Rời biệt thự, ngồi vào trong xe, Megan mới thở phào nhẹ nhõm. Cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, xác định Quách Húc không thể nào tìm thấy mình nữa.
Bà dì mập hỏi: "Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Gã lưu manh con gặp phải là ai?"
Megan ấp úng đáp: "Cháu nghĩ thông rồi, đây chắc là hiểu lầm... Dì đừng hỏi nữa, cháu không có thiệt thòi gì, chỉ là... chỉ là lúc khiêu vũ hắn nắm tay cháu, ôm cháu vài cái."
"Nhảy điệu gì?"
"Tango."
Bà dì mập không dám tin nói: "Nhảy một lúc Tango, cháu đã làm người ta ngất xỉu, còn định cầm ghế xếp đi liều mạng với hắn nữa? Ở trường cháu cũng bốc đồng như vậy sao?"
"Cháu tưởng hắn là nhà sản xuất, muốn quy tắc ngầm với cháu... Hắn vừa gặp mặt đã đòi nhảy, sau đó không biết sẽ đưa ra yêu cầu gì nữa... Hơn nữa cuối cùng hắn còn muốn hôn cháu." Megan tìm lý do, giọng điệu rất thiếu tự tin.
"Hắn bao nhiêu tuổi?"
Megan ngẩn người mười giây, quyết định nói tăng lên: "Có lẽ 25 tuổi?"
Bà dì mập thực sự muốn vỗ một cái lên sau gáy cô. "Nhà sản xuất 25 tuổi, người con gặp là Leonardo DiCaprio đấy à?"
Người con gặp là Keanu Reeves, chỉ là mặt không dài bằng, là phiên bản hay cười và đầy nắng. Megan thầm nghĩ.
Cô không dám nói đối phương có lẽ còn chưa đầy 20 tuổi, chỉ là mặc quần áo rất giống nhà sản xuất, cô co người trên ghế giả làm chim cút.
Cô sinh ra trong một gia đình bình thường ở bang Tennessee, là con gái thứ hai trong nhà. Gia cảnh hồi nhỏ không mấy dư dả, sau đó cô chuyển đến Port St. Lucie bang Florida, cũng chẳng phải nơi lớn lao gì. Cô chưa từng trải sự đời, lần đầu tiên đến Los Angeles, tham gia tiệc tùng với sự đề phòng rất lớn, có chút thần hồn nát thần tính.
Hồi tưởng lại từng cảnh lúc khiêu vũ, mặt Megan nóng bừng, nhiệt độ lan ra toàn thân, như thể sắp cháy lên vậy.
Một lát sau, bà dì mập cười nói: "Nhờ phúc của chuyện này mà vai diễn của cháu đã chốt sớm, bọn họ muốn một nữ phụ đanh đá, cảm thấy cháu rất phù hợp."
"Ồ." Megan không để tâm, rũ mi mắt đáp một tiếng.
Bà dì mập không nhịn được giơ tay vặn tai cô một cái. "Cháu còn không vui? Đây là đóng phim đấy, có bao nhiêu người vừa vào giới giải trí đã được đóng phim? Đóng phim truyền hình đều phải bắt đầu từ chạy cờ."
"Vai diễn này căn bản không giống cháu chút nào, tiểu thư nhà giàu được nuông chiều, dùng đủ loại thủ đoạn đê hèn để đả kích tình địch..." Megan bĩu môi, nói xong liền né sang phía cửa sổ xe: "Dì đừng vặn tai cháu nữa."
Bà dì mập chăm chú lái xe. "Dì là thay mẹ cháu quản giáo cháu, muốn lăn lộn ở Hollywood thì đừng kén cá chọn canh, cháu không có tư cách chọn vai diễn. Vài ngày nữa dì sẽ giúp cháu đăng ký vào trường diễn xuất, học cho đàng hoàng."
"Dì yên tâm đi, cháu nhất định có thể diễn tốt vai này, tốt hơn chị em nhà Olsen." Megan không cho rằng hai chị em họ có diễn xuất, mà bản thân mình lại có lợi thế về ngoại hình. Người mới vào giới giải trí, ai cũng tự tin như vậy.
Bạn bè ở Los Angeles mà Megan quen khi thi người mẫu rủ cô đi chơi, hỏi: "Ngày kia tớ muốn ra ngoài một chuyến, Iris rủ tớ đi đảo Santa Catalina."
"Không có con trai đi cùng chứ? Mẹ cháu bảo dì phải trông chừng cháu đấy."
Mẹ của Megan không thể theo con gái mỗi ngày, lại không yên tâm về cô bé 14 tuổi này, nên nhờ bà dì mập chăm sóc.
"Chỉ có bạn trai của Iris thôi, ba chúng tớ đi cùng nhau, cho dù có người khác thì tớ cũng không bị chiếm tiện nghi đâu, tớ mang theo cái này." Megan giơ giơ thiết bị phóng điện trong túi ra.
Bà dì mập lập tức tin tưởng, tối nay cô bé đã điện cho một người rồi, có kinh nghiệm thực chiến phong phú, ra tay rất tàn nhẫn và dứt khoát.
Quách Húc bị gửi điểm kinh nghiệm tâm trạng chịu ảnh hưởng, cùng Austin rời tiệc sớm, về căn hộ đi ngủ. Ngày hôm sau hai người không ra ngoài, chơi game cả ngày, ăn uống thì gọi pizza giao tận nơi.
Tháng 3 năm nay Sony đã tung ra PS2, trong kiếp trước của Quách Húc, đây là cỗ máy chơi game có doanh số cao nhất lịch sử, tổng cộng bán được 153 triệu máy, những người thích trò chơi điện tử ở các quốc gia đều từng thấy qua cỗ máy này.
