- Ôi, đây là bánh tạc đường nè.
Chị Tooko xé ra một góc của tờ giấy bản thảo, bỏ vào miệng, sau đó nở một nụ cười hạnh phúc.
- Bên trong vỏ bánh xốp giòn là lớp đường nâu đậm đặc, còn cả những hạt hồ đào thật lớn nữa, cảm giác khi nhai thật có nhịp điệu...
Sau khi thở dài thán phục rồi lẩm bẩm như vậy, chị ấy cẩn thận đưa từng miếng giấy bị xé nhỏ vào miệng.
- Mỗi lần nhấm nháp, vị ngọt thuần khiết lại lan ra trên đầu lưỡi... Mặc dù ngọt là vậy, nó lại chứa đựng một sự cân bằng tuyệt diệu không chê vào đâu được.
Roẹt, măm măm, ực.
Những âm thanh kì quái lặng lẽ vang lên trong căn phòng sinh hoạt chật hẹp bị lấp đầy bởi từng núi sách.
Chị Tooko là một con yêu quái chuyên ăn những câu chuyện.
“Chị không phải yêu quái, chị chỉ là một ‘cô gái văn chương’ thôi!”, mặc dù bản thân chị ấy cứ khăng khăng như vậy, nhưng nhìn cái bộ dạng chị Tooko xơi ngon lành mọi tờ giấy có viết chữ, tôi chẳng thể nào liên tưởng hình ảnh đó với một cô nữ sinh cấp ba bình thường được.
- À đúng rồi, bánh tạc đường còn có tên là Tart Sucre đây. Sucre trong tiếng Pháp có nghĩa là “đường”. Mặt ngoài tuy nướng hơi quá lửa nên ăn sẽ có chút đắng nhưng chính sự đối lập đó càng khiến người ta không thể cưỡng lại được. Tác phẩm hôm nay đạt yêu cầu! Konoha giỏi quá đi!
Có vẻ chị Tooko cực kì hài lòng với bài “điểm tâm” được viết từ ba đề tài “lửa trại”, “tuần lộc” và “thi ăn nhanh”.
Thua cuộc thi ăn nhanh, chú tuần lộc lang thang cô độc trong cánh rừng đêm. Ở đó, trước đống lửa trại, chú gặp lại cô gái đồng thời cũng là người yêu đã chờ đợi mình bao năm...
Thẳng thắn mà nói, với tư cách là người đã viết ra một câu chuyện hâm dở như vậy, tôi thật sự cảm thấy không hề hài lòng chút nào.
Đáng lẽ tôi nên chăm chú hơn một chút nữa...
Bởi vì những câu chuyện của tôi luôn kết thúc theo cách rất kì cục khiến chị Tooko vừa ăn vừa mếu máo “Dở quá đi~”, cho nên tôi đã nghĩ có lẽ thỉnh thoảng cũng nên viết một câu chuyện ngọt ngào hợp khẩu vị chị ấy, nhưng mà...
- Em chẳng biết Tart Sucre là cái quái quỷ gì cả. Nó thành ra vị như vậy chỉ là một sự tình cờ ngẫu nhiên mà thôi. Vốn em định để cho cô gái cầm khúc củi đang cháy rực lửa phang vỡ đầu con tuần lộc rồi đem nó nấu thành súp, ai ngờ vừa viết đến đoạn gặp lại thì thời gian đã hết mất tiêu rồi.
Tôi thu dọn xấp giấy bản thảo, bỏ bút chì vào trong hộp, rồi lạnh lùng nói như vậy.
Kết quả là chị Tooko đang ngồi ôm đùi thưởng thức bữa điểm tâm trên chiếc ghế đặt cạnh cửa sổ tái xanh mặt mày, vẫn còn đang ngậm một mẩu giấy bản thảo trong miệng, chị ấy rên rỉ.
- Em đừng dọa chị~, cuối cùng cũng ra được món bánh tạc đường ngon thế này, mắc gì còn phải cố rưới sốt cà chua pha mù tạt lên trên làm gì nữa chứ...
Chị Tooko co rúm bờ vai mảnh khảnh và đung đưa hai bím tóc dài tới tận eo cự nự như vậy, nhưng ngay sau đó, chị ấy híp mắt lại như một cô mèo lười đang tắm nắng.
- May là câu chuyện đã kết thúc ở đoạn chú tuần lộc được hạnh phúc. Ngọt quá, thật sự rất ngon!
Nhìn nét mặt rạng rỡ của chị Tooko, lổng ngực tôi bỗng dâng lên một cảm giác ngưa ngứa khó chịu.
Được rồi, tôi quyết định rồi, lần sau tôi sẽ viết cho chị ấy một câu chuyện kinh dị.
- Ôi, ngon quá đi! Cảm ơn em vì bữa ăn nha, Konoha!
Không hề biết đến âm mưu đang manh nha trong đầu tôi, chị Tooko bỏ mẩu giấy cuối cùng vào trong miệng và nuốt cái ực với vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc.
- Chị thích là tốt rồi! (...Tuy nhiên, lần sau sẽ kinh dị đến phát ói cho chị xem.)
Trong lúc tôi đang ngoài mặt hớn hở cười tươi rói, trong bụng thì lại âm thầm tính toán...
- Thế này thì chị cũng có thể an tâm rời khỏi câu lạc bộ rồi.
Chị Tooko bỗng thản nhiên nói vậy.
- Hả?
- Hả cái gì mà hả, chị cũng lớp 12 rồi mà! Đã đến lúc chị phải chuyên tâm cho kì thi sắp tới rồi.
- Chị vẫn chưa chuẩn bị gì sao!?
Tôi há hốc mồm. Bây giờ đã là tháng Mười hai rồi đấy bà chị của tôi ơi! Từ giờ đến kì thi còn chưa tròn hai tháng đâu! Thật không thể tin được, vì bà chị này suốt ngày chỉ rúc trong phòng câu lạc bộ, vừa gặm sách vừa huyên thuyên đủ chuyện nên tôi cứ tưởng là chị ấy đã được tiến cử vào trường đại học nào đó rồi, ai mà ngờ...
- Này! Chị có định đi thi không đấy!?
- Đương nhiên là có rồi. Em không thấy khí thế hừng hực của một thí sinh đang tỏa ra từ chị à?
Chị Tooko nhẹ nhàng buông ra một câu như vậy. Ôi trời ơi, tôi thật sự không biết chị ấy lại vô tư đến mức này.
Nhìn tôi suy sụp, hai vai rũ xuống, chị Tooko nói ra vẻ đàn chị.
- Đừng thất vọng như vậy, Konoha. Chị rất hiểu cảm giác cô đơn của em vì sắp không còn được thường xuyên gặp người mà em hằng kính yêu là chị đây. Chị cũng rất đau khổ vì không còn được ăn những bài điểm tâm... à không, vì sắp phải rời xa căn phòng câu lạc bộ thân thương này.
Nhưng mà, đã là người thì không thể lúc nào cũng chỉ đọc toàn những quyển sách ngọt ngào được. Thỉnh thoảng chăm chú đọc Món đồ chơi buồn hay Một nắm cát của Ishikawa Takuboku cũng là điều cần thiết.
Đúng thế... Giống như ăn một tô đầy ắp củ cải và cà rốt thái sợi bóp dấm vậy... Vừa cảm nhận sự cay đắng chua xót của đời người qua những sợi cà rốt cưng cứng và củ cải giòn sần sật thấm đầy dấm, vừa như được cổ vũ bằng sự ngọt ngào từ chút đường trộn chung, nhấm nháp, nhấm nháp, nuốt xuống. À đúng rồi, rau củ bóp dấm rất tốt cho sức khỏe đây, Konoha có dịp nhớ thử nhé.
- Em không hiểu chị đang nói gì cả!
- Nghĩa là để hướng tới mùa xuân hạnh phúc, ta phải cố gắng ăn rau củ bóp dấm vào mùa đông đây.
