tôi không nhớ từng có người gọi anh ta là Shuu.

- Ồ, vậy sao? Chẳng lẽ không còn người nào tên là Shuu nữa hả?

- Trong câu lạc bộ thì không.

Chuyện này là sao? Hay là Takeda đã nhầm lẫn gì nhỉ? Nếu là trước khi cô bé tỏ tình thì còn có thể, đằng này cô bé đã trao thư và nói chuyện đàng hoàng hết cả rồi... làm sao có chuyện cô bé nhớ nhầm tên được chứ?

Chuyển bàn xong, Akutagawa quay lại nhìn tôi:

- Có chuyện gì giữa ông và cái anh tên Shuu đó hả?

- Thực ra... tôi cũng chỉ nghe người quen nói, à đúng rồi, ông dẫn tôi đi tham quan câu lạc bộ bắn cung được không?

- Được. Thỉnh thoảng những người muốn gia nhập cũng sẽ tới xem câu lạc bộ tập luyện thế nào.

- Vậy hôm nay đi luôn được không? À mà tôi không định gia nhập câu lạc bộ... như vậy không sao chứ?

- Không sao, tôi sẽ nói một tiếng với giáo viên phụ trách.

- Cám ơn, Akutagawa.

Sân huấn luyện của câu lạc bộ bắn cung là một võ đường cũ bên cạnh nhà thể dục. Chính diện võ đường đặt 5 tấm bia làm từ ván gỗ. Ngoài ra còn có vài túi rơm được bện lại và đặt lên giá, sau đó cố định chắc vào mấy tấm ván và vài tấm thảm tatami cũ được dựng đứng lên.

Các thành viên của câu lạc bộ đều mặc áo kimono màu trắng và quần hakama* màu đen, ngực đeo tấm bảo vệ, tay giương cung một cách thành thục và bắn ra những mũi tên. Còn có vài chục người khác mặc đồ thể thao đứng bên cạnh, tay cầm một thanh cao su thô dày làm các động tác như đang bắn tên, miệng đồng thanh hô “Dang chân,” “Chuẩn bị,” “Giương cung!,” đây có lẽ là mấy em lớp 10 vừa gia nhập câu lạc bộ.

Một loại quần mặc bên ngoài kimono, ngày nay thường được mặc khi tham gia các môn chiến đấu truyền thống (bắn cung, đánh kiếm, nhu đạo...).

Akutagawa đã thay xong trang phục luyện tập, cậu ta đi về phía tôi.

- Tôi xin phép rồi nhưng ở đây khá nguy hiểm đấy, ông nhớ đừng đi lung tung.

- Ừm. Tôi biết rồi.

Đúng lúc đó, âm thanh của mũi tên xuyên qua tấm tatami đâm thẳng vào tai tôi.

- Oa, nghe ghê quá. Đứng gần nhìn thế này đúng là có cảm giác khác hẳn.

Tôi nhớ Takeda từng nói khoảnh khắc anh Shuuji bắn trúng đích, cô bé đã có cảm giác như trái tim mình cũng trúng tên theo.

- Ờ, có lẽ người mới nghe lần đầu sẽ thấy ngạc nhiên.

Akutagawa nói một cách hời hợt, sau đó cậu ta rời đi để tham gia buổi tập.

Còn tôi thì đứng ở phía sau và quan sát những thành viên của câu lạc bộ.

Nhìn sơ qua thì câu lạc bộ này cũng có vẻ đông, khoảng năm mươi người gì đó. Số lượng nam nữ gần tương đương nhau.

Trong số những người này phải có một người là “anh Shuuji,” người đã khiến Takeda phải lòng từ ánh nhìn đầu tiên.

(Ừm... Nếu có thể khiến cho người ta phải lòng từ ánh nhìn đầu tiên thì chắc là ngoại hình cũng không thể quá tệ được. Như vậy có thể bỏ qua thằng cha kia. Lão kia cũng thế...)

Sau khi tìm một lúc, tôi bắt đầu muốn ôm đầu rên rỉ.

Khó quá đi. Ứng cử viên càng lúc càng ít.

(Nhìn kiểu gì đi nữa thì Akutagawa cũng là người “bảnh” nhất câu lạc bộ... Nhưng Takeda lại nói anh Shuuji đó rất được mọi người yêu quý, lúc bình thường cũng rất hài hước, khác hẳn vẻ bề ngoài. Đằng này Akutagawa có vẻ là chẳng có dây mơ rễ má gì với tính từ “hài hước” cả... Mà cũng có thể cậu ta ở trong lớp thì tỏ ra lạnh lùng, ở câu lạc bộ thì chuyển qua hài hước chăng... hừm... ưm...)

Rốt cuộc thì tôi chẳng thể xác định được ai mới là “anh Shuuji”.

Giờ giải lao giữa buổi tập, Akutagawa đi tới chỗ tôi và nói nhỏ bằng giọng lạnh nhạt:

- Tôi đã hỏi chủ nhiệm về người tên Shuuji đó, nhưng chủ nhiệm nói không ai trong câu lạc bộ có tên như vậy cả.

Mọi chuyện càng lúc càng khó hiểu hơn.

Sau khi cảm ơn Akutagawa, tôi rời khỏi câu lạc bộ bắn cung và đi tới câu lạc bộ Văn học, khi tôi vừa bước vào thì...

- Ắt xì!

Một tiếng hắt hơi đáng yêu vang lên.

- Ắt xì! Sụt sịt... sụt sịt...

Chị Tooko đang xì mũi bằng một tờ khăn giấy vừa được rút ra từ trong hộp.

- A, chào em, Konoha. Ắt xì!

Chị Tooko lại hắt hơi một cái nữa, sau đó chị ấy dùng khăn giấy gọn gàng lau sạch nước mũi.

Thùng rác dưới chân chị ấy đã đầy ứ những cục khăn giấy vo tròn màu hồng.

Tôi nói có sai đâu... hôm qua chị ấy đã đội mưa về nhà và giờ lại bị cảm lạnh.

- À... cảm ơn chị vì cái dù.

Tôi rụt rè chìa ra cây dù màu tím phớt, thấy thế chị Tooko cười vui vẻ, đôi mắt chị ấy long lanh, mũi đỏ như mũi một chú tuần lộc.

- Không có gì đâu. Chị cũng bỏ lại dù của Konoha vào ngăn tủ rồi đấy. Cảm ơn em vì đã cho chị mượn lâu như vậy nhé~

- Hình như chị bị cảm lạnh rồi... chị không sao chứ?

- Không sao, không sao, hôm qua lúc ngâm mình trong bồn tắm, chị đã mải đọc cuốn Trái tim ma ám của Cartland đến mức nước lạnh lúc nào cũng không biết luôn. Đừng lo, khỏi ngay ấy mà!

- Trời ạ, chị làm ơn đừng ngâm lâu đến mức nước lạnh luôn như vậy chứ. Với lại không phải đọc sách trong nhà tắm sẽ khiến sách bị ướt sao?

- Như-thế-nó-lại-có một hương vị khác biệt~ Cảm giác có lẽ là giống như ăn một chiếc bánh quy được nhúng vào trong rượu sâm panh hồng?

- Em không nghĩ sâm panh sẽ có vị của nước bồn tắm hay là hương liệu gì đâu.

- Thiệt tình, em đúng là đồ chẳng biết mơ mộng gì cả. Ắt xì! Sụt sịt... à mà Konoha này, hôm nay sao em tới muộn thế? Lại trực nhật nữa à?

- À... không phải tại trực nhật, tại em bận đi tham quan câu lạc bộ bắn cung ấy mà.

- Sụt sịt... sụt sịt... câu lạc bộ bắn cung?

Vẫn giữ tấm khăn giấy trên tay, chị Tooko nghiêng đầu nhìn tôi. Bím tóc dài như đuôi mèo của chị ấy khẽ đung đưa.

- Thực ra là...

Tôi tóm lược chuyện tôi gặp Takeda khóc sau khi tan học ngày hôm qua và chuyện ở câu lạc bộ bắn cung không có ai tên là Kataoka Shuuji cho chị Tooko nghe.

- Ồ...

Nghe xong, chị Tooko không biết nói gì luôn.

Sau đó, như chợt nghĩ ra điều gì, chị ấy nói:

- À đúng rồi! Trong máy tính của thư viện có lưu tên của toàn bộ học sinh trong trường! Chúng ta đi xem thử đi!

Ngồi trực ở thư viện là Kotobuki.

- Ặc...

Vừa thấy mặt tôi, cô nàng đã nhướng mày trừng mắt như thể muốn hỏi tôi có việc quái gì mà lại tới đây.

- Kotobuki, bọn tôi mượn máy tính dùng được không?

- Hôm nay ít người, cậu không thấy máy trống nhiều thế à?

- Cảm ơn.

- Ắt xì! Làm phiền em quá.

Chúng tôi đi qua quầy trực và tới gần khu để máy tính. Sau đó tôi và chị Tooko tìm một chỗ trống rồi ngồi xuống.

