Sắc mặt Triệu Nhuế lập tức trầm xuống đôi chút, tuy nhiên ngài không nói lời nào, mà lật ngược ra trước, đọc lại tấu chương một lượt.
"Phạm khanh, Cố Diên Chương xin cấp bạc để hưng tu thủy lợi, vì sao Chính Sự Đường lại bác bỏ chuyện này?"
Đối mặt với sự truy vấn của thiên tử, Phạm Nghiêu Thần không chút hoang mang đáp: "Bệ hạ, Cám Châu vốn là thượng châu, tiền thóc sung túc, tuy nhiều năm có thủy hoạn nhưng cũng không nghiêm trọng, các châu huyện trực thuộc chỉ nằm dọc theo một con sông Cám, không giống như họa hại của sông Hoàng Hà, nhất thiết phải năm nào cũng sửa đê đắp vá."
"Năm nay phủ khố rất trống rỗng, Chính Sự Đường không chỉ bác bỏ yêu cầu cấp bạc của Cám Châu, trừ Tương Châu xảy ra đại sự như động đất, còn lại những yêu cầu cấp bạc của các châu huyện khác, mười phần thì tám chín phần là bị bác bỏ. Ngay cả khi đại quân Diên Châu hồi triều, tiền trợ cấp, khen thưởng cũng đều bị cắt giảm, trong đó bên nào nhẹ bên nào nặng, ai mà nói cho tường tận được?" Phạm Nghiêu Thần nghiêm mặt nói, "So với Cám Châu, việc diệt châu chấu, trị hạn hán ở Phủ Châu lại càng cần bạc tiền hơn."
"Không chỉ bách tính Cám Châu là con dân của bệ hạ, mà ở khắp các châu huyện trong thiên hạ, ai ai cũng đều như vậy cả."
Đối diện với thiên tử, Phạm Nghiêu Thần xưa nay chưa từng sợ hãi, lúc này lại mượn đại nghĩa, càng là không lùi một bước, chỉ nói: "Nếu như Cố Diên Chương kia thật sự có lòng, thì hãy tạm chờ một hai năm, đợi phủ khố triều đình thở dốc lại, tự khắc sẽ cấp bạc cho hắn."
Còn chuyện một hai năm sau, Cố Diên Chương có còn ở Cám Châu hay không, đây không phải là chuyện mà Phạm Nghiêu Thần cần cân nhắc tới.
Thấy sắc mặt Triệu Nhuế không mấy dễ coi, Phạm Nghiêu Thần lại cung kính bổ sung một câu: "Nếu Cố Diên Chương kia thật sự là một năng thần, hẳn cũng có thể tìm ra con đường làm ít hiệu quả nhiều, có lẽ không cần trông cậy vào triều đình cấp bạc, vẫn có thể trị tốt thủy hoạn ở Cám Châu."
"Cố Diên Chương dâng tấu xin hoãn nộp lương thực vụ thu năm ngoái, tạm chờ tình hình ở Phủ Châu rồi mới sắp xếp, việc này là đại sự, Chính Sự Đường không hề qua loa chút nào, lập tức đồng ý ngay. Phủ Châu vừa bị châu chấu vừa bị hạn hán, chính là nơi trọng yếu hàng đầu, so với việc đó, thủy hoạn ở Cám Châu quả thực chẳng tính là gì."
Phạm Nghiêu Thần ngồi trên ghế, thần thái thản nhiên, hoàn toàn không có chút sợ sệt nào.
Ông ta không hề cảm thấy những lời mình nói có vấn đề gì.
Mọi việc đều có trước có sau, nếu Phủ Châu thật sự bùng phát nạn châu chấu, mọi thứ khác đều phải xếp ra sau, một cái thủy hoạn cỏn con, căn bản không đáng để nhắc tới. Ưu tiên việc khẩn cấp trước, dù có nói đến rát cổ bỏng họng, cũng chẳng ai bới móc được lỗi của ông ta.
Hơn nữa, có năng thần nào mà không phải là làm những điều người khác không làm được, nếu cái gì cũng có sẵn rồi, thì làm sao làm nổi bật được bản lĩnh của bề tôi.
Đã thiên tử coi trọng Cố Diên Chương như thế, vậy thì hãy để Cố Diên Chương kia thể hiện một phen, xem xem hắn rốt cuộc có xứng đáng với sự khen ngợi này hay không.
Triệu Nhuế nghe những lời này, sắc mặt càng thêm khó coi.
Tuy nhiên những gì Phạm Nghiêu Thần nói quả thực là đạo lý, hiện nay triều đình thu không đủ chi, ngay cả tiền khao thưởng và trợ cấp cho Diên Châu cũng không cách nào lấy ra một lúc được, mắt thấy khắp nơi lại phải trị hạn diệt châu chấu.
Tuy số bạc Cám Châu cần không nhiều, nhưng một khi đã mở tiền lệ, nơi này cho một chút, nơi kia cho một chút, bao nhiêu cũng không đủ.
Phạm Nghiêu Thần dù sao cũng không phải muốn đối đầu với thiên tử, ông ta đã chiếm thế thượng phong, liền lùi lại hai bước, đưa cho Triệu Nhuế một cái thang để xuống nước: "Năm nay không dễ dàng gì, đợi qua mùa đông, nếu trong khố thở dốc lại, sang năm Cố Diên Chương kia lại đến xin bạc, đám thần cũng sẽ không làm khó, tất cả đều là vì xã tắc, mong bệ hạ thấu hiểu cho tấm lòng của đám thần."
