Ngày hôm sau, tôi vẫn không thể nói chuyện với Akutagawa.
Có lẽ Akutagawa biết chuyện gì đã xảy ra khi Kotobuki bị té ở cầu thang bệnh viện.
Nhưng tôi lại không tài nào mở miệng ra được.
Trong giờ học, tôi để ý tới từng hành động của cậu ấy.
Tiết Toán, khi giáo viên gọi Akutagawa lên bảng viết đáp án, tôi nhìn theo tấm lưng thẳng tắp được bao bọc trong lớp đồng phục mà lòng rối bời.
Dù vậy, khi cậu ấy viết xong và quay lại chỗ ngồi, tôi lại cắm đầu vào sách giáo khoa vờ như đang chăm chú đọc, lồng ngực đau đớn như bị bóp nát.
Giờ nghỉ trưa, nhận ra dường như có ánh mắt của ai đó dõi theo sau lưng, tôi quay đầu và thấy Akutagawa đang nhíu chặt hai hàng lông mày nhìn về phía mình với ánh mắt xen lẫn khổ sở và buồn bực. Cảm thấy ngực đột nhiên thắt lại, tôi vội vàng ngoảnh mặt về phía trước.
... Kazushi thật giống Mine, bạn ngày xưa của Konoha...
... Bởi vì Mine cũng từng phản bội và khiến Konoha bị tổn thương. Cho nên Kazushi, người đang cố tránh mặt Konoha, là cùng một giuộc với cậu ta.
Rõ ràng Miu không có ở đây. Nhưng tôi lại như trông thấy cậu ấy nở nụ cười và đứng chắn giữa tôi và Akutagawa.
Tôi là người đề nghị cậu ấy cho mình thêm chút thời gian để suy nghĩ, thế nên tôi phải là người mở miệng trước, nhưng...
Cứ như vậy, cho đến tận lúc tan học, tôi và Akutagawa vẫn không nói với nhau một lời nào. Mang theo tâm trạng u ám, tôi đi về hướng bệnh viện.
Tôi không thể gặp Kotobuki trong trạng thái hiện tại được.
Cắn chặt răng chịu đựng con đau như thể lổng ngực sắp nứt vỡ, tôi lết đôi chân nặng trịch chẳng khác nào bị đổ chì lên từng bậc cầu thang và gõ cửa phòng của Miu.
- Cậu tới rồi Konoha! Mình chờ cậu mãi!
Miu đang ngồi trên giường loay hoay gì đó với chiếc điện thoại, nhưng thấy tôi tới, cậu ấy ngay lập tức gập điện thoại lại rồi nở một nụ cười tươi rói.
Trên chiếc bàn để cạnh giường có đặt một bình hoa với những bông hồng màu vàng và cam.
Hôm qua lúc tôi về chúng không có ở đó...
- Mấy bông hoa này đẹp quá... có ai tới thăm cậu à?
Miu bĩu môi lên nói với vẻ khó chịu.
- Người quen thôi. Đáng ghét lắm ấy, ồn à ồn ào, mình thật hi vọng người đó đừng có tới nữa.
Nói xong, khuôn mặt cậu ấy lại giãn ra.
- A, nhưng Konoha là ngoại lệ! Mỗi ngày mình đều háo hức chờ Konoha đến thăm mình. Chỉ cần chuông đồng hồ ở nhà ga vang lên là mình lại nghĩ thầm trong đầu không biết hôm nay Konoha có tới không nhỉ...
Nhìn ánh mắt ngọt ngào như muốn hòa tan mọi thứ của cậu ấy, tôi cố gắng ép cổ họng mình phát ra âm thanh.
- Miu, mình có chút chuyện liên quan tới Kotobuki muốn hỏi cậu.
- Không muốn!
Miu ngay lập tức ngoảnh mặt sang một bên.
- Mình không muốn nói chuyện về con người xấu xa đó.
Con đau lại xẹt qua lồng ngực tôi.
- Miu, Kotobuki thật sự đã làm chuyện gì xấu với cậu sao? Có thể cậu đang hiểu nhầm chuyện gì chăng?
Vừa nghe tôi nói vậy, Miu quay lại trừng mắt nhìn tôi.
- Konoha đang nghi ngờ mình sao? Cậu tin tưởng Kotobuki hơn mình à?
Bị cậu ấy hỏi dồn, tôi không biết phải trả lời như thế nào cả, Miu tiếp tục hỏi với vẻ mặt nghiêm túc.
- Konoha, cậu... có thích mình không?
Cặp mắt to tròn màu nâu sậm ngước lên nhìn tôi chăm chú.
- Konoha, nói cho mình biết... cậu có thích mình không?
Từ rất lâu về trước, Miu vẫn thường hỏi đùa tôi rằng “Konoha có thích mình không?”.
... Konoha, cậu thích mình phải không? Hãy nhìn vào mắt mình và trả lời.
Khi đó, bởi vì quá xấu hổ, tôi chỉ biết ấp úng, hai má đỏ bừng. Mỗi lần nhìn thấy tôi lúng túng như vậy, Miu đều cười khúc khích rất kì lạ.
Tuy nhiên, ánh mắt mà Miu nhìn tôi bây giờ so với khi đó dường như xen lẫn chút gì đó lạnh lùng, nó chẳng khác nào một thanh kiếm xuyên thấu trái tim tôi.
- Sao vậy Konoha? Trả lời mình đi. Konoha có thích mình không?
Mình thích cậu...
Tôi rất muốn trả lời như vậy, nhưng cho dù có cố gắng thế nào, những lời đó vẫn kẹt lại trong cổ họng.
- Nếu Konoha thật sự thích mình, cậu đừng bao giờ nói chuyện với Kotobuki hay Kazushi nữa.
- Chuyện đó...
- Cậu không làm được sao?
Miu nghiêng đầu dùng những ngón tay ấm áp chậm rãi vuốt ve gò má tôi. Móng tay của cậu ấy khẽ cọ lên da tôi. Mỗi lần như vậy, sống lưng tôi lại như có dòng điện chạy qua.
Miu nhìn tôi với vẻ mặt lạnh nhạt không chút biểu cảm, sau đó cậu ấy dùng một tay kéo chăn ra, khẽ vén chiếc váy ngủ lên, để lộ đôi chân trần trắng muốt ra ngoài.
- Móng chân minh mọc dài quá rồi. Cậu cắt hộ mình được không?
- Hả...
- Trong cái giỏ bên kia có để đồ bấm móng đấy.
- Nhưng mà...
Thấy tôi do dự, Miu nheo mắt lại cười dịu dàng
- Mình không tự cắt được. Làm ơn đi mà, Konoha.
Dường như đang có một sợi tơ vô hình quấn lấy trái tim tôi.
Tôi đi về phía chiếc giỏ đặt cạnh bình hoa và chậm rãi tìm kiếm, bên trong có một chiếc kìm bấm móng tay màu xanh nhạt trông thật dễ thương để lẫn với bàn chải đánh răng và son môi.
Khuôn mặt của Miu lại trở nên lạnh nhạt, cậu ấy ngồi xích ra mép giường rồi để thõng chân xuống.
Khi tôi quỳ một chân xuống sàn nhà, cậu ấy duỗi chiếc chân trần ra trước mắt tôi.
Khi tôi đưa tay khẽ chạm vào cổ chân mỏng manh của Miu, mùi xà bông thoảng qua mũi tôi. Những ngón chân nhỏ xíu chẳng khác nào ngón chân em bé trắng bệch như được làm từ sáp. Móng chân cậu ây không mọc dài như móng tay.
Cạch...
Tôi nhẹ nhàng cắt móng của ngón chân út. Chiếc móng trắng ngần rơi xuống đầu gối tôi.
Không biết có phải bị nhột hay không, Miu khẽ cười khúc khích, cơ thể hơi lay động.
Bầu không khí trong phòng bỗng trở nên nóng nực, mồ hôi rịn ra từ cổ tôi. Thế nhưng những đầu ngón tay chạm vào làn da của Miu lại dần cứng đờ vì lạnh.
Cạch...
Cạch...
Mỗi tiếng cắt móng chân vang lên, tôi lại cảm thấy dường như lòng mình lại bị cắt ra một khúc. Trên đầu gối, móng chân đứt đoạn rơi lả tả như xác côn trùng.
Sau khi cắt xong toàn bộ móng của hai chân, tôi gom những chiếc móng rơi vãi vào lòng bàn tay, đúng lúc này, Miu duỗi chân phải ra trước mũi tôi.
- Hôn nó đi, Konoha.
- !
Vẫn quỳ một chân trên sàn, tôi kinh ngạc ngẩng đầu lên, nụ cười đã hoàn toàn biến mất khỏi khuôn mặt Miu, cậu ấy đang nhìn xuống tôi với ánh mắt cao ngạo.
- Cậu làm được, đúng không?
Giọng nói ngọt ngào, rồi lại lạnh lùng.
- Bởi vì, Konoha, là chó của mình.
Trái ngược với ánh mắt lạnh như băng là giọng nói tràn ngập sự cao ngạo không cho phép cưỡng lời, cứ như một người chủ đang dịu dàng dạy dỗ thú cưng của mình.
Giọng nói và ánh mắt đó túm chặt lấy trái tim tôi, tôi từ từ đưa mặt về phía bàn chân nhỏ nhắn theo mong muốn của Miu.
Tôi không được phép làm chuyện này.
Nhưng tôi lại không thể làm trái lời Miu.
Bởi vì giống như Miu đã nói, từ rất lâu về trước, tôi vẫn luôn bám theo sau lưng Miu như một con chó trung thành.
Lời của Miu là mệnh lệnh...
Khi bờ môi run rẩy của tôi sắp chạm vào đầu ngón chân trắng muốt, cửa phòng bỗng bật mở ra.
- Dừng lại!!!
Nắm chặt cây nạng được cố định với cánh tay, Kotobuki xuất hiện trong bộ pyjama và áo len khoác ngoài, mặt cậu ấy đỏ bừng.
Với nét mặt như chực khóc, Kotobuki chống nạng đi nhanh về phía chúng tôi.
- Đừng làm thế, Inoue! Đừng nghe lòi một người như cậu ta! Đừng mà, làm ơn!
Máu toàn thân như chảy ngược về não.
Khung cảnh trước mắt tôi trở nên đen kịt vì cảm giác xấu hổ và tuyệt vọng khi bị Kotobuki chứng kiến bộ dạng thảm hại quỳ gối trên sàn nhà, tôi thật hi vọng mình có thể biến mất ngay bây giờ.
Kotobuki trừng mắt nhìn Miu với ánh mắt bốc lửa và hét lên.
- Cậu... cậu thật sự là đồ xấu xa! Làm sao cậu có thể nói Inoue là chó của cậu chứ... Lại còn cố tình gọi tôi tới rồi bắt Inoue làm chuyện như thế này. Inoue... Inoue không phải chó của cậu!
Nước mắt ứa ra trong mắt Miu.
- Cậu đang nói gì vậy? Tôi gọi cậu tới khi nào? Xin cậu tự trọng một chút được không, chính cậu mới là người đã tự tiện chạy tới đây nghe lén đây chứ. Đã vậy cậu còn nói dối trước mặt Konoha, cậu muốn biến tôi trở thành người xấu phải không, thật quá đáng!
- Người nói dối là cậu! Chính cậu đã gửi tin nhắn gọi tôi tới đây!
- Nói dối! Cậu đang nói dối!
- Vậy cái gì đây?
Kotobuki hơi do dự, sau đó cậu ấy lấy điện thoại từ trong túi áo ra rồi mở ra và chĩa về phía Miu.
Ngay lập tức, Miu chộp lây nó rồi quang ra ngoài cửa sổ đang để mở.
- !
Kotobuki trợn tròn hai mắt.
Tôi cũng đứng dậy, móng chân rơi lả tả từ đầu gối xuống sàn.