- Konoha, việc này phải nhờ em rồi. Mấy thứ máy móc này bọn nó ghét chị lắm.

Giọng của chị Tooko run rẩy.

- Cái gì mà “ghét” nữa trời... Chúng ta chỉ tìm kiếm tư liệu thôi mà.

Tôi nhấp chuột mở ra danh sách học sinh của học viện Seijou và bắt đầu tìm bằng từ khóa “Kataoka Shuuji”. Hình một chiếc đồng hồ cát xoay tròn xuất hiện, sau đó màn hình hiện ra thông báo không có dữ liệu cho từ khóa vừa tìm.

Tôi tiếp tục tìm với từ khóa “Shuuji”.

Cũng không có dữ liệu.

Khi tôi thử tìm bằng “Kataoka” thì cuối cùng cũng có bảy kết quả xuất hiện, tuy nhiên trong số bảy kết quả này có tới bốn người là nữ, ba người là nam còn lại chẳng có ai tên “Shuuji” cả, ngay cả một cái tên phát âm gần gần như vậy cũng không có.

Tôi và chị Tooko tròn mắt nhìn nhau.

Chuyện quái gì đây?

Cái người tên “Kataoka Shuuji” đó không những không có ở câu lạc bộ bắn cung, anh ta còn chẳng tồn tại trong cái trường này.

Vào giờ giải lao tiết 1 ngày hôm sau, Takeda xuất hiện, trước ngực ôm theo quyển sổ con vịt.

- Chào~ anh~ Konoha. Em tới nhận thư nè~

Tôi lờ đi ánh mắt hình viên đạn của Kotobuki và dẫn Takeda ra một góc hành lang.

- Hôm nay anh không có thư cho em.

- Ơ? Sao thế ạ?

- Tại vì trong trường không có ai tên Kataoka Shuuji cả.

- Hảảả!

Takeda tròn xoe mắt. Trông cô bé không giống đang diễn kịch mà thật sự kinh ngạc. Sau đó cô bé phì cười như thể những gì tôi vừa nói rất khôi hài.

- Thiệt tình, anh Konoha nói cái gì vậy. Anh Shuuji rõ ràng có học ở trường mà~

- Nhưng không có ai tên Kataoka Shuuji ở câu lạc bộ bắn cung cả, hơn nữa trong danh sách học sinh của trường cũng không có cái tên này. Takeda, rốt cuộc em đã giao thư cho ai hả?

Takeda trả lời khi vẫn đang cười:

- Cho anh Shuuji chứ ai nữa ạ~

Trong giọng nói của cô bé không hề có chút do dự, vẻ mặt hoàn toàn tự nhiên, “Chẳng lẽ mình mới là người có nhầm lẫn gì ở đây sao?,” tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng.

- Anh Shuuji rõ ràng có tham gia câu lạc bộ bắn cung~~~ mà.

- N-Nhưng mà...

- Chia lúc nào cũng mang theo thư hồi âm của anh Shuuji cả nè. Anh Konoha xem đi!

Takeda mở ra quyển sổ con vịt mà cô bé vẫn ôm trước ngực, sau đó lấy ra một phong thư kẹp trong đó và đưa cho tôi xem. Phong thư này thuần một màu trắng, trên đó không có tên người nhận mà chỉ ghi “Kataoka Shuuji” ở phần người gửi. Sau đó, Takeda tiếp tục rút ra một bức thư từ bên trong.

Bức thư này thuần một màu trắng giản dị, có chừng ba tờ được gấp lại với nhau.

Đúng rồi... hôm qua Takeda cũng kể cho tôi nghe việc cô bé đã nhận được thư của anh Shuuji. Nhưng khi định đề cập tới nội dung bức thư thì khuôn mặt Takeda đột nhiên trở nên u ám, sau đó cô bé cứ im lặng và không nhắc gì tới chuyện đó nữa.

Cô bé cũng nhắc tới việc hình như anh Shuuji đang có chút tâm sự.

Chẳng lẽ trong bức thư này viết về chuyện đó sao?

Takeda hơi do dự, cô bé ngước lên nhìn tôi hai ba lần một cách bất an rồi lại cúi xuống. Sau một lúc, như thể đã quyết tâm, cô bé đưa bức thư cho tôi.

- Anh Shuuji thật sự có học ở trường này. Em nói thật, chuyện đó không thể sai được. Anh Konoha đọc bức thư này đi. Hiện tại, anh Shuuji đang rất đau khổ... nhưng em... em lại rất ngốc, em không biết phải làm gì để giúp anh ấy cả... thế nên... em xin anh, anh Konoha, xin anh giúp anh Shuuji!

Cô bé giãi bày mọi chuyện với tôi bằng một giọng run run nhưng rất chân thành. Bề ngoài cô bé tỏ ra vui vẻ nhưng bên trong, có thể Takeda sắp không chịu được gánh nặng khi phải giữ bí mật một mình nữa rồi. Có lẽ ngay cả bản thân cô bé cũng đang cần được giúp đỡ. Thế nên Takeda mới nhìn tôi bằng ánh mắt yếu đuối đến như vậy.

Tôi biết rất rõ nếu đọc bức thư này, tôi sẽ tự rước rắc rối vào thân.

Nếu như ngay lúc này, ở tại đây, tôi đọc bức thư của Takeda thì hành động đó có nghĩa là tôi đã chấp nhận sẽ lắng nghe và giúp đỡ cô bé.

Hiện tại, ước nguyện lớn nhất của tôi là có thể sống một cuộc sống bình thường, mỗi ngày sẽ trôi qua trong sóng yên bể lặng.

“Đem rắc rối của người khác dính vào thân là một việc cực kì ngu xuẩn. Xin lỗi, nhưng anh không phải người từ bi bác ái suốt ngày ăn cơm nhà rồi đi vác tù và hàng tổng,” tôi nên nói với Takeda như vậy rồi xoay người bỏ đi, đó là lựa chọn chính xác nhất đối với tôi.

Nhưng xem ra đã quá trễ rồi. Cái ý nghĩ liệu không biết người tên là Kataoka Shuuji đó có thật sự tồn tại hay không, tại sao lại xuất hiện một sự hiểu nhầm như thế này cứ quanh quẩn trong đầu tôi, cho dù tôi làm thế nào đi nữa cũng không thể đuổi nó đi được...

Khi tôi nhận bức thư và mở nó ra, đầu ngón tay của tôi khẽ tê dại, một mùi hương ngọt ngào bay thẳng vào mũi.

“Tôi đã sống một cuộc đời đầy hổ thẹn.

“Tôi không hiểu được là một “con người” thì sẽ như thế nào.”

“Tôi không hiểu được sự dịu dàng, tình thương, nỗi buồn, những tình cảm mà bất kì một “con người” nào cũng sở hữu như một lẽ đương nhiên là như thế nào.”

“Tôi đeo mặt nạ tên hề, tìm mọi cách làm cho mọi người xung quanh cười vui vẻ với hi vọng làm thế họ sẽ nghĩ tôi là một người vô hại. Nhưng cùng với những lời nói dối chồng chất, cõi lòng tôi càng lúc càng trở nên trống rỗng.”

“Ngày hôm đó, tôi, đã giết người.

Thịt mềm nát vụn, dòng máu đào tỏa ra mùi hương chua chua ngòn ngọt lan rộng trên mặt đường nhựa đen kịt, còn tôi chỉ đứng đó nhìn với một trái tim trống rỗng.

Tôi, đã, giết, một, “con người”.

Có lẽ ngay cả Chúa cũng sẽ không dang tay đón nhận tôi nữa.”

- Mất tư cách làm người* đây mà.

Đã được xuất bản ở Việt Nam dưới tiêu đề “Thất lạc cõi người” vào năm 2011, Hoàng Long dịch.

Tan trường, tại câu lạc bộ Văn học.

Sau khi đọc xong bức thư, chị Tooko đã quả quyết như vậy.

- Mất tư cách làm người? Ý chị là tác phẩm của Dazai Osamu* đấy hả?

Dazai Osamu (1909-1948): Nhà văn Nhật Bản tiêu biểu cho thời kì vừa chấm dứt Thế chiến thứ Hai ở Nhật.

- Ừ. “Tôi đã sống một cuộc đời đầy hổ thẹn” là câu trích dẫn trong phần mở đầu lá thư do nhân vật chính của Mất tư cách làm người viết. Nhiều câu khác cũng lấy ý tưởng từ quyển sách này mà ra.

Nói đến đó, chị Tooko lại hắt hơi một cái.

Sau một đêm nghỉ ngơi có vẻ cơn cảm lạnh của chị ấy đã đỡ nhiều rồi nhưng trông chị Tooko vẫn khá mệt mỏi. Hai mắt chị ấy rưng rưng nước.

- Như vậy những điều ghi trong lá thư này không phải sự thật mà chỉ là dựa theo cuốn Mất tư cách làm người thôi đúng không?

