Sáng sớm, cả thân người bị lắc lấy lắc để, tôi miễn cưỡng buộc phải mở mắt thức dậy.
“Konohaaaaa, dậy đi mà~~~~~, dậy điiiiiiiii.”
Trên đầu tôi vang vọng một giọng nói rất chi là rầu rĩ. Mở hé mắt ra, tôi thấy chị Tooko mặc bộ đầm liền, khuy đằng trước cài lệch hàng, đầu tóc vẫn còn dấu vết của việc mới ngủ dậy và trưng ra bộ mặt như sắp khóc.
“Dậy đi, dậy đi, dậy đi mà~~~~~”
Giật qua giật lại giật qua giật lại, người rung lắc dữ dội về hai bên như tàu đắm, tôi đành rên lên, không thể giả đò ngủ thêm được nữa.
“Ư, có gì không ạ? Còn sớm thế này. Ma lại xuất hiện nữa ạ?”
Chị Tooko kêu lên, mắt ngấn nước.
“Chị... chị vừa nhớ ra một chuyện khủng khiếp. Làm thế nào bây giờ, Konoha?”
Sau đó ba mươi phút, tôi ngồi giải tập đề bài toán học ở phòng chị Tooko.
“Tuần sau đã là học kỳ mới rồi, thế mà chị có thể chưa đụng tay một tí nào vào bài tập hè hả? Bộ chị là học sinh tiểu học hả?”
“Auuuuu, tại vì, tại vì, lúc chị đang tính làm thì bị đưa đến đây, bận bịu biết bao là chuyện, thời gian không hở ra chút nào cả mà~~~~~.”
Chị Tooko vừa khóc lóc sụt sùi vừa cắm đầu vào bài in phần lịch sử thế giới.
“Mà đây, nhìn cái này, không hề có vết tích chị từng đụng vào dù chỉ một câu, chứ đừng nói là một trang.”
“Chị học toán tệ mà~.”
“Càng không giỏi thì càng nên tự mình làm chứ ạ? Có những chỗ lớp 11 chưa học tới nên em cùng lắm chỉ giải được một nửa thôi.”
“Không sao. Chị chỉ có thể giải được một nửa của một nửa của một nửa của một nửa ấy thôi.”
“Ngay từ giây phút chị bắt đàn em giúp xử lý bài về nhà là đã có sao rồi. Chị Tooko là thí sinh chuẩn bị thi đại học cơ mà.”
Thực ra trong trường hợp của chị Tooko, chắc chị ấy sẽ nhắm tới khoa văn của một trường dân lập nào đó, nên tôi cũng hiểu phần nào cảm giác không muốn hao công tốn sức vào mấy môn toán lý trong thời điểm hiện giờ.
“Ha~, lúc này khoan tính đến thi thố mà phải nhìn vào bài tập về nhà trước mắt đây này~. Chắc chắn không thể nào hoàn thành tất cả trước tuần sau đâu. Xin em đây Konoha, làm cho chị cả bài đọc đi. Dịch một bài khóa trong sách giáo khoa ấy.”
“Không muốn. Em mà dịch chị sẽ lại đánh chén như hồi chị ăn vụng Tù và sương mù của Bradbury chứ gì.”
“K-Không có chuyện đó đâu. Này đổi lại để chị làm bài cảm thụ tác phẩm cho Konoha nhé.”
“Khỏi cần. Em đã xong hết bài tập từ tháng Bảy rồi. Em đã viết bài cảm tưởng về Ngôi nhà của Usher sụp đổ.”
“Ớ!!! Konoha, đồ lập dị! Chẳng ra dáng học sinh của thời đại giảm tải giáo dục gì cả~.”
“Chị Tooko đã giảm tải quá đà rồi!”
Chị Tooko phồng má lầu bầu quá đáng quá đáng, nhưng khi tôi nói “vậy em không giúp chị làm bài tập nữa nhé” thì bà chị lại im bặt, ngoan ngoãn tiếp tục phần việc của mình.
“Konoha... chị đói rồi.”
Ngay lập tức chị Tooko lại phát ra tiếng than khổ sở, mắt rơm rớm.
“Đúng rồi nhỉ.”
Tôi đứng dậy.
“Em sẽ viết gì cho chị sao?!”
“Em đi ăn sáng xong rồi quay lại, chị tiếp tục làm bài tập một mình đi.”
“Này~~~. Đợi đã. Chỉ nửa trang giấy làm văn thôi cũng được. Viết gì đó đi mà. Chị ăn hết cả Tonio Kroger với Undine mất rồiiiii.”
“Vẫn còn Alt Heidelberg đúng không ạ?”
Tôi nói cụt lủn rồi ra khỏi phòng.
Nuông chiều một chút là lại hứng chí được voi đòi tiên ngay.
Căn bếp trống trơn.
Đành chịu thôi, dù sao thì những người làm công chị Maki thuê đã không còn ở đây nữa rồi. Chắc chỉ còn cách tự mò xem còn gì ăn được không, có gì ăn nấy vậy.
“Ừm...C...chào buổi sáng.”
Tôi quay lại nơi phát ra giọng nói đầy ngần ngại, thì thấy Uotani, mặc một chiếc áo phông và váy ngắn, đang đứng đó ngượng ngùng.
“Chào buổi sáng. Hôm nay em mặc thường phục nhỉ.”
Uotani e thẹn.
“Em thấy khát nên đến để uống nước. Và em thấy anh Inoue đã ở đây rồi. À, để em chuẩn bị bữa sáng nhé.”
“Không sao đâu. Uotani chắc mệt lắm mà.”
“Không, em tỉnh hẳn rồi. Trước đây khi thức giấc, lúc nào em cũng đau đầu hoặc đau bụng, nhưng hôm nay lại thấy vô cùng dễ chịu. Cũng không nằm mơ về bài đồng dao nữa...”
“Vậy à?”
Nụ cười hiện lên một cách tự nhiên trên môi tôi.
Uotani bắt đầu lấy trứng, xà lách và dưa chuột ra, xếp lên bàn chế biến.