- Cho dù em có ăn rau củ bóp dấm thì học lực của chị Tooko cũng chẳng thể cao hơn được! Còn nữa, Ishikawa Takuboku không phải vì nghèo quá mà chết sao!? Đọc sách của ông ta thì chỉ tổ rước thêm “thất bại” chứ lấy đâu ra thứ gì hay ho hả!?
- Khôngggggg, ai cho em nói điều xui xẻo với một thí sinh mỏng manh dễ vỡ như chị hả~
Chị Tooko lấy hai tay bịt tai lại ngồi thụp trên ghế.
- Ài, được rồi được rồi, chị mau về nhà học bài đi.
Nghe tôi uể oải nói vậy, ánh mắt chị Tooko đột nhiên lại trở nên ra dáng đàn chị, chị ấy khẽ cười.
- Ừ, chị biết rồi. Cảm ơn em.
Sau khi nhặt đôi giày đi trong nhà bị vứt chỏng chơ dưới sàn lên, xỏ vào đó đôi bàn chân nhỏ nhắn được bao bên ngoài bởi lớp tất trắng và đứng dậy...
Chị Tooko chìa ra trước mặt tôi một xấp giấy bản thảo khoảng ba tờ.
- Là sao ạ?
- Đây là danh sách quà thăm hỏi. Konoha chắc chắn cũng muốn làm chút gì đó cho người mà em hằng kính yêu đúng không?
“Sáp màu”, “sở cứu hỏa”, “điệu limbo” - Hương vị nóng bỏng của sôcôla nóng chảy.
“Bươm bướm”, “núi Osore”*, “vận động viên lướt sóng” - Hương vị mềm mại căng phồng của bánh trứng vani.
Núi Osore là một ngọn núi nổi tiếng của Nhật, được biết đến như một trong ba địa danh nổi tiếng nhất Nhật Bản.
“Đèn pin”, “hoa Rafflesia”*, “kì thi năng lực tiếng Anh” - Hương vị xa hoa của trái cây kem sữa.
Hoa Rafflesia là loại hoa lớn nhất thế giới, nổi tiếng với mùi thối đặc trưng mà chúng tỏa ra.
Trên ba tờ giấy lại viết chi chít những cụm từ như vậy!
Chị ấy không phải vừa mới nói sẽ chuyên tâm ăn rau củ bóp dấm sao!
- Mỗi ngày em viết một bài nhé. Nhớ là phải có hương vị thật~ là ngọt đấy. Chị sẽ chờ điểm tâm của em. À đúng rồi, đến khi tốt nghiệp chị mới rời khỏi câu lạc bộ, cho nên em cứ yên tâm đi.
Tôi sững sờ nhìn con yêu quái có hai bím tóc vừa cười rạng rỡ vừa vẫy tay kia đi ra khỏi căn phòng.
- Thiệt tình, chị ấy thật quá tùy ý!
Sáng hôm sau. Ngồi trong lớp học, tôi phàn nàn với Akutagawa như vậy.
- Ông đang nói ai?
- Chị Tooko chứ ai vào đây nữa! Vốn tôi cũng chẳng hề có ý định gia nhập câu lạc bộ nào, nhưng chị ấy lại cứ kéo tôi vào cái câu lạc bộ Văn học quỷ quái đó, đã vậy suốt ngày còn bắt tôi viết văn, bản thân thì chỉ ngồi nhàn nhã huyên thuyên đủ thứ chuyện. Lần này cũng thế, tự dưng đùng cái nói ra một câu rời khỏi câu lạc bộ, rồi còn cái gì mà vì chị ấy muốn đọc nên trong khoảng thời gian này tôi vẫn phải viết văn cho chị ấy.
- Ông bất mãn à?
- Cực kì bất mãn!
- Nhưng không phải ông đang viết rồi sao?
Akutagawa đảo mắt qua xấp 50 tờ giấy bản thảo đang trải ra trên bàn học của tôi.
Tôi vội vàng dùng hai tay che khuất câu chuyện tam đề đang viết dở.
- Đ-Đành chịu thôi chứ biết làm sao giờ. Nếu tôi không viết, chắc chắn chị ấy sẽ nhao nhao một hồi bảo tôi không có đủ sự tôn kính hay vì Konoha mà chị ấy không tập trung ôn thi được cho mà xem.
Khuôn mặt nghiêm túc của Akutagawa thoáng nở nụ cười kì lạ.
- Inoue bình thường rất tỉnh táo, nhưng mà chỉ cần nhắc tới chuyện của chị Amano là ông lại cứ như trẻ con ấy.
- Cái gì đây. Người cứ như trẻ con là chị Tooko mới đúng chứ. Tôi lúc nào cũng phải chăm nom chị ấy tới phát mệt đây này.
- Vậy à.
- Đúng là vậy đó!
- Chà, được rồi, tạm thời không nói chuyện này. Tin nhắn của tôi ông đã nhận được chưa?
- Hả!?
Tôi vội vàng móc điện thoại ra từ trong túi áo.
Cái điện thoại màu xanh thẫm này là tôi mới mua hôm nọ. Từ trước đến giờ tôi vẫn nói mình không cần điện thoại, nhưng dù sao tôi cũng trở thành bạn của Akutagawa rồi, có một cái sẽ tiện hơn, thế nên tôi đã nhờ người nhà đăng kí hộ một cái với nhà mạng.
- Xin lỗi, tôi vẫn chưa có thói quen kiểm tra tin nhắn. Đây là tin trả lời của cái tin “Tôi có số điện thoại rồi” mà tôi gửi cho ông hôm qua nhỉ?
Khi tôi mở hộp thư ra, tôi phát hiện chẳng hiểu sao ngoại trừ tin nhắn của Akutagawa còn có thêm một tin khác của em gái Maika nữa. Mặc dù vẫn đang học tiểu học, nhưng để thuận tiện cho việc đưa đón đến trường học bơi, em gái tôi cũng xin ba mẹ mua điện thoại. Có lẽ con bé đã rất háo hức muốn thử nhắn tin cho tôi cũng nên. Té ra vì vụ này mà sáng nay nó mới vừa gặm bánh mì trét mứt quýt vừa mặt sưng mày sỉa nhìn tôi sao? Ặc, lát nữa phải nhắn tin lại cho con bé mới được, nếu chỉ vì chuyện này mà để nó lên cơn dỗi thì tôi sẽ phiền chết thôi.
- Tôi nhận được tin nhắn của ông rồi, Akutagawa. Ồ, không ngờ Akutagawa mà cũng biết sử dụng biểu tượng cảm xúc đấy.
Nét mặt của Akutagawa hơi ngại ngùng.
- T-Tại vì hai chị nói tin nhắn của tôi quá cứng nhắc cho nên tôi cũng thử cải thiện một chút xem sao. Dùng rồi mới thấy nó cũng tiện lắm.
- Vậy à. Thế thì tôi cũng phải nhờ em gái dạy cho mới được, khi nào tìm được biểu tượng nào lạ lạ tôi sẽ gửi cho ông xem.
- Ừ, cũng được.
Đúng lúc này, đám con gái trong lớp ùa tới chỗ chúng tôi.
- Ồ, Inoue, bạn mới mua điện thoại à! Oa, là loại mới nhất luôn. Nhìn xịn ghê!
- Inoue, đổi số với mình được không?
- Mình nữa! Đi mà~ Inoue.
Việc đột ngột bị bao vây khiến tôi trở nên hoang mang. Nếu mấy cô nàng muốn số của Akutagawa thì cũng thôi đi, đằng này tại sao lại là của tôi chứ? Từ trước tới nay tôi đâu có duyên với phái nữ đâu?
- Nào nào, cho cả Nanase nữa~
Bạn Mori kéo theo Kotobuki đi về phía tôi, Kotobuki bối rối nói.
- N-Này Mori, mình nói muốn có số của Inoue khi nào hả, với lại mình cũng chẳng có việc gì mà cần số của cậu ta cả.
