Cô Gái Văn Chương

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 110 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3: Những Ngôn Từ Bị Che Giấu
Chương 3: Những Ngôn Từ Bị Che Giấu

❊ ❊ ❊

Những cuộc tấn công của Ryuuto cuối cùng cũng dừng lại, tôi lại quay về với những ngày bình thường.

Sau khi tan học, tôi tới thư viện gặp Takeda hỏi tình hình của Ryuuto.

- Trông cậu ấy xuống tinh thần lắm ạ.

Cô bé trả lời với vẻ mặt bình thản.

- Hôm qua Ryuu cũng đi gặp chị Himekura nhưng hình như lại bị đuổi ra thì phải.

- ...Takeda, em không giận à?

- Không hề ạ.

- Ryuuto có vẻ muốn được em an ủi đấy.

- Dung túng quá mức sẽ khiến Ryuu ỷ Iại cho nên tạm thời cứ mặc kệ cậu ấy cũng tốt. Anh Konoha như vậy cũng sẽ cảm thấy an tâm hơn không phải sao ạ?

- Em nói cũng đúng, nhưng mà...

Tôi do dự một chút.

- Takeda này... nếu chị Maki có con với Ryuuto thì em định sẽ thế nào?

- Chẳng thế nào cả ạ. Dù sao Ryuu cũng không phải chỉ hẹn hò với duy nhất một người con gái, cho nên chuyện có bầu có con gì thì sau này chắc cậu ấy cũng có một mớ thôi, em cũng không rảnh mà quan tâm từng chút một được.

Quả thật là tôi cảm thấy hơi tội cho Ryuuto.

Sau đó Takeda quay lại quầy trực, còn tôi thì vừa đi dọc theo từng kệ sách vừa tìm thứ gì đó để đọc trong khi chờ Kotobuki.

Khi ánh mắt chạm phải tiêu đề Khung cửa hẹp, chân tôi bất giác dừng lại.

Tim đập càng lúc càng nhanh, ngực tôi bắt đầu thắt lại.

Bên cạnh nó là một quyển sách mỏng có tiêu đề Nhật kí. Tác giả của nó cũng là Gide.

Mặc dù tôi vẫn luôn cố không suy nghĩ tới chuyện của chị Tooko và vợ chồng Amano.

Mặc dù tôi đã quyết định không nên có liên hệ gì nữa.

Thế nhưng cho dù tôi ra lệnh cho bản thân ngừng lại bao nhiêu lần, những ngón tay của tôi vẫn duỗi về phía quyển sách.

Mang theo tâm trạng u ám như đang làm một điều gì đó không nên làm, tôi rút quyển sách ra khỏi kệ rồi lật bìa sách màu xanh lá cây đậm ra.

“Đêm qua, ta lại nghĩ về nàng. Giống như trước kia, ta nói chuyện với nàng, hình bóng của nàng ở trong đầu ta khiến ta cảm thấy thoải mái hơn cả khi đối diện với nàng ở thực tại. Nhưng rồi đột nhiên ta phát hiện ta đang nói chuyện với chính mình. Dù sao thì nàng cũng đi rồi...”

Đây là... tiểu thuyết sao?

“Mặc dù trong một khoảng thời gian rất dài, ta vẫn thường xuyên sống cách xa nàng. Nhưng kể từ thời niên thiếu, việc nói cho nàng biết thu hoạch một ngày của mình, cùng chia sẻ với nàng niềm vui nỗi buồn trong thâm tâm, đã trở thành thói quen của ta. Đêm qua, khi ta theo thói quen tìm nàng tâm sự, ta bỗng nhớ ra nàng đã đi rồi.”

Vừa đọc tôi vừa đi tới cạnh một cái bàn, tôi rốt cuộc hiểu ra đây là quyển nhật kí Gide viết về những hồi ức của mình dành cho người vợ Madeleine. Dựa theo phần giải thích thì có vẻ nó được công bố sau khi ông qua đời.

Ryuuto từng nói với tôi Gide là người đồng tính, giữa ông và Madeleine không tồn tại mối quan hệ vợ chồng. Rằng ông ta là đồ tồi, viết rất nhiều thứ lung tung vào nhật kí và tiểu thuyết của mình... Nhưng trong quyển nhật kí này, Madeleine là người mà Gide yêu nhất, ông đã than khóc rất nhiều vì sự ra đi của Madeleine.

“Mọi thứ đều mất đi nhan sắc, không còn gì khiến ta cảm thấy diễm lệ.”

“Mất nàng, ta mất đi lý do để tồn tại. Ngay cả ta cũng không biết từ nay về sau mình nên sống vì cái gì.”

Nỗi bi ai tê liệt cả tâm can. Sự tuyệt vọng. Tiếng gào thét của linh hồn không ngôn từ nào diễn tả được... Từng lời, từng lời của Gide khiến trái tim tôi lay động.

Mặc dù Gide lấy Madeleine làm hình mẫu cho Alissa trong Khung cửa hẹp, nhưng ông cũng nói rằng đó không phải bản thân Madeleine. Madeleine cũng chưa từng nhìn thấy hình ảnh của bản thân trong Alissa, khi còn sống, bà chưa một lần đề cập tới tác phẩm này.

Nhưng khi đọc quyển nhật kí này, tôi hiểu ra trong câu chuyện của Alissa và Jérome có trộn lẫn khá nhiều chuyện đã xảy ra trên thực tế giữa Gide và Madeleine.

Alissa vì biết được sự không chung thủy của mẹ mà bị tổn thưcmg, Jérome vì biết điều đó mà thề cả đời sẽ bảo vệ cô, những tình tiết này gần như giống hệt nhau, ngay cả tình tiết thập tự giá thì trong nhật kí cũng có một chuyện gần giống như vậy được nói đến. Tâm tình của Jérome khi coi Alissa là thứ thần thánh nhất trên đời chẳng khác nào tâm tình của Gide khi mãi yêu và gìn giữ sự trong sạch của Madeleine.

“Ta cho rằng, chỉ có tới gần với Chúa, ta mới có thể tới gần nàng. Thế nên, ta đã rất hạnh phúc khi cảm nhận được khoảng cách giữa nàng và ta dần thu hẹp trên con đường lên thiên đàng.”

Cho dù yêu Madeleine đến vậy, nhưng Gide lại không thể xem bà là một đối tượng trên phương diện tình ái.

Mối quan hệ giữa hai người tràn đầy bi ai và mâu thuẫn.

“Ta đã từng ngây thơ đến độ chưa một lần suy nghĩ liệu tình yêu không bao gồm mối quan hệ xác thịt này có thể thỏa mãn được nàng hay không.”

“Ta từng cho rằng dục vọng là thứ chỉ thuộc về đàn ông. Ta tự mê hoặc bản thân với suy nghĩ phụ nữ không thể có dục vọng, rằng cho dù có thì nó cũng chỉ thuộc về đám đàn bà ‘lăng loàn’.’’

Gide thật sự tùy tiện. Tôi tự hỏi Madeleine, một người vợ đến cuối đời vẫn không thể có bất kì mối liên hệ nào về mặt thể xác với chồng mình đã có tâm tình như thế nào.

Hơn nữa, trong phần giải thích cũng viết rằng Gide không phải chỉ có quan hệ tình dục với đàn ông, ông ta từng có con với một cô gái chỉ đáng tuổi con mình.

Thế nhưng tại sao ông ta lại không thể làm vậy với Madeleine? Đối với Gide, Madeleine là sự tồn tại thần thánh đến vậy sao?

Từ trong tấm hình cũ, Madeleine nói với Gide đang chìm trong sầu khổ.

“Niềm hạnh phúc lớn nhất của em là do chàng mang đến.”

“Và sự bi ai lớn nhất của em cũng vậy. Cả điều tốt đẹp nhất và khổ sở nhất đều thuộc về chàng.”

Đối với hai người, đó là một mối quan hệ đau khổ nhưng cũng tràn đầy hạnh phúc... Những khi không ở nhà, Gide vẫn thường xuyên gửi thư cho Madeleine. Đối với Gide thì đó là những lá thư đặc biệt. Gide viết ra những thứ gì “thiện lương nhất” trong bản thân mình vào những lá thư đó. Tấm lòng của ông, niềm vui, sự thay đổi tâm tình, công việc ngày hôm đó, mọi thứ...