Austin đã mua PS2, rất thời thượng, nhưng Quách Húc còn thời thượng hơn cậu ta. Nhiều game kinh điển PS2 mà kiếp trước anh thích vẫn chưa phát hành, những game đã ra mắt năm nay anh cảm thấy vô vị, nên đề nghị chơi máy NES (Nintendo Entertainment System).
Hai người ôn lại một chút kinh điển, phá đảo các game chơi đôi như Ninja Rùa 3, Chiến trường rực lửa (Jackal), Song Long ếch 3 (Double Dragon 3), Ninja Gaiden, Bóng đá nhiệt huyết, Bóng rổ nhiệt huyết... Hồi nhỏ bọn họ chơi game, người lớn bên cạnh cứ lải nhải, không cho chơi quá lâu, bây giờ họ đã trưởng thành rồi không ai quản nữa.
Buổi tối, Austin nhận được điện thoại của công ty môi giới, nhận được tin tốt.
"Quách, rất tiếc ngày mai tớ không thể đi chơi với cậu được, tớ phải đi tham gia buổi thử vai vòng hai của phim "Kỳ nghỉ dưới nắng", gặp mặt chị em nhà Olsen. Chỉ cần họ hài lòng, nam chính chính là tớ."
"Chúc mừng cậu." Quách Húc cười nói, nghe cứ như chọn bạn trai vậy, hai nữ chính phải xem "hợp nhãn" hay không.
Chị em nhà Olsen đóng phim chưa bao giờ là diễn xuất, mà là thể hiện bản sắc cá nhân, phải chọn một nam chính có cảm giác mới có thể diễn ra cảm xúc chính xác trong phim. Khẩu vị của họ khá quái dị, rõ ràng chiều cao của chính mình chỉ có một mét năm, lại thích những chàng trai cao trên một mét chín, quay ra chắc chắn trông họ càng giống trẻ con hơn.
Quách Húc hoàn toàn không đánh giá cao bộ phim này, kiếp trước chưa từng nghe qua, điểm xem có lẽ là sự chênh lệch chiều cao đáng yêu nhất. Anh sẽ không tiết lộ tương lai cho bạn tốt, đả kích sự nhiệt tình của cậu ta. Sự nghiệp mới bắt đầu, có phim để đóng đã là tốt rồi.
Trong kiếp trước, những bộ phim Austin tham gia hầu hết đều là phim rác, tác phẩm duy nhất được đánh giá cao là "Ngày kinh hoàng" (The Day After Tomorrow), khi cậu ta mặc rất nhiều quần áo, vũ trang đầy đủ đi tìm thuốc, tạo hình cứ như đang đi kiện cáo, khiến người ta rất khó quên.
Ngay cả trong "Ngày kinh hoàng", thể hiện của cậu ta cũng chỉ dừng ở mức bình thường, ống kính cơ bản xoay quanh nam nữ chính, cậu ta cùng một cậu bạn da đen đi theo tung hứng.
Năng lực càng lớn, trách nhiệm càng lớn, mình có nên giúp cậu ta một tay không?
Là người trọng sinh, Quách Húc đã xem vô số phim, xứng danh là một mọt phim kỳ cựu, bất cứ bộ phim nào có chút danh tiếng anh đều biết, chắc chắn có thể chọn ra những tác phẩm xuất sắc có khẩu bi (danh tiếng) cao, doanh thu cao, nhưng về mặt thử vai anh không giúp được Austin.
Lợi thế của Austin là vóc dáng, nếu tìm một đám cơ bắp để hợp tác quay "Magic Mike", đại khái sẽ nổi tiếng. Gợi ý như vậy không sai, sau lưng mỗi người đàn ông thành công, đều có một cậu bạn xấu tính muốn xem anh ta nhảy thoát y.
Nói những điều này còn quá sớm, Quách Húc chuẩn bị để mọi chuyện phát triển như kiếp trước, đợi Austin rèn giũa được chút kỹ năng diễn xuất rồi mới đề nghị. Bây giờ cho dù có cơ hội cậu ta cũng khó mà nắm bắt, tính cách không phóng khoáng mà.
Quách Húc hỏi: "Ngày mai tớ tự đi chơi, cậu có gợi ý gì hay không? Phải là loại tiêu tiền ít thôi, tớ chưa ký hợp đồng, không dư dả lắm."
Austin suy nghĩ một chút, cười nói: "Đảo Santa Catalina phong cảnh khá đẹp, đi thuyền một tiếng là tới, hòn đảo rất nhỏ, đi bộ tham quan là được, mang theo quần bơi để khoe cơ bụng của cậu... Có thể rủ một cô gái nào đó, cậu có người nào thấy "hợp điện" không?"
Quách Húc lắc đầu. "Những người ở bữa tiệc đó tớ không thấy hợp điện. Mẹ kiếp, tớ không muốn nghe từ "điện" nữa."
Anh vẫn chưa chính thức ổn định tại Los Angeles, không thể tùy tiện chơi bời với tiểu thư nhà giàu có thế lực ở địa phương, dù đối phương cảm thấy không sao cả, anh cũng không muốn chuyện chưa đánh trận NBA nào đã bị huấn luyện viên coi là gã dân chơi. Nếu muốn nghiêm túc yêu đương, những cô nàng thích chơi bời đó lại chẳng phải là đối tượng tốt.
Austin cười nói: "Vậy tớ chúc cậu gặp được người nói chuyện hợp ý trên đảo để cùng chơi nhé? Bây giờ cậu rất dễ kết bạn, cứ mạnh dạn tiến lên bắt chuyện là được."
"Ừm, tớ có linh cảm, ngày mai tớ sẽ gặp được một cô gái rất đáng yêu."