- C-Cậu làm trò gì vậy hả?!
Kotobuki tóm lấy Miu, hai má đỏ bừng.
Vẫn ngồi trên giường, Miu dùng hai tay đẩy mạnh Kotobuki ra khiến cậu ấy mất thăng bằng
Ngã ngồi xuống sàn, sau đó Miu rúc người về phía tôi và òa lên khóc.
- Cậu thật quá đáng, vậy mà lại mang điện thoại ra hù dọa tôi. Konoha, hãy nghe mình nói. Hôm qua Kotobuki cũng tới đây và nói rằng cậu ta sẽ cướp đi Konoha. Rằng người Konoha thích là cậu ta, còn mình chỉ là đồ phá bĩnh mà thôi.
- C-Cậu nói láo...! Tôi nói như vậy khi nào hả?!
Kotobuki lắc đầu quầy quậy phản bác trong khi vẫn đang khuỵu người dưới sàn.
Miu lại rúc người sát về phía tôi hơn và hét lên.
- Kotobuki còn bảo mình nhảy lầu chết đi cho rồi! Cậu ta nói như vậy sẽ khiến Konoha vui vẻ!
- Tôi không có!
- Konoha, Konoha tin tưởng mình đúng không? Hay là giống như lời Kotobuki nói, cậu nghĩ mình thật phiền phức, chỉ muốn mình chết đi cho rồi? Chỉ cần Konoha bảo mình chết, mình sẽ nhảy xuống ngay bây giờ...
Khuôn mặt lấm lem nước mắt, Miu rời khỏi người tôi và vươn tay vịn lấy khung cửa sổ.
Trong đầu tôi, hình ảnh Miu mỉm cười, làn váy và mái tóc đuôi ngựa đung đưa theo gió xẹt qua như một tia chớp, nỗi sợ hãi xuyên thẳng qua sống lưng tôi.
- Không được, Miu!
Tôi ôm lấy Miu từ đằng sau.
- Thả mình ra! Nêu Konoha đã không tin mình thì mình thà chết còn hơn!
- Mình tin! Mình tin cậu mà, làm ơn đừng làm như vậy!
Vừa cố kéo Miu rời xa cửa sổ, tôi vừa hét lên như trong cơn mê.
- Tôi xin lỗi... Nhưng xin cậu đi về đi, Kotobuki!
Tôi chưa một lần nghĩ rằng Kotobuki sẽ làm chuyện gì quá đáng với Miu. Kotobuki không phải loại người như vậy. Tôi cũng biết rõ mặc dù bề ngoài trông có vẻ khó gần, nhưng thực ra Kotobuki là một cô gái rất dịu dàng và chỉ hơi vụng về trong việc biểu hiện cảm xúc.
Nhung... tôi không muốn phải chứng kiến Miu nhảy lầu thêm một lần nào nữa!
Tôi không thể chịu đựng được điều đó!
Cơn đau kịch liệt, nỗi tuyệt vọng, cảm giác sợ hãi vào cái ngày đó trên sân thượng sẽ sống dậy. Thế giới của tôi sẽ lại tan vỡ, lòng tôi sẽ lại tan nát thành từng mảnh vụn!
- Làm ơn, làm ơn mà. Xin cậu đi về đi, Kotobuki. Miu sẽ không nói dối tôi. Tôi tin tưởng Miu!
- !
Trông khuôn mặt của Kotobuki như thể cậu ấy vừa chịu một cú sốc nặng nề.
Hai mắt cậu ấy mở lớn, khuôn mặt tái mét sững sờ nhìn về phía tôi.
Sau một hồi, hai hàng lông mày của cậu ấy nhíu lại, những giọt nước trong suốt lặng lẽ lăn dài trên má rồi rơi lã chã xuống sàn. Nhìn miếng gạc trên má phải cậu ấy dần dần bị nước mắt thấm ướt đẫm, toàn thân tôi như nứt vỡ, đây là hình phạt mà ông trời dành cho tôi sao.
Kotobuki khẽ nói với giọng khàn đặc.
- Tôi, cứ tưởng... cuối cùng mình cũng đã có thể lại gần Inoue... dù chỉ là một chút đi nữa. Xem ra vốn dĩ tôi đã hiểu nhầm rồi...
Tôi không tài nào trả lời cậu ấy được mà chỉ biết cắn chặt bờ môi đang run rẩy, im lặng cố chịu đựng cơn đau như mất đi ý thức.
Bên tai vang lên tiếng nghẹn ngào, Kotobuki quay lưng về phía chúng tôi, tiếng nạng gõ lên sàn nhà dần rời xa.
Khoảnh khắc tiếng cửa đóng sập lại vang lên, dường như có một thứ gì đó cực kì quan trọng trong tim tôi vừa vỡ tan.
Miu gục đầu vào ngực tôi.
Vừa nãy còn đang khóc nức nở, nhưng bây giờ trên môi cậu ấy đã nở một nụ cười thỏa mãn.
Miu nhắm mắt lại như đang lắng nghe tiếng tim đập yếu ớt của tôi, rồi cậu ấy khẽ nói.
- ...Cảm ơn cậu vì đã tin tưởng mình, Konoha. Từ nay về sau Konoha cũng sẽ luôn đứng về phía mình đúng không. Cho dù mình nói gì đi nữa Konoha cũng sẽ tin tưởng mình, sẽ nghe theo bất kì điều gì mình nói, đúng không?
Tôi... thật sự tin tưởng Miu sao?
Tôi thật sự nên nói mình tin tưởng cậu ấy sao?
Cảm thấy cơn tuyệt vọng và sự mệt mỏi như chìm sâu trong một vũng bùn lầy lội, tôi lặng người nhìn ra ngoài khung cửa đang dần trở nên u ám, ngay cả một đầu ngón tay cũng chẳng thể cử động được.
Thật sự, thật sự cứ nên để mọi việc diễn ra như thế này sao?
Nhung Campanella chính là hình mẫu lý tưởng của Giovanni.
Làm sao Giovanni có thể vứt bỏ Campanella, nghi ngờ Campanella chứ?
Mọi người đều bảo nhau tôi là đồ nói dối.
Hất tôi ra khỏi vòng tròn của bọn họ, nhìn tôi với ánh mắt lạnh lùng, thì thầm với nhau những lời dơ bẩn dành cho tôi rồi phá lên cười xấu xa.
Cậu ta là đồ nói dối đấy. Đừng tin những gì phát ra từ miệng cậu ta.
Nhưng chính tôi mới là người không muốn nói một lời nào với bọn họ.
Tôi có thể làm được những điều mà họ không thể, có thể nhìn thấy những gì mà họ không thể thấy. Nghe được những thứ họ không thể nghe.
Tại sao không một ai nhận ra bầu trời, đám mây, cầu vồng, cái cây, ngọn cỏ và cả trường học đều đang kể những câu chuyện chứ? Tại sao không một ai hiểu được việc cục tẩy, kẹp giấy, cái xô, cây chổi đều đang hi vọng có ai đó sẽ kể ra câu chuyện của chúng chứ?
Thế giới của tôi luôn tràn ngập những câu chuyện tươi mới, tôi chính là nữ hoàng của vương quốc này.
Cho nên tôi không muốn đi vào thế giới nhỏ hẹp nhàm chán của bọn họ, cho dù chỉ có một mình tôi thì cũng chẳng sao cả!
Thế nhưng, ngày hôm đó, cậu bước vào thế giới của tôi.
Mang theo nụ cười ngây thơ không chút cảnh giác, cậu dựa sát vào tôi, bảo tôi kể cho cậu nghe những câu chuyện. Những câu chuyện chỉ có tôi nhìn thấy, những câu chuyện chỉ thuộc về một mình tôi, giờ đây cũng trở thành vật sở hữu chung với cậu.
Đến lúc tôi nhận ra sai lầm của mình, thế giới của tôi đã trở nên tàn héo hoang vu, nó đang dần dần tan vỡ.
Cậu, chính cậu!
Cậu, ngạo mạn!
Cậu, tàn nhẫn!
Cậu, cướp đi mọi thứ thuộc về tôi!
Ghi chú
Đến lúc này rồi thì đừng có mà giả vờ làm một người mẹ tốt nữa! Hai tháng chỉ thò mặt ra một lần cho có nghĩa vụ, đã thế lần nào cũng nhổ ra toàn những lời dơ bẩn, thật muốn giết mụ ta.
Lại là điện thoại.
Hôm nay đây đã là lần thứ 30 rồi. Đã biết tôi ghét điện thoại mà vẫn còn cố gọi tới.
Cho dù tôi nói cứ gửi tin nhắn tới thì hắn cũng không chịu nghe. Tôi có thể nghe thấy tiếng cười đáng ghét từ đầu bên kia. Cứ cù nhây gọi điện mãi cho đến khi tôi chịu bắt máy mới thôi.
Tôi tuyệt đối không sợ hãi.
Không phải, không bao giờ có chuyện đó. Không phải! Không phải!
Chết đi, B!
Sáng hôm sau, trong lớp học, Akutagawa đột nhiên tung một cú đấm vào má tôi.
- !
Trong một thoáng tôi chẳng thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.
Khi tôi vừa mở cặp lấy sách vở đặt lên bàn, Akutagawa bước về phía tôi với ánh mắt đáng sợ, sau đó, không nói một lời nào, cậu ấy vung nắm đấm lên.
Sau tiếng bịch trầm đục, một cơn đau lan khắp má tôi như thể nó đang bị dí vào lửa, mắt tôi nổ đom đóm.
Tôi ngã ngửa theo quán tính, hông đụng vào đống bàn ghế đằng sau, rồi gục xuống sàn. Tôi có thể cảm nhận máu đang chảy sền sệt trong miệng, vị rỉ sắt lan khắp vòm họng, tiếng la hét vang lên xung quanh.
Gò má nóng bỏng cùng con đau nhói cuối cùng cũng khiến tôi nhận ra sự thật mình vừa bị đánh. Trong khi tôi đang kinh ngạc, Akutagawa tiến tới tóm lấy cổ áo dựng tôi dậy.
Khuôn mặt gần sát rạt của cậu ấy không có lấy một chút xíu bình thản nào của ngày thường. Trong đôi mắt hình quả hạnh ngập tràn sự tức giận, Akutagawa nghiến răng nghiến lợi hét lên.
- Ông lại đi nói mình tin tưởng Asakura trước mặt Kotobuki sao?!
Ra là vậy, cậu ấy tức giận vì chuyện ngày hôm qua sao. Thật không ngờ một người suốt ngày lầm lì biết tự kiềm chế như cậu ấy cũng có thể không thèm để ý tới ánh mắt người khác mà biểu hiện ra vẻ mặt này và rống lên như vậy...
- Ông nghe Kotobuki nói à?
Vừa nghe tôi nói nhỏ bằng giọng khô khốc như vậy, hai hàng lông mày của Akutagawa càng nhướng cao hơn. Cậu ấy túm chặt lấy cổ áo của tôi, người vẫn đang mê man không rõ ràng mọi chuyện, rồi dùng sức lắc mạnh, miệng gào thét những lời đầy lửa giận.
- Chính Asakura nói cho tôi biết! Cậu ta nói ông đã bảo vệ cậu ta và đuổi Kotobuki đi. Rằng Kotobuki đã vừa khóc vừa bỏ ra ngoài! Làm sao ông có thể nói ra cái câu: “Miu sẽ không nói dối tôi, tôi tin tưởng Miu” chứ! Tại sao ông lại có thể ngu xuẩn đến vậy chứ hả?! Ông có biết Asakura đã cười không?!
Như thể vừa có một mũi tên đầy gai nhọn đâm thủng ngực tôi, xé rách một mảng lớn da thịt.
Asakura đã phá lên cười!
Bên trong những lời này tràn ngập sự phẫn nộ và chỉ trích.
Ở một nơi không có sự hiện diện của tôi, Miu đã phá lên cười! Akutagawa đã nói rất rõ ràng như vậy.
