- Của cậu đây, thứ tôi nói lần trước.
Khi tôi nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay Kotobuki dây móc khóa hình quả cầu temari màu anh đào, cậu ấy nhoẻn miệng cười vui vẻ.
- C-Cảm ơn.
- Xin lỗi cậu vì món quà muộn này nhé.
Thấy tôi hơi cúi đầu với vẻ có lỗi, Kotobuki lắc đầu nguầy nguậy.
- Không sao đâu! Cái này đáng yêu lắm!
Nói rồi cậu ấy nắm thật chặt dây móc khóa và khẽ nở nụ cười, sau đó mở lòng bàn tay ra và dùng hai ngón tay cầm nó lên nhìn chăm chú với nét mặt hạnh phúc.
Lớp học buổi sáng ngập tràn không khí yên bình. Những tia nắng mai chiếu qua cửa sổ hắt lên khuôn mặt rạng rỡ của Kotobuki.
Bây giờ lớp cũng bắt đầu đông người rồi, nhưng có vẻ như Kotobuki không hề nhận ra điều đó. Cậu ấy ngước lên nhìn tôi với hai má ửng đỏ.
- Này... cái móc khóa này, Inoue vẫn luôn giữ nó hả?
- Ừm, nó là quà lưu niệm từ dạo nghỉ hè, nhưng tôi lại không tìm ra dịp nào để đưa cho cậu. Lúc đến thăm cậu ở bệnh viện cũng vậy.
Nghe tôi nói vậy, Kotobuki cong môi lên.
- Tại tôi... cứ nghĩ Inoue không thích tôi chứ bộ, lúc nào trông cậu cũng như bị làm phiền.
- Làm gì có chuyện đó chứ. Chính Kotobuki mới là người có vẻ như rất ghét tôi thì có. Thế nên tôi mới không biết phải làm sao để đưa quà cho cậu.
- K-Không có! Làm sao tôi lại ghét Inoue được chứ... chỉ là, m-mỗi khi căng thẳng là mặt tôi lại trở nên rất đáng sợ... cho dù muốn nói chuyện cũng không biết nói gì... chứ làm gì có chuyện tôi ghét cậu chứ... vì tôi vẫn luôn thích Inoue mà...
Cái cách cậu ấy cuống quít phủ nhận trông thật đáng yêu, ngực tôi không khỏi cảm thấy ngứa ngáy. Mang theo cảm giác hạnh phúc, tôi bật cười.
- Ừm, bây giờ thì tôi biết rồi.
Nét mặt của Kotobuki cũng dần trở nên dịu dàng, cậu ấy thì thầm một cách thẹn thùng.
- Thật tốt quá.
Rồi cậu ấy dùng hai tay nắm chặt cái móc khóa như muốn ôm lấy nó.
- Vì tôi nên Inoue mới chọn cái móc khóa này phải không?
- Ừm.
- Khi chọn nó, cậu có nghĩ về tôi không?
- Có chứ, khi ấy tôi đã nghĩ màu này thật hợp với Kotobuki.
Kotobuki trông càng thẹn thùng hơn, khóe miệng hơi nhếch lên, cậu ấy thì thầm bằng giọng nhỏ xíu “Màu hồng... là màu ưa thích của tôi”.
Rồi cậu ấy nói tiếp với hai má đỏ hồng.
- Nhưng tại sao lúc ấy cậu lại định mua quà lưu niệm cho tôi? Khi đó chẳng phải ấn tượng của cậu về tôi rất xấu sao?
Kotobuki hơi ngước lên nhìn tôi với ánh mắt mong chờ.
Giọng tôi như nghẹn lại.
Tình cảm ngọt ngào ấm áp bỗng dưng bị một thứ gì đó đắng chát trộn lẫn vào.
... Bởi vì chị Tooko đã đề nghị mua quà lưu niệm cho mọi người.
“Em biết không, mọi mối quan hệ đều bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt nhất”, khi ấy, chị Tooko đã vừa cười vừa nói như vậy với giọng một người chị lo lắng cho em trai của mình.
Mang trong lòng cảm giác đau xót, tôi mở miệng nói.
- Vì khi đến thăm cậu ở bệnh viện, tôi đột nhiên bỏ về. Thế nên, tôi định mua thứ gì đó để thay cho lời xin lỗi...
Chứng kiến bộ dạng thất vọng của Kotobuki, tôi vội nói thêm.
- H-Hơn nữa, tôi cũng định dùng món quà này để cải thiện mối quan hệ với Kotobuki.
Vừa nghe vậy, hai mắt Kotobuki liền ánh lên sự ngọt ngào, rồi cậu ấy ngoảnh mặt đi với vẻ ngượng ngùng.
- C-Cậu không cần... phải nói xạo. Chỉ cần nghĩ tới việc Inoue mua quà lưu niệm cho tôi và giữ nó cho tới tận bây giờ là tôi thấy vui rồi.
Lòng tôi thắt lại khi nghe thấy từ “nói xạo”.
Tuy nhiên...
- Tôi sẽ trân trọng nó suốt đời.
Khi nhìn thấy nụ cười trên khuôn mặt Kotobuki, trái tim tôi lại như được lấp đầy bởi một thứ gì đó ấm áp dịu dàng.
Ánh mắt thuần khiết, thẳng thắn chỉ nhìn vào tôi, không chút mưu toan lừa lọc...
Chính ánh mắt này đã cứu rỗi tôi.
Ngày hôm qua, khi tôi mang theo tâm trạng tuyệt vọng trở về từ nhà Ryuuto, chính Kotobuki là người đã vừa khóc vừa ôm lấy tôi, giúp tôi không gục ngã.
Cậu không cần phải viết nữa.
Cho dù Inoue không viết tiểu thuyết nữa, tôi vẫn luôn ở bên cậu.
Kotobuki có lẽ không biết khi nghe cậu ấy vừa khóc vừa nói ra những lời đó, tôi đã vui đến thế nào.
Từ trước tới giờ tôi vẫn cho rằng tình cảm của mình dành cho Kotobuki không mãnh liệt như đối với Miu.
Nhưng chỉ cần ở bên Kotobuki, tôi lại thấy mình như được tiếp thêm dũng khí. Thông qua sự dịu dàng vụng về, những câu nói cụt lủn nhưng đầy quan tâm, tôi có thể cảm nhận tình yêu từ tận trái tim mà cậu ấy dành cho tôi.
Đó chẳng phải là điều giản dị, bình thường mà tôi vẫn hằng mong ước có được sao.
Chỉ cần ở bên Kotobuki, tôi sẽ có thể trở nên mạnh mẽ.
Thế nên, tôi sẽ không lạc lối nữa. Tôi không cần phải trở thành tác giả nữa.
Còn điều gì hạnh phúc hơn nếu mỗi ngày, dưới ánh nắng rực rỡ, Inoue Konoha và Kotobuki Nanase có thể sóng bước cùng nhau chầm chậm bước trên con đường rộng rãi nườm nượp bóng người, cùng nhau cười đùa nói chuyện.
- Hôm nay chúng ta cùng về nhé?
- Ừm.
Kotobuki ngượng ngùng gật đầu rồi quay mặt sang chỗ khác.
- A, Mori tới rồi, thôi tôi phải đi đây.
Nói rồi, cậu ấy khẽ vẫy tay, vừa lén lút nhìn về phía tôi vừa vội vàng rời đi, trông cậu ấy thật đáng yêu.
- Xem ra mọi chuyện bình thường cả rồi nhỉ.
Khi quay lại, tôi thấy Akutagawa đang mỉm cười nhìn tôi.
- Hôm rồi ông nghỉ học nên tôi đang lo không biết có chuyện gì.
- Xin lỗi đã khiến ông phải bận tâm. Cảm ơn ông... vì đã đưa Miu tới gặp tôi.
- Không, lần đó tôi chỉ đi theo thôi. Việc muốn đi gặp ông hoàn toàn là ý của Asakura.
Khóe miệng cậu ấy khẽ nở một nụ cười ấm áp ra dáng người lớn.
Tôi đã được cả Miu và Akutagawa giúp đỡ rất nhiều...
