Minh Nhật Truyền Kỳ

Lượt đọc: 1926 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 56
Duyên, Kỳ Diệu Không Thể Tả!

❊ ❊ ❊

“Anh và cô ấy thân không? Cô ấy tên là gì?” Quách Húc nghiêm túc hỏi.

Cậu không hy vọng đối phương là một kiểu nữ tử phóng đãng kiểu “Cốt nhục bì” (groupie) hay là hạng người chơi trò “sưu tập minh tinh”. Cậu chờ mong được đàm đạo một mối tình nghiêm túc với một khuê tú danh môn, nếu như hai bên thấy hợp nhãn. Sau khi đội hình bóng rổ của Cia Minh Hồ giải tán, cậu chắc chắn phải trụ lại ở sân bay Los Angeles, cuộc sống độc thân dài đằng đẵng sẽ rất tẻ nhạt, cậu khao khát có một cô bạn gái tâm đầu ý hợp.

Austin nghĩ nghĩ rồi nói: “Cô ấy tên là Taylor, bọn tôi là bạn bè bình thường, gặp nhau vài lần trong mấy bữa tiệc. Cô ấy cũng sinh năm 80 như tôi, lớn hơn anh một chút, gia đình kinh doanh điện khí, nhân phẩm không tệ. Cô ấy thích vận động, điện ảnh, âm nhạc, anh em nói chuyện bóng rổ hay điện ảnh đều được cả. Tôi nghe nói nhãn quan của cô ấy rất cao, lần này chủ động hẹn anh chắc chắn là có hảo cảm, vừa rồi đông người nên cô ấy ngại không tiện nhảy cùng anh thôi.”

“Xem ra chúng tôi sẽ rất tâm đầu ý hợp đây.” Quách Húc cười nói, cậu cảm thấy đây là một loại duyên phận, có sự liên hệ với kiếp trước.

Kiếp trước cậu chỉ làm qua hai công việc, công việc thứ nhất là chạy việc cho công ty quảng cáo, thực tập được ba tháng thì bị sa thải. Công việc thứ hai là chạy việc tại công ty điện khí, làm được bao nhiêu năm trời.

“Kiếp trước mình bị công ty điện khí bóc lột, kiếp này nếu như bắt được một cô bạn gái là thiên kim tiểu thư của công ty điện khí, đây có phải là một kiểu bù đắp của thần linh dành cho mình không?”

Austin vỗ vỗ lưng cậu để khích lệ. “Anh cứ tự qua đó đi, tôi đi tìm người khác tán gẫu đây. Không cần lo về thời gian, tiệc tùng phải đến nửa đêm mới tàn, hơn nữa ở đây có rất nhiều phòng ngủ, ở lại luôn cũng không sao. Anh lấy cái chăn nằm dài trên ghế tựa cạnh hồ bơi ngủ cũng chẳng ai quản đâu, miễn là đừng có rơi xuống nước là được.”

Quách Húc làm ký hiệu OK, bước về phía điểm hẹn, tâm trạng có chút kích động. Mặc dù trước đó cậu đã thu thập được vài số điện thoại, nhưng ba vị nữ sĩ kia nhìn là biết hạng ăn chơi phóng túng, cốt cách cũng toát lên vẻ thô kệch, không phải loại hình cậu thích nên không định liên hệ.

Đó là một cái cây to trông như cây liễu, cành lá rủ xuống, lá nhỏ li ti, nhưng nó không phải cây liễu, điểm đặc biệt là trên cây nở đầy những bông hoa màu đỏ rực, loại hoa này trông giống như chiếc bàn chải.

Từ xa, cậu nhìn thấy một cô gái tóc dài, mặc sơ mi kẻ caro màu đỏ, quần soóc bò, hai chân khép chặt ngồi trên chiếc ghế dài cạnh gốc cây, trông có vẻ rất bồn chồn.

