Mã Số 93

Lượt đọc: 308 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
16

❊ ❊ ❊

Nó đã quen vươn cái đầu ra trước, trong tư thế quay sang bên trái. Chỉ có mắt phải của nó còn hoạt động, mắt bên kia đã bị hỏng trong một cuộc chiến trên đường phố. Theo cách ấy, nó điều chỉnh tầm nhìn của mình, được đến đâu hay đến đấy. Nó leo lên thứ trước đây từng là đầu gối của một người đàn ông ngồi trên một chiếc ghế tựa. Mùi da thịt cháy khét đã thu hút nó đến đây. Nó tìm cách liếm láp những chỗ bị cháy ít nhất, ở xung quanh mắt cá, nhưng nó không thích cái vị ấy. Nó ước lượng sức lực cần thiết mà nó phải thu được, rồi nhẹ nhàng nhảy xuống đất. Dù có bộ mặt của một tên cướp biển trong những câu chuyện dành cho trẻ con với cái hốc mắt trống rỗng, nó vẫn là một con mèo to tướng biết cách hạ cánh trên bốn cái chân của mình.

Nó leo xuống các bậc thang để quay lại tầng trệt. Nếu tiếp tục đi theo hành lang về phía cửa ra vào rồi rẽ về phía căn phòng trước đây được dùng làm bếp, nó sẽ gặp được cái lỗ trên tường, từ đó nó sẽ ra được vùng khí trời thoáng đãng. Đó cũng chính là cái lỗ nơi nó đã chui vào. Bóng tối bao trùm căn nhà trong một thứ mực đen, thế nhưng, đến bậc cuối cùng, nó nhận thấy một mối nguy hiểm, liền sững lại và dỏng tai lên nghe ngóng. Nó quay đầu về bên trái nhiều hơn một chút, để xem xét địa bàn. Nó đặt một chân lên mặt sàn ở lối ra vào, nhưng không cả quyết rời hẳn khỏi cầu thang.

Tác động kép của cánh cửa bật tung, đập mạnh vào tường, cùng ánh sáng chói lòa xộc thẳng vào cửa nhà, khiến con mèo suýt thì bị nhồi máu cơ tim. Nó lập tức thủ thế tại chỗ, bốn cái chân trượt trên sàn nhà mà không thể nhích lên được chút nào, rồi cuối cùng va thẳng mặt vào tường trước khi leo ngược cầu thang bằng hai cú nhảy liên tiếp.

– Đừng vào!

Đứng ngược sáng, Ronan rút khẩu súng công vụ ra rồi nắm chắc trong tay, chĩa ra đằng trước, hai đồng đội của anh nhanh chóng bước đến nhập bọn. Không nói với nhau lời nào, cả ba người họ lập tức nhận ra thứ mùi trong nhà. Lần lượt đi qua các phòng, họ nhanh chóng xác nhận tầng trệt an toàn, bằng cách thông báo với nhau.

– Phòng bếp, an toàn!

– Phòng khách, an toàn!

– Lên trên!

Ánh sáng từ tầng trệt không đủ để xua tan bóng tối ở tầng hai, Coste liền lấy chiếc đèn Maglite ra. Anh lia đèn một lượt khắp căn phòng duy nhất, giữa phòng chình ình một chiếc ghế gấp bằng nhựa. Một thân hình hoàn toàn cháy đen, chẳng khác nào một cái xác ướp bằng sức nóng, đang chờ họ. Đàn ông, đàn bà, Franck Samoy hoặc một người khác.

– OK, chúng ta ra khỏi đây thôi, đừng làm hỏng hiện trường. Ronan, gọi cho đội Nhận dạng, sắp 18 giờ rồi, lúc họ đến được đây thì mặt trời đã lặn rồi, cậu bảo họ mang theo đèn chiếu, một bên ngoài, hai bên trong nhà. Sam, cậu tìm cho tôi thông tin của chủ căn nhà này, rồi liên hệ với họ. Tôi gọi cho bác sĩ trực và công tố viên để làm thủ tục giải phẫu pháp y. Sam, cuộc gọi gần đây nhất là vào lúc mấy giờ?

– Theo danh sách cuộc gọi đến, là lúc 15 giờ.

– Và cứ ba tiếng đồng hồ một cuộc, như vậy thì bình thường ra…

Đúng lúc ấy, tiếng chuông vang lên trong phòng, đúng 18 giờ, theo một giai điệu nhạc Cuba hoàn toàn không thích hợp với tình huống hiện tại. Mắc kẹt giữa hai xương sườn của cái xác, chiếc điện thoại di động sáng lên từng chặp, thông báo cuộc gọi đến từ “số lạ”. Đã gần hai ngày chiếc điện thoại này đổ chuông theo một thời gian biểu đều đặn, và cuộc gọi vừa rồi đã làm gãy những chiếc xương cháy đen đang giữ nó. Một phần cạnh sườn của nạn nhân vỡ vụn, chiếc điện thoại rơi vào bên trong khoang bụng rồi biến mất nhưng vẫn tiếp tục phát ra điệu nhạc rumba, lúc này âm thanh đã bị bóp nghẹt đi đôi chút. Tuy vậy, Ronan vẫn buông được một câu chế nhạo.

– Phải báo trước với bác sĩ pháp y của anh là có một điều bất ngờ bên trong, giống như trong những quả trứng Kinder ấy.

– Tôi sẽ nghĩ đến chuyện đó. Thôi nào các ngài, đừng động vào bất cứ thứ gì, chúng ta chuồn thôi.

Tuy nhiên, Sam dường như không nghe thấy câu ấy.

– Sam, cậu làm gì đấy? Đừng có lại gần.

Sam vẫn tảng lờ mệnh lệnh của Coste.

– Chiếc ghế… Nó không bị cháy. Tôi muốn nói là, cái ghế làm bằng nhựa, thế mà nó lại không bị cháy. Mặt sàn cũng không, chẳng có gì hết, mẹ kiếp, không có thứ gì bị cháy hết, chỉ có anh ta thôi.

Dịch giả: Nguyễn Thị Tươi
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.