Brice đã chuẩn bị cà phê và đặt vài chiếc bánh ngọt khô lên một chiếc đĩa có chữ “S” viết hoa vàng lấp lánh. De Ritter không biết cô đang đứng trước một khu vườn kiểu Anh hay kiểu Pháp, thậm chí cô còn không thể xác định rõ mình đang ở một khu sân trong hay một hàng hiên. Cô nhúng một chiếc bánh vào cốc cà phê nóng bỏng rồi đánh rơi nó trong một tiếng tõm nhẹ đầy ngại ngùng, liền đặt tất cả lên chiếc bàn chân quỳ và quyết định sẽ biến mình thành kẻ nhỏ bé và lặng lẽ nhất trong khả năng của cô.
Cô không hiểu bằng cách nào, nhưng Coste đã dỗ dành được bà già tư sản. Sự bình thản của anh, có lẽ là thế. Dáng vẻ không mấy ngốc nghếch của anh, chắc chắn. Anh yêu cầu bà già kể với anh về Camille. Từ đầu. Mặc dù De Ritter không phải lúc nào cũng nắm được dòng suy nghĩ của Coste, nhưng cô đã quyết định sẽ tin tưởng anh. Margaux Soultier bắt đầu câu chuyện bằng giọng trang trọng, khiến cả hai người họ không ai lên tiếng trước khi bà ta kết thúc.
– Camille không được mong muốn, lại càng không được thừa nhận bởi cha nó, vì vậy Isabelle, em gái út của tôi, đã trở thành mẹ đơn thân. Khoảng trống để lại bởi người đàn ông mà nó yêu đến điên cuồng ấy không bao giờ được bù đắp, và lý trí của nó bắt đầu lung lay khi nó bắt gặp ánh mắt của ông ta trong đôi mắt của Camille. Giá nó có thể chết vì đau khổ như một ngọn lửa tắt lụi thì có lẽ đã là may mắn, vì số phận nó sẽ đỡ bất hạnh. Nó từ bỏ chúng tôi vì một vụ tai nạn xe hơi ngu ngốc, nếu có những tai nạn không ngu ngốc, mặc dù cảnh sát không bao giờ hiểu được tại sao lại không hề có vết phanh trên con đường chạy thẳng giữa vùng nông thôn ấy. Cái cây chặn ngang đường chạy của nó đã gần như bật gốc. Vài tháng sau, tôi nhận nuôi Camille khi ấy còn chưa đầy một tuổi. Tài sản của tôi cho phép tôi dành cho nó một sự giáo dục tốt, hoàn cảnh của tôi cũng vậy. Chính tôi cũng góa chồng do ông nhà tôi qua đời vì bệnh qua ung thư hai năm trước đó, còn con trai cả Gaël của tôi thì vừa rời khỏi nhà để đi học đại học, để lại một mình tôi với Lucas. Tôi đã nghĩ rằng những ràng buộc do sự xuất hiện của Camille có thể sẽ giúp tôi khuây khỏa. Hẳn các vị sẽ đánh giá tôi là vô liêm sỉ, nhưng một số gia đình chỉ có thể viết lại lịch sử của mình bằng những nỗi bất hạnh.
Margaux Soultier đưa mắt cảm ơn Brice khi ông đặt một vỉ thuốc bên cạnh cốc nước của bà.
– Đối với Lucas lúc ấy vừa mới mười sáu tuổi, sự xuất hiện của Camille chẳng khác nào mùa xuân trong ngôi nhà đã không còn biết đến mùa ấy từ rất lâu rồi. Nó đã vô cùng giận dữ khi tôi dám gọi Camille là cháu, bởi vì nó coi con bé như em gái ngay từ ngày đầu tiên. Tôi vẫn còn nhớ cuộc trò chuyện trong văn phòng tâm lý học đường, khi ấy Lucas chỉ nhìn xuống đất và ngồi bất động trên ghế. Ông bác sĩ tâm lý đã sử dụng hình ảnh một dòng sông bị xây đập ngăn cùng gánh nặng tình yêu mà Lucas không thể dành cho cả người cha quá cố, người anh vắng mặt hay thậm chí cả tôi, xin thú thực tôi vốn là người không mấy quen thuộc với những cách thức thể hiện tình cảm. Tuy nhiên tôi rất yêu các con tôi. Theo một cách nào đó. Theo cách của tôi. Có thực sự phải ôm hôn nhau không ngừng, chạm vào nhau và trò chuyện với nhau không? Ta không thể coi tình yêu trong gia đình như một thứ đã đạt được rồi sao?