Thế nhưng, vào cái lần Gide đi du lịch cùng người tình đồng tính của mình, Madeleine đã đem đốt toàn bộ những lá thư mà ông gửi cho bà.

Gide đã gần như phát điên khi biết chuyện này, ông đau đớn than rằng ”Những gì tốt đẹp nhất của ta đã biến mất”.

Dù vậy Madeleine cũng cảm thấy khổ tâm khi phải làm thế. Bà từng nói với Gide:

“Đối với em, đó cũng là những thứ quan trọng nhất trên đời này.”

“Sau khi chàng rời đi, em chẳng thể tìm được một người mà mình có thể tin cậy trong căn nhà mà chàng bỏ lại này, em không biết phải làm gì, cũng không biết sau này sẽ như thế nào, chỉ có thể cô độc lẻ loi một mình... Lần đầu tiên em nghĩ tới cái chết.”

“Em thật sự rất đau đớn... Em đem đốt những lá thư của chàng để khiến bản thân có thể làm được điều gì đó. Trước khi đốt chúng em đều đọc lại một lần...”

Tình cảm của hai người dần đi ngang qua nhau, quyển nhật kí dần bị lấp đầy bởi những ngôn từ khổ não.

Yêu thương đến mức ở cùng nhau sẽ khiến nhau khổ sở, nhưng rồi lại không thể rời xa nhau... Trong khi lật qua từng trang giấy, tôi bắt đầu cảm thấy khó thở vì mối gút mắc này.

Nếu Gide và Madeleine có thể có quan hệ về mặt thể xác, liệu mối quan hệ giữa họ có khác đi không?

Nếu Gide không phóng đãng, không thường xuyên bỏ nhà đi, liệu ông có thể cùng Madeleine trải qua một cuộc sống gia đình yên bình không?

Sau cái chết của Madeleine, tinh thần của Gide cũng nhanh chóng suy sụp.

“Sau khi nàng mất, ta chỉ cố giả vờ như đang sống.”

Quả nhiên đối vói Gide mà nói, Madeleine là cội nguồn sáng tạo, là sự tồn tại đặc biệt khắc sâu vào tận linh hồn ông.

Tình yêu kì lạ mà lại điên cuồng này khiến toàn thân tôi ớn lạnh, tôi không khỏi nhớ tới cô Kanako và chú Fumiharu. Cô Kanako từng nói mối quan hệ giữa hai người họ là một cuộc “hôn nhân màu trắng”.

Tựa như Gide và Madeleine, cô Kanako và chú Fumiharu có lẽ cũng được gắn kết chặt chẽ với nhau bằng một thứ khác với ham muốn thể xác giữa nam và nữ.

Và có lẽ cô Yui đã nhận ra điều đó...

Hình bóng của Madeleine đốt bỏ những lá thư dần chồng lên cô Yui.

Rốt cuộc cô Yui đã cảm thấy thế nào với việc chồng mình thường xuyên vì công việc biên tập mà nhiều lần không về nhà?

Cho dù biết không nên suy nghĩ nhiều hơn nữa, tâm trí tôi vẫn chìm vào bóng tối, tôi không nhận ra Kotobuki đã tới.

- Xin lỗi vì để cậu phải đợi nha Inoue... lnoue?

- Ồ, a! Tới giờ đóng cửa rồi hả?!

Tôi vội gập quyển sách lại và đứng dậy, sau đó tôi nhét nó trở lại giá sách như muốn che giấu tiêu đề và tên tác giả.

- Chúng ta về thôi nhỉ?

Quấn quanh cổ chiếc khăn quàng màu trắng, mặc dù ánh mắt của Kotobuki nhìn tôi có đôi chút bất an, nhưng rồi cậu ấy vẫn gật đầu và nắm lấy tay tôi.

Trên con đường mờ tối, chúng tôi vừa bước đi vừa nắm lấy tay nhau.

Ngày mai là thứ Bảy, cho nên chủ đề của chúng tôi xoay quanh chuyện sẽ đi đâu chơi.

- Tôi muốn đi xem phim.

- Ồ, phim gì vậy.

- À ừm... cậu không được cười nhé.

Hai má của Kotobuki đỏ hồng lên, rồi bằng giọng nhỏ xíu, cậu ấy nói ra tiêu đề một bộ phim tình cảm có sự tham gia diễn xuất của một nữ diễn viên thần tượng.

- Cũng được thôi.

- T-Thật không? Nếu cậu không thích thì tôi đi cùng với Mori cũng được.

- Đó là bộ phim mà Kotobuki muốn xem đúng không?

- Ừ-ừm.

- Nếu vậy thì tôi cũng muốn xem bộ phim đó.

Kotobuki nhoẻn miệng cười vui vẻ khi nghe tôi nói vậy. Chiếc khăn quàng màu trắng khẽ lay động.

- Cảm ơn cậu, Inoue.

- Sau khi xem phim xong thì tới nhà tôi nhé.

- Hả?

Có chút thẹn thùng, tôi nói với Kotobuki đang kinh ngạc mở to hai mắt.

- Không phải tôi đã hứa là sẽ giới thiệu cho ba mẹ biết Kotobuki là bạn gái của mình sao?

- A... chuyện này, chuyện này...

- Không được à?

Kotobuki vội lắc đầu.

- Không phải. Nhưng là...

Nét mặt của cậu ấy trở nên hơi u ám.

- Nếu đi xem phim trước thì không thể mang theo bánh chanh nướng được.

Tôi bật cười.

- Cái đó để lần sau cũng được. Hoặc là tới nhà tôi rồi cậu nướng một cái cũng không sao đâu.

- Không được... chuyện này vẫn còn hơi sớm...

Bàn tay không nắm lấy tay tôi vội vung lên. Tay kia thì càng nắm chặt hơn.

- C-Chờ thêm một thời gian nữa... nhé.

- Hi vọng nó tới sớm một chút.

Khi tôi nhìn vào mắt cậu ấy và nói vậy, Kotobuki cúi đầu với vẻ vừa ngượng ngùng vừa hạnh phúc.

- ...Vậy thay vì bánh chanh nướng, tôi sẽ làm bánh quy nhé. Loại không quá ngọt. Gọi là bánh quy mặn cũng được...

Nói đến đây, đột nhiên Kotobuki ngừng lại.

Thấy vậy tôi cũng chợt nhận ra. Rằng Kotobuki đang liên tưởng tới điều gì khi nhắc tới bánh quy mặn.

Hương vị bánh su kem vừa mặn vừa ngọt tái hiện trên đầu lưỡi tôi.

- À, ừm, còn có cả vị cacao hay vị lá hồng trà nữa...

Kotobuki vội nói thật nhanh.

Tôi cũng khẽ lẩm bẩm, vờ như không nhận ra điều gì cả.

- Nghe ngon thật đấy...

Chắc hẳn vào lúc này đây, chúng tôi đều đang cùng nghĩ tới một người.

Nhìn chiếc khăn quàng màu trắng quấn quanh cổ của Kotobuki, cảm xúc trong tôi lại như dâng trào. Khi tôi vội chuyển tầm nhìn sang hướng khác, tôi bắt gặp một thứ.

Một chiếc nơ màu trắng mỏng manh đang buộc trên cành cây mọc ra từ tường rào của nhà ai đó... Tôi không khỏi mở to hai mắt kinh ngạc khi liên tưởng nó với nơ áo đồng phục.

- ...Inoue, cậu sao vậy?!

- Ở đó có một cái nơ.

- Đâu phải đâu, đó chỉ là một cái dây ni lông thôi mà.

- ...À đúng rồi.

Tại sao tôi lại cho rằng đó là một cái nơ chứ.

- À, cậu biết sự tích chỉ cần đem nơ cột lên cây trong trường thì nguyện ước sẽ thành sự thật không?

Câu nói của Kotobuki khiến trái tim tôi đập mạnh một cái.

Trong đầu tôi hiện lên một cảnh tượng.