- Đừng nói thế mà Nanase, bồ không thấy mọi người ai cũng đang trao đổi số cả này, Nanase cũng tới luôn đi~
- Đúng rồi đó. Đến lúc có chuyện cần liên lạc mà không có số thì phiền lắm á. Nào, Nanase, cho mình mượn điện thoại chút.
- M-Mình đã nói là không cần mà.
- Thiệt tình, bồ thật là cứng đầu quá đi. Để xem, ở đây đúng không!
- Á, không được! Mori, trả lại cho mình!
Bạn Mori thò tay vào túi của Kotobuki và móc điện thoại của cô nàng ra.
Này mấy bạn... không cần phải tới mức đó chứ... trông Kotobuki có vẻ rất khó chịu mà.
Đúng lúc này.
- Nanase ơi, bồ có khách này!
Vừa thấy một người đàn ông trông có vẻ hòa nhã mặc comlê đang đứng ở ngoài hành lang, khuôn mặt Kotobuki nhăn nhó lại. Cô nàng lo lắng lườm tôi một cái, sau đó quay sang nhìn người đàn ông kia, rồi lại quay qua nhìn tôi, lại nhìn sang kia, lại quay đầu lại.
- Kotobuki, có người gọi bạn kìa.
- K-Không cần Inoue nói tôi cũng biết.
Sau khi quẳng lại những lời này, cô nàng cắn môi và phóng ra ngoài hành lang.
- A, là thầy Mari kìa.
- Oa, đúng thiệt! Không biết thầy ấy gọi Nanase có chuyện gì thế nhỉ?
Thầy Mariya Keiichi - đảm nhiệm môn thanh nhạc từ mùa xuân năm ngoái - có vẻ ngoài rất bảnh bao, được đám con gái yêu thích. Mặc dù tôi cũng có nghe chút lời đồn là thầy ấy hơi kì lạ...
- Thầy Mari chắc là thích Nanase rồi!
- Ừm ừm. Mình còn nghe thầy ấy toàn gọi thẳng tên “Nanase” thôi, trong giờ học thầy ấy cũng hay nhìn về phía cậu ấy nữa. Trông thầy ấy có vẻ quan tâm tới Nanase ghê, làm sao giờ? Bạn Inoue?
- Hả? L-Làm sao là sao...?
- Nanase rất nổi tiếng trong đám con trai đó~, không những xinh mà còn có cảm giác khó gần, khó với nữa, điểm này mới khiến đám con trai hăng hái nè. Inoue mà cứ vô tâm như vậy là nguy to đây.
Nguy? Cái gì nguy to?
- A, thiệt tình, thầy Mari với Nanase nói chuyện gì thế không biết. Muốn nghe quá đi~
Mori và đám con gái trông có vẻ cao hứng đến mức dị thường khiến tôi chẳng hiểu mô tê gì cả. Ngồi bên cạnh tôi, Akutagawa cũng nhún vai tỏ vẻ không rõ ràng lắm.
Thầy Mariya chắp tay trước ngực trông như đang nhờ Kotobuki chuyện gì đó. Tuy nhiên, Kotobuki thì lại có vẻ không thèm nghe thầy ấy nói gì mà cứ chốc chốc lại quay lại lườm tôi một cái. Đúng lúc tôi đang nghĩ trong đầu cái bộ dạng bĩu môi phồng má của cô nàng sao mà giống hệt vẻ mặt bất mãn của con em gái đang học tiểu học hồi sáng nay khi nó ngước lên nhìn tôi với ánh mắt tức giận, thầy Mariya đột nhiên nhìn về phía tôi.
Sau khi thoáng tỏ ra ngạc nhiên, thầy ấy giơ lên bàn tay đeo chiếc đồng hồ có vẻ đắt tiền và vẫy vẫy ý bảo tôi lại gần.
Lúc tôi dùng ánh mắt để xác nhận lại có phải thầy ấy đang gọi tôi hay không, thầy Mariya nở một nụ cười thân thiết và gật đầu.
Vừa cảm thấy khó hiểu, tôi vừa đi ra hành lang.
- Thầy gọi em có việc gì ạ?
Nghe tôi hỏi vậy, thầy ấy nhẹ nhàng nói bằng giọng dễ nghe như rót mật vào tai người khác.
- Inoue, tan học em tới giúp thầy chút việc được không? Thầy đang tìm người giúp mình sửa soạn dụng cụ trong phòng âm nhạc.
- Này...! Sao thầy lại nhờ Inoue hả!?
Kotobuki giật mình la lên.
- Bởi vì từ nãy tới giờ Nanase cứ dùng mắt ám chỉ Inoue mà? “Một mình tớ mệt lắm, cậu tới giúp tớ đi”, đại loại thế.
- Tôi không có! Khoan đã, tôi cũng chưa đáp ứng yêu cầu của thầy.
- Ồ? Thế tại sao em cứ nhìn về phía Inoue suốt vậy?
- Đ-Đó là vì...
- Inoue, em sẽ giúp thầy một tay đúng không?
- Ơ, a? Dạ...
Trước nụ cười thân thiết và giọng nói nhẹ nhàng của thầy Mariya, tôi bất giác trả lời theo phản xạ.
Ơ, khoan? Tôi vừa nói “Dạ” sao? Hỏng bét! Kotobuki đang mím môi lườm tôi cháy sém mặt mày.
- Tốt quá, cảm ơn em. Vậy thì càng sớm càng tốt nhỉ, tan học hôm nay nhé. Công việc nhiều lắm đây, hai em phải cố gắng lên.
Thầy Mariya vỗ vai chúng tôi vơi vẻ mặt thỏa mãn.
- Tại Inoue cả đấy!
Tan học, Kotobuki nổi đóa lên nói với tôi như vậy.
Phòng dụng cụ âm nhạc ở góc Đông Nam của lầu hai đã bị lấp đầy bởi vô số thùng các tông. Công việc của chúng tôi là phân loại tư liệu chất bên trong đó và tổng hợp chúng vào những cặp hồ sơ riêng biệt.
- T-Tôi xin lỗi... Nhưng mà đây dù sao cũng là việc mà thầy Mariya nhờ Kotobuki mà...
- Nêu Inoue không đáp ứng thì tôi đã từ chối thầy ấy rồi. Với lại... tôi ở đây cũng không phải là vì tôi muốn làm việc chung với Inoue đâu nhé!
Vừa nổi trận lôi đình, Kotobuki vừa thô bạo mở những thùng các tông ra và đem tư liệu bên trong để xuống sàn nhà, nhìn cô nàng như vậy, thầy Mariya vui vẻ nói.
- Chà, được Nanase giúp đỡ thế này khiến thầy hạnh phúc thật đấy. Thẳng thắn mà nói thì Nanase đáng yêu lắm, cái cách em nổi giận thật quyến rũ làm sao.
- Tôi không có hứng thú với mấy lão già! Còn nữa, tôi cấm thầy gọi tôi là Nanase!
- Xin lỗi xin lỗi. Tại thầy cứ tưởng họ của em là Nanase, thầy bất cẩn quá, toàn nhớ nhầm thôi.
- Tên đầy đủ của tôi có ghi rõ ràng trong danh sách lớp mà!
- Ồ, vậy à?
- ~~~!
Kotobuki gầm gừ tiếng gì đó không rõ, sau đó cô nàng quay lưng về phía chúng tôi. Thấy thế thầy Mariya đi tới cạnh tôi và thì thầm với vẻ thích thú.
- Nhìn em ấy tức giận trông dễ thương nhỉ. Cứ mỗi khi được kiểu con gái như vậy mắng là thầy lại muốn tới ôm một cái.
- Thầy... Giáo viên ai lại hói những lời đó ạ...
- Inoue, cho dù là giáo viên thì sau khi đi ra khỏi lớp học thầy cũng chỉ là một người đàn ông trưởng thành hoàn toàn khỏe mạnh mà thôi.
- Xin thầy ít nhất cũng chờ ra khỏi cổng trường đã ạ...
