Quý Thanh Lăng liếc Cố Diên Chương một cái, chậm rãi đi tới trước bàn, kéo một chiếc ghế khác, ngồi xuống cạnh hắn.
Cố Diên Chương nhìn động tác của nàng, ngẩng đầu lên, nói với Thu Nguyệt: "Ngươi cứ ra ngoài canh chừng, đừng để người khác đến quấy rầy chúng ta luyện đàn."
Thu Nguyệt dạ một tiếng, vừa định đi ra ngoài, lại thấy chỉ có Thu Sảng theo sau mình, Thu Lộ lại vẫn đứng ngây ra tại chỗ, bèn vội vươn tay kéo nàng một cái.
Thu Sảng đầy mặt khó hiểu bị nàng kéo ra ngoài.
Thu Lộ thì chậm bước chân lại, đi sau cùng, rồi khép cửa lại.
Thấy người cuối cùng cũng đã đi hết, Cố Diên Chương quay đầu lại, vỗ vỗ lên đùi mình, nói với Quý Thanh Lăng ở bên cạnh: "Lại đây, ta dạy nàng đánh đàn."
Quý Thanh Lăng lúc đầu thấy hắn đuổi nha đầu đi, trong lòng đã cảm thấy không ổn, lại thấy người này hết lần này đến lần khác đòi ngồi đòi ôm, càng nhịn không được nghi hoặc nhìn hắn một cái, nói: "Chàng không phải là lừa ta đấy chứ? Ta tuy không biết đàn, nhưng cũng biết luyện đàn chú trọng ngồi thẳng lưng thẳng, làm gì có chuyện ngồi trên đùi để dạy? Vả lại chẳng phải nên dạy xem phổ, nhận biết dây đàn trước sao?"
Cố Diên Chương chỉ nhìn nàng cười, nụ cười ấy mang theo chút ám chỉ khó lòng diễn tả, ánh mắt lại càng không chút che giấu.
Quý Thanh Lăng tức thì hiểu ra, do dự một hồi lâu.
Nàng thấy hơi xấu hổ, lúc thì nghĩ tới cảnh giờ này thật khó xử, mới chỉ giờ Thân, trời sáng rõ như vậy, cơm cũng chưa ăn, tắm cũng chưa tắm; lúc lại nghĩ mấy tiểu nha đầu vừa mới đi ra, hai người kia thì không nói, chứ Thu Nguyệt chắc chắn đã đoán ra, đợi đến tối kêu người vào, mặt mũi mình thật sự không biết để đâu cho hết; lúc lại nghĩ quanh quẩn một hồi, lại nghĩ tới sáng nay đã đi luyện roi, tối nay cũng không có việc gì quá gấp, nên chiều theo ý hắn một chút, chắc cũng không sao; lúc lại nghĩ Ngũ ca mấy tháng nay quá bận rộn, hai người thật sự không có dịp nào ân ái, hôm nay hiếm khi được nhàn rỗi, không cho hắn ôm ấp một chút, hình như thật sự là hơi quá sắt đá.
Hay là chỉ ôm một cái thôi, chỉ cần đừng ôm lên giường là được?
Nàng nghĩ tới nghĩ lui, vẫn không quyết định được, cứ ngồi im không nhúc nhích.
Cố Diên Chương dường như nhìn thấu được suy nghĩ trong đầu nàng, khẽ gọi: "Thanh Lăng..."
Ánh mắt hắn quấn quýt, giọng nói lại mang theo ba phần quyến rũ ba phần ủy khuất, khiến lòng Quý Thanh Lăng mềm nhũn, qua mấy nhịp thở, vẫn là vịn bàn đứng dậy.
Mắt Cố Diên Chương hầu như sáng rực lên ngay lập tức, hắn hơi đứng dậy ngay tại vị trí của Quý Thanh Lăng, vươn tay ôm ngang eo nàng rồi kéo ngồi lên đùi mình, vòng tay ôm lấy vòng eo từ phía sau, cằm gối lên bờ vai nhỏ nhắn bên trái, ép sát vào nhau, khẽ nói: "Có nhớ ta không?"
Quý Thanh Lăng mím mím môi, nghiêng mặt, cọ cọ mặt mình vào mặt hắn, nói nhỏ: "Ngày nào cũng ở bên nhau, còn muốn nhớ thế nào nữa?"
Cố Diên Chương chỉ giam người trong lòng, nghe nàng nói thế, nhịn không được véo cái eo dưới tay mình một cái, nói: "Đồ nhỏ không có lương tâm, bao nhiêu ngày rồi, ôm cũng không cho ta ôm tử tế một lần, còn không cho đụng, giờ đến lời hay ý đẹp cũng không nỡ nói lấy một câu!"
Chỗ hắn ra tay đã được chọn lựa kỹ càng, lực đạo cũng mạnh hơn bình thường hai phần, cú véo này khiến Quý Thanh Lăng vừa tê vừa ngứa.
Nàng tránh được bàn tay này lại không tránh được bàn tay kia, đã vậy còn đang ngồi trên đùi hắn, lại là quay lưng về phía người, muốn đứng không đứng được, muốn nhích không nhích ra nổi, đành bám lấy cánh tay Cố Diên Chương, cầu xin: "Ngũ ca, Ngũ ca, em sai rồi! Ban đầu không thấy nhớ, giờ hình như lại thấy nhớ rồi... không đúng, là rất nhớ!"
