Hiện tại, tôi đang cực~~~kì hối hận vì đã nói cho chị Tooko biết mọi chuyện.
- Sắp tới kì thi rồi đấy! Chị là thí sinh mà không có chút tự giác nào thế hả?!
Tuy nhiên, chị Tooko hoàn toàn bỏ ngoài tai những lời than phiền của tôi và tiếp tục bước về phía trước.
- Rồi rồi, chị biết rồ~i. A, tiếp theo thử tới chỗ này đi. Hành tinh của người Inoturn bí ẩn. Oa, nghe có vẻ đáng sợ quá.
Vừa chỉ vào tấm bản đồ, chị ấy vừa nói một cách háo hức.
Hôm nay là thứ Bảy. Tôi đang bị chị Tooko lôi đi dạo vòng quanh những địa điểm kỉ niệm của tôi và Miu.
Thiệt tình, tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này chứ?!
Không, không đúng, mọi lỗi lầm đều là do tôi. Không phải tôi đã biết rõ từ đầu nếu mình nói chuyện này cho chi Tooko biết thì sẽ thành ra thế này sao? Cho dù chỉ còn một tuần nữa là đến kì thi, cho dù thi thử bị nhận điểm E thì chị Tooko vẫn là chị Tooko.
- Nè nè Konoha, sinh vật gọi là người Inoturn này trông như thế nào vậy?
- ...Chỉ là một con lợn rừng được nuôi trong công viên thôi ạ.
- Hả?! Là vậy sao?
Chị Tooko mở to mắt vung vẩy hai bím tóc dài rồi quay đầu lại.
Hôm nay là ngày nghỉ vậy mà chị ấy vẫn mặc đồng phục, bên ngoài là một chiếc áo khoác dạ, trông thật đơn điệu hết chỗ nói. Nhưng theo lời chị ấy thì “Học sinh cho dù đang ở bên ngoài trường cũng phải tuân thủ nội quy”. Cả lúc chúng tôi gặp nhau ở chỗ hẹn cũng thế, vừa nhìn thấy tôi mặc đồ bình thường, chị Tooko đã phồng má lên nói một cách bất mãn: “A, Konoha thành học sinh hư rồi”. Bà chị này thỉnh thoảng lại rất nghiêm túc ở một số vấn đề khá là quái đản.
Thiệt tình, tôi thật sự hi vọng chị ấy dùng cái sự nghiêm túc này vào việc ôn thi và ngoan ngoãn ngồi ở nhà. Nếu vì chuyện này mà chị Tooko trượt đại học, tôi sẽ phải chịu trách nhiệm với chị ấy sao?
“Tại Konoha mà chị trượt đại học Tokyo đấy. Bắt đền đi, mỗi ngày Konoha phải viết cho chị mười tờ truyện tam đề đến khi nào chị thi đậu mới thôi.”
Chắc hẳn chị ấy sẽ nói như vậy... thật đáng sợ...
- Thế còn hành tinh thương nghiệp Sunflower này là gì vậy Konoha?
- À, là khu bán hoa hướng dương.
Hai mắt chị Tooko lại mở lớn, rồi chị ấy bật cười vui vẻ.
- Trí tưởng tượng của trẻ con tuyệt thật đấy! Toàn bộ thị trấn đều biến thành vũ trụ cả. Được rồi, như vậy thì chúng ta cứ đi dần từng nơi một thôi. Hôm nay chị và Konoha sẽ trở thành những lữ khách khám phá dải Ngân Hà với vô số vì sao!
- Này! Đừng kéo tay em!
Bị chị Tooko thúc giục, tôi bước vội theo những cơn gió mát lạnh của ngày đông nắng ráo, trong đầu hồi tưởng lại những kí ức ngày xưa.
... Konoha, đằng này! Nhanh lên nào!
Miu nắm tay tôi, vừa chạy vừa ngoảnh đầu lại nói.
Mái tóc đuôi ngựa đung đưa, chiếc cặp sách màu đỏ lay động theo từng nhịp chân.
Ngày tôi nói chuyện với Miu lần đầu tiên, bầu trời cũng xanh thăm thẳm như vậy, rèm cửa trắng phau của lớp học đung đưa dập dìu như sóng biển theo những con gió.
... Ồ? Chào buổi sáng, bạn Asakura. Hôm nay bạn tới lớp sớm nhỉ. Mà bạn đang nhìn gì thế?
“Bạn Asakura” vừa mới chuyển tới lớp tôi là một cô bé hơi khó gần.
Cặp mắt to tròn màu nâu sậm, bờ môi màu anh đào và cả trang phục của bạn ấy đều có sức hấp dẫn hơn hẳn những người bạn đồng trang lứa, tuy nhiên, lại chưa có một ai từng thấy bạn ấy nở nụ cười.
Cả trong ngày đầu chuyển đến, lúc bạn ấy đứng giới thiệu trên bục giảng cũng thế.
- Tôi tên là Asakura Miu.
Bạn ấy chỉ cúi đầu thờ ơ và nói cụt lủn như vậy.
- Asakura chảnh thật đấy, làm như giỏi lắm.
- Cậu ta cũng toàn nói dối nữa.
- Đúng rồi, những gì phát ra từ miệng của Asakura toàn là dối trá cả.
Thỉnh thoảng tôi lại nghe thấy những lời đồn đại như vậy từ mấy bạn nữ trong lớp.
Một hôm nọ, vì phải tới thay nước cho bể cá vàng, tôi tới trường sớm hơn mọi ngày.
Khi vừa bước vào lớp, tôi thấy Asakura đang tựa tay vào má, mắt nhìn xa xăm ra ngoài.
Nét mặt của bạn ấy thật dịu dàng, hai mắt như đang tỏa sáng, bờ môi khẽ nhếch lên.
Khoảnh khắc tôi nhìn thấy hình bóng lúc ẩn lúc hiện của Asakura đằng sau bức rèm cửa, hơi thở của tôi như bị ai đó lấy mất, cảnh tượng đó trông thật thần thánh, thật thanh khiết.
Asakura ngay lập tức phát hiện ra tôi, sau khi lườm tôi một cái, bạn ấy nhíu mày với vẻ chán ghét rồi lại quay về phía cửa sổ, thấy vậy, tôi bạo gan cất tiếng hỏi.
- Asakura, bạn đang nhìn gì thế?
Đáp lại tôi là một vẻ mặt khó chịu và câu trả lời: “Có nòng nọc đang bơi trên trời”.
- Sao cơ?! Ở đâu, ở đâu vậy? Nòng nọc ở chỗ nào?!
Kinh ngạc vì điều kì diệu này, tôi vội vàng nhoài người ra cửa sổ từ bên cạnh Asakura.
- Bên trên nhà thi đấu, nó đang bơi theo hình zig-zag kia kìa.
- Đâu cơ? Mình chẳng thấy chỗ nào cả! Mà nòng nọc bé tí thế cơ mà, làm sao bạn thấy được?
- Nó là một con nòng nọc to như cá heo vậy đó. Kia kìa, nó bơi ra đằng kia rồi. Nó đang rất vội, bởi vì vừa có một vụ án nghiêm trọng xảy ra.
- Vụ án gì vậy?!
- Có kẻ đang âm mưu làm lay chuyển trái đất, nòng nọc là thám tử điều tra vụ án đó.
- R-Rồi sao nữa? Sau đó thì sao? Nòng nọc có giải quyết được vụ án không?
Chẳng biết từ lúc nào, tôi đã quên mất chuyện thay nước cho bể cá vàng và tiếp tục hối thúc Asakura kể tiếp câu chuyện của mình.
Bạn Asakura mở to hai mắt với vẻ kinh ngạc rồi nhìn chằm chằm vào tôi, nhưng chẳng mấy chốc, bằng giọng nói lưu loát, bạn ấy kể cho tôi nghe âm mưu của hải quỳ, thất bại của cá heo rồi những hoạt động của nòng nọc.
Đó là lúc mọi thứ bắt đầu.
Từ đó về sau, tôi thường xuyên tới trường sớm để nghe những câu chuyện của Asakura.
Như sở hữu phép màu, Asakura có thể điều khiển những con chữ một cách tự do thỏa thích và lần lượt cho ra đời những câu chuyện mới tinh Không những vậy, bởi vì lúc nào bạn ấy cũng dừng kể chuyện ở những đoạn cao trào nhất, tôi lại không tài nào kìm nén được sự tò mò muốn được nghe tiếp. Thế rồi, chẳng biết từ khi nào, tôi và Asakura đã trở nên thân thiết, chúng tôi luôn đi cùng nhau, cho dù là giờ giải lao hay sau khi tan học.