Khi chúng tôi tạm biệt ở tiệm cà phê, tôi vẫn không biết mình nên làm gì. Nhưng bây giờ, tôi đã có thể thẳng thắn nói cho Akutagawa biết suy nghĩ của mình.
- Không, tôi thật sự biết ơn vì ông đã khuyên tôi nên dừng lại và suy nghĩ. Nhờ có những lời đó của ông mà cuối cùng tôi cũng tìm ra được câu trả lời.
Tôi nói bằng giọng vui vẻ.
- Quả nhiên tôi không thể trở thành tác giả được. Tôi sẽ không viết tiểu thuyết nữa.
Trái ngược với tâm trạng phơi phới của tôi, nụ cười trên khuôn mặt Akutagawa biến mất, trông cậu ấy có vẻ lo lắng.
- Vậy sao... Nếu ông đã quyết định như vậy thì tôi cũng không nói thêm gì nữa. Nhưng Sakurai thì liệu có ổn không?
Toàn thân tôi bỗng run bắn lên như bị một thứ gì đó lạnh như băng áp vào cổ.
Ryuuto!
Ánh mắt hung bạo chẳng khác nào sói hoang kia hiện lên trong đầu tôi với một màu đỏ tươi như máu, trong taitôi vang vọng giọng nói thì thào qua điện thoại.
... Chị Kotobuki đúng là phiền phức thật.
Giọng nói trầm thấp đầy khó chịu.
...Nếu hai người không chia tay, em không biết mình sẽ làm ra. chuyện gì đâu. Có thể em sẽ hủy hoại chị ấy, để chị Kotobuki sống không bằng chết cũng nên.
Nó đã nói với tôi như vậy, gằn từng chữ, từng chữ một, với giọng nói lạnh lẽo.
Ngay sau đó tôi vội gọi điện lại cho Ryuuto, nhưng dù tôi gọi bao nhiêu lần thì cũng chỉ có tiếng chuông điện thoại reo, Ryuuto không hề bắt máy.
Nếu thật sự có chuyện gì xảy ra với Kotobuki... Dạ dày tôi quặn thắt vì lo lắng, thế là tôi gọi điện cho Kotobuki.
... Inoue? Có chuyện gì vậy?
Nghe cậu ấy hỏi với vẻ ngạc nhiên, tôi cuối cùng cũng an tâm và ngồi phịch xuống sàn.
... Chỉ là tôi rất lo cho cậu.
... Trời ơi, bây giờ vẫn còn sớm mà, cậu lo gì chứ.
... Từ đó đến nhà cậu còn bao nhiêu lâu?
... Để xem, chắc khoảng ba mươi phút nữa.
... Vậy chúng ta cùng nói chuyện cho đến khi cậu về tới nhà đi.
... Hả? À ừm, được thôi.
... Còn nữa, ngày mai chúng ta tới trường cùng nhau đi.
...Đ-Đợi chút... sao tự dưng cậu lại...lnoue, đã có chuyện gì xảy ra à?
Kotobuki hỏi tôi bằng giọng thẹn thùng xen lẫn chút lo lắng.
... Chỉ là tôi muốn được ở bên Kotobuki thôi.
Sau khi tôi nói ra câu đó bằng chất giọng mà tôi nghĩ là mạnh mẽ, đầu dây bên kia im lặng mất một, hai, ba giây rồi mới có tiếng lầu bầu ngượng ngùng.
... Ừ...ừm. Nếu Inoue muốn vậy cũng được thôi.
Mang theo tâm trạng như đang bị một bóng đen đuổi theo sau lưng, tôi tiếp tục nói chuyện với Kotobuki cho tới tận lúc cậu ấy về đến nhà.
Chỉ đến khi cúp máy tôi mới nhận ra hai tay mình đã tê cóng, toàn thân ướt đẫm mồ hôi.
Sau đó tôi nhiều lần gọi điện thoại cho Ryuuto nhưng vẫn không có ai trả lời, mỗi lần giọng nói trả lời tự động vang lên, tim tôi lại đập mạnh một cái, toàn thân trở nên ớn lạnh.
Mặc dù đang nằm trên giường, nhưng trong đầu tôi vẫn liên tục nghĩ tới những điềm gở, nhiều lần tôi chỉ muốn bật dậy gọi điện cho Kotobuki và xác nhận sự an toàn của cậu ấy.
Chờ mãi, cuối cùng trời cũng sáng, tôi không còn tâm trí đâu để ăn bữa sáng và vội tới chỗ hẹn sớm ba mươi phút.
Cứ như vậy, tôi vừa đứng đợi bồn chồn vừa thở ra khói trắng, khi Kotobuki quấn khăn quàng cổ trắng xuất hiện đằng sau làn sương mù buổi sớm, mũi tôi cay xè lại.
... Inoue...
Kotobuki ngượng ngùng gọi tôi, gò má cậu ấy đỏ như táo chín, hai mắt long lanh, trông cậu ấy rất hạnh phúc.
Khi nhìn khuôn mặt đó, tôi bỗng cảm thấy nhẹ nhõm như vừa trút được một gánh nặng trên vai.
Thật tốt quá.
Thật tốt vì Kotobuki đã tới.
Cho dù mới vừa nãy vẫn còn lo lắng không thôi, nhưng chỉ cần bước đi bên cạnh Kotobuki, tôi lại cảm thấy thoải mái, yên tâm hơn.
Cứ như vậy, chúng tôi cùng nhau tới trường.
Dũng khí mà Kotobuki trao cho tôi vẫn còn đó, giúp tôi đứng vững.
Tôi không cho rằng những lời của Ryuuto chi là uy hiếp.
Bây giờ, khi nhớ lại ánh mắt điên cuồng và giọng nói của nó khi đó, cơ thể tôi lại run lên vì sợ hãi. Nỗi bất an như một lưỡi dao xẹt qua ngực tôi.
Tôi phải bảo vệ Kotobuki.
- Akutagawa, tôi có việc muốn nhờ ông.
Tôi nói cho cậu ấy biết việc Ryuuto có thể đang âm mưu chuyện gì đó.
Khuôn mặt của Akutagawa ngay lập tức trở nên nghiêm nghị.
- Trước khi nói rõ mọi chuyện với Ryuuto tôi sẽ cố gắng ở bên Kotobuki, nhưng tôi hi vọng ông cũng để mắt tới cậu ấy một chút.
- Tôi hiểu rồi.
- Cảm ơn ông. Xin lỗi vì cứ nhờ ông mấy chuyện này suốt.
- Ông không cần bận tâm chuyện đó, thực ra tôi còn thấy ông nhờ hơi trễ. Inoue, ông đừng việc gì cũng giữ trong lòng một mình như vậy. Tôi không phải loại người nhạy cảm, nên nếu ông không nói sớm thì tôi sẽ không thể biết được.
Nghe cậu ấy nói một cách nghiêm túc như vậy, tôi vừa cảm thấy vui vẻ, lại có chút hoang mang.
- ...Akutagawa, tôi thì lại nghĩ chính ông mới là người có việc gì cũng ôm vào người.
- Làm gì có chuyện đó...
Tôi bật cười khi thấy Akutagawa nhíu mày.
- Vậy tôi phải cảm ơn ông rồi. Nếu ông gặp khó khăn gì thì cứ nói cho tôi biết nhé. Dù sao tôi cũng không nhạy cảm cho lắm.
Nét mặt của Akutagawa cũng giãn ra.
- Ừ.
Tiếng chuông vào học vang lên, mọi người vội vàng quay lại chỗ ngồi của mình. Tôi cũng quay người trở về chỗ.
- Inoue!
- Sao?
Thấy tôi quay lại, Akutagawa do dự một lúc rồi mới hỏi.
- ...Ông đã nói chuyện thẳng thắn với chị Amano chưa?
- !
Ngực tôi thắt lại.
Akutagawa nhìn tôi với ánh mắt khổ sở. Có lẽ vẻ mặt của tôi cũng chẳng hơn gì.
- Việc ông lựa chọn không viết tiểu thuyết nữa, hay quyết định đối đầu với Sakurai, tôi đều có thể hiểu. Nhưng làm vậy không phải sẽ chỉ khiến quan hệ giữa ông và chị Amano trở nên xấu đi sao?
