Sau trận đấu, toàn bộ truyền thông đều nhất loạt tin rằng Lakers sẽ giành chức vô địch. Một số chuyên gia cho rằng Pacers muốn thắng được một trận cũng là điều khó khăn, không chỉ nội tuyến bị O'Neal áp chế hoàn toàn, mà khả năng tấn công ngoại tuyến cũng cực kỳ tồi tệ.
Ngôi sao chủ lực của Pacers, Reggie Miller, trong trận đầu ra sân 41 phút, ném 16 trúng 1, ném ba điểm 3 trượt cả 3, ném phạt 5 trúng 5, ghi được 7 điểm, 2 rebounds, 4 kiến tạo, nhìn chẳng khác nào một gã nằm vùng.
Trong kiếp trước của Quách Húc, dù cho đến tận năm 2018, trên Internet vẫn không thiếu những kẻ "trọng cổ khinh kim" tôn sùng Miller, tung hô ông ta là ngôi sao huyền thoại, tay ném vĩ đại nhất lịch sử, kẻ thù truyền kiếp của Jordan, vân vân...
Với danh xưng "kẻ thù truyền kiếp của Jordan", trong suốt sự nghiệp Miller 5 lần lọt vào All-Star, nhưng chỉ có 1 lần được xuất phát. Vinh dự cá nhân chỉ vỏn vẹn 3 lần góp mặt trong Đội hình tiêu biểu thứ ba, còn những vinh dự lớn khác như MVP, chức vô địch, Cầu thủ phòng ngự xuất sắc nhất hay Vua ghi điểm... thì hoàn toàn trắng tay.
Vinh dự của Jordan chỉ cần bằng một phần năm thôi cũng đủ nghiền nát Miller. Vị huynh đài này cả đời chỉ được chơi hai lần Chung kết miền Đông, một lần Chung kết tổng. Sự nghiệp 18 năm với chỉ số trung bình 18.1 điểm, 3 rebounds, 3 kiến tạo, tỷ lệ ném ba điểm 39.5%, thực hiện 4.7 cú ném trúng 1.8 quả. Tỷ lệ ném ba điểm tại vòng Playoffs của ông ta còn thấp hơn, chỉ đạt 39%, với 5.7 cú ném trúng 2.2 quả.
Nguyên nhân thực sự khiến Miller nổi tiếng lại chính là sự "xấu tính" của ông ta. Ông ta ăn nói không kiêng nể, văng ra những lời rác rưởi (trash talk), thường xuyên tranh cãi với trọng tài, các ngôi sao cầu thủ lẫn ban lãnh đạo đội bóng. Những lời lẽ thô tục xuất hiện khắp mọi nơi đã biến ông ta trở thành "kẻ thù quốc dân" trong lòng người hâm mộ.
Một kẻ như thế làm thủ lĩnh, làm tấm gương, thì cầu thủ Pacers có thể tốt đẹp đến đâu được chứ?
Ở trận thứ hai, họ nhắm vào Kobe. Kobe trong trận đấu vô cùng bền bỉ, chơi liều mạng cả hai đầu công thủ, chỉ cần bộ đôi O'Neal - Kobe còn trên sân, Pacers tuyệt đối không có lấy một cơ hội.
Trận này, Kobe chỉ mới xuất trận 9 phút đã dính chấn thương rời sân, anh bị lật cổ chân khi tiếp đất sau cú nhảy ném.
Quách Húc biết rõ chấn thương của Kobe không phải là tai nạn, mà do Jalen Rose cố ý kê chân. Kiếp trước, khi nói về chuyện này vào năm 2012, Rose đã thừa nhận mình cố tình làm Kobe bị thương. Hắn nói: "Nếu để tôi quyết định, anh ta nên nghỉ cả series đấu này, như thế tôi đã có nhẫn vô địch rồi. Lúc đó tôi cố ý làm vậy, ông không thể nói đó là một tai nạn được."
Là người ngoài cuộc, Quách Húc cảm thấy hành vi của Rose thật ghê tởm. Lúc này, anh tự thề với lòng mình, sau này tuyệt đối sẽ không "chủ động" tấn công đối thủ trên sân bóng, còn nếu đối phương ra tay trước thì lại là chuyện khác.