Miu đang lừa gạt tôi. Cậu ấy đang cười nhạo sau lưng tôi...
Nhưng nếu vậy thì tôi phải làm gì chứ?!
Lúc đó, trong tình huống đó, tôi có thể làm được gì khác chứ! Chẳng lẽ tôi nên bảo vệ Kotobuki và trách cứ Miu sao? Tôi nên hét vào mặt Miu rằng cậu là đồ nói dối sao? Tôi nên im lặng nhìn Miu nhảy ra khỏi cửa sổ sao?!
Hình ảnh Kotobuki im lặng nước mắt lăn dài cùng nụ cười thỏa mãn của Miu lần lượt hiện lên trong đầu tôi, quấy tung tâm trí tôi, hơi thở của tôi như ngừng lại.
Tôi cũng đâu muốn khiến Kotobuki bị tổn thương như vậy! Đâu muốn làm cậu ấy khóc! Nhưng tôi lại không thể cùng lúc đưa ra cả hai cánh tay được! Nếu như tôi nắm lấy tay Kotobuki và ngăn cậu ấy lại, có ai đảm bảo Miu sẽ không nhảy xuống như hai năm về trước chứ!
Vậy mà tôi vẫn bị trách cứ sao?
Những giọt nước mắt của Miu, những lời la hét của Miu, tất cả đều là giả dối sao?
Cơn phẫn nộ dâng lên từ trong lồng ngực khiến tôi dần đánh mất lý trí.
Tại sao... Tại sao ông lại nói chuyện vói Miu sau lưng tôi?
Những bông hồng tươi tắn trong phòng Miu hiện lên trong đầu, một cảm giác khó chịu tột cùng len vào ngực tôi.
- À, ra vậy, ra là vậy. Mấy bông hoa đó... chẳng phải của người quen nào mà là của ông phải không.
Ngay cả tôi cũng giật mình khi nghe thấy giọng nói lạnh lùng đáng sợ phát ra từ bờ môi của mình.
- Ông nói cái gì?
Akutagawa nhíu mày với vẻ khó hiểu. Tôi hất tay cậu ấy ra và cũng gào lên với chất giọng không hề thua kém.
- Miu bảo ông đừng tới nữa, vậy mà ông vẫn giấu tôi lén tới gặp Miu! Thế nên ông mới nhìn tôi với ánh mắt có lỗi đó chứ gì! Ông thì hơn gì tôi hả?! Rốt cuộc cũng chẳng chịu rời khỏi Miu! Vậy mà giờ ông lại nổi giận vì tôi đã đứng về phía Miu sao? Còn đấm tôi nữa sao? Thực ra ông chỉ đang muốn độc chiếm Miu cho chính mình thôi, tôi nói không sai chứ hả?!
- Ông có biết mình đang nói gì không? Nếu ông thật sự nghĩ như vậy thì ông đúng là một thằng ngu! Inoue, ông chẳng hiểu gì cả!
- Tôi phải hiểu cái gì hả?! Một kẻ tự dưng dùng bạo lực như ông có tư cách gì mà nói tôi hả?
- Tôi mà không đánh ông một trận thì cả đời này ông cũng không tỉnh ra được! Ông còn định vùi mình trong chăn mơ mộng tới khi nào hả?! Asakura không phải người như ông nghĩ! Nếu ông vẫn cứ lý tưởng hóa cậu ấy lên như vậy, Asakura sẽ chỉ càng bị dồn đến đường cùng mà thôi! Ông hiểu chưa, ông chỉ đang khiến Asakura bị tổn thương mà thôi!
Thứ gì đó mà tôi vẫn cố kiềm chế bỗng bùng nổ, tôi vung nắm đấm về phía má trái của Akutagawa.
Nắm đấm siết chặt của tôi tê dại vì phản chấn, lần này đến phiên Akutagawa ngã ngửa ra sau đụng vào bàn.
Xung quanh vang lên những tiếng la hét. Không biết có phải vì bầu không khí giữa tôi và Akutagawa quá đáng sợ hay không, nhưng chẳng có một ai tiến tới can ngăn chúng tôi cả.
Akutagawa cắn răng lấy tay chà khóe miệng đang rỉ máu rồi trừng mắt nhìn tôi, tôi cũng mở to mắt nhìn lại cậu ấy.
- Tôi không hiểu? Vậy ông thì biết hết mọi chuyện của Miu sao? Vì Miu gọi ông là Kazushi nên ông mới nhảy dựng lên tự cho mình sẽ là người hiểu Miu nhất sao?!
Akutagawa lại đâm một cú vào mặt tôi. Hàm răng tôi tê hết cả lại vì xung lực.
- Đúng thế, tôi muốn hiểu được Asakura! Đối với tôi, Asakura là một cô gái, tôi thích cậu ấy. Nhưng tôi sẽ không bao giờ tin tưởng tất cả mọi chuyện Asakura nói, không bao giờ thần thánh hóa Asakura như ông! Tôi sẽ không phủ nhận con người thật sự của Asakura!
Cảm giác phẫn nộ nổ tung trong cơ thể tôi.
Con người thật sự của Miu? Đó là cái gì? Chẳng lẽ ông biết con người thật sự của cậu ấy là gì sao! Ông biết mong ước của Campanella là gì sao?! Điều này cả chính tôi cũng không biết...
Dòng máu nóng xuyên qua não rồi gầm thét khắp cơ thể tôi. Tôi tung một cú đấm móc vào cằm của Akutagawa.
- Từ nhỏ tôi vẫn luôn dõi theo Miu! Chúng tôi vẫn luôn ở bên cạnh nhau! Ông đừng chỉ vì được Miu gọi tên mà thấy mình hơn người!
Chẳng thèm lau đi những giọt máu đang rỉ ra nơi khóe miệng, Akutagawa túm lấy cổ áo tôi và gào lên.
- Asakura gọi tên tôi thì sao hả?! Ông khó chịu à? Ghen ghét à? Vậy thì làm ơn, hãy thực sự nhìn kĩ Asakura đi!
Khuôn mặt cậu ấy tiến sát mặt tôi, hai hàng lông mày nhíu chặt với vẻ khổ sở.
- Cho dù ông không tin lời tôi cũng được, nhưng làm ơn... hãy hiểu rằng Asakura thật sự không phải là Asakura Miu hoàn mỹ trong đầu ông. Asakura không phải thiên sứ, cậu ấy cũng không phải nữ thần. Asakura chỉ là một cô gái bình thường xấu xí yếu đuối mà thôi!
Trong khi cả lớp đang xôn xao thì tiếng chuông báo vào học vang lên trên đầu chúng tôi.
Akutagawa đẩy tôi ra một cách thô bạo rồi quay về chỗ của mình.
Cảm giác phẫn nộ vẫn đọng lại trong cơ thể, tôi cũng quay lưng về phía cậu ấy và trở về chỗ ngồi.
Vào giờ nghỉ trưa, cả tôi và Akutagawa đều mặt cau mày có ngồi yên trên ghế không di chuyển lấy một bước, ánh mắt càng không chạm vào nhau.
Thấy chúng tôi như vậy, các bạn học chỉ biết đứng xa xa mà nhìn.
Tan học, vết sưng trên má tôi vẫn không biến mất.
Ngồi một mình trong câu lạc bộ Văn học, tôi nhớ lại những lời Akutagawa đã nói. Tay chống lên trên chiếc bàn gỗ sồi cũ kĩ, tôi rên rỉ khi ngực thỉnh thoảng lại truyền đến những cơn đau.
Akutagawa nói tôi đang dồn Miu vào chân tường
Một người thành thật trầm tĩnh như cậu ấy lại chỉ trích tôi bằng những lời lẽ kịch liệt như vậy, lại nhìn tôi bằng ánh mắt phẫn nộ như vậy, thậm chí còn đánh tôi.
... Asakura không phải thiên sứ, cậu ấy cũng không phải nữ thần. Asakura chỉ là một cô gái bình thường xấu xí yếu đuối mà thôi! Làm ơn, hãy thực sự nhìn kĩ Asakura đi!
Chẳng lẽ hình ảnh của Miu trong mắt tôi từ trước đến nay chỉ là một người mà tôi đã lý tưởng hóa, đã mong muốn trở thành như vậy sao?
Con người thật sự của Miu và Miu mà tôi biết hoàn toàn khác nhau sao?
Miu vẫn luôn ở bên cạnh tôi từ thuở ấu thơ, nụ cười của cậu ấy rạng rỡ như ánh mặt trời.
Nhưng kể từ ngày hôm đó, Miu lại nhìn tôi bằng ánh mắt sắc nhọn, cố tình tránh né tôi.
Chẳng biết từ lúc nào, hai người bạn thân thiết Giovanni và Campanella không còn nói chuyện với nhau nữa.
Giovanni, người chỉ biết thu mình vào một góc run rẩy vì bị các bạn cùng lớp chê cười chuyện của ba mình, bắt đầu dùng ánh mắt khó chịu nhìn về phía Campanella được bao quanh bởi bạn bè.
Giovanni vẫn luôn lo lắng vì không hiểu được Campanella đang nghĩ gì. Cậu không biết mong ước của Campanella rốt cuộc là gì.
Tôi cũng như vậy... rốt cuộc là từ khi nào Miu đã biến mất từ trong tầm nhìn của tôi? Từ khi nào con đường của tôi và Miu bắt đầu tách rời nhau?
Từ lúc tôi nói cho cậu ấy biết tôi chính là Inoue MlU sao?
Khi đó đi tới chỗ nào người ta cũng nhắc tới cái tên MIU, cứ như đang có một cuộc cách mạng đang diễn ra, điều này khiến tôi chẳng biết phải mở miệng nói thế nào với Miu.
Làm sao tôi có thể nói với Miu rằng tôi đã bí mật viết tiểu thuyết và gửi bản thảo đi, rằng bản thảo của tôi đã giành được giải nhất chứ?
Làm sao tôi có thể nói với cậu ấy rằng mình đã dùng thân phận lố bịch nữ tác giả xinh đẹp đeo mặt nạ để xuất bản sách chứ?
Thế nên, lúc đó, ở trước vòi nước, uống công cộng, cho dù nắm lấy tay Miu ngăn cậu ấy lại khi cậu ấy trở về từ tiết thể dục và nói rõ mọi chuyện, tôi vẫn không thể nhìn thẳng vào mắt Miu.
... Mình chính là... Inoue MIU.
Trong lúc cơ thể co lại, tai đỏ bừng và phải cố gắng nói ra những lời này như một đứa trẻ chờ bị la mắng vì đã làm sai chuyện gì đó cực kì kinh khủng, tôi không biết Miu đã nhìn tôi với ánh mắt như thế nào.
Chỉ là...
... Vậy à... thì ra người đó là Konoha à.
Khi tôi rụt rè ngẩng đầu lên vì nghe thấy những lời lạnh nhạt đó, tôi chứng kiến Miu đang nhìn mình với ánh mắt lạnh lùng không cảm xúc hệt như của một con búp bê, cảm giác sợ hãi cùng cực khi đó đến bây giờ vẫn còn đọng lại trong kí ức tôi.
Sau khi nói ra những lời đó, Miu im lặng quay lưng rời đi, về sau cậu ấy bắt đầu cố tình tránh mặt tôi.
Chắc hẳn Miu rất tức giận vì tôi đã đoạt giải.
Tôi vẫn luôn cho rằng lý do là vậy, nhưng thật sự thì đó là lần đầu tiên Miu nhìn tôi với ánh mắt lạnh lùng trống rỗng đó sao?
Vừa cảm nhận cơn đau thắt gan thắt ruột đang kéo tới và sự khó chịu như có ai đó đang lấy tay khuấy tung suy nghĩ trong đầu, tôi tiếp tục ngụp lặn trong biển kí ức đen kịt.