Cố Diên Chương thấy nàng miệng lưỡi hồ ngôn loạn ngữ, thật sự nhịn không được mà bật cười, hắn vừa kéo đai lưng của người trong lòng, vừa hôn lên cổ nàng, miệng lầm bầm: "Ngày thường cứ viện mấy cái lý do không đâu, hôm nay ta cũng không bận, ngày mai lại là ngày nghỉ, ta xem nàng còn tìm ra cái cớ gì nữa..."
Quý Thanh Lăng bị hôn đến phát ngứa, nhưng không rảnh để ý, chỉ tay chân luống cuống bảo vệ đai lưng ở bên hông, nói: "Ngũ ca, đây là phòng ngoài!"
"Vậy thì vào phòng trong." Cố Diên Chương không chút do dự muốn bế thốc nàng lên.
Quý Thanh Lăng vội vàng vịn lấy cái bàn trước mặt, không chịu đứng dậy, kêu lên: "Cơm tối còn chưa ăn! Trời lại sáng thế này, chàng đây là... ban ngày... ban ngày tuyên..." Nàng nuốt chữ cuối cùng xuống, thật sự không thể nào thốt ra nổi.
"Ngủ một giấc rồi dậy ăn cơm tối, ta đã hỏi qua rồi, trưa nay nàng ăn muộn, mới qua chưa đầy một canh giờ..."
"Trong bụng vẫn còn đầy đây này!" Quý Thanh Lăng vội nói.
"Thế lại vừa vặn, vận động một chút, cũng dễ tiêu hóa..."
Hai người kẻ qua người lại, vào tiết đông xuân này, rõ ràng thời tiết còn chút se lạnh, vậy mà khiến Quý Thanh Lăng chỉ trong chốc lát, mồ hôi cũng sắp vì gấp mà túa ra rồi.
"Ngũ ca!" Nàng không còn cách nào khác, đành nắm lấy tay Cố Diên Chương, nói: "Dạo này bận rộn như vậy, khó khăn lắm mới có chút thời gian nhàn rỗi, đáng lẽ phải nghỉ ngơi cho tốt mới đúng, sao chàng lại như thế này!"
Ngoài dự đoán của nàng, Cố Diên Chương lại thực sự dừng tay.
Quý Thanh Lăng tưởng lời mình có tác dụng, vội nói tiếp: "Ba bốn tháng nay rồi, sáng sớm cuối giờ Dần đã dậy, đêm muộn giờ Tý mới được ngủ, trưa lại không được nghỉ, sắt đá cũng không phải như chàng, giờ còn chưa biết ngày mai lại có việc gì, hiếm khi hôm nay về sớm được, có được khoảng không gian thư giãn, chàng còn cứ quậy không ngừng..."
Nàng đang định giục hắn đi nghỉ ngơi, lại không ngờ một phút lơ là, cả dải đai lưng đã bị hắn kéo ra.
"Ngũ ca!"
Không đợi nàng nói tiếp, Cố Diên Chương đã tiện tay vắt dải đai lưng lên chiếc ghế bên cạnh, tay phải thuận thế kéo áo ngoài của nàng ra.
"Ngày mai không có việc gì khác, chỉ ở bên nàng thôi."
Hắn vòng hai tay ôm lấy eo bụng Quý Thanh Lăng, cúi đầu hôn lên mặt nàng, nói: "Ngày trước ta còn nhịn được, hôm nay về sớm, ngày mai lại là ngày nghỉ, nàng còn không cho ta ôm một cái, ta chịu không nổi nữa rồi! Ngày nào cũng nhìn được mà không chạm vào được!"
Cố Diên Chương làm ra vẻ mặt này, Quý Thanh Lăng chẳng có chút cách nào với hắn, đành nói: "Ngày thường mệt mỏi như vậy, chàng còn muốn giày vò ở đây..."
"Người ta vẫn nói trăng tròn thì khuyết, nước đầy thì tràn..." Cố Diên Chương kéo tay nàng đặt lên eo mình, khẽ nói: "Nàng đừng chỉ lo luyện cây roi kia, cũng rảnh tay ra mà quản chỗ này đi..."
Tay Quý Thanh Lăng vừa đặt lên, lập tức cảm thấy thứ đó cứng đến lợi hại, nàng giật nảy mình, lại nghe Cố Diên Chương nói mấy lời bậy bạ, mặt tức thì đỏ bừng, vội rút tay ra, nhổ một tiếng, mắng yêu: "Hạ lưu!"
Cố Diên Chương chỉ ôm nàng cười, nói: "Nàng mặc kệ nó là chảy 'lên' hay chảy 'xuống', dù sao chảy bao nhiêu cũng đều là của nàng..."
Quý Thanh Lăng thực sự cảm thấy tai mình rửa mười lần cũng không sạch nổi, nàng muốn quay người lại để giảng đạo lý với hắn, nhưng lại bị ôm chặt cứng, động đậy không nổi, đành quay nửa người lại trừng hắn, nói: "Chàng còn nói năng lung tung như vậy nữa, thì em sẽ..."
Nàng "thì em sẽ" nửa ngày trời, rốt cuộc cũng không biết nên "sẽ" làm gì để đe dọa được đối phương, đành ghé miệng cắn lên mặt Cố Diên Chương một cái, nhưng lại không dám cắn mạnh, ai ngờ lại càng khiến hắn ghé mặt lại gần hơn, ra vẻ "nàng cứ cắn tự nhiên" đầy đáng ghét.