Phản xạ của một phóng viên, Farel chưa bao giờ cảm thấy gần với thực tế như khi đối diện với điều dối trá đang cố tìm cách che đậy nó. Gã biết cách nhận ra chút lạc điệu trong giọng nói, tiếng thở dài thừa thãi, chút ngập ngừng để lộ tâm trạng, và từ sau cuộc trò chuyện với ông Simon, nọc độc của nỗi nghi ngờ đã nhiễm vào người gã. Vị thám tử tư già rõ ràng là đã tìm cách đánh lừa gã với câu chuyện về cô gái vô danh chết vì dùng ma túy quá liều kia. Một câu chuyện rất giống với những gì đã có thể xảy ra với cô nàng Camille Soultier, mặc dù địa vị của cô không giống với những người khác.
Trong thâm tâm, gã biết rằng tất cả những vụ mất tích này đã phải xảy ra, nhưng trước hết gã phải thu thập được đủ các yếu tố trước khi tự cho phép mình tung ra cái tin riêng đặc biệt kia, bởi vì bất chấp toàn bộ những kiên nhẫn đã bỏ ra, gã vẫn còn cách xa mục tiêu.
Trong gần một năm điều tra, gã đã dán kín bức tường phía Bắc trong phòng khách nhà gã bằng những mẩu báo tìm kiếm những ứng cử viên tiềm tàng, những người vì vô danh nên có thể bị xóa bỏ trong lặng lẽ. Gã tự buộc mình mỗi sáng phải đọc tất cả các tin vắn và rao vặt của hãng tin AFP để không bỏ sót bất cứ thông tin nào, chăm chú chẳng khác nào những ông già giết thời gian bằng cách cắt phiếu giảm giá trên các báo.
Song song với đó, gã còn viết về các chủ đề khác, đôi khi khá thú vị nhưng luôn là để mưu sinh, nhưng những vụ mất tích vẫn là sở thích, là vụ điều tra căn bản, là nỗi ám ảnh của gã. Trên vài mẩu báo đính trên tường đã xuất hiện ghi chú “có thể” kèm theo một dấu hỏi. Trên mười bảy mẩu báo khác là ghi chú “chắc chắn” được viết bằng chữ in hoa, và lần này là bằng mực đỏ, đôi khi sốt sắng đến mức chữ viết tràn cả ra lớp giấy dán tường.
Một cách vô tình, nhưng trên hết là ngoài ý muốn, vị thám tử tư đã di chuyển những mảnh ghép, và hiểu biết của gã phóng viên lúc này đã trở nên sáng rõ hơn. Xuất phát điểm của gã là Camille Soultier. Hầu hết các vụ án mạng thực hiện ở khu Seine-Saint-Denis đều tự động quay trở lại SDPJ 93, gã đã nắm được điểm chung của chúng, và theo những gì ông Simon tiết lộ, trung úy Mathias Aubin đã trở thành điểm tiếp cận. Chắc chắn là đã có đủ thông tin để khiến viên cảnh sát này phải bất ổn, gã đã liên hệ với anh ta và cho anh ta một màn quay cuồng đầu óc. Cuộc trò chuyện của họ chứa đựng đầy thông tin và ngay trong tối đó, viên cảnh sát xuất hiện cùng với một thùng các-tông đựng đầy hồ sơ vụ án và một lời giải thích cặn kẽ về thứ mà đám cảnh sát gọi là Mã số 93.
Trên bức tường phòng khách nhà gã, ghi chú “chắc chắn” đã bị gạch bỏ để nhường chỗ cho ghi chú “Mã số 93”, và con số mười bảy đã chuyển thành hai mươi ba. Gã nhất định sẽ cần một lớp giấy dán tường mới.
Cô gái trẻ vô danh của ông Simon, nếu cô ta đúng là Camille, hẳn sẽ gây nhiều sóng gió hơn, và sự im lặng bao bọc vụ án này khiến gã quyết định liên hệ với Lucas Soultier. Trong số các vụ được chọn ra, có vẻ chỉ mình Camille là có gia đình, ít nhất là một gia đình sẵn sàng lộ diện. Cuộc trò chuyện của họ suýt thì chỉ kéo dài vài giây, và thêm một lần nữa Farel lại phải khiến người đối thoại bị chạm nọc để không gác máy ngay trước mũi gã.