- Mình không thích cậu gọi mình là bạn Asakura hay bạn Miu gì cả. Từ giờ cậu phải gọi mình là Miu. Mình cũng sẽ gọi cậu là Konoha.
- Nhưng mà như thế sẽ bị mọi người cười đấy.
- Cậu sợ à? Đúng là đồ nhát gan, được rồi, cậu không muốn gọi thì thôi.
- Không, mình sẽ gọi mà. Mình sẽ gọi cậu là Miu.
Lúc đó, chỉ có tôi là người duy nhất được nhìn thấy nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời của Miu. Có lúc cậu ấy làm nũng, có lúc lại đột nhiên nắm tay, có lúc lại bẹo má trêu đùa, tâm trí tôi hoàn toàn bị Miu làm cho say đắm.
Các bạn học không biết gì cả. Miu không hề nói dối. Đôi mắt của Miu có thể nhìn thấy rất nhiều câu chuyện mà người thường chúng tôi không thể thấy, và cậu ấy chỉ đang kể lại những câu chuyện đó như một lẽ đương nhiên mà thôi. Miu là một cô gái đặc biệt, cậu ấy được Thượng đế ban cho tài năng, thứ khiến cậu ấy khác biệt với chúng tôi.
Miu cho tôi xem rất nhiều báu vật của cậu ấy.
Đó là chiếc dao cạo râu chạy điện, lọ sơn móng tay nho nhỏ màu tím sậm, cái tua vít có tay nắm màu vàng, chiếc bút nhớ màu lam nhạt, hộp thức ăn cho mèo vẫn chưa khui nắp, ngoài ra còn có rất nhiều thứ đồ kì lạ khác.
Rồi Miu sẽ nâng niu từng đồ vật và kể cho tôi câu chuyện đằng sau chúng. Chiếc dao cạo râu trở thành đồ vật ma thuật thuộc sở hữu của một anh hùng trong truyền thuyết, còn chiếc bút nhớ màu lam nhạt thì là một món đồ cổ có lai lịch rất hoành tráng, nó đã qua tay rất nhiều người và chu du ba vòng quanh Trái đất.
Trí tưởng tượng của Miu tựa như những vần thơ chảy xuống từ bầu trời.
- Một ngày nào đó, mình cũng sẽ ngồi lên đoàn tàu ngân hà như Campanella và du hành tới tận cùng vũ trụ.
Khi Miu lơ đãng thì thầm nói như vậy, ánh mắt cậu ấy xa xăm như đang dõi theo một thứ không tồn tại trên mặt đất này, cứ như thể chỉ nháy mắt sau, cậu ấy sẽ mở tung cửa sổ và bay ra ngoài vũ trụ. Cảm thấy lo lắng không biết liệu Miu có đột nhiên biến mất hay không, tôi rụt rè hỏi.
- Mình có thể trở thành Giovanni và đi cùng cậu được không?
Miu quay lại nhìn tôi với ánh mắt tinh nghịch.
- Chỉ có Campanella là đi tới tận cùng vũ trụ thôi. Giovanni đã xuống tàu giữa chừng rồi.
Cảm giác khó chịu trong lồng ngực càng mãnh liệt hơn, tôi tiếp tục nói mà không hề suy nghĩ, giọng đã có chút nức nở.
- Mình không thích như vậy! Mình cũng sẽ cố gắng để đi theo Campanella. Thế nên cậu cho mình đi cùng với nhé?
Miu bật cười khúc khích rồi lấy ngón tay chọt chọt má tôi và nói khẽ bằng giọng dịu dàng.
- Vậy chúng ta cùng vẽ một tấm bản đồ nhé? Như vậy thì dù có đi lạc trong vũ trụ chúng ta vẫn sẽ có thể gặp lại nhau.
Hương xà bông phảng phất trong không khí, Miu dùng ánh mắt trong suốt của cậu ấy nhìn thẳng vào mắt tôi, trong ánh mắt đáng yêu đó lẫn vào chút tinh nghịch.
- Ừm! Chúng ta cùng vẽ đi! Tấm bản đồ chỉ thuộc về mình và Miu!
Thế là chúng tôi trải tấm giấy vẽ trắng phau lên thảm trải sàn xanh màu cỏ rồi lấy bút chì màu vẽ lên trên đó rất nhiều thứ.
Tấm bản đồ chỉ có một bản duy nhất trên đời về sau được kẹp vào trong quyển Đường sắt Ngân Hà bằng tranh rồi bị nhét vào nơi sâu nhất trong nhà kho.
Lúc mở lại tấm bản đồ đã ố vàng này, ngực tôi như bị đủ loại tình cảm dồn nén, khung cảnh xung quanh bắt đầu méo mó, tôi có cảm giác mình sắp trở lại quá khứ xa xăm.
Ngay bây giờ cũng vậy, khi đang bước đi cùng chị Tooko trên con phố mua sắm, tôi lại dường như nhìn thấy hình bóng của tôi và Miu thuở nào tại cửa hàng tạp hóa, hiệu sách, cửa hàng hoa hay con hẻm kia, điều này khiến lòng tôi quặn thắt lại.
Chị Tooko dừng lại trước tiệm thú kiểng.
- Đây là thiên đường thứ bảy Tajimarc nhỉ. Ồ, ra thế, là vì tên của cửa tiệm này là “Tajima”. Giống hệt cách Miyazawa Kenji đổi tên Iwate thành “Ihatvo” hay Morioka thành “Moryo” trong câu chuyện về những vương quốc trên mây. A, nhìn kìa Konoha. Là chim ri. Đáng yêu quá đi!
Trong chiếc lồng chim treo trước cửa tiệm là hai chú chim con màu trắng, chúng đang nghiêng đầu nhìn chúng tôi.
Chị Tooko mắt lim dim nói.
- Ui, bộ lông của chúng trắng như tuyết ấy.
Chú chim kêu lên chích chích chích.
- Ngày xưa, hồi tiểu học em cũng từng nuôi một con chim ri.
- Ồ, vậy à?
- Dạ. Em đặt tên nó là Chiếp Chiếp, nó rất đáng yêu, khi đó em coi nó hệt như một người bạn của mình vậy, thế nên khi nó chết em đã rất buồn...
Khi đó, thấy tôi khóc hu hu, Miu cố hết sức dỗ dành tôi, cậu ấy còn lấy chiếc khăn tay màu xanh da trời thơm mùi xà bông lau nước mắt cho tôi rồi kể cho tôi nghe câu chuyện về chú chim con bay vào vũ trụ.
Cả khi hai con cá vàng mà tôi chăm sóc ở trường chết cũng vậy. Miu đã cùng tôi đào mộ cho chúng và sáng tác ra một câu chuyện của cá vàng rồi kể cho tôi nghe.
Những câu chuyện bi thương đến muốn khóc qua lời kể của Miu bỗng trở nên dịu dàng và xinh đẹp.
Cứ như vậy, Miu kể cho tôi nghe rất nhiều câu chuyện.
Thỉnh thoảng Miu lại nhìn tôi với ánh mắt tinh nghịch và hỏi.
... Konoha thích đi chơi với đám con trai hơn mình đúng không? Kìa, bạn của Konoha đang gọi kìa.
Sau đó cậu ấy sẽ ngoảnh đầu đi với vẻ hờn dỗi, những lúc như vậy tôi đều cảm thấy rất buồn.
Nhưng chỉ cần tôi nói “Mình xin lỗi... mình sẽ không đi chơi với mấy bạn ấy nữa, mình sẽ ở bên cạnh Miu”, Miu sẽ ngay lập tức nở một nụ cười thật tươi và ôm lấy tay của tôi, rồi cậu ấy lại kể cho tôi nghe những câu chuyện. Được nghe Miu kể chuyện khiến tôi hạnh phúc vô cùng, tôi như bị tan chảy bởi nụ cười của Miu, giống hệt một cây kem dưới ánh mặt trời.
Đối với tôi, có thể gặp gỡ Miu, có thể say mê Miu là một kì tích không gì sánh bằng, toàn bộ những câu chuyện Miu kể cho tôi, tôi đều xem chúng như báu vật. Mỗi ngày, nhìn Miu càng lúc càng trở nên xinh đẹp, ngực tôi lại đập rộn lên.
- A, thư viện kìa, nó chắc là “suối nguồn tri thức” nhỉ!
Đang đi dưới những hàng cây với ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá, chị Tooko bỗng reo lên.
Quả nhiên đối với chị Tooko mà nói thì chỉ cần nơi nào có sách là chị ấy sẽ nhảy chân sáo vui vẻ chạy tới ngay.
Tôi và Miu cũng từng rất nhiều lần đi trên con đường tung bay đầy lá khô mùa đông này.
Mà ngẫm lại thì... nơi đây cũng là lần đầu tiên tôi và Kotobuki gặp nhau.
