Nơi chúng tôi đến là bệnh viện đa khoa mà Kotobuki đã nhập viện hồi hè.
Akutagawa dẫn tôi đi dọc theo hành lang trắng toát đầy mùi thuốc sát trùng.
Trên đường tới đây, cậu ấy gần như không hề mở miệng, thế nên tôi cũng im lặng và đi theo cậu ấy.
Chúng tôi bước vào một gian phòng bệnh cá nhân, trên chiếc giường đặt trong phòng là một phụ nữ với vóc người nhỏ nhắn khoảng ba mươi mấy tuổi.
Trên cơ thể và miệng của người phụ nữ này gắn vài ống nhựa dẫn đến các thiết bị máy móc, người phụ nữ nằm bất động ở đó, hai mắt nhắm chặt.
Akutagawa cúi đầu nhìn người phụ nử| sau đó cậu ấy thở dài và nói nhỏ.
- ...Đây là mẹ tôi. Kể từ năm tôi 11 tuổi, bà vẫn nằm viện trong tình trạng này.
Ngực tôi đau nhói như bị thứ gì đó đâm xuyên qua.
Vẫn như thế!? Kể từ khi Akutagawa 11 tuổi, mẹ cậu ấy chưa từng mở mắt ra lần nào sao?
Hình ảnh chị Ayame nói bằng giọng khổ sở hiện lên trong đầu tôi...
“... Ngay sau khi sự kiện đó xảy ra, mẹ bọn chị phải nhập viện. Lúc đó, sức khỏe của mẹ không được tốt lắm, mẹ thường xuyên phải ra vào bệnh viện liên tục, nhưng mà lần này bọn chị cũng không biết đến khi nào mẹ lại mới được ra viện...”
“Không biết đến khi nào mẹ lại mới được ra viện”, thì ra ý nghĩa của câu nói đó là thế này sao...
Trên chiếc bàn bên cạnh giường bệnh đặt một giỏ đầy ắp quýt và nho, mùi thơm chua chua ngọt ngọt từ đó tỏa ra khắp gian phòng.
Bên cạnh giỏ trái cây là một chồng những phong thư hình chữ nhật màu trắng chưa được mở ra, nhìn sơ qua tôi đoán cũng phải có hơn 10 phong thư là ít.
Nơi nhận là bệnh viện, người nhận là “Akutagawa Yoshiko”. Đến đây thì tôi rốt cục cũng biết những lá thư của Akutagawa được gửi cho ai rồi, cổ họng tôi run lên nhè nhẹ, tôi cảm giác dường như nước mắt sắp trào ra.
Akutagawa cầm lấy một phong thư, rồi cậu ấy nheo mắt lại nhìn vào tên người nhận với ánh mắt cô đơn.
- Tôi cũng biết cho dù tôi viết cho mẹ bao nhiêu lá thư đi nữa thì mẹ cũng sẽ không thể đọc được chúng... Tuy nhiên, chính vì vậy mà mỗi khi tôi cảm thấy mình không thể áp chế những cảm xúc trong lòng, tôi lại không nhịn được mà viết ra những cảm xúc đó vào trong thư và gửi cho mẹ. Chỉ cần làm vậy, tôi sẽ cảm thấy mẹ như đang lắng nghe tất cả những phiền não của tôi và thấy thanh thản hơn.
Tôi có thể cảm nhận được một nỗi đau khôn tả phảng phất đâu đó trong những lời nói bình thản của cậu ấy.
- Sức khỏe của mẹ xấu đi là vì sinh tôi ra, thế nhưng mẹ chưa từng một lần oán trách tôi vì chuyện này, lúc nào mẹ cũng cười hiền từ với tôi.
Chị Ayame từng nói khi còn nhỏ, Akutagawa đã là một đứa trẻ rất tự lập, bất cứ việc gì cũng có thể làm được.
Đó là vì cậu ấy không muốn khiến mẹ mình lo lắng sao?
Akutagawa đặt lá thư lại xuống bàn rồi nhìn về phía mẹ cậu ấy với ánh mắt mang theo sự bi thương nhàn nhạt.
- Cho dù cảm xúc trong lòng tôi xấu xí đến đâu thì có lẽ trên thế giới này cũng chỉ có duy nhất mẹ là sẽ tha thứ cho tôi. Chính vì vậy chỉ có với mẹ là tôi không thể nói dối được. Tôi luôn viết ra những điều thật lòng nhất trong những lá thư gửi cho mẹ.
“Thế nhưng vì quá bận rộn với việc của mẹ, bọn chị không có thời gian rảnh để chú ý tới nó.”
“Cho dù Kazushi trưởng thành đến thế nào đi nữa, thì lúc đó, nó vẫn chỉ là một cậu bé 11 tuổi mà thôi...”
Có lẽ, Akutagawa cũng đã viết ra những chuyện xảy ra vào sáu năm trước ở một trong những bức thư đó.
Và cả sự việc lần này cũng vậy...
Akutagawa cầm lấy vài quả quýt đặt trong giỏ và đưa cho tôi một quả.
- Chúng ta ra ngoài sân cho thoáng đi.
- Ừm.
Tôi nhận lấy quả quýt và gật đầu như một cái máy.
Chúng tôi ngồi sóng vai trên một chiếc ghế dài ngoài sân bệnh viện, vừa ăn quả quýt có chút nhân nhẩn đắng, tôi vừa nói cho Akutagawa biết chuyện tôi và chị Tooko đã tới trường tiểu học cũ của cậu ấy.
- Xin lỗi... Ông đã nói với tôi là đừng xen vào việc của ông nữa, vậy mà...
Trông Akutagawa không quá kinh ngạc, vẫn ngậm một múi quýt trong miệng, cậu ấy khẽ nói:
- ...Không sao cả. Tôi cũng chẳng biết tại sao hôm trước mình lại lấy dao tự cắt vào tay. Lúc đó tôi chỉ cảm thấy mình không thể áp chế được sự thôi thúc muốn cắt rời và kết thúc tất cả mọi thứ.
- Hôm đó ông đã nói là Kanomata vẫn chưa tha thứ cho ông, điều đó có nghĩa là gì?
Nghe tôi do dự hỏi như vậy, Akutagawa vừa bóc vỏ quả quýt thứ hai bằng những ngón tay thô ráp của mình vừa trả lời với vẻ mặt u ám.
- Đúng thế... Kể từ sự kiện sáu năm trước, Kanomata vẫn sống trong lòng tôi với hình hài năm đó, thỉnh thoảng cậu ấy lại nói chuyện với tôi. ”Tại sao cậu lại phá vỡ lời hứa?”, “Nếu cậu không phản bội mình, mọi việc sẽ không thành ra như vậy. Sẽ chẳng có ai phải chịu đau khổ. Vết thương của mình vĩnh viễn sẽ không biến mất”...
Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng tôi, tôi có cảm giác cứ như mình đang nghe thấy giọng nói của Kanomata mà tôi chưa từng gặp mặt một lần nào.
- Lời hứa đó là gì vậy? Rốt cuộc thì sáu năm trước đã xảy ra chuyện gì? Tại sao ông lại nghĩ là Kanomata đã bị bắt nạt?
- Vì tôi đã thấy sách giáo khoa và vở ghi của Kanomata bị dao cắt nát. Hơn nữa việc đó còn xảy ra rất thường xuyên.
Bàn tay đang lột vỏ quýt của Akutagawa dừng lại, cậu ấy bắt đầu kể cho tôi nghe câu chuyện đã xảy ra sáu năm trước.
Trong một lần đổi chỗ ngồi vào học kì hai, cậu ấy được chuyển đến bên cạnh Kanomata và rồi trong giờ học môn Ngữ văn, lúc vô tình nhìn sang phía bên cạnh, Akutagawa đã chứng kiến trên một trang sách giáo khoa của Kanomata có những vết cắt ngang dọc, còn Kanomata thì đang cúi đầu, hai mắt rưng rưng nước.
Lúc Kanomata phát hiện ra Akutagawa đang nhìn mình, bạn ấy đã vội vàng gấp sách lại. Đến giờ nghỉ trưa, Kanomata đã thỉnh cầu Akutagawa nhiều lần rằng: “Cậu đừng nói chuyện đó với ai nhé. Cả cô giáo nữa, cậu phải giữ bí mật hộ mình nhé?”.
Tuy nhiên, sau lần đó, đồ vật của Kanomata lại tiếp tục bị ai đó dùng dao cắt.
Hộp bút có một vết cắt chạy dài, đồ thể dục bị cắt ra phần bảng tên, chiếc khăn tay màu xanh lam phía trên in hình một nhân vật hoạt hình đáng yêu...Mỗi lần như vậy, vẻ mặt của Kanomata đều trông như sắp khóc, rồi bạn ấy vội đem giấu những thứ đó đi như sợ bị ai nhìn thấy.
Mỗi lần như vậy, bạn ấy lại khẩn cầu Akutagawa, “Xin cậu đừng nói cho ai biết. Hứa với mình nhé”.
Akutagawa đã rất mâu thuẫn, cậu ấy không biết mình nên tuân thủ lời hứa với Kanomata hay tìm kiếm sự giúp đỡ từ giáo viên chủ nhiệm. Tuy nhiên, vì Kanomata van xin cậu ấy rất khẩn thiết, Akutagawa đã không thể phá vỡ lời hứa với bạn ấy. Thay vào đó, Akutagawa tìm mọi cách để giúp đỡ Kanomata như đề nghị bạn ấy cất đồ vào hộc tủ của cậu ấy, hoặc đưa cho bạn ấy sách giáo khoa cũ của các chị gái.
Kanomata cũng dần tiếp nhận sự giúp đỡ của Akutagawa, không lâu sau hai người trở thành bạn của nhau.
- Quan hệ giữa Kanomata và cha mẹ cậu ấy dường như không được hòa thuận. Cậu ấy thường kể với tôi rằng cha cậu ấy là một viên chức nghiêm khắc, chỉ cần thành tích của cậu ấy hơi đi xuống là Kanomata sẽ bị mắng té tát đến mức cậu ấy không thở được. Cậu ấy cũng nói rất ghét cái tên “Emi” của mình.
