Tối hôm đó trước khi ngủ, Quách Húc nằm trên giường mộng tưởng ngày mai sẽ tình cờ gặp một cô gái xinh đẹp đáng yêu cùng đi chơi. Tốt nhất là một người Mỹ gốc Hoa có ngoại hình giống Pang Di, đợi anh gia nhập Lakers, "Pang Di" hàng nhái sẽ thường xuyên tới Trung tâm Staples xem thi đấu, hai người sẽ tự nhiên phát triển một đoạn tình cảm.
Vừa nghĩ vừa chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau, Quách Húc dậy rất sớm, ra ngoài trước cả Austin, chuẩn bị tới đảo Santa Catalina ăn sáng, ngắm nhìn phong cảnh mê người chắc chắn sẽ ngon miệng hơn.
Có một loại duyên phận gọi là "nghiệt duyên". Megan cùng cô bạn Iris và bạn trai của cô ấy cũng nghĩ như vậy, sớm ra ngoài, dự định cùng đi thuyền tới đảo Santa Catalina, trùng hợp lại cùng một chuyến với Quách Húc.
Megan đi mua một cốc cà phê, tàu sắp chạy mới lên tàu, và chạm mặt Quách Húc cũng suýt chút nữa thì trễ giờ ở lối đi hẹp. Đúng lúc này một cơn gió lớn thổi qua, thổi bay chiếc mũ cói của Megan, cô theo phản xạ muốn nhặt lại mũ, vội vàng chạy về phía trước hai bước.
Quách Húc nghe thấy tiếng động từ phía sau, phản xạ cực nhanh, nửa xoay người, cúi xuống nhặt chiếc mũ lên.
Giờ đây anh vô thức thường dùng một vài động tác vũ đạo, hông cong xuống, tay vớt lên, lưng ưỡn lại thẳng người đứng dậy, động tác hành vân lưu thủy, tiêu sái vô cùng.
Anh đắc ý vì sự nhanh nhẹn của mình, cảm thấy chỉ cần nhẹ nhàng đưa mũ về phía trước, đó sẽ là một cuộc gặp gỡ vô cùng lãng mạn.
Thân thủ của Megan không hề nhanh nhẹn như vậy, thậm chí có thể dùng từ vụng về để mô tả. Cô thấy mình sắp đâm sầm vào lòng người lạ, cưỡng ép thay đổi trọng tâm dừng gấp, chiếc cốc giấy trong tay là loại không có nắp, cà phê vì quán tính bắn ra ngoài, hắt lên mặt và người Quách Húc.
Quách Húc không kịp đề phòng bị trúng chiêu, anh quệt mặt, trong lòng thầm niệm "đều là tai nạn thôi, mình phải giữ phong độ", vừa mở mắt ra đã nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, làn da màu đồng khỏe khoắn, lông mày đen, đồng tử xám, còn có đôi môi dày đặc trưng và hai chiếc răng cửa lộ ra ngoài.
Megan cũng nhận ra Quách Húc ngay lập tức, sợ hãi lùi lại hai bước lớn, tim như nhảy lên tận cổ họng.
Cô có chút chột dạ, cảm thấy tối hôm kia là mình không đúng, trong lòng sắp xếp ngôn từ định xuống nước xin lỗi, còn muốn lấy khăn giấy mang theo ra lau mặt cho Quách Húc.
"Cô... lại là cô... tối hôm đó chính là cô đúng không? Nhóc răng thỏ?" Quách Húc chỉ vào Megan, kích động nói.
Megan vừa nghe thấy cách gọi này, nhét chiếc khăn giấy đang rút ra một nửa lại vào túi, cô ghét nhất là người khác gọi mình là "nhóc răng thỏ", hồi tiểu học đây từng là biệt danh của cô, bị người ta gọi suốt đến tận khi tốt nghiệp, bây giờ răng của cô đã niềng chỉnh hình xong rồi.