Bà già có vẻ hơi phấn khích, nhưng nhanh chóng lấy lại giọng điệu trung tính hơn.
– Cho dù thế nào, tôi cũng không chịu thừa nhận trách nhiệm của tôi trong việc này. Dù sao, cũng chẳng có ai phá hỏng cuộc đời mình chỉ vì thiếu tình âu yếm. Hồi ấy, chúng tôi có một bảo mẫu người Phi, họ rất tốt, rất nhạy cảm, rất ân cần. Tuy nhiên, chiều nào cũng vậy, cứ từ trường học về là Lucas cho chị ta nghỉ, để ở lại một mình với Camille. Buổi sáng, tôi bắt gặp nó ở trong phòng con bé, nằm dài bên cạnh con bé chẳng khác nào một con chó đang canh gác. Camille đến tuổi thiếu nữ dưới đôi cánh bảo vệ thái quá của Lucas, thậm chí ở độ tuổi đó nó vẫn cấm tôi để con bé đối mặt với sự thật, đến nỗi tôi phải chờ đến khi ở riêng với con bé để nói với nó về cha mẹ ruột của nó, về việc cha nó bỏ rơi nó cũng như những tình tiết liên quan đến cái chết của mẹ nó. Lucas không bao giờ tha thứ cho sự phản bội ấy của tôi, mặc dù nó đương nhiên là cần thiết. Tôi cho rằng một số bí mật sẽ bị nhiễm trùng theo thời gian, và rằng một thiếu nữ mười bốn tuổi hoàn toàn có thể đối mặt với chuyện của riêng mình. Tôi đã không được nuôi dạy theo cách khác. Trái ngược với mọi mong đợi, Camille hướng nỗi cay đắng và đau khổ của nó vào Lucas. Phải chăng nó biết rằng cả nỗi cay đắng lẫn niềm đau khổ của nó đều chẳng tác động gì đến tôi? Nó đã lựa chọn một mục tiêu dễ tổn thương hơn. Dần dà con bé trở nên xa cách, Lucas thì ngược lại càng ngày càng tỏ thái độ bao bọc đến ngột ngạt, lúc nào cũng tìm cách dành toàn bộ thời gian ở cùng con bé, để rồi rốt cuộc chỉ nhận được những lời lăng mạ, đằng sau một cánh cửa từ đó trở đi luôn đóng kín.
Thế rồi, dần dần, chúng tôi chuyển từ thù hận sang vứt bỏ hoàn toàn. Con bé không còn ăn tối với chúng tôi nữa, và khi chúng tôi có vinh dự được đón nó ghé qua nhà, thì thường là để tắm gội hoặc xin tiền. Tôi chỉ còn thấy nó lúc nào cũng đeo rịt lấy cái tai nghe, đến nỗi tôi tin chắc rằng về sau này, nó chỉ còn nhìn thấy môi chúng tôi mấp máy mà không thèm tìm hiểu xem chúng tôi có thể nói gì với nó. Nó biến mất suốt nhiều ngày liền, và nỗi buồn của nó, theo như tôi hiểu, đã nhường chỗ cho một sự ngạo mạn không thể chấp nhận. Mặc dù vậy, Lucas vẫn tiếp tục yêu thương nó và cố gắng hiểu nó cho đến những ngày cuối cùng nó còn sống ở đây. Nếu là xuất phát từ Camille thì không có gì là đáng kể hay nghiêm trọng. Lucas dung thứ hết. Rất nhiều vụ trộm, mặc dù thằng bé thường xuyên là nạn nhân, cũng như những vị khách bất ngờ mà Brice đôi khi phải tống tiễn ra đến tận cổng. Sợi dây liên kết giữa chúng tôi đã quá căng và rốt cuộc nó đã đứt. Camille chỉ còn là một đứa hung hãn và ưa trách móc. Dinh thự được chia làm hai phần, một bên là phòng nó, một bên là thế giới còn lại. Đáng buồn là trong cái thế giới còn lại ấy lại có Lucas, và trong thế giới của Lucas, từ đó về sau đã trở nên hoang vắng, chỉ có mỗi một Camille. May mắn cho tôi là chỉ có con trai, và uy quyền của tôi lúc nào cũng đủ để tổ chức cuộc sống trong dinh thự này mà không gây ra xung đột. Ngược lại, tôi không có chút ảnh hưởng nào đến con bé Camille. Hoặc rất ít, đến nỗi nó đã vĩnh viễn rời khỏi đây trước khi đến tuổi thành niên, sau bốn năm trời đầy những xung đột, đôi khi ngấm ngầm, đôi khi bùng nổ. Và Lucas không bao giờ chịu nổi việc bị bỏ rơi lần nữa như thế.
