Trong khi lập luận của Coste và Farel càng lúc càng khiến họ xích lại gần Lucas hơn, thì người đàn ông này đã đi trước họ, và hoàn tất sứ mệnh mà anh tự gán cho mình. Kiệt sức nhưng lại vô cùng tỉnh thức. Anh chỉ còn một việc cần làm, và cũng chỉ chống chọi nhằm mục đích ấy. Một chút nữa thôi. Anh tự nhủ rằng anh chỉ cần trụ thêm một chút nữa thôi.
Chiếc xe hòm màu đen bon bon băng ngang Paris, rồi rẽ vào đại lộ ngoại vi. Tấm thiệp mời vẫn nằm giữa những ngón tay căng thẳng của anh, bị gập đến cả chục lần hết chiều này đến chiều khác, lúc này trông nó chẳng khác nào một tác phẩm gấp giấy bẹp dí. Bên cạnh anh, Lucas nhận ra hai chiếc túi vải. Tài xế bắt đầu bài phát biểu của mình.
– Dốc hết đồ trong túi ông ra. Điện thoại di động, ví, giấy tờ tùy thân, các phương tiện thanh toán.
Lucas đáp lại bằng giọng không âm sắc, chẳng khác nào giọng của một người máy.
– Trên người tôi chẳng có gì khác ngoài tấm thiệp mời.
Yên tâm vì đang chở một khách quen, người đàn ông cầm lái tự nhủ anh ta không cần bắt chuyện, và phần còn lại của hành trình diễn ra trong im lặng. Chiếc xe dừng lại trên một bãi đỗ xe không bật đèn bên dưới chân những tòa tháp có phần đỉnh chìm trong màn sương mù dày đặc. Mới đây, câu lạc bộ đã nhận ra rằng các khách sạn, cho dù có danh tiếng đến đâu, cũng là những nơi có quá nhiều người lui tới, có gắn quá nhiều máy quay giám sát, và từ hơn một năm nay, câu lạc bộ đã chuyển sang sử dụng những ngôi nhà riêng nằm tách biệt hoặc những căn hộ khuất nẻo.
– Nếu ông đây đã quen với Ngôi nhà, thì hẳn ông đã biết rằng các nguyên tắc đã được điều chỉnh cho phù hợp với địa chỉ mới này.
– Có nghĩa là thế nào?
– Tòa F, cánh cửa sảnh vào để mở, tầng mười một. Vào giờ này, hẳn ông sẽ không gặp bất kỳ ai, nhưng để đảm bảo an toàn, ông sẽ chỉ đeo mặt nạ trước khi gõ cửa căn hộ 106. Các chỉ dẫn khác vẫn không thay đổi.
Đứng trong khoang thang máy viết đầy những lời lăng mạ và đe dọa, Lucas kiểm tra lại băng đạn của khẩu súng. Từ tầng chín đến tầng mười, thang máy chạy chậm lại, rồi ánh sáng yếu dần cho đến khi tắt hẳn. Đến tầng mười một, hai cánh cửa tự động mở ra, Lucas bước vào cái vùng tối đen, đeo mặt nạ, khẩu súng lăm lăm trên tay. Một phút ba mươi bảy giây nữa, anh sẽ hạ gục sáu người.