Thư viện nơi tôi vẫn cùng Miu đi tới, tiệm bánh kếp Miu thích, cửa hàng thời trang dành cho phái nữ mà cậu ấy thường kéo tôi vào ngắm đồ, bất chấp sự xấu hổ của tôi.
Tiệm tạp hóa,
Nhà sách,
Đúng rồi... vào cuối năm lớp 8, lúc hạn nộp bản thảo cho cuộc thi sắp đến gần, tôi từng bắt gặp Miu đứng trước một cửa hàng bán đồ hạ giá gần nhà.
Lúc đó, không hiểu sao Miu lại nhìn vào kệ sản phẩm chăm sóc tóc dành cho nam giới với nét mặt lạnh lùng.
Miu đứng đó làm gì vậy? Cậu ấy đang đi mua đồ hộ người nhà sao?
Khi tôi định cất tiếng gọi cậu ấy, Miu đã quay người đi vào trong cửa hàng.
Ngày hôm sau, nghe tôi hỏi chuyện này, nét mặt Miu hơi dao động, nhưng rồi cậu ấy chỉ cười và trả lời rằng, “Không biết. Chắc là Konoha nhìn nhầm thôi”.
Nhưng khi tôi khăng khăng rằng mình không nhìn nhầm, rằng người đó chính là Miu, cậu ấy liền trừng mắt nhìn tôi và nói với vẻ khó chịu, “Chẳng lẽ Konoha không thể phân biệt được mình với những cô gái khác sao?”, thế nên tôi đành vội vàng xin lỗi.
Kể từ dạo đó, dường như Miu bắt đầu trở nên hơi kì lạ?
Trước kia mỗi khi tan học cậu ấy đều ở cùng tôi trong thư viện cho đến giờ đóng cửa, nhưng bây giờ Miu lại thường xuyên nói “Mình phải tập trung cho bản thảo” và đứng dậy đi về trước.
Mặc dù cảm thấy rất cô đơn nhưng vì hạn nộp bản thảo thật sự sắp tới rồi nên tôi cũng chỉ nghĩ rằng không còn cách nào khác và đành để chuyện này qua một bên. Tôi cũng cho rằng việc Miu ngẩn người trong giờ học, hay mắt đầy tơ máu là vì cậu ấy thường xuyên phải thức khuya để viết bản thảo.
Một ngày trước khi hạn nộp bản thảo đến, sau khi Miu nhét phong bì màu nâu đựng bản thảo vào hòm thư, nụ cười rạng rỡ cuối cùng cũng quay trở lại trên khuôn mặt cậu ấy.
Bây giờ hồi tưởng lại, những thay đổi rất nhỏ đó đã hoàn toàn biến mất sau khi Miu nộp bản thảo, cậu ấy lại hay cười như trước kia, lại thích trêu chọc tôi, mùa xuân đến, mỗi ngày chúng tôi lại cùng nhau ngồi trong thư viện cho đến tối muộn.
Thế nhưng, khi ngẫm lại thật kĩ, tôi bỗng nhận ra dường như có điều gì đó ở Miu đã thay dổi.
Và ngay cả tôi cũng vậy...
Khi tôi nhận được điện thoại của nhà xuất bản báo rằng tác phẩm của mình đoạt giải nhất thì đã là đầu tháng Tư.
Trong cơn hoang mang vì một chuyện kinh khủng như vậy lại xảy ra, mặc dù vẫn lo lắng trong đầu không biết có chuyện gì nhầm lẫn hay không, tôi vẫn làm theo lời của biên tập viên và bắt đầu chỉnh sửa bản thảo chuẩn bị cho việc xuất bản. Bởi vì phải soạn thảo văn bản mềm trên máy chứ không được dùng bút viết, mỗi ngày tôi đều phải cặm cụi gõ lại bản thảo của mình.
Sau đó ngày xuất bản dự tính được định ra, dòng quảng cáo “Tác phẩm đoạt giải mang tính lịch sử sắp phát hành” không hề có một chữ nào của tiêu đề hay tên tác giả được đăng trên khắp các tạp chí.
Khi tôi bắt đầu quen với việc gõ mà không nhìn bàn phím, thời khắc giao mùa cũng đã tới.
Đến cuối tháng Năm, trên các mặt báo bắt đầu đưa tin về việc người giành giải nhất là một học sinh cấp hai 14 tuổi, hai tuần sau, tác phẩm đầu tay của Inoue MIU được bán ra thị trường.
Trong hai tháng này, vì có quá nhiều chuyện xảy ra, tôi chẳng thể nào chú ý tới sự thay đổi của Miu được. Hơn nữa, vì cũng đang có chuyện giữ bí mật với Miu, cho nên tôi cũng cảm ơn trời đất khi Miu vì bận rộn công chuyện nên không thể ở chung với tôi nhiều.
Trong hai tháng này, giữa chúng tôi vẫn tồn tại một khoảng cách... Không, không đúng, có lẽ từ trước kia... từ khi tôi bắt đầu viết bản thảo, đã có chuyện gì đó xảy ra với Miu rồi.
Tôi đã bỏ qua chuyện gì đó liên quan tới Miu sao?
Liệu tôi có thể tìm ra mong ước của Campanella không?!
Khi sự bất an sắp nhấn chìm tôi, tôi nghe thấy tiếng bước chân từ bên ngoài cánh cửa phòng sinh hoạt.
Hỏng bét! Chẳng lẽ hôm nay chị Tooko đi học sao?!
Không muốn để chị ấy nhìn thấy khuôn mặt sưng tím của mình, không muốn để chị ấy nhìn thấy tôi trong bộ dạng thảm hại này, tôi bỗng có một hành động ngớ ngẩn, đó là lập tức trốn ra sau rèm che cửa sổ.
Lúc đó, vì quá hoảng sợ, trong tôi chỉ còn cơn đau ê ẩm nơi lồng ngực, những suy nghĩ hỗn loạn và cảm giác hèn nhát len lỏi khắp người, tôi gần như không nghĩ tới việc mình chẳng thể trốn lâu ở đó mà không bị phát hiện.
Tôi nín thở, căng tai lên lắng nghe tiếng bước chân truyền tới từ bên kia tấm rèm mỏng.
Cửa khẽ mở ra, có người vừa bước vào phòng.
Sau đó, vang lên tiêng ghế khẽ chạm vào góc bàn khi nó được kéo ra.
Mồ hôi rịn ra khắp lòng bàn tay, tôi đưa mắt nhìn vào trong phòng qua khe hở giữa những tấm rèm.
Người đang quay lưng ngồi trên chiếc ghế đặt cạnh bàn không phải chị Tooko, đó là một cô bé có vóc người nhỏ nhắn, mái tóc bồng bềnh rũ ngang vai.
Takeda?
Cô bé tới tìm chị Tooko sao? Hay là cô bé đang đợi tôi?
Takeda ngồi yên không hề cử động, hai tay ôm lấy chiếc cặp sách để trên đùi. Tấm lưng bé bỏng xoay về phía tôi hơi co lại.
Trông cô bé hơi lạ thì phải...?
Khi ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu, tôi nhìn thấy Takeda mở cặp sách và lấy ra từ bên trong một thứ gì đó.
Vật đó phản xạ ra ánh sáng... Khi nhận ra đó là một con dao rọc giấy, hơi lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
Takeda, em định làm trò gì vậy?
Không khí khẽ run lên vì âm thanh lưỡi dao được đẩy ra lạch cạch, tôi vén tấm rèm cửa rồi lao ra.
- Takeda!
Nửa người trên của Takeda quay lại, trên khuôn mặt của cô bé không phải là nét ngây thơ như một chú cún con.
Đó là khuôn mặt trống rỗng, không chút cảm xúc, hệt như khuôn mặt của một con búp bê vô cảm...
Takeda Chia, người giấu khuôn mặt thật sự của mình dưới lớp mặt nạ, ngước lên nhìn tôi bằng đôi mắt to tròn như hai viên pha lê.
- Anh Konoha.
Rồi cô bé khẽ nói bằng giọng bình thản.
- Tự dưng chui ra từ một nơi như vậy... anh Konoha chơi xấu quá.
Một đường chỉ đỏ chạy dọc theo lòng bàn tay trái của cô bé, tôi run giọng hỏi khi nhìn thấy máu tươi đang rỉ ra từ đó.
- Em đang làm gì vậy Takeda? Tại sao em lại tự cắt tay mình chứ? Đã có chuyện gì vậy?
- Em chỉ muốn xác nhận một chút... Không biết cái chết sẽ khiến con người ta đau đớn đến thế nào nhỉ. Không biết liệu em có cảm thấy đau không nhỉ...
- !
Toàn thân tôi run bắn như bị ai đó xối nước lạnh vào người.
Takeda nhìn xuống lòng bàn tay đang chảy máu với cặp mắt trống rỗng. Sau đó, cô bé từ từ ngẩng đầu lên, mang vào chiếc mặt nạ Takeda Chia vui vẻ ngây thơ, rồi nở nụ cười.
- Anh đừng lo. Em sẽ không chết thật đâu.
Những lời đó, cùng với nụ cười hoàn mỹ không chút vẩn đục, một lần nữa khiến sống lưng tôi lạnh buốt.
- Bởi vì, em tuyệt đối sẽ không chết ở nơi này. Như vậy sẽ gây phiền toái cho anh Konoha và chị Tooko. Thế nên, cứ khi nào cảm thấy muốn chết em lại tới đây thử tự sát. Chỉ cần làm vậy, trong đầu em sẽ không ngừng lặp lại suy nghĩ không được chết ở đây, không được chết, không được... không được... và thế là em sẽ có thể ngăn bản thân lại.
- Đây không phải lần đầu em làm chuyện này sao?!
Takeda trả lời, trên khuôn mặt của cô bé vẫn nở nụ cười rạng rỡ.
- Là tái phạm ạ.
... Em không thấy vui.
Những lời thì thầm của Takeda lúc chỉ có hai chúng tôi đi với nhau lại vang lên trong tai tôi, hình ảnh Takeda với khuôn mặt vô cảm như một con búp bê khi đó chồng lên Takeda đang nở nụ cười trước mắt tôi bây giờ.
... Em chỉ đang giả vờ vui vẻ mà thôi. Bởi em không muốn phá hỏng bầu không khí của mọi người.
Trái tim tôi như bị xuyên thủng.
Nụ cười lại biến mất khỏi khuôn mặt Takeda như con sóng bị kéo ra ngoài khơi.
- Dạo gần đây... lại càng thường xuyên hơn.
Người đó nói muốn hẹn hò với em...
Em nghĩ chắc là người đó đùa thôi, nên em không để ý lắm và làm vài việc có vẻ giống như hẹn hò với người đó... Giả bộ vui vẻ, cho người đó thấy nụ cười của em...
Trong khi làm như vậy, em đều tự hỏi trong đầu... sẽ không sao chứ?
Em sẽ có thể tiếp tục giả vờ làm một cô gái bình thường như thế này chứ?
Nhưng, khi chỉ còn lại một mình, em bỗng cảm thấy như có một cái hố đen kịt đang tồn tại trong tim, toàn thân em trống rỗng, dường như chỉ còn lại một mình em đứng trong khoảng không đó.
À... quả nhiên em vẫn không hề thay đổi... em vẫn sẽ luôn như thế này...
Liệu em sẽ phải chịu đựng cảm xúc này bao nhiêu lần nữa đây? Hàng trăm lần, hàng ngàn lần hay nhiều hơn thế...?
Có lẽ cái chết sẽ giải thoát cho em...
- Em không được nghĩ như vậy!
Tôi lao tới cạnh Takeda, hai tay ôm lấy bàn tay đang nắm chặt con dao rọc giấy của cô bé.
Rồi tôi cúi đầu thì thầm nói, những ngón tay run rẩy cố nắm chặt lại, ngực như sắp vỡ ra.
- Anh xin em... xin em đừng nói những điều bi thảm như vậy nữa...
