10 thắng 0 thua, ngày 10 tháng 8, "Đội Tân binh Lakers" đã giành chức vô địch Drew League không chút hồi hộp!
Quách Húc được bầu chọn là MVP của Drew League, ban tổ chức còn trao tặng anh một chiếc cúp, thực chất chỉ là một món quà lưu niệm bằng gỗ.
Các trận đấu bóng rổ đường phố không ghi chép số liệu, nhưng những cổ động viên đến xem đều biết Quách Húc đáng sợ đến mức nào. Trung bình mỗi trận anh ghi khoảng 40+10, cầu thủ nghiệp dư hoàn toàn không thể ngăn cản bước tiến công của anh, trận nào anh cũng thể hiện phong thái áp đảo tuyệt đối.
Mục đích làm màu đã đạt được, năm người quyết định nghỉ ngơi. Do năm nay có Thế vận hội Sydney, trại huấn luyện mùa giải mới sẽ bắt đầu khá muộn, họ có đủ thời gian để điều chỉnh trạng thái lên mức tốt nhất.
Lúc đến Los Angeles, Quách Húc mang theo hai mươi ngàn đô la, túi tiền rủng rỉnh, anh chấp nhận lời mời của người bạn thân Austin để đi du lịch nước ngoài.
Anh bay đến Miami trước, sau đó chuyển chuyến bay một tiếng để đến Nassau, thủ đô của Bahamas, một thành phố mà cái tên tiếng Trung trong tiểu thuyết rất dễ bị kiểm duyệt thành dấu sao.
Anh đến đây để du lịch, tiện thể ghé thăm đoàn làm phim "Holiday in the Sun". Bahamas là một đảo quốc xinh đẹp nằm ở bờ biển phía Tây, được gọi là "sân sau của nước Mỹ", khí hậu mùa đông không lạnh buốt, mùa hè không nóng bức, không sương giá, không tuyết rơi, bốn mùa như xuân, nhiệt độ trung bình hàng năm vào khoảng 24 độ C, quanh năm đều thích hợp để du lịch.
Quách Húc đến nơi vào buổi trưa, vừa ra khỏi sân bay đã thấy Megan Fox đang mặc áo hai dây trắng mát mẻ, quần short đen, chân đi dép lê đen. Cô đổi kiểu tóc dài xõa sau lưng, tạo hình xinh đẹp, tràn đầy sức sống, chỉ là da đã bị rám nắng đen hơn.
"Này, được đấy, rất đúng giờ." Quách Húc cười hỏi: "Khách sạn đã đặt cho tôi chưa?"
"Đặt rồi, chính là nơi bọn tôi đang ở, khi đến đoàn làm phim cấm anh ăn nói lung tung đấy." Megan cau mày chán ghét, lạnh lùng nói.
Đoàn làm phim đóng quân tại khu nghỉ dưỡng Atlantis trên đảo Paradise ở Bahamas, nơi hội tụ đủ các loại hình tiện ích giải trí như bãi biển, thủy cung. Quách Húc có thể cùng chơi đùa, anh đã đồng ý đóng vai khách mời trong vài cảnh quay, thủ vai chính mình như một chiêu trò quảng bá cho bộ phim.
Quách Húc cười nói: "Chỉ cần cô làm tốt công việc người hầu của mình, tôi chỉ nói lời hay thôi. Nói thế này thì sao? Hàng xóm của tôi, con cáo nhỏ (Fox chính là con cáo) bình thường dịu dàng lương thiện, đảm đang khéo léo, cần cù dũng cảm, tuyệt đối không phải là cô tiểu thư nhà giàu nham hiểm như trong phim, chỉ là người trông hơi xấu một chút, hơi đen một chút thôi."
Megan hơi cúi đầu, đôi mắt ba lòng trắng nhìn chằm chằm Quách Húc, cái miệng bĩu ra trông y hệt "mèo cau có".
