Trong lúc ấy, Sam và Ronan đang ngồi trong phòng khách căn hộ của Suzette Samoy, chuẩn bị kết thúc chuyến viếng thăm của họ. Bà già vừa khó nhọc gỡ khỏi chiếc khung nhựa một tấm ảnh chụp đứa con trai, mặc trang phục đẹp đẽ để dự tiệc cưới của một người anh họ, vừa đẩy một con mèo già tò mò trước việc làm của bà. Con mèo phật ý, nặng nề nhảy xuống gầm bàn rồi luồn lách giữa cẳng chân của hai viên cảnh sát để đến ngự trên chiếc tủ ti-vi không có ti-vi. Điều phiền phức khi có một đứa con nghiện ma túy, đó là nó tìm cách bán bất cứ thứ gì nó có thể bán.
Trong lúc ấy, trên điện thoại di động của anh, Sam nhận được bức ảnh chụp Franck Samoy trích ra từ hồ sơ của cảnh sát.
Đặt cạnh nhau, bức ảnh chụp trong lễ cưới và bức ảnh chụp ở nơi tạm giữ gây ra hiệu ứng của một màn quảng cáo trước/sau. Trước khi dùng ma túy và sau khi dùng ma túy. Việc đó khiến gã bốc hơi mất mười lăm kí lô, tạo nên những vòng màu xám xung quanh đôi mắt, nhuộm vàng những chiếc răng còn lại, làm gã già đi cả chục tuổi vì tiều tụy cùng ánh mắt của một con nhím bị bắt gặp trước ánh đèn pha của một chiếc xe 4x4, nên khó mà thừa nhận hai bức ảnh là chụp cùng một người.
– Các anh có thể giữ bức ảnh, nhưng nếu các anh tống nó vào tù, làm ơn ghé qua đây để tôi gửi cho nó mấy cái quần áo sạch, và để tôi hôn nó nhé?
Ronan thở dài. Sam hứa với bà mẹ. Con mèo nhân lúc cửa mở đã chuồn ra ngoài, còn bà Suzette vẫn giữ trọn phẩm giá cho đến khi không còn ai nhìn thấy bà nữa.
– Anh có nhất thiết phải thở dài không?
– Ta thế nào thì xứng đáng có những đứa con như thế, – Ronan đáp lại.
– Chắc chắn mẹ anh cũng tự nhủ như thế…
Có trong tay hai bức ảnh, hai người bắt đầu tìm kiếm đám bạn bè cánh hẩu của Samoy hoặc vài thông tin liên quan. Sam hối thúc Ronan, anh không muốn dành cả buổi chiều để lang thang khắp vùng phụ cận của khu Gagarine thuộc Romainville.
– Tôi nói nghiêm túc nhé, anh nhanh lên chút đi, chúng ta sẽ phải bấm chuông cửa đến cả trăm lần nếu muốn làm việc này đâu ra đấy. Chúng ta sẽ bắt đầu từ các tòa tháp phía Bắc, rồi vòng lại các tòa phía Nam.
– Cậu đang chơi trò tìm đầu mối hay sao thế? Phía Bắc là ở đâu vậy?
– Anh nhìn lên cao đi, rồi tìm các ăng ten chảo trên các cửa sổ, tất cả chúng đều quay về phía Nam, đó là điều bất biến. Bây giờ, khi anh đã biết đâu là phía Nam rồi, liệu có xác định được phía Bắc hay không đây?
– Theo lệnh cậu, Pocahontas a.
Trong cặp đôi tưởng chừng khó có thể kết hợp với nhau ấy, Ronan chịu trách nhiệm hỏi còn Sam, với dáng vẻ của một kỹ sư tin học, lo phần ghi chép. Họ vấp phải những cánh cửa đóng kín, những gia đình ưa giữ im lặng hơn là chuốc lấy phiền toái, những người già không bao giờ nghe thấy bất cứ âm thanh gì và những thanh niên quát bảo họ cút xéo đi. Chấm dứt chiến dịch. Một ĐTKVLC điển hình trong quận hạt 93: “Điều tra khu vực lân cận và những tìm kiếm vô vọng”.
Sam đã rất cẩn thận khi đỗ xe càng xa các khu nhà ở càng tốt. Tuy vậy, hai bánh trước của chiếc C3 công vụ vẫn bị chọc thủng, và qua một cửa kính bị đập vỡ, toàn bộ những thứ chứa bên trong một bình chữa cháy đã được dốc trọn vào khoang lái. Lần xâm nhập của hai tay cớm hỏi han quá nhiều đã gây chú ý. Bốn tiếng đồng hồ toi công, để rồi phải quay về bằng phương tiện giao thông công cộng.
Khi họ về đến trụ sở, Aubin đã chuẩn bị xong bữa tiệc chia tay, và những chai sâm-panh đã được xếp chẳng khác nào những con ki trong trò bowling xung quanh chiếc bàn lớn trong phòng họp. Ronan kéo Coste ra một góc rồi thông báo.
– Chiếc C3 hỏng rồi. Nó đã được kéo về để trong ga-ra của sở cảnh sát.