Bàn tay cứng đờ và lạnh ngắt của Takeda khẽ run lên.
- Nhưng mà... anh Konoha, em muốn giấu đi sự hổ thẹn của mình và sống trong bộ dạng một cô gái bình thường.... Cho dù rất sợ hãi, em vẫn cố gắng nở nụ cười... Em rất muốn nở nụ cười, nhưng mà, ngày hôm qua, người đó đã nói với em...
Trong giọng nói của Takeda bao hàm một sự sợ hãi khôn cùng, như thể cô bé đang cố nén không phát ra tiếng hét.
- Người đó nói, “Cậu diễn tốt thật đấy, cậu định tiếp tục trưng cái nụ cười giả dối đó ra tới khi nào vậy?”.
Cảm giác kinh hoàng mà Takeda cảm nhận lúc đó truyền qua tôi thông qua những đầu ngón tay và giọng nói run rẩy của cô bé.
Takeda ngẩng đầu lên, khuôn mặt cô bé trắng bệch như tờ giấy, hai mắt mở to đầy tuyệt vọng, bờ môi run lẩy bẩy.
- Là ai, là ai đã nói với em những lời đó?
Takeda thì thầm, như thể việc nói ra những lời kế tiếp khiến cô bé rất khổ sở.
- Là em trai... của chị Tooko.
Ryuuto ư?!
- Đúng rồi. Là em nói, em đã bảo cậu ấy hãy hẹn hò với em. Bởi vì Chii là tuýp con gái em thích nhất.
Ryuuto hút côca trong ly và nói một cách nhẹ nhõm.
Sau khi đưa Takeda về nhà, tôi gọi điện thoại cho Ryuuto và bảo muốn gặp nó ngay bây giờ.
“Được thôi ạ. Giờ anh Konoha đang ở đâu?”
Ryuuto trả lời không hề đắn đo, sau đó chúng tôi gặp mặt nhau ở một tiệm thức ăn nhanh.
Vừa thấy tôi, nó đã hỏi:
- Mấy vết bầm đó là sao thế ạ? Trông ra dáng đàn ông phết.
Nhưng tôi chỉ trả lời qua loa và đi thẳng vào chuyện của Takeda, Ryuuto ngay lập tức thừa nhận.
- Anh Konoha không nhớ à, dạo trước lúc anh Konoha tới nhà em, em đã nhờ anh tư vấn chuyện của một cô gái mà.
Đúng là nó có nói như vậy. Nhưng tôi lại chưa từng nghĩ tới người đó sẽ là Takeda. Bề ngoài mà cô bé thể hiện ra là một người vui vẻ năng động, tính cách này hoàn toàn khác với sở thích của Ryuuto.
Chẳng lẽ Ryuuto đã nhìn ra bộ mặt thật của Takeda sao? Nó đã nhìn thấu chiếc mặt nạ mà Takeda vẫn luôn dùng để che giấu bản chất thật sự của mình sao?
Ryuuto nhả ống hút ra rồi nhe răng cười.
- Anh cũng biết sở thích của em mà đúng không? Đứng trước kiểu con gái có vẻ nguy hiểm, phảng phất đâu đó cảm giác bị tổn thương như vậy là em lại không tài nào kìm lòng được.
Cô gái mà Ryuuto từng hẹn hò lúc trước - Amemiya - cũng là một cô gái như vậy.
Cô gái đó, người không thể ăn được bất kì thứ gì, người đi lang thang trong trường học mỗi đêm mang trong mình trái tim đói khát, cũng là người đang bước đi một cách nguy hiểm giữa ranh giới của sự bình thường và bất thường.
- Trong bữa tiệc đêm Nôen đó, Chii cười rất nhiều, ngay cả người mới gặp mặt cũng sẵn sàng mở lòng và nói chuyện vui vẻ. Nhưng nhìn cậu ấy như vậy, em lại cảm thấy có chút gì đó không đúng, và cuối cùng em cũng nhận ra, à, thì ra người này đang giả vờ vui vẻ để hòa chung không khí với những người xung quanh.
Dù vậy, nếu chỉ là như thế thì trên đời này vẫn còn rất nhiều người. Anh Konoha có lúc cũng sẽ cười xã giao mà, đúng không? Thế nên cho dù phát hiện ra một người đang diễn kịch, bình thường em cũng sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua. Tuy nhiên, cái cách Chii giả vờ thật sự rất hoàn mỹ, như thể cậu ấy đã có kinh nghiệm làm chuyện này từ rất lâu rồi, điều này khiến em tò mò. Thế là lúc ra về em gọi cậu ấy lại và đề nghị hai người bọn em cùng đi ngắm biển.
- Không phải trong bữa tiệc đó mấy cô bạn gái em đã ầm ĩ một hồi về việc ai sẽ là người về với em à?
Giọng tôi trở nên nghiêm khắc.
Ryuuto còn chẳng thèm để ý tới điều này và tiếp tục nói.
- Chà, mấy chuyện đó thì em cũng quen rồi, chỉ cần nói vài câu ngon ngọt là bọn họ sẽ tản đi cả thôi. Quay lại chuyện lúc nãy, ở bờ biển, Chii vẫn tiếp tục giả vờ và nói chuyện rất vui vẻ. Cho đến tận bình minh, khi bọn em đứng sóng vai ngắm mặt trời mọc từ bên kia đường chân trời... Có lẽ lúc đó Chii đã chủ quan và cho rằng em không để ý, khi em lén nhìn qua bên cạnh, em thấy cậu ấy đang nhìn về phía biển với một vẻ mặt vô cảm như đeo một chiếc mặt nạ diễn kịch Noh*.
Kịch Noh là một loại hình kịch truyền thống lâu đời của Nhật.
Ánh mắt Ryuuto trở nên nồng nhiệt, trong giọng nói của nó lẫn vào một chút hưng phấn.
- Đúng, chính là ánh mắt vô cảm đó! Nó khiến toàn thân em run lên. Lúc đó trong đầu em chỉ có một ý nghĩ, “Ồ, cô gái này thật thú vị”.
Cơn giận xộc lên đầu tôi.
- Thế là em nói với Takeda rằng em muốn hẹn hò với cô bé sao? Cho dù em đang có rất nhiều bạn gái khác đi chăng nữa? Anh không quan tâm sở thích của em là chân đạp nhiều thuyền, hay em thích tận hưởng việc bị các cô gái ghen ghét căm hận. Nhưng Takeda không phải người vì chút vui đùa nhất thời mới hẹn hò với người khác!
Ryuuto nhìn thẳng vào tôi với ánh mắt bướng bỉnh, khóe miệng nó khẽ nhếch lên.
- Cái đó em biết. Thế nên em chỉ nói thế này: “Cậu định tiếp tục trưng cái nụ cười giả dối đó ra tới khi nào vậy?”, chỉ có thế mà thôi, em chỉ muốn được nhìn thêm một chút nữa vẻ mặt mà cậu ấy đã dùng để nhìn về phía mặt biển lúc đó thôi.
- Em có biết khi nghe những lời đó Takeda đã sốc đến thế nào không hả?!
Khóe miệng của Ryuuto lại càng nhếch lên cao hơn.
- Em cũng nghĩ vậy. Lúc đó đột nhiên nét mặt của Chii trở nên lạnh như băng, hệt như vừa tháo ra chiếc mặt nạ đang đeo. Nhưng ngay sau đó cậu ấy lại nở một nụ cười rạng rỡ hết cỡ, rồi ưỡn ngực ra và nói với em, “Ừ, đúng rồi đây. Bạn giỏi ghê!”, điều này càng khiến em say mê cậu ấy hơn.
Nghe Ryuuto bày tỏ tình cảm của mình với giọng khinh bạc như vậy, tôi lại càng khó chịu hơn.
- Takeda đã định cắt cổ tay đấy!
Khi tôi nhoài người ra phía trước nói như vậy, khuôn mặt của Ryuuto cũng hơi trở nên nghiêm túc, nó nhún vai.
- Chii... hẳn đang rất lo lắng về việc liệu kĩ thuật biểu diễn hoàn mỹ của mình có thể đánh lừa được những người xung quanh hay không. Chắc chắn cậu ấy cũng cảm thấy khổ sở và có lỗi vì làm như vậy. Chii lo lắng nếu chuyện này bị tiết lộ cậu ấy sẽ phải làm sao, đồng thời cậu ấy cũng sợ hãi, rằng cho dù cậu ấy cứ tiếp tục thể hiện bản thân một cách dối trá như thế này, liệu cậu ấy cũng sẽ được tha thứ? Chính những phiền não này đã vắt kiệt tinh thần của Chii. Thế nên cậu ấy mới muốn tìm tới cái chết, để được kết thúc, để được giải thoát.
Nói xong, nó dùng hai tay chống cằm rồi nhìn chăm chú vào tôi với ánh mắt dịu dàng.
- Nhưng mà, anh Konoha này, chính vì vậy nên em mới cho rằng một người lông bông như em sẽ rất phù hợp với Chii.
- Ý em là sao?
Trong một thoáng, ánh mắt của Ryuuto xẹt qua chút khổ sở và bi thương.
Tôi không biết những cảm xúc đó là dành cho Takeda, hay cho bản thân nó, hay là cho tôi - người chẳng hiểu được điều gì cả. Dù vậy, không hiểu sao ngực tôi lại nhói lên.
- Bởi vì đứng trước mặt em, Chii sẽ không phải cảm thấy tội lỗi vì đã nói dối, vì đã đeo mặt nạ. Nếu đối phương là một người chỉ biết lừa phỉnh các cô gái như em, thì cho dù cậu ấy nở một nụ cười giả tạo để gạt em đi nữa, bọn em cũng sẽ chẳng nợ nhau gì cả.
Ngược lại, nếu em là một người thuần khiết, ngây thơ, chỉ biết thích Chii bằng tất cả tấm lòng, xem Chii quan trọng hơn hết thảy mọi thứ... Chắc chắn Chii sẽ cảm thấy hổ thẹn đến không chịu được và sẽ thật sự muốn tìm tới cái chết.
Như thế có ai đó đang siết chặt lấy cổ họng tôi. Mặc dù người mà Ryuuto đang nói tới là Takeda, nhưng chẳng hiểu sao một vòng xoáy bùn lầy đen kịt nặng nề lại đang bắt đầu lan ra trong ngực tôi.
- Em nghe nói bạn trai cũ của Chii là một anh chàng biết chơi bóng rổ dịu dàng cởi mở. Nhưng cậu ta lại hoàn toàn không biết được hình dáng thật sự của Chii, Takeda Chia mà cậu ta yêu say đắm chỉ là một người “thật thà đáng yêu ngây thơ lương thiện”. Vậy nên Chii đành phải chia tay với cậu ta.
Những lời của Ryuuto như đâm vào ngực tôi, cổ họng tôi nóng lên, hơi thở dần trở nên khó khăn. Nếu như cảm xúc của tôi lại tiếp tục bị kích động như thế này, “nó” chắc chắn sẽ lại phát tác.
Tôi nắm chặt cốc giấy đựng trà đá. Chiếc cốc lạnh buốt vì đá hòa tan dường như cũng bắt đầu ấm dần lên.
... Nhưng tôi sẽ không bao giờ tin tưởng tất cả mọi chuyện mà Asakura nói, không bao giờ thần thánh hóa Asakura như ông!
Những lời chỉ trích của Akutagawa vang lên trong tai tôi, hơi thở của tôi càng lúc càng trở nên khó khăn, như thể ngực sắp bị ép nát.
- ...Đó chỉ là suy nghĩ một chiều của em. Anh không cho rằng lúc này việc hẹn hò với em là tốt cho Takeda.
- Anh Konoha nghiêm khắc thật đấy.
Ryuuto cười khổ.
- Nhưng mà, không phải chính anh Konoha cũng gây ra một vụ lùm xùm ở bệnh viện sao?