Thiếu vắng Kobe, Lakers vẫn giành được thắng lợi. O'Neal ra sân 46 phút, ném 18 trúng 11, với 39 lần ném phạt trúng 18 quả, xác lập kỷ lục về số lần ném phạt trong một trận đấu tại lịch sử NBA, ghi 40 điểm, 24 rebounds, 4 kiến tạo và 4 block. Nội tuyến của Pacers có hai người bị truất quyền thi đấu vì đủ 6 lỗi, một người dính 5 lỗi.
Ở vòng ngoài, Harper như thể đột nhiên tìm lại được tuổi xuân, xuất trận 37 phút, ném 12 trúng 8, ném ba điểm 2 trúng 1, ném phạt 5 trúng 4, ghi được 21 điểm, 3 rebounds, 6 kiến tạo.
Quách Húc cảm thấy rất buồn bực vì điều này, xem ra Harper đang muốn "bá chiếm" vị trí xuất phát cho mùa giải sau đây mà.
Chấn thương chân của Kobe không nhẹ, anh không thể tham gia trận thứ ba, Lakers đành chịu thua Pacers trên sân khách.
Sau trận đấu, huấn luyện viên trưởng Phil Jackson tiết lộ rằng trước trận thứ ba, Kobe đã cầu xin ban huấn luyện cho mình ra sân, nhưng cổ chân của anh đau đến mức chỉ có thể dùng lực ngón chân để đứng vững. Jackson cảm thấy đây chẳng khác nào hành động tự sát, rất có khả năng làm trầm trọng thêm chấn thương nên đã quyết định cho anh nghỉ thi đấu.
Trước trận đấu thứ tư, mặc dù chấn thương chân của Kobe vẫn chưa lành, anh tiếp tục chủ động xin ra sân. Lần này, Jackson quyết định mạo hiểm thử một phen. Nếu để Pacers lật ngược thế cờ thắng hai trận liên tiếp, cục diện loạt trận đấu sẽ xuất hiện nhiều biến số khó lường.
Trung phong Rik Smits của Pacers sau khi khai cuộc đã liên tiếp ném trúng 4 quả, Pacers nhanh chóng vươn lên dẫn trước, tạo khoảng cách 10 điểm khi hiệp một kết thúc.
Kobe rõ ràng đã chịu ảnh hưởng của chấn thương chân, anh chỉ ghi được 6 điểm trong hiệp một. Hơn nữa, cả Kobe và O'Neal đều rơi vào khủng hoảng phạm lỗi, khi hiệp hai còn 5 phút, cả hai lần lượt phải nhận lỗi cá nhân thứ ba.
Tuy nhiên, Pacers đã không thể tận dụng cơ hội tốt này để nới rộng cách biệt. Sang hiệp ba, Kobe lấy lại phong độ và ghi được 10 điểm, dẫn dắt Lakers lật ngược tỷ số.
Hiệp bốn bước vào trạng thái giằng co, O'Neal đóng góp 14 điểm, còn ngôi sao chủ lực của Pacers là Reggie Miller cũng ghi được 13 điểm. Hai đội hòa nhau và bước vào hiệp phụ. Khi hiệp phụ bắt đầu được 1 phút, rắc rối lớn ập đến với Lakers: O'Neal bị truất quyền thi đấu vì phạm đủ 6 lỗi.
Bình luận viên trận đấu trực tiếp đều không còn đánh giá cao Lakers, nhưng vào thời khắc then chốt, Kobe dù đang mang chấn thương vẫn đứng lên gánh vác cả đội.
Jackson lúc này quyết đoán thay đổi chiến thuật, không triển khai tấn công tam giác nữa mà dồn bóng cho Kobe, rồi cố gắng kéo giãn không gian tối đa.
Kobe không làm "Thiền sư" thất vọng, anh liên tiếp thực hiện thành công 3 cú nhảy ném chỉ trong vòng hai phút. Lakers ghi được 16 điểm trong hiệp phụ thì đã có 8 điểm thuộc về Kobe. Miller ném trượt quả ba điểm ở thời khắc cuối cùng, Lakers giành chiến thắng 120-118 trên sân khách và có được điểm số quyết định.
Kobe khép lại trận đấu với 28 điểm, ném 27 trúng 14, trong khi O'Neal bùng nổ với 36 điểm, 21 rebounds.
Tiếng còi mãn cuộc vang lên, O'Neal đầy phấn khích chạy vào sân, nhiệt tình ôm lấy Kobe rồi cõng anh về phòng thay đồ. Lúc này, người hâm mộ đang theo dõi qua màn hình đều có thể cảm nhận được mối quan hệ của hai người không hề tệ chút nào.
