Đối với ông Simon, những nghi ngờ đã bắt đầu vào tháng Ba năm 2011, khi ông tuyên bố, với tất cả sự cẩn trọng cần thiết để không làm nảy sinh quá nhiều hy vọng:
– Có lẽ là tôi có một manh mối.
– Camille ư?
– Không chắc chắn, thưa bà.
Đối với gia đình Soultier, ghé qua Viện pháp y là một việc vừa mệt mỏi vừa vô ích. Theo logic, việc tiếp theo có lẽ sẽ là yêu cầu thám tử tư tiếp tục lần theo dấu vết của Camille, phần tử tự do và hư hỏng của gia đình. Ấy thế nhưng. Không cảm thấy gió đổi chiều, ông ta thấy mình đang ở trong một âm mưu tồi tệ, không còn hiểu gì hết, và cố gắng tự giải thích tại sao Lucas lại ra lệnh cho ông tiếp tục việc điều tra về cô gái trẻ vô danh ở nhà xác. Người mà anh đã không nhận là em gái mình.
Cũng giống như mọi thám tử tư giỏi khác, ông có thói quen kiềm chế thói tò mò của bản thân, cấm nó đi về hướng thân chủ. Nhưng theo thời gian, các quy tắc cũng thay đổi.
Gia đình Soultier chỉ còn được đại diện bởi một người con trai có tương lai chính trị không mấy hứa hẹn và một bà già cau có. Tuy nhiên, khi người cha còn sống, gia đình ấy đã có thời thuộc hàng khá danh giá.
Jacques Soultier đã dễ dàng chuyển từ vai trò doanh nhân sang một người đàn ông quyền lực mà không cần phải thay đổi luật chơi, bởi vì với ông ta, chúng giống hệt nhau ở cả hai lĩnh vực. Ông ta đã xây dựng sự nghiệp thứ hai của mình cũng giống như khi triển khai mua lại một công ty hoặc giải thể một công ty khác: nắm rõ bí mật của các đối thủ chừng nào họ còn cố gắng che giấu. Trong chuyện này, suốt nhiều năm liền, ông ta đã có được sự ủng hộ của ông già Simon. Liên quan đến vị thám tử tư này, người ta còn kể lại một giai thoại, theo đó nếu một chính khách muốn tặng quà cho tình nhân, trước hết ông ta phải nói chuyện với người hiểu cô ta nhất, chính là ông Simon.
Khi Jacques qua đời, Margaux Soultier đã tiếp tục hợp đồng, và vì tôn trọng người quá cố, ông đã chấp nhận trở thành người trông trẻ cho gia đình họ. Với Lucas cũng như với Camille. Người anh thì không có cơ may gì trong việc làm rạng danh gia huy của gia đình, trong khi cô em thì hứa hẹn sẽ khiến nó xỉn màu mãi mãi, không thể phục hồi được.
Nhưng sau khi gia đình Soultier đến Viện pháp y, vị điều tra viên già bắt đầu nghi ngờ. Những ô nhục, những mánh khóe và những cú chơi xấu thì ông đã rất quen thuộc, và từ khi ông chơi tung hứng với những thứ đó hằng ngày, thậm chí đã có khi Simon nghĩ rằng chính ông là người lập ra luật lệ cho chúng. Nhưng ở trong lòng nó lại là một chuyện hoàn toàn khác. Tuy nhiên, ông tin rằng mình đã tìm đúng người trong vụ cô nàng ở khu lấn chiếm, và Lucas càng phủ nhận thì Simon càng nghi ngờ.
Trong một cuộc trò chuyện, ông đã thử kiểm tra vị khách hàng.
– Anh có muốn tôi vẫn song song tiếp tục tìm kiếm em gái anh không?
– Đó chính xác là những gì ông đang làm đấy, – con trai nhà Soultier bình thản trả lời. – Ông hãy tập trung vào cô gái kia, cô ta sẽ dẫn chúng ta đến đích. Cô ta có thể là một trong những người bạn của em tôi. Nếu chúng có cùng những thói quen xấu và lê la ở những nơi giống nhau, có thể chúng cũng quen những người giống nhau chăng? Ông còn nhớ gã trai trẻ mà em tôi thường xuyên giao lưu, và lén lút dẫn về nhà không? Cái gã có chiếc xe màu đỏ ấy?