"Hành lý của tôi giao cho cô đấy, nghe nói còn phải đi thuyền, cẩn thận đừng làm hỏng đồ của tôi lúc lên thuyền." Quách Húc chỉ vào một chiếc túi du lịch lớn trên bậc thềm bên cạnh. Dứt lời, anh hít sâu một hơi, vận khí đan điền, tạo tư thế tấn pháp, dang hai tay ôm lấy chiếc túi, gào lên một tiếng "Hây" rồi khó khăn ôm lấy, lảo đảo di chuyển hai bước rồi đặt xuống đất.
Megan suýt phát điên, cái túi mà cầu thủ NBA như anh bê còn khó khăn thì cô làm sao mà nhấc nổi?
"Anh rốt cuộc đã mang theo cái gì thế? Định chuyển nhà tới đảo Lợn để sống chung với lũ lợn luôn à?"
Quách Húc không thèm để ý đến chiếc túi, chắp tay sau lưng bước đi. "Hừ, tôi biết ngay là cô chẳng có thành ý xin lỗi mà, hôm nay tôi phải đi tìm chị em nhà Olsen, Austin, đạo diễn, biên kịch, nhà sản xuất để tán gẫu đây."
"Đợi đã, tôi bê." Megan vội vàng chạy tới cầm túi.
Cô vốn tưởng bên trong có thứ gì nặng lắm, không ngờ vừa ôm đã nhấc lên được, bên trong rõ ràng là trống rỗng, nhiều nhất cũng chỉ có vài bộ quần áo mùa hè. Hơn nữa đây là loại túi du lịch có thể đeo hoặc kéo, có bánh xe để kéo đi. Nhìn cô cũng bắt chước tư thế tấn pháp để bê túi, Quách Húc ở một bên cười ha hả.
"Nhạt nhẽo." Megan thực sự muốn ném chiếc túi vào mặt Quách Húc, người này quá ấu trĩ.
Đến khách sạn nhận phòng, Quách Húc đi chào hỏi Austin, chị em nhà Olsen và những người khác, làm quen một chút. Anh đã có chút tiếng tăm ở Los Angeles, nên người trong đoàn làm phim đều rất khách sáo.
Họ phải quay cảnh trong phòng suốt cả buổi chiều, Quách Húc xem vài phút đã thấy chán, nói với Megan đang không có cảnh quay: "Cô làm hướng dẫn viên đưa tôi đi dạo quanh đảo đi."
"Tại sao anh không tìm người khác?"
"Người khác đâu phải diễn viên quần chúng, sao mà rảnh rỗi như cô được?" Quách Húc vươn vai, lười biếng nói: "Trẻ con thì đừng có cau mày mãi, cười một cái đi, mới 14 tuổi mà nhìn mặt cô người ta cứ tưởng 25 đấy."
"Anh biết tôi 14 tuổi mà vẫn còn mặt dày sai bảo tôi à?"
"Ai bảo cô nhóc thối này cứ vô cớ mà phóng điện với tôi?" Quách Húc nói rất hùng hồn.
Đây là cách diễn tả gì vậy? Anh đang chiếm tiện nghi của tôi đấy à! Megan ôm đầu, tay luồn vào tóc, lại sắp phát điên rồi.
Dạo gần đây chẳng có chuyện gì tốt đẹp cả, vai phản diện đó cô đóng mà thấy uất ức, cát-xê lại còn thấp đáng thương.
Cốt truyện bộ phim là hai chị em cùng cha mẹ đến Bahamas nghỉ đông. Ở đó, Alex thích cậu chàng Jordan làm việc trong khu nghỉ dưỡng, nhưng một tiểu thư giàu có khác là Brianna cũng đang lén lút theo đuổi Jordan, không tiếc dùng mọi thủ đoạn hèn hạ để hất cẳng Alex ra khỏi cuộc chơi.
Megan đóng vai Brianna, cô chỉ diễn đúng bản chất của mình, lần nào cũng quay một đúp là xong, đoàn phim ai cũng khen cô diễn tốt, nghe rất chối tai, cứ như đang khen cô là một con khốn bẩm sinh vậy.