“Để anh làm salad cho.”
Tôi đứng bên cạnh và với tay lấy xà lách.
“Cảm ơn anh. Thế... bánh nướng Pháp với trứng ốp lết được không ạ?”
“Được. Anh thích bánh nướng kiểu Pháp mà.”
Uotani thành thục đánh đều trứng và cắt bánh mỳ. Tôi đứng thái nhỏ xà lách ở bên cạnh.
“Em đã không đến trường một thời gian dài. Bà mất đi và em trở thành người đóng giả Bạch Tuyết, nên em khác với những đứa trẻ khác. Cứ luôn nghĩ rằng mình có sứ mệnh quan trọng nên em đã... chạy vào trong thế giới của giấc mơ... trốn tránh chính bản thân mình...”
Cô bé khuấy đều trứng, sữa và đường rồi phết lên bánh mỳ. Sau đó, cô bé bỏ bánh mỳ vào chảo rán có bơ đã đun chảy, một tiếng “xèo” vang lên và mùi hương ngòn ngọt bốc lên ngào ngạt.
“Thế nhưng, từ giờ trở đi...”
Lật nhanh miếng bánh đã chuyển màu nâu cháy, Uotani mỉm cười.
“Vì giấc mơ đã cho em dũng khí... Từ giờ em sẽ sống trong hiện thực.”
Câu chuyện của Yuri và Akira mà chị Tooko kế đã trở thành nguồn sức mạnh dẫn Uotani hướng tới tương lai.
“Điều đó thật tuyệt vời đúng không.”
Tôi nói, tâm trạng thoải mái ngỡ như đang được vuốt ve bởi một ngọn gió trong lành. Uotani lại thẹn thùng và lí nhí “Cảm ơn anh”.
Chắc chắn giấc mơ đẹp đẽ mà Uotani đã thấy sẽ lưu lại như một bảo vật quý giá trong tim.
Cả bánh mỳ nướng Pháp và trứng ốp lết đều đã chín vàng trông vô cùng đẹp mắt, món salad của tôi cũng đã hoàn thành.
Chúng tôi ăn luôn tại bếp.
Tôi đã kể cho Uotani nghe về Tokyo theo yêu cầu của cô bé.
“Thích thế. Lúc nào đó em cũng muốn đi thử xem sao.”
Dáng vẻ hít một hơi thật sâu và ánh mắt ước ao ấy thực sự thuộc về một cô bé học sinh lớp bảy rất đỗi bình thường.
“Yuri đã đến được nước Đức, nên khi Uotani lớn lên em cũng có thể đi bất cứ đâu.”
“Vâng, đúng vậy ạ.”
Uotani gật đầu, gương mặt bừng sáng.
Thế rồi đột nhiên, hai má ửng đỏ xấu hổ, cô bé nhìn lên tôi với vẻ rụt rè.
“Ừm... là thế này... em viết thư cho anh Inoue... có được không ạ?”
Ủa? Sao bầu không khí tự dưng...
Đúng lúc đó, từ phía sau, một luồng khí ẩm ướt nhão nhoẹt ùa tới và một giọng nói đầy căm hận vang lên.
“Xấu tính ~~~~. Quá đán~~~~~~~g.”
Oái, ra rồi.
Chị Tooko đang ngồi xổm bên cánh cửa, chỉ để lộ nửa khuôn mặt và mếu máo như sắp khóc.
Uotani khẽ la “Á!” một tiếng.
“Quá đán~~~g, Konoha. Trong khi để chị bụng đói meo chờ đợi thì em vui vẻ ăn cơm một mình là thế nào~~~~~.”
Sau một hồi dỗ dành chị Tooko đang vùng vằng giận dỗi “chị thù em~, chị nguyền rủa em~”, tôi trở về phòng và mở tập giấy bản thảo kẻ ô dày 50 trang.
“Rõ là... Chị làm ơn đừng hành xử đáng xấu hổ như thế. Chị đã khiến Uotani giật mình đấy thấy chưa.”
“Nhưng mà tại vì, chị thực sự đói lắm rồi ý, sắp chết đến nơi ý ý ý ý.”
“Vâng vâng, giờ em sẽ viết gì đó nên chị làm bài tập đi.”
“Nhanh nhanh lên nhé...”
Từ đầu bàn bên kia, chị Tooko tay nắm chặt cây bút chì kim, mắt ngấn nước và than vãn bằng biểu cảm như sắp chết.
Rõ là một người hết thuốc chữa.
Nhưng thế này vẫn tốt hơn nhiều khi chị ấy mang gương mặt cô đơn buồn bã.
Bỗng nhiên, tôi nhớ ra những gì Ryuuto đã nói.
Ngôn từ có thể khiến chị Tooko trở nên khỏe khoắn...
... Còn lại trông chờ hết vào tay nghề của đầu bếp thôi. Sẽ ổn thôi, vì anh Konoha là nhà văn của chị Tooko mà.
Tôi không phải nhà văn của chị Tooko. Thế nhưng tôi vẫn xâu chuỗi ba từ nghe giống như thần chú mà Ryuuto chỉ và viết một câu chuyện ngắn có độ dài bằng ba trang giấy viết văn.
”Xong rồi ạ. Xin mời.”
Tôi giơ ra, căng thẳng hơn so với mọi lần.
“Cảm ơn.”
Chị Tooko nhận lấy bằng cả hai tay, nhanh nhảu xé xoẹt từ góc và bắt đầu ăn.
“Ngọ~~~~~t.”
Má chị Tooko lập tức giãn ra.
“Giống như múc mật ong để ăn bằng một chiếc thìa vàng ấy. Mật vàng như mặt trời lan tỏa trong cổ họng. Vào thời Taishou, hai người có tình cảm với nhau định bày tỏ nỗi lòng của mình cho đối phương. Vì là tình yêu cách biệt thân phận giữa thư sinh và tiểu thư, nên cả hai bên đều không thể nói ra, thế nhưng chỉ cần bước đi cạnh nhau trên thảo nguyên mênh mông đã là hạnh phúc rồi... Chỉ cần nghe thấy giọng nói của người kia đã là hạnh phúc... chỉ cần được ở gần bên gương mặt tươi cười rạng rỡ, hạnh phúc chỉ vẻn vẹn thế thôi....”
