Tháng 6 năm 1973, Alvin Willis thành lập giải Drew League. Đây là một giải đấu "thuần túy", nơi những kẻ lưu manh, những cầu thủ đường phố có tiếng xấu, dù kỹ năng có giỏi đến đâu cũng không được phép vào chơi.
Năm 1985, Willis quyết định giao giải đấu lại cho Smiley vận hành. Drew League bắt đầu phá vỡ hạn mức 6 đội bóng, tăng lên 10 đội, 12 đội, cho đến nay đã đạt quy mô 14 đội được mời tham dự. Có thể nói, Smiley đã lập nên công lao hiển hách cho sự phát triển của giải đấu này.
Vào mùa hè năm 2011, khi NBA đình công (kiếp trước của Quách Húc), rất nhiều ngôi sao lớn đã rủ nhau đến Drew League thi đấu, khiến giải đấu này trở nên nổi đình nổi đám. Còn ở thời điểm hiện tại, các cầu thủ NBA đều coi thường nơi này.
Quách Húc dự định khởi đầu thật tốt, thành lập đội bóng tham gia Drew League, vừa tranh thủ "hành gà", vừa tương tác với những người hâm mộ bóng rổ tại Los Angeles. Đến lúc đó, tiếng lành đồn xa, danh tiếng của bọn họ sẽ vang xa, ban huấn luyện cũng sẽ nhìn thấy nỗ lực của họ.
George là người đầu tiên quyết định. "Tôi thấy được đấy. Tôi đánh cho Lakers một mùa giải mà chẳng có mấy cổ động viên thích tôi, lúc vào sân còn nghe thấy tiếng la ó, họ cho rằng tôi yếu. Tôi muốn cho họ thấy sự chênh lệch giữa cầu thủ chuyên nghiệp và cầu thủ nghiệp dư."
Madsen thở dài: "Tôi chỉ là một gã lao công (blue-collar), kiểu thi đấu này không giúp ích được gì nhiều cho tôi."
Quách Húc khuyên: "Anh giỏi phòng ngự là đúng, nhưng không thể cả đời tự định vị mình là gã lao công không biết tấn công được đúng không? Anh có thể tập luyện cách tranh cướp bóng bật bảng phòng ngự rồi chuyền dài phát động phản công, yểm trợ bên cánh rồi cắt vào trong tấn công rổ, v.v... Ngay cả khi ở khu vực thấp (low post), anh chỉ cần luyện tốt một chiêu móc bóng (hook shot) là huấn luyện viên có thể sẽ trọng dụng anh hơn. Còn nữa, nếu anh luyện tốt cú ném trung bình ở vị trí cao sau khi chắn bóng (pick and roll), anh sẽ không bị bỏ trống một cách tùy tiện nữa."
Phil Jackson luôn thích những cầu thủ nội tuyến biết ném rổ, như Grant, Horry, Medvedenko, Odom, Mihm, Pau Gasol, Cook, Josh Powell, v.v., toàn là những tiền phong chính (PF) biết ném rổ. O'Neal là một ngoại lệ, dù không có tầm ném nhưng vẫn là siêu trung phong.
Ở kiếp trước của Quách Húc, Madsen mãi không luyện được kỹ năng ném rổ nên Lakers đã để anh ra đi, đây là một điểm yếu lớn.
Madsen cười khổ: "Nếu tôi có thể luyện tốt thì đã luyện xong từ lâu rồi."
Quách Húc cười nói: "Không luyện được cũng không sao, chỉ cần để huấn luyện viên biết anh sẵn sàng luyện tập là được. Ít nhất thì anh cũng đủ nỗ lực, vẫn tốt hơn là từ chối thử sức."
Mọi người cân nhắc đề nghị của Quách Húc một chút, cùng nhau tập luyện quả thực tốt hơn nhiều so với tập riêng lẻ. Mấu chốt nằm ở chỗ, tự tập luyện sẽ không có cổ động viên chú ý hay truyền thông đưa tin, ai mà chẳng muốn để lại ấn tượng khổ luyện trong mắt huấn luyện viên cơ chứ?
