Madsen lái xe tiện đường cho Quách Húc đi nhờ một đoạn, anh yêu cầu xuống xe giữa chừng, vừa đi dạo về nhà vừa hưởng làn gió đêm không quá lạnh.
Anh biết rằng mình còn một chặng đường rất dài phải đi để trở thành một ngôi sao thực thụ, muốn có được sự công nhận từ "Bộ đôi OK" - hạt nhân của Lakers - cũng cần phải có thời gian. Buổi họp báo hôm nay, O'Neal và Kobe đều không có mặt, chỉ có hậu vệ kỳ cựu Ron Harper và tiền phong Rick Fox đến làm đại diện chào đón người mới.
Harper miễn cưỡng coi là đại ca, vì ông là đội trưởng của Lakers, thủ lĩnh trong phòng thay đồ.
Fox, người mùa giải trước chỉ đánh dự bị, thì không có mấy trọng lượng. Trong kiếp trước của Quách Húc, sau khi giải nghệ, Fox nghèo túng, có thời kỳ phải đi đóng phim AV để kiếm sống. Bộ phim để lại ấn tượng sâu sắc nhất cho người ta chính là đại chiến Triệu Vy, Huỳnh Hiểu Minh và Đồng Đại Vỹ... Tất nhiên, bộ đó không phải là phim AV.
Quách Húc dự định sắp tới sẽ lập nhóm luyện bóng ở Los Angeles, khiến nhiều người hâm mộ chú ý đến mình hơn, để chuẩn bị tốt cho mùa giải tới.
Không biết từ lúc nào anh đã tản bộ về đến khu chung cư mình ở, dọc đường cứ miên man suy nghĩ, lúc thì mỉm cười, lúc lại cau mày.
Lúc này, Megan đang đi phía trước Quách Húc đã sắp khóc vì sợ, chân cẳng hơi nhũn ra, muốn chạy mà không chạy nổi. (Nhạc nền phim Saw)
Megan vừa nhìn đã nhận ra Quách Húc, khi bạn cố gắng quên đi một người, thực chất trong lòng bạn đã nghĩ đến người đó cả trăm lần rồi, ấn tượng sẽ ngày càng sâu đậm hơn.
Hôm đó cô đẩy Quách Húc xuống biển, lời nguyền của Quách Húc quá độc địa, cả ngày cô đều lo lắng đối phương chặn ở bến tàu, đến đảo Santa Catalina cũng chẳng có tâm trạng mà chơi.
Đêm đó cô gặp ác mộng, mơ thấy Quách Húc biết chỗ ở của mình, theo dõi cô rồi nở nụ cười tà mị cuồng quyến, sau đó lao tới như muốn đâm cô mấy trăm nhát một lúc, cô hét lớn một tiếng rồi tỉnh giấc.
Hai tuần trôi qua chẳng có chuyện gì xảy ra, Megan mới dần thả lỏng. Cô cảm thấy Los Angeles rộng lớn như vậy, cơ hội gặp lại nhau là rất nhỏ.
Sau đó Megan đi học diễn xuất, quen biết nam diễn viên sẽ đóng cùng trong đoàn làm phim, một anh chàng da trắng cao 1m92, tên là Austin Nichols. Vừa thấy Austin cô đã có cảm giác an toàn, không kìm được suy nghĩ, nếu có người cao lớn khỏe mạnh như thế này làm hàng xóm với mình, thì sẽ không cần sợ bị trả thù nữa.
Thật trùng hợp là Austin nói bạn thân đang thuê nhà, Megan lập tức giới thiệu căn hộ đối diện, và tự tưởng tượng ra một hình tượng người da trắng cao lớn, bình thường đeo kính, mặc áo sơ mi, khuôn mặt vuông trông rất đôn hậu, nhưng thực ra anh ta rất biết đánh nhau, tháo kính ra là biến thành siêu nhân trong chớp mắt.
Có kiểu người này làm hàng xóm thì mọi chuyện đều ổn, kẻ bình thường cao 1m80 kia mà đến trả thù cô thì đúng là tự tìm đường chết, tự chuốc lấy diệt vong, tự làm tự chịu, tự đào mồ chôn mình!
Không may thay, Megan còn chưa kịp gặp hàng xóm mới thì kẻ thù đã tìm đến tận cửa. Có lẽ hắn đã thuê thám tử tư, hoặc bên cạnh cô luôn ẩn nấp một nội gián lợi hại.
Megan không dám kêu, cô không biết đối phương đã phát hiện ra cô đã nhận ra hắn chưa, nếu chưa, cô mà hét lên chẳng phải là tự lộ tẩy sao? Hơn nữa, vì để diễn tốt vai thiên kim tiểu thư đó, cô đi tập diễn xuất nên đang đi giày cao gót, chân đối phương dài như vậy, cô chắc chắn chạy không lại.
Khi một thiếu nữ đang miên man suy nghĩ, trí tưởng tượng thường có thể bay xa tận chân trời, Quách Húc mặc đồ thể thao, tay đút túi quần, cô đều nghi ngờ trong túi có thể móc ra một khẩu súng.
Nụ cười vừa rồi, Megan cảm thấy quá giống trong ác mộng, chẳng lẽ hắn muốn theo mình về tận nhà, rồi giết cả nhà mình sao?
Megan ngày càng kinh hoàng, Quách Húc cứ đi theo sau cô vào tòa nhà, tim cô thắt lại tận cổ họng, cảm thấy nếu mình không làm gì đó thì sẽ phải đi gặp Chúa Jesus mất.
