Lần đầu tiên mình gặp Amano Tooko là vào đầu mùa hè.
Hôm đó, như mọi lần, mình đang tập đi bộ trong hành lang của bệnh viện, lúc mình chuẩn bị tới chỗ rẽ...
- Konoha.
Tiếng ai đó gọi tên của Konoha lọt vào tai mình.
Khi mình vội nấp vào một góc lén nhìn ra thì thấy Konoha đang cùng một cô gái xa lạ leo lên cầu thang.
Tim mình đập liên hồi, mình như ngừng thở.
Hai năm không gặp, Konoha đã cao lên nhiều và ra dáng người lớn hơn hẳn. Trong tay cậu cầm một cái túi của cửa hàng bánh kẹo, cô gái đi bên cạnh thì ôm một bó hoa từ những đóa hồng và hoa ngàn sao.
Cô gái đó trông thật dịu dàng và xinh đẹp, mái tóc được tết thành hai bím dài, làn da trắng muốt, dáng người mảnh khảnh.
Cô ta bước đi bên cạnh Konoha thật tự nhiên, nói chuyện với Konoha thật thân thiết
“Chị nói nè Konoha, lát nữa em cũng xin lỗi Nanase cùng chị nhé.”
“Rồi rồi, em biết rồi mà. Em chỉ cần cúi đầu và nói ‘Xin lỗi cậu vì đã bị bà chị vô dụng này cuốn vào trò bạo lực mà chị ấy bày ra đến nỗi bị thương’ là được chứ gì.”
“Làm gì có ai xin lỗi mà nói như em hả? Chị chẳng cảm nhận được chút thành kính nào đối với đàn chị trong lời của em cả.”
“Câu đó em nói chị Tooko mới đúng, chỉ toàn gây rắc rối cho em thôi, chị không biết cụm từ ‘có chừng có mực’ đọc như thế nào à?”
Konoha nhăn mặt than phiền.
Đó là lần đầu tiên mình nhìn thấy nét mặt đó. Khi chứng kiến Konoha bề ngoài thở dài chán nản và liên tục châm chọc nhưng thực ra trong lòng lại đã tha thứ cho cô gái nọ, đầu mình bỗng trở nên nóng bừng, ngực đau như bị ai đó lấy dao đâm vào.
Ai vậy? Đó là ai? Konoha, người đó là ai vậy?
Trong lúc mình bị đẩy vào bóng tối sâu thẳm và phải nếm trải tuyệt vọng, tại sao cậu lại cùng một người con gái khác bước đi bên nhau ở khoảng cách vai chạm vai như vậy? Tại sao cô ta lại gọi tên của Konoha như một điều đương nhiên vậy?
Trái tim mình như bị một một ngọn lửa đen kịt quấy tung, mình dường như phát điên.
Sau đó mình nghe Kazushi nói người mà mình nhìn thấy là Amano Tooko, học trên Konoha một lớp.
Hai người đến đây để thăm bạn học của Konoha là Kotobuki Nanase.
Amano Tooko và Kotobuki Nanase.
Mình đã quyết định trước tiên phải đuổi Amano Tooko tránh xa Konoha. Mặc dù Kotobuki Nanase cũng khiến mình rất khó chịu, nhưng nếu là cậu ta thì mình sẽ có thể thong thả xử lý sau. Trước tiên phải đối phó với Amano Tooko đã.
Nghĩ như vậy, mình bèn xem trộm di động của Kazushi và lấy số của chị ta, nhưng khi mình gọi tới thì chị ta lại đột nhiên nói ra tên của mình, làm mình kinh ngạc và vội cúp điện thoại.
Sau đó, một kẻ bất lịch sự tự xưng là em trai của Amano xuất hiện ở phòng bệnh của mình.
“Nếu chị cứ muốn nhằm vào chị Tooko thì tôi sẽ không ngăn cản.”
Sakurai Ryuuto đã nói như vậy, trông cậu ta có vẻ khoái chí khi thấy phản ứng của mình.
“Nhưng chị Tooko mạnh lắm đấy. Chị mà dám chọc chị ấy trước thì có khi người thua sẽ là chị cũng nên.”
Mặc dù rất không cam lòng, nhưng mình buộc phải thừa nhận điều đó. Mình đã thua hoàn toàn trong cuộc chiến qua điện thoại, cứ mỗi khi nhớ lại câu hỏi “Em là Miu phải không?” được đặt ra bởi giọng nói thanh thoát không chút sợ hãi, cảm giác bất an lại dâng lên trong lòng mình.