Thấy tôi giật mình, Ryuuto tiếp tục nói với vẻ mặt của một nhân vật phản diện.
- Không phải em đã nói với anh rồi sao? Em có người quen ở bệnh viện đó.
- Đ-Đúng thế. Takeda cũng nói đã gặp em ở bệnh viện... cô bé còn bảo em mang theo hoa như đang đi thăm ai đó.
Trong khi nói bằng giọng run rẩy như vậy, tôi đột nhiên nhận ra điều gì đó.
Mang hoa đi thăm ai đó...
Trước khi ý tưởng mịt mờ trong đầu tôi kịp thành hình, Ryuuto nói tiếp một cách ác ý.
- Vết bầm trên mặt anh cũng có liên quan tới chuyện ở bệnh viện, em nói không sai chứ? Đúng rồi đúng rồi, chị Kotobuki đã gọi điện cho chị Tooko đấy. Lúc đó em bắt máy, nghe giọng chị ấy như đang rất sợ hãi. Chị ấy chẳng buồn khách sáo với em mà chỉ nói với giọng nghẹn ngào rằng: “Nhanh chuyển máy cho chị Tooko đi”.
Hơi thở của tôi ngừng lại, tôi gần như đứng bật dậy theo phản xạ. Cái ghế bên dưới vang lên tiếng lộc cộc.
Kotobuki đã gọi điện cho chị Tooko sao!
Kotobuki đã nói gì với chị Tooko? Khi nghe những chuyện đó, chị Tooko đã nghĩ như thế nào? Hình ảnh Kotobuki vừa khóc vừa chạy ra khỏi phòng bệnh hiện lên trong đầu tôi, ngực tôi như rách toạc.
- Bạn gái cũ của anh Konoha... tên là Miu phải không. Cái tên nghe thật dễ thương.
Tại sao, ngay cả tên của Miu... Khi tôi định kêu lên bảo nó dừng lại, đừng nói chuyện này nữa, Ryuuto đã lẩm bẩm với giọng đầy hàm ý.
- Giống hệt tên của tác giả Inoue MIU vậy.
Cổ họng tôi nghẹn lại, không một âm thanh nào có thể phát ra. Chị Tooko đã nói cho nó biết sao? Hay là nó đang lừa tôi mắc bẫy?
Bàn tay nắm cốc giấy đã thấm đầy mồ hôi và trở nên nhớp nháp khó chịu. Chật vật một hồi tôi mới nói qua kẽ răng: “Đúng thế...”.
Ryuuto vẫn nhìn chằm chằm vào tôi và tiếp tục nói về chuyện của MIU.
- Dạo trước em cũng ngẫu nhiên đọc được sách của Inoue MIU. Cuối sách có in phần đánh giá của các giám khảo, toàn là những lời khen mỹ miều. ”Đây là tác phẩm đánh dấu sự ra đời của một tác giả thuộc thời đại mới, với phong cách viết tràn đầy sức sống” này, rồi còn ”Miêu tả một thế giới đáng yêu tràn ngập cảm giác trong suốt” này, chà, nhưng mà bên cạnh đó cũng có một giám khảo đưa ra một lời bình rất khắt khe là ”Tôi tự hỏi với cách hành văn này, liệu tác giả có thể cho ra đời một tác phẩm khác hay không”.
Ngoài việc phê bình cảnh cuối của truyện như ”Cảnh cuối có chút vẽ rắn thêm chân” hay ”Nói thế nào đi nữa thì chỗ này cũng hơi quá đà” thì tất cả thành viên trong hội đồng giám khảo đều không hề dị nghị về việc tác phẩm đoạt giải nhất. Mới chỉ là một học sinh cấp hai mà đã giỏi như vậy rồi, thật đáng khâm phục.
- Em... sau khi đọc xong truyện của MIU... đã có cảm tưởng như thế nào?
Khi tôi cất giọng khàn khàn hỏi như vậy, Ryuuto nhếch môi lên, nhưng trong ánh mắt của nó lại thoáng qua chút bi thương...
- Đó là một câu chuyện rất xinh đẹp. Chắc hẳn tác giả của nó cũng là một người thuần khiết, đa sầu đa cảm và rất hạnh phúc.
Cái từ “xinh đẹp” như một mũi tên tẩm độc găm vào lòng tôi, hơi thở của tôi như ngừng lại.
- Xin lỗi, đến lúc anh phải về rồi.
Không thể chịu nổi việc ở đây thêm một giây phút nào nữa, tôi bỏ lại cửa tiệm đằng sau và ra về một mình.
Trên con đường đêm lạnh cóng, tôi cắm đầu bước về phía trước, miệng liên tục phả ra khói trắng.
Akutagawa nói rằng Miu chỉ là một cô gái bình thường, sở hữu những mặt xấu xí.
Còn tôi, tôi ngưỡng mộ Miu, đắm chìm trong suy nghĩ rằng cậu ấy xinh đẹp tựa thiên sứ. Tình cảm mà tôi dành cho Miu trong vắt như nước suối, rực rỡ như ánh mặt trời.
Những suy nghĩ này của tôi đã khiến Miu cảm thấy khổ sở sao?
Đối với Miu, tình cảm của tôi là gánh nặng sao?
... Ngược lại, nếu em là một người thuần khiết, ngây thơ, chỉ biết thích Chii bằng tất cả tấm lòng, xem Chii quan trọng hơn hết thảy mọi thứ... Chắc chắn Chii sẽ cảm thấy hổ thẹn đến không chịu được và sẽ thật sự muốn tìm tới cái chết.
Bạn trai cũ của Takeda đã không hiểu được con người thật sự của cô bé.
Cậu ta chỉ thích cái vỏ bề ngoài mà Takeda tạo ra. Thế nên Takeda không còn cách nào khác là phải rời xa cậu ta...
Miu cũng vậy sao?
Trong đầu tôi như có một cơn bão đen kịt đang gào thét. Những cơn gió bấc lạnh buốt quất một cách vô tình vào khuôn mặt sưng tím của tôi.
Ai đó, bất kì ai, hãy nói cho tôi biết!
Tôi chính là người đã khiến Miu bị tổn thương nhiều nhất sao?!
Thật đáng thương. Dần dần, cậu chỉ còn lại một mình.
Haruguchi tát cậu? Còn nói ghét cậu? Tất nhiên là thế rồi.
Bởi vì tôi đã nói với Haruguchi rằng cậu là vật sở hữu của tôi. Rằng chúng ta cũng đã làm chuyện đó rồi. Rồi tôi hỏi cậu ta có thấy vui không khi xài đồ cũ của tôi? Tôi còn nói dù bình thường cậu thật vụng về nhưng khi nổi hứng lên thì cũng rất ồn ào, cũng mua vui cho tôi được vài phút.
Lúc đó, mặt của Haruguchi đỏ bừng, mắt rưng rưng, toàn thân còn run lẩy bẩy, trông cậu ta thật khó coi.
Dạo gần đây Mine không cùng đi chơi với cậu đúng không?
Sao thế nhỉ? Không phải hai người là bạn thân sao?
Là bạn thân, vậy mà Mine lại cố ý trốn tránh cậu. Cậu ta thật đáng ghét, đúng không? Chắc hẳn đây là vì cậu đã nhiều lần không giữ lời hứa với Mine. Cậu cũng đâu có cách nào khác phải không. Bởi vì tôi đã nói cậu không được đi.
Cậu chỉ làm theo lời của tôi, cậu không làm gì sai cả. Người sai ở đây là Mine, bởi vì cậu ta đã tự tiện bắt chuyện với chó của tôi, tự tiện lấy tay sờ nó, tự tiện dẫn nó đi chơi.
Tôi nói với Mine đừng làm phiền chó của tôi nữa, bởi vì tôi sẽ lấy xích xích nó lại. Lúc đó Mine cực kì tức giận và kích động, trông cậu ta như muốn lao tới bóp cổ tôi, nhưng cậu lại đứng ra ngăn lại và bảo rằng tôi không phải loại người sẽ nói ra những lời ti tiện như vậy, thế là Mine chỉ đành rời đi với bộ dạng khó chịu.
Và thế là, cậu chỉ còn lại một mình.
Xung quanh cậu không còn lại ai ngoại trừ tôi.
Ôi, thật dễ chịu, thật khoan khoái làm sao.
Cậu cứ vĩnh viễn cô độc như vậy là được.
Cứ bị cắt cho nát bấy, bị vấy bẩn, bị phá hỏng tan tành như vậy là được.
Tốt nhất cậu hãy cứ tuyệt vọng, gào khóc đến khi không thể đứng dậy được nữa.
Như vậy tôi sẽ xoa đầu cậu, kể chuyện cho cậu nghe.
Bởi vì cậu là chó của tôi, chỉ cần cậu trung thành vẫy đuôi ở bên cạnh tôi, tôi sẽ cho cậu ăn, tôi sẽ không buông tha cậu cũng sẽ không giết cậu, tôi sẽ giữ cậu bên mình và hành hạ cậu, vĩnh viễn.
Chú thích
Thí nghiệm của Blukanilo
Người chướng mắt nhất vẫn là cô ta. Nhưng bây giờ chưa phải lúc ra tay. Tôi phải tích trữ thêm sức mạnh.
Vài ngày sau, những vết bầm tím trên mặt tôi mới hoàn toàn biến mất. Trong khoảng thời gian này, tôi không một lần tới bệnh viện. Bởi vì nếu như tôi xuất hiện với khuôn mặt như vậy, chắc hẳn Miu sẽ hỏi tôi đã có chuyện gì xảy ra.
Tôi nhắn tin vào số điện thoại của Miu bảo vì nhà có chuyện gấp nên tạm thời không tới thăm cậu ấy được. Ngay lập tức, Miu nhắn tin trả lời bảo tôi phải nhanh nhanh lên, chỉ cần một ngày không được gặp tôi cậu ấy sẽ cảm thấy rất khổ sở. Tôi ủ rũ đọc hết những lời này.
Akutagawa vẫn đi gặp Miu sao? Ngày hôm sau cái ngày tôi và cậu ấy đánh nhau, hai chúng tôi bị giáo viên chủ nhiệm gọi lên phòng giáo vụ và hỏi đã có chuyện gì xảy ra, nhưng cả tôi và Akutagawa đều ngậm miệng không nói gì cả, cho nên giáo viên chỉ đành nhắc nhở chúng tôi một lát rồi cho ra về. Sau khi rời khỏi phòng giáo vụ, cả hai chúng tôi đều không nói với nhau một lời nào và cứ thế quay về lớp.
Cứ nghĩ tới việc cậu ấy đang nói chuyện với Miu ở một nơi không có sự hiện diện của tôi, lòng tôi lại nhói lên. Tôi từng nảy ra ý định hay là nhắn tin hỏi Miu chuyện này xem, nhưng nghĩ lại như thế thật hèn hạ, cho nên tôi đã không làm thế. Hơn nữa, tôi vẫn chưa biết được mong ước của Campanella là gì...
Mặt khác, tôi cũng rất để ý tới chuyện của Kotobuki và chị Tooko.
Bây giờ, Kotobuki vẫn đang đau lòng sao? Chị Tooko vẫn đang lo lắng sao?
Trước khi đi, Omi từng nói với tôi hãy chăm sóc Nanase thật tốt, tôi cũng từng nghĩ rằng mình phải đáp lại tình cảm của cậu ấy, vậy mà rốt cuộc bây giờ tôi lại đang làm cái gì vậy?
Tan học ngày thứ Năm, tôi đi tới thư viện, đứng sau quầy trực là Takeda.
- Em chào anh Konoha. Cho em xin lỗi vì dạo trước đã khiến anh lo lắng ạ.
Cô bé cúi đầu nói xin lỗi rồi nở một cười dễ mến.
Ngực tôi nhói lên khi nhìn thấy nụ cười không chút vẩn đục kia.