“Bây giờ... cậu định đi gặp Asakura sao?”, khi ánh mắt bi thương của Kotobuki hiện lên trong đầu tôi, một cơn đau nhói nơi lồng ngực xuất hiện và kéo tôi về lại hiện thực.
- Sao thế Konoha? Em thấy không khỏe à?
Thấy tôi đột nhiên dừng lại, chị Tooko hỏi với giọng lo lắng.
- Không có gì ạ!
Tôi lầm bầm bằng giọng khàn khàn và tiếp tục bước đi.
Vừa đi, tôi vừa cố gắng xua đuổi nét mặt buồn bã của Kotobuki đang ẩn hiện trong đầu.
Điều quan trọng bây giờ là phải biết được tâm sự của Miu.
Ngày hôm đó, khi nhảy xuống từ sân thượng, Miu đã nghĩ gì?
Mong ước của Miu rốt cuộc là gì?
Tôi phải tìm ra “sự thật” của Miu.
Nếu không tôi sẽ không thể đối mặt với Kotobuki được...
Lấy tay giữ lấy lồng ngực chốc chốc lại nhói lên, tôi nín thở tiến về nơi lưu giữ những hồi ức thân thương của tôi và Miu.
Thư viện hai tầng được bao quanh bởi những cái cây khô héo màu nâu sậm vẫn không khác gì ngày xưa.
Mùi hương của sách phảng phất lẫn mùi hương ở thư viện trường cùng phòng sinh hoạt câu lạc bộ, nhưng rồi lại mang theo chút khác biệt rất nhỏ, lặng lẽ thoảng qua mũi tôi.
Có lẽ là vì thứ Bảy nên ở đây khá đông người, tôi có thể nghe thấy tiếng trẻ con vọng ra từ bên trong. Những cái bàn ở góc tự đọc cũng đã bị lấp đầy.
Những kí ức ngày xưa ùa về lấp đầy trái tim tôi. Trước kia Miu đều ngồi ở đó, mở ra chiếc cặp tài liệu trong suốt màu xanh da trời với họa tiết cánh chim màu trắng và sáng tác những câu chuyện. Còn tôi thì ngồi bên cạnh làm bài tập, thỉnh thoảng lén đưa mắt sang bên cạnh nhìn trộm Miu mà lòng cảm thấy hạnh phúc, mùi xà bông tỏa ra từ cái cổ nhỏ nhắn của cậu ấy khiến tim tôi đập rộn cả lên.
Thỉnh thoảng Miu sẽ lấy đầu bút chì chọc vào mu bàn tay tôi rồi nháy mắt với vẻ tinh nghịch.
Có lúc cậu ấy sẽ đưa bờ môi tới sát tai tôi và thì thầm vào đó.
Nụ cười của cậu ấy rạng rỡ như ánh mặt trời.
... Tương lai mình sẽ trở thành một tác giả.
... Mình sẽ khiến thật nhiều người đọc sách của mình. Và nếu họ có thể cảm thấy hạnh phúc vì điều đó mình cũng sẽ rất vui.
... Konoha là người rất đặc biệt với mình, thế nên mình sẽ chỉ nói ước mơ này cho một mình Konoha biết thôi.
Những ảo ảnh kí ức ngọt ngào lần lượt hiện lên, tôi đi về phía một góc giá sách nơi xếp những quyển toàn tập văn học của các tác giả Nhật Bản và dừng lại ở đó.
Nơi này đặt tuyển tập tác phẩm của Miyazawa Kenji.
Nhìn vào tiêu đề, trong đầu tôi lại hiện lên ý nghĩ rốt cuộc mong ước của Campanella là gì.
Campanella, người bạn thân thiết đã cùng Giovanni thực hiện cuộc hành trình trên đoàn tàu Ngân Hà.
So với Giovanni cô độc phải đi làm thêm để có tiền chữa bệnh cho mẹ, Campanella dường như sở hữu mọi thứ: ngoại hình mạnh mẽ, đầu óc thông minh, ngoài ra cậu cũng rất nổi tiếng.
Nhưng nếu đã sở hữu mọi thứ, vậy thì rốt cuộc Campanella đang mong muốn điều gì chứ?
Đột nhiên, tôi nhớ ra mình cũng từng cầm lấy tuyển tập tác phẩm của Miyazawa Kenji ở cùng chỗ này.
... Oa, không ngờ Miyazawa Kenji lại có nhiều sách đến vậy.
Đó là ba năm trước. Khi tôi và Miu còn học lớp 8.
... Có cả Đường sắt Ngân Hà này, mình mới chỉ đọc sách tranh của nó, hay là mượn về đọc nhỉ.
Vừa nghe tôi nói vậy, Miu bỗng nói với giọng lạnh nhạt, trông cậu ấy có vẻ khó chịu.
... Học cấp hai rồi mà còn xem Miyazawa Kenji, Konoha đúng là đồ trẻ con. Truyện cổ tích chỉ dành cho đám lớp 1 đọc thôi.
Tôi vội cất quyển sách trong tay lên giá sách.
Lý do mỗi lần nghe kể về chuyện của Miyazawa Kenji tôi lại bị khó thở là vì ánh mắt khó chịu lúc đó của Miu vẫn còn hằn sâu trong tâm thức tôi sao?
Tôi thử vươn tay ra chạm vào quyển sách, ngay lập tức ngực tôi thắt lại như bị ai đó bóp chặt, mồ hôi chảy ròng ròng trên cổ.
Tôi lặp lại nhiều lần động tác vươn tay ra rồi lại rụt về, mỗi lần như vậy trong đầu tôi lại hiện lên ánh mắt trách móc của Miu, thế nên đến cuối cùng tôi vẫn không thể cầm lấy quyển sách đó.
Quần áo tóc tai ướt đẫm mồ hôi và dính bết vào nhau khiến toàn thân tôi run lên vì lạnh.
Tôi hít thở theo quãng ngắn và cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở của mình. Sau đó, vẫn cúi đầu, tôi hỏi chị Tooko.
- Chị có nghĩ sách của Miyazawa Kenji chỉ dành cho trẻ con không...?
Không có tiếng trả lời.
Tôi nghiêng đầu sang bên cạnh, bóng dáng của bà chị đáng lẽ nên đứng ở đó đã biến mất.
Hửm, chị ấy đâu rồi? Khi thử quay người nhìn ra phía sau, tôi nhìn thấy chị Tooko đang đứng quay lưng về phía tôi, tay lật sách lia lịa.
- Chị Tooko...
- ...
- Này...
- ...
Chẳng lẽ chị ấy đã biết được bí mật của Campanella rồi sao?!
Tôi vươn người qua vai chị ấy nhìn vào tựa đề được in trên những trang sách.
- Chuyện nàng Shunkin?
Tôi nhớ quyển này đâu phải của Miyazawa Kenji nhỉ? Hình như nó là tác phẩm của Tanizaki Junichirou mà?
Khi tôi thử cúi đầu thấp hơn chút nữa, đến mức mặt tôi gần như chạm vào má của chị Tooko, chị ấy mới giật mình quay đầu lại.
Nhìn thấy tôi đang đứng sát bên cạnh như vậy, hai má chị Tooko đỏ bừng cả lên, rồi chị ấy bối rối thanh minh.
- Úi... K-Konoha đây à. C-Chị xin lỗi. Vừa nhìn thấy toàn tập Tanizaki Junichirou một cái là tay chị đã tự động vươn ra cầm lấy nó rồi... sau đó chị không tài nào bắt bản thân ngừng đọc được. Không phải tại chị quên mất chuyện của Konoha hay gì đâu, thật đấy~
... Có vẻ như bà chị này đã bị mê hoặc bởi một quyển sách khác.
- Đ-Đừng nhìn chị với ánh mắt như vậy mà. Tại sách của Tanizaki có một ma lực khiến người đọc không thể cưỡng lại chứ bộ. Và quyển Chuyện nàng Shunkin này lại càng là tuyệt tác truyện ngắn cho thấy sức hấp dẫn của Tanizaki. Nó giống như những miếng sashimi cá nóc xinh đẹp đầy gợi cảm trơn tuột trên đầu lưỡi.
Shunkin là một cô gái xinh đẹp nhưng đáng tiếc lại bị mù từ nhỏ, Sasuke là người hầu của nàng. Sasuke yêu Shunkin, người vừa là chủ nhân, vừa là thầy dạy tam huyền cầm của mình, tình yêu đó gần như trở thành sự sùng bái. Khi khuôn mặt xinh đẹp của Shunkin bị thương, để giữ mãi trong tim vẻ đẹp của Shunkin, Sasuke đã lấy kim tự đâm mù mắt mình.
