Mã Số 93

Lượt đọc: 278 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

Bến kè Rapée, bên bờ sông Seine, cách Viện pháp y vài mét

Chuyến tàu điện chở theo những hành khách đầy sức sống, những người đi qua đằng trước tòa nhà xây bằng gạch đỏ ấy mà không hề biết đến những xác chết đang nằm trong nhà xác, chờ đợi cái thời điểm được thổ lộ tâm tình lần cuối cùng. Đôi khi, chỉ ở bến này, có một thứ mùi đặc biệt phảng phất trong không khí. Chỉ có cảnh sát và bác sĩ mới đủ khả năng nhận biết thứ mùi ấy. Mùi của cái chết. Ăn sâu trong trí nhớ như một lời cảnh báo. Sự biến đổi hậu tử vong trong cái vòng tuần hoàn bất biến của nó. Chết, lạnh, cứng đờ, mất nước, tím nhợt, phân hủy.

Một số động vật, ngay từ khi ra đời, đã bám chặt vào mặt đất để ẩn náu trong cỏ và tránh né những kẻ săn mồi tiềm ẩn. Đó là một đặc tính bẩm sinh: bản năng sống sót.

Khi ngửi thấy mùi thịt ôi, trộn lẫn với máu và phân, vô thức của chúng ta lập tức nhận ra một thứ mùi không thể tránh khỏi, không thể quên lãng. Đó là một đặc tính bẩm sinh: bản năng chết chóc.

Tì tay trên hàng lan can bằng đá của cầu Morland nằm sát lối vào Viện pháp y, Coste chìm đắm nhìn làn nước xanh bẩn thỉu của sông Seine. Những con chim mòng biển với bộ lông cáu bẩn đang tranh nhau vài thứ rác rưởi nổi lềnh bềnh trên sông. Anh nhớ đến vụ dàn cảnh tại khu nhà kho ở Pantin cùng nỗi đau mà một tâm trí bệnh hoạn đã tự gây ra cho mình, một kẻ đủ biến thái để thiến nạn nhân của hắn trước khi tròng lên người anh ta một chiếc áo thủng lỗ chỗ vì đạn bắn, rồi gửi anh ta đến làm đối tượng mổ xẻ tại Viện pháp y.

Một vụ giết người, bằng một nhát dao đâm, một phát đạn hoặc một cú vụt chí mạng bằng một thanh sắt. Bột phát, vội vàng, với mức dự mưu tối thiểu. Một vụ giết người thường được thực hiện một cách cẩu thả. Và nhất là không có dàn cảnh.

Đằng sau toàn bộ những chuyện này, Coste cảm thấy anh sắp phải đối mặt với rất nhiều rắc rối.

Một chiếc xe cứu thương đang tìm chỗ đỗ trước cửa vào Viện pháp y. Lần thứ hai, thân hình của gã khổng lồ lại diễu qua trước mặt anh, bớt chết chóc hơn lần trước, thêm mấy sợi dây truyền dịch, đi về hướng khoa điều trị có giám sát của bệnh viện Jean– Verdier ở Bondy. Coste ném điếu thuốc, nó chầm chậm xoay tròn rồi tắt ngấm khi chạm vào mặt nước. Anh lấy điện thoại di động ra rồi tóm tắt cho Aubin nghe về bước ngoặt đặc biệt mới đây của vụ điều tra.

– Cậu cử cho tôi một người canh gác đằng trước cửa phòng bệnh của hắn, cho đến khi hắn tỉnh. Tôi lấy quần áo của hắn, cùng các mẫu xét nghiệm, và gửi tất cả đi so sánh ADN. Tôi không có nhiều hy vọng, nhưng không cho rằng máu trên cái áo thun là máu của hắn.

– Một nạn nhân thứ hai chăng?

– Một khởi đầu năm mới thật tốt đẹp.

Coste trở lên xe. Qua những ô cửa kính của Viện pháp y, anh nhìn thấy bác sĩ Léa, chị đang cầm một cốc cà phê trên tay. Trên tay kia là mấy đồng xu mà chị đang cáu kỉnh nhét vào chiếc máy bán đồ ăn tự động. Chị vừa mổ phanh một gã còn sống, thành thử nhịp sống thường ngày của chị bị đảo lộn là chuyện đương nhiên. Chắc chắn chị sẽ gặp rắc rối khi phải giải thích việc này.

Lẽ ra anh nên đến gặp chị. Nói chuyện với chị. Xin lỗi chị.

Nhưng về việc gì?

Anh thở dài rồi nổ máy xe.

Dịch giả: Nguyễn Thị Tươi
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.