Nhân lúc bà già ngừng lời, Coste lên tiếng hỏi:
– Những lần cô ấy bỏ nhà đi, bà có thông báo với cảnh sát không?
– Có thể điều này sẽ khiến các vị ngạc nhiên, nhưng gia đình tôi rất ít khi sử dụng đến sự phụng sự của các vị. Đã từ rất lâu con trai tôi xây dựng một khởi đầu chật vật cho sự nghiệp chính trị, và tôi không muốn, dù bằng bất cứ cách nào, để việc đó ảnh hưởng đến con người nó có thể trở thành sau này. Chúng tôi có nhờ đến ông Simon, một thám tử tư mà ông chồng quá cố của tôi từng thuê, thành ra cho đến tận lần tẩu thoát cuối cùng của con bé, chúng tôi vẫn biết khá rõ những gì nó làm, những người nó giao du. Theo yêu cầu của tôi, Brice đã nhiều lần lục soát phòng của con bé, và những gì khuôn mặt lúc nào cũng mệt mỏi của Camille khiến chúng tôi nghi ngờ đều được chứng thực bởi những bơm kim tiêm và những cái thìa cháy đen mà chúng tôi phát hiện trong túi xách của nó. Trước ngày Camille tròn mười tám tuổi, khi thấy nó mãi không quay về nhà, chính Lucas đã đi khai báo việc nó mất tích, nhưng theo một cách thức nhằm tránh cái mà các vị gọi là một cuộc tìm kiếm vì lợi ích gia đình.
– Điều đó cũng dễ hiểu, người lớn thì có quyền biến mất còn trẻ vị thành niên thì phải được đưa về nhà. Thế rồi sau đó, không có tin tức gì thêm sao thưa bà?
– Điều ấy thì phải hỏi Lucas. Về phần mình, tôi đã xếp gọn câu chuyện này cùng với các ký ức khác của tôi. Bây giờ, Camille đã hai mươi hai tuổi, và tôi cho rằng nó sẽ lại quay về nhà sau khi nó đã chạm đáy. Tôi đã tặng cho nó cơ hội sống trong nhà tôi và… tình yêu thương của tôi, tôi còn phải làm gì thêm nữa đây?
Coste quay sang De Ritter, cô lấy từ trong ba-lô ra một tập tài liệu. Anh lục tìm trong mấy trang giấy đó rồi xếp cạnh nhau, trên chiếc bàn chân quỳ, ba bức ảnh. Franck Samoy, Bébé Coulibaly và Jordan Paulin. Bà già lấy từ trong một cuốn sách dày ra cặp kính mỏng mảnh được bà dùng để đánh dấu trang.
– Mấy gã trai này không có vẻ gì là phù hợp, nếu anh muốn nghe ý kiến của tôi, đại úy ạ.
– Tôi xin khẳng định cảm nhận của bà. Có lẽ một trong số họ có thể nhắc bà nhớ đến điều gì đó không?
Bà già ngập ngừng, rồi ngón tay xương xẩu của bà đặt lên bức ảnh Franck Samoy và không rời khỏi nó cho đến khi bà nói hết câu.
– Người này. Lúc đầu, hắn lịch sự chờ bên ngoài cổng, sau đó hắn xông vào bên trong. Lần cuối cùng tôi nhìn thấy hắn, hắn gần như không chạm được chân xuống đất, khi mà Brice túm cổ hắn mà xách ra đến tận bên ngoài dinh thự.
– Bà nói rằng hắn dừng xe trước cổng nhà. Bà có nhớ gì về chiếc xe của hắn không?
– Hoàn toàn nhớ rõ, một chiếc xe màu đỏ.
– Một chiếc BMW, – Brice nói thêm, ông ta vẫn không hề rời khỏi phòng. – Một mẫu xe cũ.
Margaux Soultier cho rằng bà hợp tác thế là đã đủ, liền đảo ngược vai trò.
– Có lẽ đã đến lúc cho tôi biết lý do các vị xuất hiện ở đây, đại úy ạ. Các vị có tin tức gì về Camille chăng?
– Đáng tiếc là không. Tôi đang tìm hiểu để biết thêm thông tin về gã đàn ông đi xe BMW bởi vì hắn có liên quan, có lẽ là nhiều hơn những gì chúng tôi được biết, đến một vụ có lẽ là thanh toán nội bộ xung quanh việc buôn bán ma túy. Chính hắn là người dẫn chúng tôi đến tận cửa nhà bà. Còn về việc Camille có được an toàn hay khỏe mạnh hay không, thì tôi không biết, nhưng nếu bà mong muốn, tôi sẽ báo với bà nếu có tin gì đó.