“Ba từng nói khi mình sinh ra, dãy núi đã nở nụ cười, thế nên ba mới đặt cho mình cái tên Emi mà nếu viết theo Hán tự sẽ có nghĩa là ‘nụ cười’. Mình ghét cái tên này, bởi vì chỉ cần đứng trước ba mẹ là mình lại không thể nào cười được.”
“Mình vẫn luôn cãi nhau với họ.”
Ẩn dưới bề ngoài ngoan hiền của mình, Kanomata thỉnh thoảng lại có những phát ngôn rất mạnh mẽ, đó là một cô gái kiên cường. Mỗi ngày, sau khi tan học, Akutagawa và Kanomata lại đến thư viện để làm bài tập hoặc đọc sách cùng nhau.
“Trong tất cả những tác phẩm có trong sách giáo khoa, mình thích nhất là Trái quýt của Akutagawa Ryuunosuke. Bởi vì tác giả của nó cũng tên là Akutagawa.”
“Akutagawa nè, cậu sẽ mãi mãi đứng về phía mình đúng không? Chúng ta sẽ mãi mãi là bạn có phải không?”
- Bây giờ nghĩ lại thì, tôi cũng thường cùng Kanomata ngồi ăn quýt như thế này... Cả khi chúng tôi đi dã ngoại cũng thế...
Akutagawa đưa mắt nhìn về phương xa.
- Đối với tôi, Kanomata là một cô gái, nhưng đồng thời, cậu ấy cũng là một người bạn rất quan trọng.
Sự mâu thuẫn không biết có nên nói cho giáo viên hay nên giữ lời hứa với bạn bè vẫn tiếp diễn bên trong Akutagawa.
Một ngày nọ, Akutagawa đã nhìn thấy một bạn học của mình là Konishi đang mắng Kanomata, mà Kanomata lại chỉ cắn răng chịu đựng. Bởi vì trước đó Konishi từng nhiều lần đưa mắt lườm với vẻ khó chịu về phía Akutagawa và Kanomata, nên Akutagawa bắt đầu hoài nghi liệu có phải Konishi chính là thủ phạm đã bắt nạt Kanomata hay không.
Lúc cậu ấy hỏi Kanomata rằng: “Cậu và Konishi cãi nhau à?”, Kanomata chỉ im lặng không nói gì, cơ thể bạn ấy khẽ run rẩy, thế nên sự nghi ngờ của Akutagawa dành cho Konishi lại càng rõ ràng hơn.
Khoảng thời gian đó, Kanomata vẫn luôn để sách vở trong hộc bàn của Akutagawa. Tuy nhiên, đến một ngày, bìa mặt của quyển sách giáo khoa cũ mà Akutagawa đưa cho bạn ấy lại xuất hiện những vết cắt chằng chịt, có lẽ chuyện này đã khiến Kanomata không thể chịu đựng được nữa.
Ôm lấy quyển sách giáo khoa trước ngực, bạn ấy vừa khóc nức nở vừa nói: “Mình xin lỗi... đây là sách mà Akutagawa đưa cho mình, vậy mà... Mình xin lỗi, mình thật sự xin lỗi.”
Nhìn thấy bạn ấy như vậy, Akutagawa rốt cuộc không nhịn được nữa và đã đi báo với cô Momoki rằng Kanomata đang bị bắt nạt.
Về sau, có vẻ là cô Momoki đã gọi Konishi lên và hỏi bạn ấy về chuyện này. Theo những gì cô ấy kể lại với Akutagawa thì Konishi đã im lặng trong suốt buổi nói chuyện, khi cô ấy nói với Konishi: “Em có thể hòa thuận với em Kanomata chứ?”, bạn ấy đã gật đầu đáp bằng giọng run run rằng: “... Vâng”, thế nên cô Momoki đã cho rằng mọi việc đã được giải quyết tốt đẹp.
- Thực ra thì Konishi chưa từng bắt nạt Kanomata. Không chỉ Konishi, chưa từng có ai trong lớp bắt nạt cậu ấy cả...
Akutagawa khổ sở nói:
- Người đã cắt sách vở của Kanomata, chính là bản thân cậu ấy.
Tôi kinh ngạc hít một hơi.
- Tại sao Kanomata lại đi cắt sách vở của chính mình chứ?
- Tôi cũng chỉ đoán thôi, có lẽ hành động này là cách Kanomata phản kháng cha mẹ cậu ấy. Cũng có thể đó là một tín hiệu SOS “Hãy cứu con” không lời. Nếu không thì có thể là cũng giống như tôi, cậu ấy đã không thể áp chế được thôi thúc muốn cắt một thứ gì đó.
Đúng thế, bởi vì tôi đã phá vỡ lời hứa với Kanomata, cậu ấy mới thực sự bị bắt nạt, cũng bởi vì vậy mà hôm đó cậu ấy mới dùng dao điêu khắc đâm Konishi. Sau khi sự việc đó xảy ra, cha Kanomata không thể tiếp tục ở lại chỗ làm nữa, cậu ấy cũng phải chuyển trường theo gia đình. Sau đó, cả cô Momoki cũng nộp đơn xin thôi việc. Bởi vì hành động bất cẩn của mình, tôi đã hủy hoại cuộc đời của nhiều con người.
... Là lỗi của em mà mọi chuyện mới thành ra như vậy.
Vừa nghĩ tới tâm trạng của cậu ấy khi bị cô Momoki khiển trách trong phòng giáo viên, ngực tôi lại đau nhức như bị ai đó xé toang. Rõ ràng Akutagawa chỉ là không đành lòng bỏ mặc Kanomata đang khóc thôi, vậy mà đến cuối cùng, ý tốt của cậu ấy lại trở thành hành động dồn Kanomata vào chân tường...
Cho đến bây giờ, Kanomata vẫn sống trong lòng Akutagawa với hình hài năm đó và vẫn trách cứ cậu ấy về chuyện đã xảy ra.
Nhìn Akutagawa trầm mặc, bàn tay bóc quýt đã dừng lại, bờ môi mím chặt, tôi nhẹ giọng hỏi:
- Có lẽ điều tôi sắp hỏi rất kì quái, nhưng mà con thỏ màu hồng nằm trong phòng ông hôm nọ... nó ở đâu ra vậy?
Akutagawa lầm bầm một cách mệt mỏi:
- Con thỏ đó... là một món quà sinh nhật... Bởi vì khi đó tôi ngại phải đi một mình vào cửa hàng quà tặng cho con gái, cho nên Kanomata đã đi cùng tôi và chọn con thỏ đó. Cậu ấy đã nói: “Vậy thì lấy cái này đi”... Tuy nhiên, sau khi Kanomata chuyển trường, cậu ấy đã gửi trả lại tôi con thỏ đó và Trái quýt.
- Trái quýt... ?
Nghe tôi hỏi lại, cậu ấy ngẩng mặt lên và nở một nụ cười buồn:
- Là mẩu truyện Trái quýt của Akutagawa Ryuunosuke được in trong sách giáo khoa. Cậu ấy đã cắt ra những trang có truyện này rồi gửi chúng cho tôi, cùng với đó là con thỏ cụt đầu. Tôi nghĩ có lẽ cậu ấy làm vậy là vì không muốn nhìn thấy cái tên Akutagawa nữa...
- Làm sao có...
Cổ họng tôi nghẹn lại, tôi không thể nói ra trọn vẹn cái câu tôi muốn nói.
Thật quá đáng. Việc này đâu phải là lỗi của Akutagawa chứ.
Akutagawa nói tiếp với ánh mắt lạc lõng.
- Sau sự kiện đó, tình trạng của mẹ tôi vẫn cứ như bây giờ, thế nên tôi đã cảm thấy đây là sự trừng phạt mà ông trời dành cho tôi. Kể từ ngày ấy, tôi tự nhủ với bản thân rằng mình phải hành động thật cẩn thận, tôi phải trở thành một con người thành thật và khôn ngoan để không làm việc gì gây tổn thương cho người khác nữa... Vậy mà tôi lại bị kẹt vào một mối tình tay ba và làm tổn thương anh Igarashi... Tôi đúng là một kẻ hèn hạ vô liêm sỉ.
Tôi rất muốn nói với cậu ấy rằng điều đó không đúng. Cậu ấy không phải một kẻ hèn hạ vô liêm sỉ.
Đó không phải lỗi của cậu ấy.
Tuy nhiên, tôi lại không thể nói ra thành lời.
Tôi sợ...
Tôi sợ rằng lúc này, nếu tôi nói ra những lời an ủi cậu ấy, Akutagawa lại sẽ càng tự trách mình nhiều hơn. Nỗi sợ hãi đó khiến cơ thể tôi khẽ run lên...
- Chị Tooko nói với tôi người đâm bị thương anh Igarashi không phải ông mà là một người khác. Chị ấy còn nói có lẽ Akutagawa đang bao che người đó...
Tôi thật hèn nhát. Vì không dám nói ra tâm tình của mình, tôi đã mang chị Tooko ra làm lá chắn. Tuy nhiên, chỉ làm như vậy thôi cũng đã khiến tôi tổn hao hết sức lực.
Khuôn mặt của Akutagawa thoáng hiện vẻ kinh ngạc. Tuy nhiên, trong nháy mắt, nó lại bị thay thế bằng sự khổ sở mãnh liệt. Hai bàn tay cậu ấy nắm chặt lại đến phát run như thể cậu ấy đang kiềm chế điều gì đó, rồi cậu ấy nói:
- Người đã đâm anh Igarashi chính là tôi. Con dao điêu khắc đó cũng là của tôi, tất cả mọi chuyện đều là do tôi làm.
Ngay cả tôi cũng nhận ra cậu ấy đang cố bao che cho ai đó. Bởi vì đối tượng khả nghi thật sự quá ít, nên ngay từ đầu từ trong câu trả lời của cậu ấy, người ta cũng đã có thể nhìn ra điều gì đó không đúng.
Nhưng mà, cho dù trong thâm tâm đã biết được đáp án, tôi vẫn không thể hiểu được tại sao Akutagawa lại phải hi sinh nhiều đến như vậy. Là cảm giác chuộc tội với những chuyện trong quá khứ sao? Hay là...
- Akutagawa. Chẳng lẽ Sarashina chính là...