Tôi thật sự hi vọng mọi chuyện đúng như vậy. Sau khi đọc lá thư Takeda đưa cho tôi cùng nội dung kì lạ, cái cảm giác bất lực trong đó khiến tôi thấy mình như bị ném vào trong bóng tối sâu thẳm.

Đó là những lời sám hối, những lời thú tội tuyệt vọng của chàng trai có tên Kataoka Shuuji.

Ngay từ thuở nhỏ, Shuuji đã không thể chia sẻ cảm xúc với người khác.

Anh ta không hiểu tại sao mọi người lại cảm thấy yêu thích.

Anh ta không hiểu tại sao mọi người lại cảm thấy chán ghét.

Và anh ta cũng không hiểu được rốt cuộc cái gì mới là “thích”? Cái gì mới là “ghét”?

Khi người thân qua đời, mọi người xung quanh anh ta đều đang khóc nhưng anh ta chẳng hề thấy buồn. Khi một người bạn chuyển trường tới một nơi thật xa, mọi người xung quanh anh ta đều lưu luyến không rời nhưng trái tim của anh ta lại chẳng hề dao động. Anh ta không lý giải được tại sao mọi người lại rối rít khen dễ thương khi trông thấy một chú cún con hay một em bé. Và khi những chuyện như vậy cứ tiếp diễn và chồng chất lên nhau, anh ta bắt đầu nghĩ rằng bản thân không phải là một “con người” mà là một “con quái vật” bị nguyền rủa.

Anh ta cảm thấy sợ hãi, tuyệt vọng, cay đắng, vì không thể hiểu nỗi những điều mà người khác đều hiểu.

Anh ta không thể dự đoán trước nếu mọi người biết được anh ta là một con quái vật, họ sẽ nghĩ như thế nào.

Chính nỗi sợ hãi đó đã khiến anh ta khoác lên mình lớp vỏ bọc tên hề, anh ta tìm mọi cách khiến cho những người khác cười vui và để họ yêu quý.

Mọi người xung quanh bị thu hút và cảm thấy vui vẻ trước những ngôn từ và hành động của Shuuji, nhưng sâu thẳm trong nội tâm anh ta luôn luôn bị dằn vặt bởi một nỗi hổ thẹn khôn nguôi.

Nói dối là một điều đáng hổ thẹn. Không phải con người cũng là một điều đáng hổ thẹn. Kataoka Shuuji đã nhiều lần bày tỏ điều này trong lá thư của mình.

“Thật hổ thẹn.

Thật đáng hổ thẹn.

Chỉ cái việc tồn tại trên cõi đời thôi cũng khiến tôi cảm thấy hổ thẹn.”

Chỉ có duy nhất một người đã nhìn thấu vai diễn tên hề của Shuuji.

Trong thư, Shuuji gọi người đó là S. Theo như những gì anh ta viết thì S là người hiểu rõ anh ta nhất nhưng S đồng thời cũng là người sẽ hủy diệt anh ta.

“Tuy nhiên, có một người, chỉ duy nhất S bằng ánh mắt thông minh của mình đã nhận ra tôi là một tên hề.”

“Có lẽ một ngày nào đó, bởi vì S, tôi sẽ đi trên con đường dẫn tới diệt vong.”

“Một ngày nọ, S thì thầm vào tai tôi.

S nói “Tình yêu của cậu dành cho cô gái đó là chân thành sao, là thật tâm sao?”.”

Bức thư kết thúc ở đây.

Tôi không biết “cô gái” trong bức thư là đang nói ai, và “S” rốt cuộc là người nào.

Tôi cũng không biết Shuuji đã trả lời S như thế nào.

Sau khi đọc xong bức thư, không hiểu sao ngực tôi thắt lại. Tôi cảm giác như mình từng đọc nó ở đâu đó. Chỉ đến khi nghe chị Tooko nói, tôi mới vỡ lẽ.

(Ra vậy, phần mở đầu của bức thư là của cuốn Mất tư cách làm người)

Khi còn học cấp hai, tôi đã từng đọc nó, quyển sách vốn được xem là tác phẩm tiêu biểu của Dazai Osamu. Ấn tượng đầu tiên của tôi về quyển sách là “Ôi má ơi, tiêu đề thật u ám...,” đến đây có lẽ các bạn sẽ thắc mắc tại sao tôi đọc nó. Thực ra lý do là vì hồi đó nó vốn là một trong bốn tựa sách mà tôi cần đọc và viết cảm nghĩ cho bài tập hè, có lẽ lúc đó tôi đến tuổi muốn chứng tỏ bản thân nên tôi đã quyết định chọn quyển sách trông có vẻ khó nhất.

Tuy nhiên, đối với một học sinh cấp hai như tôi vào hồi đó, tư tưởng của tôi vẫn còn quá non nớt để có thể lý giải được nỗi đau khổ của nhân vật chính. Tất cả những gì tôi cảm nhận được chỉ là sự khó hiểu khi nhân vật chính cứ liên tục thổ lộ không dứt về những nỗi niềm u uất của bản thân. Rốt cuộc tôi đành chọn một quyển sách khác để viết cảm nghĩ.

Mặc dù chuyện này đã xảy ra khá lâu rồi nhưng có vẻ như trong đầu tôi vẫn còn sót lại một vài câu chữ tôi từng đọc lúc đó. Thế nên khi đọc bức thư của Kataoka Shuuji, tôi mới có cảm giác như trước đây mình đã từng đọc thứ gì đấy có nội dung tương tự.

- Ắt xì!

Chị Tooko lại hắt hơi.

- Sụt sịt... chị không nghĩ là toàn bộ bức thư này được viết dựa theo sách của Dazai đâu. Theo ý kiến của chị, người này đã mượn Mất tư cách làm người để viết ra bức thư này với hi vọng sẽ có một ai đó hiểu được tâm tình của anh ta.

- Như vậy chuyện giết người trong thư cũng là thật sao? Còn cả đoạn lặp đi lặp lại việc muốn chết nữa?

- Nếu như thật sự có giết người thì chuyện này sẽ rắc rối to đây...

Dù thế nào đi nữa thì Kataoka Shuuji cũng không chỉ đơn giản là đang “có chút tâm sự”. Tôi cần nhanh chóng tìm ra biện pháp giúp đỡ anh ta. Có lẽ chuyện giết người ghi trong thư chỉ là tưởng tượng nhưng chỉ riêng việc tưởng tượng tới chuyện đó thôi cũng rất nguy hiểm rồi. Nếu một người cảm thấy ghê tởm bản thân đến như vậy, cảm thấy tuyệt vọng đến như vậy, người đó còn có thể sống tiếp được sao?

- Dazai Osamu sau khi viết xong Mất tư cách làm người một tháng thì tự tử. Như vậy xem ra tình hình đang rất không ổn.

Đọc bức thư này tôi có cảm giác như đang đọc di thư. Kataoka Shuuji rốt cuộc định làm gì mà lại gửi một lá thư như thế này cho Takeda chứ?

Chị Tooko ngồi ôm chân trên ghế xếp, ngón trỏ tay phải đặt lên môi và rơi vào trầm tư.

- Mất tư cách làm người của Dazai gồm các phần Lời nói đầu, Quyển sổ ghi chép thứ nhất, Quyển sổ ghi chép thứ hai, Quyển sổ ghi chép thứ baLời kết. Đương thời, nó được chia ra đăng ba lần trên tạp chí Triển vọng các số báo tháng Sáu, tháng Bảy và tháng Tám. Phần Lời nói đầu với tư cách mở đầu câu chuyện và phần Quyển sổ ghi chép thứ nhất kể về thời thơ ấu của nhân vật chính Youzou được đăng vào tháng Năm. Một tháng sau, vào ngày 13 tháng 6, Dazai gieo mình xuống con kênh Tamagawa cùng với tình nhân của ông là bà Yamazaki Tomie...

Ánh mắt của chị Tooko lơ đãng, chỉ có môi là vẫn tiếp tục cử động như một cái máy.

- Lần đăng tiếp theo là vào lúc người ta đang tìm kiếm thi thể của hai người trên sông, lúc thi thể của họ được vớt lên là ngày 19 tháng 6. Còn phần Quyển sổ ghi chép thứ baLời kết được đăng một tháng sau đó. Có thể nói, Mất tư cách làm người là câu chuyện kể lại cuộc đời của Dazai.

Được sinh ra trong một gia đình giàu có ở vùng quê, nhân vật chính của truyện lúc nào cũng mang nỗi hổ thẹn và sợ hãi vì khác biệt giữa bản thân và những người khác, vì thế anh ta đã đóng vai một tên hề để lừa dối bản thân, không lâu sau anh ta còn dấn thân vào những phong trào vận động xã hội nguy hiểm. Nhưng được nửa chừng thì anh ta lại từ bỏ và trở nên cực kì căm ghét bản thân. Để chạy trốn khỏi sự tuyệt vọng, anh ta tiếp tục sống một cuộc đời sa đọa.