– Các cậu gây tai nạn sao?
– Không, chúng tôi bị phát hiện ở khu Gagarine.
– Chúng ta vẫn còn chiếc 306 nhưng nó cũng sắp hỏng đến nơi rồi. Ngày mai tôi sẽ mượn một cái xe ở đội khác. Còn cậu, hãy gọi cho bạn cậu ở ga-ra và nhờ họ ưu tiên sửa chiếc C3 đi, nếu không cậu sẽ phải cuốc bộ nhiều tuần đấy.
Tay cầm một ly rượu, cảnh sát trưởng Stévenin dành cho trung úy Mathias Aubin một bài ca ngợi, ông đánh giá anh là một cảnh sát ngoại hạng, đồng thời là một đồng nghiệp tuyệt vời. Tưởng như bất kỳ cảnh sát nào cũng là một viên chức ngoại hạng và là người đồng nghiệp tốt nhất, vào thời điểm anh ta ra đi.
Các cấp trên cũng bốc hơi nhanh như rượu sâm-panh, nhường chỗ cho những loại rượu thô kệch hơn một chút. Bữa tiệc tưởng chừng kéo dài mãi không dứt, và càng trò chuyện thì những cái lưỡi càng líu cả lại, các phụ âm dần dà biến mất hết. Lúc 2 giờ sáng, Sam vứt Ronan lên ghế sau xe anh, chẳng khác nào người ta vứt một bọc quần áo bẩn. Về phần mình, Coste nhận nhiệm vụ đưa Mathias về đến bậc thềm nhà anh ở khu ngoại ô. Khi đến nơi, anh đỗ xe nằm ngang vỉa hè, rồi với sự kín đáo của mấy gã say rượu, anh loạng choạng bước đi dọc một khoảnh vườn nhỏ nực cười, thận trọng hết sức để không nghiến nát bông hoa nào, vừa đi vừa khoác tay dìu người bạn chí cốt, chẳng khác nào một chiến sĩ bị thương sau trận chiến. Ánh đèn ở thềm nhà sáng lên, và Laure Aubin, còn đang ngái ngủ, mở cửa đón hai người đàn ông vào nhà. Chị đưa ánh mắt nuối tiếc nhìn về phía vạt đất trồng hoa đã bị dẫm nát một phần. Laure đưa một anh chàng vẫn mặc nguyên bộ đồng phục trên người vào phòng ngủ, và chỉ cho anh chàng còn lại ra về sau khi đã uống một ly cà phê đen thật đặc.
Trong ngôi nhà trống trải, chỉ còn chiếc bình cà phê và cái đồng hồ báo thức là còn cắm điện, tất cả những đồ đạc khác đều đã nằm trong những chiếc thùng các-tông.
– Chị không có đường sao?
– Tôi đóng gói mất rồi, nhưng nếu anh nhất định…
– Tôi sẽ uống không đường. Chị quay về để lo việc chuyển nhà sao?
– Cứ trông vào khoảng thời gian rảnh mà anh dành cho Mathias, thì tôi phải một mình lo liệu gần như mọi chuyện.
Laure châm một điếu thuốc và đưa cho Coste một điếu. Anh tự nhủ chị vẫn rất xinh đẹp, dù đang mặc váy ngủ còn khuôn mặt thì khuất sau mái tóc. Anh tự nhủ rằng bạn anh đã đúng khi rời đi, và cũng tự nhủ rằng có lẽ bản thân anh đã hơi say rồi.
– Thật dũng cảm, – cuối cùng anh cũng thốt ra được một câu.
– Có lẽ thế. Rốt cuộc chúng tôi sẽ trả chìa khóa nhà vào sáng ngày mai, thế nên tôi coi đây như một nỗ lực cuối cùng. Tôi đã chán làm mọi việc một mình lắm rồi. Đã hai năm nay Mathias suy sụp, hai năm nay chúng tôi không tìm thấy nhau, ngay cả khi chúng tôi ở cùng nhau.
– Chị đừng lo, tôi trả anh ấy cho chị rồi đây.
– Victor ạ, chúng tôi rất quý anh, tôi thề rằng chúng tôi rất quý anh, nhưng cần kéo Mathias ra xa khỏi anh, xa khỏi quận hạt 93 và công việc này, đó chắc chắn là điều tốt đẹp nhất có thể đến với anh ấy.
Coste trân mình chịu đựng nhận xét ấy, và cứ thế, anh quay về nhà để dỗ yên giấc ngủ. Một khoảng thời gian trở lại đây, anh cảm thấy Aubin càng ngày càng xa cách. Với anh, với những người khác, với công việc. Một người cha bị tước mất những đứa con, buộc phải chịu đựng cảnh sống đơn độc. Anh sẽ không trụ nổi lâu nữa.
Anh trăn trở trên giường, trước khi mang gối ra nằm ngoài xô-pha và để mặc cho tâm trí bị thôi miên bởi những bản phát lại trên màn hình ti-vi khổng lồ, thứ đồ trang trí duy nhất trong phòng khách của anh.