Trông chị ấy vừa nhai nhóp nhép vừa ngơ ngẩn mơ màng, tôi cảm thấy nhẹ nhõm vì có vẻ như chị ấy thích câu chuyện, nhưng rồi lại thấy bực mình vì nghĩ hay mình làm ngọt quá rồi.
Và khi ấy, tôi nhận ra có gì đó khác thường ở nét mặt chị Tooko.
Mặt hơi ửng đỏ, mắt mờ đi, hơi thở khó khăn thoát ra từ bờ môi mở hé.
“Konoha... Có chút rượu... trong này à...?”
Phần bản thảo còn lại chưa đến một nửa, vừa đúng đến chỗ có nút thắt. Hai con người không hiểu được ý đối phương, giờ vượt qua bức tường thân thế và cuối cùng hai tâm hồn cũng được gắn kết lại với nhau.
“Bày tỏ”, “hôn”, “ôm”.
Lại “bày tỏ” “bày tỏ” “hôn” “bày tỏ” “hôn” “hôn” “hôn” “ôm”.
Cứ mỗi lần đưa một miếng vào miệng, mặt chị ấy càng đỏ thêm, lông mày nhíu lại, tiếng thở dài thoát ra từ bờ môi.
Tôi đần ra kinh ngạc trước bộ dạng ấy của chị Tooko.
Có lẽ nào bà chị say thật?!
Từ tai đến cổ chị Tooko đều đã đỏ dừ. Đầu ngón tay run rẩy, ngay sau khi nuốt gọn miếng cuối cùng, cơ thể chị ấy lảo đảo gục xuống.
“Chị Tooko!”
Nhìn thấy chị ấy bất thình lình khuỵu gối xuống sàn, tôi cuống quýt chạy tới.
“Chị ổn không?!”
“Không.”
Chị ấy ngồi bệt xuống như thể tất cả sức lực đã bay đi đâu hết, ngẩng mặt lên và nói với đôi mắt như sắp khóc.
“Không ổn chút nào... Chị, sẽ hát.”
“Hả?”
Chị Tooko đột ngột đứng dậy, vừa hát Chân ở Shojoji vừa lấy hai tay vỗ bồm bộp vào bụng.
Rồi chị ấy tóm lấy cánh tay tôi khi tôi đang sững sờ nhìn, rủ rê “Nào, cả Konoha nữa”, lưỡi thì líu lại mà vẫn hát rất hưng phấn và cười yếu ớt.
Say rồi, say một cách toàn diện. Tròi ơi, phải làm sao đây?!
Chị Tooko nhảy múa bằng những bước chân loạng choạng, chuẩn bị túm lấy cổ áo tôi gây sự “Tại sao không nhảy hả~~~”.
Đó là tôi nghĩ thế.
“Híc. Konoha, lúc nào cũng thế. Xấu tính lắm.”
Lần này, hàng lông mày chị ấy trĩu xuống và nước ứa lên trong đôi mắt.
“Em xấu tính gì ạ?”
“Chuyện đó... không nói được.”
Tim tôi đập mạnh.
Chị Tooko nhăn mặt đầy đau đớn, đột nhiên tránh ra xa và quay lưng về phía tôi.
“Không được... không được... không thể nói được... không được nói ra.”
Chị ấy cúi đầu và lắc đầu quầy quậy.
“Cho em biết đi.”
“Không...”
“Tại sao?”
“Tại vì... vì là Konoha... vì là Konoha nên mới không được nói.”
Dáng vẻ liên tục ngoan cố lắc đầu cứ như thể phu nhân bá tước nhất quyết cự tuyệt dùng thuốc mê trong Phòng ngoại khoa vậy.
Vị bá tước phu nhân xinh đẹp đã nói với y sĩ rằng vì bản thân mang một bí mật và lúc nào cũng trăn trở về nó nên nếu rơi vào trạng thái lơ mơ do thuốc tê thì chắc chắn sẽ nói ra miệng mất.
Điều chị Tooko không thể nói với tôi là cái gì? Hay là do say nên chị ấy chỉ đang nói năng bừa bãi không chủ đích? Chắc là thế thôi. Không có ý nghĩa gì sâu xa cả.
A... nhưng mà... rất lâu trước đây hình như đã có chuyện giống thế này. Khi tôi còn học lớp 10, chị Tooko đột ngột trở nên lạnh nhạt, đột ngột nói mấy thứ như là không được lại gần, sau đó nghỉ học ít lâu vì bị cảm... Khi khỏi bệnh và đi học lại, chị ấy lại tươi cười với vẻ mặt thản nhiên như không có chuyện gì.
Tim tôi đập nhanh hơn trong tâm trạng bất an, không chịu nổi sự lo lắng thêm một chút nào nữa, tôi đứng sau lưng chị Tooko và kiên nhẫn hỏi.
“Tại sao em lại không được? Em đã làm gì sai à? Nếu chị không cho biết lý do em không thể xin lỗi được.”
Chị ấy lấy hai tay bụm miệng, nhắm tịt mắt lại, như để cho tôi biết chị ấy tuyệt đối sẽ không nói gì đâu. Tôi tóm lấy bàn tay ấy từ đằng sau và kéo ra.
“Chị Tooko...?”
Chị Tooko đột ngột quay người lại và ngã nhào vào lòng tôi.
Khuôn mặt nóng bừng va rất mạnh vào vùng ngực nơi trái tim tôi đang đập.
“Đồ ngốc Konoha. Ngốc ngốc ngốc. Rõ ràng là đồ xấu tính.”
Chị ấy bám ghì lấy cánh tay tôi và lặp đi lặp lại như đứa trẻ.
“Đàn em phải nghe lời đàn chị nói chứ.”
“Em có nghe còn gì, hay đúng hơn, bị cưỡng ép phải nghe.”
