Quách Húc ướt sũng lên bờ, sau khi cân nhắc liền bỏ ý định gọi điện cho bạn bè, giờ này Austin chắc tám chín phần là đi thử vai rồi, có lẽ đang trò chuyện vui vẻ với chị em nhà Olsen.
Cho dù cậu có muốn gọi cũng không gọi được, lấy điện thoại ra mới phát hiện nó đã tự động tắt nguồn, điện thoại bị ngâm nước, để khô rồi không biết còn dùng được không. Tiền mặt trong ví cậu cũng ướt sũng, muốn bắt xe cũng khó. Tin tốt duy nhất là hôm nay trời nóng, cậu rơi xuống biển cũng không đến nỗi bị ốm hay cảm lạnh.
Nhân viên trung niên cười hỏi: "Cãi nhau với bạn gái à? Cậu làm gì mà cô ấy lại đẩy cậu xuống thuyền thế?"
Quách Húc đảo mắt, gắt gỏng: "Đó không phải bạn gái tôi, chỉ là một con điên thôi. Ông có thể giúp tôi báo cảnh sát không? Tôi nghi ngờ cô ta muốn giết tôi."
Đây tất nhiên là lời nói lúc tức giận, đến cái tên "răng thỏ" gọi là gì cậu còn chẳng biết. Los Angeles lớn như vậy, muốn tìm một người xa lạ chẳng khác nào mò kim đáy bể, trừ khi hôm nay cậu cứ ở lì tại bến tàu đợi cô ta đi thuyền trở về.
"Cậu định tính sao?" Nhân viên hỏi.
"Vé tàu của tôi có trả lại được không?"
"Không thể."
"Vậy ông có thể đưa tôi đến bãi biển gần đây được không? Tôi mặc quần bơi rồi, đi phơi nắng chút." Quách Húc thở dài.
"Cái này thì được."
Nhân viên công ty tàu thuyền sẵn lòng giúp đỡ Quách Húc một chút, cưỡi chiếc xe điện nhỏ đưa cậu đến bãi biển gần đó. Cậu cởi quần áo, chỉ mặc quần bơi tìm một chỗ yên tĩnh nằm phơi nắng, nhưng tâm trí lại không thể nào tĩnh lặng được.
Hay là cứ về East Lansing trước đi? Ở Los Angeles vận may tệ quá, may mà chưa có mấy người biết cậu. Nếu cậu trở thành ngôi sao lớn mà phải lên báo vì chuyện này thì mất mặt quá.
Gần trưa, điện thoại của Quách Húc đã khô và khởi động thành công. Mặc dù chiếc Nokia của cậu trông giống như một cục gạch, nhưng ở thời đại này thì nó là sản phẩm công nghệ cao, chất lượng đảm bảo, hiệu năng trên giá thành cực tốt.
Austin đã gửi một tin nhắn: "Tôi đã vượt qua buổi thử vai rồi, tôi đã gặp chị em nhà Olsen, nói chuyện nửa tiếng rất vui. Cậu trên đảo thế nào rồi? Có quen được mỹ nữ nào không?"
Quách Húc gọi lại: "Chúc mừng cậu vượt qua buổi thử vai. Trưa nay cậu rảnh chứ? Tiện lái xe ra bãi biển đón tôi một chuyến được không?"
"Cậu không đi đảo Santa Catalina à?"
"Đừng nhắc nữa. Nếu cậu đang ở nhà, tiện thể mang bộ đồ thể thao của tôi đến nhé, tôi phải thay quần áo."
Sau khi gặp nhau, cả hai đến nhà hàng gần đó ăn cơm, Quách Húc kể lại chuyện mình đã gặp phải. Austin nghe tin cậu bị cô gái dùng súng điện tối hôm đó đẩy xuống thuyền liền cười ha hả, cười đến mức cả nhà hàng đều quay sang nhìn bàn bọn họ.
