Lúc này, Quách Húc lên tiếng...
"Huấn luyện viên, tôi có thể làm người tập cùng cho các ông, tôi rất nổi tiếng ở sân bóng đường phố tại Polis, biệt danh là 'Kền kền'. Tôi thường lén dùng nhà thi đấu này để luyện bóng, nên bình thường đều đi giày thể thao đi làm."
Tên khoa học của kền kền là "đại bàng đầu trắng", còn gọi là "đại bàng Mỹ", ngày 20 tháng 6 năm 1782, Quốc hội Mỹ thông qua nghị quyết lập pháp, chọn nó làm quốc điểu của Mỹ. Billy Donovan nhìn Quách Húc, người có thể có biệt danh này chắc hẳn phải có chút thực lực, tất nhiên cũng có thể là vì ông ta còn hói hơn cả kền kền.
"Cậu có thể đánh vị trí hậu vệ dẫn bóng không?" Donovan hỏi.
Quách Húc cười nói: "Đương nhiên, không phải khoác lác, kỹ thuật của tôi chắc chắn đánh được NCAA, chỉ là lúc đó tôi không cao, đối kháng cũng kém, nên không có trường nào chịu cho tôi học bổng, mà điều kiện gia đình lại không tốt, đành phải bỏ học."
Những người xung quanh đều tự não bổ ra cho cậu một bối cảnh xui xẻo là bản thân có bệnh, gia cảnh nghèo khó.
Donovan hỏi: "Việc này không ảnh hưởng đến công việc của cậu chứ? Tôi trả cậu bao nhiêu tiền thì hợp lý?"
"Công việc của tôi chính là phục vụ các người, sàn quá trơn thì lau một chút, giờ tôi có thể ra sân giúp đỡ, ông chủ biết được chỉ có khen ngợi thôi, đây là vinh hạnh của tôi, sao có thể lấy tiền chứ?" Quách Húc vừa nói vừa cởi áo khoác, tiện tay vứt mũ xuống đất, chỉ mặc áo thun cộc tay, tinh thần phấn chấn hỏi: "Huấn luyện viên, tôi gia nhập đội nào?"
"Cậu mặc áo ba lỗ màu đen đi, cậu tên gì?" Donovan cảm kích nói.
"Tôi tên Keith Lee, cảm ơn huấn luyện viên đã cho tôi cơ hội so chiêu với cao thủ, tôi thật sự rất thích bóng rổ, nên mới đến nhà thi đấu tìm việc." Quách Húc vừa cảm ơn vừa nhận lấy một chiếc áo ba lỗ màu đen.
Ánh mắt mọi người nhìn Quách Húc đã khác hẳn, không còn ai kỳ thị hình tượng của cậu nữa, chỉ cảm thấy sự khâm phục từ tận đáy lòng.
Ở cái quốc gia ích kỷ tư lợi này, trong cái thời đại tình cảm nhạt nhẽo này, một người tốt như "Keith Lee", nghĩa bạc vân thiên, lòng dạ hiền lương, đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, không cầu báo đáp, thực sự quá hiếm gặp!
"Người tốt" cười hì hì gia nhập đội đen, còn năm cầu thủ xuất phát của Đại học Florida thì đều được chia vào đội trắng.
Phương thức huấn luyện của Donovan là để các cầu thủ chủ lực chơi cùng một đội, chú trọng diễn luyện các bài tấn công phòng thủ, chứ không phải như đội Spartans, xáo trộn đội hình xuất phát để chú trọng luyện năng lực cá nhân của cầu thủ.
Sự sắp xếp này rất hợp ý Quách Húc, cậu rất khiêm tốn, vừa qua nửa sân liền tuân theo sự sắp xếp của huấn luyện viên chuyền bóng cho đồng đội, sau đó đứng ngoài vạch ba điểm chờ bóng, xem các đồng đội tạm thời thể hiện, còn ở khâu phòng thủ cậu lại dốc toàn lực, phòng thủ đơn, truy phòng đều rất tích cực.