Về phần mình, cách đó vài mét, người đàn ông đeo mặt nạ màu trắng, ông chủ lễ đầy chu đáo, đang lo ngại cho số phận của con người đã la hét đến cả mười lăm phút nay ở phòng ngủ trong cùng. Các hành vi ngược đãi được chấp thuận, vì chúng có thể nằm trong yêu cầu của một số khách hàng. Vật liệu có thể vì thế mà xuống cấp, nhưng việc phá hỏng đồ đạc bị nghiêm cấm chính thức. Chuyện đó đã xảy ra một lần và hậu quả của nó suýt thì gây ra ảnh hưởng tồi tệ đến nền tảng tổ chức của câu lạc bộ. Mặc dù căn hộ có diện tích rất rộng, nhưng dù sao những tiếng rên rỉ của ả ngốc kia cũng khiến bầu không khí trở nên lạnh lẽo và đám bạn đồng nghiệp của cô ta mất nhiều thời gian để đưa mắt dò hỏi nhau hơn là chăm sóc cho ba thành viên khác của câu lạc bộ. Ông ta tăng âm lượng nhạc rồi đặt lên chiếc bàn thấp rộng trong phòng khách một chiếc hộp nhỏ bằng kim loại chứa chừng chục gam cocain, như một cách để khiến bữa tiệc sôi động trở lại. Toàn tâm toàn ý với những mối bận tâm của mình, ông Loyal không nghe thấy ba tiếng gõ nhẹ và cộc lốc vang lên, thành ra ông ta có chút ngạc nhiên khi nhìn thấy tay gác cửa xuất hiện trong tư thế đi lùi, thân hình đồ sộ của gã che khuất người đàn ông đang gí nòng một khẩu súng vào tận cổ họng gã.
Cùng với một tiếng nổ đinh tai, phần sau hộp sọ của gã bắn tung lên như một cái cửa trập, để lộ một phần não bộ với tốc độ của một hình ảnh tiềm thức, và chiếc mặt nạ màu trắng đằng trước cánh cửa trập ấy bị vạch một đường màu đỏ. Chỉ khi ngã sõng soài trên sàn nhà, cái thân hình đồ sộ ấy mới để lộ vóc dáng mảnh khảnh của Lucas. Khẩu súng siết chặt hết mức giữa các ngón tay, đến mức chúng trắng bệch cả ra, anh siết cò lần nữa và viên đạn bay đến găm vào cổ họng người tổ chức của câu lạc bộ, khiến ông ta quỳ sụp xuống và gầm gừ rền rĩ trong tiếng sòng sọc của máu bắt đầu làm ông ta ngạt thở. Ông ta khạc ra một luồng đỏ ối rồi ngã vật ra sau, trong tư thế đáng ngạc nhiên của một vũ công ngả về sau.
Tiếng la hét kinh hoàng của ba cô gái trẻ cùng vang lên chẳng khác gì tiếng còi báo động. Hai trong số những người đàn ông đeo mặt nạ, vốn đang ngả ngốn trên ghế xô-pha trong tư thế hết sức trang nghiêm, bụng phè ra khỏi quần lót, đã không ai bảo ai mà đồng loạt thực hiện một hành động dũng cảm là dùng luôn bạn tình làm bia đỡ đạn. Người thứ ba, đang đứng và hẳn là chưa hiểu rõ lắm về tám giây đồng hồ vừa trôi qua, vẫn cầm nguyên ly sâm-panh trên tay. Viên đạn từ khẩu Luger P08 bay ra khỏi phần nòng xẻ rãnh với tốc độ 1260 km/h buộc nó phải quay đến 3333 vòng một giây, đầu tiên là làm vỡ chiếc ly, quay thêm gần một vòng nữa trong rượu sâm-panh, phá vỡ phần vách bên kia của chiếc ly rồi kết thúc hành trình của nó trong một quả tim đập chậm dần cho đến những nhịp cuối cùng.