Mặc dù bà già trả lời khẳng định, nhưng Coste không nhận thấy ở bà có chút sốt sắng nào.
Bàn tay đeo đầy nhẫn của Margaux Soultier đặt lên tay anh, sự pha trộn giữa da thịt nhăn nheo và kim loại phẳng lì.
– Kinh khủng. Phải chăng đó chính là từ ngữ đang lượn lờ đằng sau đồng tử của ông, hả đại úy? Ông có thấy tôi kinh khủng không? Ông yên tâm đi, Lucas cũng dành cho tôi cái nhìn như thế, và tôi không còn run rẩy trước ánh mắt của ông nữa. Camille không phải con gái của tôi, và tôi đang cố gắng bảo vệ những gì còn lại của một gia đình đang trên đà suy sụp.
Giống như hình ảnh mặt trời buổi xế chiều hôm ấy, Coste thầm nghĩ, anh đã quyết định lúc này sẽ dừng lại ở đây. Trong lúc đứng dậy, một câu nói của bà già chợt trở lại trong tâm trí anh.
– Bà đã nhắc đến con trai bà. Bà đã nói với tôi về Lucas, thế còn người kia bây giờ ra sao rồi?
– Lucas là con út, thằng con lớn của tôi không muốn đi theo dấu chân của cha nó. Hiện giờ, nó là dược sĩ trong một chương trình nhân đạo. Cứ như thể mọi người đều tìm cách rời bỏ tôi, dù bằng cách này hay cách khác.
– Tôi có thể gặp anh ấy không?
– Tất nhiên. Khi nào ông đến Mauritanie, hãy hỏi thăm Gaël Soultier thuộc tổ chức Dược sĩ không biên giới. Theo bức thư gần đây nhất của nó, thì con đường dẫn vào làng Diaguily đã được sửa rồi.
– Tôi ngờ rằng người ta sẽ không cho tôi thực hiện một chuyến đi như thế. Nên tôi sẽ chỉ bằng lòng với việc lắng nghe người con út của bà, Lucas. Bà có thể gửi danh thiếp của tôi đến anh ấy không?
Bà già chấp thuận, rất vinh hạnh nếu căn cứ vào lời nói của bà, nhưng không vì thế mà thực hiện bất cứ cử chỉ nào. Brice nhận tấm danh thiếp từ tay viên cảnh sát, rồi bằng một động tác lịch thiệp, cho họ biết rằng đã đến lúc để bà Margaux Soultier nghỉ ngơi.
Ra đến xe, De Ritter là người đầu tiên bình luận về cuộc trò chuyện vừa diễn ra.
– Mẹ tôi vừa được đánh giá cao thêm một bậc. Có lẽ tôi không thể chịu đựng nổi người mẹ như bà ta.
– Có vẻ cô chưa biết gì về mẹ tôi rồi.
– Thậm chí tôi còn không hình dung nổi là anh lại có một người mẹ cơ đấy.
Bất chấp những điều tệ hại, De Ritter vừa khiến được anh khẽ mỉm cười. Anh lấy điện thoại ra và nghe Sam trình bày chi tiết những thông tin có được trong ngày. Lẽ ra mọi người nên đánh cược, Bébé Coulibaly đã phủ định, nói rằng hắn không nhận ra ảnh của Camille, Paulin và Franck Samoy. Ronan đã tìm cách gây áp lực thậm chí đe dọa, nhưng đối diện với anh là một bệnh nhân đã không còn hai hòn cà, thành thử khó mà dọa dẫm được hắn. Sam đã nhận được qua thư điện tử hồ sơ vụ án do bộ phận cảnh sát bắt giữ Camille Soultier vào năm 2010 về tội tàng trữ chất kích thích trong khi cô đang ngốc nghếch tìm cách trốn vé ở một trạm tàu điện ngầm gửi đến. Không tìm thấy bất cứ giấy tờ tùy thân nào trên người cô, các nhân viên RATP đã gọi đến một đội cảnh sát, và một nửa gam heroin đã bị phát hiện khi họ thực hiện việc khám xét. Không có gì thú vị. Tuy nhiên, Coste vẫn mong muốn có được vài thông tin chính xác.
– Có lấy ADN của cô ấy không? Hoặc dấu vân tay?