Bầu trời trong xanh sau cơn mưa đầu mùa.

Cái cây cao rậm rạp màu xanh của lá.

Chị Tooko đang cố trèo lên cái cây đó.

Nghe nói chỉ cần cột nơ vào cây trong trường mà không để ai nhìn thấy thì nguyện ước của bản thân sẽ trở thành hiện thực.

Một sự tích hoàn toàn không có chút căn cứ khoa học nào nhưng lại rất được đám con gái yêu thích.

Có lẽ khi đó chị Tooko cũng muốn thử làm. Chị ấy cởi chiếc nơ màu xanh thẫm trước ngực ra và định cột nó vào một cành cây, nhưng rồi lại bị trượt tay và suýt nữa thì ngã lộn nhào xuống đất. Chiếc nơ rơi ra từ tay chị ấy rơi xuống khẽ chạm vào đầu mũi tôi.

Bị tôi nhìn thấy trong bộ dạng mất mặt, hai má chị Tooko đỏ bừng cả lên.

... Đáng ghét, sao Konoha lại ở hả?!

... Hôm nay em phải trực nhật nên tới sớm. Chị Tooko thì sao, chị đang làm gì trên đó vậy.

...Hả...! A, cái này... là thế này, có một con chim non rơi xuống đất nên chị mang nó bỏ lại lên tổ ấy mà!

Vừa kiếm cớ, chị ấy vừa nói như sắp khóc “Em không được nhìn lên đâu nhé”, rồi tụt xuống.

- Cái đó cũng khó lắm đấy. Phải thực hiện thành công mà không được để bất kì ai nhìn thấy.

- À... ừm, đúng rồi.

- Inoue đã thử buộc lần nào chưa?

- Hả... không, tôi cũng không tin mấy chuyện đó lắm...

- Ừ-ừm, cậu nói đúng. Chỉ có trẻ con mới đi tin mấy chuyện như vậy.

Kotobuki vội nói thêm.

Tim tôi nhói lên. Cảm giác có lỗi tràn ngập trong lồng ngực.

Thấy nét mặt của tôi không được tốt, ánh mắt của Kotobuki trở nên yếu đuối. Tôi bèn nắm chặt tay cậu ấy hơn và cười.

- Cậu muốn mấy giờ đi xem phim? Càng sớm càng tốt nhỉ?

- Ừ-ừm.

Kotobuki cũng nắm chặt tay tôi như không muốn rời ra. Dù vậy điều này lại khiến tôi cảm thấy cậu ấy đang lo lắng.

Gió bắt đầu trở nên lạnh hơn. Chiếc khăn quàng màu trắng khẽ đung đưa.

Vừa giả vờ như không nhận ra sự bất an của nhau, chúng tôi vừa tiếp tục nói chuyện bằng giọng vui vẻ.

Sau khi tiễn Kotobuki về tận nhà, tôi cười nói “Lát nữa tôi sẽ gọi điện cho cậu” rồi tạm biệt.

Đó đã là giới hạn cuối cùng của tôi. Khi chỉ còn lại một mình, toàn thân tôi như bị bóng tối đen kịt bao phủ, làm thế nào đi nữa thì tôi cũng không cách nào quên đi cơn đau nơi lồng ngực.

Đã bao nhiêu ngày rồi tôi chưa gặp chị Tooko?

Đã bao nhiêu ngày rồi tôi chưa được nghe giọng nói của chị ấy?

Tôi bắt bản thân mình phải quên, nhưng rốt cuộc lại không thể quên được. Hình bóng chị Tooko vẫn tồn tại trong sâu thẳm trái tim tôi, để rồi chỉ cần có dịp là lại hiện lên một cách rõ nét.

Cổ họng nghẹn lại, tôi lại bắt đầu thấy khó thở.

Ngay cả Miu tôi cũng đã có thể nguôi ngoai đi rồi.

Đến lúc nào đó mọi thứ sẽ ổn cả.

Sẽ có một lúc tôi quên được chị Tooko.

Tựa như băng ghi hình sẽ hư hao theo thời gian, hình ảnh trong tim cũng sẽ trở nên mơ hồ... sẽ có một ngày tôi có thể tiếp nhận điều này với chút cảm giác cô đơn lạnh lẽo trong lòng, chắc chắn ngày đó rồi sẽ tới.

Tôi chỉ cần chờ thời gian trôi qua là được.

Đó là phương pháp hữu hiệu nhất để quên đi nỗi đau và sự phiền muộn này. Ngoài cách đó ra, tôi không còn biện pháp nào khác...

Gió bắt đầu mạnh lên. Những sợi tóc quật vào má tôi.

Tôi cắn chặt môi cúi đầu bước trên con đường đêm mà lòng nặng trĩu.

Sáng hôm sau, bầu trời có chút âm u.

Sau khi lên mạng xem dự báo thời tiết, tôi bỏ dù vào trong cặp rồi bắt đầu chuẩn bị.

Đêm qua, tôi đã nói với mẹ việc Kotobuki sẽ tới nhà chơi sau khi xem phim xong.

- Cậu ấy sẽ ở lại ăn trưa, mẹ chuẩn bị trước được không ạ. Còn cả bữa ăn nhẹ nữa, lần này mẹ nhớ lấy thứ gì dành cho con gái nhé.

- Kotobuki là cô bé dạo trước mới tới nhà mình hả. Ừm, mẹ cứ băn khoăn mãi chuyện này, chẳng lẽ cu anh và Kotobuki, Ryuuto là quan hệ tam giác hả? Mẹ cứ tưởng cu anh và cô bé Amano kia...

Nghe mẹ bắt đầu nói ra những điều hệt như Mori, tôi liền phủ nhận.

- Không phải đâu ạ. Ryuuto có bạn gái rồi, còn chị Tooko... con chỉ xem chị ấy như chị gái thôi... ngày mai con sẽ giới thiệu lại Kotobuki với cả nhà. Mẹ cũng bảo bố ngày mai ở nhà nhé.

Nét mặt của mẹ khi ấy có đôi chút phức tạp.

- Trưa nay nhà mình ăn cơm chiên hải sản với bánh pudding dâu nhé?

Nghe mẹ hỏi vậy, tôi trả lời:

- Dạ, cảm ơn mẹ. Con nghĩ cậu ấy sẽ thích.

Rồi nhanh chóng rời khỏi nhà để kịp giờ hẹn.

Gió thổi như cắt da cắt thịt. Đã tháng Ba rồi nhưng vẫn chưa có chút dấu hiệu ấm áp nào của mùa xuân.

- Nhưng trên thời sự lại nói anh đào năm nay sẽ nở sớm thì phải.

Vừa đi tôi vừa lấy điện thoại nhắn tin cho Kotobuki.

“Tôi vừa ra khỏi nhà rồi.”

Đúng lúc này chuông điện thoại vang lên.

Người tôi khẽ run khi nghe thấy tiếng nhạc trầm buồn trang nghiêm khiến người ta liên tưởng tới nhạc giáo đường, khi nhìn vào cái tên hiện trên màn hình, sống lưng tôi lại càng lạnh buốt.

Ryuuto!

Tại sao nó lại gọi cho tôi vào lúc này... từ lần say quắc cần câu ở nhà tôi tới giờ nó vẫn chưa hề liên lạc với tôi cơ mà.

Nó lại định âm mưu chuyện gì nữa sao?

- Alô?

Khi tôi mở điện thoại ra, bên tai tôi vang lên tiếng nước mũi sụt sùi.

- Anh Konoha, hãy giúp em.

- Ryuuto, em làm sao vậy?

Tim tôi đập nhanh vì tình huống bất ngờ này. Dường như nó đang khóc.

- Chị Tooko...

- Chị Tooko làm sao?!

- Hãy giúp em, em không làm được gì nữa rồi. Anh đến nhà em ngay đi. Nếu không chị Tooko sẽ biến mất! Ngoại trừ anh Konoha ra, không ai có thể ngăn chị ấy. Bởi vì chị Tooko... Làm ơn, xin anh cứu chị Tooko!

Nói xong nó liền cúp máy.

Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với chị Tooko?!