Trong lúc chúng tôi đang dán mặt cùng một chỗ thì thầm như vậy, Kotobuki lén quay đầu lại.
Thấy thế, thầy Mariya ngay lập tức cất cao giọng vui vẻ nói.
- Ồ? Nanase, em muốn biết thầy và Inoue đang nói chuyện gì à? Bọn thầy đang khen Nanase thật dễ thương đó. Đúng không, Inoue?
“Ơ, a, cái này...”, tôi không biết phải trả lời làm sao.
- T-Tôi không có! Ai thèm biết hai người đang nói gì chứ!
Kotobuki luống cuống quay người lại.
- A, trên đùi em có con giun kìa, Nanase.
- Á!
Kotobuki nhảy dựng lên, sau đó dùng hết sức bình sinh phủi váy. Trông cô nàng như sắp khóc tới nơi.
- Ừm ừm, quả nhiên là em sợ giun, hệt như những gì thầy nghĩ. À, đoán sở thích các kiểu của con gái là sở trường của thầy đấy. Mà nhân tiện bật mí cho em luôn, tháng Mười hai là thời kì ngủ đông của giun đất cho nên em cứ yên tâm đi.
- Đ-Đồ dê già!
Kotobuki vo tròn xấp tư liệu trong tay thành một cục rồi ném về phía thầy Mariya, tuy nhiên thầy ây đã nhanh chân né sang một bên. Kết quả là cục giấy đó bay thẳng vào mặt tôi.
- Ui da!
- Ặc...! I-Inoue đần! Sao không né đi hả?
Kotobuki đỏ mặt tới mang tai lầu bầu gì đó rồi lại quay lưng về phía tôi.
Nhưng bất ngờ là ngay sau đó cô nàng lại lén liếc nhìn ra sau với vẻ lo lắng rồi lại vội vàng ngoảnh mặt về phía trước.
- Đấy, em ấy dễ thương mà.
Thầy Mariya đặt tay lên vai tôi và nháy mắt một cái.
Kotobuki... bị trêu đùa rồi.
Tôi không nhịn được mà cảm thấy thương hại cô nàng. Nhưng mà... đúng như những gì thầy Mariya nói, nhìn bộ dạng Kotobuki tức giận bối rối cũng dễ thương thật. Ra vậy té ra cô nàng là kiểu con gái này. Có vẻ như cuối cùng tôi cũng hiểu được tại sao Kotobuki Nanase lại được đám con trai trong lớp hâm mộ đến thế rồi...
- Hai em dừng tay nghỉ một chút nào.
Sau khi công việc được tiến hành độ một tiếng, thầy Mariya lấy ra vài cái cốc giấy và rót trà vào đó.
Thoạt nhìn thì cái này trông như trà sữa, nhưng mà màu của nó lại đậm hơn, vị cũng ngọt hơn. Lại còn phảng phất mùi quế nữa. Ồ, bên trong còn bỏ thêm cả gừng tươi.
- Đây là Chay. Một loại trà sữa thơm được đun sôi của người Ấn Độ. Hai em thấy thế nào?
- Vâng, ngon lắm ạ.
Rất giống hương vị mà chị Tooko sẽ thích. Ngọt ngào, ấm áp, xua tan mệt mỏi, khiến người ta lâng lâng...
Thầy Mariya mỉm cười.
- Tốt quá, thầy thích mời khách món này lắm.
Còn Nanase thì sao, có vừa miệng em không?
- ...Cũng được.
- Em mà lấy thầy thì ngày nào thầy cũng sẽ pha cho em uống.
- Còn lâu, tuyệt đối tuyệt-đối-không-bao-giờ!
Kotobuki nhảy dựng lên như một cô mèo bị dẫm đuôi, thấy vậy, thầy Mariya nói với vẻ thất vọng.
- Ồ, vậy sao. À, bạn của thầy có gửi thầy vé xem nhạc kịch. Mặc dù là buổi biểu diễn của học sinh thôi, nhưng mà giọng nam chính lại là dân chuyên nghiệp đây. Thế nào, Nanase đi cùng với thầy nhé?
Kotobuki liếc mắt nhìn chiếc vé được kẹp giữa hai ngón tay của thầy Mariya, trông cô nàng có chút hứng thú.
- ...Cái đó tôi cũng có.
Thầy Mariya tỏ ra ngạc nhiên.
- Ái chà, tình cờ thật đấy? Em cũng mê nhạc kịch sao? Vậy thì sở thích của chúng ta giống nhau rồi. Có lẽ đây là sự sắp đặt của vận mệnh chăng?
Kotobuki vội vàng phản bác.
- Không phải! Vở kịch này có bạn tôi tham gia diễn nên tôi mới mua vé!
- Sao cơ, bạn của em đang học ở học viện âm nhạc Shirafuji sao? Vậy thì là đàn em của thầy rồi! À mà em ấy có xinh không?
- Có thì sao?
- Ây dà, thầy đang nghĩ lúc nào ba chúng ta phải cùng nhau đi ăn món Nepal mới được. Bạn của em chắc rảnh chứ nhỉ?
- Yuuka có bạn trai rồi! Cho dù không có thì tôi cũng sẽ không đem bạn thân của mình giới thiệu cho một thầy giáo âm nhạc vớ vẩn nhét tai nghe ngủ trong suốt giờ thưởng thức âm nhạc!
- Thầy là Phật tử, thế nên nếu thầy nghe thánh ca của Thiên Chúa Giáo, rốn thầy sẽ mọc ra cây đậu.
- Sao tôi chưa từng nghe có ai bị như vậy hả!
- Thì thầy nói dối mà.
- ~~~!
- T-Thầy Mariya! Có lẽ nên dừng ở đây rồi. Cả bạn Kotobuki nữa, hạ nắm đấm xuống, được không?
Phát giác bầu không khí có chút không ổn, tôi vội xen vào giảng hoà. Thấy vậy, Kotobuki đột nhiên đỏ bừng hai má, cô nàng rút tay về phủi phủi váy rồi quay lại làm việc.
Thầy Mariya nheo mắt chậm rãi dõi theo Kotobuki qua làn hơi nước tỏa mùi hương bốc lên từ cốc trà.
- Thầy Mariya từng học thanh nhạc. Mình nghe nói hồi đại học thầy ấy từng du học ở Paris và đoạt giải thưởng trong một cuộc thi ở đấy nữa.
Giờ nghỉ trưa ngày hôm sau, lúc tôi vừa mở hộp cơm ra chuẩn bị ăn trưa cùng Akutagawa thì Mori và đám bạn gái của cô nàng đã vây lấy chúng tôi và bắt đầu kể chuyện của thầy Mariya.
- Cha mẹ thầy ấy đều là các nhạc sĩ, thầy Mari từng được gọi là thiên tài đấy. Nghe nói tiếng ca của thầy ấy là giọng nam cao tenor ngọt ngào có thể khiến trái tim người nghe tan chảy. Nếu như thầy Mari mà đi theo con đường ca hát chuyên nghiệp chắc hẳn thầy ấy sẽ nổi tiếng không kém gì các ca sĩ thần tượng bây giờ đâu. Vậy mà sao thầy ấy lại trở thành giáo viên chứ. Thật đáng tiếc quá đi~
- À, nhưng mà nếu phải chọn bạn trai thì một cậu bạn cùng lớp bình thường vẫn tốt hơn một anh chàng đẹp trai lớn tuổi với quá khứ hào nhoáng nhỉ? Cố lên, Inoue.
- Đúng đúng. Dù sao hàng hiệu cũng không phải loại Nanase có hứng thú, thế nên cứ an tâm mà tiến tới đi Inoue!
- A, Nanase quay về rồi! Thôi, bọn mình phải đi đây, giao Nanase cho bạn đấy, Inoue.
Tôi ngồi ngây như phỗng đưa mắt nhìn Mori và đám bạn của cô nàng vội vàng bỏ đi.
- ...Là sao? Ông có hiểu chuyện gì vừa xảy ra không, Akutagawa?
