Mã Số 93

Lượt đọc: 278 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
35

❊ ❊ ❊

Trên hành trình từ Annecy trở về Paris, Coste đã nhận được hai tin nhắn gửi vào điện thoại di động. Trong tin nhắn thứ hai, Ronan cho anh biết trụ sở cảnh sát đang có chút nhốn nháo sau khi năm trăm gam cocain biến mất cùng năm ngàn euro trong phòng chứa tang vật của đội Cảnh sát chống ma túy. Rõ ràng cảnh sát cũng chỉ là con người, giống như những người khác.

Tin nhắn còn lại là của Alice, góp phần khiến anh tức giận thực sự, và cái cơn giận ngấm ngầm ấy biến thành cơn thịnh nộ khi mà cảnh sắc thôn dã nhòa dần, nhường chỗ cho thành phố.

Nếu dành thời gian lùi lại đôi chút để phân tích tình huống, chắc hẳn anh đã hiểu ra rằng một phần của những cảm xúc ấy chỉ là bắt nguồn từ tình cảnh mà chính anh đã giam mình vào, và nó đã bắt đầu khiến anh ngột ngạt.

Anh lấy chiếc xe công vụ mà anh đã để ở bãi đỗ xe của nhà ga, rồi lao về hướng quận XIX, số 37, đại lộ Jean–Jaurès.

Đã quá 21 giờ, ánh đèn nê-ông trên tấm biển hiệu của trường Florent chiếu lên những nhóm diễn viên trẻ đầy tài năng đứng rải rác, tin tưởng vào tương lai với những buổi họp giới thiệu ở Paris và những thảm đỏ ở Cannes. Alice đang chờ anh, cô ngồi một mình trên rìa một bức tường thấp. Nhìn thấy Coste, cô phác một cử chỉ để đứng dậy. Bằng một cái lắc đầu đầy uy quyền, anh ra lệnh cho cô ngồi lại. Cô đưa mắt chỉ cho anh thấy một gã trai trẻ có vóc dáng lực lưỡng hẳn là phải cao hơn Coste cả một cái đầu, dù anh cao một mét tám mươi. Một chiếc khăn quàng lớn màu đỏ, vô cùng tự tin, trung tâm chú ý của một vòng tròn chăm chú và rõ ràng là nói quá to, nên không thể nói là gã không đang tự tâng bốc mình.

Coste tiến đến phía gã trai bằng bước chân đủ quyết đoán để khiến người khác phải e sợ, và sự xuất hiện của anh trong cái nhóm người đã được hình thành từ trước khiến những cuộc trò chuyện ngừng bặt. Anh đưa mắt nhìn gã trai.

– Cái quái gì…

Một cú đấm tàn nhẫn vào vùng gan khiến câu hỏi của gã trai tắt ngấm giữa chừng. Gã gập người làm đôi, thở hổn hển, ánh mắt ngơ ngác không hiểu gì. Lẽ ra Coste nên dừng ở đó. Phần còn lại chỉ là phóng đại. Anh đưa tay túm cổ để buộc gã phải đứng thẳng dậy, gã trai chọn cách lịch sự:

– Ông muốn…

Coste giáng cú đòn thứ hai vẫn vào chỗ cũ, vẫn dữ dội như cú thứ nhất, và lần này gã kia quỳ sụp vì đau đớn. Trong nhóm người, không một ai dám can thiệp. Anh cúi xuống ghé miệng vào tai gã.

– Đừng bao giờ đặt tay mày lên người con bé nữa.

Bối cảnh cũng như lý do khiến gã ăn đòn trở nên rõ ràng hơn trong tâm trí gã diễn viên học việc, gã đưa mắt nhìn cô gái một giờ trước đây đã bị gã dồn ép trong phòng thay đồ. Đáng buồn thay, “không” là một từ rất mơ hồ đối với kẻ chỉ quan tâm đến những thôi thúc của dục tính. Gã đã ép Alice vào một tủ đồ. Nhân lúc các học viên khác vắng mặt, gã đã vòng tay thật mạnh quanh eo cô, chạm vào thân thể cô một cách vừa thô thiển vừa vụng về để rồi rốt cuộc gã hôn cô, giữ chặt cằm cô để cô bớt vùng vẫy. Để cái hôn ấy gần giống với một nụ hôn. Gã đã luồn tay vào bên trong quần lót của cô, thọc mạnh ngón giữa rồi cào vào bên trong, giơ ngón tay lên ngửi trước mặt cô rồi bỏ mặc cô nức nở.

Cô đã nhẫn nhục đến lớp học và không đủ dũng khí để ngồi ở bất cứ chỗ nào khác ngoài một góc phòng, nơi kín đáo nhất, trong khi gã khốn kia huênh hoang trên sân khấu trong vai diễn Artagnan.

Nội dung tin nhắn của Alice mà anh nhận được lúc trước, khi đang trên tàu, xuất hiện trở lại trong tâm trí anh, chẳng khác nào một thứ chất tăng tốc cho cơn giận dữ, anh cụp mắt nhìn xuống gã trai đang quỳ sụp trước mặt.

Nếu Alice đệ đơn kiện, cô sẽ phải ra đối chất với tên ngốc lúc này đang rên rỉ bên chân viên cảnh sát. Anh biết chuyện đó là thế nào. Cô có thể sẽ phải chịu đựng những cuộc khám xét, phải đối mặt, kẻ tấn công cô sẽ phủ nhận và gán cho cô tội khiêu khích gã, rồi cuối cùng là tòa án, với tay luật sư của bên bị, kẻ sẽ hủy hoại cô.

Với một ngón tay. Gã trai này hoàn toàn có cơ may thoát khỏi vụ việc, không mảy may ảnh hưởng gì. Coste thấy như thế không hợp lý. Không phải tối nay.

Do sức mạnh của cú lên gối, khuôn mặt tóe máu chẳng khác gì một quả cà chua chín nẫu, sống mũi chệch một phân sang trái sau một tiếng rắc trầm đục, đau đớn phá hỏng sự cân đối của một khuôn mặt hoàn hảo, và da Coste bị xước vì một chiếc răng nanh của gã lính ngự lâm.

Chắc chắn anh vừa khiến gã mất vai chính trong vở diễn cuối khóa.

Hành trình về tòa chung cư ở ngoại ô của họ diễn ra trong im lặng, bàn tay Alice áp lên gáy Coste. Chẳng có gì thay đổi, anh vẫn cảm thấy ngột ngạt. Và bây giờ anh đang tự giận mình. Anh chưa bao giờ chịu đựng nổi bạo lực.

Dịch giả: Nguyễn Thị Tươi
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.