Trên con đường dài chừng một trăm mét được chăm chút cẩn thận dẫn vào dinh thự, Coste tự tặng cho mình một điếu thuốc lá. Màn đêm bao bọc anh, và anh bước đi một cách mù mờ, định hướng nhờ vào ánh đèn chiếu ra từ tòa nhà, mặc dù lúc này đã là đêm muộn. Đến khoảng sân chính, anh đi qua một chiếc xe hòm màu đen thanh nhã, một trong những cánh cửa xe vẫn để mở. Anh bước lên bốn bậc tam cấp, đưa tay lên ngang hông phải. Phải thêm vài giờ nữa thì anh mới quen được với việc không có khẩu súng giắt ở thắt lưng.
Cánh cửa ra vào mở hé. Trong phòng để quần áo và những hành lang tiếp nối với nó, tất cả các bóng đèn đều bật sáng. Coste cố gắng nhớ lại trật tự sắp xếp các phòng, nhưng không được.
– Chào anh Coste.
Bị bất ngờ, anh lại cảm thấy khó chịu vì phản xạ của mình. Một cử chỉ vô ích về phía khẩu súng vẫn đang thiếu vắng khỏi thắt lưng anh. Khuôn mặt người đó, dù đã quen, vẫn không giúp anh cảm thấy yên tâm.
– Chào ông Brice.
Anh chăm chú nhìn ông ta và tự hỏi anh có thể tin tưởng vị gia nhân đa năng của dinh thự này đến mức nào. Đến cách Brice vài mét, anh đưa tay về phía ông ta, các ngón tay xòe rộng để tỏ ý xoa dịu, như thể anh đang nói chuyện với một kẻ điên loạn.
– Ông đừng chạy, cũng đừng la hét, chỉ cần ông bình tĩnh trả lời tôi thôi. Lucas đâu?
– Phiền quý anh đây đi theo tôi.
Một câu nói của giới thượng lưu rõ ràng là chẳng giống chút nào với những gì anh vẫn biết.
Sau vài chỗ ngoặt trên lớp thảm dày, Coste được mời vào phòng khách nhỏ, căn phòng cuối cùng còn giữ những món đồ trang trí hào nhoáng và những bức họa cổ. Nếu chỉ dựa vào khả năng định hướng của bản thân, hẳn anh đã đi theo lối ngược lại, và đã ra đến gần khu vườn nhỏ.
– Chào đại úy.
Từ đằng sau lưng, anh nhận ra mái tóc bạc trắng của Margaux Soultier. Bằng một động tác nhanh nhẹn của bàn tay, bà xoay chiếc xe lăn về phía anh, và chào đón anh bằng một khuôn mặt tươi cười.
– Chẳng phải đã hơi quá muộn cho một chuyến thăm viếng xã giao rồi sao? – Bà hỏi.
– Vậy chúng ta hãy đánh cược với nhau rằng chuyến thăm viếng này không có chút gì là xã giao cả.
Anh im lặng một lát, không biết phải thông báo lý do anh xuất hiện tại đây như thế nào. Và nhất là không biết bà già sẽ phản ứng thế nào.
– Tôi muốn nói chuyện với Lucas.
– Mời anh hãy ngồi xuống đây với tôi đã.
– Thưa bà, tôi e rằng tình thế không cho phép tôi…
Cái nòng của khẩu Luger P08 đặt một nụ hôn lạnh giá lên gáy anh. Brice mời anh ngồi lần nữa, và Coste không còn tìm ra lý do nào để từ chối nữa. Một màng mỏng mồ hôi dính dớp trên lưng anh. Anh nhìn bà chủ nhà bằng ánh mắt cố tỏ ra càng bình thản càng tốt.
– Tôi ngạc nhiên đấy, đại úy ạ. Về sự tự tin và sự bình tĩnh của anh. Những người khác hẳn đã lên tiếng cầu xin rồi.
