Mã Số 93

Lượt đọc: 308 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9

❊ ❊ ❊

Gần hết ngày thứ Tư rồi mà tình trạng của Bébé Coulibaly vẫn không cho phép hỏi cung hắn. Ngày hôm sau, là người đầu tiên đến văn phòng, Coste đã tấn công đến cốc cà phê thứ hai, tận hưởng sự tĩnh mịch cho riêng mình trong một lát. Không có gì để xem, anh đọc kỹ tấm áp phích của [1] dán trên máy bán hàng tự động. Tổ chức hỗ trợ cha mẹ có con là nạn nhân. Khoảng chục khuôn mặt trẻ em mất tích hoặc bị bắt cóc đang mỉm cười với anh, dáng vẻ vô cùng hạnh phúc. Việc dán áp phích là bắt buộc. Nó phải được thực hiện trong mỗi văn phòng cảnh sát trên toàn nước Pháp, trên một bức tường dễ thấy nhất, để mỗi người, dù là cảnh sát hay khách đến làm việc, đều có thể in hằn trong tâm trí các thông tin trên đó. Coste tưởng tượng ra những người cha người mẹ suy sụp, trong cái tĩnh mịch của một căn phòng trống rỗng, lục lọi các album gia đình để tìm ra bức ảnh rõ nét nhất, không thể tự ngăn mình chọn ra bức ảnh đẹp nhất. Kết quả là một tấm ghép khó tin với ảnh chân dung của những đứa trẻ cười tươi rạng rỡ bên dưới hai chữ “Mất tích” viết bằng chữ in hoa màu đỏ. Hình ảnh ấy giáng một đòn đau đớn vào lương tri của bất kỳ ai. Một số trẻ đã ra đi từ rất lâu, đến nỗi bên cạnh bức ảnh của chúng được bổ sung thêm một bức chân dung già hơn, do các chuyên gia về quá trình biến đổi khuôn mặt tạo ra. Tình trạng già ảo mà theo họ sẽ tương ứng với khuôn mặt của những đứa trẻ nếu chúng được tìm thấy vào thời điểm hiện tại. Bằng kinh nghiệm, Coste biết rằng nếu người ta đã bắt đầu hình dung ra sự biến đổi của khuôn mặt một đứa trẻ mất tích, thì có nghĩa là không còn nhiều hy vọng nữa.

Anh rời phòng nghỉ được dựng từ ba chiếc ghế tựa lẻ bộ đặt quanh một máy pha cà phê, rồi quay trở vào phòng làm việc. Anh dọn chỗ đặt cái cốc bằng cách đẩy vài tài liệu về phía bàn của Aubin, chiếc bàn đã trống sau khi anh ta rời đi được vài giờ.

Anh bấm số liên lạc trực tiếp của phòng thí nghiệm. Người phụ trách Viện cảnh sát khoa học quốc gia nhấc máy và chào Coste bằng chất giọng mà anh cho là của người vùng Perpignan.

– Các mẫu máu tương ứng với một người đàn ông có tên là Bébé Coulibaly nhưng tôi cho là anh đã biết chuyện đó rồi. Ngược lại, máu trên chiếc áo thun thì không phải. Rất tiếc, các anh có thêm một đối tượng tìm kiếm nữa rồi.

Coste nhắm mắt. Đương nhiên, nếu không thì mọi chuyện đã quá đơn giản.

– Mẫu thứ hai đó có được ghi nhận trong các hồ sơ không?

– Có. Franck Samoy, sinh ngày 15 tháng Ba năm 1982. Tôi gửi báo cáo cho anh qua thư điện tử đây.

Franck Samoy. Coste lục tìm trong các tệp tin của cảnh sát. Không có gì kinh khủng. Một gã nghiện ma túy vặt, được biết đến với những vụ nhỏ lẻ. Trong mối quan hệ với các khách hàng quen, gần như có thể nói rằng đây là một anh chàng tốt. Không có lệnh tìm kiếm, chưa từng ngồi tù, chủ sở hữu vui vẻ của một chiếc BMW đỏ mẫu 633 năm 1982, năm sinh của anh ta.

Vậy là khả năng có một cái chết khác lảng vảng như một bóng ma bên trên những số liệu thần thánh. Thiếu tá Damiani tiếp nhận tin này với thái độ khá khó chịu, và Coste được yêu cầu rất rõ ràng là phải nhúc nhích càng sớm càng tốt. Anh cử Sam và Ronan đi xác minh địa chỉ của chủ nhân chiếc áo thun đẫm máu, rồi yêu cầu Aubin liên hệ với bệnh viện Jean-Verdier xem tình hình của Người đẹp ngủ trong rừng ra sao.

