Minh Nhật Truyền Kỳ

Lượt đọc: 1884 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
"Người Bạn Chân Thành"

❊ ❊ ❊

"Muốn bảo vệ bóng bật bảng phòng ngự", lời giải thích này nghe có vẻ hợp lý, nhưng vị trí đặt chân của Quách Húc lại quá chuẩn.

Mọi người đều chú ý xem trái bóng đó có vào rổ hay không, chẳng ai để ý đến động tác của Quách Húc, mà tập luyện nội bộ lại không có video quay chậm, xảy ra chuyện như vậy thì chẳng ai kết tội được Quách Húc.

Chỉ có Richardson đoán ra được một chút sự thật, cậu nhìn người bạn tốt của mình một cách xa lạ, muốn nói lại thôi.

Trên sân bóng rổ tồn tại một vài hành động "không vi phạm quy định, nhưng làm vậy rất mất mặt". "Kê chân" là một trong những hành vi ai cũng biết, khi đối thủ ném bóng mà vươn chân ra cho người ta giẫm vào, còn nguy hiểm và gây sát thương hơn nhiều so với việc gào thét trước mặt hay sau lưng đối thủ. Khác với việc cố tình kéo người vì không phòng thủ nổi, kê chân còn không phạm lỗi, dù có bị trọng tài nhìn thấy cũng vậy.

Thời cấp ba ở kiếp trước khi chơi bóng rổ, Quách Húc từng giẫm phải chân người khác, phải dưỡng thương suốt hơn nửa tháng, trong thời gian đó đi đứng khập khiễng vì làm vậy mới đỡ đau. Sau đó cậu phải mất một thời gian mới chỉnh lại được dáng đi, cái chân bị thương đó không chịu lực được.

Từng bị trẹo cổ chân, Quách Húc đương nhiên biết kê chân có thể gây chấn thương cho đối thủ, cũng biết làm vậy trên sân bóng không mấy vẻ vang, nhưng cậu đúng là cố ý.

Đây là một tên bá vương trường học nhiều lần nhắm vào cậu, một thằng khốn thường xuyên gọi cậu là "thằng Trung Quốc", một đối thủ cạnh tranh muốn đá cậu ra khỏi đội bóng, Quách Húc không cảm thấy mình cần phải nói chuyện nhân nghĩa đạo đức với loại người này. Cậu đâu phải Batman, cần gì phải khách khí với một tên Joker?

Do môi trường sống tác động, cậu hiểu rõ việc phải bảo vệ bản thân và đả kích đối thủ.

Cậu hành sự tùy tâm, phân biệt được tốt xấu, đối với người tốt cậu có thể dịu dàng lương thiện, đối với kẻ thù cậu có thể tàn nhẫn độc ác.

Trong ký ức, nguyên chủ mỗi khi bị khiêu khích, bắt nạt đều không nói gì cả, giống như con rùa rụt cổ thu đầu vào trong lớp vỏ bảo vệ, cậu ta tự mình tiêu hóa hết mọi chuyện, ở một khía cạnh nào đó xem đây là một loại động lực.

Quách Húc bây giờ đã khác. Cậu không có hứng thú dùng lời nói để phản pháo, gọi đối phương là "heo da trắng" hay những thứ đại loại thế, cậu thích dùng hành động để giải quyết vấn đề hơn. Mày có thể mắng tao, nhục mạ tao, đả kích tao từ tinh thần, nhưng tao chọn cách làm tổn thương thể xác của mày.

Lehman bị đưa tới bệnh viện kiểm tra, sau đó Quách Húc lại đối đầu với Cleaves, cậu dốc hết sức phòng thủ nhưng cũng chẳng có tác dụng gì, bị đánh cho tơi tả trông rất thảm hại.

Sau khi tập luyện kết thúc, HLV Izzo không hề chỉ trích Quách Húc, càng không nói mấy lời kiểu như ngày mai không cho cậu ra sân. Dù cảm giác ném rổ của cậu vẫn chưa tìm lại được, trong trận tập luyện không ném trúng quả ba điểm nào, nhưng thiếu vắng Lehman, đội chỉ còn lại một mình Quách Húc là hậu vệ dẫn bóng dự bị, cậu mà không lên sân thì phải để Cleaves đánh trọn vẹn cả trận ở vị trí số 1.

Buổi chiều đội bóng được nghỉ, hành động kê chân của Quách Húc tạo ra hiệu ứng cánh bướm, Richardson hẹn cậu đi dạo riêng, hai người không tham gia các hoạt động tập thể, lộ trình cũng khác với đồng đội.

Nghe theo lời gợi ý của Richardson, hai người mang theo máy ảnh tới tòa nhà văn phòng chính phủ bang Indiana để tham quan.

Trước cửa chính phủ có tượng của những nhân vật lịch sử và phù điêu về các sự kiện lịch sử của bang này, bên trong đại sảnh bày trí những bức tượng tựa như nữ thần Hy Lạp cùng những cột đá cẩm thạch nhiều tầng, tựa như một phiên bản Hy Lạp thu nhỏ, lập thể.

Quách Húc vốn tưởng nơi này sẽ canh phòng nghiêm ngặt, nào ngờ hai người đi vào cung điện mà không gặp bất cứ trở ngại nào, bên trong tòa kiến trúc đồ sộ rất yên tĩnh, khó mà thấy bóng dáng nhân viên văn phòng, giống hệt một điểm tham quan du lịch miễn phí vé vào cửa.

Richardson ghé đầu nhìn vào một văn phòng có cánh cửa hoa lệ, khiến một nữ thư ký bước ra, nghiêm túc hỏi: "Hai cậu tìm thống đốc có việc gì sao?"