– Bà muốn tôi nói gì đây, có điều gì mà bà chưa biết đâu? Rằng tôi không đến đây một mình, rằng tôi đã báo cho đội của mình, hay phải nhắc bà rằng giết một cảnh sát chưa bao giờ là việc làm tích cực cho lắm…
– Anh chẳng có nguy hiểm gì cả, đại úy thân mến ạ. Trước hết là bởi vì tôi đánh giá cao về anh. Sau nữa là bởi vì tôi chỉ đề nghị anh ngồi đây với tôi vài phút mà thôi.
Bà đưa mắt nhìn về phía Brice, người đang đứng sau lưng Coste, ông ta đáp lại bằng một cái lắc đầu.
– Và cuối cùng là vì anh thậm chí còn không mang súng. Đến bắt một tội phạm với tư thế hai tay xỏ túi quần, phải chăng đó là phương pháp của quận hạt 93 các anh?
– Một tội phạm ư? Bà biết những chuyện mà tôi không biết chăng?
– Chẳng có chuyện gì mà anh không biết hết, cậu bé của tôi ạ, – bà già vừa nói bằng giọng mỉa mai vừa vỗ khe khẽ vào bàn tay anh. – Anh là một cảnh sát, và như người ta vẫn nói, anh có khiếu đánh hơi. Về phần mình, tôi là một người mẹ, cho dù các con tôi có nói gì đi chăng nữa, và tôi cũng có khiếu đánh hơi không kém gì anh.
– Bà nói rõ hơn được không?
– Tôi đã mất Lucas từ lâu lắm rồi. Lần đầu tiên là với việc anh trai nó ra đi, rồi sau đó là khi Camille mất tích. Trước đây, tôi đã mất mát nhiều đến nỗi trái tim tôi không còn đủ sức để chịu đựng nữa.
Những ký ức trỗi dậy trong lòng Margaux Soultier, và bà già chuyển sang giọng kể chuyện.
– Tuy nhiên, tôi là người có trái tim, chắc chắn thế. Tôi yêu chồng tôi, hẳn là thế, không chút e dè, sâu sắc đến nỗi tôi không thể chịu đựng nổi việc phải chứng kiến căn bệnh ung thư gặm nhấm ông ấy. Không thể chịu đựng nổi việc phải nghe ông ấy đau đớn và rên rỉ suốt nhiều đêm, như thể ông ấy đã thành một hồn ma ám cái dinh thự này, ngay từ khi ông ấy còn sống. Thế nên tôi đành phải giúp ông ấy. Vì tình yêu, Coste ạ, tôi đã giúp ông ấy ra đi. Tôi đã tưởng rằng Gaël, con trai lớn của tôi, có thể hiểu được hành động của tôi, thậm chí là ủng hộ tôi và cùng tôi chịu tang, nhưng tôi đã nhầm. Trong mắt nó, tôi đã trở thành người duy nhất phải chịu trách nhiệm, thậm chí nó còn xóa bỏ luôn sự tồn tại của căn bệnh ung thư kia. Gaël không thể chịu nổi việc sống ở đây nữa, và nó đã bỏ trốn mang theo hai lời hứa. Lời hứa sẽ lãng quên tôi vĩnh viễn, và lời hứa sẽ không nói gì với em trai nó hết. Ân huệ ấy đương nhiên không phải dành cho tôi, mà là cho Lucas. Thế là tôi trở thành cái bà già mà anh đang nhìn thấy lúc này, cằn cỗi trên chiếc xe lăn, không thể tự chủ sinh hoạt cá nhân trong một ngôi nhà toàn những cầu thang và vườn tược. Thế nhưng không vì thế mà tôi trở thành một người mù.
Bằng một cử chỉ không mấy tự tin, bà đưa tay qua bàn, khó nhọc cầm lấy quai ấm trà bằng sứ đang bốc lên một chút hơi nước qua kẽ nắp. Coste nhìn thấy xung quanh ấm trà là một hộp đựng thuốc, vài hộp thuốc mở phanh và hai vỉ thuốc rỗng.
