Cô Gái Văn Chương

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 110 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6: Ai Là Người Đã Giết Chim Con?
Chương 6: Ai Là Người Đã Giết Chim Con?

❊ ❊ ❊

Tôi làm sao thế này?

Thật kì lạ, đây là lần đầu tiên. Cho dù tôi lặp đi lặp lại “chuyện đó”, vẫn chẳng có gì xảy ra cả. Chẳng có ai tới cả. Tôi vẫn chẳng nghe thấy gì! Chẳng nhìn thấy gì! Chẳng cảm thấy gì cả!

Bình thường chỉ cần tôi làm “chuyện đó”, những thứ rác rưởi mà bọn họ ném về phía tôi sẽ bị thổi bay, sẽ biến mất khỏi cơ thể tôi.

Nhưng bây giờ lại không được. Cho dù tôi làm “chuyện đó” bao nhiêu lần, vẫn chẳng có gì thay đổi cả. Những thứ đen kịt nhớp nháp tỏa ra hôi thối chất đầy trong tôi.

Tôi đã làm “chuyện đó” rồi mà!

Rất nhiều lần, rất nhiều lần!

Chẳng lẽ như vậy vẫn chưa đủ sao? Tôi vẫn phải tiếp tục làm “chuyện đó” sao?

Mỗi ngày, mỗi ngày, lòng tôi đều như đứt thành từng khúc mỗi khi làm “chuyện đó”. Dần dần, chỉ cần nghĩ tới việc sẽ phải làm “chuyện đó”, đầu tôi lại như nứt ra, tôi lại thấy buồn nôn.

Dù vậy, chỉ cần làm “chuyện đó”, mọi thứ sẽ trở nên tốt hơn. Những thứ dơ bẩn chất chứa trong tôi, cảm giác bất an, sợ hãi, phẫn nộ, tuyệt vọng, tất cả sẽ biến mất, tôi tin tưởng như vậy.

Nhưng giờ lại chẳng có gì xảy ra cả!

Cho dù tôi làm “chuyện đó”, thùng rác vẫn đầy ắp, chẳng có gì biến mất cả.

Đều là lỗi của cậu! Cậu đã khiến tôi phát điên.

Rõ ràng tôi mới là người cướp đi mọi thứ của cậu.

Khiến cậu nếm trải tuyệt vọng, khiến cậu bị trói buộc vào tôi, trở thành vật nuôi của tôi cho đến lúc chết.

Nhưng đến khi tôi kịp nhận ra, người bị cướp đi hết thảy lại là tôi.

Cậu, chính cậu đã cướp đi của tôi! Tất cả! MỌI THỨ!

Vậy mà cậu vẫn đứng đó cười không chút tội lỗi nào, vẫn lẽo đẽo bám theo sau tôi.

Cậu còn muốn gì nữa?

Muốn tôi cắt ra cơ thể này, trái tim này cho cậu sao?

Tôi đã, chẳng còn lại gì nữa rồi!

Trong khi tôi tiếp tục thổn thức trong im lặng, chị Tooko nhẹ nắm lấy tay tôi và dẫn tôi tới một phòng karaoke.

- Ở đây cho dù em khóc to thế nào cũng sẽ chẳng ai biết cả.

Nhìn chị ấy nở nụ cười dịu dàng nói như vậy, nước mắt đã khô nay lại trào ra, tôi gào khóc khoảng 40 phút, những giọt nước mặn chát rơi lã chã.

Vừa khóc, tôi vừa kể cho chị Tooko bằng giọng ngắt quãng rằng Miu nói với tôi cậu ấy ghét tôi, rằng cậu ấy bảo tôi hãy cút ra ngoài.

Chị Tooko ngồi sát bên cạnh, nhẹ nhàng nắm lấy tay phải của tôi.

Tôi khóc nhiều quá, đến nỗi cổ họng khàn đặc, mũi tê rần, đầu đau nhức, nước mắt dường như cũng đã cạn khô. Cho dù vậy hai bờ vai của tôi vẫn khẽ run rẩy. Chị Tooko cất tiếng nói chuyện với tôi như một người chị cả dịu dàng.

- Trước khi gặp Konoha chị đã đi thăm Nanase. Nanase rất lo lắng cho Konoha đấy... Em ấy nhờ chị hãy giúp đỡ Konoha.

Một cơn đau khác lại xuyên qua lồng ngực tôi. Kotobuki đã nói vậy với chị Tooko sao?

Cho dù tôi đã để nhiều chuyện quá đáng xảy ra với cậu ấy. Cho dù tôi không muốn khiến cậu ấy bị tổn thương nhưng rốt cuộc vẫn làm tổn thương cậu ấy.

Tôi cắn chặt bờ môi, cổ họng run rẩy, thấy vậy, chị Tooko dùng những ngón tay vuốt ve mu bàn tay của tôi rồi thì thầm với giọng ấm áp.

- Konoha này... mỗi khi buồn, em hãy tưởng tượng trong đầu những chuyện thật ngốc nghếch. Ví dụ như câu chuyện về một anh chàng trong câu lạc bộ điền kinh rất thích nhảy sào đã trèo lên chiếc thuyền lá tre và bắt đầu cuộc du ngoạn của mình chẳng hạn. Có cô gái thích chàng trai đó, cô dùng hết lòng can đảm của mình viết một lá thư tình, nhưng khi cô định đưa lá thư cho anh ta, chàng trai kia đã lấy sào nhảy cái vèo qua bên kia bờ sông.

- Đó là câu chuyện tam đề em viết cho chị mà.

Tôi vừa nấc cụt vừa nói.

- Ồ thế à, vậy câu chuyện này thì sao, học kì mới, khi nhân vật tôi bước vào lớp thì phát hiện tất cả bạn học của mình đều là gấu trúc, em thấy thế nào? Mặc dù có chút siêu thực, nhưng lại rất dễ chịu đấy, sau đó...

Chị ấy bắt đầu kể lại nội dung của một câu chuyện tôi đã viết từ đời nảo đời nào.

- Sau đó... bầy gấu trúc dậm chân ầm ầm lên sàn với vẻ đầy sát khí. Em thấy chưa, chỉ cần tưởng tượng ra khung cảnh như vậy là đã thấy cả người khỏe khoắn lên rồi.

- ...Lúc chị Tooko ăn câu chuyện đó không phải chị đã nói nó có vị như sôcôla trắng trộn với cá sácđin sao, rồi còn cái này chẳng giống truyện cổ tích gì cả, ăn xong chỉ thấy mệt muốn chết.

- Vậy đổi sang một câu chuyện chị cất kĩ trong lòng nhé. Anh chàng vận động viên lướt sóng cơ bắp đầy mình té từ trên núi Osore xuống...