- Nhìn chung là hiểu, nhưng nếu tôi nói ra, tôi sẽ bị Kotobuki nguyền rủa mất, thế nên tôi không thể nói được.
Akutagawa đặt đũa xuống và nói với vẻ tiếc nuối.
Nhưng mà... ra là vậy.
Tôi vừa cầm một mẩu bánh sandwich rau diếp trứng ốp la trong tay vừa suy nghĩ thất thần.
Thầy Mariya cũng từng được gọi là thiên tài.
Tan học. Sau khi nhét phong thư chứa câu chuyện tam đề vào hòm thư giải đáp tình yêu mà chị Tooko đã đặt tại sân trong mà chẳng thèm xin phép, tôi đi tới phòng dụng cụ âm nhạc, khi tới nơi, tôi phát hiện một nam sinh lạ mặt đang đứng trước cửa phòng.
Cậu ta có vẻ cao ngang tôi. Màu tóc sáng như được nhuộm, vóc người thon gầy, mắt đeo kính, ngoài ra thì cậu ta không có điểm nào kì lạ cả, một học sinh bình thường như bao học sinh khác.
Nam sinh đó cúi đầu và đi ngang qua tôi, như thể trong mắt cậu ta, tôi chỉ là không khí.
Ồ? Người vừa nãy không phải tới phòng dụng cụ có việc gì sao...?
Khi tôi mở cửa bước vào, thầy Mariya đang thả người ngồi trên ghế xếp uống món trà sữa Ấn Độ. Có vẻ như thầy ấy đang suy nghĩ chuyện gì đó, nhìn bộ dạng thầy đặt đầu ngón tay bên khóe miệng lơ đễnh không để ý đến xung quanh, tôi bất giác cười khổ khi liên tưởng tới một cô gái văn chương với hai bím tóc đong đưa. Trên cổ tay thầy ấy, chiếc đồng hồ to bản tỏa ánh sáng lấp lánh.
- Ồ? Inoue, chỉ có mình em thôi à? Nanase đâu?
- Hình như bạn ấy có chút việc bận nên tới muộn ạ.
- À, may quá. Thầy còn tưởng tại hôm qua thầy đùa quá trớn nên hôm nay em ấy trốn rồi chứ.
- ...Nếu thầy cũng biết làm thế là quá trớn thì xin thầy hãy tự kiềm chế một chút.
- Ây dà, nhưng mà tại cái cách em ấy phản ứng thú vị quá chứ bộ.
Thầy Mariya nháy mắt cười như bảo tôi phải giữ bí mật câu nói vừa rồi.
Từ hôm qua tới giờ, thầy Mariya thỉnh thoảng lại quăng cho tôi cái nhìn của một người anh trai thân thiết như thế này, mỗi lần như vậy tôi lại cảm thấy hơi thẹn thùng.
- Em nghe nói ngày xưa thầy từng được gọi là thiên tài phải không ạ? Thầy còn tham gia dự thi và đoạt giải thưởng ở nước ngoài nữa.
- Ha ha, đúng là từng có chuyện như vậy.
Thầy Mariya khẽ cười.
Nụ cười của thầy ấy thật sự quá thoải mái, cho nên tôi bạo gan hỏi tiếp.
- Tại sao thầy lại không đi theo con đường ca hát chuyên nghiệp ạ?
Vừa nói câu đó ra khỏi miệng, lồng ngực tôi không khỏi thắt lại một cái. Tôi nín thở chăm chú chờ câu trả lời.
Bởi vì tôi cũng từng được người khác gọi là thiên tài.
Đó là mùa xuân năm lớp 9. Tôi, một học sinh cấp hai bình thường, đã bị cuốn vào sóng to gió lớn.
Khi đó, tiểu thuyết mà tôi gửi đi ứng tuyển vì một lý do quái đản nào đó đã giành giải thưởng của một tạp chí. Ở tuổi 14, tôi trở thành tác giả trẻ nhất trong lịch sử từng đoạt giải, không những thế vì lấy một bút danh nghe rất nữ tính là Inoue MIU, tôi bị khoác lên mình lớp vỏ nữ tác giả thiên tài xinh đẹp bí ẩn đeo mặt nạ và trở nên nổi tiếng khắp cả nước.
Thời gian trôi đi, bây giờ, sau hai năm, tôi có một cuộc sống bình thường, mỗi ngày trải qua trong yên lặng, tôi đã có bạn bè, tôi cũng đã có thể lại nở nụ cười.
Còn thầy Mariya... thầy ấy thì sao?
Được mọi người xung quanh tán dương là thiên tài, được người khác kì vọng như vậy, tại sao thầy lại trở thành một giáo viên?
Bây giờ thầy nghĩ như thế nào về những chuyện đó?
Đằng sau làn hơi nước mang mùi hương ngọt ngào, khóe miệng thầy Mariya khẽ nhếch lên.
- Bởi vì thầy muốn dành thời gian ở bên những người mình yêu quý, đối với thầy thì điều đó quan trọng hơn hết thảy. So ra thì sân khấu lộng lẫy, những buổi huấn luyện khắc khổ, lịch trình nghiêm khắc đều rất có hại cho làn da của thầy.
Giọng nói của thầy cực kì bình thản, không một chút gượng gạo.
Sau đó thầy khẽ nhắm mắt lại, nở một nụ cười như mật ong vàng óng tan chảy và chiếc cốc giấy nâng lên như muốn chúc mừng.
- Thế nên, thầy chưa từng hối hận về lựa chọn của mình, thầy có thể quả quyết với em như vậy. Đời người chỉ cần có một ly Chay là đã rất tuyệt vời rồi, không gì có thể hơn được cuộc sống bình thường mỗi ngày này.
Trái tim tôi như được chiếu rọi bởi những lời nói đó, chúng như một ly trà sữa Ấn Độ ngọt ngào phảng phất hương quế vừa khẽ kích thích khứu giác, vừa mang hơi ấm chậm rãi lan tỏa tới mọi ngóc ngách trong cơ thể tôi.
Tôi không thể rời mắt khỏi nụ cười của thầy Mariya.
A... thật tốt quá...
Tôi cũng hi vọng một ngày nào đó mình sẽ trở thành một người có thể khẳng định nhân sinh quan của mình như thầy.
Tôi muốn trân trọng những ngày bình thường và ấm áp đó, tận hưởng mỗi ngày một cách tự nhiên và nhàn nhã.
Thầy Mariya vốn vẫn bị tôi đánh giá là một người kì quặc bỗng trở nên thật cao lớn và vĩ đại trong mắt tôi.
Đúng lúc này, Kotobuki xuất hiện, trông cô nàng thở không ra hơi.
- Chào em, Nanase. Nhìn em gấp gáp chưa kìa, giờ thầy mới biết Nanase chờ mong được gặp thầy đến thế cơ đấy.
- K-Không phải...
- Ấy, có con giun.
- Hya!
- Kotobuki, giun giờ vẫn đang ngủ đông.
- ...Cậu im đi, Inoue!
Thầy Mariya lại trêu chọc Kotobuki giống như ngày hôm qua.
Kotobuki cũng vẫn đỏ bừng cả mặt nổi trận lôi đình và tôi thì lại cố gắng hòa giải hai người...
Những việc không hề có ý nghĩa như vậy khiến tôi cảm thấy thật vui vẻ, ấm áp và thư thái.
Konoha thân.
Chị đã nhận được bài điểm tâm trong hòm thư rồi.
Câu chuyện từ “công trường”, “cá voi” và “nhảy bungee”* mang hương vị của thạch trái cây bạc hà tươi mát.
Nhảy bungee là một loại hình thể thao mạo hiểm, trong đó người chơi gắn đai an toàn vào rồi nhảy xuống từ một vị trí rất cao so với mặt đất.
