Dariush Abassian, cảnh sát trưởng của vùng, người đứng đầu bộ phận Cảnh sát của cảnh sát, rất ít khi ảo tưởng về loài người. Về cảnh sát thì lại càng ít hơn. Quyền lực là nguồn gốc của những mưu đồ khó kiểm soát. Một tấm thẻ ba màu và một khẩu súng có thể mang lại cảm giác mình là kẻ bề trên, về nhiều phương diện, trong mối quan hệ với những người khác và đôi khi với cả pháp luật. Ông can thiệp vào đúng thời điểm ấy, khi một cảnh sát bắt đầu chơi đùa với lằn ranh đỏ. Và cuối tuần này, ở SDPJ 93, một trong số họ chắc chắn đã vượt qua lằn ranh đỏ ấy, khi mang theo mình một khoản tiền lớn và lượng ma túy đủ để cung cấp cho cả một hộp đêm trong vài tuần. Năm ngàn euro và ba trăm gam.
Khi tổ chức thử nước tiểu cho toàn bộ sở cảnh sát, ngay từ đầu giờ sáng thứ Hai, ông muốn giáng một đòn mạnh mẽ. Tuy nhiên, ông chỉ sử dụng một ê kíp gồm hai điều tra viên và một bác sĩ, và không thấy cần thiết phải đích thân có mặt trong suốt cả ngày. Sau khi đã thông tin về cách thức tiến hành công việc với cảnh sát trưởng Stévenin, sếp của SDPJ 93, người hẳn đang cầu nguyện trong văn phòng của mình để không cảnh sát nào dưới quyền ông ta có nước tiểu dương tính, Dariush xin phép rời đi, rồi ấn ngón tay vào nút số không trên thang máy. Khi cánh cửa mở ra, ông suýt đâm phải một người đàn ông nhỏ thó mặc com-lê, liền lên tiếng xin lỗi. Sau lưng ông, cánh cửa thang máy đóng lại đúng lúc trí nhớ của ông gán cho người ông vừa gặp một cái tên. Ông dừng sững lại giữa hành lang và quay đầu lại như thể người kia vẫn còn ở sau lưng ông. Malbert.
Cả hai người họ đã cùng già thêm hai mươi tuổi, nhưng ánh mắt liếc xéo khó chịu của Malbert vẫn in sâu trong não ông như một lời lăng nhục sống động.
Lucien Malbert đã nhận ra Abassian chỉ sau một phần tư giây, và trong thang máy, ông ta nở nụ cười tươi rói. Với một thái độ khách quan ngọt ngào, ông ta tự hỏi tại sao một người gian xảo như ông ta lại nhận được những món quà tốt đẹp đến thế trong cuộc sống. “Hẳn là vô số câu hỏi đang bổ nhào vào nhau trong cái đầu bé nhỏ của gã cảnh sát thanh liêm là mi”, ông ta nghĩ thầm.
Vừa đến phòng làm việc của đội Trọng án số 1, Coste thấy Sam có vẻ rất đỗi căng thẳng.
– Ronan đâu?
– Trong nhà vệ sinh.
– Thật tốt khi có bạn.
Sam không mỉm cười khi nghe câu nói đùa ấy của Coste. De Ritter đơn giản là không hiểu gì. Hai người đàn ông tiếp tục câu chuyện bí hiểm của họ.
– Cậu đã tìm hiểu thông tin chưa? Mọi chuyện vẫn diễn ra như thường lệ chứ? – Coste hỏi.
– Bác sĩ đứng trước cửa, chỉ có chúng tôi trong phòng vệ sinh.
– Thế thì hít thở chút đi, mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi.
De Ritter nhanh chóng hiểu ra.
– Hai người đang đùa với tôi đấy phải không? Ronan đang đi tiểu vào một cái lọ giúp Sam, đúng không?
Cô vẫn chưa hết ngạc nhiên, lại tiếp tục vặn hỏi:
– Quy tắc đạo đức chỉ là một trò đùa với các anh phải không?
Coste mở rộng cửa phòng làm việc.
– Đội thanh tra nội bộ đang ở trong phòng họp, nếu cô muốn nói chuyện với họ, thì để tôi hộ tống cô đến đó.
Cô rời khỏi phòng, và anh thà giữ khoảng cách còn hơn là phải đối diện với cô. Về phần mình, Sam chuyển sang tình trạng căng thẳng đáng ngại.
– Anh cho rằng cô ấy sẽ làm gì?