Trong buổi họp báo, O'Neal gọi Kobe là "người em nhỏ cao lớn của tôi", tỏ ra vô cùng phấn khích.
Màn trình diễn nén đau để xoay chuyển tình thế của Kobe cũng khiến Phil Jackson vô cùng cảm động. "Thiền sư" đã từng chứng kiến thực lực của những hậu vệ ghi điểm vĩ đại nhất lịch sử, những cầu thủ chơi vị trí số 2 thông thường khó mà nhận được lời khen từ vị huấn luyện viên danh tiếng này, nhưng sự dũng mãnh của Kobe khiến Jackson phải thán phục.
O'Neal là thủ lĩnh của đội, nhưng sau trận đấu này, Kobe lại thu hút người hâm mộ hơn cả. Anh chính thức từ một ngôi sao mới nổi vươn mình trở thành siêu sao. Mùa giải này, việc anh lọt vào Đội hình tiêu biểu thứ hai và Đội hình phòng ngự tiêu biểu thứ nhất chính là minh chứng cho sự công nhận của mọi người dành cho anh.
Trong hai trận đấu cuối cùng, Kobe tiếp tục ra sân với chấn thương, tỷ lệ ném không cao nhưng anh đã nỗ lực hết mình. Đặc biệt ở trận thứ sáu, tuy ném 27 trúng 8 nhưng anh đã giành được 10 rebounds, ghi 26 điểm, 10 rebounds và 4 kiến tạo.
O'Neal vẫn duy trì phong độ đáng sợ, ghi 41 điểm, 12 rebounds và 4 blocks, chỉ có điều ném phạt 12 trúng 3 thì không đẹp mắt lắm. Anh hoàn toàn thống trị khu vực cấm địa trong suốt loạt trận này.
Lakers đánh bại Pacers với tỷ số 4-2, các cầu thủ nâng cao chiếc cúp vô địch trên sân nhà.
Đối mặt với trung phong Rik Smits cao 2m24 từng lọt vào All-Star năm 1998 của Pacers, O'Neal hoàn toàn áp đảo với chỉ số trung bình 38 điểm, 16.7 rebounds, 2.7 blocks, không chút nghi ngờ gì khi giành danh hiệu FMVP.
Trong toàn bộ lịch sử NBA, màn trình diễn của O'Neal ở loạt trận này được coi là xuất sắc thứ hai, chỉ xếp sau Michael Jordan tại Chung kết tổng năm 1993. Khi đó, Jordan đạt trung bình 41 điểm, 8.5 rebounds, 6.3 kiến tạo trong sáu trận, đồng thời ghi được 55 điểm trong trận thứ năm, con số cao thứ hai trong một trận đấu tại lịch sử Chung kết tổng.
Sau khi xem xong trận đấu tại nhà hàng của nhà Quách Húc, Happy phấn khích nói: "Không ngờ Lakers thực sự vô địch với tỷ số 4-2, cậu lại đoán trúng rồi! Lần này các đội bóng khác không mời cậu thử việc cũng chẳng sao, tôi dám cá là Lakers chắc chắn sẽ ký hợp đồng với cậu!"
Ông ngoại Black hỏi: "Nó có thể nhận được mức lương hàng năm khoảng bao nhiêu?"
Happy mỉm cười đáp: "Mùa giải đầu tiên chắc chắn sẽ không cao, hơn 300.000 USD trước thuế. Cậu ấy rất khó vào được vòng 1, dù là người đứng đầu vòng 2 thì cũng chỉ nhận được mức lương tối thiểu. Nếu ký hợp đồng tân binh hai năm thì năm thứ hai sẽ cao hơn một chút, sau đó cậu ấy sẽ trở thành cầu thủ tự do có giới hạn. Nếu thi đấu tốt, các đội bóng khác có thể đưa ra mức lương cao để chiêu mộ."
Thỏa ước lao động tập thể vào thời đại này khác hẳn, có phần không công bằng với những người xếp hạng cao ở vòng 2. Sau năm 2005, mức lương của các tân binh vòng 2 đã có sự chênh lệch lớn hơn rồi.
Quách Húc không quá quan tâm đến chuyện lương bổng, được kề vai sát cánh với bộ đôi O'Neal - Kobe đã là điều vô cùng tuyệt vời rồi. Nhiều ngôi sao cả đời cũng không có nổi một chiếc nhẫn vô địch, còn anh ngay mùa giải tân binh đã có thể "ôm đùi" để lên ngôi vô địch, đó sẽ là một khởi đầu hoàn hảo.