Akutagawa cắn chặt răng và đứng bật dậy như muốn né tránh câu hỏi của tôi, rồi cậu ấy nhìn tôi với ánh mắt nghiêm khắc và nói:
- Tôi là kẻ bị quá khứ trói buộc, tôi không có cách nào chặt đứt chúng. Tôi phải chịu trách nhiệm cho những gì mình đã làm.
Sau đó, cậu ấy đưa cho tôi quả quýt mới ăn được một nửa.
- Xin lỗi, ông giải quyết hộ tôi cái này. Tôi về trường trước đây.
Nói xong, Akutagawa quay người rời đi, lưng cậu ấy vẫn thẳng tắp.
Tôi vội vàng hỏi.
- Akutagawa, tôi chỉ hỏi một câu nữa thôi. Ông thích Sarashina nên mới nhận lời hẹn hò với bạn ấy sao? Bây giờ ông vẫn thích bạn ấy sao?
Akutagawa quay đầu lại, trong mắt cậu ấy toát lên vẻ đau thương.
- Tôi... đã từng thích cậu ấy. Tuy nhiên, bây giờ tôi muốn gặp một người khác. Và người đó không phải Sarashina.
Còn lại một mình, tôi tiếp tục ngồi trên ghế dài và ăn hết quả quýt còn lại.
Tôi dùng ngón tay bóc lớp vỏ cứng, tách một múi quýt ra và bỏ nó vào miệng.
Vị chua chát xộc vào khoang mũi tôi.
- Ắt xì!
Nghe thấy một tiếng hắt hơi vang lên sau lưng, tôi quay đầu lại, ở đó, tôi chứng kiến chị Tooko đang ôm gối ngồi chồm hỗm đằng sau một gốc cây.
- Sao chị lại ở đây rồi!?
Thấy tôi kinh ngạc trợn tròn hai mắt và hỏi như vậy, chị Tooko vội vàng đứng lên phủi những cọng cỏ vương trên váy, khuôn mặt chị ấy đỏ bừng rồi chị ấy nói với vẻ thẹn thùng:
- Tại lúc tới trường chị bắt gặp Konoha đi cùng với Akutagawa... cho nên chị nhịn không được mà đi theo...
- Thế là chị vẫn ngồi nghe lén ở đó suốt sao?
- ... Chị xin lỗi...
Chị Tooko ngồi xuống bên cạnh tôi, hai tay đặt lên đùi, rồi chị ấy hỏi với vẻ chán nản:
- Em giận à?
- Đến nước này rồi thì em có giận chị Tooko cũng được gì cơ chứ.
Tôi lầm bầm, sau đó lại tiếp tục bóc vỏ quả quýt trong tay. Nói thực thì sau khi nhìn thấy chị ấy, tôi đã hơi bình tĩnh trở lại.
- Ừm... em cho chị một miếng được không?
- Chị có nếm được vị của nó đâu mà xin hử?
- Kệ chị. Đi mà, cho chị một miếng.
Tôi bóc hết vỏ quả quýt rồi bẻ đôi phần còn lại và đưa cho chị Tooko một nửa.
- Cảm ơn em.
Chị Tooko tách ra một múi quýt rồi bỏ vào miệng, sau đó chị ấy im lặng nuốt xuống.
Tôi cũng ăn phần quýt của mình.
- Trái quýt của Akutagawa Ryuunosuke là câu chuyện như thế nào ạ?
- ...Nó là câu chuyện khắc họa phong cảnh tươi đẹp dịu dàng mà nhân vật kể chuyện “Tôi” đã thoáng chứng kiến khi đang ngồi trên tàu hỏa. Trong sách giáo khoa thì tiêu đề của truyện được ghi thẳng ra chữ Hiragana chứ không viết bằng Hán tự nữa.
Theo những gì chị còn nhớ thì nhân vật “Tôi” đã cảm thấy rất khó chịu khi phải ngồi cùng khoang với một cô gái nhà quê mặc quần áo cũ nát trông rất đần. Trong đó có một cảnh trước khi đoàn tàu tiến vào đường hầm, bởi vì cô gái đó mở cửa sổ ra, cho nên khói tràn vào khắp khoang tàu, việc này đã khiến cơn giận của nhân vật “Tôi” lên tới đỉnh điểm. Tuy nhiên, khi đoàn tàu ra khỏi đường hầm, nhân vật “Tôi” đã chứng kiến vài bé trai chạy theo tiễn người chị đang ngồi tàu rời nhà đi tìm việc và cô gái nhà quê đã ném ra cho từng đứa những trái quýt qua cửa sổ tàu.
Trong ánh trời chiều ấm áp, từng trái quýt tươi rói nhảy múa trong không khí. Nhìn thấy cảnh này, tâm trạng của nhân vật “Tôi” bỗng trở nên vui vẻ.
Đó là hương vị hạnh phúc mang chút chua chua ngọt ngọt khiến lồng ngực người ta như thắt lại Nó rất giống vị của quả quýt này, mặc dù rất chua nhưng lại thẩm thấu vào trong lồng ngực.
- Vị của quả quýt này không phải là ngọt sao?
- Không... là vị chua.
San đó, chị ấy đỏ mặt nhỏ giọng bổ sung một câu “Có lẽ vậy”, rồi lại bỏ thêm một múi quýt khác vào miệng.
Tôi cũng lẩm bẩm.
- Vậy sao... đúng là chua thật đấy.
Vừa tiếp tục ăn những múi quýt chua chua, chị Tooko vừa nói:
- Konoha nè... em còn nhớ chị từng nói là mình sẽ thử điều tra về chuyện của Sarashina không Sarashina ấy mà, vào năm bạn ấy học lớp 5, vì cha mẹ bạn ấy ly hôn nên bạn ấy đã phải chuyển trường. Họ “Sarashina” hiện tại của bạn ấy cũng là lấy theo họ mẹ.
Bàn tay đang bỏ những quả quýt vào miệng của tôi dừng lại, thấy tôi lắng tai nghe, chị Tooko tiếp tục nói bằng giọng bi thương:
- Họ cũ của Sarashina là...
Lần đầu tiên tôi cảm nhận được tình yêu là khi tôi nhìn thấy cô gái ấy đang khóc một mình.
Khi đó là chạng vạng tối, bên trong sân vườn trồng cây ôliu quế, một cô gái đang cãi nhau với mẹ cô ấy. Sau đó, người mẹ mặc kệ cô gái rồi bỏ vào nhà, bị bỏ lại một mình trong vườn, cô gái ôm lấy đầu gối ngồi xổm xuống, cả người cô ấy co tròn lại, hai bờ vai run rẩy.
Hình ảnh cô gái đó cố nhịn không để tiếng khóc bật ra thật sự quá khác với những gì tôi biết về cô ấy. Cùng với sự kinh ngạc đó,ngực tôi cũng đau nhói, mắt tôi hoa lên vì mùi hương của cây ôliu quế.
Tình yêu thứ hai của tôi cũng thế, nó có lẽ đã bắt đầu kể từ khoảnh khắc tôi nhìn thấy cậu khóc.
Có lẽ cậu cảm thấy đó là một sự sỉ nhục, vậy nên cậu căm hận tôi, mắng chửi tôi, dù vậy, tôi vẫn bị kéo lại gần cậu.
Người như tôi lẽ ra không có tư cách để thích ai đó.
Thế nhưng... tôi muốn gặp cậu.
Tôi rất nhớ cậu.
Tôi nhớ cậu, nhớ đến quay quắt, nhớ đến không chịu nổi.
Bất kể tôi đã cảnh cáo bản thân bao nhiêu lần, đôi chân tôi vẫn hướng về phía cậu. Tôi muốn giao toàn bộ bản thân cho cậu. Tôi muốn thực hiện mọi nguyện vọng của cậu, cho dù có phải vì vậy mà bị bóng tối nuốt chửng đi nữa, cho dù có phải vì vậy mì rơi vào vực sâu đi chăng nữa.
Tôi hi vọng ít nhất cũng có thể cảm nhận được sự tồn tại của cậu.
Cho dù chỉ là nghe được giọng nói của cậu.
Tôi nhớ cậu.
Tôi muốn được gặp cậu.
Tuy nhiên, hiện tại tôi lại không thể đến gặp cậu.
Lúc tôi quay lại trường thì đã là giờ nghỉ trưa rồi.
Khi tôi vừa rón rén đặt một chân vào cửa sau của gian phòng học ồn ào náo nhiệt, sau lưng tôi vang lên một giọng nói như có kim đâm.
- Sướng quá nhỉ, giờ này mới vác mặt tới trường luôn?
Tôi quay đầu lại và nhìn thấy Kotobuki đang đứng khoanh tay trước ngực và lườm tôi lom lom.
- Ặc!
- Phản ứng đó của cậu là sao hả?
- Không, đâu có gì đâu, tại cậu tự dưng gọi nên tôi giật mình thôi. Chào buổi sáng, Kotobuki.
- Buổi chiều rồi cha nội.
Sau khi nói cụt lủn như vậy, cô nàng thấp giọng:
- Akutagawa tới lớp rồi. Mặc dù đến tận tiết ba cậu ta mới tới.
- Vậy sao. Thế thì tốt quá.
Tôi giả vờ như mình không hề hay biết gì về chuyện đó và lầm bầm như vậy.
- Bây giờ cậu ta đang bị thầy chủ nhiệm gọi lên phòng giáo viên nói chuyện, tuy nhiên thì trông cậu ta có vẻ khá bình tĩnh, cậu ta còn chào hỏi mọi người rất thoải mái nữa.
Mặc dù giọng của cô nàng nghe có vẻ khó chịu, nhưng tôi nghĩ chắc hẳn Kotobuki cũng rất lo lắng cho Akutagawa.
Trong lúc tôi nghĩ như vậy, Kotobuki - người mà từ nãy tới giờ ánh mắt vẫn chăm chú vào bên cạnh - đột nhiên nhìn về phía tôi với nét mặt lo lắng.
- ...Hình như hôm nay Sarashina cũng đi học. Lúc nãy bạn ấy có tới lớp chúng ta, bởi vì Akutagawa không có ở đây nên bạn ấy đã đi về.
Sarashina nói Akutagawa để quên đồ gì đó nên tới để trả lại, thứ đó được bạn ấy để trong hộc bàn của Akutagawa...