Máu xộc lên đầu tôi, lông tóc toàn thân tôi dựng đứng cả lên.

Nhưng lần này giọng của Ryuuto rất tha thiết, nó nhiều lần van nài tôi, trong giọng nói nó cũng đầy nước mắt.

Hơn nữa lần trước dù chị Tooko không bị đầu độc đi nữa, chị ấy vẫn bị sốt cao nằm liệt giường Nếu khi đó tôi không tới thì có lẽ chị Tooko đã phải chịu khổ sở một mình trong căn nhà lạnh lẽo đó rồi.

Miệng tôi đắng chát.

Tôi nên đi tới chỗ chị Tooko sao? Hay tôi nên mặc kệ và cứ đi gặp Kotobuki ở chỗ hẹn? Tầm nhìn tôi dần trở nên mơ hồ vì mâu thuẫn trong nội tâm.

Nếu như đây lại là một cái bẫy của Ryuuto, có thể Kotobuki sẽ gặp nguy hiểm.

Nhớ lại chuyện xảy ra dưới tầng hầm thư viện, đầu tôi lại nóng rực lên. Tôi sẽ không để Kotobuki gặp chuyện như vậy một lần nữa. Sẽ không để Ryuuto chạm vào cậu ấy dù chỉ là một ngón tay. Tôi đã thề là phải bảo vệ Kotobuki.

Nhưng nếu như lời của Ryuuto là thật, nếu như nó đang cần sự giúp đỡ của tôi... nếu như thật sự đang có chuyện gì đó với chị Tooko...

Mồ hôi túa ra như tắm, trong đầu tôi hiện lên đủ loại hình ảnh.

Bằng những ngón tay run run, tôi bấm số của Kotobuki.

Điện thoại vang lên âm báo không thể liên lạc được, có lẽ cậu ấy đã ra khỏi nhà. Tôi phải làm sao bây giờ?! Nếu như tôi có thể tách làm hai và đi tới cả hai nơi thì tốt biết bao. Nhưng tôi lại không có được năng lực đó.

Tầm nhìn càng lúc càng trở nên mơ hồ, đầu tôi như nứt ra.

Tôi nên làm gì? Tôi phải làm gì đây...

Cuối cùng, tôi bấm số điện thoại của Akutagawa.

- Có chuyện gì vậy Inoue?

Ngay khi nghe được giọng nói chân thành đó, cảm xúc trong tôi như vỡ òa.

- Akutagawa, tôi có việc muốn nhờ ông! Giờ tôi không tới chỗ hẹn với Kotobuki được. Ông đi thay tôi được không?!

Sau đó tôi nhanh chóng giải thích tình hình cho cậu ấy, cổ họng đau nhức, ngực như vỡ ra.

Cho dù vậy, hai chân tôi vẫn chạy về phía chị Tooko. Sự thật này như một con sóng tăm tối tuyệt vọng đổ ập xuống người tôi.

Bên tai tôi văng vẳng tiếng trách cứ rằng rõ ràng tôi đã thề sẽ bảo vệ Kotobuki, vậy mà giờ lại chọn chị Tooko. Mỗi khi bước một bước tôi lại có cảm giác như mình vừa bị một cây roi vô hình đầy gai quất trúng.

Không, không phải vậy! Tôi không lựa chọn chị Tooko!

Nhưng, chỉ cần nghĩ tới việc không thể gặp lại chị Tooko nữa, cơ thể tôi lại như bị xé tan thành trăm ngàn mảnh vụn, tôi không tài nào chịu được nỗi đau đó.

Nếu chị Tooko thật sự biến mất...!

Nếu chị ấy không còn tồn tại trên cõi đời này nữa...!

Cho dù tôi liên tục phủ nhận rằng chuyện như vậy không thể xảy ra được, tôi vẫn không thể kìm lòng mà chạy về phía chị Tooko.

Bởi vì sâu trong tim, tôi vẫn luôn nghĩ về chị Tooko. Vẫn luôn muốn được gặp chị ấy.

Khoảng thời gian hạnh phúc mà tôi trải qua cùng Kotobuki, những câu nói, nụ cười ấm áp, cảm xúc khi nắm chặt tay, trong thoáng chốc, tất cả dường như đều biến mất, lòng tôi chỉ còn biết hướng về phía chị Tooko!

Hình ảnh của chị Tooko tràn ngập đầu óc tôi đến tuyệt vọng.

Tựa như Gide cho dù có bao nhiêu người yêu thì chốn quay về của ông vẫn là bên Madeleine... Cho dù cả hai có rời xa nhau trăm nghìn vạn dặm đi chăng nữa... Bởi vì người duy nhất có thể khiến Gide mở lòng cũng chỉ có Madeleine mà thôi...

Tôi cuối cùng cũng hiểu được, cho dù tôi đi tới đâu, yêu ai, thuộc về ai, thì chỉ cần có chuyện gì xảy ra với chị Tooko, tôi sẽ vứt bỏ mọi thứ để chạy tới gặp chị ấy.

Ryuuto đã dùng phương pháp tàn khốc nhất, trực tiếp nhất, không để lại lối thoát nào, để khiến tôi nhận ra điều đó.

Rằng đối với tôi, chị Tooko có ý nghĩa như thế nào!

Rằng tôi sẽ không thể nào quên được chị ấy!

Tôi không biết liệu Ryuuto có cố ý tạo ra tình huống này để tôi phải lựa chọn hay không. Nhưng cho dù là thế nào đi nữa, thì nó cũng thắng tôi rồi.

Lần thứ ba tới nhà Sakurai, căn nhà như bị bao trùm bởi bầu không khí u uất của mùa đông.

Tôi vừa thở vừa liên tục nhấn chuông, nhưng chẳng có tiếng ai đáp lại cả. Trong nhà cũng không hề có dấu hiệu của con người. Nhìn từ bên ngoài, tất cả cửa và rèm che đều được kéo lại.

Tương tự lần trước, cửa cũng không có khóa. Thếlà tôi vội đẩy cửa ra và la lên “Chị Tooko!”.

- Chị Tooko! Chị đâu rồi?!

Cho dù tôi gào rách cả cổ họng thì cô gái văn chương với hai bím tóc dài vẫn không xuất hiện.

Giọng nói vui tươi kia cũng không vang lên. Căn nhà cũ kĩ tràn ngập bầu không khí yên tĩnh đến đáng sợ.

Tôi vội cởi giày ra rồi chạy về phía phòng của chị Tooko. Khi tôi vừa đẩy cửa phòng ra, đập vào mắt tôi là bộ đồng phục bị xé nát thành từng mảnh.

- !

Tôi nín thở, ý thức trong một thoáng là một màu trắng xóa.

Ở chính giữa căn phòng là một tấm thảm, bên trên đó là những mảnh vụn còn sót lại của thứ từng là đồng phục học sinh nữ. Chiếc nơ màu xanh đậm trên ngực áo chị Tooko cũng bị xé làm đôi. Đặt bên cạnh là một bó loa kèn trắng nằm trong giỏ tựa như hoa viếng tang lễ.

Mắt tôi hoa lên, tôi vô thức chống tay vào giá sách và khiến chồng sách trên đó rơi xuống sàn.

Tiếng sách đụng vào nhau đập vào tai tôi những âm thanh chát chúa.

Một hộp trang điểm dán giấy màu tím nhạt trên đó cũng rơi xuống. Nắp mở ra để lộ những lá thư bên trong. Những phong thư đủ màu sắc từ màu đỏ nhạt tới xanh lam xòe ra như một chiếc quạt dưới chân tôi.

Tôi vội ngồi xổm xuống, dùng bàn tay run lẩy bẩy gom những lá thư đó lại. Toàn bộ thư gần như đều còn nguyên niêm phong. Mặt ngoài có địa chỉ và tên người nhận là “Sakurai Kanako”, còn tên người gửi là “Amano Yui”.

Đây là thư cô Yui gửi cho cô Kanako sao? Tại sao lại có nhiều như vậy? Chẳng những thế chúng còn chưa được mở ra? Chẳng lẽ cô Kanako không muốn đọc chúng sao?