– Tôi tin là cô ấy sẽ phải quen với việc này thôi. Tôi cũng tin rằng sẽ tốt cho cậu nếu cậu thôi hút cần sa đi, cậu có còn là một thiếu niên nữa đâu.
– Tôi cảm thấy mình như một thằng nhóc ranh tồi tệ.
Ronan xộc vào phòng và ném cho Sam một cái lọ mờ đục.
– Hàng tươi sống 2012, nên sử dụng một cách điều độ.
Nụ cười của anh tắt ngấm.
– Có ai chết hay sao thế? Jo đâu?
Sau khi thực hiện hết các nghĩa vụ đối với cuộc điều tra nội bộ của cảnh sát trưởng quận Abassian, Coste quay trở lại tổng kết tình hình với đội của anh. Trên đường đi, chợt có người gọi anh.
– Đại úy Coste?
Anh quay lại và không nhận ra người đàn ông dường như đang tự nhận là người thuộc bộ phận của anh đó. Anh suy ra rằng anh mới gặp người này lần đầu…
– Xin tự giới thiệu, tôi là Lucien Malbert.
– Thiếu tá Malbert à, tôi định trong ngày hôm nay sẽ nói chuyện với ông.
– Thiếu tá về hưu thôi, tôi ở đây để hỗ trợ các anh một tay, đảm nhiệm chút công việc hành chính. Tôi mời anh một cốc cà phê nhé?
Đến trước máy bán cà phê tự động, Malbert bắt đầu màn vũ điệu của người lục tìm vài đồng xu trong túi. Coste liền cho tiền vào máy, và bằng một động tác chán nản, mời Malbert ấn số mà ông ta muốn. Nước ép cà chua. Rõ ràng là mọi thứ ở ga Malbert này đều khiến anh khó chịu. Những gì xảy ra sau đó càng khẳng định thêm suy nghĩ ấy của anh.
Theo thông lệ thì khi hai cảnh sát làm quen với nhau, cả người này lẫn người kia sẽ kể về quá trình làm việc của mình, giống như hai con chó ngửi mông nhau.
– Tôi đã có thời gian làm việc ở đội Cảnh sát thuần phong mỹ tục Paris. Một thời gian, nói thế có nghĩa là hai chục năm. Sau đó, mẹ tôi ốm nặng, bà bị ung thư, tôi đành về hưu sớm một chút, để chăm sóc cho bà. Khi bà qua đời, tôi tự nhủ mình sẽ quay lại ngành lần nữa, chủ yếu là để khỏi chết vì chán nản.
Coste hiểu rõ rằng Malbert không phải là một người đồng hành được ưa chuộng.
Tuy nhiên, Noviello, cuốn từ điển bách khoa của ngành Cảnh sát tư pháp, đã có một phiên bản hoàn toàn khác về sự nghiệp của người con mẫu mực này. Sau khi đã trừ đi người mẹ bệnh tật, thêm một chút tiền bẩn và gái điếm. Mặc dù vậy, anh vẫn để mặc cho ông ta nói tiếp.
– Anh đã có một vụ vào đầu năm nay, một gã người Pakistan không giấy tờ tùy thân, được tìm thấy bị đông lạnh bên cạnh một ngôi đền của người Sikh, với một viên đạn găm vào mặt. Tôi có vài trường hợp giống hệt với những vụ hành quyết do giới xã hội đen Pakistan thực hiện, nên tôi tự hỏi liệu mình có thể thử dùng phần mềm SALVAC để tiến hành đối chiếu hay không.
Coste đề nghị là họ sẽ tiếp tục nói chuyện trong phòng làm việc được cấp cho Malbert, như thế sẽ yên tĩnh hơn, để có thể nói hết mọi việc. Cánh cửa vừa đóng lại sau lưng họ, anh đã túm cổ áo ông ta rồi ép ông ta vào tường. Anh rít lên thật khẽ, hai hàm răng nghiến chặt:
– Giờ thì thôi ngay đi! Đừng giấu giếm bất cứ điều gì nữa! Hãy gọi cho bất kỳ ai mà ông muốn, và nói với họ rằng mọi chuyện kết thúc rồi. Chúng ta là cảnh sát, mẹ kiếp, điều ấy vẫn còn có ý nghĩa gì đó chứ, đúng không?
Trái ngược với những gì anh chờ đợi, Malbert dành cho anh một nụ cười tươi rói, Coste ngạc nhiên liền thả tay ra. Người đàn ông nhỏ thó chỉnh lại chiếc áo vest cùng chiếc cà vạt có màu sắc hoàn toàn không ăn nhập với nhau. Không ai mỉm cười như thế nếu không có một con bài chắc ăn trong túi.