Câu chuyện này chỉ cần ăn vào miệng là sẽ trôi tuột xuống cổ họng, hương vị tươi mới đột nhiên ập tới sẽ khiến ngực ta run lên vì khoái cảm. Một khi đã được nếm mùi vị bị cấm này, mọi giác quan sẽ bị tê dại, ta chẳng thể nghĩ tới chuyện gì khác nữa, tất cả những gì còn lại chỉ là cảm giác như say như mê trong thứ mùi vị tuyệt vời đó.
Đúng thế, đây tuyệt đối không phải là vì chị quên mất chuyện của Konoha, chị chỉ là bị trúng độc cá nóc mà thôi, muốn trách thì phải trách Tanizaki ấy.
- ...Chị không cần kiếm cớ nhiều như vậy em cũng hiểu được mà.
Tôi nói một cách mệt mỏi, nhưng chị Tooko lại túm chặt lấy ống tay áo khoác của tôi, với hai má đỏ bừng chị ấy ngước lên và nói.
- Nhưng mà... Konoha ơi... Đọc Tanizaki xong bụng chị đói meo rồi.
Âm thanh ùng ục vang lên từ cái bụng của cô gái văn chương.
Ba mươi phút sau...
Dưới bóng râm của hàng cây đằng sau thư viện, chị Tooko đang đánh chén một cách hào hứng “bữa cơm” mà tôi vừa viết ra trên sổ ghi chú.
- Ngon quá, ngon quá đi, Konoha ơi. Cuộc hành trình mạo hiểm ngày hè của hai cậu bạn thân thiết. Hệt như hương vị nóng hổi của món burger kẹp đầy gà nướng và khoai tây nghiền, ngay cả bột bánh cũng rất xốp.
Những đầu ngón tay của chị ấy xé ra từng mẩu giấy trong quyển sổ ghi chú sau đó đưa chúng vào miệng nhai nhóp nhép rồi nuốt xuống, nụ cười hiện khắp mặt.
- ...Tiếc là nó không được như món sashimi cá nóc nhỉ.
Tôi thì đang uống một lon trà sữa nóng vừa mua tại máy bán hàng tự động trong thư viện.
Mặc dù lúc nãy có nói hôm nay trời đẹp, nhưng dù sao thì bây giờ cũng đang là tháng Một, vào chính giữa mùa đông, thế nên tôi thật sự không biết phải nói thế nào về cái việc chúng tôi lén lút núp ở chỗ này ăn cơm.
- Oa, ngon thật đấy~. Cảm ơn em vì bữa ăn nha, Konoha~. Ý, chị xin lỗi, có mỗi mình chị được ăn à. Em chắc đói lắm rồi phải không Konoha?
Chị Tooko nói với vẻ có lỗi.
- Không sao đâu ạ. Dù sao em cũng không muốn ăn.
Nghe tôi trả lời, nét mặt chị Tooko trở nên đượm buồn, nhưng ngay lập tức chị ấy lại vui vẻ nói.
- Như vậy không tốt cho sức khỏe đâu, phải ăn cơm đàng hoàng em mới khỏe lên được chứ. Được rồi! Chị sẽ bao em một chầu bánh burger thay cho lời cảm ơn bữa ăn vừa rồi! Nào, chúng ta đi thôi!
Chị Tooko dùng hai tay nắm lấy tay tôi và kéo tôi đi về phía một tiệm thức ăn nhanh gần đó.
- E hèm, nào em chọn đi, thích ăn gì cũng được hết.
Không thể làm trái lời bà chị đang ưỡn bộ ngực lép kẹp lên tận trời này, tôi đành chọn một phần burger cá.
Chị Tooko cũng gọi một phần bánh muffin chuối và hồng trà.
- Em cũng phải ăn mớ đó luôn hả?
Chúng tôi đang ngồi bên cạnh cửa sổ, nghe tôi hỏi vậy, chị Tooko lắc đầu phủ nhận rồi khẽ cười.
- Mặc dù chị ăn đồ ăn bình thường sẽ không nếm được hương vị... nhưng chị vẫn thích thỉnh thoảng ra ngoài ăn cơm cùng ai đó như thế này.
Ngực tôi nhói lên khi nghe những lời đó.
Chị Tooko sống bằng việc ăn những câu chuyện ghi trên giấy, cho dù ăn cùng những món ăn mà chúng tôi ăn, chị ấy cũng không thể nếm được hương vị của chúng. Thế nên giờ nghỉ trưa chị ấy mới toàn trốn đi ngồi ăn sách một mình.
Mặc dù vậy, mỗi khi nhìn bộ dạng chị ấy xé từng mẩu sách và chăm chú nhấm nháp chúng, tôi đều thầm nghĩ trông chị ấy thật hạnh phúc.
- Ngon quá!
Chị Tooko cắn một miếng bánh muffin chuối rồi khẽ nói như vậy.
- Chẳng phải chị không nếm được vị của nó sao?
- Ừ. Nhưng chị có thể... “tưởng tượng”.
Chị ấy lại cắn thêm một miếng nữa rồi nói tiếp trong khi vẫn nở nụ cười.
- Chắc hẳn... nó sẽ có vị giống như Chú thỏ Peter của Beatrix Potter...
Tôi im lặng ăn phần burger cá của mình.
Chị Tooko cũng tiếp tục ăn cái bánh muffin chuối một cách ngon lành.
- Konoha này. Mặc dù lúc nãy ở thư viện Konoha có nói như vậy nhưng chị thì lại cho rằng chuyện cổ tích không chỉ dành cho mỗi trẻ con đâu
Lúc đó không phải chị ấy đang chìm đắm trong cuộc du hành vào thế giới của Tanizaki sao? Té ra vẫn còn nhớ nghe chuyện của tôi à?
- Sau khi chúng ta trưởng thành và đọc lại những câu chuyện cổ tích, ta sẽ nếm được hương vị khác hẳn hồi còn bé. Những thứ vốn dĩ thật ngọt ngào ngày xưa khi ta lớn lên bỗng trở nên đắng chát.
Những bài thơ hay truyện cổ tích của Kenji lại càng như vậy, nếu chỉ đọc một lần sẽ có rất nhiều chỗ ta cảm thấy khó hiểu, cảm thấy có thể diễn giải theo nhiều cách khác nhau. Mà như vậy thì một người trưởng thành đọc chúng có lẽ sẽ dễ tìm thấy sự thú vị trong đó hơn.
Những thứ vốn dĩ thật ngọt ngào ngày xưa khi ta lớn lên bỗng trở nên đắng chát... Khi nghe những lời này, tôi bỗng cảm giác có một bàn tay lạnh như băng đang vuốt ve cái cổ của mình.
Ánh mắt lạnh lùng của Miu lại hiện lên trong đầu tôi.
Ngay sau khi tôi nói cho cậu ấy biết tôi chính là Inoue MIU, Miu cũng nhìn tôi với ánh mắt sắc nhọn đó.
Không, có lẽ, từ rất lâu về trước...
Phải chăng Miu cũng đã nhìn tôi bằng ánh mắt tràn ngập oán hận đó rồi?
Đúng vậy, từ rất lâu về trước...
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, tôi lại cảm thấy khó thở.
Tôi rút ra quyển sổ tay mà lúc nãy đã dùng để viết điểm tâm cho chị Tooko, trên đó có vẽ hình một con chim tròn quay. Mặt của nó trông như mặt mèo, đầu mọc ra thứ gì đó vừa trông như mỏ vừa trông như sừng, cái lưỡi dài thè ra. Đây là hình vẽ trên tấm thiệp mừng năm mới gửi tới cho tôi bởi một người không ghi tên.
- Chị Tooko, chị biết đây là cái gì không?
Tôi đặt quyển sổ lên bàn để chị Tooko có thể nhìn thấy nó.
- Nó lẫn trong số những tấm thiệp mừng năm mới gửi cho em. Trên đó không ghi tên, nhưng em đang nghĩ liệu có phải Miu là người đã gửi nó tới không...
- Cái này trông như những nét vẽ nguệch ngoạc của Miyazawa Kenji vậy.
Chị Tooko nhíu mày khẽ nói.
- Kenji thường xuyên vẽ bậy lên những khoảng trống trong bản thảo của mình. Như là con mèo, hòn đá, cái cây chẳng hạn, rất nhiều thứ. Cái này trông khá giống một hình vẽ trong một góc của bản thảo Bài ca thiếu niên bại trận của Kenji.
- Bài thơ đó như thế nào ạ?