Chuyên ngành đại học kiếp trước của Quách Húc là “Xã hội học”, có khóa học nghiên cứu tâm lý con người. Khoảnh khắc này, cậu bỗng linh cảm, chợt nhớ tới một đoạn phân tích tâm lý trong giáo trình. Nếu một nữ sinh giữ tư thế ngồi khép chặt hai chân, biểu thị cô ấy không mấy quen thuộc với môi trường xung quanh, hoặc không mấy thân thuộc với người sắp trò chuyện, nhưng cô ấy hy vọng để lại ấn tượng tốt trong mắt đối phương, tính tình thuận phục.

Có thể nhớ được câu này là vì tận sâu trong xương tủy, cậu thích những nữ sinh có tính cách tương đối bảo thủ. Ấn tượng đầu tiên của cậu về cô gái này không tệ, giống kiểu người nhân phẩm tốt, rất biết giữ mình.

Biệt thự trang viên quá rộng, tân khách không phải tất cả đều tụ tập một chỗ, rất nhiều người chưa từng gặp mặt nhau. Quách Húc chỉ nhảy một lúc ở chỗ gần hồ bơi, người trong biệt thự chính đông hơn, cậu cũng chưa nói được mấy câu.

Mặc dù Austin không miêu tả trang phục của đối phương, nhưng đã hẹn gặp ở nơi hẻo lánh không người, Quách Húc cảm thấy khả năng nhận nhầm là không có, thế là bước tới mỉm cười nói: “Chào cô, rất vui được làm quen với cô.”

“Chào anh.” Cô gái vội vàng đứng dậy bắt chuyện với Quách Húc, có chút câu nệ.

Hai người đánh giá đối phương, cô ấy cao khoảng hơn mét sáu, thân hình mảnh mai nhưng lại ba vòng rõ rệt, chỗ cần có thịt thì đều có thịt, làn da là màu đồng khỏe khoắn, giống người Latin, lại giống người Ấn Độ, dưới ánh đèn đường mờ ảo, da cô ấy hơi ửng đỏ.

Cô ấy có mái tóc dài màu nâu nhạt, kiểu tóc rẽ ngôi giữa rất phổ biến xõa sang hai bên, lông mày thanh mảnh, bên dưới là đôi mắt to biết nói, đuôi mắt hơi nhếch lên, màu con ngươi rất độc đáo, sáng ngời lại có chút pha xám.

Ngũ quan cô ấy rất tinh tế, khuôn mặt chỉ to bằng bàn tay, so với cổ cũng không thô hơn là bao. Điểm đặc sắc nhất là đôi môi, môi dưới rất dày, hơi hé mở, lộ ra hai chiếc răng cửa.

Quách Húc nhìn thẳng vào mắt cô, nhịp tim bỗng chốc gia tốc.

Kỳ lạ thật, sao cô nàng “Taylor” này trông lại quen mắt thế nhỉ? Chẳng lẽ bọn mình từng gặp nhau ở đâu rồi? Cô ấy vậy mà còn lớn hơn mình một tuổi? Trông cũng quá là trẻ con đi?

Trong ấn tượng của Quách Húc, phụ nữ Âu Mỹ thường là tảo thục, trông già dặn, nhưng người này hoàn toàn không giống 20 tuổi, ngũ quan có chút ngây thơ.

“Anh nhìn có vẻ trẻ hơn nhiều đấy.” “Taylor” e dè thốt ra một câu như vậy. Cô ấy lập tức cảm thấy nói câu này có chút không hợp thời, ngại ngùng lè lưỡi một cái.

Cử chỉ thẹn thùng của cô rơi vào mắt Quách Húc lại biến thành vẻ quyến rũ, đặc biệt là kết hợp với đôi môi dày kia trông vô cùng gợi cảm, tim Quách Húc đập cuồng loạn, hô hấp cũng trở nên gấp gáp.

Xem ra cô ấy cũng không phải kiểu hiền lành gì, chỉ có người lớn tuổi hơn mình mới có thể vô tình làm ra những động tác “hồ ly tinh” như vậy chứ nhỉ? Tính cả hai kiếp, mình cũng là người gần 50 tuổi rồi, sao có thể để một cô bé con làm cho mình cảm thấy căng thẳng được?