“Điêu toa, chỉ toàn bắt nạt chị thì có.”
Những đầu ngón tay đang bấu lấy cánh tay tôi lại siết mạnh hơn.
Những tiếng nấc vang lên từ cổ họng là do chị ấy cố nén vào những giọt nước mắt đang chực trào ra chăng? Đôi mắt vẫn nhắm lại u buồn, chị ấy khẽ run rẩy như đang phải chịu đựng điều gì.
Chị ấy cũng thì thào gì đó bằng giọng lí nhí nghèn nghẹt, vì tiếng quá nhỏ nên tôi không nghe ra.
“Ơ, gì cơ ạ?”
“....”
“Chị nói lại một lần nữa đi.”
Khi tôi cúi mặt lại gần cốt để nghe cho rõ, một cơn đau nhói chạy trên mu bàn tay phải của tôi.
Chị Tooko đã cắn tay tôi.
Như một cách ngăn cản điều chị ấy đang che giấu tuôn ra khỏi miệng.
Chị ấy nhắm nghiền hai mắt, hết sức, thật chặt, đến mức hai hàng lông mày như dính luôn vào nhau.
Đầu tôi nóng bừng như bị say, mắt hoa lên choáng váng.
Miệng vẫn cắn tay tôi, chị Tooko không cựa quậy. Những ngón tay mảnh khảnh giữ chặt lấy cánh tay tôi đến mức làm tôi cảm thấy đau.
Đầu tôi càng lúc càng nóng hơn, rồi đến tai cũng nóng bừng, tốc độ đập của tim tăng cao dữ dội và đến lúc tôi tưởng mình sắp nổ tung thì lần này cơ thể chị Tooko đổ nghiêng sang một bên.
“Oái!”
Tôi suýt thì ngã cùng, vội vàng đỡ chị ấy lại.
Chị Tooko đang ngủ, khi vẫn cắn tay tôi.
Nỗi căng thẳng lập tức được gỡ bỏ, tôi la toáng lên.
“Chị cứ thế mà ngủ hả? Cái quái gì thế ạ? Hết nói nổi!”
Sau đó, tôi lôi chị Tooko lên giường để chị ấy nằm ngủ và tiếp tục chiến đấu với tập câu hỏi toán.
Thỉnh thoảng liếc sang bên thấy chị Tooko đang trệu trạo nhai mép chăn, tôi chỉ biết thở dài.
Quá trưa, khi chị Maki đến phòng, chị Tooko vẫn đang ngủ khò khò.
“Cơ hội may mắn trời ban đây rồi.”
Nói với vẻ sung sướng, chị ta lấy những bông hoa bách hợp ra khỏi lọ và đính lên tóc chị Tooko, rồi mở tập giấy phác thảo ra và bắt đầu vẽ.
“Vừa được nhìn thỏa thích gương mặt đáng yêu của Tooko, vừa có câu chuyện làm quà mang về tặng ông nội, một kỳ nghỉ hè quá tuyệt vời.”
“Em thì bị các đàn chị xoay như chong chóng, thật là thảm hại.”
Chị Maki khúc khích cười.
“Chẳng phải chính Konoha cũng đã có những kỷ niệm hay ho sao? Như là ngủ chung giường với Tooko này.”
“Chị làm ơn bỏ kiểu nói gây hiểu lầm đấy đi!”
Chị Maki lại cười. Tôi cụt hứng chán chường nói.
“Chị Maki lôi chị Tooko vào vụ om sòm lần này vì chị Tooko giống Yuri à?”
“Đúng đó. Là chị thì sẽ phá tan tành hình tượng Yuri trong nhật ký luôn. Tooko nổi cáu vì nghĩ mình đóng vai yêu quái nhưng yêu quái là chị cơ.”
Uotani cũng đã ghép Yuri vào chị Tooko. Chắc vì thế nên cô bé mới gọi “Yuri” khi chị Tooko xuất hiện với bộ dạng sũng nước.
“Thế nhưng... không phải chỉ có vậy thôi đâu, có thể chị cũng đã cảm thấy hơi trơ trọi thật. Nên... có thể vì thế mà chị muốn Tooko ở gần bên.”
Ngạc nhiên đây. Bà chị Maki đó mà lại có vẻ như đang thành thật nói ra tâm trạng của mình cơ à.
Ủa? Giờ mới thấy, trang phục của chị Maki cũng có gì khang khác... Chị ta mặc một bộ đầm liền xanh dương, cực kỳ ra dáng thiếu nữ. Có phải đây là lần đầu tôi nhìn thấy thường phục của chị ấy mà không phải là quần không nhỉ?
Chị Maki gấp cuốn tập phác thảo và đứng dậy.
“Mà cũng đến giờ chị ra ngoài rồi.”
“Chị đi đâu?”
“Cứ để mắc nợ mãi khó chịu lắm. Chị sẽ trả luôn cho xong.”
“Ơ?”
Chị Maki không trả lời gì thêm, vui vẻ nháy mắt.
“Chị sẽ về muộn nên cơ hội đây, Konoha.”
“Cơ hội gì cơ ạ?!”
Cười với điệu bộ đùa cợt, chị Maki đi mất.
Hai vai tôi buông thõng rã rời.
Sau đó một lúc chị Tooko thức dậy và câu nói đầu tiên lần này là:
“Chị khó chịu quá... đầu nhức như búa bổ... Konoha...viết câu chuyện có vị mơ phơi khô đi...”
Rồi lại nằm rũ ra giường và đòi này đòi nọ.
Không nhớ tí nào về việc đã cắn tay tôi cả.
Kể cả tôi có giơ vết răng còn lưu lại trên mu bàn tay ra và tỏ vẻ cau có cho bà chị thấy:
“Chị biết gì đây không?”
“Ưm... ưm... em bị bọ cánh cứng kẹp hả?”
Thì bà chị cũng chỉ vừa rên rỉ, vừa ném trả lại tôi toàn những câu trả lời hoàn toàn chẳng liên quan như thế.