Tôi không trả lời được, từ ngữ kẹt lại trong cổ họng, tôi bắt đầu cảm thấy khó thở. Ngay cả việc nhìn về phía Akutagawa tôi cũng chẳng thể làm được.
Đúng lúc này, giáo viên bước vào lớp, hai chúng tôi im lặng quay lại chỗ ngồi.
... Ông đã nói chuyện thẳng thắn với chị Amano chưa?
Cảm giác khổ sở như thể có thứ gì đó đang chèn lấy cổ họng vẫn kéo dài suốt buổi học. Câu nói của Akutagawa cứ lởn vởn trong đầu tôi.
Tôi vẫn chưa thể quyết định nên làm gì với mối quan hệ giữa mình và chị Tooko.
Chị Tooko vẫn đặt hi vọng vào tôi.
Chị ấy hi vọng tôi sẽ viết ra cuốn tiểu thuyết mà người mẹ quá cố của chị ấy chưa kịp viết.
Nhưng điều đó là không thể.
Tôi không phải mẹ của chị Tooko, tôi cũng không thể viết ra cuốn tiểu thuyết mà chị Tooko kì vọng.
Trong mấy ngày này, tôi đã biết rất nhiều điều về chị Tooko. Rằng ba chị ấy là một biên tập viên. Mẹ thì mong muốn trở thành nhà văn. Cả hai người đều đã qua đời trong một tai nạn giao thông. Về mối quan hệ giữa cô Kanako - mẹ của Ryuuto - với vợ chồng Amano. Và cái cách cô Kanako đang đối xử với chị Tooko, đứa con của bạn thân của mình.
Rằng chị Tooko đã trải qua cuộc sống như thế nào ở nhà cô Kanako...
... Nhìn bên ngoài thì lạnh nhạt vậy thôi chứ thực sự dì là người rất dịu dàng.
... Dì đã chịu cưu mang chị, dì đúng là người tốt.
... Dì về rồi ạ! Con chào dì!
Chị Tooko, cho dù đang sốt nằm liệt giường, vẫn cười vui vẻ ra đón cô Kanako.
Và tác giả Sakurai Kanako, chẳng hề liếc chị Tooko dù chỉ một cái và cứ như vậy bước vào nhà.
Khi ấy, tôi đã chẳng thể làm được gì.
Lồng ngực tôi dâng trào cơn giận, máu toàn thân sôi sục, ngực đau như rách toạc... Tôi muốn hét lên, nhưng rồi lại chẳng thể phát ra âm thanh nào.
Tôi đã chẳng thể làm được gì cho chị Tooko.
... Hai người đó... lúc nào cũng vậy. Chị Tooko nói chuyện, còn Kanako thì cứ xem chị ấy như không tồn tại... vẫn luôn như vậy... kể từ khi chị Tooko tới cái nhà này.
Rõ ràng bản thân đang đứng ở đó nhưng lại bị coi như không tồn tại, vậy mà chị ấy vẫn cười vui vẻ, điều đó thật kì cục, nhưng tôi lại không thể nói ra. Cho dù tôi đang phẫn nộ tới mức toàn thân run rẩy... tôi cũng không thể nói ra. Tôi cũng chẳng thể chất vấn cô Kanako là tại sao cô ấy lại có thể xem chị Tooko như không khí dù hai người đã sống cùng với nhau dưới một mái nhà trong bao nhiêu năm như vậy.
Trong không gian nhỏ hẹp đó, chị Tooko và cô Kanako đã tạo ra thế giới của riêng hai người, còn tôi thì chỉ có thể đứng ngoài nhìn một cách bất lực, tựa như một độc giả đang đọc những con chữ được in trên sách.
... Chính anh là người đã cho chị ấy thấy giấc mơ, vậy mà giờ anh lại trốn tránh sao?
... Xin anh hãy viết, anh Konoha.
Ryuuto đã nói nếu tôi viết, sẽ có điều gì đó thay đổi. Rằng tôi là tác giả của chị Tooko.
Nhưng tôi lại không thể đáp lại yêu cầu đó.
Cho dù là trong khoảng thời gian hai năm này, chị Tooko vì nguyện vọng đó mà ờ bên tôi, nắm tay dìu tôi đứng dậy mỗi lần tôi bật khóc đi nữa.
Nhờ có chị Tooko mà dù đã vấp ngã bao nhiêu lần, tôi vẫn có thể bước đi đến tận bây giờ.
Nhưng tôi không thể đáp ứng nguyện vọng của chị Tooko.
Tôi không thể trở thành một tác giả, cũng không thể viết tiểu thuyết! Cho dù hành động đó là vô ơn bội nghĩa, là tùy tiện ích kỉ, thì tôi vẫn không thể làm khác được!
Không thể!
Tôi dường như phát điên vì những cơn đau đầu như búa bổ. Chính chị Tooko đã phản bội tôi.
Nhưng, tôi cũng phản bội chị Tooko. Tôi đã phản bội người đã vô số lần trao cho mình tình cảm ấm áp.
Không biết có phải vì sắc mặt tôi quá u ám hay không mà vào giờ giải lao, Akutagawa đi đến chỗ tôi và xin lỗi.
- Xin lỗi, tôi thực sự không có ý khiến ông khổ sở như vậy...
- Không, không sao cả. Dù sao thì tôi cũng...
Cũng... như thế nào?
Sẽ không gặp lại chị Tooko nữa sao?
Hay một ngày nào đó chị ấy sẽ trở thành kí ức và biến mất?
Nếu có thể quên được thì thật tốt. Nhưng tôi thật sự có thể quên được, những kí ức về chị Tooko vẫn hiển hiện rõ ràng trước mắt, trong tai, đọng lại trên da thịt này sao? Cho dù ngực tôi đang đau nhức đến thế này đi nữa?
Akutagawa khẽ đặt tay lên vai tôi.
- Nếu ông đã khổ sở như vậy thì sao không đi gặp chị Amano? Chẳng phải đối với ông, chị Amano là người rất quan trọng sao? Cả chị Amano cũng thế, lúc nào chị ấy cũng quan tâm, chăm sóc ông. Có lẽ tôi không nên nói ra điều này... Nhưng tôi nghĩ trên đời này không còn ai hiểu ông bằng chị Amano đâu.
Ánh mắt của Akutagawa rất nghiêm túc. Cổ họng tôi thắt lại, tôi lẩm bẩm với giọng nghẹn ngào.
- Ừ...có lẽ vậy.
Người hiểu tôi nhất trên đời.
Vậy mà sao chị ấy vẫn bảo tôi viết tiểu thuyết. vẫn khuyên tôi quay trở lại làm Inoue MIU.
Cho dù biết rõ tôi căm ghét chuyện đó, chị ấy vẫn hi vọng tôi làm vậy, đến mức không thể không nói ra sao.
Để đọc cuốn tiểu thuyết tựa như manna của mẹ chị ấy... câu chuyện thần thánh chẳng khác nào lương thực của Chúa, ngọt ngào trắng muốt rơi từ trên trời xuống...
Và lấp đầy cái bụng rỗng.
- Nghe thật mất mặt... nhưng tôi chẳng thể làm được gì cho chị Tooko cả. Bởi vì người chị Tooko cần là Inoue MIU. Nhưng tôi bây giờ chỉ là Inoue Konoha, một học sinh cấp ba bình thường... tôi không thể giúp chị Tooko được.
Ngực tôi thắt lại.
Akutagawa nhìn tôi với vẻ lo lắng.
Đúng lúc này sau lưng tôi vang lên giọng của Kotobuki.
- Inoue.
Tâm trạng u ám của tôi dần dịu lại khi nghe thấy giọng nói pha lẫn chút ngượng ngùng đó, sau khi cười tạm biệt với Akutagawa, tôi bước về phía Kotobuki.
Vài ngày sau.
Mỗi ngày tôi và Kotobuki đều cùng tới trường vào buổi sáng và ra về sau khi tan học. Sau khi về nhà, chúng tôi gọi điện rồi nhắn tin cho nhau, rồi lại gọi điện, sau khi cúp máy thì nhắn tin, cuối cùng chúng tôi chúc nhau ngủ ngon... Cho dù không ở bên nhau nhưng chúng tôi vẫn cảm thấy thật gần gũi.