Đúng lúc này, Akutagawa trở về lớp.
Sau khi bước vào từ cánh cửa phía đối diện nơi chúng tôi đang đứng, cậu ấy đi về phía chỗ ngồi của mình. Khi đám con gái bắt chuyện với cậu ấy, Akutagawa cũng cười điềm đạm và trả lời một, hai câu. Sau đó, cậu ấy ngồi xuống chỗ ngồi và bắt đầu chuẩn bị cho tiết học tiếp theo, khi cậu ấy vừa lấy sách vở từ hộc bàn ra, thì...
Vẻ mặt của Akutagawa đột ngột trở nên sững sờ.
Cậu ấy cứ ngồi yên tại chỗ, hai mắt mở lớn nhìn trừng trừng vào hộc bàn. Đã có chuyện gì xảy ra vậy nhỉ? Tôi thử bước về phía cậu ấy.
Khi tôi bước tới bên cạnh Akutagawa và nhìn thấy thứ đã khiến cho cậu ấy kinh ngạc, cả người tôi run lên như thể vừa bị ai đó tạt một xô nước lạnh.
Đó là một quyển sách giáo khoa Ngữ văn lớp 5.
Akutagawa dùng bàn tay run rẩy của mình lật ngửa quyển sách có bìa chằng chịt vô số vết cắt. Ở phần phía dưới của mặt sau quyển sách có một chữ kí với tên Akutagawa Ayame, bên cạnh đó dán một miếng giấy ghi chú nhỏ, bên trên lại có viết một cái tên khác.
Kanomata Emi...
Akutagawa vẫn đang sững sờ nhìn không rời mắt vào quyển sách giáo khoa.
Đây hẳn là quyển sách giáo khoa của chị Ayame mà Akutagawa đã đưa cho Kanomata. Mẩu truyện Trái quýt của Akutagawa Ryuunosuke được cắt ra và gửi đến nhà cậu ấy sau sự kiện năm đó cũng là từ quyển sách này...
Lúc nãy Kotobuki nói với tôi là Sarashina mang trả lại đồ mà Akutagawa đã để quên.
Quyển-sách-giáo-khoa-mà-Akutagawa-đã-đưa-cho-Kanomata-lại-được-Sarashina-đặt-vào-trong-hộc-bàn-của-cậu-ấy!
Akutagawa vẫn không hề cử động, mắt cậu ấy vẫn nhìn đăm đăm vào quyển sách giáo khoa chằng chịt vết cắt. Cứ như thể cậu ấy đã quên là hiện tại mình đang ở trong phòng học.
Tôi bước vội ra khỏi lớp.
Lúc tôi nghe được Kotobuki kêu lên “A!” một tiếng đằng sau lưng, tôi đã bắt đầu chạy dọc theo hành lang.
Tôi không phải bạn của Akutagawa.
Tôi cũng biết mình không nên dính líu tới vấn đề của cậu ấy. Tôi đã vượt qua vài lằn ranh rồi, tôi không thể dấn thêm bước nào nữa!
Nhưng Akutagawa đã bị tổn thương rất nhiều, cậu ấy đã rất đau khổ rồi.
Như vậy vẫn chưa đủ sao!?
Làm ơn, hãy buông tha cho cậu ấy đi!
Tôi đi tới phòng học của lớp 11-C, tuy nhiên Sarashina lại không có ở đó.
Nội tâm tôi vẫn đang sục sôi, tôi không quay về lớp học mà chạy xuống cầu thang, sau khi băng qua sân trong, tôi đi tới gian phòng nhỏ dùng để nuôi thỏ. Dù vậy, ở đây tôi vẫn không tìm được Sarashina.
Tôi lại tiếp tục đến thư viện. Bởi vì giờ nghỉ trưa sắp kết thúc, phía trước quầy mượn sách đã đứng chật kín từng dãy học sinh, điều này khiến cô bé thủ thư phải làm việc hết công suất.
Tôi lách qua dòng người và đi về phía góc sâu nhất của thư viện.
Khi tới khu đặt các tác phẩm văn học Nhật Bản Cổ điển, tôi thấy Sarashina đang ở trước giá sách mà lúc trước Akutagawa đã đứng và cắt sách.
Mặt bạn ấy cúi xuống, trông bạn ấy như đang bấm tin nhắn. Trên sàn nhà là một bản sách bìa cứng và hai trang giấy bị cắt rời... quyển sách đó là tuyển tập các tác phẩm của Akutagawa Ryuunosuke. Sarashina có vẻ không có ý định nhặt chúng lên, bạn ấy vẫn tiếp tục chăm chú nhắn tin.
Hơi thở của bạn ấy gấp gáp, ngón tay di chuyển liên tục, mắt thì vằn lên tia máu và nhìn chằm chằm vào màn hình, trông Sarashina chẳng khác gì một người bị ma nhập. Nhìn bộ dạng đó của bạn ấy, mồ hôi lạnh chảy ra thấm ướt cả lưng tôi.
Tiếng chuông thông báo giờ nghỉ trưa kết thúc vang lên, quanh tôi đầy những tiếng nói và tiếng bước chân vội vã của những học sinh đang đi ra khỏi thư viện. Rồi những âm thanh đó dần lùi xa.
Dù vậy, trông Sarashina giống như chẳng hề nghe thấy tiếng chuông ấy, ngón tay bạn ấy vẫn không hề dừng lại.
Chẳng biết từ lúc nào, xung quanh chúng tôi đã vắng lặng như tờ.
Tôi mở miệng nói bằng giọng run run:
- Bạn đang nhắn tin cho Akutagawa sao?
Sarashina giật mình ngẩng đầu lên.
- Bạn lại định gọi Akutagawa tới chịu tội thay cho bạn sao?
Mặt Sarashina thoáng chút bối rối, nhưng ngay sau đó, bạn ấy lại đột ngột nở một nụ cười hoàn toàn không ăn nhập với khung cảnh hiện tại.
- Bởi vì Kazushi sẽ mãi mãi đứng về phía mình. Chỉ cần mình gặp khó khăn, cậu ấy sẽ chạy tới bên cạnh mình. Cậu ấy là hiệp sĩ của riêng mình. Mình và Kazushi được liên kết với nhau bằng sợi chỉ đỏ của vận mệnh.
Giọng nói nhu hòa cùng nụ cười hạnh phúc của bạn ấy khiến toàn thân tôi nổi hết cả da gà. Người này rốt cuộc đang nói cái gì vậy?
- Người đã khiến những con thỏ ở câu lạc bộ Thú cưng biến mất và người lấy dao đâm anh Igarashi cũng chính là bạn sao?
Sarashina nhíu mày với vẻ khó chịu.
- Đúng thế. Bởi vì mình rất ghét thỏ. Cả cái anh Igarashi đó cũng thế, anh ta là đồ phiền phức, bám dai như đỉa. Anh ta lại còn dám đánh Kazushi nữa chứ... Mình không thể tha thứ cho anh ta được, thế nên mình đã dùng cái này đâm anh ta.
Bạn ấy thả lại di động vào túi, sau đó lấy ra một vật nhỏ dài dài. Khi nhận ra đó là một con dao điêu khắc với mũi dao hình chữ V, tôi nín thở.
- Xoẹt một cái...
Khóe miệng Sarashina nhếch lên, rồi bạn ấy diễn lại động tác chém xéo con dao điêu khắc của mình.
- Anh Igarashi đã rất kinh hãi. Vẻ mặt của anh ta trước khi ngã xuống tràn ngập vẻ khó tin, trông anh ta cứ như thể sắp khóc tới nơi ấy, đáng đời.
Cảm giác sợ hãi khiến cổ họng tôi run run. Làm sao bạn ấy có thể thản nhiên nói ra một chuyện kinh khủng với ánh mắt vui vẻ như vậy chứ? Lúc đó không phải Sarashina đang gào khóc sao? Chẳng lẽ đó chỉ là diễn kịch sao? Hay bạn ấy không hề nhận thức được mình đang làm gì, đang nói gì?
Người con gái đang đứng trước mặt tôi trông chẳng khác gì một đối tượng nguy hiểm sẵn sàng làm bất kì chuyện gì.
Cả thư viện yên tĩnh như chết. Có lẽ không còn lại ai ở trong này ngoại trừ hai chúng tôi.
- Bạn và... anh Igarashi... từng hẹn hò với nhau đúng không?
Khi tôi khó khăn hỏi một cách đứt quãng như vậy, khuôn mặt của Sarashina đột ngột chuyển thành vẻ tức giận kịch liệt.
- Làm sao có thể chứ, tất cả chuyện hẹn hò đó đều là do anh ta tự nghĩ như vậy! Mình ghét cay ghét đắng anh ta! Người gì được mỗi cái to xác, lúc nào cũng ngô nghê như thằng đần, nói chuyện thì to tiếng chẳng thèm chú ý tới ai! Thật nực cười! Đi xem phim gì, đến quán nào ăn, ăn thực đơn gì, toàn là anh ta một mình tự quyết định, mình dám cam đoan trong đầu anh ta đã nghĩ tới chuyện muốn được nhanh làm trò đồi bại với mình rồi! Mỗi lần anh ta làm bộ lơ đãng khoác tay lên vai mình, mình lại muốn lấy dao xắt nát anh ta như xắt bắp cải! Chỉ nội việc phải hít thở cùng một bầu không khí với gã đó đã đủ khiến mình cảm thấy buồn nôn rồi!!!
Sarashina liên tục nói xấu người mà bạn ấy chán ghét. Tôi hoàn toàn bị ánh mắt sáng lòe lòe cùng con dao điêu khắc mà bạn ấy đang nắm chặt trong tay dọa cho không cử động được.
- Đáng ghét! Đáng ghét! Mình ghét anh ta nhất! Mình không muốn phải nhìn thấy một kẻ như vậy thêm lần nào nữa! Anh ta lại còn bắt nạt Kazushi! Đã làm ra bao nhiêu chuyện tồi tệ như vậy, thế mà anh ta còn dám nói với mình là hãy tiếp tục làm bạn gái của anh ta! Ôi chết cười mất thôi! “Tiếp tục”? Đó là cái gì!? Mình có khi nào từng là bạn gái anh ta sao!? Chuyện như vậy mà anh ta cũng không hiểu nổi sao? Đồ ngu! Đi chết đi!