Thạch trái cây thật ngọt; thay vì là bạc hà, nó giống như một phần trà sữa đậm đà hơn. Không chỉ vậy, khi đưa vào trong miệng, nó tan ra và tỏa mùi hương của gừng và quế thực sự là rất ngon~. Đúng rồi, cái này giống như vị của một ly trà sữa Ấn Độ hơi ấm. Câu văn cuối cùng lan tỏa ấm áp trong dạ dày chị tựa như món thạch trái cây nóng hổi mềm mại. Cảm giác khi ăn món này thật là hạnh phúc, cảm ơn em đã chiêu đãi.
Trong kì thi thử vừa rồi, chị nhận được kết quả xếp hạng là E, lúc đó tinh thần của chị có hơi sa sút một chút, nhưng ăn xong câu chuyện do Konoha viết, chị lại cảm thấy khỏe ra rồi. Em nhớ lại viết cho chị một bữa điểm tâm khác thật ngon nhé.
Tooko
Ặc, bị chị ấy nhìn ra rồi.
Tan học. Sau khi đọc xong lá thư chị Tooko gửi tới, má tôi nóng bừng lên. Hương vị của một ly Chay ấm áp... Đúng chóc luôn. Ngay cả tôi lúc viết bài văn đó cũng không ý thức được điều này.
Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, hạng E sao... Chị Tooko, chị thật sự không sao đấy chứ?
Trước kì thi mà chị ấy bị đau bụng thì phiền lắm, cho nên tôi cũng tạm gác lại ý định viết truyện kinh dị.
Sau khi bỏ vào hòm phong thư chứa bài “điểm tâm” mới tinh vừa được hoàn thành trong giờ học, tôi đi tới phòng dụng cụ âm nhạc.
Thiên thần mang tới một cây thông.
Có lẽ vì tối hôm qua thấy tôi sa sút tinh thần vì chuyện ở chỗ làm thêm nên thiên thần đã làm vậy để động viên tôi chăng? Thiên thần biết tất cả mọi chuyện của tôi. Cũng chỉ khi đứng trước thiên thần, tôi mới có thể nói ra mọi chuyện.
Những điều xấu xí, dơ bẩn mà tôi không thể nói với Nanase, tôi đều nói toàn bộ cho thiên thần biết...
Bây giờ vẫn còn rất lâu mới tới lễ Giáng sinh, nhưng tôi vẫn cùng với thiên thần đào đất và trồng cây thông xuống. Đây là cây thông Nôen quan trọng của tôi và thiên thần.
Chúng tôi đã hẹn với nhau ngày mai sẽ đem cánh thiên thần, giáo đường thủy tinh, lục lạc vàng kim và những ngôi sao tới trang trí. Còn cả bóng đèn nữa.
Thiên thần không tin vào Chúa, thiên thần ghét lễ Giáng Sinh cũng như những bài thánh ca. Mỗi khi tôi hát thánh ca, thiên thần đều lấy tay bịt tai lại và hét lên bảo tôi đừng hát nữa. Tôi cũng không tin vào Chúa, nhưng tôi lại rất thích lễ Giáng Sinh. Tôi có thể đứng cả đêm ngước lên nhìn ánh đèn nhấp nháy trên cây thông Nôen. Làm như vậy, cho dù không tin vào Chúa, tôi vẫn có thể cảm nhận được bầu không khí thần thánh thuần khiết. Tựa như trái tim của tôi đang được bao phủ trong ánh sáng ngập tràn.
Sẽ thật tốt biết bao nếu tôi có thể được ở bên trong thân cây đó. Như vậy sự xấu xí của tôi sẽ được ánh sáng trắng ngần ấy gột rửa và thanh lọc.
Đêm Nôen năm nay, tôi sẽ ở bên anh.
Lễ Giáng Sinh tôi sẽ dành cho Nanase.
Không biết chuyện của Nanase và Inoue có tiến triển thuận lợi không nhỉ? Tối qua lúc gọi điện cho tôi, Nanase nói cậu ấy lại trừng mắt nhìn Inoue, lại còn nói ra những lời cay nghiệt, vì việc này, Nanase đã rất buồn.
Nhưng tôi lại biết Nanase vốn dĩ là một cô gái rất tốt và cực kì đáng yêu, cho nên tôi nghĩ chỉ cần Nanase chủ động thêm một chút nữa thôi là Inoue sẽ thích cậu ấy ngay cho mà xem.
Lúc tôi nói với cậu ấy rằng ước gì một ngày nào đó Nanase và Inoue cùng với tôi và bạn trai có một cuộc hẹn hò kép, tôi cảm thấy mình đúng là một kẻ dối trá vô liêm sỉ, ngực tôi đau thắt, tôi lại muốn khóc.
- Kotobuki này, cậu và thầy Mariya có vẻ hợp nhau nhỉ.
- C-Cậu bị khùng à...! Tự dưng nói cái gì vậy hả, làm gì có chuyện đó chứ.
Một tiếng sau. Trong căn phòng dụng cụ ngập tràn ánh mặt trời ấm áp, tôi và Kotobuki vẫn đang tiếp tục làm việc.
Bởi vì thầy Mariya có chút việc ở phòng giáo viên nên phải ra ngoài, trong phòng bây giờ chỉ còn lại mỗi hai chúng tôi. Ở bên cạnh tôi, Kotobuki vừa lật giấy soàn soạt vừa lầu bầu.
- Inoue, tôi hỏi thật, mắt cậu không có tật đấy chứ?
- Ài, tại tôi thấy cậu mà cứ ở chung với thầy Mariya là lại nói nhiều hẳn lên mà.
- ...Đ-Đó là vì...
Cô nàng như định nói gì đó, nhưng rồi lại “Không có gì” và quay ngoắt mặt đi.
Sau đó, cô nàng tiếp tục làm việc với một khí thế kinh người.
À mà nói mới nhớ, có chuyện tôi muốn nói với Kotobuki mãi mà vẫn chưa kiếm ra cơ hội. Làm sao bây giờ nhỉ. Tôi có nên nhân dịp này mà hỏi cô nàng không?
- Kotobuki này.
- C-Cái gì?
- Cậu từng nói đã gặp tôi hồi cấp hai đúng không? Về sau tôi cứ nghĩ hoài nhưng mà vẫn không tài nào nhớ ra được.
A... Rốt cục thì tôi cũng nói ra.
Vậy thì cứ nhân dịp này mà hỏi cô nàng cho hai năm rõ mười luôn. Kể cả cái lần tập kịch ở lễ hội văn hóa, lúc cô nàng vừa khóc vừa nói...
... Inoue chắc chắn không còn nhớ đâu. Nhưng mà đối với tôi, lần gặp mặt đó rất đặc biệt.
Cô gái vẫn luôn đi cùng Inoue lúc đó chính là tác giả Inoue MIU đúng không!
Tại sao Kotobuki lại hiểu nhầm Inoue MIU chính là Miu?
Tại sao tôi hoàn toàn không thể nhớ được mình đã từng gặp Kotobuki chứ?
Lý do thái độ của cô nàng đối với tôi kì cục vậy có lẽ cũng liên quan tới chuyện này...
Kotobuki lặng im không nhúc nhích như một cục đá. Đôi môi cô nàng mím chặt, sắc mặt tái xanh.
Có lẽ tôi không nên hỏi cô nàng chuyện này... Đúng lúc tôi đang cảm thấy hối hận, Kotobuki nói một cách khó khăn.
- ...Huy hiệu.
- Hả?
- Huy hiệu trường... Cậu vẫn chưa hiểu sao?
- Ơ... Ý cậu là cái huy hiệu trường ghim trên đồng phục phải không?
Bả vai của Kotobuki khẽ run lên.
- Chờ chút, để tôi nhớ xem. Huy hiệu trường... Hừm... Ờm...
Huy hiệu trường lúc chúng tôi còn học cấp hai có hình lá phong. Hơn nữa, tùy theo năm học mà nó sẽ có màu khác nhau. Lúc Kotobuki gặp tôi hắn là vào mùa đông năm lớp 8? Nếu vậy, lúc đó huy hiệu của tôi có màu xanh da trời...