Mặc dù tôi vẫn luôn cảnh giác không biết Ryuuto sẽ giở trò gì, nhưng những ngày bình thường đến mức nhàm chán ấy vẫn tiếp tục.
Khi gặp Takeda trong hành lang, tôi hỏi cô bé.
- Ryuuto dạo này thế nào rồi?
Thì cô bé trả lời thế này:
- Khỏe lắm ạ. Hôm qua cậu ấy còn quậy tưng bừng ở tiệm của chị Harumi.
“Tiệm của chị Harumi” mà cô bé nhắc tới chính là cửa tiệm được sử dụng để tổ chức tiệc vào đêm Giáng Sinh năm ngoái. Ryuuto rất khoái lui tới cửa tiệm này, lý do là vì ở đó có một chị phục vụ tên Harumi rất xinh.
- Hôm qua còn có một màn đại chiến giữa bốn cô gái. Kết quả là Ryuuto sau khi bị cho ăn tát thì còn bị tạt một ly côca vào người.
Cô bé vừa cười vừa kể chuyện một cách ngây thơ, tựa như đang nói về điều gì đó cực kì bình thường.
- Em... cũng tham gia nữa hả, Takeda?
- Không ạ, em chỉ vừa thưởng thức bánh ngọt gừng và hồng trà vừa đứng một bên xem thôi.
- ...Vậy à. Thế ngoài chuyện đó ra thì nó còn biểu hiện nào bất thường không?
- Ừm... để em nhớ xem. À đúng rồi, Ryuuto còn gọi điện thoại rất nhiều lần. Nhưng người kia lại không bắt máy nên trông cậu ấy có vẻ khó chịu.
- Điện thoại...? Cho ai cơ?
- Sao em biết được ạ~
Cô bé khẽ cười với nét mặt như có thâm ý.
- Anh Konoha lo lắng cho chị Nanase à? Anh sợ Ryuu bắt nạt chị ấy hả?
- Ừm. Anh sẽ bảo vệ Kotobuki.
Nghe tôi nói vậy, nét mặt của Takeda bỗng trở nên nghiêm túc.
- Thái độ của anh Konoha đối với chị Nanase hơi thay đổi rồi nhỉ.
- Hả, e-em thấy vậy sao?
- Dạ. So với trước đây, có cảm giác như anh Konoha càng coi trọng chị Nanase hơn. Chị Nanase cũng thế, bây giờ khi ở bên anh Konoha, trông chị ấy không còn căng thẳng nữa.
- Trước kia anh đối xử với Kotobuki tệ đến vậy sao?
- Ừ~m, thì chị Nanase cố gắng như vậy mà anh Konoha vẫn lạnh lùng~, em nhìn mà thấy tội nghiệp cho chị ấy.
- Ư...
Vậy sao.
Takeda lại khẽ cười.
- Hiện tại thì có vẻ tốt đẹp rồi, thật tốt quá. Vậy thôi, em đi đây.
Tôi mang theo tâm trạng phức tạp nhìn cô bé vẫy tay rời đi.
Tôi thật sự bận tâm tới người mà Ryuuto gọi điện. Theo lời Takeda thì Ryuuto trông có vẻ khó chịu... Nếu như đó chỉ là một trong số vô vàn những đối tượng đùa bỡn của nó thì cũng không sao, nhưng...
Trái ngược với những tháng ngày bình thản đang trôi qua, tôi không có cách nào xua đi đám mây đen kịt trong lòng. Chắc chắn Ryuuto vẫn chưa bỏ cuộc. Tôi sợ rằng vào lúc này, để đạt được mục đích, nó có thể bất chấp mọi thứ.
Vào giờ nghỉ trưa, tôi bị chị Maki gọi lại.
- Lâu rồi không gặp em, Konoha.
Đang đứng trước quầy hàng chọn bánh mì cho bữa trưa, tôi giật mình quay lại.
Chị Maki đang đứng ở đó và nở nụ cười đầy gợi cảm tựa đóa hồng kiêu sa nở trong một khu vườn yên bình, hoặc một bông hoa ăn thịt... Mái tóc nâu nhạt mượt mà chảy dài như sóng biển trên bộ ngực căng đầy của chị ấy.
Trước kia tôi chỉ thấy chị Maki tại phòng tranh của sảnh âm nhạc, cho nên việc gặp chị ấy vào giờ nghỉ trưa trước quầy hàng như thế này thật sự khiến tôi kinh ngạc.
Chị Maki hỏi với vẻ mặt đã biết tất cả.
- Nghe nói em tới gặp chị hả. Là về chuyện của Tooko phải không?
Thấy người tôi hơi co lại, chị ấy nheo mắt như muốn nói “Quả nhiên là vậy”.
- Nếu em cảm thấy không thoải mái ớ đây thì chúng ta tới phòng tranh đi.
Nói rồi chị ấy bước đi một cách thản nhiên như thể biết chắc tôi sẽ đi theo.
Khi chúng tôi tới phòng tranh, chú Takamizawa đã chuẩn bị sẵn trà và bánh sandwich.
- Nào? Em muốn biết chuyện gì?
Tôi mở miệng một cách khó khăn.
- Chị Maki biết tới đâu ạ?
- Chỉ cần là chuyện có thể điều tra được thì cái gì chị cũng biết.
Chị ấy trả lời không chút do dự.
- Vậy chuyện của ba mẹ chị Tooko thì sao?
- Hai người đó qua đời trong một tai nạn, vào năm Tooko tám tuổi.
- Vậy còn mẹ của Ryuuto?
- Em nói tác giả Sakurai Kanako hả. Cô ấy rất nổi tiếng, ở nhiều phương diện.
Miệng tôi khát khô. Bằng giọng nói khàn khàn tôi hỏi điều mình muốn biết nhất.
- Cô Kanako đã đầu độc ba mẹ chị Tooko như những gì cô ấy đã viết trong tiểu thuyết ạ?
Khi những lời này vuột ra khỏi miệng, lòng tôi chợt trở nên nặng nề, những đầu ngón tay cũng lạnh như băng.
Chị Maki nở một nụ cười kiều diễm.
- Theo điều tra của cảnh sát thì không hề có bằng chứng nào về việc Sakurai Kanako đã đầu độc vợ chồng Amano. Dù vậy hiện trường xảy ra tai nạn rất mất tự nhiên, cho nên họ chỉ có thể phán đoán đã có sự cố nào đó trong lúc lái xe...
Hôm đó, vợ chồng Amano vì tham gia đám cưới của một người bạn nên đã gửi Tooko ở nhà Sakurai. Sau khi cả nhà họ ăn bữa sáng xong, họ chở theo Tooko và Ryuuto - con trai của Kanako hôm trước ở lại chơi. Sau khi tới nhà Sakurai, người chồng Fumiharu lái xe tới nơi tổ chức đám cưới.
Nếu Kanako có ý định hạ độc thì chỉ có thể vào lúc hai vợ chồng họ tới nhà Sakurai, tuy nhiên...
Chị Maki ngừng lại một cách cố ý. Tôi không khỏi nín thở.
- Khi ấy Kanako lại không có ở nhà. Đón tiếp vợ chồng Amano là người giúp việc. Thế nên trừ khi cô ấy sử dụng mưu mẹo nào đó, còn không thì chuyện Kanako đầu độc vợ chồng Amano là điều hoàn toàn không thể.
Mồ hôi lạnh nhỏ từng giọt lên đồng phục của tôi.
Cô Kanako không đầu độc bố mẹ chị Tooko.
Nhưng nếu vậy thì tại sao cô ấy lại viết tiểu thuyết trong đó thú nhận chính mình là hung thủ?
Tại sao cô ấy lại xem chị Tooko như “người không tồn tại?”
Ngay từ đầu, việc cô ấy cho chị Tooko ở nhờ là để ngược đãi chị ấy sao?
Cơ thể tôi run lên khi nhớ lại nội dung lá thư của cô Kanako trong căn phòng của chị Tooko.
... Cậu chắc hẳn rất muốn tôi chết đúng không.