– Anh dùng chút trà chứ, đại úy? – Bà vừa hỏi vừa rót trà vào đầy cốc.
Bất chấp khẩu súng đang áp vào gáy, anh vẫn đủ can đảm từ chối.
– Tôi thích cà phê hơn, và cho đường thay vì cho thuốc ngủ.
Margaux phá lên cười và tỏ vẻ biết ơn anh. Quả là điều bất ngờ.
– Anh đừng sợ gì cả, uống đi.
Anh đưa cốc lên môi rồi uống một ngụm thứ chất lỏng nóng bỏng.
– Anh thấy đấy, anh đâu có bị ngủ gục. Tôi đang nói đến đâu rồi?
Coste buộc phải nuốt ngụm trà để có thể trả lời bà già.
– Bà đang kể với tôi rằng một số chuyện không thoát khỏi mắt bà.
– Đúng thế. Ồ, tuy nhiên tôi nghĩ nó đã không bao giờ tìm cách để hành động kín đáo. Mặc dù tủ thuốc cá nhân của tôi chẳng thua kém gì tủ thuốc của một bệnh viện tâm thần, tôi vẫn dễ dàng nhận ra những lần thăm viếng tủ thuốc thường xuyên của nó. Còn có sự biến mất của một khẩu súng sưu tầm, một khẩu súng Đức mà tôi lúc nào cũng quên mất tên.
– Khẩu súng đang áp vào đầu tôi lúc này chăng?
– Chính xác. Anh rõ ràng là một người có đầu óc. Brice, phiền anh một chút được không?
Thoạt tiên có hơi sững sờ trước mệnh lệnh lịch thiệp ấy, người giúp việc toàn năng trong dinh thự, lúc này đang trở thành tay sai, ngoan ngoãn vâng lời và giơ khẩu súng cho Coste xem.
– Luger P08, – viên cảnh sát kết luận trước khi nòng khẩu súng lại áp vào chỗ cũ.
– Quả thực, cái tên này nói với tôi điều gì đó, anh cũng là một tay chuyên nghiệp thực sự, bạn thân mến ạ. Thật đáng tiếc là tất cả những điều này…
Bà lại mời anh uống thêm một ngụm trà nóng bỏng nữa trước khi nói tiếp.
– Vậy là tôi đã cảm thấy lo lắng trước những sự việc ấy, chúng rải rác nhưng đáng ngại. Sau đó, qua các bạn bè của ông chồng quá cố, những người vẫn đang tại vị ở nhiều bộ khác nhau, rằng một thời gian dài Lucas không có mặt tại văn phòng. Anh hình dung xem, nó không còn đến Bộ Tài chính đã hơn một tháng nay. Khi nó bắt đầu sử dụng chiếc xe Land Rover cũ cất trong gara và chùm chìa khóa căn nhà ở nông thôn của chúng tôi biến mất, tôi thấy rõ ràng là Lucas đang nung nấu ý định gì đó trong đầu. Phần còn lại thì tôi được biết qua báo chí.
– Và bà đã không làm bất cứ chuyện gì?
– Simon Beckriche, thám tử tư làm việc cho chúng tôi, đã biến mất. Vậy tôi phải làm gì? Chống lại con trai tôi với đôi chân như thủy tinh này chăng? Yêu cầu Brice giam nó vào gác xép? Hay gọi cảnh sát? Nhân danh gia đình, tôi đã để mặc con gái nuôi của tôi trong một cái hố không… không tên tuổi, đúng là thế. Anh có nghĩ rằng tôi sẽ mạo hiểm bất cứ thứ gì vì cái chết của vài kẻ cặn bã không?
Coste hất cằm về phía những hộp và vỉ thuốc rỗng nằm lăn lóc trên bàn.
– Vậy là bà đã để mặc anh ta hành động đến cùng, rồi cả anh ta nữa, bà cũng giúp anh ta ra đi?