- Nó là một bài thơ nói về khung cảnh bình minh trên bờ biển. Bài thơ này được viết dựa trên Niềm ghen ghét dành cho bình minh mà Kenji sáng tác trong một chuyến du hành tới Sanriku, nó được in trong tập thứ hai của tuyển tập Mùa xuân và địa ngục. Kenji đã sửa đổi bản thảo Niềm ghen ghét dành cho bình minh rất nhiều lần, từ một tác phẩm viết theo lối ngôn ngữ nói, ông đã biến nó thành Bài ca thiếu niên bại trận mang phong cách văn học. Về sau bài thơ này được hiệu đính lại và nằm trong tập Những bản thảo thơ văn chưa hoàn thành.
Thoạt nhìn, có lẽ tiêu đề Thiếu niên bại trận sẽ khiến nhiều người giật mình, nhưng thực ra trong bài thơ này lại không hề đề cập tới nỗi đau hay sự tuyệt vọng cùng cực nào cả, nó chỉ là những áng thơ xinh đẹp sâu lắng. Mang theo cảm giác buồn man mác khi nhìn những vì sao lần lượt biến mất trên bầu trời đang dần sáng... Cũng có người từng nhận định đây là một bài thơ thất tình.
- Thất tình...?
Chị Tooko khẽ ngâm lên phần đầu của bài thơ.
“Trời bình minh ngập tràn ánh sáng
Mang một màu ngọc bích thanh lệ
Vì sao kia trông tựa như nàng
Dần tan biến nhuộm buồn lòng ta”
Tại sao Miyazawa lại đặt tiêu đề của bài thơ này là Bài ca thiếu niên bại trận?
Đây là bài ca mà người thiếu niên thua trận đã hát lên khi nhìn thấy cảnh bình minh sao?
Thiếu niên đã thua cái gì?
Trong tình yêu sao? Hay là một thứ gì khác?
Hình vẽ con chim xấu xí đó và hình vẽ trong một góc bản thảo của Kenji chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên thôi sao?
Nếu người gửi tấm thiệp đó là Miu, tại sao cậu ấy lại làm như vậy...?
- Chị Tooko... chị nhìn ra hình vẽ này là vẽ cái gì không?
- Có lẽ là một con chim?
- Nhưng mà không phải mặt của nó trông rất giống mèo sao?
- Ừm, em nói cũng đúng.
- Nó còn lè lưỡi ra nữa.
- Đúng vậy...
Kenji đang định lè lưỡi với cái gì?
Thiếu niên bại trận chính là bản thân Kenji sao? Chẳng lẽ Miu cũng cảm thấy mình đã thua cái gì sao?
- Đúng rồi, ở đoạn cuối của Niềm ghen ghét dành cho bình minh cũng từng nhắc tới loài chim.
Chị Tooko lại khẽ ngâm nga.
“... Đầu đội tuyết tôi khẽ run rẩy
Mũi Hyaku đang sáng tỏ
Biển xanh kia mang theo vạn cơn gió...
Như loài chim sắp tuyệt diệt
Những vì sao dần dần tan biến”
Như loài chim sắp tuyệt diệt?
Ngực tôi thắt lại, cụm từ vừa rồi không ngừng nhảy nhót trong đầu tôi.
- Dù vậy, trong Bài ca thiếu niên bại trận thì phần so sánh loài chim đã biến mất... quả thật những tác phẩm của Kenji đọc rất khó hiểu. Ngôn từ trừu tượng, đầy bí ẩn, cho dù hiểu theo ý nghĩa nào cũng có thể chấp nhận được... Nhưng dù sao thì đây cũng là điểm hấp dẫn của văn học Kenji.
Chị Tooko mỉm cười và nhấp một ngụm hồng trà đã nguội lạnh, trông chị ấy như đang rất hưởng thụ.
Tôi cũng dọn dẹp phần burger cá cùng salad ngô và tách trà ô long của mình.
- Kế tiếp em định thế nào?
- Em muốn đến trường cấp hai xem thử.
Khi tôi khó khăn nói ra những lời này, chị Tooko hơi giật mình.
Tôi đã không tham gia buổi lễ tốt nghiệp cấp hai.
Sau khi Miu nhảy lầu, chứng khó thở thường xuyên phát tác khiến tôi nhiều lần được đưa xuống phòng y tế, cuối cùng, tôi không tới trường nữa và thu mình trốn vào trong phòng.
Tôi chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình lại bước qua cánh cổng này.
Sân trường rộng rãi vang lên tiếng luyện tập của câu lạc bộ Bóng đá và câu lạc bộ Bóng chày.
Đôi chân hướng về phía dãy nhà học đã bắt đầu run rẩy, mỗi một bước đều khiến ngực tôi thắt lại, cổ họng đau đớn, cơ thể vì vội vàng quá mức đã căng cứng cả lại.
- Konoha... em không sao chứ?
Bên cạnh tôi, chị Tooko hỏi với giọng lo lắng. Nhưng tôi ngay cả chút sức lực để trả lời chị ấy cũng không còn nữa rồi. Mồ hôi lăn từng giọt trên trán, khi tôi cố ngẩng đầu lên, đập vào mắt tôi là lá cờ bay phấp phới trên nóc khu nhà học, nó khiến tôi liên tưởng tới làn váy dập dìu của Miu.
Và thế là một cơn đau như thể hộp sọ bị ép nát ập vào đầu tôi, tất cả những gì còn lại trong tâm trí tôi chỉ là ánh sáng trắng xóa, tôi khuỵu người gục xuống ngay trước cửa vào.
- Konoha!
- ...
Tôi cố đứng dậy nhưng hai chân lại nặng trịch như đeo chì, tôi không tài nào cử động được. Khung cảnh tôi chứng kiến vào ngày hôm đó xẹt qua trong đầu như những tia chớp.
Trên sân thượng, dưới bầu trời trong xanh đến đáng sợ, hệt như bầu trời trên bìa cuốn tiểu thuyết của Inoue MIU, tôi đứng sững sờ.
Gió lay động mang theo hương cỏ ngọt ngào. Làn váy dập dìu, đuôi tóc dập dìu. Ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ, Miu đứng trước song sắt.
Không được, nguy hiểm lắm. Đừng mà! Quay lại đây đi, Miu!
Rõ ràng rất muốn lao tới, nhưng hai chân lại không thể cử động. Cổ họng đau đớn như muốn nứt toác chẳng tài nào phát ra nổi một âm thanh.
Miu cười buồn.
Rồi nói ra những lời đó!
“Konoha, cậu nhất định, sẽ không hiểu được đâu.”
Cơ thể Miu khẽ nghiêng ra sau trước sự chứng kiến của tôi.
Sau đó, như một chú chim đã đánh mất đôi cánh, cậu ấy rơi xuống.
Miu! Miu! Miu!
- Konoha!
Giọng chị Tooko dần rời xa.
Thế giới vỡ vụn, máu tuôn ra xối xả từ trái tim bị đâm chém ngang dọc, trong đầu tôi, những câu nói cuối cùng của Miu lặp đi lặp lại như âm thanh phát ra từ một chiếc đĩa nhạc bị hỏng.
Sẽ không hiểu được đâu.
Konoha sẽ không hiểu được đâu.
Ôi, thật đáng thương. Thật đáng thương làm sao.
Cậu đã rất thích con chim nhỏ màu trắng đó có phải không? Mỗi ngày cậu đều cho nó uống nước sạch, cho nó ăn mồi ngon, hôn lên mỏ của nó. Nó thật đáng yêu, vậy mà...
Thật đáng thương. Con chim đó bây giờ đã không còn cử động nữa, máu đang rỉ ra từ cổ họng nó.
Ngay cả cặp cá vàng cũng ngửa bụng nổi lềnh bềnh trong bể rồi.
Cậu đào hố dưới gốc cây anh đào định chôn cá vàng nằm bên cạnh nhau, nhưng cái hố lại quá nhỏ, thế là cậu chỉ đành mếu máo đặt chúng chồng lên nhau.
Tay cậu đen kịt bẩn thỉu, đất cát len vào giữa những móng tay. Cậu dùng đôi tay đó lau những giọt nước mắt lăn dài trên má, khiến má cậu lấm lem bùn và trầy xước.
Ôi, thật đáng thương.
Nhưng tất cả đều là vì cậu đã không trông nom chúng cẩn thận.
Chim con cũng thế, cá vàng cũng thế, chúng đều chẳng khác nào bị cậu giết chết, cậu hiểu điều đó chứ?
Tất cả những gì quý giá nhất đối với cậu đang dần dần biến mất.
Thật đáng thương.
Thật đáng thương làm sao.
Tiếp theo, liệu cậu sẽ mất đi cái gì đây?
Ghi chú
Câm đi, B! Ta không cần ý kiến của ngươi!
Đừng ra chỉ thị cho ta! Cút ngay!
Khi tôi tỉnh lại, một trần nhà xa lạ làm từ gỗ hiện lên trước mắt tôi.