Austin uống một cốc nước lớn để trấn tĩnh lại, ngừng cười: "Rốt cuộc cậu đã nói gì mà khiến cô ta tức giận đến vậy? Chẳng phải cậu sức dài vai rộng lại còn tự xưng biết kungfu sao? Sao cô ta đẩy được cậu?"
"Thôi bỏ đi, tôi không muốn nhắc lại con nhỏ 'răng thỏ' đó nữa. Tôi là người rộng lượng, dù sao sau này cũng chẳng gặp lại nhau nữa." Quách Húc vẻ mặt bình thản, hít sâu hai hơi, rồi đột nhiên nghiến răng nghiến lợi nói: "Tôi nguyền rủa cô ta hôm nay rơi xuống biển chết đuối luôn đi."
"Cậu đừng kích động, ăn chút gì đi đã..."
Ăn được một lát, Quách Húc thở dài: "Tôi định hôm nay sẽ về East Lansing, đợi đến giải Summer League rồi quay lại, lúc đó chắc chắn sẽ tham gia giải Long Beach Summer League. Bố mẹ, ông ngoại, bà ngoại tôi không thể cùng đến Los Angeles sống, tôi về đó ở cùng họ thêm vài ngày, tháng 7 sẽ đến Los Angeles ở lâu dài."
"Được thôi, chỉ cần cậu ký hợp đồng với Lakers, tôi sẽ ở đây tìm căn hộ cho thuê dài hạn giúp cậu. Hy vọng cậu có thể chơi cho Lakers cả đời." Austin không khuyên Quách Húc ở lại, gần đây cậu ta phải nghiên cứu kịch bản, phim điện ảnh mùa hè này đã bắt đầu khởi quay rồi.
"Cảm ơn nhé." Quách Húc cười cười.
Chơi cho Lakers cả đời là chuyện không thể nào, cậu coi Los Angeles là bàn đạp để kiếm lương cao, mang theo nhẫn vô địch rồi rời đi, sự nghiệp sau này sẽ không còn áp lực gì nữa. Cậu không muốn mãi làm đàn em của các ngôi sao, chỉ cần có đủ thực lực, cậu phải đến một đội bóng phù hợp để làm đại ca.
Buổi chiều, Quách Húc đã mua vé máy bay về nhà. Trở về East Lansing, cậu là ngôi sao nhà nhà đều biết, mỗi ngày chơi bóng đường phố, hành người khác, rất nhanh đã trôi qua bốn ngày.
Ngày 29 tháng 6, kỳ NBA Draft năm 2000 được tổ chức tại Minneapolis, bang Minnesota.
Jason Richardson và Martin Cleaves được phía NBA mời đến hiện trường kỳ Draft, sẽ chờ đợi kết quả trong "Green Room".
Trước đó Richardson đã đi thử việc tại sáu đội bóng, năm đội trong số đó có thứ tự chọn cầu thủ nằm trong top 10, các tuyển trạch viên đều đánh giá rất cao tố chất cơ thể và tiềm năng của cậu, việc trở thành tân binh có thứ tự cao đã là chuyện ván đã đóng thuyền.
Các chuyên gia luôn giữ lý thuyết đó, thiên phú đặt lên hàng đầu, quyết định trần nhà của cầu thủ. Richardson ở đội Spartans cả công lẫn thủ đều không phải là trung tâm, vì có thiên phú tốt nhất nên được chú ý đặc biệt, nổi bật hơn cả Cleaves.
Morris Peterson, người giành danh hiệu MVP giải Big Ten mùa này, và Quách Húc, người giành danh hiệu MOP tại giải Final Four, không những không nhận được lời mời vào "Green Room", mà các chuyên gia bóng rổ còn bày tỏ không lạc quan về tương lai của họ. Peterson là do tố chất cơ thể bình thường, còn Quách Húc là vì chỉ tham gia buổi thử việc của Lakers.