Tôi không tài nào đưa ra được một phán đoán hợp lý. Nhìn thấy những lá thư kì lạ này, lòng tôi lại càng trở nên bất an. Rốt cuộc chị Tooko đã đi đâu rồi.

Tôi vừa cố gắng hít thở thật sâu, vừa thu dọn những quyển sách rơi trên sàn lại thành một chồng, bên cạnh nó là chiếc hộp chứa những lá thư bên trong.

- Chị Tooko! Chị Tooko!

Âm thanh phát ra từ cổ họng tôi nghe chẳng khác nào những tiếng hét tuyệt vọng.

Tôi chạy ra hành lang rồi lần lượt đẩy từng cánh cửa ra.

- Chị Tooko! Chị đang ở đâu?! Chị Tooko!

Căn phòng bừa bộn có lẽ là phòng của Ryuuto. Căn phòng với bàn trang điểm... nhà bếp, phòng tắm, phòng khách... Nhưng cho dù tôi tìm hết mọi nơi thì vẫn không thấy bóng dáng của chị Tooko.

Tôi gọi điện thoại cho Ryuuto nhưng nó không bắt máy! Mồ hôi ướt đẫm đang khiến toàn thân tôi lạnh toát. Đầu tôi nóng rực.

Trong lúc đang đứng run rẩy giữa phòng khách, tôi phát hiện một mẩu giấy bị xé nằm cạnh chân bàn.

Tôi nhặt nó lên và nhìn thấy nội dung ghi trên đó.

“Dì Kanako,

Dì đi làm về rồi ạ.

Nhà xuất bản gửi tới rất nhiều tài liệu và hành lý, con đã cất chúng vào một chỗ rồi.

Như dự định từ trước, hôm nay con sẽ...”

Phần phía dưới đã bị xé đi nên tôi không biết được nội dung của nó viết gì. Tôi bò trên sàn tìm kiếm phần còn lại nhưng chẳng thấy nó ở đâu cả.

Như dự định từ trước là sao?!

Ryuuto vẫn không bắt máy. Có thể cô Kanako sẽ biết chị Tooko đang ở đâu!

Nếu tôi giải thích mọi chuyện với bác Sasaki, liệu bác ấy có nói cho tôi biết địa chỉ nơi làm việc của cô Kanako không? Trong thư cũng có đề cập chuyện nhà xuất bản gửi hành lý tới. Tài liệu, bưu thiếp và một cái thùng nhỏ đang được đặt ngay ngắn trên bàn.

Tôi nhìn vào phần tên người gửi, trong đó có một tấm thiệp gửi từ cửa hàng hoa. Trông nó có vẻ như là lời cảm ơn từ người chủ trì của một cuộc nói chuyện mà cô Kanako tham gia, nó cũng có đề cập tới việc ông ta gửi hoa tới. Mặc dù người nhận là cô Kanako, nhưng phần địa chỉ lại ghi tên một tòa chung cư trong thành phố.

Tôi nhớ lại lẵng hoa loa kèn trong phòng chị Tooko. Có thể vì cô ấy không nhận bưu kiện ở nơi làm việc nên họ mới gửi về nhà.

Ở phần hóa đơn cũng có ghi số điện thoại của nơi nhận, thế là tôi ngay lập tức gọi cho số đó. Dù vậy không có ai bắt máy, thay vào đó là tiếng trả lời tự động.

Không có ai cả ư...? Không, có thể cô ấy không muốn bắt máy. Vừa nghĩ như vậy, tôi vội nói nhanh.

- Cháu là Inoue, học cùng trường với chị Tooko. Cháu có việc khẩn cấp cần gặp cô Sakurai Kanako, nếu cô có ở đó xin cô làm ơn trả lời điện thoại của cháu.

Đầu bên kia vang lên tiếng người cầm lấy ống nghe.

Tôi vội hét lên.

- Cô Kanako phải không ạ?

- ...Có chuyện gì?

Giọng nói của cô ấy lạnh lùng như băng giá. Lưng tôi lạnh toát, cơ thể co rúm lại vì nỗi sợ hãi bản năng như thể đang đối mặt với một sự tồn tại tuyệt đối siêu việt.

Tôi nuốt một ngụm nước bọt sau đó hỏi.

- Cô biết chị Tooko đã đi đâu không ạ?

- Cậu gọi cho tôi vì chuyện vớ vẩn đó sao?

Giọng nói của cô ấy đầy khó chịu.

- Cháu xin lỗi, nhưng việc này thực sự rất khẩn cấp ạ.

- Con bé đó đi tới chỗ Yui rồi.

Sau đó cuộc gọi bị gián đoạn, cô Kanako đã cúp máy.

Đến chỗ Yui là sao, không phải cô Yui đã mất rồi sao?! Tôi thử gọi điện một lần nữa nhưng cho dù tôi gọi bao nhiêu lần thì cô Kanako cũng không bắt máy.

Hơi thở của tôi trở nên gấp gáp, toàn thân tôi như bị bao phủ trong bầu không khí nóng nực.

Tôi cầm theo hóa đơn ghi địa chỉ và số điện thoại nơi làm việc của cô Kanako rồi lao ra ngoài.

Từ nhà Sakurai tới chỗ chung cư đó cần ngồi một chuyến tàu điện. Tính cả đi bộ thì tôi phải mất gần một tiếng đồng hồ mới tới được đó. Vừa tới nơi tôi vội lao lên cầu thang.

Tòa nhà có vẻ ngoài khá cũ, nó cũng không hề có thang máy.

Nghe nói sau khi cha mẹ qua đời, cô Kanako vẫn sống trong ngôi nhà hiện tại, có lẽ cô ấy không thích chuyển nhà.

Không, hẳn là cô ấy không quan tâm tới việc sống ở đâu. Trong gian phòng gần như chẳng có đồ dùng sinh hoạt cá nhân nào cả.

Tôi lần theo địa chỉ đi tới một gian phòng nằm ở một góc của lâu năm, trước cửa phòng không có bảng tên. Tôi đứng trước cửa bấm chuông nhưng chẳng có tiếng ai đáp lại cả. Tôi tiếp tục kiên nhẫn nhấn chuông, cuối cùng cửa được mở ra.

Cô Kanako xuất hiện với ánh mắt lạnh lùng, cô ấy mặc một bộ đầm dài màu đen, áo len khoác ngoài cũng màu đen.

Cho dù trong tình huống này, thì việc nhìn cô ấy ở khoảng cách gần thế này vẫn khiến tôi cảm thấy sợ hãi vì vẻ đẹp lạnh lẽo tựa băng giá của cô ấy.

- Cậu tới làm gì?! Về đi, tôi đang bận.

Tôi vội lách người vào chặn cửa lại khi cô ấy định đóng cửa và nói.

- Xin cô làm ơn cho cháu biết chị Tooko đã đi đâu! Trong phòng chị ấy đầy những mảnh vụn áo váy đồng phục... nhưng cháu lại không tìm thấy chị ấy ở đâu cả! Trong phòng khách có một lời nhắn chị ấy để lại cho cô. Nó cũng bị xé rồi nên cháu không đọc hết nội dung được. “Như đã dự định” có nghĩa là gì ạ?

Phản ứng của cô Kanako vẫn lạnh lùng như trước.

- Biết rồi thì cậu định làm gì?

- Cháu muốn đi gặp chị ấy.

- Có lẽ cậu sẽ không gặp được nó đâu.

Cổ tôi rụt lại khi đối mặt với cặp mắt trống rỗng và giọng nói u ám đó.

Cho dù tôi nói cho cô ấy chuyện đồng phục của chị Tooko bị xé thành từng mảnh thì cô ấy cũng chẳng hề quan tâm. Trông cô ấy như thể cho dù có chuyện gì xảy ra với chị Tooko thì nó cũng chẳng hề liên quan tới cô ấy.

Hoàn toàn không quan tâm.

Cô ấy là một người đáng sợ từng không chút do dự nói rằng làm tác giả có nghĩa là phải một mình bước qua khung cửa hẹp, và chính cô ấy đã làm điều đó, cô ấy đã dùng chính cái chết của cha mẹ và bạn thân làm đề tài viết tiểu thuyết.