Quách Húc hơi ngơ ngác, đây không phải là nhịp điệu cản trở công vụ rồi bị bắt đi chứ? Vậy thì hiệu ứng cánh bướm này kinh khủng quá rồi.

Richardson lại chẳng hề căng thẳng, nở nụ cười rộng mở nói: "Chúng cháu là sinh viên đến đây thi đấu bóng rổ NCAA, muốn chụp ảnh lưu niệm ạ."

Nữ thư ký đánh giá vóc dáng của cậu ta một chút rồi tin ngay, gật đầu nói: "Thống đốc đang bận, các cậu chỉ được chụp ảnh ở phòng thư ký bên ngoài chúng tôi thôi."

Sau đó nữ thư ký để họ vào phòng, còn cô thì bận đi photocopy tài liệu, để mặc họ thoải mái chụp ảnh bên ngoài văn phòng thống đốc. Quách Húc tự nhéo đùi mình một cái mới xác nhận được đây không phải là mơ.

Việc họ tham quan phòng họp của nghị sĩ bang cũng rất suôn sẻ, nhân viên công tác mở cửa phòng họp để họ tự mình vào xem, thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối với sinh viên du lịch.

Quách Húc cảm thấy đây đúng là một quốc gia kỳ diệu, du khách có thể tùy ý tham quan văn phòng của quan chức cấp cao, thị trưởng, tại sao cảnh sát ở nhiều nơi lại thần kinh quá mức, cứ gặp chuyện là bắt người ta giơ hai tay ôm đầu, bằng không thì nổ súng bắn chết nhỉ?

Ra khỏi tòa nhà văn phòng, Quách Húc sớm đã phát hiện tâm trạng của bạn mình không đúng, chủ động khơi chuyện: "Jason, chuyện sáng nay cậu có lời muốn hỏi phải không? Đừng giấu giếm nữa."

Richardson không nghịch máy ảnh nữa, thở dài: "Quách, từ sau khi bị huých cùi chỏ đó, cậu đã thay đổi rất nhiều, không giống với người mà tôi quen trước đây nữa. Tôi nghĩ bạn bè với nhau nên chân thành, Jack bị thương, tôi nghi ngờ cậu cố ý."

"Vậy thì?" Quách Húc không phủ nhận.

"Một số thay đổi của cậu rất tốt, nhưng cũng có mặt không tốt, tôi không hy vọng cậu trở thành loại người cố tình làm hại người khác. Dù đó là kẻ thù của cậu, cậu hoàn toàn có thể dùng cách khác để đánh bại hắn, nếu cậu không làm được thì tôi sẵn lòng giúp cậu, tóm lại... chuyện hôm nay cậu làm quá trớn rồi." Richardson nghiêm túc nói.

Quách Húc dùng hai tay xoa mặt, cười nói: "Được rồi, cậu đoán đúng rồi, tôi là cố ý. Jason, cậu chính trực và có tinh thần chính nghĩa hơn tôi tưởng tượng, cậu đúng là một người bạn tốt."

Cậu thừa nhận quá sảng khoái, Richardson ngẩn người ra, cười khổ: "Rất vui vì cậu không lừa tôi, nếu không tôi sẽ cân nhắc nghiêm túc xem sau này có nên làm bạn với cậu nữa không."

Quách Húc rùng mình một cái, lùi lại hai bước, xua tay nói: "Này anh bạn, làm ơn sau này đừng nói chuyện kiểu này, chỉ có Sherlock Holmes và Watson mới nói vậy thôi, thật sự quá gay rồi, điều đó làm tôi muốn bóp chết cậu trước rồi mới nói chuyện tiếp đấy."

Richardson cười lớn: "Ha ha, tuy không biết cậu bị huých cùi chỏ ra bệnh gì, nhưng tôi thích cách nói chuyện bây giờ của cậu. Tóm lại, cậu nên là người có giới hạn, sau này đừng cố ý làm hại người ta nữa, đó là sự sỉ nhục đối với môn bóng rổ, chúng ta nên quyết đấu một cách quang minh chính đại."

Quách Húc gật đầu, không giải thích chi tiết suy nghĩ của mình cho Richardson. Cậu có giới hạn, với điều kiện đối phương không tính kế, đối phó với cậu trước, loại người như Jack Lehman thì thôi bỏ đi, dọn dẹp thứ này coi như trừ hại cho dân.

Quách Húc cảm thấy nhân phẩm của Richardson rất cứng, kiếp trước giải đấu nợ cậu ta một giải thưởng đạo đức. Nhìn bao quát toàn bộ sự nghiệp thi đấu của Richardson, chưa từng nảy sinh xung đột với bất kỳ ai, mặc dù cơ thể cậu ta vô cùng cường tráng, trông giống kiểu người có thể PK với Ben Wallace. Phòng thủ của cậu ta cũng không có những tiểu xảo, có lẽ đây là lý do quan trọng khiến khả năng phòng thủ của cậu ta ở mức trung bình.

Đây cũng là lý do trực tiếp khiến Richardson không có nhân khí ở NBA, truyền thông thích những cầu thủ có tính thời sự, ví dụ như Bruce Bowen của Spurs, số liệu của hắn và Richardson chênh lệch rất xa, nhưng khi sắp giải nghệ lại suýt chút nữa được người hâm mộ bầu chọn vào đội hình xuất phát ngôi sao miền Tây. Richardson ngay cả thời kỳ đỉnh cao, phiếu bầu ngôi sao cũng chưa từng lọt vào top 10 cầu thủ vòng ngoài.

Nếu tính cách không thay đổi, Richardson rất khó trở thành siêu sao ở NBA, nhưng người này xứng đáng để kết giao sâu sắc.

Quách Húc mời đi ăn tối, sau khi hai người về phòng khách sạn lại tán gẫu một chút về chiến thuật rồi nghỉ ngơi sớm.

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.