Như một người mẹ hiền kể chuyện cổ tích cho đứa con, chị Tooko lần lượt kể cho tôi nghe những câu chuyện tam đề mà tôi đã viết từ trước tới nay. Rõ ràng lúc ăn chúng chị ấy chỉ toàn than phiền vị gì mà kì quá, chẳng ngon chút nào, rồi kêu khóc om sòm...

Nhưng bây giờ, khi chị ấy mỉm cười dịu dàng kể lại những câu chuyện đó bằng chất giọng ấm áp, tôi lại như đang được nghe một câu chuyện hoàn toàn khác hẳn, chúng mang lại cho tôi cảm giác thân thương, hệt như một liều thuốc lành xoa lên lồng ngực ngang dọc vết thương.

- Nào, tiếp theo là câu chuyện về tình bạn của một cô gái nhà quê. Hai người bạn thân thiết biến origami thành những lá thư trao đổi với nhau. Câu chuyện này có vị của bánh mì nướng thoa đầy bột đậu nành, ăn ngon lắm đấy.

- Từ nãy tới giờ không phải chị chỉ toàn kể lại những câu chuyện em viết sao?

Chị Tooko nở một nụ cười tươi như hoa.

- Bởi vì đó đều là những câu chuyện mà Konoha viết cho chị... tất nhiên là chị sẽ nhớ rõ chúng rồi... chị sẽ không quên bất kì một câu chuyện nào.

Giọng nói ấm áp như gió xuân.

Bàn tay dịu dàng khẽ nắm lấy tay tôi.

Trái tim đóng kín vì tuyệt vọng của tôi dường như được chiếu rọi bởi một ngôi sao nhỏ bé. Cõi lòng tôi dần dần được gột rửa, tôi như được kéo lên khỏi vũng bùn đen kịt.

- Konoha này, từ khi chị và em gặp nhau tới nay đã hai năm rồi nhỉ. Trong khoảng thời gian này, dù chỉ là từng chút một, nhưng Konoha thật sự đang trưởng thành đấy. Konoha của hai năm trước và Konoha hiện tại không giống nhau. Có lẽ bản thân em sẽ khó mà nhận ra sự thay đổi này... nhưng chị là cô gái văn chương vẫn luôn ăn những câu chuyện mà Konoha viết, thế nên lời của chị không thể nào sai được.

Chị ấy khẳng định như vậy bằng giọng nói rành mạch, bàn tay đang nắm lấy tay tôi cũng dần siết chặt.

Thật sự là vậy sao?

Cho dù tôi vẫn luôn trốn chạy, vẫn luôn mê man, đến một chút tự tin cũng không có.

- Konoha còn nhớ không... lúc chị và em cùng du hành trong vũ trụ theo tấm bản đồ, chị đã lỡ đọc Chuyện nàng Shunkin trong thư viện và bị nhập tâm vào đó?

Vì vĩnh viễn khắc sâu trong tim hình ảnh nàng Shunkin xinh đẹp, Sasuke đã tự tay đâm mù mắt mình.

Tình yêu trong hình hài điên cuồng nhưng lại cao thượng đó, cho dù chị đọc đi đọc lại bao nhiêu lần, tình cảm của Sasuke vẫn khiến chị rung động, vẫn khiến chị cảm thấy nghẹt thở...

Nhưng đôi lúc chị lại tự hỏi liệu hành động đó có đúng đắn không? Chỉ giữ lại trong tim hình bóng xinh đẹp của người mình yêu, điều đó rốt cuộc là tốt cho cả Sasuke và Shunkin sao? Mặc dù đối với hai người, điều đó có thể là hạnh phúc, nhưng không còn phương pháp nào khác nữa sao. Hai người họ chẳng lẽ không thể có được hạnh phúc nào khác nữa sao...

Trong khi cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay của chị Tooko, tôi cũng suy nghĩ.

Nếu chỉ mang trong tim những kí ức đẹp đẽ về Miu, có lẽ bây giờ tôi vẫn sẽ hạnh phúc.

Nhưng tôi lại đã biết được rằng, Miu không phải thiên sứ mang trên mình đôi cánh trắng muốt, cậu ấy chỉ là một cô gái bình thường, cũng sẽ biết căm hận, lừa gạt người khác.

- Konoha vẫn luôn trân trọng Miu, đau khổ vì chuyện của Miu, thế nên khi bị Miu nói ra những lời căm ghét, chắc hẳn Konoha đã rất đau khổ, đúng không...

Nhưng bây giờ Konoha đã có thể đối mặt với con người thật sự của Miu rồi. Chắc hẳn Konoha sẽ có thể chỉ ra cho Miu một con đường khác, một con đường không còn sự thù hận. Chị... tin như vậy.

Vừa mới đây thôi tôi còn cho rằng mình sẽ không thể đứng dậy được nữa, sẽ lại thu mình trong bóng tối sâu thẳm, chẳng biết được phương hướng nào để bước tiếp, toàn thân chảy máu đầm đìa.

Nhưng chị Tooko đã dán băng lên vết thương trên trán tôi, máu không còn chảy nữa.

Cơn bão cát cuồng nộ tàn phá cõi lòng tôi cũng đã ngừng lại từ lúc nào.

Điện thoại trong phòng vang lên, chị Tooko đứng dậy cầm lấy tai nghe.

- Vâng. Tôi biết rồi... Không, không cần thêm giờ đâu.

Sau khi gác máy, chị ấy cười nói với tôi.

- Người ta bảo còn năm phút nữa thôi. Hai tiếng đồng hồ trôi qua nhanh thật đấy. Cũng đến lúc về rồi nhỉ Konoha?

- ...Dạ.

Tôi cũng đứng dậy.

Mặc dù gió đã ngừng thổi, nhưng bên ngoài vẫn lạnh thấu xương. Bầu không khí lạnh buốt cắt từng nhát vào khuôn mặt chúng tôi.

Bước đi bên cạnh tôi, chị Tooko thỉnh thoảng lại rùng mình vì lạnh.

- Uii, quả nhiên đêm mùa đông là phải ở nhà rúc trong chăn đọc Chuyện Ise mới đúng. Tuần sau còn dự báo sẽ có tuyết rới nữa chứ, chán thật đây. Cuối tuần này là thi rồi, vậy mà...

- Chị vừa nói cái gì đấy.

Chi Tooko rụt rụt cổ lại xoa xoa bàn tay trong khi thở ra những hơi trắng xóa.

- Chị nói thứ Bảy này là ngày đầu tiên của kì thi chung.

- Thứ Bảy không phải là ngày mai sao ạ?!

Tôi trợn tròn hai mắt.

- Ừ, đúng rồi, từ xưa tới giờ thì ngày tiếp theo của thứ Sáu là thứ Bảy mà.

- Em không nói chuyện đó! Ngày mai thi rồi mà giờ chị còn làm trò gì ở đây thế hả?!