– Có thể đó không phải là căn bệnh ung thư, đại úy ạ, nhưng dù sao Lucas cũng đang bị bệnh. Để bảo vệ tôi, và mặc dù đối với tôi điều đó chẳng quan trọng cho lắm, thằng bé chẳng cần đến bất kỳ ai.
Với một nụ cười nửa miệng gắn chặt trên môi, bà đưa mắt nhìn lên Brice lần thứ hai.
– Phiền anh thôi đe dọa vị khách của chúng ta và để khẩu súng ấy lên mặt bàn, được không?
Người giúp việc làm theo yêu cầu của bà già. Coste nhặt khẩu súng lên, không chút vội vàng, tháo băng đạn bỏ vào túi áo, kiểm tra để biết chắc rằng không có viên đạn nào đã lên nòng, rồi lại để khẩu súng về chỗ cũ.
– Tôi có thể gặp anh ta được không?
Margaux Soultier nhìn đồng hồ.
– Tất nhiên, Brice sẽ dẫn đường cho anh.
Họ bước lên chiếc cầu thang lớn ở giữa ngôi nhà, không gây ra tiếng động nào. Cánh cửa mở hé. Trên một chiếc giường nơi chăn ga vẫn phẳng phiu không chê vào đâu được, một người đàn ông trẻ tuổi đang nằm bất động, hai chân bắt tréo, hai cánh tay buông dọc thân mình, đầu kê trên một chiếc gối lấm tấm vết nôn.
Coste gặp Lucas lần đầu tiên.
Bàn tay trái của anh ta hẳn là đã nắm chặt tấm thiệp mời rồi lại vô thức buông nó ra, và lúc này nó nằm đó, thoải mái, trên đùi anh ta. Coste quỳ xuống bên giường, rồi lót tay một góc của tấm ga, nhẹ nhàng cầm tấm thiệp lên. Một dòng chữ in nổi ghi rõ ngày hôm ấy. Lucas không chỉ là biết rõ thông tin. Anh ta được mời đến.
Như thường lệ, sự đen tối trong các hành động của con người không thể hiện trên khuôn mặt, và khuôn mặt của Lucas, vẫn còn nguyên vẻ trẻ thơ, lúc này tỏ ra hoàn toàn thư thái, vô hại. Anh ta đã ra đi, mang theo một phần của câu chuyện mà Coste chỉ có thể cố gắng đoán biết. Liệu có phải là anh ta đã gặp Camille trong một bữa tiệc như thế? Liệu có phải là vì những chiếc mặt nạ mà anh ta đã phạm sai lầm không thể sửa chữa? Cảm giác tội lỗi không thể chịu đựng nổi, mà chỉ có một vụ tự sát mới có thể chấm dứt nổi, trong cái dinh thự nơi anh ta có trong tay tất cả những gì cần thiết cho việc kết thúc cuộc đời.
Lucas đã ra đi mà không dám đối mặt với chính mình, không trả lời những câu hỏi vẫn hành hạ anh ta. Anh ta có yêu Camille quá giới hạn của một người anh trai không? Một câu hỏi cuối cùng chắc hẳn đã bám riết những ý nghĩ sau rốt của anh ta, và nếu may mắn mà Chúa có tồn tại, thì anh ta sẽ có thể trực tiếp đặt ra cho Camille, khi đã sang đến thế giới bên kia: “Tối đó, em có biết kẻ nào ở đằng sau cái mặt nạ đó không?”
Coste bắt mạch cho Lucas. Ba ngón tay áp vào một bên cổ họng. Anh chỉ cảm thấy làn da anh ta đang lạnh dần. Anh tắt đèn rồi bước xuống cầu thang, toàn tâm toàn ý đi theo người dẫn đường.
