Mọi chuyện bắt đầu bằng tin nhắn cầu cứu của Tooko với nội dung như sau: “Chị bị kẻ xấu bắt cóc rồi. Hãy mang theo bài tập và quần áo để thay trong vòng một tuần rồi đến cứu chị ngay bây giờ”.
Konoha miễn cưỡng trải qua những ngày viết “điểm tâm” cho bà chị tại biệt trang nhà Himekura. Thế nhưng, cái bóng của tấn thảm kịch xảy ra từ 80 năm về trước đang khẽ khàng tiến về phía họ. “Tiểu thư”, “học sinh” và “yêu quái”. Các diễn viên đã tập hợp đủ và đứng vào vị trí trên sân khấu, tất cả lại một lần nữa đối diện với cảnh sụp đổ hoang tàn. Maki - người sắp đặt nên tình huống này - mong muốn điều gì? “Cô gái văn chương” với tâm hồn bị xáo động bởi chính “trí tưởng tượng” của mình đang che giấu “bí mật” gì...? Cuốn sách vẽ lại một mùa hè như trong mơ, Cô gái văn chương tập thứ sáu!
Thời khắc chúng tôi rời xa nhau, cô ấy đã để lại cho tôi nỗi đau như thể trái tim bị xé vụn thành trăm mảnh, nỗi niềm căm hận nhỏ bé và cả sự dịu dàng.
Đến cuối cùng, tôi vẫn chỉ biết gào khóc đến khản cả cổ mà không hiểu được cô ấy đã nghĩ gì khi chọn con đường ấy. Và có lẽ chính bản thân cô ấy cũng không thể đưa ra một đáp án tỏ tường cho câu hỏi vì sao mình lại phải lựa chọn một việc đau đớn đến nhường này.
Có thật là bắt buộc phải làm vậy không, chẳng phải đã có thể chọn lấy con đường dễ dàng hơn sao, nếu làm thế, chẳng phải chúng tôi vẫn có thể tiếp tục sống trong giấc mộng hạnh phúc, không cần phải biết đến nỗi buồn đau như phá tan lồng ngực này sao... Vậy mà vì lẽ gì, tinh linh nước đó lại lay động tôi bằng đôi bàn tay dịu dàng và buộc tôi phải tỉnh giấc?
Việc cô ấy mang một bí mật.
Việc cô ấy ôm trọn đóa hoa và mặt trăng để bảo vệ chúng bằng cả tâm hồn.
Suốt một thời gian dài, tôi không hề hay biết.