Mà ngay cả đứa con gái của bạn thân đang sống trong cùng một mái nhà cô ấy cũng có thể thản nhiên giết chết trong tác phẩm của mình, xem nó như người không hề tồn tại... Tôi không tài nào lý giải được cách sống của con người đáng sợ này.

Chỉ nội việc bị cô ấy nhìn chằm chằm thế này cũng đã khiến sống lưng tôi run lên, ý nghĩ xoay người chạy trốn hiện lên trong đầu tôi.

Dù vậy tôi vẫn bước tới một bước và nói “Cho dù không gặp được thì cháu vẫn sẽ đi gặp chị ấy”, vừa nghe vậy, cô Kanako quay người đi vào trong phòng.

- Cô chờ chút!

Tôi cũng vội cởi giày xông vào nhà.

- Nếu cô biết chị Tooko ở đâu, xin hãy nói cho cháu biết!

Cô Kanako không quay lại. Ngay cạnh cửa trước là phòng bếp, sâu bên trong là phòng làm việc, trên mặt bàn rộng đặt một chiếc máy tính để bàn. Từ vị trí đứng, tôi có thể thấy được một vài tấm hình nằm rải rác, đều là hình con đường, nhà cửa, sân vườn, trường học, rừng rậm, bãi cỏ, vườn cây ăn quả, bảo tàng mỹ thuật, có lẽ chúng là tư liệu viết tiểu thuyết của cô ấy.

Ngoài ra, trên bàn còn đặt một quyển sổ màu xanh da trời và một cây bút màu bạc, tách trà với họa tiết bông hoa, đĩa bánh tạc nhân dâu, một đĩa bánh quy với viền trang trí màu xanh, bên cạnh là vài cái gác thìa bằng thủy tinh màu tím, gác trên đó là dao, muỗng, nĩa màu vàng kim.

Cô ấy đang mở tiệc trà một mình sao?

- Làm ơn đi, cô Kanako. Cảnh tượng trong phòng chị Tooko không bình thường chút nào cả? Chỗ của cô Yui là ở đâu ạ?! Trong phòng của chị Tooko có rất nhiều lá thư của cô Yui gửi cho cô chuyện đó có liên quan gì không ạ?!

- Thư của Yui?

Vẫn quay lưng lại từ nãy tới giờ với vẻ không quan tâm, đột nhiên cô Kanako nhíu mày trừng mắt nhìn tôi với ánh mắt đáng sợ.

- Trong thư viết gì?

- Cháu không biết, nó vẫn còn nguyên niêm phong. Mà chuyện đó không quan trọng, cô mau nói cho cháu chị Tooko đang...

Tôi vừa nói được một nửa thì cô ấy đã cầm lấy quyển sổ và bút mực trên bàn với vẻ mất kiên nhẫn rồi viết thứ gì vào đó, sau đó cô ấy xé trang giấy ra đưa cho tôi.

Tôi cầm lấy và nhìn vào nội dung viết trên đó, là địa chỉ. Tỉnh Iwate? Chị Tooko đang ở đây sao?!

Khi tôi đang định nói cảm ơn thì cô Kanako khẽ thì thầm bằng giọng lạnh như băng.

- ...Nơi đó là mộ của con người yếu đuối đã uống thuốc độc chết. Con bé đó không quay trở lại thì càng tốt.

Tôi ngẩng đầu lên và chứng kiến ánh mắt tràn ngập thù hận của cô ấy. Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một cảm xúc mãnh liệt như vậy trên khuôn mặt của cô Kanako.

Ánh mắt cháy rực ngọn lửa điên cuồng...!

Nỗi căm hận trần trụi...!

Miệng tôi khô khốc, cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Người này cũng có vẻ mặt như vậy sao?

Nữ chính Arisa trong Cánh cửa tội lỗi có lẽ cũng đã có ánh mắt đáng sợ như thế này khi ra tay sát hại em bé Tooko.

Vừa nghĩ như vậy, lưng tôi lại lạnh toát, tôi gắng nói ra lời cảm ơn rồi bỏ lại căn phòng đàng sau lưng.

Kana này, mình không hiểu.

Hạnh phúc của tác giả và hạnh phúc của một người.

Cả hai đều quan trọng, nhưng nếu chỉ được chọn một trong hai, thì mình nên khuyên Kana lựa chọn cái nào đây?

Kana muốn cái nào hơn?

Đối với Kana, gia đình là không cần thiết sao? Một người bầu bạn hay con cái đối với Kana chỉ là gánh nặng không cần thiết thôi sao?

Kana không thích bé Ryuu gọi mình là mẹ đến vậy sao? Việc Tooko vừa cười vừa gọi Kana là dì khiến cậu khó chịu đến vậy sao?

Cả bé Ryuu và Tooko đều đang chờ một ngày Kana chủ động nói chuyện với chúng.

Takumi cũng vậy, cậu ấy thật lòng thích Kana. Thế nhưng khi Takumi qua đời, Kana chẳng hề tới bệnh viện, trong tang lễ của cậu ấy, Kana cũng đang làm việc.

Khi người ta làm phẫu thuật cho Takumi, mình vừa ôm Tooko vừa cầu nguyện rằng Kana có thể tới bệnh viện.

Trong tang lễ, vì Takumi thật sự rất đáng thương, cho nên mình đã ôm lấy Tooko và khóc.

Bước đi một mình trên con đường chật hẹp đó sẽ khiến Kana cảm thấy hạnh phúc sao?

Kana cảm thấy hạnh phúc như là một tác giả sao?

Cho dù ngày mai phải tham dự đám cưới... cho dù bọn nhỏ đang ngủ ở phòng bên cạnh... mình vẫn không nhịn được mà cãi nhau với anh Fumiharu.

“Anh Fumiharu có vợ là em, có con gái là Tooko, có Kana là tác giả. Nhưng Kana lại chỉ có thể cô độc một mình, còn anh thì lại có hết mọi niềm hạnh phúc. Anh không thấy điều đó thật bất công sao?!”

Nghe mình nói vậy, anh Fumiharu chỉ cười và trả lời rằng “Đúng vậy, điều đó thật bất công”.

Nụ cười đó thật dịu dàng, nhưng cũng thật buồn, thế nên mình không tài nào trách cứ anh ấy thêm nữa.

Mình lại cầm chiếc bình nhỏ hình trái tim màu tử đinh hương mà Takumi đưa lên và ngắm nhìn nhiều lần.

Tôi ngồi tàu cao tốc tới Sendai, sau đó đổi sang một tuyến khác, rồi cuối cùng bắt taxi, khi tôi tới được ngôi chùa ghi trên giấy thì đã ba tiếng đồng hồ trôi qua.

Bầu trời xám xịt màu chì, khiến người ta có cảm giác còn lạnh hơn cả lúc tuyết rơi. Bầu không khí lạnh lẽo như đâm vào da thịt, ăn vào xương tủy. Cảnh vật xung quanh cũng toàn đồng ruộng, đất đai đều nhuộm một màu trắng xóa, khiến cảm giác lạnh nay càng lạnh hơn.

Tôi đã quá coi thường cái lạnh vùng Đông Bắc. Vừa cảm thấy hối hận đáng lẽ mình nên mua một túi chườm nóng tại nhà ga, tôi vừa run lập cập đi qua cổng của ngôi chùa có vẻ như sẽ đổ sụp bất kì lúc nào.

- Có ai không?

Khi tôi cất tiếng gọi, một vị trụ trì già, tuổi có lẽ đã hơn chín mươi, xuất hiện.

Sau khi nghe tôi mô tả lại hình dạng của chị Tooko, vị trụ trì bảo tôi đi ra khu mộ đằng sau bằng thứ phương ngữ vùng Đông Bắc. Nếu chị ấy chưa về thì tôi có thể gặp được.

Tôi guồng chân lên mà chạy, bầu không khí lướt qua như những lưỡi dao cắt vào da thịt. Trong lòng tôi đan xen nỗi bất an và sự chờ mong gặp chị Tooko khiến ngực tôi như sắp vỡ tung.