Trong khoảng thời gian đó, anh ta ước hẹn cùng tự tử với một cô gái hầu bàn ở quán cà phê. Kết quả là cô gái đã chết trong khi anh ta còn sống, và anh ta bắt đầu rơi xuống vực sâu của sự tuyệt vọng. Dù vậy, anh ta vẫn được một người con gái thuần khiết tin tưởng vô điều kiện, rồi anh ta lấy cô gái làm vợ. Tưởng chừng hạnh phúc nho nhỏ đã đến bên nhưng cuối cùng anh ta vẫn quay lại chuỗi ngày nghèo khó, tự trách và sa đọa.

Người vợ thuần khiết đã bị nhuốm bẩn, nhân vật chính dần dần trầm mê trong các loại thuốc kích thích, những người bạn của anh ta tống anh ta vào bệnh viện tâm thần và ở đó anh ta trở thành một “phế nhân”...

Tác giả Dazai Osamu cũng xuất thân từ một gia đình đại địa chủ ở tỉnh Aomori, nhưng sau đó ông bắt đầu suy nghĩ liệu bản thân còn định sống cuộc đời của một cậu ấm con nhà giàu đến khi nào, và rồi ông ước hẹn cùng tự tử với một người hầu gái ở tiệm cà phê.

Lần đó, Dazai được cứu sống nhưng cô gái đã chết. Sau đó, ông kết hôn với một geisha đến từ quê hương ông, Oyama Hatsuyo. Tuy nhiên, sau đó vì quá sốc khi biết Hatsuyo không thuần khiết như ông vẫn tưởng, Dazai lại muốn tự tử nhưng lần này ông cũng thất bại. Rồi ông mắc chứng nghiện Pabinal, một loại thuốc giảm đau với thành phần chủ yếu là morphine và bị những người thân đưa vào bệnh viện Musashino.

Sau khi ra viện, ông viết tác phẩm Human Lost, tiền thân của Mất tư cách làm người. Ngay khi hoàn thành tác phẩm, ông đã bắt Hatsuyo uống thuốc ngủ tự tử với ông, tuy nhiên lần này ông vẫn không được toại nguyện.

Sau đó Dazai đã cho ra đời rất nhiều tác phẩm tuyệt vời, ông trở thành một tác giả có tiếng trên văn đàn. Mười năm trôi qua, ông hoàn thiện và cho ra đời Mất tư cách làm người. Sau đó ông lại ước hẹn tự tử cùng một người tình nhân của mình, lần này cả Dazai và cô gái kia đều không được cứu sống. Chính vì lẽ đó, nhiều người thường coi Mất tư cách làm người là di chúc của Dazai Osamu.

Chị Tooko nhìn tôi với ánh mắt lơ đễnh và hỏi:

- Konoha, em đã từng đọc tác phẩm nào của Dazai Osamu chưa?

- Mất tư cách làm người thì em có đọc rồi. Còn cả Chạy đi! Melos!Trăm cảnh núi Phú Sĩ cũng được dạy trong chương trình nữa thì phải.

- Chạy đi! Melos! thì chị nhớ là trong môn Giáo dục công dân có dạy. Mặc dù nó là một câu chuyện rất hay nhưng theo chị thì... Ắt xì! Ắt xì! Ắt xì!

Không biết có phải do lúc nãy nói nhiều quá không mà giờ chị Tooko bị hắt hơi liên tục.

- Chị không sao chứ?

- Sụt sịt... không sao, sụt sịt. À mà Konoha, sau khi đọc truyện của Dazai thì em có cảm tưởng gì?

- Đối với Mất tư cách làm người thì thú thực em đọc không hiểu lắm, đại khái kiểu “Truyện gì mà toàn độc thoại với không khí nặng nề quá”... À, nhưng mà Chạy đi! Melos! lại khiến em cảm thấy rất phấn khích. Tuy nhiên vì đoạn kết hơi tùy hứng nên chủ yếu em chỉ thấy ngạc nhiên chứ không có chút cảm động nào. Còn Trăm cảnh núi Phú Sĩ thì... em chẳng có ấn tượng gì ngoài mấy cảnh chụp ảnh cả, nhưng đọc nó xong em cũng thấy trong lòng rất thư thái. Văn phong của Dazai rất có nhịp điệu và dễ đọc. Đọc truyện mà em có cảm giác như đang được đối thoại trực tiếp với tác giả vậy.

- Đúng, đúng! Đấy là một trong những điểm lôi cuốn khi đọc tác phẩm của Dazai!

Lấy chiếc khăn giấy màu hồng lau mũi, vo tròn rồi bỏ vào thùng rác xong, chị Tooko lại tiếp tục kể chuyện một cách hăng hái.

- Tác phẩm của Dazai khiến độc giả có một cảm giác thân thiết và chân thật, giống như chính bản thân tác giả đang ngồi bên cạnh và kể cho chúng ta nghe câu chuyện của mình. Trong Lời tố cáo vội vàng lấy đề tài về Judas Iscariot – một trong mười hai sứ đồ của Chúa Jesus, chỉ bằng những câu nói của các nhân vật, Dazai đã tạo nên nhiều đoạn trần thuật lưu loát tuyệt vời không chút gượng gạo. Biệt tài lớn nhất của Dazai chính là ông có thể tạo ra một ngôi thứ hai ẩn hàm trong các câu chữ. Chính điều đó đã khéo léo tạo nên cảm giác “đồng cảm” giữa tác giả, tác phẩm và độc giả.

- Cảm giác “đồng cảm” ấy ạ?

- Ừ. Dazai là tác giả được đánh giá bởi hai thái cực, một là rất thích hai là rất ghét. Có người không muốn đọc tác phẩm của ông vì chúng quá u ám, nặng nề. Nhưng đối với những độc giả trung thành, Dazai là một tác giả rất có sức hấp dẫn, ông khiến người ta không tự chủ mà say đắm các tác phẩm của mình. Ngày này vẫn có rất đông người tham gia lễ “Ngày giỗ anh đào” được tổ chức hằng năm để tưởng nhớ sự ra đi của ông. Theo chị thấy thì khó mà tìm được một tác giả nào khác nhận được sự ủng hộ nhiệt tình đến như vậy từ người hâm mộ như Dazai.

Tại sao Dazai lại được yêu quý đến vậy? Đó là vì độc giả có thể nhìn thấy trong tác phẩm của Dazai những phiền não, đau khổ của chính bản thân họ.

“À, mình hiểu cảm giác này... Mình cũng giống thế... Người này cũng giống mình...,” chị dám chắc những người từng đọc truyện của Dazai đều có suy nghĩ như vậy.

Tác phẩm của Dazai sở hữu một phép màu có thể gợi lên sự “đồng cảm”.

Bởi vì cho dù là ai đi nữa thì họ cũng muốn một hai đó hiểu được bản thân, có thể lý giải bản thân họ.

Khác biệt với những người khác là một điều rất đáng sợ. Cô độc sẽ luôn khiến người ta đau khổ và bi thương. Trong những lúc như vậy, tác phẩm của Dazai sẽ trực tiếp chạm tới tâm hồn người đọc. Khi họ lật những trang sách, nhà văn và độc giả sẽ trở thành một, họ sẽ hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của câu chuyện, họ sẽ ồ lên vỡ lẽ “đây là câu chuyện của mình mà, nhân vật này chính là mình mà”...

Nghe nói lúc sinh thời, Dazai đã nhận được rất nhiều thư từ cũng như nhật ký kể về những nỗi phiền muộn được các độc giả của ông gửi tới. Ông cũng từng biên soạn và tổng hợp những lá thư đó và viết thành một câu chuyện. Tác phẩm Nữ sinh của ông kể về những sinh hoạt diễn ra trong một ngày của một cô gái bình thường có nguyên tác từ Nhật kí của Ariake Shizuko. Quyển nhật kí này chịu ảnh hưởng lớn từ tác phẩm của Dazai, ngay cả cách hành văn cũng rất giống, cho dù có nói đó là tác phẩm do chính Dazai viết ra thì chắc cũng có người tin là thật ấy chứ.

- Như vậy là Kataoka Shuuji cũng “đồng cảm” với Mất tư cách làm người và viết ra lá thư này sao?

- Có lẽ anh ta đã cho rằng mình chính là nhân vật chính trong Mất tư cách làm người. Đó là điểm cuốn hút và cũng là sự đáng sợ của văn học Dazai... Nếu người ta đọc tác phẩm của ông khi đang cảm thấy suy sụp, họ sẽ dần dần bị kéo vào bóng tối sâu thẳm...

- Nhưng lá thư này có khi vẫn chưa hết. Có lẽ nó sẽ giống với Mất tư cách làm người và có thêm bản ghi chép thứ hai, thứ ba gì đó thì sao?

- Chị đừng có nói gở!

- Nhưng khi chị đọc bức thư này, chị có cảm giác như anh ta đang bị dồn vào đường cùng... Cho dù đói bụng chị cũng không muốn ăn bức thư này. Ăn nó chẳng khác gì uống vào một ly thuốc độc, chị cũng sẽ trở nên muốn chết.