- Đủ rồi!
Một giọng giận dữ cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
Kotobuki nắm chặt hai tay, cả người run rẩy.
- Không... Không cần phải cố nhớ làm gì.
Bầu không khí trong phòng thoáng chốc bị đóng băng, tôi hoàn toàn không biết nên phản ứng thế nào.
Đúng lúc này, thầy Mariya trở lại.
- Xin lỗi hai em nhé. À, thầy vừa thó được vài cái bánh nếp muối từ phòng giáo viên đây, hai em nghỉ tay uống trà đi. Ổ? Nanase, em sao thế?
Thầy Mariya cúi người, khuôn mặt của thầy ấy gần tới mức như muốn hôn Kotobuki, thế nên cô nàng vội vàng lùi lại phía sau.
- T-Tôi chẳng sao cả!
- À, em buồn vì không có thầy ở đây phải không?
Nghe thầy Mariya cười nói như vậy...
- Đồ điên! Biến thái! Còn lâu!
Kotobuki đỏ bừng hai má và gào lên.
Mặc dù tinh thần của cô nàng có vẻ tốt hơn một chút rồi, nhưng mà sau đó, Kotobuki đều tránh nhìn về phía tôi.
Đến khi cả dãy nhà được nhuộm trong màu đỏ ráng chiều, ba chúng tôi mới đi ra khỏi phòng dụng cụ âm nhạc.
- Ngày mai với mốt thầy có chút việc phải ra ngoài, để thứ Năm chúng ta lại tiếp tục nhé. Cảm ơn hai em trước.
- Vâng, em chào thầy, tôi đi trước nhé, Kotobuki.
- ...Chào.
Bởi thầy Mariya còn có việc quay lại phòng giáo viên, còn Kotobuki phải lên thư viện, cho nên tôi tạm biệt họ và định xoay người bước đi. Đúng lúc này...
Tôi đột nhiên cảm thấy ánh mắt của ai đó đang nhìn về phía này.
Có ai đó đang nhìn chúng tôi với một ánh mắt u ám sắc nhọn như dao. Tuy nhiên, tôi lại không thấy bóng dáng của người nào cả.
Rốt cuộc là từ đâu tới nhỉ?
Khi tôi đứng trước cầu thang và quan sát xung quanh, một tiếng thì thầm như gió nhẹ nhàng lướt qua đầu tôi, kèm theo đó là một tiếng tặc lưỡi.
- ...Thật thảnh thơi.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khiến toàn thân tôi nổi hết cả da gà.
Tôi nín thở ngước mắt lên quan sát từng bậc thang dẫn tới lầu bốn. Tuy nhiên ở đó vẫn không có ai cả.
Giọng nói vừa rồi... là sao?
Người đó đang nói ai vậy? Tôi? Thầy Mariya? Hay là Kotobuki?
Tôi tiếp tục vểnh tai lên, dù vậy tôi vẫn chẳng thể nghe thấy một tiếng bước chân nào.
Tôi nhận được điện thoại của anh về chuyện khách hàng. Anh rất lo lắng cho tôi.
Anh thật dịu dàng, thật tốt bụng.
Đã lâu rồi chúng tôi chưa có một buổi hẹn hò, trông anh có vẻ không được vui. Cho dù tôi lấy tay mình đặt lên tay anh, những ngón tay nắm chặt của anh vẫn không buông lỏng. Anh thấp giọng nói tôi đừng làm thêm nữa.
Để khiến bản thân vui vẻ, tôi dán lên khắp tòa thành thật nhiều ảnh chụp.
Ảnh của tôi và Nanase. Của tôi và thiên thần. Trong những bức ảnh đó, tôi đều cười thật tươi, mỗi khi ngắm nhìn chúng, tôi đều nghĩ trong đầu rằng “Ôi, cô gái trong bức ảnh này thật hạnh phúc làm sao” và lại cảm thấy vui vẻ.
Nhưng chỉ có ảnh của anh là tôi không tài nào dán lên được, chỉ nhìn nó thôi cũng khiến ngực tôi đau đớn như bị ai xé toạc.
Thay vào đó, tôi dán lên một bức hình hoa hồng xanh.
Mặc dù đó chỉ là một bông hồng trắng được người ta nhuộm màu xanh da trời bởi sắc màu nhân tạo giả dối, nó vẫn rất đẹp.
Thời xa xưa, bông hồng xanh được dùng để nói lên “điều vô lý” hay “chuyện không thể xảy ra”. Tuy nhiên, ngày nay, nhờ vào kĩ thuật tái tạo gien, con người đã thành công trong việc tạo ra hoa hồng xanh, chính vì vậy mật ngữ loài hoa của nó cũng thay đổi thành “kì tích” hoặc “lời chúc phúc của Chúa”.
Dù vậy, những bông hồng mà tôi nhìn qua ảnh trên mạng vẫn phảng phất một chút màu tím, nó không phải màu xanh đơn thuần...
Thế nên, có lẽ ý nghĩa của hoa hồng xanh vẫn là “Điều vô lý”.
Tôi lẩm bẩm một câu nói của Christine dành cho Raoul.
“Tình yêu của chúng ta trong thế giới này thật sự quá bi ai. Hãy mang nó lên trời... Ở đó, có lẽ tình yêu này sẽ được chấp thuận!”
Ít nhất... tôi hi vọng tình yêu của Nanase có thể thuận buồm xuôi gió.
Làm thế nào để làm lành với Kotobuki bây giờ nhỉ.
Tan học ngày hôm sau, tôi vừa bước trên hành lang vừa suy tư về vấn đề này.
Có vẻ cô nàng vẫn còn giận tôi vì chuyện hôm qua, hôm nay trong lớp cô nàng cũng tránh mặt tôi.
Ngay cả Mori cũng chạy tới lo lắng hỏi tôi: “Inoue, bạn và Nanase cãi nhau à?”, nhưng tôi thật sự không biết phải trả lời làm sao. Thế nên Mori nói tiếp với vẻ bồn chồn, “Nanase hễ có chuyện là sẽ trở nên rất cứng đầu. Mình không biết giữa hai người đã có chuyện gì, nhưng mà bạn đừng chấp cậu ấy nhé”.
Đột nhiên có ai đó lấy tay chọt vào sau gáy khiến tôi nhảy dựng lên.
- Á!
Khi tôi quay người lại, một cô bé nhỏ nhắn với mái tóc xõa tung bồng bềnh, tay ôm một cặp tài liệu màu vàng bồ công anh đang đứng ở đó và ngước lên nhìn tôi cười. Cô bé này là Takeda Chia, học lớp 10.
- Chào anh Konoha~ Hì hì, em nghe người ta nói về chuyện của anh và chị Nanase rồi.
- Takeda...! L-Là sao, ý em là gì? Em nghe ai nói gì hả?
- Anh và chị Nanase đang hẹn hò bí mật ở phòng dụng cụ âm nhạc đúng không? Tốt quá, anh Konoha cuối cùng cũng chịu hành động~. À đúng rồi, có phải bây giờ anh đang lo lắng không biết phải làm sao không?
Cô bé thúc khuỷu tay vào be sườn tôi.
- Đừng, người ta nhìn cho kìa. Mà cái gì hẹn hò bí mật chứ, bọn anh chỉ đang giúp thầy Mariya một tay thôi, thầy ấy cũng có ở đó, còn nữa, em nói không biết làm sao là sao?
Đúng lúc này trong túi áo ngực của tôi vang lên tiếng chuông.
Tôi xin lỗi Takeda rồi mở điện thoại ra xem, vừa thấy tên người gửi, tim tôi lỡ một nhịp.
Hả!? Tin nhắn? Lại còn của Kotobuki!?
Tôi vội vàng mở ra đọc nội dung.
Nanase nè.
Xin lỗi vì hôm nay đã bơ Inoue nha (/_\)
Inoue, tôi thật sự rất... (_>.<)
Không biết hôm nay cậu có thể tới thư viện không nhỉ (^_-)
Có chuyện tôi rất muốn nói với Inoue (^_^)
C-Cái quái gì đây!?