Khi khu mộ với những tấm bia màu xám hoặc đen đập vào mắt, tim tôi càng đập nhanh hơn.

Nhưng cho dù tôi đảo mắt nhìn quanh thì cũng không thấy bóng người nào cả.

Tôi đến trễ rồi sao...

Đúng lúc tôi cảm thấy khó thở vì tuyệt vọng, từ phía ngôi mộ đối diện bỗng nhô ra một cái đầu nhỏ nhắn với hai bím tóc dài.

Xem ra từ nãy tới giờ chị ấy vẫn ngồi xổm cúi đầu nhìn ngôi mộ đó...

Khuôn mặt thân thương,

Áo khoác màu xanh đen,

Đồng phục học sinh,

Bím tóc đen dài rũ xuống theo hai bờ vai,

Cổ họng tôi run rẩy, mang theo tất cả cảm xúc phức tạp của mình, tôi kêu lên.

- Chị Tooko...!

Hai bím tóc ấy khẽ lay động, chị Tooko nhìn về phía tôi, mắt mở to với vẻ khó tin.

Cuối cùng cũng gặp được...

Chỉ là ánh mắt chạm nhau thôi, nhưng cõi lòng tôi thắt lại, tôi muốn bật khóc.

Rõ ràng chỉ là cách xa một thời gian ngắn, vậy mà ngực tôi lại tràn đầy cảm giác như thể đã rất lâu rồi chúng tôi chưa gặp nhau.

Tôi đứng sững tại chỗ, không dám nháy mắt dù chỉ là một cái vì sợ chị Tooko sẽ biến mất, chị Tooko cũng ở yên tại chỗ nhìn tôi. Tôi nín thở khi chứng kiến sự kinh ngạc trên khuôn mặt chị ấy dần chuyển thành nỗi xót xa.

Hai mắt của chị Tooko cũng trở nên ẩm ướ. Sau khi sự im lặng kéo dài được một lúc, cuối cùng, bằng giọng run run, chị ấy nói.

- ...Đây là con chồn biến thành Konoha sao?

- Chị nói cái gì vậy hả?

- Bởi vì từ Tokyo tới đây mất tới mười tiếng đồng hồ cơ mà.

- Không mất nhiều thời gian đến vậy, chỉ khoảng bốn tiếng thôi.

- Em nói xạo.

Vừa nói, tôi vừa đi gần tới chỗ chị Tooko.

- Chỉ là, em muốn được gặp chị Tooko.

Ánh mắt của chị Tooko lại trở nên ướt át.

- Ai nói cho em biết chị ở đây vậy? Ryuuto hả?

- Cô Kanako ạ.

- Dì đã nói cho em biết sao?

Chị Tooko tỏ ra kinh ngạc khi nghe tôi nói vậy.

- Dì thật sự đã nói cho Konoha biết chị ở đâu sao? Em đã gặp dì à? Nhưng hôm nay dì có ở nhà đâu?

- Em... gọi điện tới chỗ làm của cô ấy. Trên hóa đơn gửi kèm lẵng hoa có ghi số điện thoại. Sau đó cô ấy nói cho em biết địa chỉ của ngôi chùa này.

Vì việc chạy tới tận chỗ người ta làm việc quấy rầy thực sự quá mất mặt nên tôi không nói ra được.

Hai mắt chị Tooko càng mở to hơn, rồi chị ấy khẽ nhắm mắt lại, nét mặt cũng trở nên dịu dàng.

- Vậy sao... dì Kanako đã nói cho Konoha biết sao.

Nụ cười hạnh phúc hiện lên trên khuôn mặt chị ấy.

...Dì Kanako là một người dịu dàng, tốt bụng.

- Thật mà. Chị đi kiểu gì mà tốn nhiều thời gian đến vậy hả?

- Chị làm ơn dùng tàu cao tốc hộ em cái.

Tôi không khỏi muốn ngồi thụp xuống ôm đầu rên rỉ.

Rốt cuộc thì tại sao chúng tôi lại tới tận lwate để nói chuyện tào lao này chứ. Tại sao cái người này lại chẳng hề thấy lo lắng gì hết vậy.

- Đồng phục...

- Hả?

- Không có gì. Không sao nữa rồi.

Xem ra tôi lại bị Ryuuto chơi một vố rồi. Dù vậy tôi lại không cảm thấy giận. Nỗi sợ hãi và tuyệt vọng khi tôi vừa gọi tên chị Tooko vừa liều mạng đi tìm chị ấy ở nhà Ryuuto hoàn toàn tan biến, tâm hồn lại như được ánh sáng chiếu rọi.

- Em tới gặp chị để nói chuyện đồng phục hả?

- Chị nghĩ em biến thái đến vậy sao?

- Vậy thì tại sao?

Chị Tooko mím môi chờ câu trả lời của tôi. Trong ánh mắt của chị ấy dường như xen lẫn chút sợ hãi.

- Đâu cần phải có lý do gì chứ.

Tại sao chị Tooko lại yêu quý cô Kanako vô điều kiện đến vậy. Cho dù cô Kanako chẳng hề che giấu sự căm ghét của mình dành cho chị ấy đi nữa.

Cô ấy đã nhìn tôi mà nói rằng “Con bé đó không quay trở lại thì càng tốt”.

Trông thấy chị Tooko như đang nhấm nháp niềm hạnh phúc nhỏ bé, ngực tôi không khỏi đau nhói.

- ...Hôm nay là ngày giỗ của ba mẹ chị phải không?

Chị Tooko khẽ thì thầm.

- ...Ừ.

Thì ra ý của cô Kanako khi nói chị Tooko đi gặp cô Yui là như vậy. Ngôi mộ khắc dòng chữ “Nhà Amano” được lau chùi sạch sẽ, bên cạnh trồng những bông hoa màu trắng.

- Em đọc tiểu thuyết của cô Kanako rồi.

Bờ vai mảnh khảnh khẽ run lên. Chị Tooko ngẩng đầu nhìn tôi. Trong ánh mắt của chị ấy không phải kinh ngạc mà là một nỗi xót xa lặng lẽ chấp nhận bi thương.

- Câu chuyện trong Cánh cửa tội lỗi là câu chuyện về cô Kanako và ba mẹ chị Tooko đúng không...

Chị Tooko lại cúi đầu quay người về phía ngôi mộ.

- ...Đó chỉ là tiểu thuyết. Bởi vì buổi sáng chín năm trước, dì Kanako không có ở nhà...

Trong bầu không khí lạnh cắt da cắt thịt, tôi căng tai ra nghe chị Tooko nói.

- Sáng hôm đó... vì đi dự đám cưới nên cả ba và mẹ chị đều mặc đồ rất đẹp... Mẹ mặc chiếc đầm tím nhạt với những ren vải mỏng khẽ đung đưa... trông mẹ thật xinh đẹp. Nhưng sắc mặt mẹ lại không tốt, có đôi chút lơ đãng...

Tối hôm trước, có vẻ như mẹ đã cãi nhau với ba... Khi đó chị đang ngủ ở phòng bên cạnh... vì nghe tiếng cãi cọ nên chị tỉnh lại. Nhưng vì sợ nên chị chỉ nhắm chặt hai mắt giả vờ như đã ngủ...

Ba thì mặc âu phục màu đen và cà vạt trắng.

Như thường lệ, ba mỉm cười dịu dàng khẽ vuốt tóc chị rồi nói “Chào buổi sáng, Tooko”.

Ryuuto cũng quấn quýt bên mẹ nói “Dì Yui hôm nay đẹp quá”, sau đó mẹ cũng vui vẻ trở lại và bật cười.

Cảnh tượng đó, không khác gì ngày thường cả...

Chị Tooko cúi đầu.

- Chị và ba ăn “cơm” do mẹ viết, Ryuuto và mẹ thì ăn đồ ăn bình thường, rồi ba pha cà phê... rồi cả ba và mẹ cùng uống.

Cà phê?

Tôi như bắt được thứ gì đó. Dường như tôi đã nghe thấy nó khi Ryuuto nói mớ thì phải. Rằng Juliette đã bỏ thuốc độc vào cà phê...