Thế nên mình chuyển hướng sang Kotobuki Nanase, một mục tiêu có vẻ dễ ăn hơn Amano.
Khi mình nhắn tin cho cậu ta, phản ứng của Kotobuki rất thú vị. Mặc dù cố tỏ ra mạnh mẽ, nhưng sự sợ hãi của cậu ta vẫn rất rõ ràng, mình đắm chìm trong cảm giác khoan khoái khi nghĩ rằng sẽ có thể dễ dàng đè bẹp cậu ta.
Mình gửi cho cậu ta thật nhiều, thật nhiều tin nhắn. Giống như lần với Haruguchi, mình bảo với cậu ta giữa mình và Konoha không còn bí mật nào nữa, mình còn cho cậu ta biết vị trí nốt ruồi của Konoha. Lần đầu tiên Kotobuki tới bệnh viện cũng thế, mình đã bôi xà phòng ngay cửa ra vào để cậu ta té ngã.
Dù vậy, trong khi bắt nạt Kotobuki Nanase, đâu đó trong tim mình vẫn đang do dự liệu có nên gặp lại Konoha không.
Bao đêm thao thức không ngủ được, mình lại hồi tưởng về quá khứ, ngực mình như vỡ tan vì nỗi nhớ quay quắt muốn được gặp Konoha, muốn được nghe giọng nói của cậu... Nhưng đồng thời, mình cũng sợ phải gặp lại Konoha. Mình không muốn Konoha chứng kiến mình trong hình hài bây giờ, một con chim xấu xí đã mất đi đôi cánh. Mình không muốn Konoha nhìn thấy bộ dạng yếu đuối này của mình.
Đúng lúc này, Sakurai Ryuuto dẫn cô bé đó tới.
Bằng khuôn mặt vô cảm như đeo mặt nạ, Takeda Chia im lặng nhìn mình trong khi mình gào thét.
Ngày hôm sau Takeda đi một mình tới bệnh viện, mình đã rất ngạc nhiên khi nghe cô bé đưa ra lời đề nghị giúp đỡ. Khi mình hỏi làm thế thì cô bé được lợi gì, Takeda chỉ cười và trả lời: “Đây là một thí nghiệm”.
Lời của cô bé khiến mình nhớ tới tiến sĩ Blukanilo.
Mặc dù rất nghi ngờ, nhưng với cơ thể chẳng thể cử động bình thường này thì mình rất cần một người cộng tác.
Hơn nữa Takeda đã nói: “Tôi cũng chẳng thích gì chị Nanase cả. Dù sao thì bình thường chị ấy cũng rất gian xảo”, chắc hẳn cô bé cũng thấy Kotobuki thật chướng mắt và muốn lợi dụng mình để dạy cho cậu ta một bài học. Mình cố tìm ra một lý do để tự thuyết phục bản thân như vậy.
Và mình đã nghĩ nếu vậy thì mình sẽ lợi dụng ngược lại cô bé.
Sau khi mình chấp nhận đề nghị của B - của Takeda, thời gian vốn đứng yên bỗng trôi như tên bắn.
Cuối cùng mình cũng gặp lại Konoha.
Bắt đầu từ hôm đó, mình càng không thể ngủ được.
Mình hận Konoha. Mình hận, hận đến không chịu được. Mình muốn khiến Konoha bị tổn thương. Mình muốn hủy hoại Konoha.
Tuy nhiên, ẩn dưới khát vọng cháy bỏng đó, quả nhiên mình cũng đang mê man.
Nếu như mình cứ tiếp tục nói dối Konoha thế này, liệu chúng ta có thể quay lại như trước kia? Phải chăng Konoha sẽ lại có thể thích mình? Phải chăng Konoha sẽ mãi mãi ở bên cạnh mình? Còn điều gì có thể hạnh phúc hơn nếu mọi chuyện thực sự trở nên như vậy.
Nhưng B không cho phép mình mềm yếu. Như một lời tuyên bố sẽ làm mọi cách để khiến cả bản thân và Konoha bị tổn thương nhiều hơn nữa, B gọi mẹ mình tới, phơi bày cho Konoha con người thật sự của mình.