Cô sợ bị nghi ngờ, không dám dừng bước, từ từ thò tay vào ba lô, chạm vào vũ khí, dự định ra tay trước chiếm ưu thế. Kể từ vụ xung đột trên thuyền đó, súng điện của cô luôn được sạc đầy.
Ở chỗ ngoặt tầng ba, Megan dừng phắt lại xoay người, dũng cảm cầm súng điện ấn mạnh về phía cổ Quách Húc.
Quách Húc sau khi được phóng viên phỏng vấn tâm trạng rất tốt, vừa móc chìa khóa chuẩn bị mở cửa, vừa nhẩm theo giai điệu bài hát "Dân chúng ta, tối nay thật là vui, dân chúng ta, hôm nay tôi thật là vui, dân chúng ta, hôm nay thật ừm ừm ừm ừm ừm..."
Người đi phía trước bỗng tung đòn sấm sét, kiểu đánh lén không báo trước thế này thì ai cũng không né kịp. Quách Húc không kịp nhìn rõ người trước mặt là ai thì cảm giác quen thuộc đã ập đến. Thân hình anh nghiêng đi, co giật ngã xuống đất, xương lông mày còn đập phải bậc cầu thang.
Megan đòn một trúng đích, vài bước lao lên tầng ba đập cửa ầm ĩ, kêu lên: "Mẹ, có người muốn giết con. Mau báo cảnh sát, bảo họ có cô gái da trắng bị tấn công, bảo họ đến mau lên!"
Dalens vội vàng mở cửa, hốt hoảng nói: "Sao vậy? Ai muốn giết con?"
"Chính là người này, hắn theo dõi con cả đường, con đã làm hắn bị điện giật ngất rồi." Megan lắc lắc tay mẹ. "Mau báo cảnh sát đi, lát nữa hắn tỉnh lại đấy."
"..." Dalens nhìn Quách Húc đang nằm trên mặt đất, bầu không khí nhất thời vô cùng khó xử.
Quách Húc đang mặc bộ đồ thể thao màu vàng mà Lakers phát cho giải Summer League, lúc ra cửa đi họp báo, Dalens vừa vặn mua thức ăn về, hai người còn chào hỏi nhau đấy.
Con bé này điên rồi sao? Nhìn khuôn mặt đẹp trai thế kia mà lại cho là người xấu, chẳng lẽ mình cứ thực thi lệnh cấm túc, đã cấm con gái mình thành "les" rồi sao?
Dalens giận không thể át, tát mạnh vào sau gáy Megan đang gào thét một cái. "Con bị điên à? Đây là hàng xóm mới của chúng ta, bạn của Austin, cậu ấy còn là ngôi sao NBA của đội Lakers đấy."
Megan bị tát cho hơi choáng váng, nhưng không ôm đầu mà lại ôm miệng, nhận ra một vấn đề tồi tệ. Người này chính là bạn của Austin? Thế chẳng phải là mình giới thiệu cậu ấy tới đây sao?
Hai mẹ con tốn sức khiêng chân tay Quách Húc vào trong căn hộ, đặt lên giường của Megan.
Quách Húc loáng thoáng cảm thấy dường như mình đang bay lên, trước mắt hiện ra rất nhiều cảnh tượng kỳ diệu.
Ta muốn cưỡi gió bay về, chỉ sợ cung quỳnh ngọc vũ, trên cao chẳng thắng nổi cái lạnh, nhảy múa đùa bóng hình trong trẻo, nào giống ở cõi nhân gian.
Tôi là ai? Tôi đang ở đâu? Tôi phải làm gì?
Quách Húc đau khóe mắt, đầu rất choáng, cảm giác này anh hơi quen thuộc, giống hệt như đêm đó bị điện giật vậy.
Chẳng lẽ mình lại trọng sinh rồi? Trọng sinh về cái đêm tiệc tùng đó thì hỏng bét, giải Summer League hạng thấp thế này lẽ nào mình phải đánh lại lần nữa?
Quách Húc mở mắt ra, phát hiện mình đang ở trong một căn phòng lạ lẫm, nằm trên một chiếc giường nhỏ rộng một mét. Cách bài trí trong phòng là phong cách hoạt hình, nhìn là biết thuộc về con gái.
"Anh tỉnh rồi à?"
Quách Húc theo tiếng gọi mà ngồi dậy, nhìn thấy Dalens, anh sờ sờ trán hỏi: "Bà Fox, vừa nãy đã xảy ra chuyện gì vậy? Tôi nhớ hình như có người đánh lén tôi."
"Cái này... con gái tôi tưởng cậu là kẻ xấu theo dõi nó, nên ở chỗ ngoặt lúc lên lầu đã lấy súng điện giật cậu. Tôi thực sự rất xin lỗi, con bé trước đây khi đi chơi ở đảo Santa Catalina từng gặp người xấu, từ hôm đó nó cứ nghi thần nghi quỷ." Dalens chắp hai tay lại, cười khổ giải thích.
Súng điện, đảo Santa Catalina, hai từ này nghe quen vãi chưởng. Quách Húc giật giật mí mắt phải.
"Megan, con đang làm gì thế? Mau vào xin lỗi Jason đi." Dalens gọi.
Quách Húc nhìn thấy sau cánh cửa có một cô gái một tay che nửa khuôn mặt, bước ngang vào. Cô đứng cách đó ba mét, cố ý hạ thấp giọng, dùng giọng điệu rất mảnh mai và nũng nịu giống như Lâm Chí Linh nói: "Xin lỗi, tôi không cố ý."
Trong lòng Quách Húc bị sát thương mười nghìn điểm. "Quả nhiên là cô..."