- Ơ... tại vì thăm Nanase xong chị nhìn thấy Konoha đứng trong hành lang mặt ủ mày chau chứ bộ.

Hai má tôi nóng bừng lên khi nghe chị Tooko nói vậy.

Đúng thế... trong tình huống đó, có lẽ chị ấy thật sự không thể bỏ mặc tôi về nhà học bài được... nếu quả thực lúc đó chị ấy đi về, tôi thật sự không biết bây giờ mình sẽ ra sao nữa...

A, nhưng mà, chị ấy thật sự chẳng có chút ý thức tự giác nào của một thí sinh cả! Đánh giá thì chỉ được hạng E, chị ấy không biết điều này rất nguy hiểm sao!

Tôi tháo khăn quàng ra và quấn nó quanh cổ chị Tooko.

- Đến nước này rồi thì em cũng không bảo chị về nhớ công thức Toán hay giải bài tập gì nữa. Hôm nay chị mau về nhà nghỉ sớm cho ấm người đi. Cẩn thận đừng để bị cảm, nếu không cho dù thực lực của chị là hạng E thì đến khi thi cũng sẽ bị rơi xuống hạng J đây.

Rồi tôi cởi nốt găng tay ra rồi nhét nó vào tay chị Tooko.

Chị Tooko phồng má lên kháng nghị.

- Lần thi thử trước chị được đánh giá hạng D rồi đấy nhé. Nhìn thì thế thôi chứ đến khi thi thật là chị sẽ trình diễn thực lực của mình và đạt hạng C hoặc thậm chí hạng B cho Konoha coi.

- Đó là kì tích, không phải thực lực.

- Vậy thì chị sẽ khiến kì tích xảy ra.

“Cô gái văn chương” quấn quanh cổ chiếc khăn choàng màu trắng, mang theo đôi bao tay hơi quá khổ nở một nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.

Bình thường bà chị này cũng toàn không tim không phổi như vậy nên chắc khi đi thi sẽ không căng thẳng đến mức không làm được bài đâu nhỉ, vừa nghĩ vậy, tôi thoáng an tâm một chút.

Chị Tooko rúc mặt vào khăn choàng của tôi, hai tay áp lên má rồi kêu lên với vẻ hạnh phúc:

- Ấm quá~

Sau đó chị ấy tiếp tục đi về phía trước với những bước đi còn nhẹ nhàng hơn lúc trước.

Hai bím tóc dài đung đưa.

Trên con đường đêm đen kịt này, chắc hẳn chỉ cần có ai đó bên cạnh là sẽ khiến lòng tự dưng cảm thấy ấm áp hơn. Tôi bước về phía trước, cảm nhận dũng khí đang dần quay trở về với mình.

- Vậy thôi, chị đi bên này.

Tại ngã rẽ nơi chúng tôi tạm biệt, chị Tooko quay người cúi đầu hướng về phía tôi và nói.

- Cảm ơn em vì khăn choàng và bao tay. Thứ Hai chị sẽ mang tói phòng sinh hoạt trả.

- A, chị Tooko.

Tôi gọi với chị Tooko đang dần đi xa, sau đó rút ra hộp bút từ trong cặp sách.

- ?

Thấy chị Tooko nghiêng đầu tỏ vẻ khó hiểu, tôi bảo chị ấy chờ một chút, rồi vội vàng mở hộp bút và lấy ra chiếc bút chì bấm mà tôi vẫn dùng để viết truyện tam đề.

- Kì thi ngày mai chị mang theo cái này đi. Đây là bùa hộ mệnh để giúp chị tạo ra kì tích.

Tại sao tôi lại làm một chuyện xấu hổ, không khoa học, chẳng giống mình chút nào như vậy chứ.

Chắc hẳn đây là cách tôi đáp lại việc chị Tooko vẫn luôn giúp đỡ, an ủi tôi.

Chị Tooko mở to hai mắt, rồi chị ấy nhìn tôi, hai má đỏ bừng.

Má tôi cũng nóng rực.

Bàn tay ủ trong bao tay dịu dàng nắm lấy bàn tay cầm bút chì của tôi.

Hàng lông mi dài của chị Tooko khẽ nhắm lại, khóe miệng hiện lên nụ cười.

- Vậy thì Konoha phải dồn hết tình cảm vào chiếc bút này. Em phải cầu nguyện cho chị để có thể giải hết những bài Toán vào ngày mai nhé.

Tôi dùng bàn tay còn lại chồng lên tay của chị Tooko, rồi lầm bầm với vẻ xấu hổ.

- Chúc chị Tooko ngày mai sẽ gặp được kì tích, giải bay hết mọi đề Toán và đậu đại học ngay nguyện vọng một.

Trong bóng tối lạnh buốt mà ngay cả hơi thở cũng đọng lại thành từng hạt trắng li ti, tại ngã tư đường không có lấy một bóng người, ở cự ly như sắp chạm vào nhau, vừa cảm nhận hơi ấm cơ thể từ những đầu ngón tay cùng tiếng tim đập rộn ràng, tôi vừa nói ra những lời ấy.

Những đầu ngón tay lạnh buốt của tôi dần trở nên ấm áp nhờ hơi ấm truyền tới thông qua lớp vải của chiếc bao tay.

Chị Tooko ngẩng đầu lên.

- Cảm ơn em.

Đôi đồng tử đen láy nheo lại, chị ấy nở nụ cười hạnh phúc rồi trân trọng nhận lấy chiếc bút chì tôi đưa tới sau đó bước lùi về phía sau.

- Nhờ có Konoha mà chị cảm giác ngày mai mình sẽ làm bài rất tốt cho xem.

- Chị nhớ về thẳng nhà luôn nhé, đừng la cà trên đường. Lúc tắm nhớ đừng nghĩ tới sách rồi nằm luôn trong bồn không chịu ra. Tóc ướt phải lau cho khô rồi mới được đi ngủ. Đúng rồi, đừng quên hẹn giờ đồng hồ báo thức đấy.

- Rồi rồ~i, chị biết rồi mà.

Chị Tooko quay lại vẫy tay với tôi bằng bàn tay đang nắm chặt bút chì, nụ cười của chị ấy dần rời xa.

Tôi đứng nhìn theo chị ấy, cho đến tận lúc bóng hình mảnh mai kia đã biến mất trong màn đêm.

Tôi phải lấy lại mọi thứ đã bị cướp đi.

Tôi sẽ không để ai lấy đi của mình bất cứ thứ gì nữa!

Cho dù tôi làm “chuyện đó”, cũng chẳng có gì thay đổi, tôi vẫn không được cứu rỗi. Những từ ngữ dơ bẩn tràn ngập thùng rác, đầu óc tôi không còn bình thường, trái tim tôi dần vỡ vụn.