– Thế cậu định sẽ làm gì, hả Coste? Đến gặp bộ phận Điều tra nội bộ chăng? Cậu gặp may đấy, họ đang trong phòng họp, nếu cậu muốn nói chuyện với họ về anh bạn Mathias Aubin của cậu, thì tôi sẽ dẫn cậu sang.
Đồ con hoang… anh để mặc cho ông ta nói tiếp.
– Thế nào, cậu đã nắm được thông tin về Mã số 93, và nó hủy hoại cậu, đúng không? Cậu hơi yếu đuối để có thể tấn công vào đó đấy. Mà cậu đang bảo vệ cho cái gì thế, lũ khốn kiếp và đám dân di gan à?
– Thế còn ông, ông nhắm đến mục đích gì? Tôi cho rằng ông không muốn chuyển đến Annecy đấy chứ?
– Tôi đếch thèm vào mấy thứ núi non với rượu vang nóng ấy. Động cơ của tôi cũng giống với những người đã tạo ra Mã số 93, là tiền, chỉ đơn giản và tầm thường thế thôi. Và tôi yêu cầu cậu chấm dứt ngay lập tức, đừng có nói với tôi về thanh liêm hay danh dự, tôi đã vứt bỏ chúng sau lưng từ lâu lắm rồi. Cứ coi như tôi đã bị loại khỏi thiên đường nếu điều đó có thể khiến cậu cư xử đúng đắn. Cũng xin nói thêm với cậu, thậm chí tôi còn chẳng nghĩ gì về những lý do khiến họ muốn giải quyết vấn đề số lượng vụ án mạng nhiệt tình đến thế. Nói riêng giữa chúng ta với nhau, tôi hoàn toàn không quan tâm.
Coste cố gắng đáp trả, tuy nhiên vẫn ý thức được rằng anh đã mất lợi thế nắm đằng chuôi:
– Tôi sẽ tìm ra cách để tống cổ ông khỏi văn phòng này.
Malbert tìm tư thế ngồi thoải mái trong chiếc ghế bành trước khi đưa ra lập luận để hạ gục Coste hoàn toàn.
– Cậu biết rằng gã Aubin bạn cậu đã ngập đến tận tóc, thế mà lại vẫn ở đây để lên giọng dạy đạo đức cho tôi. Thế thì tôi sẽ nói với cậu một bí mật, Coste ạ, cậu chỉ còn cách chấp nhận hoặc hủy hoại bạn cậu. Bởi vì cậu càng ngậm miệng thì càng trở thành đồng lõa, và ở địa vị của tôi lúc này, tôi có cảm giác là cậu đã lún quá sâu rồi.
Ông ta lấy giọng chuyên nghiệp trở lại.
– Tôi chờ cậu đặt quy trình của cậu lên bàn làm việc của tôi trong ngày hôm nay, nếu cậu vui lòng hợp tác. Cậu dễ dàng hình dung ra số phận mà tôi dành cho gã người Pakistan bị đông lạnh của cậu rồi mà.
Nói xong câu ấy, ông ta đặt ngay lon nước ép cà chua trước mặt, ý thức được rằng rất có thể chỉ vài giây nữa ông ta sẽ nhận được một quả đấm vào mặt.
– Dù sao cậu cũng không đánh một thằng hèn chứ, Coste?
Không. Ông ta khiến anh ghê tởm. Ti tiện, hèn nhát, ưa thao túng người khác và dối trá, những từ ngữ ấy đổ dồn trong đầu anh dù anh không nghĩ tới chúng, như một sự hiển nhiên. Điều khiến anh ghê tởm nhất, đó là dường như từ giờ trở đi anh phải ở chung trong một đội với ông ta. Anh rời khỏi căn phòng, có chút thẫn thờ, nhưng khá phấn chấn.
Nếu sự dối trá ban đầu của Aubin là cái đập cánh của một con bướm, thì trận động đất đang có nguy cơ xảy ra sẽ làm đảo lộn toàn bộ sở cảnh sát trong một thời gian ngắn nữa, và ở cơn chấn động thứ hai, nó sẽ làm đảo lộn toàn bộ ngành Cảnh sát tư pháp.
Còn lại một mình, Malbert nhấc điện thoại lên và kể cho người đối thoại nghe về nỗi lo lắng của ông ta. Cuộc gọi khiến người kia rất quan tâm, và những quyết định sắp được đưa ra sẽ phải hết sức triệt để.