Vẻ khá căng thẳng, người canh gác đề nghị họ khẩn trương: gã khổng lồ đã tỉnh lại và bắt đầu gây ầm ĩ.

Trên đường đi, các “còi báo động”, tức là lũ cảnh giới tại sảnh của các tòa nhà, ra sức huýt sáo khi chiếc xe của cảnh sát đi qua, dù nó đã bỏ hết quân hiệu, nhằm cảnh báo cho đám bán lẻ ma túy về sự xuất hiện của cảnh sát. Những đứa trẻ cao không quá một hộp thư đua nhau hét lên.

[2]

Phải là kẻ tinh nhạy mới có thể nhận làm công việc cảnh giới, nhưng trong trường hợp này, hai gã có vẻ không mấy thoải mái ngồi ghế trước một chiếc 306 màu xám thì dễ phát hiện quá. Đi qua cầu Bondy cùng đội quân ăn mày què quặt ở tất cả các đèn đỏ. Cầu Bondy, sân Miracles.

Họ dừng xe dưới chân của khu bệnh viện có cảnh sát giám sát, rồi đi vào một tòa nhà có lớp sơn đã bạc màu, lớp vải nhựa lót sàn đã rách mướp. Coste dừng chân trước một quầy báo lọt thỏm trong một góc tiền sảnh.

– Anh muốn đọc báo cho gã nghe chăng? Aubin nói đùa.

Coste không phản ứng gì. Dòng tít “Người chết sống lại ở nhà xác Paris” đã khiến anh sững lại. Được minh họa bằng một bức ảnh chụp Viện pháp y, trong luồng sáng từ bầu trời đầy đe dọa, chẳng khác nào một ngôi nhà bị ma ám. Anh nghĩ đến Léa Marquant. Trong ngày hôm nay anh sẽ gọi cho chị.

Tất nhiên rồi.

Anh lướt qua những dòng tít lớn trong lúc Aubin cho thư ký trực ban xem thẻ cảnh sát của mình. Một nữ y tá lệt xệt bước đi, dẫn họ đến phòng bệnh số 21, rồi quay người bỏ đi mà không nói với họ lời nào.

Nằm sấp trên giường bệnh, Bébé Coulibaly chào đón họ bằng một lời gầm gừ, trong đó Coste nhận ra từ “cớm” kèm với hai, ba từ văng tục để thay cho dấu chấm câu.

Anh ngồi xuống mép chiếc giường gần như không đủ để chứa hết gã bệnh nhân.

– Được rồi, mày tên là Bébé Coulibaly, hai mươi bảy tuổi, địa bàn hoạt động của mày là khu Paul-Vaillant-Couturier thuộc Bobigny và tối qua…

Anh tìm kiếm những từ ngữ phù hợp nhất.

–… Chúng tao đã tìm thấy mày, bị tấn công theo cách man rợ, và bị cắt xẻo mất một số bộ phận, ít nhất là thế. Vậy là nhiều rồi. Mày có nhận thức được không? Mày có biết lý do nào khiến mày phải chịu đựng điều đó không?

– Không hề.

– ‘Không hề’ không hẳn là một câu trả lời. Mày không biết kẻ nào có thể làm việc đó sao?

– Nếu tao mà biết, thì tao hứa với mày là sẽ tự tay giải quyết chuyện này.

– Ờ, tao thấy rồi, mày là kẻ chuyên thi hành công lý. Mày có biết một gã tên là Franck Samoy không?

– Tao chẳng biết ai cả.

– Thế nhưng mày lại mặc áo thun của gã đó.

Hai vết nhăn to tướng hiện ra trên trán gã khổng lồ, cho thấy có lẽ gã đang cố gắng suy nghĩ. Chuyện đó có thể mất nhiều thời gian. Coste cởi áo choàng rồi ngồi vào tay vịn của chiếc ghế bành, trước khi nói tiếp.

– Nghe này, tao hiểu rằng mày không thích chúng tao cho lắm, và tao khẳng định với mày là về phần chúng tao cũng chẳng hâm mộ gì mày, nhưng chúng ta đang đối mặt với một tình huống mà cả mày và tao sẽ cùng phải nỗ lực. Mày thì nỗ lực nói chuyện với tao, còn tao thì nỗ lực tìm ra động lực để điều tra khi mà nạn nhân chính là mày, một tên cướp chuyển sang nghề bán ma túy. Mà này, nói nghiêm túc nhé, mày cao bao nhiêu? Khoảng hai mét nhỉ? Làm sao mày lại để mình bị bắt cóc được thế?