Cơ thể của chị Tooko khẽ run.

- Nhân vật S trong thư là ai? Còn “cô gái đó”... là chỉ Takeda sao? Mà quan trọng hơn là Kataoka Shuuji rốt cuộc là ai, hiện giờ anh ta đang ở đâu mới được?

- Đúng thế. Đó mới là vấn đề quan trọng nhất. Chúng ta phải nhanh tìm ra anh ta, và nếu anh ta thật sự đang suy nghĩ những chuyện như tự tử hay giết người thì chúng ta phải ngăn anh ta lại mới được.

- Như vậy... manh mối duy nhất mà chúng ta biết được là Takeda...

Hôm sau là thứ Bảy, trường cho nghỉ nên tôi không thể gặp Takeda.

Thứ Hai đầu tuần. Như thường lệ, vừa đến giờ giải lao tiết một, Takeda lại nhảy chân sáo xuất hiện trước cửa lớp tôi.

- Anh Konoha~, anh có viết thư cho em không~

Nhìn Takeda tươi cười hào hứng còn hơn cả bình thường, nhưng tôi chỉ khẽ nói thế này:

- Xin lỗi. Anh không viết. Anh sẽ không viết thêm lá thư nào trước khi biết được nhiều điều hơn về cái người có tên là Kataoka Shuuji đó.

Nụ cười biến mất khỏi khuôn mặt của Takeda, đôi mắt cô bé trông như của một chú cún con bị bỏ rơi.

- Em có thể nói cho anh biết nhiều hơn về anh Shuuji không? Nếu như em nói cho anh toàn bộ mọi điều em biết về anh Shuuji, anh sẽ viết thư hộ em.

- ...

Takeda cúi đầu xuống.

Những ngón tay của cô bé vặn vẹo lấy nhau, sau đó cô bé thì thầm.

- Tan trường... anh Konoha tới thư viện được không? Em sẽ chờ anh tại kho sách dưới tầng hầm.

Cầu thang xoắn ốc cũ kĩ vang lên tiếng răng rắc cùng với những bước chân của tôi, và rồi một cánh cửa màu xám hiện ra.

Sau tiếng gõ cửa, giọng của Takeda vang lên:

- Mời vào.

Khi tôi khẽ kéo cửa, một mùi hương bỗng xộc vào mũi.

Đây không phải mùi kem tươi hay sôcôla, nó là mùi sách cũ.

Trong phòng ám đầy bụi, trên trần nhà giăng đầy mạng nhện. Có hai, ba giá sách gì đó xếp thành một hàng, trên sàn nhà cũng chồng chất từng núi sách.

Nơi này trông như thể một nghĩa trang sách. Trung tâm căn phòng là một khoảng không gian nhỏ, ở đó đặt một chiếc bàn học cùng chiếc ghế cũ kĩ. Trên mặt bàn là một cây đèn, toàn bộ nguồn sáng của căn phòng đều tỏa ra từ nó.

Takeda ngồi sau bàn, dường như đang viết gì đó. Thấy tôi tiến vào, cô bé gấp quyển sổ con vịt lại và ngước lên nhìn tôi. Bên cạnh tay của cô bé đặt một cái cốc, trên thân của nó cũng in hình một con vịt.

- Phòng này có gián và chuột đấy ạ.

Takeda nói, khóe miệng khẽ tạo thành hình một nụ cười.

Tôi dáo dác nhìn xuống dưới chân mình.

- Thế nên những thành viên khác trong thư viện rất ghét nơi này, họ gần như không bao giờ xuống đây. Nhưng em lại rất thích nó, nó giống như một căn phòng bí mật của riêng em vậy.

- V-Vậy sao...

- Anh Konoha, anh ghét gián à?

- Theo ý anh thì có lẽ trên đời này chẳng có ai thích chúng được cả...

- Có lẽ vậy, đúng là em chưa từng nghe thấy có câu lạc bộ những người hâm mộ gián, hay website của những người yêu gián cả.

- Thực ra anh còn không ưa chuột hơn cả gián... Hồi học tiểu học, có một dạo anh về ở nhà bà nội, một buổi sáng khi anh thức dậy thì bên cạnh gối của anh có xác một con chuột, lúc anh trở người thì mặt anh chạm vào nó. Sau đó anh mới biết đó là kiệt tác của con mèo mà bà anh nuôi, đáng ghét... mình lại nhớ lại tình cảnh lúc đó rồi...

Cơ thể tôi phát run khi hồi tưởng lại cái xác con chuột vẫn còn ấm, toàn thân đẫm máu đó.

- Ôi ~ khủng khiếp quá. Nhưng anh Konoha đừng lo, chuột ở đây chỉ thỉnh thoảng mới chạy ra thôi. Mà nếu có chuột chạy ra thật thì em sẽ đuổi nó đi hộ anh.

Takeda vỗ vỗ ngực.

- Cảm ơn em, anh an tâm nhiều rồi.

- À, anh Konoha, anh uống trà nhé?

Takeda lấy ra một bi đông đựng nước màu cam, mở nắp, sau đó nhanh chóng rót vào trong nắp một chất lỏng màu hổ phách.

- Đây là trà khô đấy ạ.

- Sở thích của em giản dị nhỉ.

- Hì hì, thỉnh thoảng em lại lén tới đây pha trà mà.

Bi đông giữ nhiệt tốt làm cho nước trà vừa đủ ấm, rất dễ uống.

- Trà ngon quá.

Uống xong, tôi đặt nắp bi đông lên mặt bàn rồi lấy ra bức thư của Takaoka Shuuji mà hôm trước Takeda đưa cho tôi.

- Trước hết là trả lại em thứ này...

- ...

Takeda im lặng nhận lại bức thư, kẹp nó vào trong quyển sổ con vịt rồi ôm lấy quyển sổ trước ngực.

- Nếu anh có nói sai điều gì thì cho anh xin lỗi. Nhưng anh thấy hình như người nhận bức thư này không phải Takeda mà là một người khác thì phải?

Ngón tay của Takeda khẽ giật.

Trên bì thư không ghi tên người nhận, với lại anh có cảm giác nội dung bức thư không phải là viết cho Takeda.

- Đúng vậy...

Takeda thở dài, sau đó cô bé nói khẽ.

- Lá thư đó đúng là không phải anh Shuuji viết cho em, nó được kẹp trong một quyển sách và em chỉ ngẫu nhiên tìm được nó mà thôi.

- Sách? Là sách của thư viện sao?

- Vâng, nó được kẹp trong quyển Mất tư cách làm người của Dazai Osamu. Vì lúc đó rất tò mò nên em đã mở ra đọc thử, đọc xong em mới giật mình. Sau đó bức thư này cứ ám ảnh trong đầu em, cuối cùng em không nhịn được nữa và đã đi gặp anh Shuuji.

- Ở câu lạc bộ bắn cung sao?

Takeda chỉ hơi chần chừ một chút, sau đó cô bé gật đầu một cách dứt khoát.

- Vâng...

- Nhưng ở câu lạc bộ bắn cung không có ai tên Takaoka Shuuji cả...

- Không, anh Shuuji có tham gia câu lạc bộ bắn cung mà!

Takeda ngẩng đầu lên và nói bằng giọng quyết liệt.

- Em nói thật đấy! Anh Shuuji thật sự có tồn tại trên đời này!

Tôi không hiểu.

Tại sao Takeda cứ khăng khăng rằng Takaoka Shuuji có tồn tại?

Cái người mà Takeda gọi là Takaoka Shuuji đó rốt cuộc là ai?

Chẳng lẽ... Takaoka Shuuji không thể bị ai khác nhìn thấy ngoại trừ Takeda sao? Ôi mẹ ơi, đây đâu phải truyện kinh dị đâu...

Takeda đặt lại quyển sổ lên mặt bàn, đầu cúi gằm xuống đất.

Một sự im lặng nặng nề bao trùm kho sách dưới tầng hầm.

Trong sự trầm mặc đó, tôi dường như nghe thấy có tiếng chuột chút chít quanh quẩn trong phòng, vì thế tôi thử lên tiếng đổi chủ đề.

- Này Takeda, em có biết việc phần mở đầu của lá thư đó là trích từ Mất tư cách làm người của Dazai Osamu chưa?

- Vâng... sau khi đọc thư, em đã mượn Mất tư cách làm người đọc thử.

Takeda cười gượng.

- Nhưng em rất đần... nên cho dù em đọc Mất tư cách làm người bao nhiêu lần đi nữa, em cũng chẳng hiểu được nó đang nói về điều gì. Tại sao người này lại đau khổ như vậy... Rõ ràng anh ta được sinh ra trong một gia đình giàu có, có người hầu chăm sóc, mỗi lần cha anh ta từ Tokyo trở về ông đều mua quà cho cả nhà. Anh ta được anh chị em, bạn bè, thầy cô yêu mến, bản thân cũng rất thông minh, những bài văn anh ta viết ra được mọi người yêu thích, các cô gái vây lấy xung quanh, anh ta còn có cả người nguyện tự tử cùng mình... Vậy tại sao anh ta lại cho rằng bản thân là một con người đáng hổ thẹn, không đáng được sống chứ? Em không thể hiểu được, anh ta quá kì lạ và bị nuông chiều đến hư hỏng mất rồi. Anh ta hoàn toàn đâu cần phải cảm thấy đau khổ chứ.