Vô số biểu tượng cảm xúc nhảy múa trong đầu tôi, nhìn tôi bối rối, Takeda chỉ tay về phía tôi và nói.
- Đây... Đúng là không biết phải làm sao rồi kìa.
Kotobuki uống nhầm thuốc gì sao?
Bỏ lại Takeda đang cố dây dưa, tôi đi về phía thư viện, đầu óc vẫn còn choáng váng. Ở đó, tôi thấy Kotobuki đang làm việc sau bàn thủ thư.
- I-Inoue...
Cô nàng mở to hai mắt kinh ngạc nhìn tôi. Thấy Kotobuki như vậy tim tôi cũng đập thình thịch liên hồi, máu toàn thân như dồn hết lên não.
- S-Sao vậy? Cậu tới trả sách à?
- Thực ra... Tôi nhận được tin nhắn của cậu bảo có việc muốn nói...
- Hả? Của ai cơ?
- Của cậu chứ ai nữa... Cậu nói không biết tôi có thể tới thư viện không...
- Hảảả!
Cô nàng la lên, sau đó vội vàng lấy hai tay bịt miệng rồi nhỏ giọng nói.
- Tôi gửi tin nhắn như vậy cho cậu bao giờ hả?
- Nhưng mà rõ ràng hồi nãy tôi thấy người gửi là Kotobuki mà...
Đầu óc tôi cũng trở nên hoang mang. Chuyện này rốt cuộc là sao?
- Vớ vẩn, làm gì có chuyện đó chứ. Với lại tôi cũng chẳng có lý do gì mà gửi tin nhắn cho...
Ngay khi Kotobuki nổi cáu mà trừng mắt nhìn tôi, Mori và đám bạn của cô nàng chạy tới trước quầy trực.
- Ô! Inoue cũng tới à! Trùng hợp ghê.
- Oa, sướng nhé, Nanase. Không phải bồ có chuyện quan trọng muốn nói cho Inoue sao?
- Cứ giao việc ở đây cho bọn này, hai người ra đằng kia nói chuyện đi nhé!
Mắt Kotobuki đột nhiên nheo lại với vẻ nguy hiểm.
- Người lấy điện thoại của mình và gửi tin nhắn cho Inoue là bồ phải không, Mori?
Nghe cô nàng chất vấn với giọng lạnh lùng như vậy, Mori và mấy cô gái xung quanh đều trở nên lúng túng.
- Ơ, cái này...
- Lúc nãy bồ nói với mình là quên điện thoại nên mượn mình, đúng không?
- M-Mình xin lỗi. Bởi vì Nanase không chịu nói chuyện với Inoue, nên...
Khuôn mặt Kotobuki thoáng chốc đỏ bừng lên, cô nàng hét lên một cách kích động.
- Đừng xen vào chuyện của mình! Mình với Inoue chẳng có gì cả, mình ghét nhất cậu ta!
Những lời này như một cây dùi thọc vào tai tôi, đầu tôi trở nên nóng rực.
Bầu không khí xung quanh yên tĩnh như chết lặng, Kotobuki nhìn tôi với ánh mắt bối rối. Sau đó, cô nàng nhíu mày, mún chặt môi rồi lao ra ngoài, trông cô nàng như thế sắp khóc tới nơi.
- Chờ mình với! Nanase!
Mori và mấy cô bạn vội vàng đuổi theo Kotobuki. Làm sao bây giờ, tôi có nên đuổi theo luôn không. Nhưng mà...
Đúng lúc này, bên cạnh tôi bỗng vang lên giọng nói khẽ của ai đó.
- Thật... kém cỏi.
Khi tôi kinh ngạc quay sang, tôi phát hiện một nam sinh đeo kính đang trừng mắt nhìn tôi với ánh mắt lạnh như băng.
Tôi nín thở.
Đây không phải người mà tôi đã bắt gặp trước phòng dụng cụ âm nhạc sao?
Còn cả giọng nói này nữa! Nó giống hệt âm thanh mà tôi nghe thấy ở cầu thang ngày hôm qua!
Thấy tôi đứng đờ người ra, nam sinh đó quẳng cho tôi một ánh mắt khó chịu rồi tặc lưỡi và bước vào sau quầy trực. Tiếp theo, cậu ta bắt đầu làm công việc của một thủ thư với vẻ mặt lạnh lùng.
Tôi nhìn theo nam sinh đó mà cảm thấy toàn thân lạnh buốt, không hiểu được tại sao cậu ta lại có ác ý với mình như vậy.
Công việc đột nhiên xuất hiện.
Mỗi lúc sắp gặp khách hàng mới, tôi đều cảm thấy có chút sợ hãi. Bởi tôi không biết liệu lần này mình có lại bị nắm tóc, đánh đập đến sưng mặt hay là bị quẳng vào lùm cây tối om và phải mò mẫm đi chân trần trở về hay không.
“Trả gấp ba là được chứ gì.”
Cũng có khi sẽ lại xuất hiện ba khuôn mặt cười bỉ ổi và nói như vậy.
Có lẽ cái cảm giác bị người ta lột da, chặt bỏ tay chân và ăn tươi nuốt sống cũng giống thế này chăng. Vì hét lên sẽ khiến cổ họng bị tổn thương cho nên tôi chỉ biết cắn răng, mím chặt môi khóc thút thít, nhưng như vậy tôi sẽ lại bị nói là làm mất hứng và càng bị đánh đập dữ hơn. Đối với những kẻ đó, tôi không phải con người, tôi chỉ là một con chó dơ bẩn. Không, có lẽ đối với những người khác cũng vậy...
Nanase gọi tới và để lại lời nhắn. Cậu ấy khóc thút thít nói vì chuyện của Inoue, hiện tại cậu ấy đang cảm thấy rất hoang mang. Hình như bạn cùng lớp muốn cậu ấy nói gì đó. Rồi cậu ấy còn nói muốn được gặp tôi.
Tôi hận không thể chạy tới bên cạnh Nanase ngay bây giờ và lắng nghe chuyện của cậu ấy tới sáng. Tôi muốn được xoa đầu an ủi cậu ấy.
Nghe Nanase khóc mà lòng tôi đau như cắt, đến mức hơi thở của tôi như ngừng lại.
Nhưng mà hiện tại không được. Tôi phải đi, nếu không sẽ trễ mất.
Lát nữa tôi sẽ nhắn tin và gọi điện cho Nanase sau.
Tôi cũng phải nhắn tin cho anh.
Tôi không xứng với anh. Nếu như tôi vẫn còn ở lại bên anh, sự cao thượng và thuần khiết của anh sẽ bị bùn dơ trên cơ thể tôi làm vấy bẩn. Mỗi lần anh dùng những ngón tay xinh đẹp kia nhẹ nhàng chạm vào tôi, tôi lại cảm thấy tuyệt vọng, tôi lại thấy mình không xứng với tình yêu của anh, tôi lại muốn được chết.
Tôi không muốn hủy hoại thanh danh của anh. Tôi không muốn làm anh bị vấy bẩn. Tôi không muốn! Tuyệt đối không muốn!
Tôi yêu anh, yêu tha thiết, vì anh, tôi có thể tiếp tục chịu đựng nỗi thống khổ còn hơn cả cái chết. Vì vậy, một ngày nào đó, tôi phải rời khỏi anh.
Tình yêu của tôi ở trên thế giới này thật sự quá bi ai. Nếu không mang nó lên bầu trời, nó sẽ không thể trở nên thuần khiết được.
Nhưng mà, anh, em xin lỗi. Chỉ một lát thôi... Xin anh để em được ở bên anh thêm một lát nữa. Hãy để em được chạm vào tay anh thêm một chút nữa thôi. ít nhất là cho đến khi buổi công diễn kết thúc.
Thật sự không còn kịp nữa rồi.
Mình phải đi, Nanase.