- Không phải ba của chị Tooko là người ăn sách sao? Chú ấy cũng uống cà phê ạ?

- Thỉnh thoảng... ba sẽ uống cùng với mẹ. Mặc dù mẹ chị thích hồng trà hơn, nhưng buổi sáng mẹ vẫn uống cà phê... để đầu óc tỉnh táo...

Giọng chị Tooko trở nên do dự. Từ ngữ cũng không lưu loát, thỉnh thoảng tay phải chị ấy lại có động tác như đang nắm chặt thứ gì đó. Ánh mắt đang nhìn vào bia mộ của chị ấy cũng trở nên khổ sở...

Mọi chuyện còn lại không khác những gì tôi được nghe từ bác Sasaki và chị Maki. Sau khi gửi chị Tooko và Ryuuto ở nhà Sakurai, chú Fumiharu và cô Yui lên xe đi dự lễ cưới rồi qua đời trong vụ tai nạn.

- Mẹ ôm lấy chị rồi bảo chị ngoan ngoãn chờ ở nhà của dì Kanako. Rằng chị không được khiến dì lo lắng...

Lời hứa cuối cùng giữa chị ấy và mẹ chín năm trước.

Cho đến bây giờ, chị Tooko vẫn giữ lời hứa đó.

Cho dù có phải nằm liệt giường vì bị cảm, chị ấy vẫn cố gắng chịu đựng một mình để không khiến cô Kanako lo lắng, khi đứng trước cô Kanako, chị ấy vẫn luôn nở nụ cười...

Khi ấy chị Tooko chỉ mới tám tuổi, rốt cuộc chị ấy đã chờ đợi trong tâm trạng như thế nào khi không thấy cha mẹ mình quay lại?

Ngực tôi thắt lại khi trong đầu hiện lên hình ảnh bé gái với hai bím tóc co mình run rẩy vì sợ ma trong ngôi nhà từng xảy ra vụ tự tử.

- ...Ryuuto nói với em rằng... cô Kanako rất giống Alissa trong Khung cửa hẹp...

Chi Tooko ngẩng đầu lên nở nụ cười yếu ớt.

- Đúng vậy. Dì Kanako cũng là một người rất cô độc, cao quý... Luôn hướng về một nơi thật xa, không tồn tại trên mặt đất này...

Bằng giọng nói dịu dàng, chị ấy kể cho tôi về Khung cửa hẹp.

- ...Khung cửa hẹp của Gide tựa như món súp consomme có màu hổ phách... Konoha biết cách làm súp consomme không? Người ta sẽ cho thịt, xương, rau củ cùng gia vị vào một cái nồi lớn, sau đó hầm nhừ tất cả bằng lửa liu riu trong nhiều tiếng đồng hồ để lấy nước canh...

Rồi người ta sẽ cho gia vị và lòng trắng trứng gà vào nước canh và tiếp tục đun... Như thế chất cặn trong canh sẽ bị lòng trắng trứng hấp thu, sau đó người ta sẽ vớt hết hỗn hợp cặn này ra... Cuối cùng sẽ lọc hết cả dầu nữa... Bằng cách này, ta sẽ có được một món súp trong vắt.

Đó là một món ăn tốn rất nhiều thời gian và công sức.

Nhìn từ bên ngoài nó chỉ có một màu trong suốt thật đơn giản, nhưng để nói ra toàn bộ nguyên liệu sử dụng trong món súp đó thì thật là khó. Nó tựa như trái tim một con người... với rất nhiều cảm xúc quyện lại và hòa tan vào nhau... Trong suốt tựa như tia nắng vàng ấm áp trước khi mặt trời lặn... mang theo hương vị xót xa...

Tôi nhớ lại những ngày sau giờ học mà tôi trải qua ở câu lạc bộ với chị Tooko.

Ánh nắng chiều xuyên qua cửa sổ.

Căn phòng nhỏ tràn ngập ánh sáng màu vàng dịu dàng ấm áp. Giọng nói của chị Tooko nhẹ nhàng vang lên. Tiếng bút chì viết trên giấy bản thảo. Chị Tooko háo hức nhìn trộm.

Khoảng thời gian hạnh phúc.

Thế nhưng nếu để cho tôi dùng lời nói mô tả lại khoảng thời gian đó, tôi thật khó mà làm được.

Thật nhiều tình cảm trộn lẫn vào nhau, nhưng lại thật trong suốt, dịu dàng, xót xa...

Dưới bầu trời xám xịt màu chì, trong bầu không khí lạnh lẽo đến tê cóng, chị Tooko tiếp tục kể chuyện.

Giữa vô số bia mộ, chỉ có sự hiện diện của tôi và chị Tooko. Cứ như thế hai chúng tôi đang đứng tách biệt trong một không gian biệt lập với thế giới bên ngoài.

Chị Tooko nhìn về phương xa rồi nói.

- Jérome yêu Alissa.

Alissa cũng yêu Jérome, nhưng cô cũng hi vọng em gái Juliette của mình được hạnh phúc.

Còn Juliette... cô yêu Jérome và hi vọng Jérome kết hôn với Alissa để được hạnh phúc.

Cả ba người đều nghĩ cho người khác hơn cả bản thân. Thế nhưng tại sao đến cuối cùng lại chẳng ai được hạnh phúc chứ... Tại sao họ lại phải đi qua khung cửa hẹp kia chứ...

Trong khi kể cho tôi nghe về Khung cửa hẹp, phải chăng chị Tooko cũng nhớ về cha mẹ mình?

Những lời cuối cùng đó phải chăng là để nói về chú Fumiharu và cô Yui chứ không phải Jérome và Alissa?

Tại sao họ lại phải đi qua khung cửa hẹp kia chứ...

Có lẽ ngay cả chị Tooko cũng không thể trả lời được.

Chị ấy mím môi im lặng.

Ánh mắt chị ấy nhìn lên bầu trời xa xăm màu xám, tựa như đang hi vọng một kì tích sẽ xảy ra và thay đổi thế giới...

Đứng bên cạnh và nhìn chị ấy như vậy, lòng tôi không khỏi trở nên buồn khổ.

Ngực đau quá.

Nhói lên từng cơn.

Chị Tooko khẽ hắt xì.

- Xin lỗi chị, hôm nay em không mang theo bao tay hay khăn quàng.

Khăn quàng của tôi... đã được đưa cho Kotobuki rồi.

- Không sao đâu.

Chị Tooko dịu dàng mỉm cười.

Nụ cười xinh đẹp nhưng cũng đầy mộng ảo, tựa như nó sẽ tan biến vào cảnh sắc lạnh lẽo xung quanh.

Ngực tôi lại nhói lên, tôi khẽ nắm lấy tay chị Tooko.

Bàn tay lạnh lẽo nhẹ run.

Cho dù vậy... cả tôi và chị Tooko vẫn nắm tay nhau... tựa như muốn chia sẻ sự ấm áp của bản thân cho đối phương. Hai chúng tôi im lặng, để những lời muốn nói được giấu vào trong tim...

Ngoài việc đó ra, hiện tại chúng tôi không thể làm được gì nữa cả. Chỉ có thể nắm tay.

Cho dù vậy, ngay cả điều đó cũng không thể kéo dài vĩnh viễn.

- ...Chúng ta đi thôi. Nếu không chị lại bị cảm lạnh mất.

Chị Tooko cúi xuống nhìn ngôi mộ với ánh mắt cô đơn như để nói lời tạm biệt cha mẹ. Sau khi nhắm mắt lại một lúc, chị ấy ngẩng đầu lên và bước đi.

Chúng tôi vẫn nắm tay nhau. Không phải dùng sức nắm chặt mà chỉ là khẽ chạm vào nhau...

- Tiếp theo chị định làm gì?

- Có một nơi mà từ nhỏ tới giờ chị vẫn muốn được đi tới.

- Em đi theo được không?

Sau khi do dự một lúc, chị Tooko khẽ thì thầm.

- ...Ừ.

8 Tập Nguyên tác: 文学少女 - Bungaku Shoujo - ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du Xuất bản: NXB Văn Học 2014/2015
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nomura Mizuki

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.