Khi bóng tối đã lan tràn bên ngoài cửa sổ, chị Tooko cuối cùng cũng tự ngồi dậy được, đỏ bừng hai má và xin lỗi với bộ dạng mất mặt rất đúng thương hiệu của bà chị.
“Chị xin lỗi, Konoha. Chuyện đó, tự nhiên... hình như chị đã hành xử điên khùng khi say... Thế nên, ờ... à thì...”
Bà chị lấm lét nhìn lên tôi lo lắng.
“Chị... có nói điều gì kỳ cục với Konoha không?”
“Kỳ cục thế nào?”
Tôi màu mè tỏ vẻ ta đây không quan tâm và buông một câu hỏi nhử.
“Như là không chỉ Bradbury mà chị đã vụng trộm xé vụn và ăn cả bản dịch Vonnegut từ vở tiếng Anh của Konoha này, hay nếm thử một góc thơ Lý Bạch trong vở Hán văn này, hoặc là vụ chị đã cho Nanase biết chiều cao, cân nặng, ngày sinh, nhóm máu, số đo ba vòng của Konoha này.”
Tôi hét lên.
“Này! Vonnegut và Lý Bạch là thế nào cơ ạ?! Rồi chị lại còn nói chuyện gì với Kotobuki thế hả?!”
“Xin lỗiiiiiiii, chị đã thêm 1cm khi đọc chiều cao của em nên hãy bỏ qua cho chị.”
Hóa ra những chuyện không thể nói cho tôi khiến bà chị ra sức phản kháng là mấy thứ này hả?!
Sốc thật. Sốc một cách triệt để.
“Này, Konoha, đừng giận nữa mà.”
Sau bữa tối, chúng tôi đi bộ trên con đường nhỏ trong rừng được chiếu sáng bởi ánh trăng.
Vì tức quá nên tôi nói “Em không nói chuyện với chị nữa. Đi dạo đây!” và nắm ghì lấy đèn pin rồi đi ra khỏi nhà. Chị Tooko thế là cũng lén lút bám theo.
“Konoha... này Konoha...”
Giọng nói khổ sở vang lên ở sau lưng.
“Chờ chị với, Konoha.”
Vạt áo tôi bị kéo ghì lại.
“Có lúc em đã rất lo cho chị.”
“Ơ?”
“Từ khi đến đây, thỉnh thoảng chị lại có vẻ mặt yếu ớt, buồn rầu, xong còn đột nhiên nói đồ ngốc rồi không được này nọ.”
Xâu hổ chết mất, cả mặt và lưng tôi đều nóng bừng. Nhất định, nhất định, không thể quay mặt lại được.
Chị Tooko im lặng. Lần này đến lượt chị Tooko bị sốc sao?
“Thôi được rồi, kệ đi.”
Khi tôi định nhanh chân tiến về phía trước, chị Tooko thình lình ló mặt ra và nhìn lên.
“!”
Tôi giật mình tưởng đứng tim mà chết, còn chị ấy ngoác miệng cười sung sướng.
“Cảm ơn, Konoha.”
“C-có gì đâu.”
Dù tôi muốn lảng đi chỗ khác, nhưng nụ cười toe toét hạnh phúc của chị ấy lại làm tôi không sao rời mắt.
“Chị xin lỗi vì làm em lo lắng. Đúng như Konoha nói, tâm trạng chị có chút không ổn định. Không biết có phải tại đọc nhật ký của Yuri không.”
“Nhật ký...? Nhưng Akira đã không vứt bỏ Yuri nhỉ. Anh ấy đã bày tỏ mong muốn đưa Yuri đi Đức cùng mình, Yuri đã trả lời ‘Vâng’, và hai người đã hứa hẹn chuyện kết hôn rồi.”
Chị Tooko để lộ ra vẻ khổ đau không rõ ràng ở đâu đó, rồi bắt đầu cất bước với nét mặt hiền hòa.
Tôi cũng bước đi bên cạnh.
“Đúng thế. Yuri đã nói ‘vâng’ nhỉ. Cô ấy cũng viết trong nhật ký rằng mình là người hạnh phúc nhất trên đời. Thế nhưng chị nghĩ rằng phải chăng cô ấy quyết định không đi cùng Akira mà sẽ ở lại biệt thự một mình.”
Tôi ngạc nhiên hỏi.
“Tại sao vậy ạ?”
Chị Tooko nhìn lên mặt trăng bằng ánh mắt dịu dàng.
“Vì Yuri đã vẽ bức tranh bản thân mỉm cười giữa căn phòng bao phủ bởi sách chăng?”
“Em không hiểu lắm. Tại sao vẽ tranh lại thành ý nghĩa ở lại vậy?”
“Không phải việc vẽ tranh, mà là chuyện vẽ bức tranh mình đang cười giữa muôn vàn cuốn sách...
Chị có cảm giác đó là sự thể hiện ý định của Yuri sẽ ở nguyên nơi đó dõi theo Akira ra đi, mãi mãi giữ nụ cười và sống tiếp trong căn phòng ấy.
Liệu đó có phải là “lời hứa” mà Yuri đã thề với chính bản thân mình không...”
Giọng nói dịu dàng ấm áp truyền đi trong màn đêm tĩnh lặng.
Đôi đồng tử đen láy chăm chú ngắm nhìn ánh trăng xa xôi.
“Chị nghĩ rằng Yuri hiểu rất rõ nếu mình rời khỏi biệt thự, nhà Himekura sẽ không để yên và cô ấy còn trở thành gánh nặng cho Akira nữa. Việc phải chia cắt với Akira đối với Yuri hẳn là đau khổ lắm, ngỡ như không thể nào chịu đựng nổi, giống như tự tay xé nát trái tim mình vậy.
Thế nhưng, Yuri muốn bảo vệ Akira. Akira cầu hôn với Yuri làm cô ấy thực sự vui sướng và điều đó cũng đủ để Yuri cảm thấy hạnh phúc trong suốt cuộc đời.
Vì thế, cô ấy dặn lòng sẽ tiễn Akira đến với cuộc hành trình về miền đất xa xôi của anh ấy.