Lá thư được viết cho cô Yui, người đáng ra là bạn thân của cô ấy.
Trong thư, cô Kanako đã lên án cô Yui rằng cô ấy đang giấu thuốc độc và định sát hại chú Fumiharu và cô Kanako.
... Sau khi giết anh ấy, cậu cũng sẽ giết tôi phải không? Cậu sẽ vừa cười vừa đổ thuốc độc vào thức ăn của tôi phải không?
Cô Kanako cũng biết thuốc độc được cất ở đâu Cô ấy còn nói bản thân đã thử xác nhận và tìm thấy thuốc độc.
Cho dù tôi một mực phủ nhận nỗi sợ hãi và nghi hoặc nảy sinh sau khi đọc lá thư đó, chúng vẫn ở đó và ăn mòn tâm trí tôi.
Có khi nào chính cô Yui mới là người đã hạ độc không?
Có khi nào cô ấy đã lên kế hoạch tự sát từ trước...
Ryuuto cũng từng nói với tôi.
Rằng-nó-đã-đưa-thuốc-độc-cho-chị-Yui.
Trong màn đêm lạnh buốt đến đông cứng tâm can, được chiếu sáng bởi ánh trăng mờ ảo, Ryuuto vừa nhìn chằm chằm vào tôi với ánh mắt của một con dã thú vừa nói rằng nó chính là người cha quá cố Suwa Takumi đầu thai.
...Tay của chị Yui trắng nõn mềm mại, nhỏ nhắn như tay em bé. Khi nắm lấy trái tim màu tử đinh hương bằng bàn tay đó, chị ấy đã cười thật vui vẻ và cảm ơn em. Sau đó, chị ấy đã sử dụng nó.
... Bởi vì chỉ có tự tay giết chết người mình yêu thì người đó mới vĩnh viễn thuộc về mình.
Người tôi nổi hết da gà khi nhớ lại giọng nói trầm thấp ngọt ngào mà điên cuồng đó.
Không thể có chuyện đầu thai được! Nếu Ryuuto thật sự nghiêm túc khi nói điều đó, vậy thì nó đã phát điên rồi. Thế nhưng những lời nói đó vẫn mang những dấu hiệu kì lạ mà tôi không thể phủ nhận.
... Xin anh hãy viết, anh Konoha. vẫn chưa quá muộn, trước khi em đưa chiếc bình màu tím của Ole Lukoje cho chị Tooko, xin anh hãy viết. Chỉ có anh mới có thể cứu rỗi tất cả.
Tôi từng đọc những từ ngữ tương tự trong lá thư của cô Kanako.
... Những câu chuyện cậu viết giống như giấc mơ mà Ole Lukoje cho đám trẻ con thấy qua chiếc dù có tranh vẽ. Mơ hồ không chút sự thật, chẳng để lại chút ấn tượng nào, sáng sớm tỉnh lại là sẽ quên hết.
Ole Lukoje là ông già thần ngủ xuất hiện trong truyện cổ tích của Andersen. Sự trùng hợp trong cái tên này chỉ là ngẫu nhiên sao? Hay là...
- Này, trông em có vẻ không được khỏe thì phải.
Khi tôi sực tỉnh lại, tôi phát hiện lòng bàn tay của mình đã ướt đẫm mồ hôi. Có lẽ mặt tôi bây giờ cũng đang tái xanh như mặt người bệnh.
Vừa điều chỉnh hô hấp bằng cách thở ngắn từng đợt, tôi lẩm bẩm bằng giọng nhát gừng “Em không sao...”
Chị Maki trông chẳng hề lo lắng chút nào cả, nói đúng ra thì chị ấy còn đang quan sát tôi với vẻ thích thú.
Cho dù chứng kiến sự yếu đuối của người khác thì người này cũng không hề cảm thấy thương hại. Ngược lại, chị ấy chỉ càng tỏ vẻ khinh thường.
- Không có chuyện gì cả.
- Vậy à?
Khóe miệng chị ấy nhếch lên một cách tinh quái.
- Chị Maki thì sao, em nghe nói chị phải nghỉ ở nhà vì cơ thể không được khỏe. Chị không sao chứ?
Vẫn giữ nụ cười trên môi, chị Maki trả lời.
- Dù sao thì chị cũng chẳng phải bị bệnh gì.
Sau đó, chị ấy chống cằm với nét mặt vui vẻ, nhìn tôi và nói.
- Em còn muốn hỏi gì nữa không? Bữa tiệc trà hôm nay chị sẽ ưu đãi đặc biệt không thu lệ phí với em.
- Ba của Ryuuto, Suwa Takumi... là người như thế nào ạ?
- Hừm, nếu em muốn biết thì có một hình mẫu rất giống đấy.
Trong mắt chị Maki ánh lên vẻ mỉa mai.
- Chị từng xem ảnh chụp của Takumi, phải nói là ông ta giống thằng nhóc Ryuuto đó đến đáng sợ. Mặc dù hai người đó cha con, nhưng dù vậy đi nữa thì họ vẫn giống nhau đến mức khiến người ta không khỏi nghĩ rằng Ryuuto chính là Takumi bò ra từ nấm mộ.
Tính cách của nó cũng hoàn toàn thừa hưởng từ người cha. Khi ấy, mặc dù vẫn còn chưa thành niên, nhưng Takumi đã làm nghề buôn người cho các quán bar và ổ mại dâm, phóng đãng, ăn chơi trác táng, vô gia cư, sống nhờ ở nhà của các cô gái. Số con gái bị ông ta lừa phải nói là đếm không xuể, thế nhưng bản thân ông ta lại chẳng có chút ăn năn, thế nào, em có thấy giống hệt Sakurai Ryuuto mà chúng ta biết không. Hai cha con nhà đó quả là một đám bất tài vô tướng y hệt nhau.
Vốn dĩ rất ghét Ryuuto, thế nên trong lời nói của chị Maki không có chút nương tình nào cả.
Khi nghe được từ “giống nhau đến đáng sợ”, ngực tôi như bị khoét ra một lỗ hổng.
... Bởi vì em chính là Suwa Takumi đầu thai.
Mặc dù điều đó là không thể xảy ra, nhưng hình tượng Suwa Takumi trong đầu tôi đang dần trùng khớp và hòa làm một thể với Ryuuto. Khóe miệng cậu ta khẽ nhếch lên một cách đáng sợ và nhìn tôi với đôi mắt của dã thú.
- Em nghe nói chú Takumi cũng qua đời trong một tai nạn thì phải?
Chị Maki nhún vai.
- Là do ông ta lao ra giữa đường cứu một con mèo. Mặc dù con mèo thì không sao cả, nhưng người cứu nó thì lại bị xe cấp cứu đưa vào bệnh viện, sau đó thì qua đời ữong khi phẫu thuật.
- Mèo...?
- Thế nào, một cái chết thật khó tin phải không. Vì bảo vệ một con mèo mà bị xe tông. Thật đúng là loại đàn ông không não. Trong tang lễ của ông ta cũng toàn phụ nữ tới dự, hiện tại chuyện đó vẫn là đề tài trà dư tửu hậu của nhiều người đấy.
Nhíu mày lại như thể chuyện đó thật ngu ngốc, chị Maki uống một ngụm trà.
- ...Cô Kanako có tham dự tang lễ của chú Takumi không ạ?
Chị Maki đặt tách trà xuống bàn và trả lời dứt khoát.
- Không hề. Nghe nói khi ấy cô ta đang viết bản thảo tại nơi làm việc. Nhưng mẹ của Tooko thì có tham dự.
Ngực tôi lại thắt lại khi nhớ tới ánh mắt điên cuồng của Ryuuto.
- Cô Kanako nghĩ như thế nào về chú Takumi ạ? Dù sao thì cô ấy cũng sinh ra Ryuuto nên chắc giữa hai người cũng có tình cảm, vậy mà sao cô ấy vẫn đi làm khi tang lễ của chú ấy diễn ra chứ? Ryuuto cũng nói khi tai nạn xảy ra, cô Kanako chưa một lần tới bệnh viện...
Chị Maki nhìn tôi với ánh mắt như đang nhìn một thằng ngốc, xen lẫn chút thương hại.