Trong đôi mắt của Takeda ánh lên vẻ bi thương và cô đơn tột độ. Nói được một nửa, cô bé cúi đầu xuống, hai vai khẽ run run nhưng đôi môi của cô bé vẫn tiếp tục chuyển động.

- Đó là tất cả những gì em có thể cảm nhận... em thật vô dụng, thật đần, thật sự quá tầm thường, quá ngu ngốc, cho dù mất cả đời em cũng không thể hiểu được tại sao Dazai và anh Shuuji lại muốn chết. Em đã đọc đi đọc lại Mất tư cách làm người năm lần, nhưng em hoàn toàn không thể có được cảm giác “đồng cảm”... Cuối cùng em chỉ biết bật khóc.

Cảm giác bi thương của Takeda lẳng lặng xuyên thấu ngực tôi.

Muốn hiểu rõ người mình yêu thương.

Nhưng cho dù làm thế nào đi nữa thì cũng không thể hiểu được.

Tôi cũng từng nếm trải nỗi đau đó.

Cổ họng của Takeda nhấp nhô như thể đang cố nuốt ngược nước mắt vào trong, sau đó cô bé cầm chiếc cốc con vịt lên.

- Đây là quà sinh nhật do Shii, bạn thân nhất của em, tặng... Không giống em, Shii rất thông minh, việc gì bạn ấy cũng làm được cả... Shii từng nói em giống hệt con vịt trên chiếc cốc này. Vụng về, khờ dại, chẳng có việc gì mà cũng té ngã, tầm thường... Chính em cũng biết cả đời mình sẽ như thế này... nhưng em nghĩ có lẽ vì vậy, em mới bị anh Shuuji thu hút. Em rất ngốc, rất tầm thường, nhưng cho dù như vậy nếu anh Shuuji gặp khó khăn, em vẫn muốn giúp đỡ anh ấy. Vì anh ấy, em sẽ làm tất cả những gì có thể.

Giọng của cô bé đầy chân thành và quyết tâm.

Ít nhất trong nội tâm của Takeda, Takaoka Shuuji có tồn tại, Takeda thực sự yêu thích Takaoka Shuuji.

Tôi không thể tìm ra lý do nào để phản bác cô bé cả.

Thế nên tôi chỉ lầm bầm:

- Anh cũng xem không hiểu Mất tư cách làm người...

Takeda ngẩng đầu lên nhìn tôi với ánh mắt lạc lõng, mơ hồ, như thể sắp bật khóc. Bờ môi của cô bé khẽ run rẩy.

Thấy vậy, tôi nghĩ thầm trong đầu chẳng lẽ Takeda lại định ôm tôi giống như trong ngày mưa đó sao.

Tuy nhiên, Takeda chỉ khẽ nuốt nước bọt, sau đó khóe miệng của cô bé nhếnh lên.

- Hì hì, hì hì hì... anh Konoha cũng nghĩ như vậy sao. Đúng thế thật, nhìn từ quan điểm những người thường như chúng ta, chỉ có đồ ngốc mới cảm thấy hổ thẹn vì được sinh ra trong một gia đình giàu có. Hì hì hì.

Cô bé cố gắng cười, nhưng trong tiếng cười của Takeda, tôi không thể cảm nhận được một chút vui vẻ nào cả, đến cuối cùng, cô bé vẫn bật khóc.

- Anh Konoha... em thích khuôn mặt của anh...

- T-Tự dưng em nói cái gì vậy!

Mang theo nụ cười trong khi nước mắt vẫn chảy, Takeda nhìn tôi rồi cô bé thì thầm.

- Bởi vì khuôn mặt của anh Konoha... rất đẹp, rất dịu dàng...

Tôi từng bị trêu là có một khuôn mặt giống con gái, nhưng đây là lần đầu tiên có ai đó nhìn thẳng vào tôi và khen tôi đẹp nên tôi bỗng trở nên luống cuống.

- Takeda, em kì quá!

- Hì hì, anh Konoha, em có việc muốn nhờ anh. Ngày mai, sau khi tan học, anh đi cùng em tới câu lạc bộ bắn cung được không?

Thấy tôi ngạc nhiên, Takeda nói tiếp, giọng của cô bé vô cùng dứt khoát:

- Xin anh đi cùng em tới câu lạc bộ bắn cung gặp anh Shuuji!

S rất nguy hiểm.

S nhìn thấu tất cả.

S sẽ hủy diệt tôi.

Một ngày nào đó, có lẽ tôi sẽ bị S giết chết.

Đó đúng là một niềm hạnh phúc tột cùng!

Đêm đó, tôi ngồi trầm tư trong phòng đọc đi đọc lại Mất tư cách làm người.

(Trong câu lạc bộ bắn cung không hề có ai tên là Kataoka Shuuji, vậy rốt cuộc người mà Takeda định dẫn mình đi gặp là ai? Chẳng lẽ mình mới là người bị nhầm lẫn gì sao?)

Đã nhiều năm không đọc lại, nhưng những gì tôi cảm nhận về Mất tư cách làm người vẫn không hề thay đổi, nó vẫn là một câu chuyện đau khổ hết thuốc chữa. Dù vậy, không biết có phải vì mấy năm gần đây tôi đã trưởng thành và đánh mất sự ngây thơ hay không mà lại có cảm giác như so với hồi mới đọc lần đầu, tôi đã có thể lý giải được một chút tâm tình của nhân vật chính.

Ồ, mình cũng thấy thế. Mình cũng từng như vậy. Trong khi có suy nghĩ này, tôi dần bị cuốn vào câu chuyện. Khi nhận ra sự thật, tôi đã rất sốc.

(Ái chà, chẳng lẽ mình cũng bị Dazai bỏ bùa rồi sao?)

- Konoha, điện thoại của con nè!

Dưới nhà vọng lên tiếng của mẹ tôi.

Tôi nhấc ống nghe phụ lên. Người gọi cho tôi là chị Tooko.

“Ắt xì, alô, Konoha phải không?”

Hôm nay, cơn cảm lạnh của chị Tooko càng thêm nghiêm trọng, đến tiết 2 chị ấy đã phải xin về sớm. Đáng đời, ai bảo bị bệnh mà còn cố tới trường. Tuy nhiên, trước khi về, chị ấy vẫn gắng đến lớp tôi và nói thế này:

- Chuyện của Chia phải trông cậy vào em rồi. Đừng hành động theo cảm tính nhiều quá nhé. Còn nữa, không được bắt nạt Chia, gặp hồn ma bóng quế gì đó thì phải nhớ quăng muối rồi bỏ chạy, nếu có chuyện gì khác phải gọi điện cho chị ngay. Đây là số điện thoại của chị.

Sau đó, chị ấy lấy bút dạ viết số điện thoại lên tay phải tôi.

“Ắt xì! Ắt xì! May quá. Em về nhà an toàn rồi. Sao em không gọi điện cho chị hả? Hại chị cứ lo ngay ngáy không biết liệu em có bị hồn ma ăn tươi nuốt sống rồi hay không. Ắt xì!”

Tôi nằm trên giường, mắt nhìn vào cánh tay mà chị Tooko đã bắt lấy và ghi số điện thoại lên đó.

Cho dù chị ấy không ghi thì chỉ cần tôi xem danh sách thành viên của câu lạc bộ Văn học (nói cho ai vậy thôi chứ thực ra trên đó chỉ có tên của mỗi hai chúng tôi) thì tôi cũng biết được. Nhưng chị Tooko vẫn tóm lấy cổ tay tôi và dùng bút dạ viết nắn nót từng con số một trong khi mắt rưng rưng nước vì hắt hơi nhiều quá. Tay của chị ấy đầy mồ hôi và nóng hầm hập.

- Em không muốn chứng kiến cảnh chị Tooko nằm co ro trong chăn, tay cầm điện thoại thều thào. Thế chị đã đỡ hơn chút nào chưa?

“Chị không sao cả. Mà đừng bận tâm tới chị, chuyện của Chia thế nào rồi?”

Định nghĩa “không sao” của bà chị này thật chẳng đáng tin cậy chút nào... Tôi vừa nhớ lại những trò điên khùng trong quá khứ do chị Tooko bày ra, vừa kể lại cuộc nói chuyện giữa tôi và Takeda cho chị ấy nghe.

Nghe đến đoạn hai chúng tôi đã quyết định ngày mai sẽ tới câu lạc bộ bắn cung, chị Tooko vội vàng nói:

“Có khi hồn ma của cái anh Shuuji đó sẽ hiện thân đấy. Konoha, em phải nhớ mang theo muối ăn nhé.”

Sao chị ấy cứ nhai đi nhai lại vụ hồn ma bóng quế đó thế nhỉ?