– Vụ mất tích của em gái tôi sẽ không trở thành bài báo trong số tới của ông được đâu, ông Farel ạ.
– Tôi hiểu, nhưng tôi không làm việc trong giới người nổi tiếng. Tôi nghĩ cô ấy có liên quan đến những người khác.
Lucas biết rằng có tiến hành tìm kiếm Camille ở nơi khác ngoài nghĩa trang thì cũng sẽ chẳng mang lại kết quả gì đáng kể. Thế nhưng, biết rõ nguyên nhân và bối cảnh cái chết của cô vẫn là điều khiến anh canh cánh trong lòng. Anh quyết định lắng nghe Farel chăm chú hơn.
– Tôi đang sở hữu bản sao của hai mươi ba hồ sơ vụ án có liên quan với những cái chết đáng ngờ.
– Mỗi người có sở thích đọc riêng.
– Vấn đề không nằm ở đó. Khi tôi hỏi han vài đầu mối liên hệ của tôi ở sở Cảnh sát tư pháp, câu trả lời lúc nào cũng là một. Không có vụ điều tra tương ứng nào. Những cái chết này không xuất hiện ở bất cứ đâu trong các tập tin lưu trữ.
Farel chọn một ví dụ rõ ràng là gây ấn tượng.
– Để giúp anh dễ hình dung, cô gái trẻ này khoảng hai mươi tuổi, được phát hiện là đã chết vì dùng ma túy quá liều trong một khu nhà lấn chiếm thuộc xã Lilas, vào đầu năm 2011. Các nhân viên của đồn cảnh sát đã đến hiện trường, sau đó hồ sơ được chuyển giao cho Cảnh sát tư pháp, nhưng dường như nó chưa bao giờ kết thúc chuyến đi cho đến tận bộ phận chịu trách nhiệm tiếp nhận, vì họ chẳng có dấu vết gì về nó cả. Ấy thế nhưng tôi lại đang có nó ở đây, ngay trước mắt tôi.
Nếu Lucas đang cầm một cái bánh bích quy trong tay, hẳn nó đã vỡ tan. Cái quản bút của anh cứng hơn. Anh cố gắng chế ngự giọng nói.
– Và ông suy đoán ra điều gì? Rằng họ cố tình làm thế? Rằng họ đã xóa bỏ các hồ sơ?
– Để giải thích cho anh hiểu thì sẽ khá dài dòng, nhưng đúng, tôi cho là thế. Tôi nghĩ rằng người ta đang tìm cách che giấu một số vụ án mạng ở quận hạt 93, những nạn nhân mà cảnh sát coi là người vô hình, nhằm đảm bảo một kết quả chấp nhận được liên quan đến số lượng tội phạm.
– Nhưng quận hạt 93 vẫn là một nơi nguy hiểm, vậy vì lý do gì mà người ta lại muốn biến nó thành một ngôi làng nghỉ mát chứ?
– Tôi những muốn có thể nói chuyện trực tiếp với anh, nhưng trong thâm tâm, tôi cũng tin chắc rằng Camille, vì nhầm lẫn, có thể đã nằm trong những người vô danh bị xóa sổ ấy.
– Quả là quá nhiều thông tin một lúc đấy, ông Farel ạ. Và ông nói rằng ông có bằng chứng về việc này trong số những hồ sơ tư pháp mà ông đang nắm giữ.
– Hai mươi ba bằng chứng, đúng thế.
– Và cùng với các hồ sơ ấy, ông có cả báo cáo pháp y chứ?
Farel thấy câu hỏi đó có vẻ không phù hợp, nhưng bằng giá nào gã cũng phải thu hút được sự chú ý của người đối thoại.
– Có, bản báo cáo đầy đủ cùng các kết luận đi kèm.
Soultier liền chấp thuận một cuộc hẹn vào tối hôm sau. Rồi anh lập tức gọi điện thoại cho ông Simon. Vị thám tử tư sẽ giúp gia đình anh một việc cuối cùng.