Căm hận, bi thương, đau đớn, giận dữ... tất cả những cảm xúc đó đan xen vào nhau trên khuôn mặt của Sarashina, cơ thể bạn ấy cũng run lên.
Đột nhiên phía sau chúng tôi vang lên giọng nói của Akutagawa.
- Đủ rồi! Cậu đừng nói xấu anh Igarashi nữa! Đừng nhục mạ anh ấy nữa!
- Kazushi, mình biết ngay thế nào cậu cũng sẽ đến mà.
Sarashina nở một nụ cười vui vẻ chẳng khác gì một cô gái vừa nhìn thấy bạn trai ở chỗ hẹn hò, mà đứng trước mặt bạn ấy là Akutagawa với nét mặt đau đớn, cậu ấy đang hít thở khó nhọc như vừa chạy một quãng đường dài. Sau đó, cậu ấy cố điều chỉnh hơi thở và nói một cách khó khăn:
- ...Anh Igarashi là người rất tốt. Anh ấy lạc quan vui vẻ và biết chăm sóc người khác, mọi người trong câu lạc bộ đều rất quý anh ấy. Lúc tôi được chọn làm thành viên chính thức của câu lạc bộ vào năm lớp 10, các đàn anh khác đều không hề vui vẻ vì việc này, thế nhưng chỉ có anh Igarashi là chân thành chúc mừng tôi, anh ấy đã vỗ vai tôi bảo tôi cố gắng lên.
Giọng Akutagawa khàn đi.
- ...Anh ấy thật sự là người tốt. Thế nên khi anh ấy nói với tôi hãy giới thiệu Sarashina cho anh ấy làm quen, tôi đã nhận lời. Tôi đã nghĩ nếu là anh Igarashi thì có lẽ sẽ không có vấn đề gì. Hơn nữa, Sarashina, không phải những lúc ở cùng với anh Igarashi, cậu cũng đã cười rất vui vẻ sao?
Nụ cười biến mất khỏi gương mặt của Sarashina.
Akutagawa tiếp tục nói, trông cậu ấy như đang phải chịu đựng một cơn đau khủng khiếp.
- Thế nên, tôi... tôi mới nghĩ rằng hai người rất hòa thuận, tôi đã thở phào nhẹ nhõm. Vậy mà... vậy mà cậu lại lừa tôi, cậu bảo tôi anh ấy đã dùng bạo lực với cậu, cậu còn nói dối tôi rằng anh ấy đang theo dõi và quấy rối cậu...
- Người nói dối trước không phải là Kazushi sao!
Sarashina gào lên, ánh mắt bạn ấy trông thật yếu đuối.
- Khi Kazushi bảo mình tới xem cậu thi đấu, cậu có biết mình đã hạnh phúc đến thế nào không? Sau đó, mỗi lần mình đến, Kazushi đều đi về phía mình và nói chuyện với mình... mặc dù lúc nào bên cạnh Kazushi cũng có mặt anh Igarashi, nhưng người mình quan tâm chỉ có Kazushi, thế nên mình đã không hề để ý tới chuyện này.
Cứ nghĩ tới việc có thể thân thiết với Kazushi hơn, mình lại cảm thấy vui vẻ. Khi Kazushi mời mình đến công viên trò chơi cũng thế, mình đã vui tới mức tim mình như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực! Mặc dù anh Igarashi cũng cùng đi với chúng ta, thế nhưng chỉ cần nghĩ tới chuyện từ nay về sau cũng có thể cùng Kazushi đi chơi vào ngày nghỉ là mình lại cảm thấy không còn điều gì hạnh phúc hơn thế nữa.
Thế nên mỗi lần Kazushi mời mình đi chơi, mình đều diện bộ đồ đẹp nhất, vui mừng tung tăng đến chỗ hẹn sớm trước 10 phút. Thế nhưng lúc nào Kazushi cũng đột nhiên nói có chuyện gấp hoặc bị trúng gió gì đó rồi cho mình leo cây. Kết quả là chẳng biết từ lúc nào mình đã bị người ta nói là bạn gái của anh Igarashi rồi!
Akutagawa không tài nào trả lời được. Cậu ấy nhíu mày, mím chặt môi lắng nghe những gì Sarashina nói.
Ngực tôi như có thứ gì đó đang thiêu đốt. Akutagawa cũng không định lừa gạt Sarashina. Chỉ là vì cậu ấy được người đàn anh mà cậu ấy tôn trọng nhờ vả nên mới đứng ra mai mối anh ta cho bạn cùng lớp của mình mà thôi.
Giống như Oomiya ủng hộ cậu bạn thân Nojima đến với Sugiko vậy...
Tuy nhiên, giống như Sugiko đã thích Oomiya, trái tim Sarashina cũng không thuộc về anh Igarashi, người mà bạn ấy hướng đến chính là Akutagawa.
- Mình biết quan hệ giữa Kazushi và cái anh Igarashi đó rất tốt, thế nên vì không để Kazushi chán ghét mình, mình đã một mực chịu đựng anh ta. Nhưng mà, cậu có biết mỗi lần đi xem phim hay ăn cơm với anh ta, trong tim mình đau đớn thế nào không? Dần dần, chỉ cần nghe tiếng cười của anh ta là mình đã nổi hết cả da gà, thế nên mình không nhịn được nữa và nói thẳng mọi chuyện với Kazushi. Đúng, mình không bị anh ta hành hạ về mặt thể xác, thế nhưng về mặt tinh thần thì đúng là như vậy!
Hai tay Sarashina nắm chặt lấy con dao điêu khắc và chĩa nó về phía ngực mình, rồi bạn ấy bước lùi về phía sau, trên mặt tràn ngập vẻ bi thương.
- Rốt cục mình cũng có thể cắt đứt mọi chuyện với anh Igarashi, Kazushi trở thành bạn trai của mình, mình cứ nghĩ cuối cùng thì chúng ta cũng có thể hạnh phúc, thế nhưng tại sao Kazushi lại nói với mình là cậu muốn chúng ta chia tay chứ? Bởi vì mình đã đâm anh ta sao? Chuyện đó là mình bị Kanomata ép buộc. Cậu ta đã uy hiếp mình rằng nếu mình không làm vậy, cậu ta sẽ đến và cướp Kazushi đi. Mình không muốn làm điều gì khiến Kazushi phải ghét mình. Thế nhưng, thế nhưng mà, mình căm ghét anh ta, Kanomata cũng thế... lúc đó, cái lúc máu anh ta vấy lên người mình, Kanomata đã đứng đó và cười nói rằng đây là sự báo thù của cậu ta...Cậu ta cười và bảo rằng nếu mình cũng bị thương thì tốt rồi, thế nên, việc đó... việc đó không phải lỗi của mình!
Sarashina chĩa mũi dao vào cổ bạn ấy.
Mặt Akutagawa trở nên tái xanh, cậu ấy rên rỉ.
- Đưa con dao cho tôi.
“Không!”, Sarashina gào lên, “Trả-lời-mình! Tại sao cậu lại muốn chia tay với mình!? Sinh nhật mình sắp đến rồi! Vậy mà tại sao! Tại sao chứ!?”
Akutagawa vừa từ từ tiếp cận Sarashina vừa mở miệng nói với vẻ khổ sở:
- Chẳng phải ngay từ đầu việc đó chỉ là một lời hứa thôi sao. Bởi cậu cảm thấy khó chịu vì phải hẹn hò với anh Igarashi nên cậu mới nhờ tôi giả vờ làm bạn trai của cậu. Khi đó trông cậu rất lo sợ nên tôi mới nhận lời và hứa sẽ trở thành bạn trai của cậu trong vòng một năm. Thời hạn một năm đó đã hết từ tháng trước rồi.
Nét mặt điên cuồng của Sarashina đột ngột chuyển thành vẻ mặt vừa cười vừa khóc.
- Ừ, ngay từ đầu đúng là như vậy. Nhưng mình chưa từng nghĩ tới việc chúng ta sẽ chia tay sau khi thời hạn một năm này kết thúc, trong một năm này, để Kazushi đổi ý, mình đã nỗ lực rất nhiều. Mình đã nướng bánh quy, đã đan khăn quàng cổ, đã để tóc dài, mình thật sự đã rất nỗ lực, đã rất cố gắng mà, Kazushi!!!
Hình ảnh những túi bánh nướng và bánh quy nổi mốc nằm tán loạn khắp phòng của Akutagawa hiện lên trong đầu tôi, tôi cảm giác như ngực mình vừa bị đâm một nhát. Tôi có thể tưởng tượng ra đối với Akutagawa thì sự nỗ lực của Sarashina nặng nề đến mức nào...
- Kazushi? Trong một năm này chúng ta chưa từng cãi nhau đúng không, chúng ta là một đôi có quan hệ rất tốt đẹp đúng không? Trong một năm này, chắc chắn Kazushi cũng đã bắt đầu thích mình rồi đúng không?
Akutagawa không trả lời. Mặt cậu ấy càng nhăn nhúm lại, răng cậu ấy cắn vào môi càng chặt hơn.
Nhìn thấy Akutagawa như vậy, khuôn mặt Sarashina lại một lần nữa nổi điên. Trong đôi mắt đẫm lệ của bạn ấy lóe lên sự thù hận.
- Mình hiểu rồi. Lại có ai đã nói xấu mình đúng không? Giống như người con gái đó từng làm!
Giây tiếp theo, tôi đã bị ánh mắt Sarashina khóa chặt.
Bạn ấy chĩa con dao trong tay về phía tôi.
- Inoue? Là bạn đã nói xấu về mình với Kazushi phải không? Là bạn đã nói với cậu ấy rằng chúng mình nên chia tay đi có đúng không!?
- Không, không phải mình!
- Đủ rồi, Sarashina! Chuyện này chẳng liên quan gì tới Inoue cả!
- Vậy thì cậu trả lời mình đi! Trả lời mình, Kazushi! Có-phải-Kanomata-lại-nói-xấu-gì-mình- không!?