- Em đúng là trẻ con.
Thấy tôi kinh ngạc nín thở, chị ấy nói tiếp với giọng lạnh như băng.
- Thiếu gì phụ nữ cho dù không yêu đối phương nhưng vẫn sinh con chứ.
Tôi càng không biết nói gì khi nghe những lời này.
Bầu không khí xung quanh trở nên lạnh lẽo, như thế tôi đang bị chị Maki chỉ trích.
Cuối cùng tôi cũng nói một cách khó khăn.
- Vậy thì vì lý do gì mà họ lại làm thế ạ?
Vẫn nhìn tôi chăm chú, chị Maki trả lời.
- Ví dụ như... để báo thù chẳng hạn.
Những lời cay nghiệt đó đâm vào ngực tôi.
Báo thù?
Báo thù ai? Cô Yui? Hay là chú Fumiharu?
- Có tin đồn giữa Kanako và Amano Fumiharu, biên tập viên của cô ta, tồn tại quan hệ mờ ám, thế nên có thể vì gút mắc gì đó về mặt tình cảm, cô ta đã kiếm đại một gã đàn ông nào đó làm đối tượng và mang thai, sau đó sinh ra thằng nhóc kia để trả thù, thực sự cũng chẳng phải chuyện gì to tát cả.
Làm sao mà...
Vì trả thù nên có con với một người mình không hề yêu ư?
- Vừa nãy chỉ là tưởng tượng của chị, thực tế có thể cũng không phải như vậy. Nhưng chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra. Thế nào, quá sức chịu đựng của em hả?
Trông thấy ánh mắt như đang giễu cợt, hai má tôi nóng bừng lên.
Chị Maki thản nhiên nói tiếp “Đưa điện thoại chị mượn chút”, rồi chị ấy cho tôi số của mình.
- Nếu có chuyện gì thì cứ gọi cho chị. Nhưng có thể lần tới chị sẽ tính phí đấy.
- Em hỏi thêm một chuyện nữa được không ạ?
- Được, em hỏi đi.
- Nếu ba mẹ chị Tooko thật sự bị đầu độc, vậy thì có khả năng nào chất độc đó là do Takumi chuẩn bị không?
Sau khi trả lại điện thoại cho tôi, chị Maki mới chậm rãi trả lời.
- Thực ra thì suy nghĩ như vậy mới hợp logic. Dù sao Takumi cũng thường lui tới những tụ điểm chẳng lấy gì làm tốt đẹp, thế nên ông ta chắc hẳn cũng có thể tìm được thuốc độc. Không loại trừ khả năng vì chuyện này nên Kanako mới tiếp cận Takumi.
Dạ dày quặn thắt, tôi cảm thấy thật buồn nôn.
Sau khi chào chị Maki và rời sảnh âm nhạc, tôi bước đi trên hành lang, trong đầu như có một cơn bão quét qua.
Suwa Takumi thật sự đã chuẩn bị thuốc độc sao? Và thay vì đưa cho cô Kanako, chú ấy đã đưa nó cho cô Yui?
Không, đó chi là những gì Ryuuto nói. Chúng chỉ có trong tưởng tượng, không phải sự thật. Đừng để bị mê hoặc. Làm gì có chuyện đầu thai chứ!
... Em biết tất cả...
... Không thể sao? Nhưng em có kí ức của kiếp trước.
... Giống hệt như khi đó, trừ khi có ai đó biến mất, còn không mọi chuyện sẽ không dừng được.
Tôi lắc đầu thật mạnh.
Không phải tôi đã quyết định sẽ quên chuyện của chị Tooko rồi sao?
Cho dù thuốc độc có tồn tại thì sao? Cho dù có ai đó thật sự bị đầu độc đi nữa thì sao? Chuyện đó liên quan gì tới tôi chứ?
Ba mẹ chị Tooko đã mất được chín năm rồi. Hiện tại chẳng còn biện pháp nào để tìm được hung thủ nữa cả. Hơn nữa, nếu người đầu độc lại chính là cô Yui...
Khi tôi bước vào phòng học đúng lúc tiếng chuông vang lên, Akutagawa tới gần tôi khẽ hỏi.
- Kotobuki không đi cùng với ông sao?
- Hả?
- Sau khi tôi nói cho Kotobuki biết ông đi mua bánh mì thì cậu ấy cũng đi ra ngoài.
- Kotobuki đi tìm tôi sao? Không, tôi không gặp cậu ấy.
- Vậy sao... bởi vì mãi không thấy ông và Kotobuki quay lại nên tôi cứ nghĩ hai người ở chung một chỗ...
Trong ánh mắt của Akutagawa hiện lên vẻ lo lắng. Lòng tôi lại đau nhói, như đang bị một bàn tay vô hình siết chặt.
Kotobuki vẫn đang đi tìm tôi sao?
Hơi lạnh chạy dọc sống lưng, tôi vội lấy điện thoại ra xem nhưng chẳng có tin nhắn nào cả.
Chuông vang lên, mọi người xung quanh tôi vội vàng quay lại chỗ ngồi.
Kotobuki vẫn chưa quay lại.
Mori, bạn thân của Kotobuki, đang liếc ra ngoài hành lang với vẻ lo lắng.
Nét mặt của Akutagawa cũng dần trở nên nghiêm nghị.
Tôi thử gọi điện cho Kotobuki, nhưng không biết là điện thoại cậu ấy hết pin hay đang ở chỗ nào không có sóng mà trong tai tôi chỉ vang lên lời nhắn không liên lạc được.
Không bỏ cuộc, tôi chuyển sang nhắn tin.
“Cậu sao vậy? Vào học rồi đấy? Giờ cậu đang ở đâu?”
Tim tôi bắt đầu đập mạnh, hai bên thái dương nhói lên từng cơn. Tại sao Kotobuki vẫn chưa quay lại?
Nỗi bất an cuộn trào trong lồng ngực tôi. Nhanh lên, nhanh lên, nhanh quay về đi, Kotobuki.
Giáo viên bước vào lớp.
Kotobuki vẫn chưa quay lại.
Đúng lúc này, điện thoại trong tay tôi bông rung nhẹ.
Tin nhắn!
Nhưng người gửi lại không phải Kotobuki, la Takeda.
Tiêu đề là, ”Nanase”...
Cơ thể tôi khẽ run. Tôi vội mở điện thoại ra dưới hộc bàn và đọc nội dung tin nhắn.
“Thư viện.”
Tôi đứng bật dậy khi dòng tin ngắn ngủi đập vào mắt.
Bạn học xung quanh giật nảy mình ngước lên nhìn tôi. Giáo viên cũng trợn tròn mắt.
- Em xin phép xuống phòng y tế ạ!
Sau khi gào lên như gặp kẻ cướp, tôi lao ra khỏi phòng học.
Chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra với Kotobuki!
Tôi đã quá chủ quan khi nghĩ rằng nó sẽ không ra tay ở trường vào giữa ban ngày ban mặt thế này!
... Chị Kotobuki đúng là phiền phức thật.
Ánh mắt đầy khó chịu cùng giọng nói lạnh lẽo như lưỡi dao nhiều lần đâm vào ngực tôi.
... Em không biết mình sẽ làm ra chuyện gì đâu.
Một Ryuuto thì thầm bằng giọng trầm thấp ở đầu bên kia điện thoại.
Ryuuto đó không hề bình thường chút nào!
Mặc dù tôi đã biết.
Rằng Ryuuto sẽ không từ bỏ một cách dễ dàng, rằng những lời đó không phải chỉ là uy hiếp suông.
Vậy mà tại sao tôi vẫn rời mắt khỏi Kotobuki chứ?!
Vừa tự trách sai lầm của bản thân, tôi vừa chạy vội dọc hành lang rồi phóng xuống cầu thang.
Cổ họng tôi như sắp nứt ra vì khó thở. Mồ hồi chảy vào mắt cay xè, hai chân như sắp khuỵu xuống bất cứ lúc nào.
Cảnh vật xung quanh bắt đầu vặn vẹo và trở nên mơ hồ.
Làm ơn... ông trời ơi, hãy để con đến kịp!