Tôi sẽ giành lại, sẽ giành lại.

Tôi sẽ để tâm hồn mình bay lượn trên bầu trời, nheo mắt lại dõi ra xa, nghiêng tai lắng nghe thật kĩ.

Vẫn không được. Hôm nay tôi cũng không thể ngủ. Đêm dần tắt, tôi sợ hãi bình minh.

Trong căn phòng lạnh lẽo, nhìn mặt trời dần mọc lên rọi sáng bầu trời, tôi lại cảm thấy những tia nắng đó tựa như sự trừng phạt, chúng là lời phán quyết dành cho tôi. Ánh nắng chiếu rọi tất cả dường như đang xé rách cơ thể tôi.

Đừng mềm yếu! Cho dù cơ thể này tan vỡ, cho dù mất đi tứ chi, cho dù sinh mệnh này bị dập tắt, tôi cũng phải giành lại.

Phải rồi, nếu tôi làm vậy, chắc hẳn tôi sẽ đến được vì sao hạnh phúc kia.

Ở nơi đó có lẽ tôi sẽ hiểu được “hạnh phúc thực sự” rốt cuộc là gì. Ở nơi thánh địa ấm áp thanh khiết đó, tôi chắc chắn sẽ có thể ngủ trong an bình.

Chú thích

Hôm nay có 50 tin nhắn.

Cho dù đã tắt âm thanh, mỗi lần điện thoại rung lên, dường như tôi lại nghe thấy âm báo vang lên trong đầu.

Cho dù để điện thoại ở nơi khuất xa tầm mắt, âm thanh đó vẫn tiếp tục vang lên.

Đủ rồi! Thôi đi! Thùng rác đã đầy rồi, nó sắp tràn ra ngoài rồi! Đừng ném rác rưởi về phía tôi nữa!

Chết đi B! Đồ phản bội! Ác ma!

Mẹ cũng gọi điện. Bà ta giận dữ nói rằng rõ ràng là mày gọi tao tới. Còn nói tuần sau ba mày sẽ đến. Câm miệng, ồn ào!

Đừng để điện thoại reo nữa!

Hắn và tất cả mọi người, ai cũng vậy, tất cả bọn họ thật ồn ào!

Tôi không thể chịu đựng được nữa!

Thứ Bảy, ngày diễn ra kì thi chung, mưa rơi cả ngày.

Tôi bật công tắc máy sưởi đặt trong phòng, vừa lắng nghe tiêng mưa lạnh buốt lẫn theo từng bông tuyết, vừa tự hỏi không biết bây giờ chị Tooko có đang dùng chiếc bút chì bấm kia tô đáp án không nhỉ.

Sau đó, tôi nghĩ tới Kotobuki.

Tới Akutagawa.

Tới Miu...

Khi tôi hỏi cậu ấy rốt cuộc tôi phải làm gì thì cậu ấy mới chịu tha thứ cho tôi, Miu đã hét lên rằng vậy tôi hãy thực hiện mong ước của Campanella cho cậu ấy, ánh mắt của cậu ấy lúc đó rất khổ sở.

Tôi thật sự rất muốn tìm ra đáp án đó.

Tôi trải tấm bản đồ mà hai chúng tôi đã vẽ lên trên bàn rồi cúi xuống nhìn vào nó một lần nữa.

Cái ngày chúng tôi hẹn với nhau sẽ cùng đi đến tận cùng vũ trụ, trái tim chúng tôi quả thật đã dựa sát vào nhau. Đó không phải là sự trốn tránh như bây giờ, tôi không muốn phủ nhận khoảng thời gian ấm áp khi tôi và Miu vẫn nhìn thẳng vào nhau.

Trong lúc tôi đang nhìn chăm chú vào vũ trụ được vẽ nên từ những chiếc bút chì rực rỡ màu sắc, mẹ bước vào.

- Konoha ơi, mẹ vừa làm bánh bao hấp này, xuống cùng ăn với cả nhà đi con. Ồ... cái đó là...

Một tầng mây mờ phủ lên khuôn mặt mẹ khi mẹ nhìn thấy tấm bản đồ để trên bàn.

- Con tìm thấy nó trong một góc nhà kho.

- Vậy à...

Mẹ im lặng rũ mắt xuống như đang do dự điều gì đó. Sau đó mẹ ngẩng lên hỏi tôi với giọng băn khoăn.

- Konoha này... gần đây mẹ thấy con hay bị thương lắm... có chuyện gì xảy ra à?

Sau khi chần chừ một lúc, mẹ nói tiếp.

- Chẳng lẽ là chuyện gì... liên quan tới Miu sao?

Lúc Akutagawa đột nhiên tới thăm, và cả lúc tôi về nhà mang theo những vết bầm dập trên người, bởi vì tôi đều nói: “Không có gì đâu ạ”, cho nên mẹ cũng không truy hỏi quá nhiều.

Nhưng chắc hẳn mẹ vẫn đang lo lắng cho tôi.

Tôi xoay ghế lại đối diện với mẹ.

- Dạ, dạo gần đây con có gặp lại Miu. Cậu ấy đã chuyển về bệnh viện hồi trước...

Ánh mắt mẹ hiện lên vẻ kinh ngạc. Tôi ngước lên nhìn mẹ và dồn hết tâm tình vào lời nói.

- Miu vẫn đang luyện tập để hồi phục sau chấn thương. Trông cậu ấy... như đang khổ sở vì nhiều chuyện, cho nên con muốn làm một điều gì đó trong khả năng cho cậu ấy.

Cố gắng che giấu sự dao động trên nét mặt, mẹ nhìn thẳng vào mắt tôi rồi khẽ nói bằng giọng bi thương.

- Vậy sao... Miu, con bé đã về rồi sao...

- Mẹ, trước kia mẹ từng nói với con nên chơi với các bạn khác chứ đừng đi chung với Miu nhiều quá đúng không? Tại sao mẹ lại nói vậy?

Mẹ cúi đầu do dự một lúc.

Nhưng thấy tôi vẫn im lặng chờ đợi câu trả lời, mẹ đành nói, ánh mắt hiện lên nét buồn bã.

- Bởi vì mẹ đã nhìn thấy Miu làm chuyện không nên làm...

- Chuyện không nên làm?

- Lúc đó ở siêu thị... mẹ nhìn thấy con bé lấy một chiếc dao cạo râu chạy bằng điện bỏ vào túi rồi đi ra ngoài mà không trả tiền.

Tôi nín thở.

Miu đã ăn cắp?!

- Vì chuyện xảy ra quá nhanh nên mẹ không kịp gọi con bé lại... nhưng trông Miu rất thành thạo khi làm vậy. Điều này khiến mẹ kinh ngạc, khi đó chân của mẹ không thể cử động dù chỉ một bước.