Chẳng lẽ chị ấy có người quen là một con ma sao? Đã gặp một nữ yêu quái chuyên gặm sách rồi thì giờ nếu có ai đó nói với tôi rằng hồn ma là có thật, tôi cũng chẳng lấy làm lạ cho lắm.

Sau đó tôi thú nhận với chị ấy chuyện tôi đã đọc lại Mất tư cách làm người và hình như tôi hơi nghiện nó rồi thì phải. Nghe thấy thế, chị Tooko vừa cười vừa hắt hơi.

“Chị cũng thế, những lúc tâm trạng của chị cực kì~~~ cực kì sa sút, chị lại nghĩ hay là mình cũng bị rơi vào bóng tối với nhân vật chính nhỉ. Ma lực của Dazai quả là mãnh liệt.”

- Chị Tooko mà cũng có lúc tâm trạng sa sút sao?

“Có chứ, lúc chị biết được đường tình duyên của mình đang bị hung tinh ám chẳng hạn.”

- Ha ha ha.

“Còn có lúc chị cùng mọi người đi ăn kem trái cây, chỉ có mỗi mình chị là ăn mà không cảm thấy ngon lành gì cả chẳng hạn...”

Lần này thì tôi không cười. Bởi vì tôi biết những thứ đồ ăn mà người khác ăn một cách bình thường như một lẽ đương nhiên thì đối với chị Tooko mà nói lại chỉ là những chất vô cơ không mùi không vị, không hơn không kém.

Tương tự nhân vật chính của Mất tư cách làm người đau khổ dằn vặt vì không thể có cùng những cảm xúc như mọi người xung quanh, chị Tooko cũng phải nếm trải sự cô độc của việc không thể biết được hương vị của những thứ mà người khác ăn và khen ngon hết lời.

Chị Tooko hắt hơi một cái, sau đó nói tiếp bằng giọng hồ hởi.

“Lúc đó chị đành vận dụng trí tưởng tượng, nhớ lại hương vị của một quyển sách ngon ngọt, thế là chị cũng thốt ra được câu “Ôi ngon quá!” như mọi người.”

- Tại vì chị là cô gái văn chương mà lại.

“Hì hì, chính xác. À, nhưng mà trong Mất tư cách làm người, có duy nhất một chỗ là cho dù chị cố gắng thế nào đi nữa cũng không thể hiểu được.”

- Là chỗ nào thế?

“Là cái đoạn “Tôi hoàn toàn không biết cảm giác bụng rỗng là gì”. Cho dù chị cố gắng tưởng tượng thế nào đi nữa cũng không thể hiểu được cảm giác đó nó như thế nào... A, mải nói chuyện với Konoha quá, bụng chị lại bắt đầu đói rồi. Ắt xì!”

- ...

Xem ra cho dù bị cảm, tâm tình sa sút, chị Tooko vẫn là chị Tooko.

Sau khi nhắc chị ấy bị cảm thì phải nhớ ăn thứ gì đó giàu vitamin C một chút, tôi cúp điện thoại.

Sách giàu vitamin C ư... Đó rốt cuộc là một quyển sách như thế nào nhỉ?

Hôm sau, có lẽ là để giữ gìn sức khỏe, chị Tooko xin nghỉ ở nhà.

Tan học, Takeda tới tìm tôi.

- Nào, chúng ta đi thôi~, anh Konoha~

Trong cô bé rất có tinh thần, như thể nơi chúng tôi sắp tới là công viên giải trí vậy.

- Ái chà chà, hẹn hò hả Inoue?

- Làm gì có mà.

Bị bạn cùng lớp trêu chọc thì tôi chỉ cười và nhẹ nhàng phủ nhận như vậy.

Kotobuki đang lườm tôi với ánh mắt lạnh như băng. Có khi cô nàng đang nghĩ trong đầu như thế này cũng nên: “Thế mà còn dám nói không hẹn hò, đồ lừa đảo!”.

Bị Takeda kéo tay, tôi đi ra khỏi phòng học.

- Này Takeda, cái anh Shuuji đó thật sự ở câu lạc bộ bắn cung à?

- Đến nước này rồi mà anh Konoha còn nói cái gì vậy!? Mọi thứ đều được chuẩn bị xong xuôi cả rồi mà!

Xong xuôi? Chuẩn bị xong xuôi cái gì?

Mang theo tâm trạng bất an, tôi đi tới câu lạc bộ bắn cung.

- Xin lỗi~, mấy anh cho bọn em tham quan được không ạ~

Takeda đứng ở lối vào sân tập và cất cao giọng.

- Ồ, Chia, lâu quá không thấy em tới.

- Ái chà, đây là bạn trai của em hả. Ôi, Chia, anh sốc quá, anh đang bị tổn thương~

Thành viên của câu lạc bộ bắn cung đều tụ lại chỗ chúng tôi và bắt chuyện rất thân mật. Xem ra Takeda là người quen ở đây.

(Như vậy có nghĩa là Takeda thực sự thường xuyên tới câu lạc bộ bắn cung gặp anh Shuuji đó sao...)

Mọi chuyện càng lúc càng trở nên khó hiểu.

Tôi và Takeda ngồi xuống hai chiếc ghế do thành viên câu lạc bộ mang tới.

Mỗi khi có ai đó bắn trúng đích, Takeda đều vỗ tay rất nhiệt tình và thốt lên:

- Ôi, tuyệt quá! Bắn trúng rồi!

Được một lúc, Akutagawa trong trang phục luyện tập xuất hiện, nhìn thấy tôi, vẻ mặt cậu ta trông hơi khó hiểu nhưng cũng không hỏi gì thêm.

Khi tôi khẽ gật đầu chào, Akutagawa cũng gật đầu đáp lễ. Tôi nghĩ với tính cách của cậu ta thì chắc sẽ không có chuyện cậu ta đi rêu rao chuyện tôi và Takeda tới đây đâu, nhưng cứ nghĩ tới việc Akutagawa hiểu nhầm là chúng tôi cặp bồ tới tham quan, tôi lại thấy mắc cỡ.

Tôi thấp giọng thì thầm với Takeda:

- Này, anh Shuuji đó là ai thế?

- Em đang tìm. A, cái anh đằng kia!

Takeda chỉ tay về một phía.

Hơi bối rối, tôi nhìn theo hướng Takeda vừa chỉ, đứng ở đó là Akutagawa đang giương cung. Lưng cậu ta thẳng tắp, vẻ mặt nghiêm túc, trông rất ngầu.

- Hả! Akutagawa là Kataoka Shuuji sao!?

- Hảảảảảả! Anh ấy là người quen của anh Konoha sao!?

- Cậu ấy là bạn cùng lớp với anh. Mà chuyện này là sao, sao Akutagawa lại trở thành anh Shuuji của em rồi? Akutagawa mới học lớp 11 mà, với lại cậu ấy cũng là một người cực kì nghiêm túc, theo anh thấy thì có lẽ từ khi được sinh ra tới nay cậu ấy cũng chưa từng nói đùa dù chỉ một lần!

- Ừm, em cũng thấy thế. Nói thế nào nhỉ~, anh ấy trông rất... “khắc khổ”?

- Hử? Vậy Akutagawa không phải là anh Shuuji của em sao?

Takeda ôm bụng cười sặc sụa.

- Làm sao có chuyện đó được chứ! Em chỉ muốn nói cho anh Konoha biết anh ấy là thành viên giỏi nhất trong câu lạc bộ bắn cung mà thôi.

Phập!

Mũi tên mà Akutagawa bắn ra cắm vào hồng tâm.

- Oa~~~! Tuyệt quá! Trúng phóc luôn~~~!

Takeda bật khỏi ghế và cổ vũ.

- Anh Konoha thấy chưa, anh ấy giỏi ghê!

Tôi cảm thấy hơi bực.

- Takeda... chúng ta không phải gián điệp của trường khác được phái tới đây để do thám việc luyện tập của câu lạc bộ bắn cung, chúng ta cũng không phải thành viên của câu lạc bộ báo chí tới thu thập tư liệu về những anh chàng đẹp trai trong câu lạc bộ bắn cung để phục vụ cho tuần san của trường!

- Em biết chứ? Chia và anh Konoha tới đây để gặp anh Shuuji mà?

- Vậy thì cái anh Shuuji mà em nói bây giờ đang ở đâu?

- À, cái này...

Takeda nhìn dáo dác khắp sân tập.

- Hây, các đồng chí đội viên! Có luyện tập chăm chỉ không đấy!

Đúng lúc này, một nhóm bốn, năm người đi vào sân tập.

- A, anh Manabe!

- Mọi người, mấy anh chị tốt nghiệp đến thăm này!

- Em chào anh Manabe!

- Ừ, Kashiwagi đấy à, từ đó tới giờ đã tiến bộ lên được chút nào chưa?

- Vâng ạ, nhờ có lời khuyên của anh Manabe mà giờ tên em bắn ra đã có thể bay theo đường thẳng rồi!