- Takeda, em đừng gắng sức quá. Lúc nào cảm thấy khó chịu thì cứ nói thẳng mình rất khó chịu là được.
- Hì hì, em thật sự không sao đâu ạ~. Dù sao việc lâu lâu lại muốn chết cũng sắp trở thành tật xấu của em rồi. Anh Konoha đừng bận tâm làm gì cả. Tuần sau còn có một đợt hàng hạ giá đang đợi em, em cũng dự định sẽ đi xem phim cùng bạn, còn cả phiếu giảm 50% của tiệm bánh monjayaki* nữa, thế nên em sẽ không chết được đâu.
Monjayaki là một dạng khác của okonomiyaki - bánh xèo Nhật Bản.
Không phải đối với em thì mấy thứ như hàng hạ giá, phim ảnh hay monjayaki chỉ toàn là những chuyện râu ria sao... Vừa nghĩ như vậy, tôi lại càng khó chịu hơn.
- Thay vì quan tâm tới em, anh Konoha nhanh đi thăm chị Nanase đi. Em lo lắm, dạo gần đây dù em nhắn tin cho chị ấy thì chị ấy cũng chẳng hề trả lời. Bình thường có bao giờ như vậy đâu cơ chứ.
Lý do Kotobuki không nhắn tin trả lời hẳn là vì Miu đã ném điện thoại của cậu ấy ra ngoài cửa sổ, nhưng tôi lại không thể cho cô bé biết chuyện này được.
Thay vào đó, tôi nói.
- Takeda, em vẫn hay lo nghĩ chuyện mình không thể đồng cảm với mọi người, nhưng mà không phải em đang lo lắng cho cả anh và Kotobuki sao? Anh tin chắc em cũng là một cô gái dịu dàng bình thường như những người khác.
Vừa nghe vậy, nét mặt của Takeda đột ngột trở nến trống rỗng, rồi cô bé thì thầm với giọng bi thương.
- Thật vậy ạ? Em... thật sự trông rất bình thường ạ? Kể từ khi được anh Konoha và chị Tooko cứu trên sân thượng, em... vẫn luôn tự hỏi liệu mình sẽ có thể thay đổi sao. Liệu mình có thể sống như một người bình thường sao...
Anh Konoha cũng từng nói với em... rằng em phải tiếp tục sống.
Rằng em không cần phải lựa chọn cùng một con đường với anh Shuuji...
Nhưng mà, bây giờ, có lúc em lại đột nhiên cảm thấy thật trống rỗng... em lại muốn được chết...
Em nhiều lần tự nhủ với mình rằng đã không có chuyện gì nữa rồi... nhưng mọi thứ vẫn trở lại như cũ... vẫn lặp đi lặp lại như vậy...
Em, thật sự... đã thay đổi so với trước kia sao? Cho dù chỉ là một chút đi chăng nữa... em thật sự đã thay đổi sao?
Trong cặp mắt đang ngước lên nhìn tôi kia ngập tràn cảm giác lo lắng và đau đớn.
Ngực tôi thắt lại.
Cả tôi và Takeda đều giống nhau.
Tôi đã cho rằng mình sẽ không lạc lối nữa, sẽ không sợ hãi nữa, rằng bản thân tôi đã trở nên mạnh mẽ, rằng tôi đã trở nên kiên cường và có thể tiến lên mà không khiến bất kì ai bị tổn thương, tôi vẫn ngỡ rằng mình đã trưởng thành. Nhưng chút niềm tin nhỏ nhoi mà thật vất vả tôi mới tích lũy được này đã sụp đổ trong nháy mắt, tôi lại quay về điểm xuất phát. Tiếp tục lạc lối trong bóng tối, lục lọi khắp nơi.
Không thể đến được nơi mình muốn đến.
Một người như vậy thật sự không có tư cách nói ra điều gì vói Takeda, nhưng...
Cho dù chỉ là một chút, tôi vẫn muốn cổ vũ cô bé, vậy nên tôi đè xuống cơn đau trong lòng và gắng gượng nở nụ cười.
- Ừm. Trong mắt anh, Takeda là một cô gái rất bình thường.
Khuôn mặt Takeda cũng hiện lên nét cười.
- Em cảm ơn.
- Về chuyện thăm bệnh thì ngày mai anh sẽ đi.
- Hì hì, vậy anh cho em gửi lời thăm chị Nanase nhé.
Sau khi vui vẻ nói như vậy, ánh mắt của cô bé lại đột ngột trở nên lo lắng, rồi cô bé thấp giọng nói.
- Còn một chuyện nữa., anh Konoha này, tốt hơn hết anh không nên tiếp cận Ryuu quá.
Xem ra cô bé rất cảnh giác với Ryuuto. Khi tôi đang định phụ họa vài câu, Takeda cụp mắt xuống và nói với giọng nghe rất khổ sở.
- Bởi vì Ryuu rất đáng sợ.
Những lời sắp thoát ra khỏi cổ họng tôi nghẹn lại.
Ngay sau đó Takeda lại ngẩng đầu lên và nở nụ cười.
- Vậy thôi, em còn có việc. Gặp chị Nanase anh nhớ bảo chị ấy trả lời tin nhắn của em nhé.
Ngày hôm sau, trong hành lang của bệnh viện, tôi lại tiếp tục không biết mình nên làm gì.
Tôi nên đến gặp Kotobuki sao... Nhưng bây giờ cho dù tôi có xin lỗi thì đó cũng chỉ là hành động tự bao biện của tôi mà thôi, nó sẽ không thay đổi sự thật tôi đã khiến Kotobuki bị tổn thương. Hơn nữa, có lẽ Kotobuki cũng không muốn gặp mặt tôi.
Mang theo tâm trạng rối bời, tôi hướng về phía phòng bệnh của Miu.
Hôm nay tôi sẽ hỏi Miu cho rõ ràng chuyện Kotobuki té bị thương. Tôi phải đối diện thẳng thắn với Miu trước khi đi xin lỗi Kotobuki.
Sau khi quyết tâm như vậy, tôi lấy tay gõ lên cửa phòng bệnh.
Không có tiếng trả lời.
Tôi khẽ đẩy cửa ra và nghiêng đầu nhìn vào bên trong, nhưng trong phòng cũng chẳng có ai cả.
- Cậu ấy đi kiểm tra rồi sao...
Tôi đi về phía cửa sổ. Trên chiếc bàn đặt cạnh giường là một bình hoa, bên trong cắm những bông hoa mao lương đỏ chót. Những cánh hoa nở rộ trông vẫn còn rất mới. Cảm thấy khó chịu, tôi dời mắt sang chỗ khác, một quyển sách đặt cạnh gối lọt vào mắt tôi.
Bìa ngoài vẽ hình bầu trời đã phai màu. Nó là sách của tôi!
Tim tôi bắt đầu đập nhanh hơn, ánh mắt của tôi hoàn toàn bị quyển sách với những trang giấy nhàu nhĩ hút vào.
... Mình đã đọc đi đọc lại quyển sách này rất nhiều lần. Nó đúng là một câu chuyện rất tuyệt vời, rất xinh đẹp.
Miu... thật sự đã nghĩ như vậy sao?
Rằng nó là một câu chuyện rất tuyệt vời, rất xinh đẹp.
Trong lòng bỗng hiện lên một suy nghĩ không nên có, tôi vươn tay về phía quyển sách với lớp bìa đã bạc màu, đúng lúc này...
Tiếng cửa mở vang lên sau lưng, tôi bối rối rụt tay lại và quay người.
Đứng trước mặt tôi là một người phụ nữ trạc tuổi mẹ tôi, trên người mặc một chiếc áo khoác màu be.
Khuôn mặt của người phụ nữ sững sờ khi thấy tôi.
- Cậu là, Inoue?
Hơi thở của tôi như ngừng lại.
Mặc dù chỉ gặp nhau hai, ba lần, nhưng khuôn mặt được trang điểm với lớp phấn trắng dày cui cau có trừng mắt nhìn tôi với vẻ khó chịu này vẫn khiến tôi nhớ ra người này là ai.
... Miu nói con bé không muốn gặp cậu. Cậu đã làm gì Miu nên con bé mới nhảy lầu đúng không? Xin cậu đừng tới đây nữa, Inoue.
Đây là mẹ của Miu!
Người phụ nữ mang theo giày cao gót bước lộp cộp về phía tôi với nét mặt đáng sợ, tôi chỉ biết đứng im, chân không thể cử động lấy một bước.
- Quả nhiên là mày! Tại sao mày lại ở trong phòng của Miu hả? Tại mày mà Miu mới lại làm loạn phải không? Lúc Miu nhảy lầu cũng thế, trước kia nó vẫn luôn là một đứa ngoan ngoãn vâng lời, vậy mà đột nhiên nó lại gây ra chuyện đáng sợ vậy!
Khi vừa tỉnh lại nó khóc lóc hô hào rằng đừng để Konoha tới. Sau đó cũng thế, mỗi ngày nó đều lặp đi lặp lại không muốn gặp Konoha, tất cả đều là lỗi của Konoha, nó còn gào thét bảo không muốn nhìn thấy mặt mày, không muốn nghe thấy giọng của mày!
Giọng nói tràn ngập căm hận như những cây roi đen kịt đầy gai quất vào người tôi. Những gì mẹ Miu vừa nói hoàn toàn khác với những lời Miu nói với tôi.
... Lúc Konoha tới thăm mình, mình đã rất muốn gặp cậu. Nhưng mẹ và mấy người khác... lại ngăn không cho mình gặp Konoha... Họ còn hỏi có phải cậu đã làm gì mình không...
- Bởi vì nó cứ nằng nặc không muốn ở gần mày, rằng nếu cứ tiếp tục để nó ở đây thì nó sẽ tự sát cho nên chúng tao đành phải vội vàng làm thủ tục chuyển viện cho nó.
... Thế rồi, mẹ bắt mình chuyển viện...
Miu rưng rưng nước mắt ngước lên nhìn với ánh mắt buồn bã.
Miu cười hạnh phúc khi gặp lại tôi.
Hình bóng, giọng nói của Miu, người được bao bọc trong ánh sáng tinh khiết dần rời xa tôi, bóng tối sâu thẳm phủ xuống trái tim tôi.
- Mẹ chồng tao mắng vốn tao xối xả rằng giao Miu cho tao đúng là một sai lầm, đáng lẽ ra ngay từ đầu phải để nhà này nuôi dưỡng nó, lại dám để cháu nội của bà ta bị thương.
Ngay cả chồng tao cũng nói Miu khóc bảo không muốn ở cùng tao, hơn nữa bởi vì tao cũng có nhiều việc bận rộn nên cũng không còn cách nào khác, sau đó mẹ chồng tao xen vào khiến tao không thể không để bọn họ chuyển con bé đi.
Nhưng sau khi mụ già đó vừa lên cơn xuất huyết não đột ngột qua đời, vì không có người chăm sóc Miu nên chồng tao chuyển con bé về bệnh viện này! Lại còn nói bởi vì cô là mẹ nên phải có nghĩa vụ chăm sóc nó! Tên khốn nạn đó kể từ khi không còn mụ già suốt ngày lải nhải bên tai đã bắt đầu chuẩn bị thủ tục chính thức ly hôn với tôi để lấy con tình nhân của hắn. Và vì Miu là gánh nặng cho nên hắn mới đẩy con bé cho tao. Đồ cặn bã thối tha!
Những âm thanh tràn ngập căm hận vang vọng trong bóng tối, cặp mắt đầy tơ máu lập lòe ánh sáng như ánh hoàng hôn của ngày Trái đất diệt vong, một cảm giác nóng bỏng trào dâng như muốn nuốt chửng cơ thể tôi.
Ba Miu không phải vì công việc nên phải đi làm xa sao?
Chính thức ly hôn? Tình nhân?
Những từ ngữ đó thay phiên nhau dội vào lòng tôi, khiến tôi hoang mang, dao động.