Đúng rồi, trong số kho báu của Miu, có một chiếc dao cạo râu chạy bằng điện.

Ngoài ra còn có rất nhiều thứ kì lạ khác như kem đánh răng, chiếc xẻng con, đồ hộp cho mèo.

Cái lúc tôi bắt gặp Miu ở cửa hàng giảm giá...

Lúc đó, tại sao Miu lại đứng nhìn chằm chằm vào giá để đồ chăm sóc tóc dành cho nam?

Không phải khi cậu ấy quay lưng rời đi, tôi đã nhìn thấy một cái chai nhỏ lóe lên trong tay Miu rồi biến mất vào trong váy của cậu ấy sao?

Nếu như... giả dụ như, bộ sưu tập của Miu đều là chiến lợi phẩm từ những lần ăn cắp vặt...

Trong khi tôi đang chết lặng, lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi, mẹ nói ra một chuyện khác khiến tôi còn bị sốc hơn.

- Không chỉ vậy... Lúc Maika còn nhỏ, Miu từng định cho con bé ăn xà bông.

Mẹ cúi đầu với vẻ khổ sở.

- Lúc đó mẹ để Maika nằm chơi trong phòng khách còn mình ra ngoài vườn phơi đồ. Lúc quay lại, mẹ nhìn thấy Miu một tay đang cố banh miệng Maika ra, tay kia cố nhét mẩu xà bông to bằng ngón tay cái vào miệng con bé.

Mẹ vội vàng lao tới ngăn Miu lại. Con bé sau đó nói mình xuống nhà đi vệ sinh, thấy Maika muốn chơi với mình nên đã cùng chơi một lúc. Sau đó Miu cúi đầu xin lỗi bảo vì con bé thấy miếng xà bông mùi thơm quá nên nghĩ cho Maika ăn cũng không sao cả...

Nhưng kể từ hôm đó, mẹ bắt đầu cảm thấy sợ Miu...

Cả lúc con chim ri mà con rất thích chết cũng thế, mẹ từng nghi ngờ không biết đó có phải là do Miu làm không.

Mặc dù mẹ biết mình không nên nghĩ như vậy, nhưng thời gian thật sự quá trùng hợp, đúng hôm Miu tới chơi thì Chiếp Chiếp lại lăn ra chết... Lúc đó, không phải ở cổ của Chiếp Chiếp có máu chảy ra sao? Nó trông thế nào cũng không phải chết do bệnh mà là bị ai đó lấy kim đâm vào cổ họng chết...

Con rất yêu quý Chiếp Chiếp nên sẽ không bao giờ làm chuyện đó, nếu vậy thì chỉ còn lại Miu...

Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh con chim nhỏ màu trắng lạnh như băng không hề cử động.

... Tại sao? Tại sao Chiếp Chiếp lại chết? Tại sao cổ Chiếp Chiếp lại hồng thế này?

Nhìn tôi khóc lóc kêu lên như vậy, mẹ chỉ tái xanh mặt mày nói vài câu qua loa.

Sau đó, Miu dịu dàng nở nụ cười an ủi tôi, kể cho tôi nghe câu chuyện Chiếp Chiếp bay vào vũ trụ.

Nụ cười của Miu khi ấy dường như còn ẩn chứa một cảm xúc nào đó khác.

Nụ cười ác độc, che giấu đằng sau đó những cảm xúc đen tối...

Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng tôi.

Những hình ảnh nằm sâu dưới kí ức lần lượt hiện lên.

Tấm rèm trắng đung đưa, bảng đen, bể cá, bàn học.

Tôi hồi tiểu học.

Miu hồi tiểu học.

Trong phòng học buổi sáng chỉ có hai chúng tôi.

Trong nháy mắt, đầu tôi đau như búa bổ, cổ họng như bị bóp nghẹt.

- Konoha à, con không sao chứ?

Mẹ vội vàng đặt tay lên vai tôi.

- Con không sao ạ. Chỉ bị choáng chút xíu thôi.

Đôi lông mày của mẹ nhíu lại.

- Mẹ xin lỗi... đều tại mẹ nói ra những chuyện kì lạ như vậy.

- Không đâu ạ, cảm ơn mẹ đã nói cho con biết.

Khuôn mặt mẹ trông như sắp khóc.

Dưới lầu vang lên tiếng Maika gọi chúng tôi.

- Maika sắp đợi không được nữa rồi, chúng ta xuống dưới nhà đi mẹ.

Nhìn tôi đứng dậy khỏi ghế, mẹ buồn bã nói.

- ...Konoha à, lúc trước vì cảm thấy có chút sợ hãi Miu, nên mẹ từng bảo con nên tránh xa con bé. Nhưng khi biết tin con bé nhảy lầu, mẹ đã rất ân hận. Khi đó, với tư cách một người lớn, nếu mẹ trách cứ những hành động non dại của Miu, mọi chuyện có lẽ đã khác. Nếu lúc đó mẹ đã chỉ ra cho con bé thấy phương hướng chính xác, Miu có lẽ sẽ không nhảy lầu...

Lòng tôi không khỏi quặn thắt.

Trong hai năm rưỡi này, mẹ chắc hẳn cũng đã rất khổ sở...

Không chỉ trẻ con mới lạc lối trên những con đường đêm. Cho dù người lớn cũng sẽ có lúc gặp phải những chuyện không biết nên giải quyết thế nào.

Vẫn cúi đầu, mẹ nói nhỏ.

- Nếu được... con hãy giúp đỡ Miu nhé.

Khi tôi vừa trả lời “Dạ”, Maika đã chạy ào lên từ cầu thang.

- Mẹ, anh Konoha, bánh bao sắp lạnh ngắt rồi~, bố cũng đang chờ kìa~

Con bé thò mặt ra từ sau cửa thúc giục.

- Rồi rồi, mẹ xuống ngay đây.

Mẹ dịu dàng nắm lấy tay Maika.

Tôi cũng đi theo hai người xuống cầu thang.

Tối hôm đó, tôi nằm mơ.

Một buổi sáng trong lành, tôi vội vàng mở cửa phòng học ra.

Hôm nay không biết Miu sẽ kể cho mình nghe câu chuyện như thế nào nhỉ. Tôi háo hức chờ mong như vậy. Nhưng trước đó tôi phải cho cá vàng ăn và thay nước cho bể cá mới được.

Một cơn gió thổi qua, tấm rèm cửa màu trắng tung bay phấp phới.

Miu trong hình hài lúc còn học tiểu học đang đứng ở đằng kia.

Cậu ấy cúi xuống nhìn vào bể cá với ánh mắt lạnh như băng.

Khóe miệng khẽ mỉm cười...

Cá vàng ngửa bụng nổi lềnh bềnh trong bể.

...Cá vàng chết hết rồi.