Hậu vệ dẫn bóng xuất phát của Đại học Florida là Carlos Terry cao 1m85, nặng 83kg, thực lực kém hơn Martin Cleaves rất nhiều, dù không quen thuộc, Quách Húc phòng thủ anh ta cũng không chút áp lực, một lần cũng không bị vượt qua, nhưng các vị trí khác Quách Húc không lo nổi, không đủ khả năng phòng thủ hỗ trợ.
Đánh được vài hiệp, Casey Shaw ghi được 6 điểm, hai lần chạy ngược lên rổ, một lần bắt bóng ném trung bình.
Donovan rất không hài lòng với khâu phòng thủ của hậu vệ ghi điểm dự bị, hô lớn: "Truy phòng tích cực lên, các cậu để Casey ghi điểm quá dễ dàng rồi, đều tập trung tinh thần lên."
Quách Húc ở trên sân hô lớn hỏi: "Huấn luyện viên, có thể để tôi chủ phòng Casey không? Tôi sở trường truy phòng."
Donovan ngẩn ra một chút, nghĩ thầm ngày mai thi đấu, dự bị cũng cần bảo toàn thể lực thích hợp, người tập cùng có sự tích cực phòng thủ cao thì còn gì tốt hơn, không đồng ý thì đúng là đồ ngốc. "Được, cậu phòng đi."
Sau khi Quách Húc đổi vị trí phòng thủ, hỏa lực ở khâu phòng ngự mở hết công suất, tung ra kiểu phòng thủ "chó điên", không ngừng đối kháng sát thân, quấn lấy Casey Shaw.
Ba hiệp liên tiếp Casey đều không thể chạy ra khoảng trống, bất kể anh ta chạy vòng người hay chạy ngược, cắt vào trong, Quách Húc đều phán đoán rất chính xác, luôn có thể đuổi kịp để gây nhiễu. So về tốc độ và độ linh hoạt, Quách Húc rõ ràng mạnh hơn.
Casey Shaw bắt đầu uất ức, đường đường là hậu vệ ghi điểm xuất phát của trường đại học danh tiếng, sao có thể bị một gã lao công phòng ngự? Anh ta quay lưng xin bóng, chuẩn bị dựa vào kỹ thuật và ưu thế thể hình để đánh một pha.
Miller chuyền bóng treo vào góc 45 độ bên phải, Casey Shaw cầm bóng quay lưng dùng sức húc Quách Húc hai cái, kinh ngạc phát hiện mình hoàn toàn không húc nổi đối phương.
Sức mạnh và cân nặng của Quách Húc không tỉ lệ thuận, cậu đã trải qua một năm rèn luyện, đặc biệt là tập luyện quyền anh, sức mạnh tăng lên rất nhiều, thêm vào đó là bộ pháp, vận dụng tiểu xảo, lại dám đối kháng sát thân với Cleaves, Casey Shaw húc nổi mới là lạ.
Ngón chân Quách Húc có lực, sức mạnh chi dưới không tầm thường, tập quyền anh khiến trọng tâm vững vàng, với huấn luyện viên câu lạc bộ đều có thể đánh đi đánh lại, cùng hạng cân thì xuất chúng. Sức mạnh chi trên của cậu cũng mạnh mẽ không kém, bài đẩy tạ nằm chuẩn NBA 185 pound (84kg) tối đa có thể đẩy 10 lần.
Sức mạnh hiện tại của cậu đã không hề thua kém "Sát thủ nhỏ" Isaiah Thomas trong tương lai, sở hữu cơ thể có thể đánh NBA. Kiếp trước của Quách Húc, Isaiah Thomas năm tân binh khi đo thể chất đã đẩy tạ 84kg 13 lần. "Củ khoai tây nhỏ" Nate Robinson với cánh tay rất to, khi đo thể chất năm tân binh cũng đẩy tạ 13 lần.
Casey Shaw húc hai cái không được, cưỡng ép xoay người hướng về trung lộ muốn ném nhảy, bóng còn chưa kịp giơ lên, Quách Húc đã chuẩn xác vỗ một cái vào quả bóng. Kinh nghiệm phòng thủ của cậu đã phát huy tác dụng, chỉ cần đối thủ không ép ra được, lựa chọn chẳng qua cũng chỉ là xoay người ném rổ về hai hướng hoặc chuyền bóng cho đồng đội, cậu ra tay rất quyết đoán.