Đây là đâu?
Cánh cửa kéo lạ lẫm, thảm tatami, tấm rèm màu tím nhạt... rất nhiều những giá sách xếp thành hàng.
Ở chính giữa phòng trải một tấm thảm lông, bên trên tấm thảm lại trải một cái chăn. Tôi đã nằm ngủ trên cái chăn đó.
Có ai đó đang nắm lấy tay tôi.
Chủ nhân của bàn tay đó là chị Tooko. Vẫn mặc đồng phục, chị ấy cúi xuống nhìn tôi một cách lo lắng, khi ánh mắt chúng tôi gặp nhau, chị Tooko dịu dàng nở nụ cười.
- Tốt quá, em tỉnh lại rồi.
- Em vừa ngất xỉu ạ?
Cổ họng tôi khô khốc, âm thanh phát ra cũng khàn khàn.
Những ngón tay của chị Tooko dịu dàng vuốt ve bàn tay phải của tôi đang thò ra từ trong chăn.
- Ừ. Mấy em trong câu lạc bộ bóng đã đã giúp chị dìu em ra xe taxi. Chị cũng thử mượn điện thoại của Konoha gọi về nhà nhưng lại chẳng có ai bắt máy cả, thế nên chị tạm thời đưa em về phòng chị.
Ra vậy... nơi này là phòng của chị Tooko sao.
Trong phòng gọn gàng ngăn nắp ngoài sự tưởng tượng của tôi, chẳng có lấy một chồng sách hỗn tạp như ở phòng sinh hoạt câu lạc bộ. Tất cả những giá sách và quyển sách đều được xếp chỉnh tề theo hàng.
- Để chị đi lấy đồ uống cho em nhé.
Nói xong, chị Tooko buông lỏng những ngón tay đang nắm lấy tay tôi rồi đẩy cửa đi ra khỏi phòng.
Đầu óc tôi vẫn còn có chút mờ mịt, tôi chẳng thể nào suy nghĩ chuyện gì cho ra hồn được. Cổ họng thì đang bị một cơn khát hành hạ mãnh liệt...
Tôi thẫn thờ đưa mắt nhìn lên những giá sách trong phòng, ở đó có Ougai, Souseki, Heinlein, Anderson, tuyển tập thơ Byron, còn có cả những quyển sách tranh tiếng nước ngoài. Chủng loại rất hỗn tạp, hơn nữa quyển nào trông cũng rất cũ, thoạt nhìn như đã được đọc rất nhiều lần ngay cả bìa cũng phai màu...
Đúng lúc này, cửa lại bị đẩy ra, Ryuuto bước vào, tren ngươi no mặc một cái áo sơmi trông rất tùy tiện.
- Ồ, anh Konoha tỉnh rồi à.
Sau khi thuận miệng nói như vậy, nó khoanh chân ngồi xuống bên cạnh tôi.
- Lúc nãy nhìn chị Tooko mồ hôi mồ kê nhễ nhại mang theo anh Konoha về nhà mà em giật hết cả mình đấy. Còn thắc mắc chị ấy rốt cuộc đang âm mưu gì.
- Xin lỗi, anh tự dưng trúng gió.
Tôi ngồi dậy, hai má nóng lên. Ryuuto chỉ cười cười ra dáng người lớn.
- Không sao cả, anh đừng bận tâm. Dù sao thì trông anh có vẻ như cũng đang gặp nhiều rắc rối. À, em nghe nói chị Kotobuki nhập viện rồi hả?
Nó nghe được chuyện này từ chị Tooko sao? Mặc dù giọng điệu rất hời hợt, nhưng ánh mắt mà Ryuuto nhìn tôi lại rất kiên định, như thể nó đang muốn nhìn thấu điều gì đó trong tim tôi, dạ dày tôi khẽ thắt lại trước ý nghĩ này.
- Em có người quen ở bệnh viện đó, nghe nói chị Kotobuki bị ngã từ trên cầu thang bệnh viện xuống thì phải. Chị ấy bất cẩn nhỉ?
- Cầu thang bệnh viện?!
Tôi vô thức la lên, thấy thế Ryuuto tỏ vẻ giật mình hỏi lại.
- Ồ? Anh không biết chuyện này à? Chị Kotobuki không nói cho anh Konoha biết sao?
- Anh chỉ nghe cậu ấy nói là bị té từ cầu thang xuống.
Tại sao lại là cầu thang bệnh viện chứ... Chẳng lẽ giữa cậu ấy và Miu đã xảy ra chuyện gì sao, lẽ nào Miu lại...
Vừa cảm nhận cơn đau như xuyên thấu lồng ngực, tôi vội vàng xua đuổi khỏi đầu cảnh tượng đang hiện lên.
Tôi nghĩ gì vậy chứ? Làm sao Miu có thể đẩy Kotobuki xuống được!
Nhưng... nếu cậu ấy đã trượt chân trong lúc hai người đang tranh chấp...
Cổ và trán vừa khô mồ hôi giờ lại bắt đầu ướt đẫm.
Ryuuto nhìn chăm chú vào mặt tôi và nói với giọng vui vẻ.
- Ái chà, chị Kotobuki lại đang giấu bạn trai chuyện gì sao. Chà, mà thực ra con gái thì ai cũng vậy cả thôi. Có bạn trai rồi nhưng vẫn tìm một gã trai khác thổ lộ tâm sự... sau đó làm chuyện này chuyện nọ với gã đó... A, nhưng hôm nay anh Konoha cũng giấu chị Kotobuki đi hẹn hò với chị Tooko mà nhỉ.
Ngực tôi lại nhói lên khi nghe thấy những lời đó.
Trong lúc tôi đang cố tìm ra một câu trả lời để đáp lại, Ryuuto đột nhiên phá lên cười ha hả.
- Thôi nào thôi nào, anh làm gì mà trông nghiêm trọng thế. Đùa thôi, em chỉ đang đùa thôi mà, cho em xin lỗi nếu có lỡ lời đụng chạm chuyện gì nhé.
Vừa cười, Ryuuto vừa cúi thấp đầu xuống, rồi nó nói với vẻ mặt tinh nghịch như trẻ con.
- Đúng rồi, dạo gần đây em vừa gặp một cô gái rất hợp khẩu vị. Thật sự là siêu hợp luôn ấy. Thế là em thử tiếp cận cô gái đó, nhưng cô ấy lại có vẻ rất đề phòng em, không chịu mở lòng ra đón nhận em. Anh Konoha, anh có lời khuyên nào để cô ấy xiêu lòng không?
Tôi trả lời với giọng u ám.
- Mấy chuyện đó làm sao anh biết được chứ?
- Hừm, vậy à, em cứ nghĩ anh Konoha lẽ ra phải biết rất rõ mới đúng chứ...
- Hả?
Tôi vừa kinh ngạc hỏi lại thì chị Tooko đã bước vào phòng, mang theo cái khay bên trên đặt một ly thủy tinh.
- Này Ryuuto, em lại nói chuyện gái gú đây hả? Konoha đang mệt, không rảnh mà bàn chuyện tán gái với em đâu!
Nói rồi, chị ấy lấy một tay cốc vào đầu Ryuuto.
- Ui da! Làm gì có đâu, chị Tooko. Em chỉ đang nhờ anh Konoha tư vấn tình yêu thôi mà.
- Chuyện đó thì em cứ hỏi chị đây là được, chị là “cô gái văn chương” đã đọc hết mọi tiểu thuyết tình yêu kim cổ đông tây đây.
“A, cái này! Đúng rồi, em có việc phải ra ngoài!”, Ryuuto vội vàng đứng dậy và nói, “Vậy thôi, anh Konoha cứ từ từ nghỉ ngơi nhé”.
Sau khi phất phất tay, nó đi ra ngoài.
- Thiệt là, nó lại định đi chơi tới khuya mới về cho xem.
Phồng má lên nói với vẻ bất mãn như vậy xong, chị Tooko quay về phía tôi nở nụ cười.
- Của em đây, Konoha.
Rồi chị ấy đưa chiếc cốc thủy tinh cho tôi.
- Cảm ơn chị.
Tôi dùng hai tay đỡ lấy chiếc cốc thủy tinh mát rượi. Bên trong là nước ép hoa quả, trộn thêm mật ong và vài lát táo, còn cả một vài cục đá lạnh đập vụn nữa. Uống cốc nước đó vào, cổ họng khô nứt của tôi nhanh chóng trở nên khoan khoái dễ chịu.
Uống xong ly nước, cả cơ thể và tinh thần của tôi liền cảm thấy khỏe khoắn trở lại.
- Cảm ơn chị, ngon lắm ạ.