Bébé khẽ quay mặt về phía hai cảnh sát, nhẫn nhục.

– Nghe này, cớm, tao nhớ được ba chuyện. Đầu tiên là tao đang sửa hệ thống điện trong tầng hầm nhà tao. Ở đó, tao bị ăn một đòn vào gáy. Tao không còn nghe thấy hay nhìn thấy gì nữa. Thứ hai là tao tỉnh dậy. Tao đang nằm sấp, không thể cử động nổi, đầu đau như búa bổ. Lúc đầu tao tưởng tao đang ở trong bóng tối. Tao nghe thấy tiếng bước chân. Tao nhìn sang bên trái rồi sang bên phải, và cảm thấy có lớp vải trên da tao. Tao đang đội một cái mũ chụp khốn kiếp. Tao cảm thấy có kẻ nào đó đã quấn thứ gì đó xung quanh…

Bất chấp tầm vóc và khuôn mặt khiến người khác sẵn sàng xin lỗi dù chẳng làm gì sai với gã, dường như Bébé không sẵn lòng nhớ lại chuyện đó ngay lập tức.

–… Sau đó tao ngất đi.

– Thế còn chuyện thứ ba?

– Chính mày đang chĩa súng vào tao ở trong nhà xác, đồ ác độc ạ.

– Ờ, mày có làm tao giật mình đôi chút, tao thừa nhận điều đó. Mày có điện thoại di động trên người không?

– Trước khi tao nhả điện thoại di động của tao cho mày, thì mày còn phải mệt mỏi đấy. Mày bảo tao là tay bán lẻ ma túy, thế mày đã bao giờ thấy một tay bán lẻ ma túy nộp điện thoại di động chưa?

– Tao không quan tâm đến việc làm ăn của mày, tao không phải cảnh sát chống ma túy, nhưng nếu mày có điện thoại di động thì chúng tao có thể thử xem hành trình mày đã đi qua, và nếu có kẻ lấy cắp điện thoại của mày, chúng tao có thể biết chính xác bây giờ nó đang ở đâu, mày hiểu chứ?

– Điện thoại di động của tao vẫn không di chuyển khỏi nhà tao, tao không mang nó xuống tầng hầm.

Coste quay sang Aubin.

– Cậu bắt đầu tổ chức nghe trộm, làm cho chính xác vào nhé. Tôi muốn có cả buổi diễn trong tầng hầm nhà gã. Trong lúc chờ đợi, tôi sẽ gọi cho những người khác.

Aubin mở chiếc cặp PC-máy in di động và bắt đầu công việc.

– Được rồi. Chúng ta bắt đầu lại từ đầu. Họ? Tên? Ngày sinh?

Trong sảnh bệnh viện, Coste đang ghi chép, điện thoại kẹp giữa tai và vai. Ronan và Sam đã đến nhà Franck Samoy.

– Mọi thứ xem ra có vẻ rất buồn tẻ ở nhà người mẹ tội nghiệp của anh ta, anh ta sống cùng với bà ấy ở Romainville, khu Gagarine. Một phòng ngủ ngăn nắp, vài bộ quần áo, hai, ba viên ma túy. Bà mẹ già của anh ta đã mời chúng tôi uống cà phê và cho số điện thoại của đứa con đã khiến bà ấy phiền lòng rất nhiều.

Chỉ số thấu cảm của Ronan chưa bao giờ vượt quá mức số không.

Được ở vào lĩnh vực quen thuộc của mình, Sam đã lập tức tiến hành những tìm kiếm định vị đầu tiên để xác định xem chiếc điện thoại di động kia có thể nằm ở xó xỉnh nào. Bảng kê chi tiết những cuộc gọi gần nhất cùng hành trình chính xác trong vòng hai ngày gần đây. Họ đã có máu, chỉ còn thiếu người cho máu nữa thôi.

Coste đang đi đi lại lại ở lối vào bệnh viện thì Aubin đến bên anh.

– Anh có muốn đi tham quan tầng hầm nhà Bébé không?

[1] Tổ chức Hỗ trợ cha mẹ của các trẻ em bị bắt cóc hoặc mất tích.

[2] Tiếng Ả rập, có nghĩa là “bỏ đi” hoặc “mặc chúng tôi đi”. Tiếng hét báo động của những kẻ cảnh giới nhằm báo với đám bán lẻ ma túy là có cảnh sát đi tuần (chú thích của tác giả).

Dịch giả: Nguyễn Thị Tươi
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.