Quách Húc khởi động tiến về phía trước nhặt được bóng, thuận thế phản công nhanh, dựa vào tốc độ đổi hướng vượt qua Bonner, trung lộ nhanh chóng lên rổ vào bóng.
Bên sân, Donovan và trợ lý huấn luyện viên Forrest Abel nhìn nhau một cái, đều nhìn thấy sự kinh ngạc trong mắt đối phương. Người không biết xem bóng cũng có thể thấy Quách Húc chiếm thế thượng phong trong pha đối đầu với Casey Shaw, mặc dù cậu vóc người thấp bé, nhưng phòng thủ cực kỳ cứng rắn, không sợ đối kháng.
Đánh thêm vài phút nữa, Quách Húc ở khâu tấn công khiêm tốn, khâu phòng thủ dốc toàn lực, quấn lấy Casey Shaw đến mức đầu óc muốn nổ tung, hai lần cưỡng ép ra tay dưới sự gây nhiễu đều chệch mục tiêu, nhịp điệu hoàn toàn rối loạn.
Quách Húc thì nắm bắt cơ hội ra tay ít ỏi, khi phản công ném trúng một quả ba điểm truy đuổi, hai lần ném hai lần vào.
Abel kinh ngạc nói: "Tên này chẳng lẽ là vua bóng rổ đường phố của Polis sao? Kỹ thuật dẫn bóng của cậu ta rất tốt, cộng thêm khả năng phòng thủ này... đến trường chúng ta chắc chắn đánh đội xuất phát."
Donovan thở dài: "Không biết năm nay cậu ta bao nhiêu tuổi, trông có vẻ rất trẻ, nếu chưa quá 20 tuổi, chiêu mộ cậu ta vào trường chắc chắn có thể giúp ích cho đội bóng, nhân tài kiểu này làm tình nguyện viên thì quá lãng phí."
Trên sân, Quách Húc lại không hài lòng với sự thể hiện, cậu phát hiện ý thức chuyền bóng của mình vẫn chưa đủ tốt, không quen với đồng đội tạm thời, cậu không thể tung ra những pha kiến tạo tinh diệu được. Trong trận đấu tập của đội mình, cậu có một loại ảo giác, tưởng mình giống như Nash cao 1m80, bây giờ thoái hóa thành hậu vệ bình thường, hơi khó chịu.
Thực ra biên độ tiến bộ của cậu đã có thể gọi là thay da đổi thịt, chỉ cần cho cậu quyền kiểm soát bóng, có người yểm hộ, hậu vệ của Đại học Florida chắc chắn không phòng nổi. Trong tình huống không có ai phối hợp, cậu cũng ghi được gần 20 điểm, bắt bóng đấu đơn chính là cơ hội.
Sau khi buổi huấn luyện kết thúc, huấn luyện viên Donovan một lần nữa cảm ơn Quách Húc, và hỏi tuổi của cậu.
Quách Húc nói dối là 23 tuổi, vì có dòng máu châu Á, mặt non nên trông trẻ, Donovan cứ than tiếc mãi. Casey Shaw bị Quách Húc phòng ngự nghe nói Quách Húc lớn tuổi hơn mình, lại còn là "trùm đường phố" địa phương, trong lòng cũng thấy thoải mái hơn một chút.
Donovan đề nghị: "Keith, đánh bóng đường phố cũng không phải là không có tiền đồ, tôi khuyên cậu nên đến New York thử xem, ở đó có rất nhiều người giống cậu, có thể kiếm được tiền."
"Có thời gian tôi nhất định sẽ đi, hy vọng tương lai có cơ hội lại được chơi bóng cùng các ông." Quách Húc và Donovan bắt tay thật chặt.
Cơ hội chắc chắn là có, ngày mai vẫn là ngày Cá tháng Tư, đánh hay không hoàn toàn xem cậu sắp xếp thế nào.