Từ nay về sau cô cũng vẫn sẽ nhớ về Akira và mỉm cười... Chị nghĩ như thế đấy...”
Trên bờ môi đang thì thầm của chị Tooko thoáng hiện một nụ cười.
“Đã có một chuyện rất vui xảy ra. Tôi sẽ không kêu than nữa. Tôi là người hạnh phúc nhất thế giới.”
“Tôi đã hứa với Akira.
Một lời hứa vô cùng quan trọng.
Tôi gật đầu đáp ‘vâng’.”
“Khi tôi hỏi tôi có được trồng chanh và sim không; anh ấy đã cười tôi. Nụ cười quý giá của Akira, cả đời tôi sẽ không quên.”
“Sau đó, tôi giam mình trong phòng, dùng màu nước xanh nhạt để vẽ tranh.
Bức tranh cỡ nguyên một mặt tường. Ở chính giữa là tôi, đang nở nụ cười tỏa sáng, thỏa mãn, hạnh phúc hơn bất cứ ai.”
“Tôi cũng hứa với chính mình.
Lời hứa này không giống những lời hứa khác. Là lời hứa tuyệt đối không bao giờ bị phá bỏ.
Vì tôi đã được gặp Akira, nên từ nay về sau tôi chắc chắn vẫn sẽ mỉm cười”.
Những ngôn từ của Yuri lại hiện lên trong đầu tôi qua giọng nói của chị Tooko.
Nhớ lại hình ảnh chị Tooko buổi bình minh với ánh mắt buồn thương nhìn xuống trang nhật ký, tôi lại thấy cảm giác đau đớn trào lên trong lồng ngực.
Hình ảnh Yuri mỉm cười ở chính giữa căn phòng sách dường như xếp chồng lên chị Tooko lúc này, đang mỉm cười trong sáng nhìn lên mặt trăng nổi giữa bầu trời.
Và hình ảnh chị Tooko lại chồng lên Yuri, cô gái đã vì Akira mà lựa chọn việc tiếp tục sống một mình.
Yuri đang mỉm cười.
Chị Tooko đang mỉm cười.
Tôi không hiểu được chị Tooko đồng cảm với Yuri điều gì mà lại mang gương mặt buồn đau đến thế. Chỉ có điều, hình ảnh chị Tooko tắm trong ánh trăng trắng xanh, thật đẹp đẽ vô cùng...
Cứ như người bước ra từ thế giới mộng ảo, nụ cười hiện lên trên khuôn mặt trắng trẻo của chị ấy dịu dàng tới mức làm trái tim tôi rung động không ngừng.
Như thể nếu tôi vươn tay ra thì tay tôi sẽ xuyên qua cơ thể mảnh mai ấy.
Tôi đứng ngẩn ra, toàn thân run rẩy trong nỗi bất an.
Và khi ấy, chị Tooko đột ngột nhìn về phía tôi, nháy mắt một cách đáng yêu và cầm lấy tay tôi.
Như một người mẹ kéo tay đứa con nhỏ.
Nắm thật chặt. Rất tự nhiên.
Như thể truyền đi thông điệp, thôi nào, chị ở đây nè. Chị sẽ mãi mãi ở cạnh em.
Mây mù nặng nề đen kịt trong trái tim lập tức bị xua tan bởi hơi ấm dễ chịu nơi lòng bàn tay ấy và tâm hồn tôi giờ ngập tràn cảm giác yên bình.
Chị Tooko bước đi, vẫn nắm lấy tay tôi như thế.
Trên con đường nhỏ trong đêm trăng, cùng với cô gái văn chương tết tóc đuôi sam, tôi bước đi chầm chậm, chầm chậm.
“Yuri chắc chắn đã nghĩ rằng thật tuyệt khi được gặp nhau. Dù dã có những khổ đau, những nỗi buồn, nhưng chắc chắn là như thế.”
Thật tuyệt vì đã gặp được nhau.
Thật tuyệt vì có thể cùng anh ngắm nhìn một giấc mơ.
Dù đó chỉ là một giấc mơ mong manh thoáng qua như hoa phản chiếu trong gương, như trăng nổi trên mặt nước.
Dù hiểu rằng phút giây phải tỉnh giấc rồi sẽ tới.
Vẫn thật tuyệt.
Gặp được anh là một điều tuyệt vời. Em đã rất hạnh phúc.
Qua ngôn từ của chị Tooko, tình cảm của Yuri lan tỏa trong trái tim tôi.
Mất đi Akira, “đất nước phương Nam” mà Yuri tới chắc chắn không phải là vương quốc của những giấc mơ hạnh phúc. Chiến tranh nổ ra, chắc chắn đã có vô vàn đau đớn và khổ sở.
Dù vậy đi nữa, chỉ cần nhớ lại những tháng ngày tươi đẹp xưa kia là lại có thể nở nụ cười.
Dù tôi vẫn chưa hiểu tường tận.
Nhưng có lẽ thực sự tồn tại cuộc gặp gỡ như vậy đây.
Dù chia xa, dù không thể gặp nhau nữa. Tất cả hóa thành một phần của câu chuyện hiền hòa.
Chắc chắn hoa và trăng, đều vĩnh viễn ở lại trong trái tim của hai người.
“Cho dù cũng có những chuyện đáng sợ, nhưng là một kỳ nghỉ hè không tồi nhỉ.”
“Chị Maki cũng nói điều y hệt đấy ạ. Hai chị hợp nhau ghê.”
“Ế?! Không đời nào có chuyện đó. Thu hồi câu vừa rồi.”
Hai má chị Tooko phồng ra to tướng.
Sau một chốc lải nhải kêu ca, đột nhiên ánh mắt chị ấy trở nên dịu dàng.
“Nhưng... chị sẽ không quên.”
Chị ấy mỉm cười và lẩm bẩm.
“Bởi vì, chị đã được ở bên Konoha.”
Câu nói ấy, ánh mắt ấy, làm ngực tôi thắt lại.