Sau khi Konoha rời đi, mình gục xuống trên sàn than khóc, toàn thân như bị cắt rời thành từng khúc. Lúc này B xuất hiện, nhìn xuống mình với ánh mắt lạnh như băng và nói khẽ.
- Tất cả mọi chuyện đều là mong ước của chị.
Mình ném quyển sách của Konoha về phía B. Nó va vào ngực B và rơi xuống sàn, nhưng nét mặt của B không hề thay đổi. Sau khi cúi xuống nhặt quyển sách lên, B im lặng rời khỏi phòng.
Khi đó, trong lòng B... trong lòng của Takeda Chia, là tuyệt vọng, hay bi thương?
Bây giờ, khi câu chuyện đã kết thúc, mình thử dừng lại và suy ngẫm về cảm xúc của cô bé. Có lẽ Takeda Chia cũng giống như mình, cô bé cũng đang theo đuổi một thứ mà bản thân không thể với tới.
Hôm trước, Takeda đi cùng Sakurai tới gặp mình để trả sách.
Mình và cô bé đã thất bại trong hành trình tìm kiếm ước mơ...
Cho dù vậy, chúng mình vẫn ao ước một ngày nào đó sẽ có thể thành công...
Khi những ngón tay khẽ chạm vào quyển sách, đáy lòng mình dâng lên một cảm xúc thân thiết.
Đứng bên cạnh Takeda đang nở nụ cười, Sakurai cũng cười rất vui vẻ...
Giống như mình đang sở hữu một ngôi sao trong tâm hồn, chắc hẳn bên trong Takeda cũng đang trú ngụ một vì sao nhỏ bé tỏa ánh sáng lấp lánh.
Kotobuki Nanase cũng đến gặp mình.
- Cho tôi... xin lỗi vì dạo trước đã tát cậu... quả thật... tôi đã hơi quá đáng...
Khi thấy cậu ta mặt đỏ bừng, môi dẩu lên và ngập ngừng nói như vậy, mình đã rất ngạc nhiên.
Nếu mình là Kotobuki, mình tuyệt đối sẽ không xin lỗi.
Tuy nhiên, có lẽ vì quá kinh ngạc, cảm giác căng thẳng trong mình cũng dần vơi bớt.
- Tôi thì lại chẳng thấy có gì quá đáng cả. Thực ra tôi còn đang hối hận không tặng cho cậu thêm vài vết cào nữa.
Nghe mình nói vậy, cậu ta nhướn mày lên trừng mắt nhìn mình.
Mình cố nhịn cười khi thấy phản ứng của cậu ta y chang những gì mình dự đoán.
- Bởi vì mặc dù trông cậu rất yếu nhưng thực ra lại rất mạnh. Mới cỡ đó thì chẳng ăn nhằm gì cả.
Kotobuki tròn mắt, sau đó mím môi nói cụt lủn.
- N-Nếu cậu thích thì tôi sẽ làm đối thủ của cậu bất cứ lúc nào.
Nghe cậu ta nói vậy mình thầm nghĩ trong đầu sẽ thật tốt nếu bọn mình lại có dịp cãi nhau lần nữa.
Dù sao thì đó cũng là lần đầu tiên mình cùng ai đó cãi vã thẳng mặt như vậy.
Mình vẫn luôn nói dối và trốn chạy vào trong thế giới của bản thân.
Có lẽ điều đó là sai lầm.
Ngày hôm đó, dưới bầu trời đầy sao, cô gái văn chương kia đã dạy cho mình rất nhiều điều.
Rất nhiều điều, quan trọng.
Konoha đã không còn là Konoha vẫn lẽo đẽo bám theo sau mình ngày xưa nữa rồi.
Chắc hẳn Amano Tooko và Kotobuki Nanase đã thay đổi Konoha.
Nếu như có một ngày Inoue MIU lại cầm bút viết ra những câu chuyện, đó sẽ không còn là câu chuyện của Itsuki và Hatori nữa, mà là một câu chuyện khác.
Bây giờ mình đã có thể bình thản tiếp nhận điều này.
Còn câu chuyện mà mình đã viết ra đó, trong một ngày gần đây mình sẽ xin phép ra ngoài, đi tới bờ biển và đem đốt nó. Nếu có thể mình hi vọng lúc đó sẽ là ban đêm. Nếu là một nơi có thể nhìn thấy sao trời thì càng tốt hơn nữa.