Giờ lại còn chán nản hơn, lúc không có cảnh quay còn bị Quách Húc bắt nạt. Cô bỗng nảy ra một suy nghĩ muốn cầm cây gậy lớn đập mạnh vào đầu mình một cái, máu me be bét rồi hét lớn: "Ai khổ hơn tôi nữa nào?" Sau đó thì cô được giải thoát hoàn toàn.
Chuyện này cũng chỉ dám nghĩ vậy thôi, Megan miễn cưỡng cầm máy ảnh đi ra ngoài cùng Quách Húc.
Hai người đi thuyền tới đảo Harbour gần đó, đây là địa điểm tham quan nhất định phải đến ở Bahamas, đoàn làm phim vừa đến đã từng cùng nhau đi chơi ở đây.
Chúa đã dành tặng sự lãng mạn cho Bahamas, ban cho nơi đây bãi cát màu hồng độc nhất vô nhị trên thế giới, nhiều lần được bình chọn là bãi biển quyến rũ nhất thế giới. Không xa đó còn có một nhà thờ màu hồng trăm năm tuổi, thế là nơi đây trở thành thánh địa cầu hôn và kết hôn nhanh của các cặp đôi, nhiều người đã để lại những hồi ức đẹp đẽ đáng ghi nhớ cả đời ở nơi này.
Quách Húc chụp vài bức ảnh, nhờ khách du lịch khác giúp đỡ, anh và Megan cũng chụp chung vài tấm, lý do là không có ai cùng khung hình, tự mình chụp một đống ảnh trên bãi biển màu hồng cảm giác cứ quái quái.
Sau khi chụp chung, Megan cảm thấy càng quái lạ hơn. Lần trước cô đến đây là đi cùng một nhóm người, ngoài phong cảnh xinh đẹp ra thì không có cảm xúc gì đặc biệt, lần này cùng tản bộ trên bãi biển với Quách Húc, bầu không khí rõ ràng khác hẳn.
Bên bãi biển từng cặp tình nhân lướt qua, trên mặt ai nấy đều tràn ngập nụ cười. Mặc dù Megan đến đây để đóng phim tình cảm, nhưng cô vẫn rất mơ hồ về tình yêu. Cô cảm thấy chỉ cần là hai người yêu nhau thì đều nên nắm tay nhau đi qua bãi biển như thế này, chụp ảnh kỷ niệm ở đây, vì bầu trời xanh này, vì những đám mây trắng này.
Nhưng tại sao người ở bên cạnh cô lại không phải là người yêu, mà lại là một tên đại ác ôn chứ?
Không khí tràn ngập sự ẩm ướt và nóng bức, những cặp tình nhân thân mật khiến Megan chỉ muốn trốn thật xa. Có không ít người viết những lời tình tự trên bãi cát hồng như "Anh yêu em", "Không bao giờ xa rời", "Ở bên nhau" v.v..., Megan không muốn làm bóng đèn phá hỏng bầu không khí đó.
Hai người tìm một chỗ không có người ngồi nghỉ ngơi, Megan phát hiện Quách Húc vừa im lặng được một lúc đã viết chữ trên cát, lại còn là chữ Trung Quốc mà cô không biết, chữ rất to, trông như vẽ tranh vậy.
"Anh viết cái gì đấy? Tôi cảnh cáo anh đừng có viết bậy chiếm tiện nghi của tôi đấy nhé!" Megan vội vàng hỏi, sợ anh viết lời tình tứ rồi bị người biết tiếng Trung hiểu lầm.
"Đừng lo, cho dù có người hiểu thì cũng không hiểu lầm đâu." Quách Húc vứt cành cây đi, lộ ra nụ cười vô hại: "Tôi viết là viết riêng cho cô đấy, cô phải ghi nhớ lấy, tám chữ Hán này có nghĩa là: 'Thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết'."
"..." Sóng sau trên đảo Harbor dồn sóng trước, Megan ngã nhào trên bãi cát.