Năm người quyết định cùng bắt tay vào làm, vừa ăn uống vừa bàn luận chiến thuật. Dù mùa giải trước George đánh rất tệ, nhưng chưa bao giờ vắng mặt các buổi huấn luyện. Cậu ta đi theo các ngôi sao tập luyện nên đã quen với lối đánh "Tam giác chiến thuật" (Triangle Offense) của "Thiền sư". Cậu ta đề nghị lấy "Tam giác chiến thuật" làm trọng tâm tập luyện ở Drew League, đến khi trại huấn luyện bắt đầu sẽ dễ dàng đạt yêu cầu của ban huấn luyện hơn.
Quách Húc đưa ra ý kiến phản đối, bởi vì "Tam giác chiến thuật" ít nhất phải có hai ngôi sao giỏi tấn công, đó là chiến thuật tạo cơ hội đơn đấu cho các ngôi sao, mà bọn họ lại thiếu điểm tấn công mạnh thứ hai. Hơn nữa, các bài chạy chỗ của "Tam giác chiến thuật" phải dựa trên đặc điểm của cầu thủ cốt lõi. Bọn họ tập luyện bừa bãi trong kỳ nghỉ là lãng phí thời gian. Ở Drew League, họ quen chạy theo Quách Húc làm trung tâm, sau khi mùa giải chính thức bắt đầu, Quách Húc trở thành cầu thủ đóng vai trò phụ, liệu mấy người này có thể phối hợp tốt với bộ đôi O'Neal - Kobe không?
Ở kiếp trước của Quách Húc, hai lần ba lần vô địch liên tiếp của Bulls, Lakers thời kỳ O'Neal - Kobe và Lakers giai đoạn 08-10, tuy chiến thuật "Tam giác chiến thuật" của họ có đôi chút khác biệt nhưng đều có hai điểm mạnh: người kết thúc tấn công và trục xoay tấn công.
Sau khi bàn bạc, mọi người quyết định nghe theo Quách Húc: Nội tuyến cướp được bóng bật bảng thì chuyền dài phản công nhanh, đánh trận địa thì chơi chiến thuật chắn bóng (pick and roll) cơ bản.
Ăn cơm xong về nhà, Quách Húc đang dùng chiếc máy tính mới mua để lướt tin tức thì Megan một mình đến gõ cửa.
Cô bé cầm một túi bánh quy lớn, liếc Quách Húc một cái rồi cúi đầu, vội vàng đưa túi bánh về phía trước: "Bánh quy anh cần đây, mới nướng xong, tôi về đây."
Quách Húc không nhận bánh, mỉm cười: "Vào nhà tôi nói chuyện chút rồi đi, nếu cô không muốn mẹ cô biết rốt cuộc cô đã làm những gì ở bên ngoài."
Megan ngẩng đầu lên, trong mắt cô, biểu cảm của Quách Húc giống hệt sĩ quan quân đội Amon Goeth trong bộ phim "Bản danh sách của Schindler", dường như trong đôi mắt sâu thẳm kia ẩn chứa sự tàn nhẫn lạnh lùng với cả thế giới!
Cô cảnh giác lùi lại một bước nhỏ, ôm túi bánh quy vào lòng hỏi: "Anh muốn làm gì?"
Khóe miệng Quách Húc giật giật, cảm thấy vô cùng khó chịu. Tại sao con nhỏ này lại đáng đấm như vậy chứ? Những cô gái khác đều có thể chiêm ngưỡng vẻ đẹp trai của anh, vậy mà cô nàng này lúc nào cũng trong tư thế phòng chống "sói", thẩm mỹ có bình thường không vậy?
"Cô có vào không? Tôi cảnh cáo cô, cô có thể tiếp tục hành xử theo ý mình, nhưng cuộc sống của cô sẽ không còn dễ chịu nữa đâu. Tôi là ngôi sao địa phương, tôi có hàng trăm cách khiến cô không thể trụ vững trong giới giải trí, còn cô thì chỉ biết bó tay chịu trói thôi. Tôi sẽ cho cô hiểu, Jason Guo chưa bao giờ nói suông." Quách Húc hạ giọng nói một cách trầm đục, cái hồn "Chuuni" đang bùng cháy dữ dội.