“Em cũng sẽ không quên. Việc em bị chị Tooko gọi đến bằng điện tín, việc đầu em bị đạp không biết bao nhiêu lần, việc em bị bắt mua quà sinh nhật mà ngày đó đã qua gần nửa năm, hay việc cho chị mượn tiền mua quà tặng.”
“Sẽ trả đàng hoàng mà.”
Chị Tooko lại hờn dỗi.
Cứ như thế, chúng tôi tiến về phía hồ.
Trong tình thế hiểm nghèo tối qua, nơi này tối đen như mực, nhưng đêm nay, ánh trăng xuyên qua khoảng trống giữa những tán cây mang lại bầu không khí nhuốm màu ảo mộng.
“Biết đâu chúng ta có thể gặp hồn ma của Yuri với Akira đấy.”
“Thôi đi, Konoha lại định dọa chị chứ gì. Chị không để bị gạt nữa đâu.”
Chị Tooko cười khúc khích.
“Nhưng mà, một đêm trăng tuyệt vời đến thế này, có thể linh hồn Yuri và Akira cũng muốn giáng trần và hẹn hò một chuyến nhỉ.”
Chị ấy khẽ vung vẩy bàn tay đang nắm chặt và tinh nghịch nói.
Chúng tôi ngay lập tức nhìn thây mặt hồ mở rộng phía bên kia các hàng cây.
Mặt nước hút lấy ánh trăng, sáng lên lấp lánh sắc bạc. Như thể thực sự có trăng trên mặt nước vậy.
Hình như chị Tooko cảm động đến nỗi không thốt nên lời. Ở bên cạnh tôi cũng hơi há miệng chút xíu.
Và lúc đó.
Tiếng nước vỗ vào tai.
Khi tôi nghĩ... nếu là cá thì con này to phải biết... liền sau đó, mặt hồ dậy sóng, bụi nước bạc bắn lên. Phía đối diện những giọt nước lấp lánh, tôi nhìn thấy một khối hình thù đang ôm ấp nhau.
Một người con gái với mái tóc dài đẫm nước đang vòng tay quanh cổ người con trai, người con trai cũng kéo cơ thể cô gái về phía mình, môi chạm môi như xoắn vào nhau vậy.
Cả hai người đó đều không mặc quần áo!
Chúng tôi nhìn thấy cảnh tượng không sao tin nổi ấy, chỉ đúng trong một khắc.
Bởi vì, ngay khi mây che khuất mặt trăng, giấu bóng dáng hai người đó vào sau tấm màn đêm tối, chị Tooko hét ầm lên.
“Á á á á á, xuất hiện rồi~~~~~~.”
Bà chị buông tay tôi và vùng chạy khỏi chỗ đó ngay tắp lự.
“Ma, là ma đấy, mình nhìn thấy hồn ma của Akira và Yuri mất rồi! Khôngggggg! Nếu có ám thì đừng ám tôi, ám Konoha ấyyyyyyyyyyy.”
Sau khi vứt tôi lại và bỏ chạy thục mạng về đến biệt thự, chị Tooko trùm chăn lên kín đầu và run bần bật suốt cả đêm.
“Làm gì bây giờ, gặp ma mất tiêu rồi. Không đâu không đâu không được đâu, nếu bị đến hỏi thăm phải làm thế nào bây giờ.”
Và rồi khi trời bắt đầu hửng sáng.
“Dậy đi, dậy đi , Konoha.”
Chị ấy lắc lấy lắc để tôi y hệt như hôm trước.
“Nhanh thu xếp hành lý đi. Chị không thể ở chỗ như thế này thêm nữa. về nhà thôi.”
“Ơ, bây giờ ấy ạ? Mà khoan, bộ dạng đó là sao?”
Chị Tooko đang mặc đồng phục trường.
“Chị đã mặc thế này lúc bị đưa đến đây mà. Mau khẩn trương lên Konoha. Không có ma lại đến bây giờ~~~~ .”
Bị bà chị thúc giục với vẻ mặt mếu máo như sắp khóc, tôi đang bắt đầu nhồi đồ đạc vào túi thì chị Maki bước vào.
Khăn mặt cuốn trên đầu và choàng khăn tắm, có vẻ chị ta mới tắm sáng xong. Trên xương đòn gánh và quanh vùng ngực có những vết tụ máu đo đỏ như bị côn trùng đốt trông rất lôi cuốn, làm tôi lúng túng không biết nên để mắt ở đâu.
“Hai người lộn xộn quá đây. Có chuyện gì à?”
“Bọn tôi về ngay bây giờ đây. Tạm biệt.”
Nghe vậy, chị Maki cười nham hiểm.
“Ái chà, hoảng hốt như thế. Lẽ nào bồ đã gặp ma hay sao?”
Chị Tooko giật nảy mình.
“L-làm gì có chuyện đó. Ma quỷ đâu có thật chứ. Chỉ là mình nhớ ra hôm nay có buổi họp thành viên cũ của câu lạc bộ văn học thôi. Konoha? Chuẩn bị xong hết chưa? Nào, đi thôi.”
“Về bằng tàu điện à? Để mình cho ô tô đưa về.”
“Thôi khỏi.”
“Có tiền chưa đấy?”
“Ryuuto mang tới cho rồi.”
“Thế à. Vậy hẹn học kỳ mới gặp lại.”
Vẫn khoanh tay vào nhau, chị Maki tiễn chúng tôi bằng một nụ cười thâm hiểm.
“Chị Tooko, nếu chị có tiền thì trả lại em phần em ứng trước cho chị ở cửa hàng quà tặng đi.”
“Cái đó để sau khi đến được nơi an toàn đã.”
Bị chị Tooko giục, tôi đang chuẩn bị bước ra khỏi cửa chính thì một giọng nói vang lên từ phía sau lưng.
“Ủa, chị Tooko, anh Konoha, hai người về hả? Nhân thể, chị Tooko, sao chị lại mặc đồng phục?”
Ryuuto xuất hiện với quần bò, áo may ô sờn rách và mái tóc ướt nhẹp.
“Ryuuto, cậu ngủ lại đây à? Không phải cậu đã đến thị trấn rồi sao?”
