Thứ Tư, ngày 11 tháng Một năm 2012
Coste hé mở một bên mắt. Điện thoại di động của anh, đặt trên chiếc gối mà anh không dùng đến, tiếp tục rung. Anh nheo mắt để xem giờ. 4h30 sáng. Trước cả khi nhấc máy, anh đã biết rằng có ai đó, ở đâu đó, vừa bị hạ sát. Trong cuộc đời của Coste, không có bất cứ lý do nào khác để khiến anh phải thức dậy trong đêm.
Anh nhăn mặt uống cốc cà phê đắng ngắt, tựa lưng vào chiếc tủ lạnh trên đó tờ giấy nhắn ghi “mua đường” đang chực bong ra. Trong bầu không khí tĩnh mịch của căn bếp, anh nhìn chăm chăm ra những tòa nhà đang thiếp ngủ bên ngoài cửa sổ. Chỉ có ánh đèn từ khu phố của anh tỏa ra, anh tự nhủ sáng nay đến lượt ánh đèn đó thắp sáng thành phố. Anh kiểm tra lại khẩu súng gài ở thắt lưng, tròng lên người chiếc áo len cao cổ và chiếc áo choàng đen chẳng còn ra hình dạng gì, rồi bỏ tọt chùm chìa khóa vào túi. Chiếc xe công vụ 306 vốn sợ lạnh nên không chịu nổ máy. Sáng nay, Victor Coste và nó có cùng một tâm trạng. Anh chờ thêm một chút, châm điếu thuốc, bật ho, rồi thử khởi động xe lần nữa. Sau vài lần giật cục, động cơ nóng lên và những đường phố vắng lặng mở ra trước mắt anh một lối đi rải đầy đèn đỏ mà anh nhẹ nhàng vượt qua, cho đến khi hòa vào dòng lưu thông trên quốc lộ số 3.
Bốn làn đường xám xịt bất tận chẳng khác nào một ngọn giáo xuyên thẳng vào giữa tim của vùng ngoại ô. Dần dà, những ngôi nhà trở thành chung cư, rồi chung cư biến thành những tòa tháp. Quay mắt đi chỗ khác khi đến trước các trại [1]. Những căn lều trải ra đến hút tầm mắt, như dính vào nhau trong vùng lân cận với các tuyến đường ray [2]. Đủ loại quần áo phơi trên những hàng rào quây xung quanh cái bộ phận dân cư mà người ta không biết nên yêu hay nên ghét này. Đóng kín cửa kính xe khi đi qua đằng trước cái bãi thải liên vùng cùng đủ thứ mùi của nó, chỉ cách những khu dân cư đầu tiên vài sải cáp. Chính bằng cách này mà người ta thể hiện sự “tôn trọng” đối với quận hạt 93 cùng các cư dân của nó: đến mức ném ra ngay trước mũi họ cả núi rác. Một ý tưởng mà lẽ ra người ta phải đề xuất với thủ đô, khu vực nội thành. Chỉ để xem người Paris sẽ phản ứng thế nào. Trừ khi những người nghèo và người nhập cư có khứu giác kém thính nhạy hơn… Đi qua những bãi đỗ xe chạy dài đến vô tận của các công ty [3] và vẫy chào những người lao động chui muôn thuở đang tập trung thành từng nhóm chờ đợi chiếc xe tải gom nhân công lướt qua. Tìm cách đến nơi mà không suy sụp trong cái ngày vừa mới bắt đầu này.
[1] Từ tiếng Pháp dùng để chỉ một bộ phận dân cư sinh sống tại nhiều nước khác nhau, có chung văn hóa và nguồn gốc từ tiểu lục địa Ấn Độ, còn được gọi bằng những cái tên như Tzigan/ Tsigan, Gitans, Bohémien, Manouche hoặc Romanichel (mỗi cái tên lại có một lịch sử riêng biệt) (các chú thích, nếu không có lưu ý gì thêm, đều là của người dịch).
[2] Viết tắt của Réseau express régional: hệ thống giao thông công cộng đường sắt nối Paris với vùng ngoại ô.
[3] Công ty xây dựng các công trình lớn.