“Vậy thì tốt quá”, chị Tooko mỉm cười dịu dàng.
- Bây giờ là mấy giờ rồi ạ?
- Mới sáu giờ chiều thôi.
- Em phải về rồi.
- Em không sao chứ? Lỡ trên đường về lại cảm thấy không khỏe thì sao?
Chị ấy ngước lên nhìn tôi với ánh mắt lo lắng, lông mày rũ xuống.
- Không sao đâu ạ.
- Vậy à...
Tôi không thể ở lâu trong phòng của một người sắp đi thi như chị Tooko được. Thế nên tôi đứng dậy và đi tới chỗ giá treo nơi chị Tooko đã móc áo khoác của tôi ở đó.
Khi tôi vừa định cầm lấy áo khoác, chị Tooko nói “Em quay người lại đi” rồi giúp tôi mặc áo khoác vào một cách chỉnh tề. Vừa làm, chị ấy vừa khẽ nói một cách từ tốn.
- Konoha này... em đừng gắng sức quá. Mỗi khi cảm thấy khó chịu, dừng lại nghỉ ngơi cũng là một điều rất quan trọng đấy.
- Dạ.
Cổ họng vừa được thấm ướt lại bắt đầu nóng lên, ngực cũng đau ê ẩm.
Cuối cùng thì tôi vẫn khiến chị ấy lo lắng...
Chị Tooko cũng mặc áo khoác của mình vào.
- Lúc đến đây Konoha vẫn bất tỉnh nên chắc em không biết đường đâu đúng không. Để chị tiễn em một đoạn.
- Cảm ơn chị.
Mang theo tâm trạng có lỗi, tôi đi cùng chị Tooko ra hành lang. Nhà của Ryuuto thoạt nhìn có vẻ được xây hoàn toàn theo kiểu nhà truyền thống của Nhật. Mặc dù không đem lại cảm giác rộng lớn khang trang như nhà Akutagawa, nhưng nó lại sở hữu một sự đơn giản tinh tế. Khi tôi đẩy cửa trước ra, cánh cửa phát ra những tiếng kẽo kẹt khe khẽ.
Bên ngoài đã hoàn toàn bị màn đêm lạnh lẽo bao bọc.
Khi vừa chuẩn bị đi ngang qua cánh cổng có trồng một cây hồng bên cạnh, một chiếc taxi dừng lại trước mặt chúng tôi, từ bên trong, một phụ nữ có vóc dáng cao thon thả đi giày cao gót, trên người khoác áo choàng dài xuất hiện.
- A, con chào dì.
Chị Tooko cất giọng vui vẻ nói.
- Con ra đằng kia một chút ạ, lát nữa con sẽ về ngay.
Đây là người nhà của Ryuuto sao? Người phụ nữ xinh đẹp, tuổi tác khó mà phán đoán bằng bề ngoài nhìn tôi chằm chằm với ánh mắt soi mói.
- C-Cháu chào dì. Cháu là... Inoue, học dưới chị Tooko một lớp. Xin lỗi vì đã quấy rầy dì và gia đình ạ.
Vẫn không nói lời nào, người phụ nữ bước ngang qua chúng tôi và đi vào trong nhà.
- Con đi đây ạ!
Chị Tooko chẳng hề lấy làm phiền vì sự lạnh nhạt này và nói tiếp với giọng còn vui vẻ hơn lúc trước
- Người vừa nãy là ai vậy ạ?
Vừa bước đi bên cạnh tôi, chị Tooko vừa cười trả lời.
- Là dì Sakurai đấy. Dì ấy là mẹ của Ryuuto.
- Ồ?
Trông chẳng giống chút nào cả! Quá là trẻ đi! Còn nữa, trông dì ta còn có vẻ như đang tức giận.
- Chuyện này, chị tự tiện đưa em về nhà thế này có sao không ạ?
Nhưng chị Tooko phủ nhận một cách dứt khoát.
- Không có chuyện đó đâu. Em đừng bận tâm chuyện dì xụ mặt. Cứ khi nào công việc bận rộn là dì Sakurai lại không thích nói chuyện.
Ngẫm lại thì... khi chị Tooko bị cảnh sát đưa về đồn và phải gọi người giám hộ, chị ấy đã mếu máo nói với tôi rằng “Chị không dám gọi dì Sakurai tới đâu”...
- Em sao thế? Tự dưng lại im lặng như vậy. Đang suy nghĩ chuyện gì à Konoha?
- Em đang nhớ lại lần chị Tooko bị cảnh sát tóm vì tội gây mất trật tự công cộng.
Vừa dứt lời, đầu tôi đã bị cốc một cái.
- Em-không-cần-phải-nhớ-mấy-cái-chuyện-đó-làm-gì-hết!
Chị Tooko đỏ bừng mặt phồng má lên với vẻ bất mãn rồi bước nhanh về phía trước.
Dưới ánh trăng, hai bím tóc mảnh dài như đuôi mèo của chị ấy khẽ đung đưa.
- Chị Tooko...
- Không nghe, chị không nghe gì hết, không chơi với Konoha nữa!
Nhìn chị Tooko cứ tiếp tục bước vội về phía trước chẳng thèm ngó xem mình đang đi đâu, tôi vươn tay nhẹ nắm lấy tay phải của chị ấy.
- Cảm ơn chị, tới đây em tự về được rồi.
Chị Tooko quay đầu lại, trên mặt đã không còn chút giận hờn nào.
Chị ấy ngước lên nhìn tôi với ánh mắt lo lắng.
- Lần trước em có đi qua chỗ này rồi, đường đi đại khái cũng biết được. Chị Tooko mau về nhà học bài đi, xin lỗi vì hôm nay đã làm phiền chị.
- Em thật sự không sao chứ?
Giọng của chị ấy hơi nghẹn lại. Chẳng lẽ trông tôi thảm hại tới mức khiến chị Tooko phải lo lắng đến thế sao?
Ngực tôi đau nhói. Có lẽ chị Tooko đã nhìn thấu sự yếu đuối của tôi khi tôi đang phải đứng giữa Miu, Kotobuki và Akutagawa mà không biết phải làm sao.
Tôi khẽ trả lời “Không sao ạ”, rồi thả tay của chị Tooko ra.
- Cảm ơn chị đã tiễn em tới tận đây.
- Konoha này, bởi vì hiện tại chị được phép tự do tới trường nên chắc chị sẽ không thường xuyên lên lớp đâu, nhưng nếu có chuyện gì thì em phải gọi điện ngay cho chị nhé.
- Dạ. Nhưng mà chị cứ tập trung cho kì thi là được, đừng bận tâm về chuyện của em quá.
Chẳng biết từ lúc nào, ánh trăng đã bị che khuất bởi những đám mây. Chị Tooko đứng nhìn tôi rời đi với ánh mắt lo lắng.
Hôm sau là Chủ nhật, tôi cũng tới bệnh viện.
Miu nhổm người dậy trên giường rồi vui vẻ ôm lấy tôi.
- May quá, hôm qua Konoha không đến, mình còn đang lo không biết Konoha có quên mất mình không.
- Không có chuyện đó đâu.
- Thật chứ? Konoha không đến chỗ của Kotobuki chứ?
Miu nghiêng đầu ngước lên nhìn tôi, ngực tôi thắt lại.
- Không có.
- Vậy Konoha đã gặp Kazushi chưa? Cậu ta có bảo là mình đang nói dối không?
Mỗi khi Miu nói điều gì đó, mỗi khi bị cậu ấy nhìn chăm chú, mỗi khi mùi xà bông khẽ bay vào mũi, ngực tôi lại như bị đâm một nhát, có thứ gì đó nặng nề đang từ từ lấp đầy trái tim tôi.
- Cậu sao thế Konoha? Kazushi có nói gì không?
- Cho dù mình gặp Akutagawa ở lớp thì mình cũng gần như không nói chuyện với cậu ấy. Cho nên Miu không cần phải lo lắng những chuyện như vậy.
Nghe tôi nói vậy, hai bả vai của Miu rũ xuống, nét mặt cậu ấy trông như một đứa bé vừa phạm lỗi.
- Xin lỗi Konoha nha. Cậu giận rồi à?
- Tại sao mình lại giận cậu chứ?
- Tại vì... nét mặt của Konoha trông u ám lắm.
- Miu...
Tôi có nên hỏi cậu ấy chuyện Kotobuki bị té từ cầu thang xuống không? Lúc đó liệu Miu có mặt ở đó không?
Trái tim tôi thắt lại, lòng bàn tay cũng chảy mồ hôi.
- Cậu làm sao vậy, Konoha?
Miu ngước lên nhìn tôi bằng ánh mắt trong vắt.