Cả thư viện vang vọng tiếng gào của Sarashina, ở trước mắt tôi, con dao điêu khắc lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, cứ như thể nó sẽ đâm về phía tôi bất kì lúc nào.
- Dừng lại đi, em Konishi!
Một giọng nói nghiêm nghị vang lên và khiến động tác của Sarashina dừng lại.
Sau đó bầu không khí yên tĩnh trong thư viện bị phá tan bởi tiếng bước chân lộp cộp.
Chi Tooko với hai bím tóc dài đong đưa như đuôi mèo bước ngang qua bên cạnh tôi và đứng đối diện với Sarashina.
- Sao chị lại ở đây?
Nghe tôi ngẩn ngơ hỏi như vậy, chị Tooko trả lời lưu loát, hai mắt chị ấy vẫn hướng về phía Sarashina.
- Là Chia đã báo cho chị. Em ấy nói đã thấy Sarashina tới thư viện.
Từ bên cạnh tôi, Takeda đột nhiên thò mặt ra.
- Hôm nay tới lượt em trực thư viện. Bởi vì trông bộ dạng của chị Sarashina lúc đó rất lạ cho nên em đã chạy đi gọi chị Tooko.
Nghe cô bé nói tôi mới sực nhớ, bình thường ở thư viện luôn có hai thủ thư trực ban, thế nhưng hôm nay tôi lại chỉ thấy mỗi một cô bé đứng sau quầy. Té ra vì vậy mà đội ngũ chờ mượn sách mới rồng rắn đến thế.
Chị Tooko cất tiếng hỏi:
- Em Sarashina, lúc còn học lớp 5, em chính là bạn học cùng lớp với Akutagawa đây đúng không? Lúc đó tên của em là Konishi Mayuri.
- Sao chị biết?
Sarashina sầm mặt hỏi lại, nghe thế, chị Tooko lay tay phải chống nạnh và tuyên bố một câu xanh rờn:
- Vì chị là một “Cô gái văn chương” mà lại!
Sarashina... ngây người ra.
Tôi rất hiểu cảm giác của bạn ấy. Trong trường hợp dầu sôi lửa bỏng thế này mà lại có người chạy tới phát ngôn mấy lời ba xạo như thế, cho dù là ai thì cũng sẽ cảm thấy phát điên vì nghĩ rằng mình bị trêu chọc, hoặc nhẹ nhất thì cũng kinh ngạc không nói nên lời.
Akutagawa cũng nhìn về phía chị Tooko với vẻ mặt không biết phải làm sao.
Thiệt tình, tại sao bà chị này lần nào cũng làm rối tung mọi việc lên cả vậy.
Bàn tay đang giơ lên của Sarashina thu lại trước ngực.
Tuy nhiên, chị Tooko vẫn tiếp tục nói, trông chị ấy chẳng hề sợ hãi gì cả.
- Dạo gần đây ở thư viện thường xuyên xuất hiện việc những quyển sách bị ai đó lấy dao cắt. Thế nên một người yêu sách từ tận trái tim như chị đã không thể ngồi yên và chị bắt đầu điều tra thủ phạm là ai. Mặc dù Akutagawa đã thú nhận với chị em ấy chính là người cắt sách, tuy nhiên quyển sách mà lại ấy đã cắt lại chỉ có duy nhất một quyển... không đúng, là chỉ duy nhất một trang trong tuyển tập các tác phẩm của Arishima Takeo mà thôi. Dĩ nhiên, từ góc nhìn của chị thì đó cũng là một tội lớn tày đình rồi... Nhưng mà việc em ấy buộc phải làm như vậy là có lý do. Đó là vì em ấy muốn bao che cho thủ phạm cắt sách thực sự. Và người đó chính là em, chị nói có đúng không, Sarashina?
Nét mặt của Sarashina vẫn chưa hết vẻ kinh ngạc. Tôi nghĩ có lẽ vì chủ đề nhảy quá nhanh cho nên bạn ấy đã không theo kịp tiến trình. Ngược lại thì cái mồm của chị Tooko vẫn đang vận hành hết công suất.
- Cho dù em không trả lời thì từ tuyển tập tác phẩm của Akutagawa Ryuunosuke rơi dưới chân em cùng con dao điêu khắc em đang cầm trên tay, chị cũng đã biết rõ mười mươi mọi việc rồi. Tất cả những quyển sách bị cắt đều có tác phẩm được sử dụng trong môn Ngữ văn lớp 5.
Theo chị được biết thì khi Akutagawa học lớp 5, trong lớp của em ấy từng có một cô bạn vì bị bắt nạt mà đã lấy dao điêu khắc vung vẩy loạn xạ trong giờ học. Mặt khác, vết cắt để lại trên những quyển sách cũng không giống vết cắt của dao rọc giấy, chỉ có bị cắt bởi dao điêu khắc thì mới có thể để lại dấu vết như vậy thôi, chị nói đúng chứ?
Chị cũng từng thử lấy dao điêu khắc cắt giấy để thí nghiệm. Mặc dù hơi phí sức một chút, nhưng mà chỉ cần quen tay thì người ta vẫn có thể dùng nó cắt gọn trang giấy được, hơn nữa, khi làm thế cũng sẽ để lại ở trang sách phía dưới trang bị cắt hai đường thẳng song song. Nói tóm lại là những quyển sách trong thư viện đã bị cắt bởi dao điêu khắc.
Sẽ thật kì lạ nếu tất cả những việc này chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên đúng không?
Thế nên, chị đã “tưởng tượng” rằng người mà em Akutagawa muốn bao che chính là người có liên quan tới sự kiện xảy ra năm đó và đồng thời cũng là, một người rất gần gũi với em ấy ở thời điểm hiện tại. Vậy nên đối tượng duy nhất có thể khiến Akutagawa phải bao che chỉ còn lại Igarashi và em, Sarashina. Nhưng Igarashi đã bị dao cắt vào cổ họng và được xe cứu thương đưa đến bệnh viện rồi. Thế nên kẻ tình nghi chỉ còn lại em mà thôi.
Tôi vừa lắng nghe chị Tooko nói vừa có cảm giác như ngực của mình đang bị thứ gì đó bóp chặt.
Đúng thế, lúc Akutagawa thú nhận mình là người dùng?dao điêu khắc đâm bị thương anh Igarashi, tôi đã đoán được cậu ấy đang cố bao che cho ai đó.
Hôm đó, sau khi đọc tin nhắn và rời đi, Akutagawa đã không kịp thay quần áo mà cứ thế chạy tới sân trong, thế nên cậu ấy càng không có thời gian chuẩn bị dao điêu khắc để gây lộn với anh Igarashi. Anh Igarashi cũng bởi vì biết Sarashina là người đã đâm mình, cho nên anh ta mới bị sốc và ngậm miệng không nói gì cả.
Cả tôi và chị Tooko ngay từ trước đều đã ngầm hiểu với nhau việc Sarashina chính là thủ phạm.
Tuy nhiên, nếu Akutagawa không hẹn hò với Sarashina, vậy thì tại sao lại phải bao che cho bạn ấy vậy chứ?
Còn nữa, tại sao Sarashina lại làm những chuyện này? Tôi hoàn toàn không hiểu được, ngay cả chị Tooko cũng khó mà đưa ra phán đoán về chuyện này. Thế nên chị Tooko mới dẫn tôi đi tới ngôi trường tiểu học - nơi mà những sự kiện xảy ra tại đó rất có thể là nguyên nhân của tất cả mọi việc.
Sarashina mặt tái mét nhìn chị Tooko.
- Sau đó, cũng may là chị đã điều tra. Tên đầy đủ của em là Sarashina Mayuri. Còn tên của cô bé bị bắt nạt năm đó là Kanomata Emi. Chị còn nhờ chị gái của Akutagawa tra lại danh bạ của lớp em ấy ngày xưa để tìm tên của cô bé đã bắt nạt Kanomata. Và chị đã biết được tên của cô bé đó, Konishi Mayuri, cùng tên khác họ với em đấy, Sarashina.
Tôi cũng đã được chị Tooko nói cho biết chuyện này lúc ăn quýt trong bệnh viện.
Khi tôi nhìn thấy tấm hình chụp chung của chuyến đi dã ngoại, tôi đã tưởng rằng Sarashina thực ra chính là Kanomata. Bởi vì Sarashina hiện tại để tóc dài và toát ra một cảm giác rất giống với Kanomata mà tôi nhìn thấy trong hình.
Tuy nhiên, Sarashina lại không phải là Kanomata đứng bên cạnh Akutagawa trong hình...bạn ấy là cô bé có mái tóc ngắn cùng cặp mắt lạnh lùng đứng ở góc đối diện... bạn ấy là Konishi Mayuri.
- ...Cái gì mà tôi bắt nạt Kanomata chứ!? Tất cả những chuyện đó đều là lời dối trá của cậu ta!!!
Đột nhiên, khuôn mặt Sarashina trở nên dữ tợn, bạn ấy gào lên:
- Sách vở của Kanomata là do chính cậu ta cắt! Vậy mà cậu ta lại giả vờ như mình bị bắt nạt để khiến Kazushi thương hại! Tôi đã chứng kiến Kanomata lấy dao cắt tập vở của mình, thế nên tôi đã gọi cậu ta ra và bảo cậu ta là đồ nói dối. Lúc đó cậu ta đã im lặng như một cục đá, vậy mà sau đó cậu ta lại tiếp tục lừa gạt Kazushi, cậu ta đã tiếp nhận sự che chở của Kazushi cứ như thể cậu ta là một nàng công chúa! Tôi... tôi đã thích Kazushi từ rất lâu về trước rồi.
Tôi vẫn luôn dõi theo cậu ấy, sớm hơn Kanomata rất nhiều! Thế nhưng... ngay cả cái việc mở miệng bắt chuyện với Kazushi tôi cũng chẳng thể làm được, và rồi Kanomata xuất hiện, cậu ta càng lúc càng thân thiết với Kazushi, mỗi ngày đều cùng Kazushi tới thư viện...
Giọng của Sarashina càng lúc càng cao vút, bàn tay đang nắm con dao điêu khắc của bạn ấy run rẩy.