Khi tôi sững sờ lao tới bể cá, trong tai tôi vang lên tiếng thì thầm của Miu.

Không khí phảng phất mùi thơm dịu ngọt của xà bông.

Nước trong bể nổi bọt trắng.

Trên đầu ngón tay của Miu đang vuốt ve bàn tay tôi có dính những hạt li ti màu trắng và xanh.

Đó không phải là bột giặt sao?

Chẳng lẽ Miu đã bỏ bột giặt vào trong bể cá sao?

Bởi vì khi đó, Miu đang cười!

Nỗi sợ hãi lạnh như băng đâm xuyên qua xương sống tôi.

Đằng sau tấm rèm trắng khẽ lay động, tôi nghe thấy giọng thì thầm của Miu.

Ôi, thật đáng thương.

Thật đáng thương làm sao.

Cá vàng thật đáng thương.

Chiếp Chiếp cũng thật đáng thương.

Konoha cũng thế, mình cũng thế, tất cả những sinh vật đang tồn tại, đều thật đáng thương.

- !

Khi ngồi bật dậy trên giường, tôi có cảm giác như cơ thể mình vừa bị xuyên thủng bởi hơi lạnh sắc nhọn như dao.

Tôi nhìn về phía đồng hồ, bây giờ đã là buổi sáng.

Nhưng trong phòng vẫn tối mịt mờ, bên ngoài vẫn là sự yên tĩnh như thể mọi sinh vật đều đã chết.

- Vừa rồi là... mơ sao?

Mồ hôi chảy ròng ròng từ trán xuống cổ tôi.

Tôi nắm chặt lấy một góc chăn.

Không, không phải.

Mặc dù đó là một giấc mơ, nhưng những gì xảy ra trong đó lại là sự thật.

Khi đó, tôi đã cố không nghĩ quá nhiều về ý nghĩa đằng sau nụ cười của Miu, về những hạt bột giặt dính trên đầu ngón tay Miu, hay mùi xà bông thoang thoảng... Tôi đã cố quên đi chúng.

Cả lúc bắt gặp Miu ở cửa hàng giảm giá, hay nhìn thấy những hành động kì lạ của Miu, tôi đều khóa chặt chúng lại, vùi chúng vào sâu trong tim.

Tôi ôm lấy cái đầu như sắp vỡ ra vì đau đớn, hàm răng cắn chặt.

Rốt cuộc đã có bao nhiêu chuyện của Miu mà tôi vờ như không thấy?

Tiếp theo tôi phải làm gì? Tôi phải làm gì cho Miu, phải làm gì mới có được câu trả lời?

Bóng tối như những cơn sóng cuộn trào ép vào ngực tôi đến nghẹt thở, tôi xuống giường và kéo rèm ra.

Bên ngoài tuyết đang rơi rất nhiều, toàn bộ thế giới đều bị nhuộm trong màu mực loãng. Những nóc nhà, con đường chồng chất những đống tuyết màu xám.

Khu chúng tôi lâu lắm rồi mới gặp một trận tuyết lớn như thế này.

Khi tôi mở máy tính, kết nối vào mạng internet chuẩn bị xem dự báo thời tiết, tôi nhận thấy có ai đó gửi e-mail cho mình.

Tên người gửi là một chuỗi kí tự Latinh, còn có cả tệp tin đính kèm. Đây không phải virus chứ?

Khi vừa định di chuột xóa bức thư này đi, tay tôi bỗng dừng lại.

Tên người gửi là “HATORI”,

Tiêu đề là “SORA”,

Tệp đính kèm có tên, “ITSUKI”.

Hatori,

Bầu trời,

Itsuki,

Trong đầu tôi lóe lên ba từ này.

Tác phẩm đoạt giải của Inoue MIU, Tựa như bầu trời xanh.

Nữ nhân vật chính trong truyện, Itsuki.

Và nam sinh mà Itsuki yêu, đồng thời cũng là bạn từ thời thơ ấu của cô, Hatori!

Tôi không chút do dự mở thư ra.

“Muốn thực hiện mong ước của Hatori không?”

Bên trong không có gì ngoài một dòng chữ ngắn ngủn.

Tệp đính kèm đã bị nén lại.

Nếu câu trả lời của tôi là YES, vậy thì hãy mở tệp ra, ý là vậy sao? Tôi di chuột nhấn đúp vào tệp, sau khi hộp thoại hiện lên, tôi chọn nút mở ra.

Dung lượng của tệp khá lớn thành ra tốc độ xử lý rất chậm. Tôi nhìn chằm chằm vào thanh màu xanh da trời biểu thị cho quá trình giải nén.

Cuối cùng thư mục chứa tệp cũng hiện lên, tôi mở nó ra, bên trong chứa đầy những tấm hình nhỏ xíu.

Đây là... ảnh chụp?

Có gần hai trăm tấm hình bên trên lấm chấm những đốm màu đen và đỏ.

Tôi chọn đại một tấm và phóng to nó lên. Nhìn thấy những hàng chữ được in trên trang giấy màu vàng, tôi hiểu ra đây là tiểu thuyết của mình.

Đây là ảnh chụp từng trang của tiểu thuyết do Inoue MIU viết ra.

Không chỉ vậy...

Trang sách vốn được dàn trang khá thưa, xung quanh chừa lại nhiều khoảng trắng, các hàng cũng được giãn rộng. Nhưng bây giờ ở các khoảng trống đó đã được viết chi chít những dòng chữ khác bằng bút đỏ.

Những dòng văn của tôi cũng bị gạch lên những đường thẳng màu đỏ.

Cứ như thể những gì tôi viết là sai lầm, mà hàng chữ đỏ mới là chính xác!

Tôi ghét cậu, căm hận cậu, cậu tùy hứng, ngạo mạn, cậu thật nguy hiểm.

Tại sao cậu lại có thể hành xử tàn nhẫn như vậy, lại có thể khiến tôi bị tổn thương đến vậy?

Lòng tôi đã nát vụn hệt như bị một con dao sáng loáng cắt qua, tôi gào thét, máu tanh chảy ra, khi tôi đang rên rỉ trong đau khổ thì cậu chỉ đứng nhìn và cười.

Những con chữ xiêu vẹo như được viết bởi học sinh cấp một.

Trái tim tôi bất giác đập nhanh hơn khi nhớ lại hình ảnh Miu ngồi trên giường bệnh trước ngực ôm lấy tiểu thuyết của tôi.

Quyển sách quăn góc, cũ kĩ, bìa ngoài đã phai màu...

Những dòng chữ đỏ này là do Miu viết ra sao?!

Lúc nào cũng vậy, mỗi khi tôi đau khổ, cậu đều đứng nhìn và nở nụ cười sung sướng.

Và rồi cậu tới bên cạnh tôi, cướp đi mọi thứ thuộc về tôi, hủy diệt tôi.