Lại nữa rồi...
Triệu Nhuế trong lòng có chút không kiên nhẫn.
Phàm là việc gì cứ lôi xã tắc, lôi khổ tâm, lôi lão thần ra, là ngài hoàn toàn hết cách.
Nhẫn nhịn, ngài khuyên giải vài câu, quân thần hai người lại trò chuyện một lúc, Phạm Nghiêu Thần mới cáo từ rời đi.
Mà ở cách đó ngàn dặm, Cố Diên Chương tự nhiên không hề hay biết một phong tấu chương của mình đã từng khơi mào một cuộc tranh cãi nhỏ như vậy giữa thiên tử đương triều và tể tướng. Càng không biết vụ án của Ngô Tam đã truyền tới kinh thành, qua bao lần xoay chuyển, bị đồn thổi sai lệch, khiến nhiều thôn phu ngu phụ coi hắn là nhân vật ba đầu sáu tay, có thể thông thần thông quỷ.
Lúc này hắn đang cùng Lưu Lâm, Hứa Minh, dẫn theo một đám nha dịch, men theo các con phố ngõ nhỏ, đối chiếu bản đồ đường xá châu thành trên tay.
Lưu Lâm xuất thân là con nhà quan, lúc mới tới Cám Châu da dẻ mịn màng, giờ đây khuôn mặt trắng béo đã gầy đi một vòng lớn, đã vậy trên mặt, trên tay, sớm đã đen nhẻm chẳng khác gì đám tiểu thương dựng sạp rao bán hàng bên đường.
Giờ khắc này, dù mẹ ruột hắn có đến, nhìn thoáng qua cũng chưa chắc đã nhận ra đây chính là đứa con trai vốn có của nhà mình.
Hắn đứng cạnh Cố Diên Chương, chỉ vào cái hố đào trên đất, nói: "Đã thử đào hơn mười nơi, lúc đầu đá vụn lẫn lộn với đất bùn, đào xuống nữa thì toàn là đất vàng, nhưng lại không thấy có nước..."
Đem những kết quả dò xét được mấy ngày gần đây kể lại cho Cố Diên Chương nghe một lượt, hắn mới chuyển lời: "Hội Xương, Cám Huyện hai nơi đó cũng đều đã đi xem qua, đều không thích hợp để chặn đập..." rồi lại giải thích từng lý do một.
Cố Diên Chương nghiêm túc lắng nghe nguyên do, chuẩn bị ngày hôm sau dành thời gian đi thực địa kiểm tra lại một lần nữa.
Nghe xong lời giải thích của Lưu Lâm, hắn gật gật đầu, lại tỉ mỉ hỏi về nhân lực và thời gian bỏ ra khi đào cái hố này, rồi tính toán một lượt độ dài đường xá Cám Châu, hỏi han một vòng, lúc này mới dẫn theo mạc liêu và nha dịch trở về nha môn.
Một người đàn ông thấp bé đen gầy đang ở trong một phòng công vụ tại châu nha Cám Châu, tay cầm một cây bút chì than, chỉ trỏ lên bản đồ đường xá Cám Châu đặt trên bàn.
Ông ta nghe thấy tiếng người, ngẩng đầu nhìn lên, thấy là Cố Diên Chương cùng mấy người trở về, vội vàng đặt bút chì than trong tay xuống, bước vài bước tiến lên, thành thật hành lễ.
Cố Diên Chương nhìn quanh một lượt, hỏi: "Hai tên đồ đệ của ngươi đâu?"
Người đàn ông đó tóc hoa râm, râu cũng trắng nhiều hơn đen, có chút bù xù, trong kẽ tay toàn là bùn đen và vết bẩn rửa không sạch. Nghe Cố Diên Chương hỏi, vội vàng khom người đáp: "Tiểu nhân đã sai hai đứa chúng nó ra phố xem đất rồi ạ."
Người đàn ông này tên là Lục Di, là thợ đào giếng nổi danh trong các châu huyện ở Cám Châu, am hiểu việc điểm giếng, phàm là nơi ông ta chỉ điểm, mười nơi thì có sáu bảy nơi đều có thể ra nước.
Cố Diên Chương đặc biệt tìm ông ta tới, chính là vì muốn chỉ ra những nơi trong đường phố châu thành Cám Châu có thể có giếng, để tránh không cẩn thận lại đào trúng mạch nước.
Lục Di tuy giỏi điểm giếng, ở các huyện hương cũng có chút tiếng tăm, nhưng nghề thợ giếng vốn không phải chức vị gì cao quý, chẳng qua cũng chỉ dựa vào đó mà kiếm cơm qua ngày.
Ngày thường ông ta qua lại cũng chỉ là bốn làng tám xã, lúc này gặp được quan châu, lại còn là thông phán trong châu thành, dù đã cố nhịn nửa ngày, vẫn có chút hoảng hốt. Ông ta nín nhịn hồi lâu mới thốt ra được một câu: "Tiểu nhân gọi bọn chúng về ngay ạ?"
Cố Diên Chương không phải tới để tìm hai tên đồ đệ của ông ta, hắn lắc đầu, nói một câu "Không cần", rồi hỏi thăm Lục Di về bản đồ giếng ngầm Cám Châu thành đã vẽ trong thời gian qua.
Đang nói chuyện, một tên tiểu lại đi tới, từ bên ngoài gõ cửa nhẹ nhàng, cũng không bước vào, chỉ đứng ngoài cửa, nói với Cố Diên Chương: "Thông phán, triều đình có văn thư gửi xuống."