- Tốt lắm, lát nữa làm thử cho anh xem nhé.

- Vâng ạ!

- Anh Soeda, chị Rihoko, lâu quá không gặp!

- Ừ, lại làm phiền mọi người rồi.

- Hì hì, đúng là lâu quá rồi, chị nhớ mọi người quá~

- Chị Rihoko, em nghe nói sang năm chị sinh phải không? Chúc mừng chị nhé!

- Cảm ơn em. Nhưng vẫn còn sớm lắm. Tuần sau chị nghỉ làm rồi nên chắc sẽ rảnh hơn, đến tháng sau chị sẽ lại tới thăm mấy đứa.

- Này này, Rihoko, đừng cố quá mà thành quá cố bây giờ!

- Hì hì, Manabe, anh lo lắng còn hơn cả mẹ của tôi rồi đấy.

Có vẻ như mấy anh chị cựu học sinh này tới đây để xem câu lạc bộ huấn luyện, trong cả đoàn người ngoại trừ một bà chị ra thì tất cả số còn lại đều là nam cả.

- Mỗi tháng một lần mấy anh chị ấy lại tới hướng dẫn cho các thành viên của câu lạc bộ đấy ạ.

Takeda giải thích với tôi.

- Cái anh đẹp trai để râu quai nón đó tên là Manabe, 10 năm trước anh ấy là đội trưởng của câu lạc bộ và đã dẫn dắt đội đoạt chức á quân tại đại hội toàn quốc. Hiện tại anh ấy vẫn tập hợp các thành viên cùng khóa đến bồi dưỡng thế hệ sau.

- Em biết rõ quá nhỉ?

- Vì em thường xuyên tới đây tham quan ấy mà. Anh Konoha có thể coi em là một cổ động viên của câu lạc bộ bắn cung cũng được.

Takeda nói đầy tự hào. Chậc, cô bé lại chuyển chủ đề rồi. Đến lúc nào tôi mới được gặp anh Shuuji của cô bé đây.

Đúng lúc đó.

- Shuuji...!

Một giọng nói đầy kinh hãi vang lên. Tôi vội vàng nhìn quanh.

Kataoka Shuuji cuối cùng cũng chịu xuất hiện rồi sao?

Tuy nhiên, cho dù đã tìm khắp mọi nơi, tôi vẫn không hề thấy bóng dáng của một ai đó phù hợp với yêu cầu.

- Shuuji! Làm sao mà...!?

- Không thể nào!

Lại một người khác hét lên bằng giọng run rẩy.

Ở đâu? Anh ta rốt cuộc đang ở đâu?

Đột nhiên, một thứ mùi hỗn hợp của thuốc lá và mồ hôi xộc vào mũi tôi, sau đó có ai đó lấy hai tay bưng lấy mặt tôi và ép tôi ngửa đầu lên.

Một người đàn ông để râu quai nón đang mở to mắt nhìn chằm chằm vào tôi. Người này là cái anh Manabe hồi nãy.

- Shuuji...

Âm thanh khàn khàn kèm theo hơi thở ám mùi thuốc lá của anh phả vào mặt tôi.

Ánh mắt mà anh ta dùng để nhìn tôi trông như thể muốn đem tôi nuốt chửng.

Tôi ngây ra như phỗng.

Anh ta vừa gọi tôi là... Shuuji sao!?

Tôi là Kataoka Shuuji?

Đột nhiên, anh Manabe buông tay khỏi hai gò má đã sắp cứng ngắc của tôi.

- Nhầm người... sao?

Ánh mắt trở nên trống rỗng, anh ta lẩm bẩm một cách yếu ớt.

- Đúng rồi... Shuuji đã... Xin lỗi em, trông em rất giống một người quen của anh. Em là thành viên mới của câu lạc bộ hả?

- Không, em học lớp 11 rồi. Hôm nay em chỉ tới tham quan thôi.

Không biết từ lúc nào, toàn bộ các thành viên cũ của câu lạc bộ đã vây lấy tôi, tất cả bọn họ đều nhìn tôi như thể đang nhìn thấy ma.

Bị nhiều người nhìn chằm chằm vào như vậy khiến tôi cảm thấy rất khó chịu và hoang mang.

Thế này là sao, tại sao họ lại nhìn tôi như vậy. Còn nữa, tôi trông giống Kataoka Shuuji? Đây rốt cuộc là chuyện quái gì chứ?

Chị Rihoko, thành viên nữ duy nhất của nhóm lẩm bẩm bằng một giọng gay gắt.

- Trong thực sự rất giống Kataoka. Có điều Kataoka cao hơn thế này... nhưng mà nét mặt thực sự rất giống. Cứ như là anh em ruột của Kataoka vậy... Này, em tên gì thế?

- I... Inoue Konoha ạ.

- Konoha... tên của em lạ quá nhưng cũng rất dễ thương. Konoha, trong số họ hàng của em có ai mang họ Kataoka không?

- Này, đủ rồi đấy, Rihoko.

Một thành viên khác mặc vest, đeo kính, trông có vẻ trí thức ngăn chị Rihoko lại.

- Nhưng hai người trông giống nhau thế này mà, có khi em Konoha đây có liên hệ nào đó với Kataoka thì sao?

- Không giống đến thế đâu. Có lẽ do lâu quá không gặp Shuuji nên ký ức của chúng ta cũng nhạt dần, vì thế chúng ta mới có cảm giác giống hệt khi nhìn thấy một người chỉ hơi giống.

- Đúng vậy... có lẽ cậu nói đúng, Soeda.

- Manabe...

Nét mặt của chị Rihoko trở nên phiền muộn.

“Xin lỗi,” tôi quyết định lên tiếng, “Kataoka Shuuji là ai vậy ạ?”.

Các thành viên cũ đồng loạt nhìn vào tôi. Sau đó, họ trao đổi với nhau những ánh mắt ngập ngừng.

- Kataoka là một người rất phiền toái.

Đột nhiên, chị Rihoko nói.

- Tùy tiện, bừa bãi, mở miệng ra là chỉ biết bông đùa.

“Thôi đi, Rihoko,” anh Manabe ngăn chị Rihoko lại. Sau đó, anh ta nhìn về phía tôi và nở một nụ cười gượng gạo.

- Shuuji từng là thành viên của câu lạc bộ bắn cung, cậu ấy cùng khóa với bọn anh.

Cùng khóa!

Như vậy Kataoka Shuuji cũng là một cựu thành viên của câu lạc bộ bắn cung như mấy người này sao?

Kataoka Shuuji thực sự tồn tại, anh ta thực sự tham gia câu lạc bộ bắn cung.

Chỉ là, câu lạc bộ mà anh ta tham gia không phải câu lạc bộ hiện tại mà là trong quá khứ!!!

Khi tôi nhìn về phía Takeda, tôi thấy cô bé đang mở to hai mắt nhìn chăm chú vào các thành viên cũ đang đứng xung quanh.

Hửm? Như vậy là Takeda đã biết chuyện Kataoka Shuuji tốt nghiệp rồi sao? Hay là cô bé thích anh ta trong khi không hề hay biết gì cả? Liệu có khả năng đó không nhỉ?

- Vậy anh Shuuji đó giờ thế nào rồi ạ?

Kataoka Shuuji, rốt cuộc thì khi lớn lên, anh ta, người đã lựa chọn trở thành một tên hề vì luôn luôn phải chịu đựng “sự bất an vì quan niệm về hạnh phúc của bản thân hoàn toàn khác biệt với quan niệm hạnh phúc của người đời,” đã trở thành một người như thế nào?

Đứng bên cạnh tôi, Takeda khẽ hít một hơi.

Khuôn mặt của anh Manabe dần dần trở nên u ám.

- Đã rất lâu rồi anh không còn gặp Shuuji nữa. Rất tiếc, nhưng anh không muốn nói nhiều về chuyện này, chúng ta chấm dứt nó ở đây nhé. Nếu anh có lỡ làm em sợ thì cho anh xin lỗi, Konoha.

- Được rồi, mọi người quay lại luyện tập thôi.

Ông anh đeo kính hô lên, sau đó không còn ai nhắc tới Kataoka Shuuji nữa.

Tất cả bọn họ đều tản ra hướng dẫn cho các đàn em, để lại tôi và Takeda.

Takeda vẫn đứng nguyên tại chỗ, biểu cảm trên khuôn mặt cô bé lạnh băng, hai mắt nhìn đăm đăm vào bia ngắm.

Đó là một ánh mắt sắc nhọn, như thể đang có một kẻ thù không đội trời chung đứng trước mặt cô bé.

- Takeda!

Đến khi tôi cất tiếng gọi, Takeda mới người lên nhìn tôi với một vẻ mặt trống rỗng.

- Anh Konoha... em xin lỗi. Xem ra hôm nay anh Shuuji không tới rồi.

8 Tập Nguyên tác: 文学少女 - Bungaku Shoujo - ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du Xuất bản: NXB Văn Học 2014/2015
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nomura Mizuki

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.