Ở căn phòng trong cùng, người đàn ông cố gắng một cách nực cười để trốn dưới một chiếc chăn sau khi nhận thấy rằng căn phòng trên tầng mười một này không có bất cứ lối thoát nào, đã nghe thấy rành rọt ba tiếng súng nổ. Hai tiếng nổ khác, chỉ cách quãng nhau một chút, tiếp tục vang lên, niêm phong số phận của hai khách mời cuối cùng trong phòng khách. Bằng một cú đạp thật mạnh, Lucas mở cánh cửa. Ở cuối phòng, một Camille khác đang co rúm lại. Kinh hoàng, mắt tím bầm, môi sưng vều, cô cố gắng kéo chiếc quần lót vấy máu lên. Một dòng nước tiểu chảy dọc đùi cô. Khi cô hiểu ra rằng người đàn ông này sẽ không bắn cô, ánh mắt tố giác của cô nhìn vào chiếc chăn cuộn tròn đang tự rung lên. Lucas chĩa nòng súng về phía được chỉ, quyết tâm bắn hết loạt đạn cuối cùng. Cô gái trẻ thì thầm một lời rên rỉ không thể hiểu nổi do cái miệng đã bị thương đến thậm tệ, và chẳng khác nào một con vật bị thương, cô bò bốn chân đến bên Lucas, một dòng máu kỳ cục chảy ra từ môi cô. Cô túm lấy gấu quần anh, rồi khó nhọc đứng dậy trên đôi chân loạng choạng. Bàn tay cô đặt lên cánh tay dạng thẳng của Lucas, rồi khẽ khàng lần ngược lên bàn tay anh, chẳng khác gì một cái vuốt ve. Cô nắm lấy khẩu súng. Anh để mặc cô. “Dù sao, cô ta cũng có thể giết mình”, anh tự nhủ. Anh những muốn như thế. Cô gái bắn hú họa vào cái hình thù đang ẩn náu, chừng nào hộp đạn còn cho phép cô làm điều ấy, thậm chí hơn thế nữa, và kết thúc bằng cách kéo cái cò súng trong tiếng lách cách của kim loại lúc này đã trở nên vô hại. Chiếc chăn rung lên rồi tự tô điểm bằng những cú giật nẩy yếu ớt trước khi bất động. Cô trả khẩu súng lại cho anh. Lucas bỏ băng đạn rơi xuống sàn rồi nạp một băng mới, đầy hết cỡ. Anh lại gần rồi vung tay hất tấm chăn lên. Bên dưới, một người đàn ông trần truồng, bàn tay vấy máu ấn chặt trên miệng, cố gắng không để thoát ra những tiếng rên đau đớn, nhìn anh bằng ánh mắt lờ đờ và hoảng hốt của những con bò trong lò mổ. Lucas bắn thẳng vào từng bên mắt ông ta rồi phủ tấm chăn trở lại. Anh quàng tay dưới cánh tay cô gái, rồi hai người họ cùng nhau chậm rãi băng qua hành lang dẫn ra phòng khách. Anh đặt cô lên chiếc ghế xô-pha rộng trong căn phòng lúc này đã vắng khách, đương nhiên là nếu không tính đến năm cái xác nằm la liệt trên sàn. Lucas lục lọi xác của người đàn ông đeo mặt nạ màu trắng và tìm thấy trong túi sau chiếc điện thoại di động duy nhất mà ông ta cho phép sử dụng khi còn sống. Rồi anh bước đến quỳ trước mặt cô gái, đưa hai tay nắm lấy hai bàn tay cô.
– Một phút nữa cô sẽ gọi cho cảnh sát. Cô vui lòng làm việc đó giúp tôi chứ?
Cô gái không trả lời. Cô nhìn thẳng vào mặt anh, rồi ngả đầu cô vào vai anh. Trong một phút ba mươi bảy giây diễn ra cuộc tấn công, đây là thời điểm khiến Lucas tốn nhiều thời gian nhất. Cái thời điểm mà, hai mắt nhắm nghiền, hơi ấm của một khuôn mặt biến dạng áp vào cổ, anh tự tặng cho mình chút nghỉ ngơi với Camille khác này. Anh khóc nức nở, và cô đưa tay vuốt ve gáy anh, thì thầm với anh những câu “suỵt” khiến anh cảm nhận được hơi thở của cô ở tận đáy tâm hồn lạc lõng của mình.
Anh mở cánh cửa trước của chiếc xe hòm màu đen rồi chui cả phần thân trên vào khoang lái. Anh tháo dây an toàn rồi túm tóc lôi tài xế ra, gã rơi phịch xuống mặt đường nhựa lạnh lẽo bên ngoài xe. Lucas ngồi vào chỗ của gã, nổ máy rồi vào số một. Đi được vài mét, anh có cái cảm giác phi lý là anh thích lối chạy giật cục của chiếc xe thuê kia hơn. Anh bật đèn rồi tăng tốc. Ba mươi phút nữa, anh sẽ về đến dinh thự của gia đình.