"Anh không thấy gọi người khác như vậy rất không lịch sự sao?" Megan trừng mắt nhìn Quách Húc, nhíu mày nói.
"Cô bàn chuyện lịch sự với tôi? Đột ngột rút máy chích điện ra chích người là lịch sự của cô đấy à? Cô có bị bệnh não không thế? Tôi không phải chỉ là nhảy với cô một lát thôi sao? Tôi đắc tội gì cô chứ?" Quách Húc lớn tiếng chất vấn.
Anh thực sự nổi quạu, vòng lặp thời gian mấy trăm ngày, anh đã làm nhiều việc, quen biết nhiều người, chưa bao giờ chật vật như tối hôm kia, bộ quần áo này vừa giặt sạch lại bị hắt cà phê lên, anh còn đi đảo gặp gỡ mỹ nữ kiểu gì đây? Kế hoạch bị đảo lộn hết cả.
Megan thấp hơn Quách Húc nửa cái đầu, nhưng khí thế không thể thua, cô chống nạnh, hét lên: "Ai bảo anh tối đó chiếm tiện nghi của tôi. Người tốt nào lại như anh, lần đầu gặp mặt đã ôm ấp con gái nhà người ta chứ? Đồ khốn! Lưu manh!"
Quách Húc thay lớp vỏ mới, chỉ có phụ nữ đưa tình với anh, chưa từng có ai nói anh là lưu manh, không nhịn được liền bật chế độ độc mồm độc miệng. "Ha ha, tôi chiếm tiện nghi của cô? Cái thân hình như gà khô này của cô, làn da đỏ như bị cháy nắng, chụp tấm ảnh để lên máy tính xem, tôi còn nghi ngờ card đồ họa bị hỏng đấy."
Megan tức đến mức lông mày sắp dựng đứng lên. "Anh mù à? Nói tôi dáng xấu? Tôi tham gia cuộc thi người mẫu còn đoạt giải đấy."
"Chắc là cuộc thi người mẫu ở địa phương nhỏ nào đó hả? Có phải cả thị trấn tổng cộng chỉ có năm trăm người không? Không thì hạng người như cô sao đoạt giải được? Cô trông giống đàn ông đội tóc giả, mắt thì như ma cà rồng, môi dày đến mức có thể xào được một đĩa, răng thỏ to đến mức mồm sắp không ngậm lại được rồi kìa, tôi cá là cô chưa từng yêu đương, vì chẳng có người đàn ông nào vừa mắt cô cả." Quách Húc nói như pháo liên thanh, giây phút này Eminem, Puff Daddy, Jay-Z nhập hồn, anh không hề chiến đấu một mình!
Anh cũng không phải hận cô gái trước mắt này đến mức nào, chỉ là muốn cho cô ta chút màu sắc để xem, để cô ta biết sự thâm sâu rộng lớn của văn hóa "cà khịa", nếu cô ta tức đến phát điên thì coi như là sự trừng phạt cho tối đó.
Gặp nhau ban ngày, anh cũng không thấy Megan xinh đẹp, anh thích kiểu trắng trẻo sạch sẽ, tính cách cởi mở một chút, ăn uống tốt một chút, biểu cảm đáng yêu một chút, kiểu con gái làm được meme là tốt nhất, tối hôm đó là anh bị ma xui quỷ khiến thế nào mới thấy cô nàng này quyến rũ.
Anh cũng không sợ bị đối phương tấn công, lần trước là anh dựa quá gần, không phòng bị mới bị cô ta đánh lén thành công. Bây giờ hai người có một khoảng cách nhất định, dựa vào võ công của anh, 10 cô nàng như thế này cũng không phải đối thủ.
Megan thực sự tức phát điên, cô suýt không dám tin gã trông có vẻ đẹp trai trước mắt này cái miệng lại độc địa như vậy, đúng là cầm thú đội lốt người.