Thế nên, dù tôi báo thù cậu, cậu cũng sẽ tha thứ cho tôi, đúng không?

Hình mẫu của Hatori, cậu thiếu niên lập chí trở thành một nhà văn trong Tựa như bầu trời xanh chính là Miu.

Mà ltsuki, cô gái kể chuyện thì lại là hóa thân của tôi.

Bởi vì nếu cứ để Itsuki là nam mà Hatori là nữ thì tôi sẽ rất xấu hổ, cho nên tôi đã đổi giới tính của hai người.

Tiểu thuyết của tôi được kể theo góc nhìn của Itsuki.

Nhưng câu chuyện được viết bằng chữ đỏ lại được kể bằng góc nhìn của Hatori.

Gương mặt ngu ngốc của cậu nhiều lúc khiến tôi cảm thấy bực bội đến không thể chịu đựng được. Những lúc như vậy, hoặc những lúc có điện thoại gọi tới, hoặc khi thùng rác bị nhét đầy, tôi lại đi làm “chuyện đó”.

Cảm giác choáng váng càng lúc càng kinh khủng hơn, nhưng tôi mặc kệ.

Nếu không làm “chuyện đó” nữa, tôi sẽ không còn là tôi.

Hatori này và Hatori trong lời kể của Itsuki hoàn toàn khác nhau... Tôi dường như quên mất cả việc thở và tiếp tục nhấp chuột vào từng tấm hình, mắt nhìn không chớp vào lời thổ lộ đáng sợ của chàng trai, trong lồng ngực dường như đang có một ngọn lửa đen kịt thiêu đốt.

Hatori nhiều lần ăn cắp vặt.

Cậu ấy trao cho các món đồ trộm được những câu chuyện thần kì.

Mọi người đều bảo nhau tôi là đồ nói dối.

Hất tôi ra khỏi vòng tròn của bọn họ, dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn tôi, thì thầm với nhau những lời dơ bẩn dành cho tôi rồi phá lên cười xấu xa.

“Cậu ta là đồ nói dối đấy. Đừng tin những gì phát ra từ miệng cậu ta.”

Nhưng chính tôi mới là người không muốn nói một lời nào với bọn họ.

Tôi có thể làm được những điều mà họ không thể, có thể nhìn thấy những gì mà họ không thể thấy. Nghe thấy những thứ họ không thể nghe.

Thế giới của tôi luôn tràn ngập những câu chuyện tươi mới, tôi chính là nữ hoàng của vương quốc này.

Cho nên tôi không muốn đi vào thế giới nhỏ hẹp nhàm chán của bọn họ, cho dù chỉ có một mình tôi thì cũng chẳng sao cả!

Hatori kể lại một cách tự hào.

Rằng thế giới bao quanh cậu ấy xinh đẹp đến nhường nào.

Rằng những câu chuyện luôn phủ ánh sáng xuống Hatori. Cậu hi vọng chỉ mỗi mình cậu có thể tiếp nhận những câu chuyện chảy xuống từ bầu trời.

Đúng lúc này, Itsuki xuất hiện trước mặt Hatori.

Thế nhưng, ngày hôm đó, cậu bước vào thế giới của tôi.

Mang theo nụ cười ngây thơ không chút cảnh giác, cậu dựa sát vào tôi, bảo tôi kể cho cậu nghe những câu chuyện. Những câu chuyện chỉ có tôi nhìn thấy, những câu chuyện chỉ thuộc về một mình tôi, giờ đây cũng trở thành vật sở hữu chung với cậu.

Đến lúc tôi nhận ra sai lầm của mình, thế giới của tôi đã trở nên tàn héo hoang vu, nó đang dần tan vỡ.

Bàn tay cầm chuột của tôi run lên vì lạnh.

Đối với Itsuki, gặp gỡ Hatori là hạnh phúc của cô. Thế giới của Itsuki nhờ có sự xuất hiện của Hatori mà trở nên rộng lớn, như thể khắp nơi đều tỏa ra ánh sáng lấp lánh trong suốt.

Nhưng Hatori lại không nghĩ vậy sao?

Đối với Hatori, sự tồn tại của Itsuki chỉ đem tới sự khó chịu sao?

Cậu còn nhớ không, khi đó, chỉ cần vừa tan học, tôi sẽ lại tới nhà cậu, mỗi ngày, mỗi ngày, mỗi ngày, mỗi ngày.

Nhưng thật ra, tôi không hề muốn tới nhà của cậu.

Ngôi nhà đó chẳng khác nào một chiếc lồng chim xinh đẹp, bước vào trong đó khiến tôi cảm thấy thật khó chịu, cứ như tôi đã biến thành con chim nhỏ trắng muốt bị lấy đi đôi cánh và cầm tù kia.

Tôi ghét ngôi nhà của cậu.

Tôi căm ghét gia đình của cậu, cứ nghĩ tới nó là tôi lại thấy buồn nôn.

Nhưng cậu mới chính là người tôi ghét nhất, căm hận nhất trên cõi đời này.

Như bị ai đó đâm một cú vào đầu, cơn đau thấu xương tủy chạy khắp toàn thân tôi.

Tôi có thể cảm nhận nỗi căm hận mãnh liệt của Hatori... của Miu thông qua những câu văn, những con chữ hằn lên trang giấy.

Những kí tự đỏ tươi kia dường như sẽ nổi lên màn hình và lao tới cấu xé cổ họng, móc mắt tôi ra bất cứ lúc nào.

Nhưng tôi phải đọc tiếp. Tôi phải biết được Miu đã nghĩ gì khi ở bên tôi.

Ngoài cửa sổ tuyết vẫn rơi không ngừng nghỉ, bầu trời vẫn một màu xám nhạt.

Mẹ tới báo cho tôi biết trường học cho nghỉ vì tuyết rơi quá nhiều.

Sau khi nói với mẹ rằng mình sẽ không ăn sáng, tôi tiếp tục đọc.

Thỉnh thoảng ở một góc lại xuất hiện những dòng ghi chú được viết nguệch ngoạc.

Lại là điện thoại.

Hôm nay đây đã là lần thứ 30 rồi. Đã biết tôi ghét điện thoại mà vẫn còn cố gọi tới.

Cho dù tôi nói cứ gửi tin nhắn tới thì hắn cũng không chịu nghe. Tôi có thể nghe thấy tiếng cười đáng ghét từ đầu bên kia. Cứ cù nhây gọi điện mãi cho đến khi tôi chịu bắt máy mới thôi.

Lại điện thoại nữa. Đáng ghét. Chết đi, B! Thùng rác dần dần chất đầy những thứ dơ bẩn.

Không thể tha thứ, không thể chịu được nữa, gọi điện thoại được nửa chừng thì cúp máy. Quả nhiên điện thoại chẳng có gì tốt lành.

