“Jason, anh nhảy tốt thế này, căn bản không cần phải đăng ký đi học đâu.”
Khúc nhạc “Một bước cách xa” kết thúc, cô gái tóc vàng mắt xanh Molly Evans mặc chiếc váy nhảy màu xanh lam vẫn còn chưa thỏa mãn, ngước đầu nhìn vào mắt Quách Húc mà cảm thán.
“Đó có lẽ là vì được nhảy cùng em, nên anh mới phát huy vượt trình độ đấy.” Quách Húc mỉm cười đáp.
Molly áp sát lại gần, ngón trỏ tay phải vẽ vòng tròn trên ngực Quách Húc. “Tại sao em lại cảm thấy anh quen em từ trước nhỉ? Chúng ta đã từng gặp nhau chưa?”
“Em phát hiện ra rồi sao? Thật ra, anh có quen em.” Quách Húc gật đầu.
“Á? Khi nào vậy?” Molly đầy hy vọng hỏi.
Quách Húc vặn mở một chai nước tinh khiết đưa cho cô, cười nói: “Trường trung học nhà thờ Bolan ở Brentwood.”
“Anh là bạn học của em sao?” Molly kinh ngạc lấy hai tay che miệng, bởi vì khuôn mặt của Quách Húc rất khó khiến người ta không để lại chút ấn tượng nào.
Brentwood nằm ở phía đông nam bang New Hampshire, Hoa Kỳ, là nơi đặt trụ sở hành chính của hạt Rockingham. Đây là một nơi rất nhỏ, diện tích 44 km vuông. Theo cuộc điều tra dân số Hoa Kỳ năm 2000, nơi đây có 3197 người, học sinh trường trung học nhà thờ Bolan phần lớn đều là hàng xóm của nhau.
Quách Húc uống vài ngụm nước trước, hạ thấp giọng: “Vì em lớn hơn anh hai khóa, lúc anh mới nhập học vóc người còn thấp bé, không giống như bây giờ. Anh nhớ là em từng diễn nhạc kịch trong đêm hội chào đón tân sinh viên, hôm đó em còn xinh đẹp hơn cả nữ chính nữa.”
“Thật sao?” Molly chớp chớp mắt với Quách Húc.
Khoảng cách giữa hai người rút ngắn lại không ít. Phụ nữ bẩm sinh thích mơ mộng, Molly lập tức cảm thấy đây là người từng thầm mến mình hồi trung học, nếu không sao có thể nói ra tên trường của cô và việc cô từng diễn nhạc kịch được. Khi đó, cô đã thua trong cuộc cạnh tranh vai nữ chính trước một cô gái có nhan sắc kém hơn mình nhưng giọng hát lại hay hơn, vì chuyện này mà cô đã buồn bực rất lâu.
Thật ra, những chuyện này đều là do chính Molly nói cho Quách Húc biết. Cô gái Mỹ này tính cách hướng ngoại, trong lòng không giấu được chuyện. Bây giờ Quách Húc đã biết nói gì để khiến cô vui vẻ hơn, mặc dù ngày mai mọi thứ sẽ được khởi động lại.
Trong vòng lặp thời gian, cô luôn yêu Quách Húc ngay từ cái nhìn đầu tiên, sau giờ học nhảy sẽ chủ động rủ Quách Húc ra ngoài chơi. Lúc đầu cô càu nhàu vì Quách Húc luôn giẫm lên chân mình, bắt Quách Húc mời đi ăn, về sau Quách Húc nhảy càng ngày càng giỏi, cô lại trở nên bám người hơn.
Quách Húc là một người bình thường, không phải Liễu Hạ Huệ, anh rất tận hưởng sự chủ động của đối phương. Hai người quen nhau gần hai tháng, đã trải qua vô số lần “yêu đương một ngày”, làm những chuyện không thể diễn tả, chỉ là Molly không thể nhớ được.
Đêm đó Quách Húc lại không về nhà, làm khổ Jason Richardson phải ở lại một mình trong phòng khách sạn, nhiều lần buổi tối bị đội trưởng, huấn luyện viên gọi đi tra hỏi.
“Ôn nhu hương, anh hùng trủng.” Quách Húc sẽ không dồn hết tâm sức vào chuyện yêu đương. Anh rất rõ ràng, đối với Molly mà nói, bản thân chỉ là một người qua đường, quan hệ của họ cũng giống như khúc nhạc tango kia — Một bước cách xa.
Cả nhà Molly đều sống ở Hollis, cô là con gái một, sẽ không rời xa cha mẹ để phát triển ở thành phố khác. Cô không có tham vọng, mục tiêu sự nghiệp chỉ là muốn gia nhập đoàn múa địa phương; còn Quách Húc đầy tham vọng thì tuyệt đối không thể ở lại thành phố như Hollis cả đời, anh có những mục tiêu theo đuổi cao xa hơn.
Vì thời gian sẽ khởi động lại, Quách Húc không có kiêng dè, không sợ làm tổn thương đối phương, cái gì cũng có thể hỏi thẳng. Sau khi Molly biết anh là sinh viên Đại học Bang Michigan, cô bày tỏ: “Không cầu thiên trường địa cửu, chỉ cầu từng có được nhau.”
Câu nói này thường có hai ý nghĩa: một là dành cho người từng trải, từng có một mối lương duyên tốt đẹp nhưng vì lý do nào đó mà bỏ lỡ, không thể kết hôn đầu bạc răng long, dùng để tự an ủi bản thân, trân trọng khoảng thời gian tình cảm đó; hai là sống không cầu kết quả, chỉ tận hưởng quá trình.
Quách Húc và Molly chắc chắn thuộc loại thứ hai, chỉ cần anh không đi học nhảy Tango, hai người sẽ không quen biết nhau...