Megan chỉ là một cô thiếu nữ chưa thành niên đến từ thị trấn nhỏ, làm sao từng nghe qua lời đe dọa bá đạo như vậy? Cô vội vàng ôm túi bánh quy theo Quách Húc vào nhà, sợ rằng anh sẽ dùng thế lực của mình gây ra một trận gió tanh mưa máu tại Los Angeles!
Quách Húc sợ Darren thấy con gái đi mãi không về lại tìm đến tận cửa, nên vừa đóng cửa phòng đã đi thẳng vào vấn đề: "Tôi muốn nói chuyện với cô về vấn đề bồi thường cho việc tấn công tôi ba lần. Cô thực sự nghĩ nướng ít bánh quy là tôi tha thứ cho cô sao? Cô muốn xin lỗi thì phải có thành ý."
"Anh muốn làm gì? Là anh nói muốn giết tôi, tôi sợ quá nên mới giật điện anh lần nữa." Megan bĩu môi nói.
Quách Húc ngồi trên ghế sô pha, hừ một tiếng: "Lần đó tôi chỉ nói lời giận dỗi, cô đẩy tôi xuống thuyền suýt chết đuối, còn giơ ngón giữa với tôi trên thuyền rồi hét lên là đáng đời, cô biết hành vi như thế này đáng lẽ phải bị tống giam không?"
Quách Húc vắt chéo chân, nhìn Megan đang đứng khép nép như học sinh tiểu học phạm lỗi trước mặt mình, biết rằng đối phương đã bị dọa sợ, cô bé không muốn mẹ biết sự thật.
Tính cách nhiều người trẻ tuổi đều khó chiều như vậy, Megan khi đi học bị bắt nạt cũng không muốn về nhà kể lại, lúc nào cũng tự mình âm thầm chịu đựng.
Quách Húc hắng giọng, cười nói: "Muốn tôi tha thứ cho cô rất đơn giản, sau này tôi muốn mua đồ thì cô chạy vặt, nhà tôi bẩn thì cô đến dọn dẹp, tôi chưa mua máy giặt nên quần áo bẩn cô phải giặt giúp tôi. Đừng tưởng đi đóng phim là trốn được, tôi biết cô chỉ là một diễn viên quần chúng, rất nhanh thôi là đóng máy về rồi."
Megan tức giận chống nạnh, lớn tiếng: "Tôi là người hầu của anh chắc? Đồ khốn!"
"Tôi thích từ 'nữ hầu' hơn, ừ hừ hừ hừ." Quách Húc ngẩng đầu nói một cách đắc ý: "Bình thường cô không xem tin tức sao? Cô có lẽ không biết lúc tôi họp báo có bao nhiêu phóng viên đâu nhỉ. Chỉ cần lần tới tôi họp báo mà nói rằng có một nữ diễn viên quần chúng tấn công tôi ba lần, cô đoán xem các fan nữ của tôi sẽ mắng cô thế nào? Cô nói xem sau này Hollywood còn đoàn phim nào dám dùng cô nữa?"
"Anh... anh đê tiện... anh sẽ phải hối hận." Ngón tay Megan chỉ vào Quách Húc, run rẩy nhẹ, khí thế rõ ràng đã không còn.
"Răng thỏ, nếu không làm theo những gì tôi nói, cô mới là người phải hối hận đấy, không tin thì cứ việc thử xem." Quách Húc ngả người ra ghế sô pha, xua xua tay: "Được rồi, về đi. Chỉ vì cô mà nói tôi là kẻ biến thái? Những cô gái tôi quen, tùy tiện kéo một người ra cũng xinh hơn cô, tự luyến là một căn bệnh đấy, cô phải chữa đi."
Megan nhẫn nhịn hết mức có thể, cuối cùng là "việc gì có thể nhịn thì nhịn", cô chọn cách "nhẫn nhục gánh vác", rất không có khí phách mà mặc định chấp nhận yêu cầu của Quách Húc, lủi thủi trở về nhà.
Cô cảm thấy thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, vô cùng bất lực, bị kẻ xấu nắm được thóp rồi thì sau này phải làm sao đây?