“À thì, cũng có nhiều chuyện xảy ra.”
Ryuuto nở một nụ cười khó hiểu.
“Chị sẽ về trước, cả cậu cũng liệu mà về trước khi vào kỳ hai, đừng có chơi bời lêu lổng với con gái nữa.”
“Chính chị Tooko là người gọi em tới đây mà.”
Cảm xúc đằng sau nụ cười cay đắng ấy, tôi rấ~~~t là hiểu.
“Ryuuto, cậu đã biết chị Tooko sẽ trở nên thế nào nếu viết theo mấy đề tài đó đúng không?”
Khi tôi len lén phàn nàn với Ryuuto, mắt cậu ấy sáng lên đầy khoái chí.
“A, anh thử rồi đấy ạ? Thế thì cũng đáng công em chỉ cho anh. Từ xưa đến giờ chị ấy luôn yếu đuối trước những từ ngữ cũ kỹ bóng bẩy mà. Những lúc ăn tác phẩm kiểu như Giường lá khô của Mori Mari, chị ấy sẽ vừa hát Chân ở Shojoji vừa nhảy múa sung cực kỳ. Và vì thế sẽ không nói dối.”
Đúng là chị ấy vừa hát vừa múa thật, nhưng...
“Ryuuto! Cậu đang nói gì với Konoha đấy hả?!”
Không biết có phải đánh hơi thấy chuyện hay không mà chị Tooko lên giọng quát.
Ryuuto để lộ bộ mặt vô cùng láu cá và nhún vai.
“Thế thôi, anh Konoha. Chị Tooko xin nhờ cả vào anh.”
Nói rồi, cậu ấy đẩy lưng tôi về phía chị Tooko, còn mình thì đứng đó vẫy tay nhìn theo cho đến khi chúng tôi đi khỏi.
A~, anh muốn cái người sống cùng nhà là cậu dẫn bà chị này về hộ anh.
Nhìn Ryuuto cười nhăn nhở, tôi để ý thấy cổ cậu ấy cũng có những vết côn trùng đốt giống của chị Maki.
“Konoha, mau lên. Tàu điện chạy mất bây giờ.”
Nghe tiếng chị Tooko gọi, tôi chạy đến với chị ấy.
“Vâng vâng, em đi ngay đây.”
Trong ánh sáng tươi tắn dễ chịu buổi sớm mai, “cô gái văn chương” tay chống hông, đang phồng mồm trợn má đứng đợi.
Vậy là kỳ nghỉ hè kết thúc, chúng tôi trở về với nếp sống thường nhật thoải mái, bình yên, thoang thoảng hơi ấm của mình.
Mấy năm sau, chị Maki cũng làm đám cưới và sinh con.
Đối phương không phải vị hôn phu mà ông chị ấy lựa chọn, mà là người chúng tôi quen biết và làm chúng tôi kinh ngạc đến mức thốt lên “Không thể nào lại như thế được!”.
Nhưng mà chị Maki đã chọn người ấy làm chồng, bằng ý chí tự do của bản thân chị ấy.
Tôi tạm dừng công việc và nhớ lại mùa hè năm đó.
Trong làn gió thổi mát lành, trong ánh sáng chói chang, nhìn lại hình bóng cô ấy, lúc nào cũng ở trên con đường nhỏ được chiếu sáng bởi ánh trăng.
Nhớ tới mái tóc dài đen nhánh xõa ra, chiếc đầm một mảnh trắng phau ôm lấy thân hình mảnh mai và nụ cười tươi tắn.
Rồi cả gương mặt nhìn nghiêng trắng trẻo, đôi mắt rũ xuống buồn rầu, ôm trong lòng một bí mật không thể nói cho tôi biết...
Mỗi khi tưởng tượng đến sự giằng xé bi ai thầm kín đã luôn làm xáo động trái tim cô ấy vào mùa hè đó, ngực tôi lại thắt lại, đau đớn nhưng ấm áp lạ kỳ.
Lời hứa chúng tôi trao nhau lần cuối khi cô ấy tốt nghiệp, nỗi niềm căm hận nhỏ bé và nỗi đau cô ấy để lại nơi tôi sống lại với hương vị ngọt ngào.
Sự thay đổi đã bắt đầu từ mùa hè đó.
Quả thực mùa hè đó đặc biệt vô cùng... như hoa, như trăng, như giấc mộng.
Tôi nhìn vào đồng hồ, đã ba giờ chiều rồi.
Có lẽ người ấy đang chuẩn bị trà trong bếp chăng? Đôi lúc, tôi nghe thấy tiếng bước chân đi ồn ã và tiếng đóng mở kệ.
Người ấy sôi nổi nói hôm nay sẽ nướng bánh chanh, vị chua chua ngon lắm.
Vì tôi đã đưa chìa khóa phụ, nên gần như ngày nào người ấy cũng đến căn hộ chung cư là nhà riêng kiêm nơi làm việc này để quấy rầy tôi.
Trước đây cũng có lần người ấy nhõng nhẽo “Phiền phức mất công quá, hay là chuyển đến nhé”. Tôi cũng hay bị bạn bè chọc ghẹo “Thôi cưới bừa đi cho xong”.
Chắc là người ấy sắp sửa mở cửa và gọi tôi đây.
Tôi lưu lại phần bản thảo đang viết dở, đóng phần mềm soạn thảo lại và đứng dậy.
Mùa hè, khi từ miệng cô ấy thốt ra một câu trong Phòng ngoại khoa, cùng với nỗi buồn, mùa hè ấy đã lùi về một quá khứ xa xôi.
Thế nhưng, bây giờ tôi vẫn nhớ như in nỗi đau và sự ngỡ ngàng khi răng của cô ấy cắn vào mu bàn tay tôi.
Vẫn nhớ tới muôn vàn câu chuyện tôi nhận được từ cô ấy.
Vậy nên, tôi thì thầm trong lòng.
Gửi “cô gái văn chương” yêu dấu, với tất cả tình yêu và lòng biết ơn.
Tôi sẽ không quên...