Lại điện thoại, thật khó chịu! Đừng gọi nữa!

Câm đi, B! Ta không cần ý kiến của ngươi!

Đừng ra lệnh ta! Cút ngay!

Đừng gọi điện nữa!

Miu thể hiện sự tức giận, cũng như sợ hãi đối với những cuộc điện thoại thường xuyên gọi tới.

Nhân vật B thỉnh thoảng lại xuất hiện ở đây là Akutagawa sao?

Còn cả Blukanilo nữa, nó là một cái tên sao?

Không chỉ vậy.

Trong những ghi chú này còn có những đoạn đề cập tới chuyện lấy trộm điện thoại của Akutagawa hay nhắn tin cho Kotobuki.

Tôi lén chuẩn bị một chiếc điện thoại trông y hệt rồi đánh tráo. Ngày hôm sau, cậu ta xuất hiện, mặt tái mét, còn ồn ào hỏi tôi có nhìn trộm điện thoại của cậu ta không, bảo tôi đừng làm chuyện gì ngu ngốc, thật phiền, thế nên tôi lấy tay cào cậu ta. Thật đáng ghét, chẳng được tích sự gì mà còn thích lắm chuyện!

Tôi gửi tin nhắn cho con mèo mả gà đồng đó.

Nhận được tin nhắn trả lời rồi.

Mặc dù cố gắng che giấu nhưng mà rất rõ ràng là cậu ta đang sợ hãi. Tưởng gì, cậu ta yếu đuối thế này sao.

Nhắm mắt tôi cũng giải quyết được.

Kế hoạch của B có vẻ được đấy. Chắc hẳn B sẽ có thể khiến Konoha tới gặp tôi.

Thì ra những vết thương Akutagawa nói bị mèo cào là do Miu gây ra!

Đúng rồi, lúc đó cậu ấy còn hỏi tôi liệu tôi có nhận được tin nhắn hay cuộc gọi kì lạ nào không.

Thời điểm Kotobuki sợ hãi vì tin nhắn điện thoại cũng gần gần khoảng này.

Ngực tôi thắt lại khi biết mình đã ngu xuẩn và yếu đuối thế nào khi không nhận ra những điều đang diễn ra chính xung quanh mình.

Câu chuyện theo góc nhìn của Hatori vẫn đang tiếp tục.

Haruguchi tát cậu? Còn nói ghét cậu?

Tất nhiên là thế rồi.

Bởi vì tôi đã nói với Haruguchi rằng cậu là vật sở hữu của tôi. Rằng chúng ta cũng đã làm chuyện đó rồi. Rồi tôi hỏi cậu ta có thấy vui không khi xài đồ cũ của tôi? Tôi còn nói dù bình thường cậu thật vụng về nhưng khi nổi hứng lên thì cũng rất ồn ào, cũng mua vui cho tôi được vài phút.

Lúc đó, mặt của Haruguchi đỏ bừng, mắt rưng rưng, toàn thân còn run lẩy bẩy, trông cậu ta thật khó coi.

Hồi cấp hai, tôi từng bị một bạn nữ trong lớp tát vào mặt rồi nói “Tôi ghét cậu!”.

Khi đó, tôi đã chẳng hiểu được đang có chuyện gì xảy ra, bây giờ, mọi chuyện hiện ra rõ ràng trước mắt tôi như con đường bị gió thổi bay lá khô rụng bên trên.

Dạo gần đây Mine không đi chơi cùng với cậu đúng không?

Sao thế nhỉ? Không phải hai người là bạn thân sao?

Là bạn thân, vậy mà Mine lại cố ý trốn tránh cậu. Cậu ta thật đáng ghét, đúng không?

Chắc hẳn đây là vì cậu đã nhiều lần không giữ lời hứa với Mine. Cậu cũng đâu có cách nào khác đúng không. Bởi vì tôi đã nói cậu không được đi.

Trước kia, từng xảy ra chuyện quan hệ giữa tôi và một người bạn rất thân đột nhiên trở nên xấu đi.

Khi đó Miu đã an ủi tôi và nói, “Konoha chỉ cần có mình là được mà, đúng không?”.

Và thế là, cậu chỉ còn lại một mình.

Xung quanh cậu không còn lại ai ngoại trừ tôi.

Ôi, thật dễ chịu, thật khoan khoái làm sao.

Tại sao tôi lại không nhận ra chứ.

Rằng việc bạn bè của Giovanni dần dần ít đi là vì kế hoạch của Campanella...

Cậu cứ vĩnh viễn cô độc như vậy là được.

Cứ bị cắt cho nát bấy, bị vấy bẩn, bị phá hỏng tan tành như vậy là được.

Tốt nhất cậu hãy cứ tuyệt vọng, gào khóc đến khi không thể đứng dậy được nữa.

Trái tim tôi như bị xuyên thủng, mắt hoa lên.

Miu, Miu, cậu hận mình đến thế sao?

Tôi tiếp tục nhấp chuột bằng những ngón tay lạnh cóng, cơ thể dần dần đóng băng, tay hoàn toàn mất đi cảm giác.

Nhưng tôi lại không tài nào dời mắt khỏi những con chữ đang hiện lên trên màn hình được.

Quên đi thời gian...

Trong căn phòng lạnh lẽo mà thứ duy nhất có thể nghe thấy là hơi thở của tôi, vang lên một giai điệu.

Tôi giật bắn người quay sang nhìn vào chiếc điện thoại di động được đặt trên bàn.

Giai điệu dịu dàng thanh thoát này là bài hát chủ đề của Người đẹp và quái thú.

Là Kotobuki!

Không phải điện thoại của Kotobuki đã bị Miu ném ra ngoài cửa sổ rồi sao? Chẳng lẽ cậu ấy đã sửa nó xong rồi? Hay là cậu ấy vừa mua một cái mới?

Dù sao đi nữa thì đây cũng là nhạc chuông chỉ dành riêng cho số của Kotobuki.

Tôi cầm lấy điện thoại rồi áp vào tai.

- Alô, Kotobuki à?

Thông qua lớp kim loại mỏng, một giọng nói khàn khàn vang lên.

- I... Inoue.

- Cậu sao vậy? Đã có chuyện gì sao?

- Cô gái đó...

Kotobuki cố gắng nói thành lời.

- Asakura biến mất rồi. Tuyết đang rơi nhiều thế này... nhưng mọi người tìm khắp bệnh viện rồi cũng không thấy cậu ta đâu cả. Trong phòng cậu ta chỉ để lại một mẩu giấy viết rằng “Tôi lên vũ trụ”.

8 Tập Nguyên tác: 文学少女 - Bungaku Shoujo - ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du Xuất bản: NXB Văn Học 2014/2015
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nomura Mizuki

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.