Quyển sách bị thiêu đốt trong im lặng, được bao bọc trong lửa đỏ, chắc hẳn sẽ trông rất giống chòm Thiên Yết xuất hiện trong Đường sắt Ngân Hà.
Mình cũng muốn trở thành một người có thể khiến người khác hạnh phúc như vậy.
Mình muốn trở thành một người mà cho dù cơ thể bị ôm trong lửa đỏ, mình vẫn cảm thấy vui vẻ từ tận đáy lòng vì đã làm được điều gì đó cho một ai khác ngoại trừ bản thân mình.
Và rồi sẽ lại có ai đó sẽ nói với mình điều mà Konoha đã nói.
Thật hạnh phúc vì có cậu ở bên.
Có lẽ mình cũng sẽ... đối xử dịu dàng hơn một chút... chỉ một chút thôi, với Kazushi.
Mặc dù chỉ cần nghe cậu ấy cằn nhằn bằng cái bản mặt bình thản kia mình lại bực hết cả người. Nhưng hôm qua, khi mình ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ và khẽ ngâm nga Bài ca thiếu niên bại trận, cậu ấy chỉ im lặng đứng bên cạnh mình.
Trời đêm vầng mây gợn sóng
Từ bên trong mọc những vì sao
Vì sao kia tựa như lời nàng
Chất vấn thiêu đốt cõi lòng ta
Trên bầu trời lấp lánh
Mang sắc hồng bảo ngọc
Vì sao kia trông tựa như nàng
Dần tan biến nhưng cũng đẹp làm sao
Khi mình ngâm lên bài thơ này, trong mình đã không chỉ còn sự bi thương nữa.
Dường như tâm hồn mình đang dần thanh thản...
Miu bảo tôi đừng đến thăm cậu ấy.
Ngày hôm đó, ở phòng chiếu phim của cung thiên văn, Miu nở một nụ cười thật rạng rỡ với tôi và nói: “Khi nào mình khỏe lên, mình sẽ tự đi gặp Konoha”,
Rồi cậu ấy vịn lấy Akutagawa và quay người bước đi.
- Inoue... Cậu không đuổi theo sao?
Tôi cười và trả lời khi thấy Kotobuki hỏi với vẻ lo lắng.
- Ừm... Chắc chắn lần tới khi tôi gặp lại Miu, đó sẽ là bắt đầu và cũng là kết thúc.
Kết thúc của quá khứ.
Bắt đầu của tương lai.
- Như vậy có nghĩa là cậu sẽ lại... thích Asakura phải không?
Kotobuki ngước lên nhìn tôi với ánh mắt yếu đuối nghẹn ngào.
- Không. Sẽ không đâu. Cái lúc tôi nói với Miu tôi thích cậu ấy, cảm giác nặng nề trong tôi đã hòa tan như tuyết rồi. Kèm theo đó là rất nhiều thứ... như tình cảm dành cho Miu chẳng hạn...
Tôi không nghĩ điều đó sẽ khiến tôi buồn khổ.
Mặc dù đúng là trong lòng vẫn đọng lại chút đau đớn, nhưng phần nhiều vẫn là cảm xúc hân hoan như được nhìn thấy bầu trời xanh thẳm sau cơn bão tố.
Trong khi Kotobuki còn đang bất ngờ vì câu trả lời của tôi, tôi dùng hai tay nắm lấy tay cậu ấy và nở một nụ cười từ tận trái tim mình rồi nói.
- Kotobuki, cảm ơn cậu đã cãi nhau với Miu vì mình.
Khuôn mặt của Kotobuki đỏ bừng lên, cậu ấy trở nên bối rối.
Cách chúng tôi một khoảng, chị Tooko đang đứng nói chuyện với Ryuuto.
Nhưng đúng lúc này...
Chị ấy khẽ quay lại nhìn về phía chúng tôi. Ánh mắt dịu dàng, khóe môi hơi nhếch lên...
Trên khuôn mặt chị Tooko dường như đang nở một nụ cười thật xinh đẹp.
Vài ngày sau.
Akutagawa có vẻ như mỗi ngày đều đến bệnh viện. Trong giờ ăn trưa cậu ấy thường kể cho tôi nghe tình hình của Miu bằng giọng bình thản. Theo lời cậu ấy thì Miu đang rất cố gắng luyện tập.