Đối với các đội bóng khác, tố chất cơ thể của Quách Húc là một ẩn số, tư liệu mà tuyển trạch viên nắm giữ chỉ là số liệu hai trận đấu cuối cùng của cậu tại NCAA, số liệu trung bình mỗi trận của cậu chẳng đáng nhắc đến, chiều cao 1m80 cũng là điểm yếu có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Ngoại trừ Lakers, hiện tại không có đội bóng nào coi trọng Quách Húc. Một là Hornets tung tin cậu là kẻ gây rối, hai là Lakers hàm ý biểu thị cậu có màn thể hiện kém cỏi trong buổi thử việc.
Đội Lakers mời nhiều hậu vệ dẫn bóng đến thử việc, tin tức đăng tải cho biết Eric Barkley, Marko Jaric, AJ Guyton thể hiện xuất sắc, duy nhất không nhắc đến Quách Húc.
Ai cũng biết Quách Húc đã tham gia buổi thử việc riêng của Lakers, nhưng lại không nhận được bất kỳ đánh giá nào, điều này có ý nghĩa gì? Hình thể và thân phận người gốc Hoa của Quách Húc cực kỳ gây nhiễu, không ai đoán được cậu thể hiện quá xuất sắc, sự thật là Lakers cố tình tung ra "bom khói", chỉ nghĩ rằng phía Lakers nể mặt cậu nên mới không nhắc đến chuyện tập luyện.
Có không ít người đang chờ xem Quách Húc bị bẽ mặt, ví dụ như quản lý đội Hornets Bob Bass, cùng đám người của Đại học Wisconsin và Đại học Florida từng bị hành tơi tả tại giải Final Four.
Tối hôm đó nhà hàng đóng cửa, năm người nhà Quách Húc ngồi trước tivi, vừa ăn vặt vừa xem trực tiếp kỳ tuyển chọn.
Khi quay phim, ngoài sân khấu ra, camera chủ yếu nhắm vào "Green Room", quay cận cảnh rất nhiều những cầu thủ có khả năng trở thành ngôi sao trong tương lai này.
Khi ống kính quay đến Richardson, mẹ của Quách Húc là Kay Stinson hỏi: "Con thấy Richardson có thể được chọn ở vị trí nào? Hai đứa còn có thể chơi cùng một đội không?"
Quách Húc lắc đầu nói: "Trong thời gian ngắn chúng con không có cơ hội chơi bóng cùng nhau nữa, cậu ấy ít nhất cũng trong top 10, top 5 cũng có khả năng. Con đã thỏa thuận với Lakers rồi, lại không đi thử việc ở đội khác, rất có thể phải đến lượt cuối mới được chọn, sau đó trade sang Lakers, thực ra thứ tự không quan trọng lắm."
Ông ngoại Black giọng chua chát: "Sao có thể không quan trọng? Cầu thủ lượt đầu kiếm được nhiều tiền lắm đấy, sao con lại cứng đầu thế, không chịu đến đội bóng nào trả nhiều tiền hơn? Ta thấy Pistons rất tốt, lại gần nhà."
"Detroit thành phố này không có tương lai đâu, đợi con có tiền sẽ đón mọi người đến thành phố lớn, chẳng lẽ mọi người muốn ở lại East Lansing cả đời sao?" Quách Húc cười nói.
Là một người trùng sinh, cậu biết Pistons từng huy hoàng, nhưng vị trí địa lý thật sự không ổn, kiếp trước năm 2013 Detroit đã phá sản rồi.
Bà ngoại Isabella không phải là người hâm mộ, không hiểu luật tuyển chọn, hỏi: "Chẳng phải Jason đã giành cầu thủ xuất sắc nhất đại học sao? Sao nhiều người thua cuộc lại có thứ tự cao hơn cậu ấy vậy?"
Black hừ một tiếng: "Cái này phải xem thể hình, thằng bé không cao, nên mới bị đánh giá thấp. Những đội bóng này sau này chắc chắn sẽ hối hận, họ sẽ được thấy sự vĩ đại trong gene của gia tộc Stinson."
Nghe đến gene, Quách Húc không kìm được đưa tay sờ sờ sau đầu, cảm giác như muốn rụng tóc vậy...