- Ngay cả con thỏ mà tôi hằng ao ước, cậu ta cũng yêu cầu Kazushi mua nó làm quà sinh nhật cho cậu ta! Lúc đi dã ngoại cậu ta còn đem nó khoe với tôi “Là Akutagawa tặng cho mình đấy”! Thế nên tôi đã vứt con thỏ mà tôi dành dụm tiền tiêu vặt để mua vào thùng rác trong công viên trò chơi. Lúc đó, tôi hận Kanomata khôn cùng. Nhưng điều khiến tôi không thể tha thứ cho cậu ta nhất chính là cậu ta đã nói láo với Kazushi là tôi đang bắt nạt cậu ta!
- Không phải! Cậu hiểu lầm rồi, Sarashina!
Akutagawa lớn tiếng nói:
- Người nghi ngờ cậu chính là tôi. Người nói chuyện này cho giáo viên biết cũng chính là tôi, tất cả đều là lỗi của tôi!
Tuy nhiên, những lời đó của Akutagawa chi càng đổ thêm dầu vào lửa.
- Cậu lại định bao che cho Kanomata nữa sao!? Ngươi đã nói xấu mình với Kazushi nhất định là cậu ta! Bởi vì cậu ta cũng biết mình thích Kazushi. Cậu ta biết điều đó, vậy mà cậu ta còn đứng trước mặt mình mà nói một cách đầy tự tin rằng người mà Kazushi thích chính là cậu ta, cậu ta còn dám nói: “Akutagawa sẽ mãi mãi đứng về phía tôi”...
Mình dám chắc cậu ta đang cười nhạo sau lưng mình! Thế nên mình đã bắt nạt cậu ta! Mình nói cho mọi người biết Kanomata là đồ nói dối chuyên dụ dỗ con trai để mọi người xa lánh cậu ta! Về sau, cậu ta càng lúc càng trở nên kì lạ, khi mình nói nhỏ vào tai cậu ta trong giờ thủ công rằng: “Tôi sẽ nói hết mọi chuyện cho Akutagawa biết”, cậu ta đã cầm dao vung về phía mình!
Sarashina bật ra một nụ cười đắc ý. Thấy thế, cả người tôi khẽ run lên, trong đầu tôi bây giờ Sarashina mới là người đang trở nên kì lạ. Vừa cười, Sarashina vừa nói, hai mắt bạn ấy tràn đầy tơ máu.
- Thế nên! Mình cũng nắm lấy con dao điêu khắc của mình và đâm trả cậu ta! Mình chém vào tay phải của Kanomata, sau đó tiếp tục đâm vào ngực cậu ta. Chắc hẳn đến bây giờ trên ngực cậu ta vẫn còn lại vết sẹo đó!
Trong sự kiện sáu năm trước, người bị thương không phải là Konishi sao? Konishi... không, là Sarashina đang đứng trước mặt tôi ngược lại đã đâm Kanomata sao? Đúng rồi, Akutagawa cũng từng nói với vẻ khổ sở rằng “Vết thương của Kanomata vẫn chưa lành”... cậu ấy còn nói trong những giấc mơ rằng Kanomata vẫn đang trách cậu ấy, “Vết thương của mình vĩnh viễn sẽ không biến mất”.
Cảnh tượng gian phòng học thê thảm đầy máu tanh hiện ra trong đầu tôi, tôi có cảm giác như mình đang bị bóng tối nuốt chửng.
Chị Tooko cũng sững sờ, trông chị ấy như thể muốn nói gì đó mà không nói nên lời.
Sarashina vẫn tiếp tục nói.
Quan hệ của cha mẹ bạn ấy vốn không tốt đẹp gì cũng đã tan vỡ sau những cuộc khẩu chiến xem ai mới là người nên nhận trách nhiệm cho hành động của con gái trong sự kiện đó. Thế là không lâu sau khi Kanomata chuyển trường, Sarashina cũng buộc phải chuyển trường theo mẹ đến nơi khác.
Trước khi chuyển đi, Kanomata đã đến gặp bạn ấy và nói xin lỗi sau đó nhờ bạn ấy trả lại quyển sách giáo khoa Ngữ văn cùng cái móc khóa hình thỏ cho Akutagawa.
- Đúng là học sinh chăm ngoan có khác, vậy mà lại còn tới xin lỗi người đã đâm mình bị thương. Cũng có khi Kanomata là người rất đần cũng nên.
Trong mắt của Sarashina hiện lên sự phẫn nộ lạnh lẽo như băng.
- Mình đã dùng dao điêu khắc cắt đứt đầu con thỏ đó, sau đó mình cũng cắt ra phần truyện Trái quýt trong sách giáo khoa. Bởi vì mình đã nghe được Kanomata nói trong thư viện rằng: “Trong tất cả những tác phẩm có trong sách giáo khoa, mình thích nhất là Trái quýt của Akutagawa Ryuunosuke đấy. Bởi vì tác giả của nó cũng là Akutagawa”, thế nên mình vô cùng căm ghét mẩu truyện này.
Sau đó mình đã gửi phần truyện Trái quýt bị cắt cùng với con thỏ đến nhà của Kazushi dưới tên của Kanomata. Còn quyển sách giáo khoa... mình không nỡ vứt nó đi mà đã giữ lại.
Câu nói cuối cùng, bạn ấy thấp giọng nói với giọng buồn buồn.
Vậy ra người đã gửi cho Akutagawa con thỏ đứt đầu và mẩu truyện Trái quýt bị cắt từ sách giáo khoa không phải là Kanomata. Tuy nhiên, đối với Akutagawa mà nói thì sự thật này vẫn không khiến nỗi đau trong lòng cậu ấy vơi bớt.
Không, nói không chừng thì có lẽ mọi việc sẽ tốt hơn nếu chính Kanomata là người đã gửi những món đồ đó tới cho Akutagawa với ý nghĩa đoạn tuyệt mọi quan hệ.
Hai hàng lông mày của Akutagawa nhíu chặt, cậu ấy cắn răng nhìn Sarashina.
Nét mặt Sarashina đã bình tĩnh trở lại. Bạn ấy nhìn Akutagawa và nói như đang cầu khẩn:
- Mình ghét nhất những người giả vờ làm học sinh ngoan hiền lành yếu đuối như Kanomata... Thế nhưng, nếu Kazushi thích những cô gái như Kanomata, mình sẵn sàng trở thành người như vậy. Kanomata lúc nào cũng cản trở mình và Kazushi. Lúc còn học tiểu học, cậu ta suốt ngày dính lấy Kazushi như muốn cho mình thấy quan hệ giữa Kazushi và cậu ta tốt như thế nào... Hiện tại cũng thế, bên tai mình vẫn luôn vang lên tiếng giễu cợt của cậu ta: “Akutagawa sẽ mãi mãi đứng về phía tôi”, “Đây là sự trừng phạt dành cho cậu vì đã làm tôi bị thương”... Rõ ràng người sai là Kanomata! Nhưng cho dù mình làm gì đi nữa, Kanomata cũng không chịu biến mất Cái cảm giác lúc mình đâm cậu ta vẫn còn đọng lại trên tay mình. Thế nên mình... đã trở thành Kanomata. Nếu như mình là Kanomata, mình không còn phải sợ Kanomata nữa.
Lúc mình lấy dao cắt nát sách vở như Kanomata từng làm, không phải Kazushi đã vội vàng chạy tới bên cạnh mình sao? Mình rất hạnh phúc, mỗi lần mình dùng dao cắt sách, Kazushi đều chạy tới. Cả lúc mình cắt cổ những con thỏ đó cũng thế, không phải Kazushi đã xanh mặt nói: “Để đó cho tôi” rồi lấy đi con thỏ từ trong tay mình sao? Cậu đã rất lo lắng cho mình đúng không? Mình cũng đã nói với cái anh Igarashi đó là mình rất ghét anh ta và bảo anh ta đừng tới gần mình nữa rồi, thế nên sau này anh ta chắc chắn sẽ không tới làm phiền chúng ta nữa. Kazushi, không còn thứ gì cản trở mình và Kazushi đến với nhau nữa rồi. Như vậy vẫn không được sao? Cậu vẫn muốn chúng ta chia tay sao? Chẳng lẽ mình phải cô độc một mình trong ngày sinh nhật vào tuần sau sao?
Akutagawa vẫn không nói gì, trông cậu ấy thật khổ sở. Cậu ấy không thể cứ thế bỏ mặc cô gái này, người đã bị tổn thương vì những việc làm của cậu ấy được. Tôi có thể cảm nhận được tâm trạng rối bời của cậu ấy, hơi thở của tôi trở nên khó khăn.
Chị Tooko cũng nhìn về phía Akutagawa với nét mặt bi thương.
Sự tuyệt vọng dâng lên trong mắt Sarashina.
- Chẳng lẽ cậu đã thật sự thích người con gái khác rồi sao? Là ngươi mang theo con thỏ này sao?
Vừa nói, bạn ấy vừa thò tay vào túi lấy ra một móc khóa hình thỏ màu hồng và hướng nó về phía Akutagawa.
Chị Tooko giật mình hít vào một hơi. Tôi cũng mở to hai mắt.
Con thỏ này chẳng lẽ là...
- Lúc trước cậu đã nói với mình là cậu không thích diễn kịch, vậy mà sao giờ cậu lại tham gia vở kịch của câu lạc bộ Văn học chứ? Tại sao? Là-vì-bạn-Kotobuki-sao? Là-vì-bạn-Kotobuki-rất-xinh- đẹp, rất-được-đám-con-trai-yêu-thích-sao?
Giọng nói của bạn ấy càng lúc càng mãnh liệt, sự điên cuồng lại bắt đầu trào dâng trong đôi mắt Sarashina.
Quả nhiên đó là con thỏ của Kotobuki! Sarashina chính là người đã ăn cắp nó sao!?
- Nói cho mình biết đi Kazushi! Cậu thích Kotobuki phải không!? Cậu đang hẹn hò với Kotobuki có phải không!? Con thỏ này là cậu đưa cho Kotobuki có phải không!?
Sarashina dùng một tay đặt con thỏ bông lên giá sách, sau đó bạn ấy lấy con dao điêu khắc trong tay đâm thẳng xuống.
Một cái lỗ xuất hiện ở phần bụng của con thỏ, sau đó bạn ấy tiếp tục kéo phăng con dao và cắt con thỏ thành hai nửa.