Takeda cũng đi học trở lại, mỗi khi gặp nhau trong hành lang hoặc thư viện là cô bé lại nở một nụ cười đáng yêu như cún con và chạy ào về phía tôi, miệng liến thoắng “Anh Kono~ha”.
Takeda nói cô bé đang thử hẹn hò với Ryuuto.
- Ryuu là người vì đạt được mục đích sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào, từ góc độ này mà nói thì cậu ấy cũng hơi giống em, mặc dù vẫn còn hơi sợ, nhưng mà... khoảng thời gian em không đến trường, mỗi ngày Ryuu lại đến thăm và nói chuyện với em. Cho dù em không trả lời cậu ấy thì Ryuu vẫn vui vẻ nói chuyện với em thật nhiều. Hơn nữa, cái hôm em gọi mẹ của chị Asakura tới, chính Ryuu là người đã khiến chị Tooko đi đến bệnh viện.
Chẳng trách chị Tooko lại nói việc chị ấy gặp tôi ở bệnh viện không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Có lẽ khi nhận ra Ryuuto biết về chuyện của Miu, chị Tooko đã tưởng tượng ra mối quan hệ giữa Takeda và cậu ấy.
- May mà có Ryuu gọi chị Tooko tới. Nếu anh Konoha gặp chuyện gì chắc em sẽ hối hận lắm.
Takeda ngước lên nhìn tôi, nở một nụ cười thuần khiết và nói như vậy.
Tôi tự hỏi không biết sau này liệu Takeda sẽ có thể thích Ryuuto không... Mặc dù hiện tại Ryuuto vẫn không chịu từ bỏ tật xấu hẹn hò với nhiều người, nhưng... tôi thật sự hi vọng Takeda sẽ có thể yêu Ryuuto và Ryuuto cũng sẽ chỉ có Takeda là người con gái duy nhất trong lòng.
Dạo trước khi có dịp gặp Ryuuto, tôi đã cảm ơn nó vì đã giúp đỡ tôi rất nhiều trong sự việc lần này, nhưng Ryuuto chỉ cười khổ và nói.
- Em chỉ muốn anh Konoha nhanh chóng cắt đứt với quá khứ thôi.
Chủ nhật này tôi sẽ cùng Kotobuki thực hiện buổi hẹn đi xem phim đã bị trì hoãn thật lâu.
- Sau khi xem phim xong chúng ta đi ăn... được không?
- Dĩ nhiên là được rồi. À, cậu thích ăn món gì nào, Kotobuki. Hôm nay tôi sẽ đãi cậu một chầu để ăn mừng cậu được ra viện.
- K... Không cần phải làm thế... nhưng mà, cái này... sau khi ăn xong cậu đi mua đồ với tôi nhé?
- Cậu thích đi đâu tôi cũng đi theo hết.
Thấy tôi bật cười gật đầu nói như vậy, hai má của Kotobuki đỏ bừng lên, rồi cậu ấy cũng cười thật vui vẻ. Hai chúng tôi đều chờ mong Chủ nhật tới.
Còn chị Tooko thì...
- Dở quuuuuá~~~đi.
Tan trường, tại câu lạc bộ văn học, sau khi ăn xong câu chuyện tam đề tôi viết, chị Tooko ngã vật ra ghế rên rỉ.
- Đoạn “Biển Aegea”* xuất hiện từ trong “Vali” hay thế mà tự dưng nước biển lại biến thành “Keo dán gỗ” hết cả~~ Giống như phủ khoai tây nghiền vị bánh pudding lên món cơm paella* ấy~~~ Dinh dính nhớp nhớp khắp cả miệng luônnn.
Biển Aegea là một vịnh nối dài của Địa Trung Hải.
Cơm paella là một loại cơm truyền thống của Tây Ban Nha.
Xấu xa, Konoha thật xấu xa. Nhằm đúng lúc chị sơ hở để viết một câu chuyện thế này. Đây là thái độ phục vụ đối với một người vừa phải chiến đấu gian khổ ở chiến trường kì thi chung như chị sao.
- Chị bị loại ngay vòng gửi xe của khoa Y Đại học Tokyo rồi đúng không.
- Ặc...
- Muốn khoe khoang sĩ diện thì cũng phải có mức độ chứ. Ai đời một người dốt đặc cán mai mấy môn tự nhiên lại đi đâm đầu vào khoa Y.