Thư viện treo biển đóng cửa. Bên trong cũng hoàn toàn im ắng, tai tôi chỉ nghe được tiếng thở dốc của chính mình. Tôi vặn nắm đấm cửa rồi bước vào trong.
Vừa thở hồng hộc tôi vừa nhìn quanh.
Quầy tiếp tân và phòng đọc đều trống rỗng.
Điều hòa đã tắt, bầu không khí lạnh lẽo như băng.
Đôi mắt vô hồn nhìn chăm chú vào từng con chữ, bàn tay nhẹ nhàng lật sách không tạo nên một tiếng động nào. Cứ như thể người ngồi ở đó là một con rô bốt...
- Takeda!
Khi tôi cất tiếng gọi cô bé, Takeda hướng cặp mắt trống rỗng về phía tôi rồi cô bé khẽ xoay sang nhìn về phía căn phòng dưới tầng hầm.
Tôi phóng như điên về phía đó, mở cửa, rồi lao xuống cầu thang hình xoắn ốc.
Sau khi đẩy cánh cửa bằng sắt nặng nề ra, đập vào mắt tôi là từng đống sách ố vàng tỏa ra mùi hương ngọt ngào và bầu không khí lạnh cắt da cắt thịt.
Ngọn đèn bàn lay lắt chiếu rọi căn phòng bằng thứ ánh sáng kì dị. Trong cái không gian chật hẹp mờ tối của “khu mộ sách” hiện lên hai bóng người chồng lên nhau.
Bóng người ở dưới đang vùng vẫy cố gắng đẩy bóng người ở trên ra.
Là Ryuuto và Kotobuki.
Chứng kiến Ryuuto đè ngã Kotobuki ra giữa sàn, đầu tôi như nổ tung.
Đây là lần đầu tiên tôi biết được cảm giác tức giận đến mức muốn giết một ai đó là như thế nào. Mắt tôi đỏ rực như máu, tim đập điên cuồng, lý trí biến mất, tôi lao về phía trước.
- Cút ngay! Bỏ cậu ấy ra!
Tôi đấm vào mặt Ryuuto khi nó quay lại, rồi túm lấy cổ áo nó đẩy sang một bên. Chồng sách bên cạnh đổ sụp xuống, đập lên người Ryuuto rồi rơi xuống sàn. Bụi bốc lên mù mịt trong căn phòng mờ ảo.
- I-Inoue...!
Kotobuki nghẹn ngào gọi tên tôi, vừa run rẩy cậu ấy vừa níu lấy tôi. Đầu tóc, đồng phục xộc xệch, chiếc nơ trước ngực cũng bị tháo ra.
- Xin lỗi, Kotobuki, tôi xin lỗi.
Tôi ôm lấy Kotobuki rồi không ngừng lặp lại câu đó.
Kotobuki vẫn đang run rẩy. Chắc hẳn cậu ấy đã rất sợ, cậu ấy cứ níu chặt lấy đồng phục của tôi, áp mặt vào ngực tôi nỉ non “Inoue... Inoue...”. Mái tóc nâu mượt mà lốm đốm những hạt bụi trắng.
Tôi nghiến răng trừng mắt nhìn Ryuuto.
Vừa ngồi dậy trên sàn, Ryuuto cũng ngẩng đầu lên nhìn tôi.
Ánh mắt của nó đầy bất mãn, môi bĩu ra, chứng kiến bộ dạng đó, tôi càng tức giận hon.
- Tao cấm mày đụng tới Kotobuki lần nữa! Những gì mày vừa làm là phạm pháp! Đừng làm phiền tao nữa! Cho dù mày có làm gì thì tao cũng không viết tiểu thuyết, cũng không quay trở lại làm Inoue MIU! Lần sau nếu Kotobuki lại xảy ra chuyện gì tao sẽ giết mày. Nhớ đấy!
Ryuuto lầm bầm bằng giọng chướng tai.
- Ái chà, thật không ngờ lại được nghe từ “giết” từ miệng anh Konoha... Chị ấy quan trọng với anh đến vậy à? Nhưng tốt hơn là anh đừng nên làm mấy việc mình không quen. So với em thì anh Konoha còn non lắm... Em quá quen việc bị dọa giết rồi... Toàn những thằng nói cho sướng miệng, đến cuối cùng thì em vẫn đứng đây... chẳng thằng nào tới giết em cả...
Nói rồi, Ryuuto lấy ra từ trong túi một con dao xếp, bật lưỡi dao ra rồi ném nó tới cạnh chân của tôi.
Sau đó, khóe miệng nó khẽ nhếch lên như muốn chọc tức tôi.
- Anh dùng nó giết em đi. Nếu không chuyện hôm nay sẽ còn lặp lại, còn lặp lại bao nhiêu lần thì em không biết được đâu. Em sẽ hủy hoại chị Kotobuki mà anh yêu thương. Bởi vì chị Kotobuki thật phiền phức. Cho nên em phải làm cho chị ấy không thể xuất hiện trước mặt anh Konoha nữa.
Con dao xếp phản xạ thứ ánh sáng lạnh lẽo trên nền bê tông tán loạn những quyển sách cũ.
Đầu óc tôi nóng rực, cổ họng khát khô, dòng suy nghĩ dần tê dại, tôi có cảm giác dường như bản thân đang bị dồn tới bờ vực thẳm. Con quái thú trước mặt tôi đang dần áp sát, nếu tôi không giết nó, nó sẽ giết tôi... Ý nghĩ đó dần chi phối tâm trí tôi.
Kotobuki níu lấy tay áo tôi với vẻ lo lắng rồi thì thầm bằng giọng lí nhí.
- Không được...
Như muốn át đi những lời đó, Ryuuto cao giọng.
- Nếu không em xử luôn chị Kotobuki ngay trước mặt anh Konoha nhé?
Toàn thân Kotobuki khẽ run. Tôi cũng sững người lại.
Ánh mắt đầy nguy hiểm tựa như ác ma nhìn chằm chằm vào chúng tôi. Trong ánh mắt lạnh lẽo đó không tồn tại chút tình cảm nào...
- Em không đùa đâu. Chúng ta hãy thử xem ai sẽ thắng, sự nghiêm túc của em hay sự nghiêm túc của anh Konoha. Nào, nhặt con dao đó lên và khiến trái tim em ngừng đập đi. Như vậy em sẽ không bao giờ yêu cầu anh Konoha viết tiểu thuyết nữa. Người chết sẽ không nói chuyện. Hãy để em dùng cơ thể này trải nghiệm sự nghiêm túc của anh Konoha.
Con dao màu bạc nằm dưới chân tôi.
Chỉ cần tôi nhặt nó lên và đâm vào ngực của Ryuuto, Kotobuki sẽ không còn gặp nguy hiểm nữa.
Chắc chắn Ryuuto sẽ không né tránh.
Không khí trong phòng như đông đặc lại, cổ họng tôi như thắt lại. Tôi nín thở nhìn chăm chú vào con dao.
Những gì Ryuuto làm với Kotobuki là không thể tha thứ, Ryuuto ở trước mặt tôi không còn là Ryuuto vui vẻ ngày trước nữa rồi.
Nếu tôi không chấm dứt mọi chuyện ở đây, chuyện tương tự sẽ lặp lại.
Cảnh tượng khi tôi mở cửa lại hiện lên trong đầu, sát ý cuộn trào trong tôi. Nếu tôi thật sự muốn bảo vệ Kotobuki...
- Không được!!!
Khi tôi sắp bị nhấn chìm bởi cảm xúc, một giọng nói mạnh mẽ vang lên ngăn tôi lại.
Người vừa hét lên là Kotobuki.
Vẫn đang khẽ run trong lồng ngực tôi, Kotobuki cắn răng trừng mắt nhìn Ryuuto rồi lớn tiếng nói.
- Inoue sẽ không làm theo lời của cậu! T-Tôi cũng... cho dù cậu làm gì tôi thì tôi cũng sẽ không chia tay với Inoue! Tôi chẳng việc gì phải sợ cậu cả! Từ nay về sau tôi sẽ mãi mãi ở bên Inoue!
Tôi sững người nhìn Kotobuki buông tay ra rồi cúi người xuống sàn.