– Chẳng có gì hết. Với một nửa gam heroin, quy trình xử lý không bao gồm việc tạm giữ, và kết thúc bằng một hồ sơ xếp loại không cần xử lý. Bộ phận Nhận dạng hẳn là đã không có thời gian để thực hiện toàn bộ việc lấy mẫu. Chuyện đó vẫn xảy ra mà. Thường xuyên.
– Cô ấy chỉ có một mình vào ngày hôm ấy chứ?
Sam xem lướt hồ sơ một lần nữa.
– Trong hồ sơ có nhắc đến một gã đi kèm cô ấy, nhưng sau khi khám xét mà không có kết quả gì, cảnh sát đã để hắn chuồn. Không có tên tuổi gì. Rất có thể là Franck Samoy, nếu anh muốn nghe ý kiến của tôi.
Đoạn tiếp theo trong lời kể của Sam có nhiều thông tin hơn rất nhiều, và khiến hai người đàn ông cảm thấy khó chịu.
– Tôi đã gọi đến APEV. Họ không có bất cứ thông tin nào về tình hình cụ thể của Camille Soultier. Tôi đã báo với họ rằng cô ấy có thể đang lang thang ở quận hạt 93, và có vẻ họ cũng biết thông tin đó. Họ giải thích với tôi rằng sau một thời gian nhất định, các gia đình thường sử dụng dịch vụ của một thám tử tư. Trong khi họ lo lắng còn cảnh sát thì không bao giờ đáp ứng nổi những mong đợi của một gia đình bị mất con, thì đó là một phản ứng có thể hiểu được.
– Tôi không biết có phải vì những lý do mà cậu vừa nêu ra không, nhưng bà Soultier cũng làm như vậy.
– Đúng, tôi biết. Hình như là một trong số những người giỏi nhất. Chờ chút…
Anh bảo Coste kiên nhẫn, rồi tìm kiếm trong những ghi chép của mình.
– … Đây rồi, ông Simon Beckriche. Thậm chí ông ấy còn tin là đã có một manh mối. Năm 2011. Tại một khu đất lấn chiếm. Ở Lilas.
Giữa những câu ngắn ấy, Sam ngừng lại một chút, thoáng qua, nhưng đủ để Coste có thể xen vào. Vô ích. Mà mẹ kiếp, anh có thể nói gì với họ? Thú nhận với Sam rằng họ đang đi về phía một cô nàng nghiện ma túy mà Aubin đã đơn giản là xóa bỏ khỏi dữ liệu từ một năm trước, và bây giờ mới phát hiện ra có vẻ như đó là con gái của một gia đình tử tế chăng? Thú nhận rằng đó là một sai lầm và rằng hai mươi ba người khác cũng theo dấu cô gái mà rơi vào quên lãng, chỉ vì chuyện liên quan đến những con số và kết quả chăng? Thậm chí anh còn không biết phải nói ra như thế nào để không cảm thấy bản thân lố bịch. Coste chưa sẵn sàng để nói, và Sam miễn cưỡng tiếp tục.
– Thám tử tư đã liên hệ với APEV, tổ chức này đã khuyên ông ấy tiếp cận với viên cảnh sát từng chịu trách nhiệm thực hiện việc nhận dạng một thi thể ở nhà xác. Chẳng đạt được kết quả gì, gia đình đã không nhận dạng đó là Camille.
– OK, cảm ơn cậu, Sam ạ.
– Vâng, anh có biết rằng không chỉ có mình anh trong vụ này không?
– Hãy cho tôi thêm chút thời gian.
– Anh là đội trưởng mà.
– Một điều cuối cùng, Sam ạ. Hãy tìm cho tôi tất cả những gì cậu có thể tìm về gia đình Soultier. Hãy tập trung vào Lucas Soultier, một chính khách tập sự ở Bộ Tài chính. Và kiểm tra thông tin về anh trai anh ta, Gaël, bà mẹ nói với tôi rằng anh ta đang làm dược sĩ trong một tổ chức nhân đạo tại châu Phi. Cuối cùng, người làm trong nhà họ có tên là Brice, tôi cũng quan tâm đến ông ta. Tôi vừa ra khỏi nhà bà mẹ, Margaux Soultier, và tôi tin rằng tôi đã bị bà ta dắt mũi một chút.
– OK, tôi sẽ bắt tay làm ngay.
Coste gác máy trong khi chiếc xe của họ vừa rời khỏi dinh thự bề thế của nhà Soultier.
– Cô đã từng thăm Viện pháp y rồi chứ?
– Một lần, khi tôi còn đi học.
– Nhập lại địa chỉ vào hệ thống GPS đi, cô sẽ thăm nơi đó lần thứ hai. Tôi cần xác minh một chuyện trước khi trả tự do cho cô.