Ngoài Molly ra, Quách Húc còn quen biết rất nhiều người ở những nơi khác, cùng với số lần vòng lặp thời gian tăng lên, những thứ anh chơi cũng ngày càng nhiều.
Ngày Cá tháng Tư lần thứ 101, 102 anh tập nhảy, ngày Cá tháng Tư lần thứ 103 anh chọn chơi quần vợt để rèn luyện.
Quần vợt cũng là môn thể thao aerobic tiêu hao rất nhiều thể lực. Trong các giải đấu mở rộng quy mô lớn, các tay vợt ngang tài ngang sức có khả năng đấu một trận kéo dài 3, 4 tiếng đồng hồ, cho dù cứ mỗi hai ván đều có thời gian nghỉ, thì vẫn cực kỳ tra tấn.
Khi giao bóng tennis, hai chân nhảy lên, điểm tiếp bóng càng cao thì cú giao bóng càng có uy lực bùng nổ. Quách Húc cố ý luyện kiểu giao bóng này để rèn luyện sức bật và lực cánh tay.
Đối thủ của anh không phải là người bình thường, mà là tay vợt chuyên luyện tập (sparring partner) được thuê với giá cao 500 đô la, một cao thủ quần vợt địa phương tên là Luke O'Connor, năm nay 27 tuổi, từng tham gia một giải Grand Slam.
Bốn giải Grand Slam quần vợt là cách gọi tắt của Giải quần vợt Úc Mở rộng, Giải Wimbledon, Giải quần vợt Pháp Mở rộng và Giải quần vợt Mỹ Mở rộng.
Danh sách thi đấu chính thức của Grand Slam có 104 suất vào thẳng, về lý thuyết thì top 104 thế giới đều có thể vào, cộng thêm 8 suất đặc cách (wild card), và 16 suất đấu loại. Vòng loại có tổng cộng 128 người tham gia, trong trường hợp không có ai rút lui thì các tay vợt xếp hạng 104 trở lên mới có thể vào, nhưng mỗi năm đều có người rút lui, nên thường thì hạng thấp nhất của vòng loại sẽ rơi vào khoảng 120.
Luke chưa từng đoạt giải trong các trận đấu, nhưng giành được tư cách tham gia giải lớn đã là rất cừ rồi. Vận động viên quần vợt chuyên nghiệp đánh với nghiệp dư thì quá dễ dàng, chỉ cần đánh hai đường biên, Quách Húc đã phải di chuyển ngang liên tục, mỗi lần đánh xong rời đi, anh mệt đến mức muốn thè lưỡi thở dốc như chó.
Quách Húc tiến bộ rất nhanh, tuy vẫn không thắng nổi Luke ván nào, nhưng may là anh không bận tâm. Mục tiêu của anh không phải là đi thi đấu Grand Slam, mà là rèn luyện sức bền và tốc độ di chuyển ngang, trong thi đấu bóng rổ, tốc độ di chuyển ngang rất quan trọng.
Ngày Cá tháng Tư lần thứ 104, Quách Húc đến Đại học Purdue đá bóng.
Có lần Quách Húc và Molly đi dạo buổi tối, gặp một người bạn học cấp ba tên là Raphael Wawrinka. Người này thi đỗ vào Đại học Purdue, từng nhắc đến việc chiều hôm đó đá bóng thua 3-8.
Quách Húc đến Đại học Purdue và tìm thấy Raphael một cách suôn sẻ. Với tư cách là bạn của anh ta, Quách Húc tham gia trận giao hữu giữa hai lớp này, đối thủ là sinh viên năm hai cùng khoa.
Thể chất của anh tốt hơn hẳn sinh viên bình thường, anh đá tiền vệ, vừa có thể bứt tốc làm “sát thủ bóng đêm”, vừa có thể lùi về hỗ trợ phòng thủ. Đây là lần thứ năm anh đá trận này rồi, kỹ thuật bình thường, thắng ở sự dũng mãnh, là người chạy khỏe nhất sân.
Quách Húc đã nắm rõ điểm yếu của đối thủ, nhớ kỹ xem ai phòng thủ kém, trong khi đối phương lại chẳng biết gì về anh, nên chịu thiệt là điều khó tránh khỏi. Vừa bắt đầu trận đấu, anh đã ghi hai bàn, tất cả đều là nhờ tốc độ dẫn bóng vượt qua người rồi sút đối mặt thủ môn.
Luyện tập ba tháng, tốc độ của Quách Húc tăng lên không ít, trên sân bóng rổ đã có ưu thế rồi, sân bóng đá rộng hơn, một khi anh bứt tốc, không ai đuổi kịp.
Khi trận đấu kết thúc, đội của Quách Húc thắng 7-5, Quách Húc ghi riêng ba bàn, lập hat-trick, tất cả đều là những cú sút sau khi chạy nước rút.
Sức bền của anh tiến bộ rõ rệt hơn, lần đầu tiên đến Purdue đá bóng, đến cuối trận bắp chân phải anh bị chuột rút, hôm nay đá xong, dù chạy rất nhiều nhưng anh vẫn như người không có việc gì.
Quách Húc vừa trò chuyện với Raphael vừa rời khỏi sân bóng, mấy sinh viên bên kia vẫn cảm thấy rất kỳ lạ.
“Gã đó là ai vậy? Có ai quen không?”
“Tôi không quen.”
“Tôi cũng chưa thấy bao giờ, hình như cậu ta không phải lớp đó.”
“Có một vấn đề, trong các cậu có ai thù oán với cậu ta không? Tại sao cậu ta lại liều mạng đến vậy? Chúng ta không phải chỉ đá cho vui thôi sao?”