- Kotobuki!
Ryuuto cũng mở to hai mắt.
Kotobuki nhặt con dao dưới đất lên rồi dùng hết sức ném về phía những giá sách u ám bên góc tường. Cùng với tiếng thép chạm vào giá sách và rơi xuống, sự im lặng quay lại với căn phòng.
Rồi Kotobuki ghì chặt lấy tay tôi và nói.
- ...Những gì tôi nói lúc trước rất nghiêm túc. Tôi thích Inoue... tôi sẽ luôn ở bên Inoue.
Liệu còn lời nào có thể ngọt ngào hơn như vậy nữa chứ.
Tim tôi rung động.
Kotobuki ngẩng đầu lên và cười với tôi, nụ cười đó thật vụng về, nhưng đối với tôi đó là nụ cười đẹp hơn hết thảy.
- Cảm ơn cậu!
Tôi cũng ôm lấy vai của Kotobuki, tình cảm trào dâng trong lòng. Một lần nữa tôi lại được Kotobuki tiếp thêm dũng khí.
Ryuuto thì thầm bằng giọng nói lạnh lẽo.
- Sướng thật nhỉ... có người yêu mình đến vậy...
Tôi cảnh giác liếc sang phía nó nhưng bầu không khí đáng sợ xung quanh Ryuuto đã dịu bớt, chỉ còn lại vẻ mệt mỏi.
- Nhưng... em sẽ không từ bỏ đâu.
Kotobuki níu chặt áo đồng phục của tôi.
- Đ... Đi thôi, Inoue.
- Ừm.
Tôi gật đầu rồi quay về phía Ryuuto nói.
- Anh cũng sẽ không từ bỏ. Anh sẽ bảo vệ Kotobuki.
Ryuuto vẫn ngồi gục trên sàn với vẻ mặt tiều tụy. Ánh mắt đau đớn không chút sức lực đó giống hệt với khuôn mặt tôi nhìn thấy vào đêm hôm trước khi chị Tooko tới nhà tôi, ngực tôi bỗng nhói lên... Nhưng tôi vẫn ôm lấy bả vai của Kotobuki và đi ra khỏi phòng.
- Ông không sao chứ Inoue?
Khi tôi đi lên thì thấy Akutagawa chạy tới.
- Tôi đang định chờ thêm một phút nữa, nếu ông không quay lại tôi sẽ phá cửa vào.
- Sao ông lại ở đây, đang giờ học mà...!
- Tôi đã xin phép là muốn đi thăm ông rồi.
Thật hết biết. Chắc hẳn giáo viên đã rất kinh ngạc. Kotobuki cũng đang trợn tròn mắt.
Rồi Akutagawa nói với vẻ mặt đắng chát rằng khi cậu ấy đuổi theo tôi tới đây và định lao xuống tầng hầm thì bị Takeda cản lại và nói “Tốt hơn là cứ để người trong cuộc được nói chuyện với nhau. Anh ngồi xuống đó đợi đi”.
Takeda vẫn đang lật sách như không có chuyện gì xảy ra cả.
- Takeda, cảm ơn em vì đã báo cho anh biết chuyện của Kotobuki.
Khi tôi cảm ơn cô bé, Takeda chỉ quay sang với ánh mắt hờ hững và nói khẽ.
- Không có gì...
Takeda không hề hỏi tôi đã có chuyện gì xảy ra dưới tầng hầm, cũng như tôi đã nói chuyện gì với Ryuuto.
Đúng lúc này, nhạc chuông với giai điệu vui vẻ vang lên từ túi áo đồng phục của Takeda. Vẫn giữ nét mặt vô cảm, Takeda lấy điện thoại ra.
- ...Tin nhắn... của Ryuuto.
Tôi giật mình.
- Nó viết gì vậy?
- Cậu ấy hỏi có phải em đã mách lẻo cho anh Konoha không.
Kotobuki sững người nhìn Takeda nhắn tin trả lời một cách thuần thục. Chắc hẳn cậu ấy đã cảm thấy rất kinh ngạc khi chứng kiến một bộ mặt khác của Takeda, người vẫn luôn đeo tấm mặt nạ ngây thơ. Bàn tay đang nắm lấy tay tôi siết chặt lại.
Tôi hỏi với giọng khàn khàn.
- Em... trả lời thế nào?
Takeda khép lại quyển sách đang đọc dở và đứng dậy. Đến bây giờ tôi mới nhìn thấy tiêu đề của nó, đó là cuốn Mất tư cách làm người.
- Em bảo cậu ấy nếu có lần sau thì kiếm chỗ khác mà làm.
Sau khi trả lời một cách lạnh lùng như vậy, Takeda đi về phía căn phòng dưới tầng hầm.
- Takeda... em đi gặp Ryuuto hả?
- Vâng. Cậu ấy có vẻ bực bội, em sẽ đi an ủi cậu ấy.
Đi được một đoạn, cô bé dừng lại, rồi quay về phía chúng tôi nở một nụ cười chân thành rạng rỡ đúng kiểu Takeda Chia.
- Thôi em đi nha! Bye bye anh Konoha, chị Nanase, anh Akutagaw~a!
Như thể bị sự thay đổi chóng mặt của cô bé dọa cho sợ, ba người chúng tôi đứng sững mất một lúc.
Người phá vỡ bầu không khí im lặng là Kotobuki.
- Nếu... nếu cả ba chúng ta cùng về lớp thì chắc sẽ rất kì cục.
- Đ-Đúng vậy.
- Ừm, chính xác.
Sau vài phút thảo luận, cuối cùng, để hợp logic, cả ba chúng tôi cùng đi tới phòng y tế.
- Dạ... em bị tụt huyết áp... Đang dọn sách ở thư viện thì mắt hoa cả lên... Không đi nổi nữa ạ.
- Em bị đau bụng, đi nhà vệ sinh mãi.
- Em đi theo Inoue ạ.
Và đưa ra lý do như vậy với cô giáo trực phòng.
Viết tiểu thuyết sẽ khiến Kana hạnh phúc sao?
Anh Fumiharu lúc nào cũng nói với mình rằng việc dùng ngôn từ để thể hiện một câu chuyện chính là cách thức tiến gần tới Chúa trời.
Rằng Kana đang lách qua cánh cửa hẹp kia và đi về phía Chúa. Rằng anh ấy sẽ giúp đỡ Kana đạt đến nơi chí cao mang tên Chúa. Đó là niềm hạnh phúc của một biên tập viên.
Nhưng, cho dù Kana tài năng như vậy, thông minh xinh đẹp, được nhiều người ngưỡng mộ như vậy, mình vẫn cảm thấy Kana không hề hạnh phúc.
Anh Fumiharu nói với mình điều mà Kana thật sự mong muốn nằm ở một nơi rất xa, một nơi không thể chạm tay tới.
Rằng Kana giống như Alissa theo đuổi tình yêu của Chúa, chính sự cô độc và những gút mắc đó đã nâng tầm tiểu thuyết của Kana lên một tầng cao mới.
Khi anh Fumiharu vừa dịu dàng xoa đầu Tooko vừa nói ra những lời đầy khắc nghiệt đó, mình đã rất tức giận.
“Tại sao cứ phải gặp bất hạnh thì mới viết được tiểu thuyết chứ, chuyện như vậy đáng lẽ không nên xảy ra.”
“Em nói đúng. Nhưng chính sự bất hạnh đó mới khiến con người khát khao sáng tác. Nếu như Dazai đã sống một cuộc đời ngập tràn hạnh phúc, liệu ông có viết ra Mất tư cách làm người không? Nếu như tình yêu của Elise không đầy bi thương, liệu Vũ nữ có ra đời? Nếu không có mâu thuẫn với cha của mình, liệu Shiga Naoya có thể viết ra Con đường đêm không?”
“Như vậy Kana vĩnh viễn sẽ không được hạnh phúc sao?”
Vừa khẽ dùng những ngón tay vuốt ve mái tóc của Tooko, anh Fumiharu vừa lặng lẽ trả lời.
“Cô ấy có thể trở nên hạnh phúc với tư cách một tác giả.”
Cứ như thể đó là điều duy nhất tồn tại.