– Một chiếc BMW màu đỏ, mẫu 633. Tôi đã xác định được gã có mối quan hệ thường xuyên với em gái anh. Anh đang nói về Franck Samoy. Tôi có thể đào bới thêm một chút nếu anh muốn thế, Lucas ạ.
Lucas cố kìm một cử chỉ khó chịu. Tại sao ông ta cứ khăng khăng gọi anh là Lucas trong khi mẹ anh lại được gọi là bà Soultier? Có lẽ chỉ cha anh mới là người duy nhất và vĩnh viễn được gọi là ông Soultier. Anh gạt nỗi bực dọc sang một bên.
– Ông hãy xác định vị trí của gã. Tôi muốn biết tất cả những địa điểm gã có thói quen lui tới. Tôi cũng muốn biết chính xác hoàn cảnh dẫn tới cái chết của cô gái kia.
– Tìm ra một đoạn trích trong biên bản làm việc của một văn phòng cảnh sát, chuyện đó thì tôi có thể làm được, nhưng tra cứu một hồ sơ đang điều tra là việc phức tạp hơn nhiều, và tôi không nghĩ mình sẵn sàng đột nhập SDPJ 93.
– Ông không thể tiếp cận gã trung úy phụ trách vụ đó sao? Giữa đồng nghiệp với nhau…
– Chúng tôi không phải là đồng nghiệp, nhưng chẳng có gì ngăn cản tôi thử xem sao, anh là người đặt hàng mà, Lucas ạ. Thưa ông Soultier chứ, chết tiệt thật.
Tìm được Franck Samoy trong chiếc xe BMW to tướng màu đỏ của hắn là việc khá đơn giản. Sau đó, Simon đã lập được một danh sách những địa điểm hạ cánh cũng như những nơi dùng thuốc và nhảy dù của hắn, rồi ghi chép những lần hắn bất thần ghé thăm căn hộ của mẹ hắn ở Romainville. Những tìm kiếm của vị thám tử tư đưa ông đến với những cư xá và trung tâm tiếp nhận, ông biết được cả địa điểm của những hiệu thuốc và những phái đoàn AIDES tại địa phương, nơi người ta có thể hy vọng bắt gặp hắn khi hắn cần xin [1]. Tất cả những công việc đó tiêu tốn mất của ông gần hai tuần.
Việc tiếp cận hồ sơ vụ án kéo theo vài vấn đề, nhưng không phải như ông Simon đã chuẩn bị tinh thần đón nhận. Ông quen biết viên cảnh sát phụ trách vụ việc, ông đã liên hệ với anh ta để sắp xếp cho gia đình nhận diện cái xác. Giờ đây, cô gái trẻ vô danh đã chết từ nhiều tháng trước, và ông quyết định gọi thẳng đến SDPJ 93 để hẹn gặp trung úy Aubin.
– Anh ấy đi vắng rồi.
– Cô có thể cho tôi biết người nào khác tham gia vụ cô gái trẻ được tìm thấy đã chết trong khu nhà lấn chiếm ở Lilas, ngày 16 tháng Ba năm nay không?
– Ông chờ một chút, để tôi xem.
Ông rất ưa thích các cô thư ký. Chỉ cần ông dùng cái giọng đầy uy quyền, thế là họ có thể cung cấp cho ông bất cứ thông tin nào qua điện thoại. Cô ta hẳn phải có một bức ảnh chụp chú mèo con trong cái giỏ mây đặt đâu đó trên bàn, ông sẵn sàng cá cái áo sơ-mi ông đang mặc.
– Chúng tôi không phát hiện được cái xác nào vào ngày hôm đó cả, thưa ông.
– Cô có chắc không, phiền cô kiểm tra lại xem nào?
Cô ta tỏ ra ngờ vực hơn một chút.
– Xin ông nhắc lại tên và bộ phận của ông, được không?
Simon gác máy.