Cô bị khơi lại những ký ức không mấy tốt đẹp, hồi tiểu học, trung học cô từng bị người ta kỳ thị vì màu da, bị chế giễu vì màu mắt, năm đầu cấp hai cô bị bắt nạt thê thảm nhất, dưới sự bài xích của một đám nữ sinh, có mấy ngày cô phải trốn trong nhà vệ sinh để ăn trưa.
Cô 13 tuổi đã đi tham gia cuộc thi người mẫu, động lực ban đầu chính là muốn rời khỏi cái nơi quỷ quái đó, tới thành phố có môi trường tốt hơn để sống. Cô cứ ngỡ đến Thành phố Thiên sứ thì sẽ không bị bắt nạt nữa, không ngờ mới tới được mấy ngày đã gặp phải Quách Húc.
"Tôi liều với anh!" Megan hét lên một tiếng, nắm chặt nắm đấm nhỏ xông về phía Quách Húc. Thân hình nhỏ nhắn của cô, cái miệng hơi mở, trong mắt Quách Húc giống như một con thỏ con gầm gừ xông về phía sói xám.
Hừ! Nhóc con, cô dựa vào đâu mà đấu với tôi? Quách Húc chuẩn bị túm lấy tay cô, giáo huấn thêm vài câu rồi ân oán xóa bỏ, đây là hành động khoan dung biết bao nhiêu.
Đúng lúc này, con tàu đột nhiên chuyển động, hai kiếp làm người Quách Húc đều chưa từng đi tàu, không kịp đề phòng dưới chân mất trọng tâm, Megan cũng bị chao đảo, chân nọ đá chân kia theo gia tốc trọng trường lao về phía Quách Húc.
Megan hoảng loạn dùng cả hai tay đẩy mạnh Quách Húc một cái, đứng vững lại.
Quách Húc vốn dĩ trọng tâm đã lệch ra ngoài mạn tàu, lại bị cô đẩy mạnh một cái, lập tức hai chân rời khỏi mặt đất, trời đất quay cuồng, "bõm" một tiếng rơi xuống nước. Anh không hề có bất kỳ sự chuẩn bị tâm lý nào, cũng không nín thở, dù kỹ năng bơi lội không tệ cũng đã uống mấy ngụm nước biển, sặc không nhẹ.
Quách Húc xác định phương hướng, ngoi lên mặt nước, chỉ thấy du thuyền đang rời khỏi bến, Megan đang vịn lan can bên lối đi, miệng há hốc, lộ ra đôi răng cửa nhìn anh ngẩn người, trên mặt dường như còn có vài phần ý cười.
Con đàn bà thối tha này dám đánh lén đẩy mình xuống tàu? Cảnh ngộ của Quách Húc còn thảm hại hơn tối hôm kia, anh hoàn toàn nổi giận, giận y hệt như những biểu cảm trong Rage Comics!
Tàu thì anh không lên được nữa, đành hét lớn dưới nước: "Cô nhớ kỹ mặt tôi đấy, nếu có ngày cô bị ai giết, nhất định là do tôi làm! Tôi không tha cho cô đâu, đồ răng thỏ! Đợi đấy!"
Megan nhìn Quách Húc, vốn định giải thích "tôi không cố ý, là do tàu lắc dữ quá nên vô tình đẩy anh một cái", lời đến đầu lưỡi lại thành: "Anh đáng đời! Chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa!"
Nói xong, cô còn giơ ngón giữa về phía Quách Húc.
Một nam nhân viên trung niên ở bến tàu chứng kiến cảnh tượng này, chạy tới bờ hỏi vọng xuống nước: "Chàng trai, có cần giúp đỡ không?"
"Cần, ông có thể lấy khẩu súng bắn tỉa giúp tôi thổi bay đầu người đàn bà trên tàu kia không? Chỉ chưa đầy một trăm mét, khoảng cách không xa đâu."
"..."