- Tại đây chỉ là thi cho có kỉ niệm thôi mà, đằng nào chị cũng đâu có theo học trường đó đâu... Thế nên chị nghĩ phải thử thách bản thân bằng một việc hoàn toàn khác lẽ thường mới được.
- Ngay cả sơ tuyển còn bị loại thì chị định lấy gì để thử thách bản thân hử?
- C-Chị vẫn còn một nguyện vọng nữa mà. Bên đó chị đâu có rớt đâu.
Nhìn chị Tooko hai mắt rưng rưng nói như vậy, tôi đành nhượng bộ.
- Vậy để em viết thứ gì đó ngọt ngào cho chị tráng miệng nhé.
- T-Thật không?
Vẫn mặt mày bí xị ngồi núp sau ghế, chị Tooko ngước lên nhìn tôi với ánh mắt cảnh giác.
Tôi cũng nhìn thẳng vào mắt chị ấy.
- ...
Tất nhiên là em sẽ viết. Chỉ cần chị thú nhận cho em lý do tại sao lại biết được nội dung bản thảo gốc của em là được.
Tôi rất muốn hỏi như vậy, nhưng rốt cuộc lại không thể nói thành lời.
Từ hôm đó tới giờ tôi đã hỏi chị ấy rất nhiều lần, nhưng lần nào chị Tooko cũng cười cho qua và trả lời theo kiểu: “Bí mật. Konoha thử tưởng tượng xem”.
Trong khi tôi còn đang do dự, chị Tooko bật cười.
- Thôi, hôm nay thế này được rồi. Câu chuyện đó để dành hôm nào chúc mừng chị thi đậu đại học luôn nhé. Nếu chị thi đậu Konoha phải viết cho chị một câu chuyện thật~ thật là ngọt ngào đấy.
Rồi chị ấy chỉnh lại ghế, co hai chân lên ngồi theo một tư thế rất khiếm nhã và bắt đầu đọc Tuổi xuân đẹp đẽ của Hesse.
Ánh chiều tà rọi qua cửa sổ như những dòng mật ong vàng óng ôm lấy khuôn mặt thanh tú và hai bím tóc dài rũ xuống của chị Tooko.
- Chị Tooko, tương lai chị muốn trở thành người như thế nào?
Nghe tôi hỏi, chị ấy vừa lấy tay xé một mẩu sách vừa trả lời.
- Chị muốn làm một người có thể cười thật tươi cho dù đang ở trong hoàn cảnh bi thương đến đâu.
Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh chị Tooko đứng xa xa mỉm cười ở cung thiên văn sau khi Miu rời đi và tôi đang ở bên Kotobuki, trái tim tôi đập mạnh một cú.
Khi đó chị Tooko dường như cũng nở một nụ cười thật dịu dàng...
- Ưm, ngon quá...! Tuổi xuân đẹp đẽ của Hesse có vị y hệt món bánh mousse vị cà phê ấy... Béo ngậy, mềm mại, hơi đắng một chút... phảng phất chút xót xa...
Sau khi bỏ một mẩu giấy vào miệng và khẽ nuốt xuống, chị ấy lại xé ra một mẩu giấy khác.
Trên khóe miệng của chị Tooko vẫn là nụ cười ngọt ngào làm tan chảy lòng người.
Khung cảnh quen thuộc...
Ngực tôi thắt lại khi nghĩ đến việc mình sắp không được nhìn thấy cảnh tượng dịu dàng này nữa.
Hiện tại chúng tôi đang đắm mình trong buổi hoàng hôn ấm áp.
Đó là khoảng thời gian màu vàng ấm áp trước khi màn đêm dài đằng đẵng bắt đầu.
Ly biệt sắp tới gần.
Nhưng cho dù màn đêm ghé thăm và bóng tối bao trùm chúng tôi, khi chúng tôi ngẩng đầu lên, những ngôi sao trên bầu trời sẽ vẫn tỏa sáng lấp lánh.
Ánh sáng dịu dàng đó sẽ đọng lại trong tâm hồn chúng tôi và tiếp thêm dũng khí để chúng tôi tiếp tục tiến về vùng đất hứa xa xăm.
Câu chuyện tiếp theo mà Konoha viết sẽ là câu chuyện của Kotobuki Nanase?
Hay là câu chuyện của Amano Tooko?
Nhưng mà, Konoha này...
Amano Tooko sở hữu một bí mật.
Cái người gọi là Amano Tooko đó, lẽ ra không nên tồn tại trên cõi đời này.