Nếu tóm tắt đúng theo sự việc, thì ông đang điều tra về một cô gái khác không phải là Camille, ít ra là theo người thân của cô, và hồ sơ vụ án dường như đã bốc hơi theo một cách đầy đáng tiếc. Ông không ngần ngại lâu trước khi liên hệ với Marc Farel, người mà ông biết là thường xuyên liệng vòng tròn trên những vụ việc khó nhằn nhất. Hai người họ quen biết nhau, và vị thám tử tư chuẩn bị tinh thần để dẫn dắt cuộc trò chuyện một cách thật suôn sẻ.
Không nhắc đến danh tính Camille, bởi vì một trong các mục đích là giữ cho tay cạo giấy này cách khỏi gia đình Soultier càng xa càng tốt, nhưng cuối cùng ông vẫn lôi kéo được sự chú ý của gã vào câu chuyện cô gái nghiện lang thang kia.
– Chào Marc.
– Shalom, ông Simon.
– Tôi muốn anh trấn an tôi.
– Để xem tôi có thể làm được gì.
– Tôi đang tìm kiếm một hồ sơ tư pháp. Một cô bé chết vì dùng ma túy quá liều trong một khu nhà lấn chiếm ở xã Lilas. Tôi biết rằng đội Trọng án thuộc SDPJ 93 đã được giao vụ này, bởi vì tôi từng liên hệ với một sĩ quan cảnh sát, nhưng khi tôi cố gắng tìm hiểu thêm về hồ sơ vụ án, thì thư ký của họ giải thích với tôi là nó không tồn tại. Một cái chết đáng ngờ không được điều tra, anh thấy việc đó có đáng tin không?
– Người ta có thể vô tình để lạc mất một hồ sơ vụ án, nhưng một ngày nào đó nó phải xuất hiện trở lại. Nhưng sẽ là hoàn toàn khác nếu người ta cố tình làm nó thất lạc.
– Chuyện đó có xảy ra thường xuyên không?
– Tuyệt đối không, tôi chỉ nói đùa thế vì cơn hưng phấn của phóng viên thôi. Tại sao ông lại gọi cho tôi? Ông cảm thấy có điều gì sao?
– Trong số các phóng viên chuyên mục tư pháp, anh được coi là một tay đào bới thực thụ, và tôi tự nhủ nếu có điều gì đó khiến tôi đặt ra những câu hỏi đầy dụng ý về ngành cảnh sát, thì hẳn là anh sẽ giận tôi nếu không trao đổi chúng với anh.
– Ông thật tử tế quá. Nhưng nói cho tôi biết xem, chẳng phải ông vẫn luôn làm việc cho gia đình Soultier sao?
Chính ở phần này mà ông phải tỏ ra thật khéo léo.
– Tôi không còn làm cho họ nữa, kể từ khi ông bố qua đời.
– Quả thực, việc đó hẳn đã gây ra một khoảng trống đáng kể trong công việc của ông.
– Anh vẫn luôn gán tiếng xấu cho ông ấy, Marc ạ. Jacques Soultier là một chính khách, kèm theo những tổn thương gắn liền với công việc ấy.
– Người nào gây tổn thương thì sẽ phải chịu tổn thương, không phải sao?
– Nếu anh thích chơi chữ thì đúng là như thế.
– Vậy là câu chuyện về cô gái lạc trong một khu lấn chiếm chẳng liên quan gì đến vụ mất tích của con gái nhà Soultier, đứa con gái mà họ đã nhận nuôi.
Khéo léo cũng chẳng ích gì. Farel giỏi hơn ông, và biết rõ câu chuyện không kém gì các diễn viên chính. Ông vừa ném cho anh ta một cây gậy, và tay phóng viên sẽ chỉ quay trở lại sau khi đã nhai nát nó ra bã, và cắn chặt nó giữa đám răng nanh.
[1] Một bộ kit có giá trị khoảng một euro, bao gồm các dụng cụ tiêm truyền đã tiệt trùng: hai bơm kim tiêm, hai chiếc thìa, hai bộ lọc tiệt trùng, hai miếng gạc tẩm cồn và một bao cao su (chú thích của tác giả).