Cô ấy không phải kiểu siêu đại mỹ nhân đẹp đến mức không thể chê vào đâu được, chỉ là từng cử chỉ đều rất yêu kiều, khiến người ta cảm thấy mê hoặc.

“Cái đó……”

“Anh cứ nói đi.”

Hai người nói chuyện đúng lúc đồng thanh, nhìn nhau cười, đều có chút ngại ngùng.

Quách Húc giỏi giải tỏa sự lúng túng, tạo bầu không khí hơn. Khi ở Paris, cậu đã nhận ra phương thức nhanh nhất để khiến mối quan hệ trở nên gần gũi không phải là tán gẫu, làm những màn tự giới thiệu khô khan, mà là nhảy múa. Giống như bộ phim kinh điển “Hương thơm của người phụ nữ” mà Al Pacino đã diễn, đây không chỉ là sự tiếp xúc thân mật về thể xác, mà còn là một loại giao lưu tâm hồn.

Trên thế giới này có hai loại người, người biết nhảy, và người không biết nhảy.

Quách Húc nở một nụ cười rất phong độ: “Trước khi trò chuyện chính thức, tôi có thể mời cô nhảy một điệu được không? Như là một bài kiểm tra nhỏ, cô có biết nhảy tango không?”

Kiểm tra ư? “Taylor” ngẩn người một chút, rồi gật gật đầu. “Tôi có học qua, nhưng ở đây không có âm nhạc.”

“Không sao, chỉ là âm chất hơi tệ một chút thôi.” Quách Húc rút chiếc điện thoại Nokia đặt trên chiếc ghế dài, bật nhạc bài “Một bước một dao” (El Choclo), sau đó chìa tay ra.

“Taylor” nuốt nước bọt, khẽ cắn môi dưới, giống như đã hạ quyết tâm vô cùng khó khăn, nắm lấy tay Quách Húc.

Khúc nhạc này Quách Húc rất quen thuộc, lập tức tiến nhập vào trạng thái, dưới ánh trăng thanh khiết, hai người ôm nhau nhảy múa.

Cơ bản của “Taylor” không tệ, dưới sự dẫn dắt của cậu có thể giữ nhịp điệu rất tốt, xét ở góc độ tự giải trí, sự phối hợp của hai người có thể chấm 70 điểm, nếu cô ấy mặc váy nhảy thì có thể chấm 80 điểm, đã là rất tuyệt rồi.

Quách Húc càng nhảy càng lưu loát, hai người cũng từ chỗ ban đầu tiếp xúc thân thể nhẹ nhàng trở nên ngày càng thân mật.

Đèn đường tròn tỏa ra ánh sáng nhu hòa, ghế dài và cây hoa đỏ là điểm xuyết rất tuyệt cho bầu không khí riêng tư này. Khoảnh khắc này, Quách Húc chợt nhớ đến bộ phim Oscar kiếp trước “La La Land”, cậu cảm thấy đây là điệu nhảy lãng mạn nhất mà mình từng nhảy, đủ để khiến cậu ghi nhớ suốt đời.

Điệu vũ sắp kết thúc, Quách Húc ghé sát tai “Taylor”, nhỏ giọng khen ngợi: “Cô nhảy rất tuyệt……”

Không ngờ cô ấy đột ngột lách người, không biết rút từ đâu ra một chiếc máy chích điện nhỏ hình chữ nhật, dí mạnh một cái vào cổ cậu.

“Ca ca ca ca ca ca……” Quách Húc co giật mấy cái, nghiêng người đổ ập xuống bãi cỏ.

“Đồ dê xồm chết tiệt!” Cô ấy dùng sức đá vào lưng Quách Húc hai cái, cầm lấy túi xách trên ghế đá, quay đầu bỏ chạy, cuốn lên một làn bụi mù.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:56
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.