Mẹ của Miu vẫn đang đỏ mặt tía tai cao giọng nói gì đó.
Chẳng lẽ, Miu... Miu thật sự đang nói dối sao?! Tất cả những gì Akutagawa và Kotobuki nói với tôi đều là sự thật sao?
Miu vẫn luôn hận tôi sao?
Nếu vậy thì tại sao cậu ấy lại nói với tôi cậu ấy thật hạnh phúc khi gặp lại tôi chứ! Tại sao cậu ấy lại nói bản thân vẫn luôn nỗ lực luyện tập để được gặp lại tôi chứ!
Đầu gối tôi run lẩy bẩy như sắp sụp đổ. Tai tôi ong ong, những ngón tay tê dại, hơi thở dần trở nên khó khăn.
Những từ ngữ nguyền rủa kia vẫn đang tuôn ra không ngừng.
Đúng lúc này, một cây nạng màu bạc bay vèo qua gian phòng và văng trúng bình hoa trên bàn, khiến nó rơi xuống đất vỡ tan.
- Thôi đi! Đừng có biến Konoha thành thùng rác của bà!
Người đã dùng nạng ném vào bình hoa chính là Miu.
Cậu ấy đứng tựa ở cửa ra vào, trong mắt cháy rực lửa giận. Trong hai đồng tử dường như tóe ra những tia lửa. Khuôn mặt trắng trẻo dần tái xanh, trông chẳng khác nào một bóng ma.
Miu nhìn về phía mẹ của mình.
- Tại sao bà lại ở đây? Tôi đã nói bà đừng tới nữa cơ mà! Mau đi về cho tôi! Nhanh!
Trên sàn nhà tung tóe mảnh vụn của lọ hoa, nước và những bông hoa màu đỏ. Khuôn mặt của cả mẹ Miu và cậu ấy đều tái xanh như nhau.
- Miu! Con làm gì thế hả?!
- Ra ngoài! Tôi bảo ra ngoài cơ mà!
Miu định đi về phía trước nhưng vì không còn nạng để đỡ, cậu ấy ngã lăn ra sàn. Miu cắn răng bò dậy, nét mặt hiện lên vẻ căm ghét, sau đó cậu ấy nhặt lấy một mảnh vỡ rồi chĩa nó vào cổ mình.
“Miu!”, tôi hoảng sợ hét lên.
- Đủ rồi, Miu!
- Đi ra ngoài, ngay bây giờ. Nếu không tôi sẽ cứa cổ chết cho bà xem. Tôi không đùa đâu!
Mẹ của Miu im lặng. Sau khi nhìn trừng trừng vào cậu ấy hai, ba giây, bác ấy thì thào với giọng đáng sợ “Để lần sau tao gọi bố mày tới cho hắn xem đứa con gái yêu của hắn”, nói rồi bác ấy chỉnh lại áo khoác rồi bước nhanh ra khỏi phòng bệnh.
Mảnh sành trên tay Miu rơi xuống chạm vào sàn.
- Chết đi... tất cả đều đi chết đi... khắp nơi đều là rác rưởi, không thể tha thứ... đi chết đi...
- Miu!
Cơ thể cứng đờ của tôi cuối cùng cũng có thể cử động, tôi đi về phía Miu và vươn tay ra muốn đỡ cậu ấy đứng dậy.
Nhưng Miu hất tay tôi ra.
- !
Móng tay để dài của cậu ấy cào rách mu bàn tay tôi. Khuôn mặt mà cậu ấy đang ngước lên nhìn tôi chẳng khác nào khi cậu ấy nhìn về phía mẹ mình. Tràn ngập phẫn nộ, đau đớn, căm hận. Ánh mắt như phun ra lửa.
Tôi ngây dại, Miu nói với giọng trầm thấp.
- Đừng chạm vào tôi.
Những lời đó khiến ngực tôi trong chớp mắt đóng băng.
Trong giọng nói đó bao hàm sự cự tuyệt không dung thứ, niềm chán ghét hiện rõ.
Ánh mắt như muốn đâm thủng tôi.
Cảm giác sợ hãi như đang rơi thẳng xuống bóng tối sâu thẳm khiên da gà nổi khắp toàn thân tôi.
- M-Miu, những gì mẹ cậu vừa nói, là thật sao? Cậu đã nói muốn chuyển viện vì không muốn gặp mình sao?
Cho dù đã thế này, tôi vẫn không muốn chấp nhận chuyện đó.
Nếu như Miu phủ nhận và nói rằng tất cả những gì mẹ cậu ấy nói đều là dối trá, có lẽ tôi sẽ lựa chọn tin tưởng.
Không, không phải! Không phải như vậy!
Cơn đau thấu tim như đang lên án sự xấu xí trong tôi. Tôi không phải đang muốn tin tưởng Miu. Tôi chỉ muốn cậu ấy khiến tôi tin tưởng, để lòng tôi có thể cảm thấy yên ổn...
Bởi vì tôi không thể chịu được sự thật rằng Miu căm hận tôi!
Làm ơn, xin cậu hãy nói không phải vậy!
Nhưng Miu dường như không còn có ý định che giấu sự căm hận của cậu ấy dành cho tôi. Cậu ấy dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn tôi, người đang run lẩy bẩy như một chú thỏ con và nói ra những lời đầy ác độc.
- Cậu vẫn chưa nhận ra à? Tôi căm ghét cậu, Konoha. Vì không muốn phải nhìn thấy mặt cậu thêm lần nào nữa, tôi mới chuyển tới chỗ của ba tôi. Tất cả những gì tôi nói với cậu đều là giả dối hết.
Trong đầu tôi dường như vang lên âm thanh vỡ vụn của một thứ gì đó rất quan trọng.
Nụ cười của Miu,
Giọng nói của Miu,
Ngón tay của Miu,
Những câu chuyện Miu kể tôi nghe,
Tất cả trong chớp mắt đông cứng lại và vỡ nát.
- À, nhưng khi tôi nói mình đã rất nỗ lực luyện tập để được gặp lại Konoha thì tôi đang nói thật. Tôi muốn gặp lại cậu, muốn trả thù cậu. Bởi vì chính cậu là người đã khiến tôi ra nông nỗi này!
Những lời nói tàn khốc không chút nương tình.
Chúng như những mũi tên lạnh giá đâm xuyên qua tim tôi.
- Tôi sẽ lấy đi tất cả những gì quan trọng thuộc về Konoha. Và cậu đã bị những lời nói dối của tôi lừa gạt, đánh mất bạn bè, người yêu, cậu đúng là đồ ngốc.
Tôi không thể phát ra âm thanh nào. Khuôn mặt cứng đờ như đá, không một cơ bắp nào chịu hoạt động.
Không chút chống cự, lòng tôi bị đùa bỡn, bị cắt nát, bị móc ra từng khối.
Hơi thở của tôi như sắp ngừng lại, toàn thân sững sờ không hề cử động, Miu cầm lấy cây nạng vung lên và đánh vào đầu tôi.
Cổ tôi nghiêng sang một bên, cơ thể cũng lảo đảo, cơn đau cháy bỏng kéo ý thức của tôi về lại hiện thực tàn khốc.
- Cậu còn định đứng ở đó đến khi nào hả?! Mau cút cho khuất mắt tôi!
Cậu ấy chỉ cây nạng về phía cửa.
- Tại sao...
Tôi thì thào với giọng khàn khàn.
- Mình rốt cuộc... đã làm sai điều gì? Mình phải làm gì thì cậu mới tha thứ cho mình?
Hãy nói cho mình biết. Mình sẽ làm bất cứ chuyện gì, chỉ cần đó là điều cậu muốn.
Mình sẽ cho cậu tất cả mọi thứ thuộc về mình, cho dù đó là tay, là chân, là mắt, hay là tính mạng này.
Cho dù đó là chòm Thiên Yết vĩnh viễn cháy rực trong lửa xuất hiện trong Đường sắt Ngân Hà, mình cũng sẽ tìm cách lấy về cho cậu.
Cậu muốn mình làm gì? Rốt cuộc mình phải làm gì để bù đắp cho cậu?
Cảm giác tuyệt vọng ùa tới lấp đầy lồng ngực khiến tôi gần như không thở được, Miu dùng nạng chọc vào người tôi và hét lên.
- Vậy thì cậu hãy thực hiện mong ước của Campanella cho tôi! Dù sao thì cậu cũng sẽ không bao giờ hiểu được nó là gì!
Miu không ngừng dùng nạng đánh vào vai, vào tay, vào đầu, vào ngực tôi.
Nhưng cho dù đánh tôi bao nhiêu lần cậu ấy cũng không thể bình tĩnh trở lại, ngồi gục dưới sàn, khuôn mặt Miu nhăn nhúm lại khổ sở, những âm thanh vỡ vụn phát ra từ hai hàm răng cắn chặt, lặp lại vô số lần.
- Ra ngoài! Mau cút ra ngoài cho tôi! Tôi bảo ra ngoài! Đi ra! Tôi ghét cậu! Ra ngoài cho tôi!
Miu gào thét như phát cuồng. Những lời đó đập loảng xoảng vào người tôi, khiến cả tâm hồn và cơ thể tôi đều đau ê ẩm.
Tôi rên rỉ đứng dậy và đi ra khỏi phòng theo lời Miu. Đó là việc duy nhất mà tôi có thể làm cho cậu ấy vào lúc này.
Lấy tay sờ lên trán, tôi cảm thấy thứ gì đó dinh dính. Nhìn xuống lòng bàn tay, tôi thấy tay mình đã nhuộm đỏ màu máu. Thế rồi, vẫn lấy tay đè chặt xuống vết thương, tôi bước đi xiêu vẹo trong hành lang.
Toàn thân đau nhức, ê ẩm, tôi không tài nào thở được. Cổ họng nghẹn ứ lại, cảnh vật trước mắt cũng mờ dần.
Tại sao? Miu? Tại sao vậy?!
Rốt cuộc Campanella hi vọng điều gì? Mong ước của cậu rốt cuộc là gì?
Không biết! Tôi thật sự không biết!
Vừa bước đi trong hành lang bệnh viện, tôi vừa va vào rất nhiều người, nhưng đến một chút sức lực thừa thãi để nói lời xin lỗi tôi cũng không còn. Những người khác có lẽ thấy bộ dạng đáng sợ của tôi cũng nghĩ chắc tôi vừa bất hạnh mất đi một người quan trọng, không một ai nói gì cả.
Bên ngoài có lẽ đã tối. Có lẽ chỉ trong bóng tối đêm mùa đông mà ngay cả hơi thở cũng đông cứng lại này, bộ dạng thảm hại của tôi mới có thể được che giấu. Nhưng cho dù tôi đi tới đâu, tôi vẫn không thể tìm ra nơi mình muốn đến.
Tôi không thể cử động được nữa. Ngay cả một vì sao nhỏ nhoi tôi cũng không thấy được. Ngay cả một bước chân tôi cũng không thể bước tiếp.
Đúng lúc tôi sắp gục xuống...
Tôi lại đụng vào một người nào đó.
Người đó không tránh né mà dùng hai bàn tay lạnh buốt nhẹ nhàng ôm lấy gò má đang đau ê ẩm của tôi.
- Konoha.
Giọng nói đầy lo lắng gọi ra tên của tôi.
Khi ngẩng đầu lên, tôi nhìn thấy chị Tooko mặc đồng phục, bên ngoài khoác áo khoác dạ đang đứng ở đó, lông mày nhíu chặt nhìn tôi với ánh mắt đầy khổ sở và bi thương.
Những đầu ngón tay mềm mại của chị ấy khẽ vuốt ve má tôi.
- Chị đã bảo là có chuyện gì thì phải gọi điện cho chị rồi cơ mà.
Nước mắt trào ra, lăn dài trên má tôi. Tôi gục xuống dưới chân chị Tooko, hai vai run run rồi bật khóc nức nở.