- Đã vậy thì mình cũng sẽ cắt nát Kotobuki Nanase ra thành từng mảnh!!!
Sarashina gào lên điên cuồng, trên con dao trong tay bạn ấy vẫn còn vắt vẻo phần còn lại của con thỏ.
- Mình sẽ xắt nát tất cả đám con gái thích Kazushi! Tất cả!!!
Hai bả vai của Akutagawa run lên. Khuôn mặt cậu ấy cúi xuống trong chốc lát, sau đó cậu ấy lập tức ngẩng đầu lên và hét lớn.
- Cậu làm loạn còn chưa đủ à! Mau dừng tay cho tôi!!!
Khuôn mặt Sarashina sững sờ vì kinh ngạc.
Akutagawa tiếp tục nói một cách cay đắng, hai hàng lông mày của cậu ấy nhíu lại, hơi thở của cậu ấy nghe thật khó khăn.
- Tôi chưa từng thích cậu. Từ nay về sau tôi sẽ không tiếp tục bao che cho cậu nữa, cho dù cậu gọi tôi tôi cũng không chạy đến nữa.
Sau đó cậu ấy vừa hít thở dồn dập, vừa nói với nét mặt đau khổ:
- Cậu rất phiền, xin cậu đừng đến gần tôi nữa.
Nét mặt của Sarashina dần trở nên bi thương. Con thỏ còn vắt vẻo trên mũi dao trượt xuống đất, sự im lặng phủ xuống toàn bộ thư viện.
- Cuối cùng thì... cậu cũng trả lời mình rồi.
Bạn ấy nói khẽ, trong giọng nói của bạn ấy phảng phất một sự giải thoát.
Tôi lùi về phía sau một bước khi nhìn thấy khóe miệng bạn ấy từ từ nhếch lên thành hình một nụ cười cô độc buồn bã.
Tôi đã từng nhìn thấy nụ cười này.
Vào ngày hè đó, trên sân thượng lộng gió, Miu cũng dã quay đầu lại nhìn tôi và yên lặng nở một nụ cười như vậy.
...Konoha, cậu nhất định, sẽ không hiểu được đâu.
Miu rớt xuống.
Tôi gào lên tuyệt vọng.
Đầu tôi như bị thứ gì đó sắc nhọn nóng bỏng đâm xuyên qua.
- Đừng làm thế! Sarashina!
Tôi xông về phía Sarashina, trước mắt tôi, Sarashina vẫn đang nở nụ cười, hai tay bạn ấy nắm chặt con dao điêu khắc và đâm về phía cổ họng mình.
- !!!
Thời gian dừng lại rồi.
Akutagawa đứng bất động và mờ to mắt. Chị Tooko sững sờ lấy hai tay che miệng, Takeda lạnh lùng nhìn khung cảnh trước mặt.
Máu tươi phun ra từ cái cổ trắng nõn và nhuộm đỏ cơ thể Sarashina.
Sau đó, Sarashina đổ gục xuống sàn.
- Đừng động vào em ấy!!!
Nhìn thấy tôi định lao tới, chị Tooko ngăn tôi lại. Takeda móc ra điện thoại di động và bắt đầu gọi xe cứu thương. Sau khi để lại câu nói: “Chị sẽ đi gọi giáo viên”, chị Tooko chạy ra khỏi thư viện.
- Sarashina... Sarashina!
Khi tôi thử cất tiếng gọi bạn ấy, Sarashina khẽ mở mắt ra, cổ họng ướt đẫm máu của bạn ấy phát ra những âm thanh rời rạc.
- ...Nếu cậu sớm... nói cho mình... thì tốt rồi... mình ngốc lắm... mình sẽ không hiểu được đâu...Mình xin lỗi...
Sarashina thì thào nói ra những lời như vậy.
Đến lúc này, trên khuôn mặt sững sờ của Akutagawa mới xuất hiện cảm xúc, cậu ấy quỳ xuống trong vũng máu, hai tay ôm lấy đầu và gào lên:
- Lần nào... Lần nào cũng là như thế này! Lần nào tôi cũng sai lầm! Tôi đã thề là mình sẽ không phạm sai lầm nữa rồi, tôi đã thề mình sẽ không làm tổn thương bất kì ai nữa rồi! Là vì tôi nên Sarashina mỏi trở nên kì lạ như vậy, cho nên tôi đã nghĩ mình phải chịu trách nhiệm với cậu ấy... Nhưng mà, tôi sai rồi... tôi đã dồn Sarashina vào chân tường... Tôi lại sai lầm nữa rồi...! Giống như lúc còn học tiểu học, tôi vẫn ngu xuẩn như vậy! Cứu cậu ấy... Hãy cứu Sarashina... hãy cứu cậu ấy... làm ơn... hãy cứu cậu ấy!!
Nhìn thấy Akutagawa tiếp tục gào thét trong khi cả người đang phát run, tôi như nhìn thấy bản thân mình lúc Miu gieo mình xuống từ sân thượng.
- Sẽ không sao... bạn ấy sẽ không sao đâu.
Đầu tôi quay mòng mòng, cổ họng tôi như đang thiêu đốt, tôi cảm thấy trong miệng khô khốc, hô hấp của tôi trở nên khó khăn. Nhưng tôi không thể để “nó” phát tác vào lúc này được.
- Bạn ấy sẽ không sao, bạn ấy nhất định sẽ không sao đâu Akutagawa.
Tôi ôm lấy bờ vai rộng lớn của cậu ấy và tiếp tục lặp lại như một thằng ngốc, cụm từ duy nhất mà tôi còn nhó là “Bạn ấy sẽ không sao”. Thực sự thì tôi cũng không hề tin tưởng là “Bạn ấy sẽ không sao”, cả người tôi cũng đang run rẩy như Akutagawa, tôi chỉ biết cầu nguyện trong lòng cho Sarashina được bình an vô sự, để khoảng thời gian giống như ác mộng này có thể nhanh trôi qua.
Trong khi đó, Takeda vẫn đứng và nhìn chúng tôi đang run rẩy bên cạnh Sarashina cả người là máu bằng một ánh mắt trống rỗng.
Mẹ ơi, hãy cứu con, con không biết bây giờ mình nên làm gì nữa.
Con trai mẹ lại làm tổn thương người khác, con lại khiến cuộc đời của một người khác đảo lộn. Tại sao con lại ngu ngốc đến như vậy hả mẹ?
Sarashina ngã xuống trên sàn thư viện, toàn thân cậu ấy bị nhuộm đỏ bởi máu tươi.
Sau khi nhìn con và nở một nụ cười, cậu ấy nói “Cuối cùng thì cậu cũng trả lời mình rồi” rồi lấy dao đâm vào cổ họng của mình. Nếu như con sớm nói cho cậu ấy biết tình cảm thực sự của con, có lẽ mọi việc sẽ không thành ra như vậy? Không đúng, đáng lẽ ngay từ rất lâu về trước, con nên từ chối anh Igarashi khi anh ấy nhờ con dẫn Sarashina tới xem anh ấy thi đấu.
Khi đó con cũng đã rất phiền não. Con thật sự có thể làm mai mối cho người khác sao? Hơn nữa Sarashina lại còn là Konishi!
Lúc còn học tiểu học, con đã buộc tội oan cậu ấy, con đã dồn cậu ấy vào chân tường, khiến cậu ấy phát điên.
Con còn nghe nói vì sự kiện năm đó mà cha mẹ cậu ấy mới ly hôn. Chính con là người đã hủy hoại gia đình Konishi.
Khi con lên cấp ba và gặp lại cậu ấy, con cảm thấy trái tim mình như ngừng đập. Bởi vì cậu ấy đã không nhắc đến những chuyện xảy ra trong quá khứ, con cũng đã lựa chọn im lặng. Nhưng chỉ riêng việc cùng học một lớp với cậu ấy thôi cũng đã khiến con cảm thấy khổ sở như đang phải chịu sự trừng phạt khủng khiếp.
Cho nên ban đầu con đã rất muốn từ chối lời đề nghị của anh Igarashi. Thế nhưng anh ấy cứ nhắc con suốt, con có thể cảm nhận được sự nghiêm túc của anh ấy, và bởi vì anh ấy cũng là người mà con rất tôn trọng, con đã mời Sarashina tới trận thi đấu và giới thiệu cậu ấy cho anh Igarashi. về sau, con đã phạm sai lầm mà nhận lời giả vờ làm bạn trai của Sarashina khi cậu ấy nói với con rằng anh Igarashi đang quấy rối cậu ấy. Bởi vì hành động đó của con, anh Igarashi đã rời khỏi câu lạc bộ, Sarashina cũng càng lúc càng trở nên kì lạ.
Kết quả là con vẫn bị quá khứ của mình trói buộc, cho dù con cố gắng đến thế nào đi nữa thì con vẫn không thể trốn thoát khỏi nó, con vẫn phải tiếp tục chuộc tội cho những gì mình đã gây ra. Konishi, và cả Kanomata cũng thế, chắc chắn hai người đó sẽ không bao giờ tha thứ cho những gì con đã làm trong quá khứ.
Con đã rất cố gắng. Con đã rất nỗ lực để chuộc lại lỗi lầm của mình, con cố trở thành một người thông minh không mắc phải sai lầm nào. Thế nhưng vẫn không được, cho dù con làm gì, cho dù con đường mà con lựa chọn là gì, tất cả đều là sai lầm.
Con phải làm gì thì mới có thể chuộc tội với Kanomata, với Konishi, với cô Momoki, với anh Igarashi và với Sarashina đây?
Con cảm thấy mình như đang đi lòng vòng trong một mê cung tối tăm không nhìn thấy đường ra. Tai con ù lên, cơ thể con như đang bị thiêu đốt, đầu con đau như muốn nứt ra. Con sắp không đứng vững được nữa rồi.
Mẹ ơi, nếu mẹ không thể giúp đỡ con, vậy xin mẹ hãy phán xét con đi. Xin mẹ hãy quyết định thay cho con. Cho dù điều mà mẹ bắt con làm là chết đi chăng nữa, con cũng sẽ tuân theo không chút do dự.
Mẹ, con xin mẹ, hãy trả lời con đi! Mẹ! Mẹ ơi!