Tôi mấp máy bờ môi như đang rên rỉ. Từng hơi thở đắng chát rỉ ra. Cổ họng đau đớn. Miu dùng hai tay ôm lấy má tôi và khẽ nở nụ cười.
- Konoha còn nhớ không, hồi cấp hai cũng xảy ra chuyện y hệt thế này... Tự dưng Haruguchi đưa tay tát Konoha... rồi còn nói ghét Konoha nữa, lúc đó Konoha đã rất buồn... Cho dù mình hỏi có chuyện gì vậy Konoha cũng không chịu kể cho mình nghe.
Đúng vậy. Đúng là từng xảy ra chuyện như vậy.
Đó là vào năm chúng tôi học lớp 7. Một bạn gái trong lớp đột nhiên tới tát tôi một cái rồi bảo rằng bạn ấy ghét tôi.
Tôi hoàn toàn không rõ tại sao bạn ấy lại giận dữ như vậy, nhưng vì những bạn gái khác cũng nhìn tôi với ánh mắt lạnh lùng cho nên nhất định là tôi đã làm sai chuyện gì đó. Trong lúc tôi đang ủ rũ thì Miu đã dùng hai tay nhẹ nhàng ôm lấy má tôi và an ủi, cũng giống như bây giờ.
... Cho dù bị những người như vậy ghét thì cũng chẳng phải chuyện gì to tát cả. Konoha vẫn còn có mình mà. Mình sẽ luôn đứng về phía Konoha.
- Kotobuki hơi giống Haruguchi... Còn cả Kazushi nữa... cậu ta chẳng khác gì Mine, bạn ngày xưa của Konoha...
Mine là bạn của tôi từ thời tiểu học, cậu ấy là một người rất năng động, có khí chất của một nhà lãnh đạo.
- Akutagawa và Mine hoàn toàn không giống nhau.
“Không, hai người đó rất giống nhau”, ánh mắt của Miu nheo lại trông hơi đáng sợ, “... Bỏi vì Mine cũng từng phản bội và khiến Konoha bị tổn thương”.
Lòng tôi khẽ dao động.
Trên thực tế, tôi không cho rằng giữa tôi và Mine có xảy ra chuyện gì kinh khủng như phản bội hay làm cho nhau bị tổn thương. Chỉ là, đến lúc tôi nhận ra, quan hệ giữa tôi và Mine đã trở nên rất xấu.
Mặc dù lúc vừa lên cấp hai, chúng tôi vẫn đi hồ bơi vào ngày nghỉ, tôi cũng đi cổ vũ những trận bóng của Mine, chúng tôi còn thường đứng nói chuyện với nhau trong hành lang. Nhưng mà, dần dần, những cuộc nói chuyện của chúng tôi bắt đầu thưa thớt, cho dù chạm mặt nhau, Mine cũng im lặng bỏ đi không nói một lời nào.
- Rõ ràng giả vờ như rất thân thiết với Konoha nhưng cuối cùng đến một lời cũng không thèm nói gì cả... làm cho Konoha buồn mất một hồi. Cho nên cậu ta và Kazushi, người đang cố tránh mặt Konoha, là cùng một giuộc. Konoha tội quá, rõ ràng cậu chẳng làm sai điều gì cả.
Không phải vậy!
Tôi muốn hét lên như thế. Akutagawa không hề cố tránh mặt tôi. Chắc chắn bây giờ Akutagawa cũng đang rất khổ sở.
Tôi rất muốn nói như thế, nhưng bị ánh mắt dịu dàng của Miu nhìn vào, tôi lại chẳng thể nói những lời đó ra khỏi miệng. Lòng bàn tay dịu dàng mang theo hơi ấm của cậu ấy ôm lấy hai má tôi.
- Không sao cả, Konoha vẫn còn có mình mà. Mình sẽ luôn đứng về phía Konoha.
Nghe thấy những lời dịu dàng ngọt ngào y hệt hồi cấp hai ấy, tôi bỗng cảm thấy đau đớn như thể trong lòng bị cào ra một khối thịt.
Sau khi hẹn với Miu ngày mai sẽ lại tới, tôi đóng cửa phòng bệnh lại.
Vừa bước đi trên hành lang, trong đầu tôi vừa chồng chất cảm giác chán ghét bản thân, tâm trạng trở nên u ám, lồng ngực như bị xé nát. Tôi biết không thể cứ như thế này được, tôi phải làm rõ mọi chuyện với Akutagawa và Kotobuki trước khi quá muộn...
Nhưng tôi lại không thể làm vậy. Tôi tự cảm thấy hổ thẹn vì sự hèn nhát của bản thân.
- Anh Konoha~
Tôi giật mình ngẩng đầu khi đột nhiên nghe có ai đó gọi tên mình.
Một cô bé với mái tóc bồng bềnh, trên mặt nở nụ cười đáng yêu trông như một chú cún con đang bước nhanh về phía tôi từ tiền sảnh khu tiếp tân.
- Em biết ngay là anh Konoha mà~
- Takeda...
Takeda đang học lớp 10, đồng thời là thủ thư tại thư viện, cô bé dừng lại ngay trước mặt tôi rồi vui vẻ nói.
- Em chào anh, anh Konoha cũng tới thăm chị Nanase phải không? Em cũng thế. Mà anh đã đi thăm chị ấy về rồi ạ?
- Không.
- Ồ, vậy là bây giờ anh định đi thăm chị ấy đúng không ạ? Tốt quá, chúng mình đi cùng nhau đi anh Konoha.
Nhìn cô bé đảo cặp mắt to tròn của mình đưa ra lời mời bằng giọng hân hoan, ngực tôi lại càng đau đớn hơn.
- Xin lỗi. Hôm nay anh không đi được.
- Ơ, nhưng mà...
Sau khi để lại một câu xin lỗi khác, tôi bước vội về phía cửa chính như đang chạy trốn.
- A, anh Konoha!
Đồ hèn.
Tôi có cảm giác dường như có ai đang nói vào tai mình bằng âm thanh như kim đâm đó.
Tối hôm đó, Takeda gọi điện cho tôi.
“Hôm nay anh làm sao vậy, anh Konoha?”
- Anh tự dưng nhớ ra... mình có việc gấp.
“Ồ, thật vậy ạ~?”
Cô bé nói với giọng hoài nghi rất rõ.
“Trông chị Nanase cũng không vui, cứ là lạ thế nào ấy.”
- ...
Thấy tôi im lặng, Takeda khẽ cười như muốn nói thật hết cách với hai người này.
“Chà, em nghĩ anh có lý do khi làm vậy, nhưng mà chị Nanase trông cũng khổ sở lắm, với tư cách bạn trai anh phải hỗ trợ cho chị ấy mới được.”
Tôi ậm ừ đáp lời cô bé mà lòng như bị muối xát, cổ họng thắt lại, hơi thở trở nên khó khăn.
“Thiệt tình, anh lên tinh thần chút coi nào. À, đúng rồi... hồi chiều em đã gặp em trai của chị Tooko trong bệnh viện đấy “
- Ryuuto hả?
“Dạ. Cậu ấy còn mang theo hoa, trông như đang đi thăm ai đó. Ngoài ra...”
Giọng nói của Takeda đột nhiên bị gián đoạn, sau đó cô bé im lặng như đang suy nghĩ chuyện gì đó.
Khi tôi tự hỏi trong đầu cô bé làm sao vậy..
“A, em xin lỗi. Không có chuyện gì đâu ạ.”
Takeda nói như vậy bằng giọng nghe có chút đều đều không cảm xúc, sau đó cô bé lại quay về với chất giọng vui vẻ như mọi khi.
“Thôi em cúp máy đây. Chúc anh Konoha ngủ ngon.”
- Ừm, chúc em ngủ ngon.
Cuộc nói chuyện của chúng tôi kết thúc ở đó.
Đưa mắt nhìn xuống chiếc điện thoại trong tay, tôi tự hỏi liệu mình nên nhắn tin cho Kotobuki hay là gọi điện cho Akutagawa. Cuối cùng, tôi mím môi gập điện thoại lại.
Ghi chú
Không thể tha thứ, không thể chịu được nữa, gọi điện thoại được nửa chừng thì cúp máy. Quả nhiên điện thoại chẳng có gì hay ho cả.
Vô liêm sỉ, chỉ được cái miệng là giỏi! Đừng làm ra vẻ thân thiết với tôi, ai cho phép gọi tên tôi hả?!
Nhưng mà, có lẽ vẫn còn chút tác dụng.
B dường như cũng hiểu người kia thật chướng mắt, còn nói rằng người kia sẽ chỉ đưa Konoha rời xa mà thôi.
Kế hoạch của B có vẻ được đấy. Chắc hẳn B sẽ khiến Konoha tới gặp tôi.