Khi anh xuống đến phòng khách nhỏ, Margaux Soultier đã uống hết cốc trà, đôi mắt nhìn mông lung vào khoảng trống do một cuộc đời vừa kết thúc theo cách hết sức tồi tệ bỏ lại. Bà ngồi thẳng dậy khi nhìn thấy Coste.
– Tôi có phải chuẩn bị tinh thần cho một cuộc đổ bộ ầm ĩ của lực lượng cảnh sát không?
– Họ sẽ đến khi nào bà gọi cho họ. Về phần tôi, tối nay tôi không trực.
Nói xong, anh bỏ bà già mệt mỏi ngồi xe lăn lại một mình với những con quái vật của riêng bà, trong một tòa dinh thự quá rộng lớn và quá trống trải.
Đằng trước cánh cổng hé mở, hơi lạnh của buổi bình minh quét sạch chút hơi ấm rụt rè của vầng dương đang mọc tỏa trên mặt anh. Tòa dinh thự, theo cách gọi của mọi người ở đây, nhòa dần trong sương mù buổi sớm. Dưới tấm áo lễ màu xám ấy, anh rời xa người đàn ông mà anh vẫn không thể xem như một con quái vật, một người đàn ông tự trừng phạt chính mình vì đã không biết cách bảo vệ người con gái anh ta yêu thương. Cho dù có ra sức tự nhủ với mình điều ngược lại, tận đáy lòng mình, Coste vẫn có chung một phần đen tối đó với anh ta.
Một chiếc xe brec cũ kỹ phanh lại bên cạnh anh. Ronan nhoài tay mở cánh cửa phía bên ghế cạnh ghế lái.
– Anh đã xong những chuyện ngu ngốc của anh chưa, hả Victor? Chúng ta về được chứ?
– Ờ. Xong rồi. Cái xe nát này là của ai thế?
– Tôi mượn nó của Karl, chồng Johanna. Nhiều khi, sở thích của mọi người… Anh có tin được thứ này lại là một chiếc brec dòng Volvo không? Tôi chưa bao giờ lái thứ gì ì ạch như thế này, nhưng nếu tôi lấy một trong mấy cái xe công vụ, hẳn là anh đã nhận ra tôi và đã bắn thủng lốp xe tôi.
– Tôi có còn súng nữa đâu.
– Chỉ là một cách nói thôi mà. Lên xe đi, sắp chết cóng cả hai bây giờ.
Ronan bật lại hệ thống sưởi trên xe, nó khạc ra một làn gió lạnh lẽo, anh liền vỗ vào bảng điều khiển hai lần, và dường như chiếc xe chỉ hoạt động theo cách ấy, bởi vì nó liền tỏa ra một chút khí nóng.
– Sam đâu?
– Đằng sau máy tính, đang định vị điện thoại di động của anh, bởi vì anh đã lao vào vùng nguy hiểm mà không để chúng tôi chơi cùng anh.
– Từ khi nào?
– Chúng tôi theo dõi anh từ khi nào ấy à? Từ khi anh quyết định trốn đến Annecy giữa lúc đang điều tra một vụ án mạng.
– Cũng dễ hiểu thôi.
– Mà này, anh có định giải thích với tôi một chút không?
– Hãy tìm cho chúng ta một quán rượu mở lúc 5h30, và tôi sẽ kể cho cậu nghe. Johanna đâu?
– Tôi khá là quý cô ta, cái cô nàng Johanna này ấy. Với lại, cô ấy cũng muốn đến. Tôi để cô ấy cho hai đứa trẻ đi ngủ, viện cớ là đi đổ xăng. Tôi không ghé lại nữa. Cô ấy có hai đứa con, một anh chồng lại mới nhận việc được một tuần nay. Quá nhiều thứ để mất, nếu so sánh với mấy gã khốn như chúng ta, phải không?
Coste bĩu môi.
– Cô ấy sẽ giận điên lên cho mà xem.
Ronan phá lên cười thành tiếng.
– Ồ mẹ kiếp, tôi sẽ không nói với anh là cô ấy tức giận thế nào đâu!